Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 72 Chương 72

Bạn đang đọc Chết! Sập Bẫy Rồi của KingKong Barbie

Phiên bản Dịch · 2251 chữ · khoảng 8 phút đọc

Em yêu, em hãy mở miệng, từng làn hương hoa sẽ làm em saymê .

Tôi có cảm giác bị một dòng điện từ trên trời đánh trúng người, chạykhắp tứ chi trăm huyệt, cả người tôi cháy xém rồi thật khôngngờ, Tống Tử Ngôn ẩn trong cái xác rùa lại chính là Thiên Lôi!!!Vừa hay hắn gọi điện tới, tôi run rẩy bắt máy: Hoa nhận được rồi,nhưng mấy câu trên thiệp anh chép của ai đó? .

Hắn hỏi: Không thích hả? .

Không chỉ là không thích, mà thực sự là quá không thích, tôi bắt đầunghi ngờ tiêu chuẩn thẩm mỹ của hắn, hỏi: Mấy ca từ này là an­hchọn à, cũng chỉ có cái này thôi à? . Đúng là quá quái dị Bên kia có tiếng giở giấy sột soạt, một lát sau, hắn nói: Còn có mấycái nữa, một bài là tỏ tình của chuột với gạo, một cái là sói với dê,còn có một cái là cháu trai với ông nội nữa, chỉ có bài hai con bướmlà đồng loại .

Tôi vừa nghe thấy thế hai mắt lóe sáng lên: Cháu trai với ôngnội? . Không lẽ xã hội chúng tôi đã cởi mở, chấp nhận tình yêu ôngcháu rồi sao?Hắn ờ một tiếng, lại tiếng giở giấy sột soạt, rồi khẽ đọc: Đừnglàm đau cháu lần nữa, ông ơi ông ơi ông ơi, đừng làm đau cháu lầnnữa, ông ơi ông ơi ông ơi .

Cái gì mà ông ơi ông ơi ông ơi! Rõ ràng là yeah ye ah yeah khí thếcủa người ta mà!Dựa vào hiểu biết của mình về hắn, tôi cũng hiểu sơ sơ: Khôngphải là anh đi mua đĩa nhạc trên đường, tự nghe rồi nhớ ca từ màviết lên đó chứ.

Hắn thành thực trả lời: Đây là loại bán chạy nhất .

Nghĩ tới cảnh hắn mặc Âu phục, đi giày da, phong độ đẹp trai, đeo­he ad­phone , vừa nghe nhạc thị trường, vừa ghi nhanh lên giấy đểnhớ, rồi trước ánh mắt khinh bỉ của cô bé bán hoa, chép lại mấy câubuồn nôn này lên thiệp Khóe miệng tôi không kiềm được mà nhếch lên Hắn lại còn nghiêm túc nói với tôi: Vừa khéo có bảy bài, mỗi ngàymột bài, đủ hết một tuần .

Không cần! . Tôi vội vàng ngăn lại, ngày nào cũng đọc thứ ca từsét đánh tứ tung này, tôi tổn thọ mất!Hắn kinh ngạc, hỏi: Không cần? .

Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán: Không cần, không cần, tâm ý của an­hem đã thấu hiểu rất sâu sắc rồi .

Bên kia truyền tới tiếng tờ giấy bị vo lại, tiếp đó là tiếng của hắn đáplại: Rất tốt .

Chuyện tặng hoa tạm thời coi như một phần, tôi ngập tràn vui sướng­mong chờ đợt tiến công tiếp theo của Tống Tử Ngôn, hưởng thụ hưvinh như công chúa được hoàng tử hâm mộ.

Tôi ngồi ở bàn ăn, vừa lơ đãng gẩy gẩy cơm trong bát, vừa lén nhìnTống Tử Ngôn ngồi đối diện, hắn sẽ làm gì tiếp đây? Chăng băng -rôn ở chung cư đối diện, thả bóng bay ngoài cửa sổ nhà tôi, hay làxếp nến hình trái tim ở sân dưới chung cư?Đang sung sướng tưởng tượng, thì Tống Tử Ngôn ngồi ăn đối diệnbuông đũa, đứng dậy nói xin lỗi cả nhà, đi tới ban công. Mắt tôikhông tự chủ được, vội nhìn theo hắn, không phải như trong phimnước ngoài hoành tráng có máy bay thả băng - rôn tỏ tình đấy chứ Di động trên bàn rung lên từng hồi, tiếp đó là tiếng chuông ầm ầmvang lên, trên màn hình hiển thị tên người gọi đến là Tống Tử Ngôn.

Nhìn người đứng ngoài ban công đang áp di động vào tai, tôi bắtmáy: A lô .

Nghe thấy tiếng tôi, hắn không thèm nói câu nào đã cúp máy, rồi vàon­hà, ngồi xuống bàn ăn tiếp.

Hại tôi cứmắt tròn mắt dẹt há hốc mồm ra nhìn hắn, tên này khôngphải bị mộng du đấy chứ Mãi tới lúc nhận được N cú điện thoại giống nhau, tôi mới phát hiệnra mình nhầm, hắn không phải bị mộng du, mà đang làm đúngphương châm của tôi, nửa tiếng gọi một cú điện thoại, không sớmcũng chẳng muộn, cứ đúng ba mươi phút là tiếng chuông di động lạivang lên. Không chịu được nữa, tôi tắt luôn di động, khó lắm mớingủ được thì lại nghe bên ngoài có người đang gõ cửa phòng, tôi lờđờ đi ra mở cửa, Tống Tử Ngôn đứng ở ngoài, vẻ mặt u ám: Em tắtđiện thoại .

Tôi tức: Em muốn đi ngủ, đương nhiên là tắt máy! .

Hắn nghiêm túc: Thế thì sao hợp với đề nghị của em được. Nửatiếng một cú điện thoại, em không nhận thì sao mà tính được? .

Oh My God! Tôi thực sự đã bị hắn kê tủ đứng làm nghẹn chết rồi,tôi điên cuồng vò đầu, hé t lên: Không cần gọi, tắt máy thì cứ tín­hcho anh qua còn không được sao? .

Lúc này hắn mới chịu mỉm cười, vui mừng nói: Rất tốt . Rồi lại xoaxoa đầu tôi, Mau đi ngủ đi .

Rồi trong lúc tôi đang nhìn đờ đẫn, hắn sung sướng về phòng.

Tôi dựa người vào cửa thần người ra, hắn là cố ý phải không từchuyện tặng người ta cái thiệp có thứ sét đánh chết người tới cuộcgọi kinh dị lúc nửa đêm, hắn không phải là đang theo đuổi, mà làtrừng phạt tôi!!Mỗi ngày một bó hoa, nửa tiếng một cuộc điện thoại, chẳng có việcgì cũng luẩn quẩn trước mặt tôi.

Hình như phương pháp tán gái tôi đã từng truyền thụ cho hắn là nhưthế, tôi cẩn thận suy đi tính lại, soi từng chữ như luật sư soi vụ án,rồi đặt ánh mắt xuống câu cuối cùng.

Nhiều nghĩa! Có quá nhiều nghĩa! Theo câu này, đảm bảo tôi cứngẩng đầu lên thì sẽ nhìn thấy cái mặt hắn!Thêm mấy hành động và ý chí khó tưởng của Tống Tử Ngôn, tôi­hoảng sợ vô cùng.

Lúc đi vệ sinh phải ngó nghiêng mãi mới dám vào, buổi tối đi ngủcòn phải kéo hai cái ghế ra chặn cửa, đặt thêm một chậu nước lên­trên ghế, chỉ sợ mình không để ý một cái thì hắn bỗng nhiên trồi lênđứng cạnh. Rõ ràng ở ngay nhà mình, thế mà còn phải đề phòng gi­ankhổ hơn cả phòng trộm cướp.

Không thể chối, cái này là do tôi tự làm tự chịu.

Nhưng con gà tức nhau tiếng gáy, còn nước còn tát.

Cứ tát như thế được vài ngày, ngày nào cũng phải nhìn thấy mặt hắn,đến khi dây thần kinh tôi căng ra hết cỡ, cảm giác như sắp đứt phựttới nơi thì dì Tiểu Lý bên đằng ngoại gọi điện tới vớt tôi ra trong­biển lửa.

Con gái dì sắp cưới, muốn tôi qua làm phù dâu, mẹ tôi đi tiễn khách.

Nói cách khác, trọn một ngày tôi không phải nhìn cái mặt kia nữa,tôi sung sướng hỉ hả, còn hỉ hả hơn cả cô dâu. Hôm đó tôi chạy quan­hà dì Lý thật sớm, đi làm tóc trang điểm với cô dâu. Không đi thìkhông biết, suýt chút nữa bị dọa nhảy dựng lên. Hoa cài đầu nămmươi tệ. Kem lót trang điểm năm mươi tệ, một cặp lông mi giả nămmươi tệ, ngay đôi găng tay cô dâu cũng tới hai trăm tệ. Vẻ mặt củatôi từ kinh ngạc, ngạc nhiên, bực mình tới cuối cùng là hoàn toànx­uôi xị, mẹ tôi đứng sau khẽ giọng mắng: Ngày cưới của người tamà cái mặt mày như đi đưa đám là sao hả? .

Tôi uể oải dựa đầu lên vai mẹ, thì thào: Mẹ này, sợ là mẹ phải nuôi­con cả đời rồi .

Mẹ tôi giật mình: Mẹ lớn tuổi rồi, mày đừng làm mẹ sợ.

Tôi tấm tức khóc: Con vốn dĩ không dễ kiếm, giờ trang điểm thếmà cũng tiêu một đống tiền, lại càng chẳng có ai tốn tiền cưới conđâu.

Mẹ dịu dàng xoa đầu tôi: Yên tâm, chỉ cần mày có thể vơ được mộtthằng, tiền trang điểm mẹ cho .

Tôi chộp ngay lấy cơ hội, đứng thẳng lên: Ầy, mẹ nói đấy nhé !.

Mẹ dịu dàng nhìn tôi, giọng như đùa: Ai bảo mẹ là mẹ chứ . Tôiđang muốn lăn vào lòng mẹ lần nữa thì chợt nghe tiếng thì thầm củabà: Dù sao thì lông dê lấy từ người dê , hôm nay về mình xén tiếp .

Cô dâu trang điểm xong rất nhanh, lúng túng ngượng ngùng đứnglên nhìn chúng tôi, bộ váy lụa trắng làm tôn thêm khuôn mặt nhỏnhắn, thực là xinh đẹp. Hai mẹ con tôi đồng lòng nhất trí xuýt xoakhen em họ mới bớt căng thẳng, chúng tôi quay lại nhà dì chờ.

Chừng chín giờ hơn, chú rể tới, trong tiếng pháo nổ râm ran, ồn ã,tiến vào nhà. Chú rể thực sự không đẹp trai lắm, bộ lễ phục làm nềncho nụ cười vừa ngượng vừa tự hào hạnh phúc, nhìn cũng rất đượcmắt. Lại thêm một lần từ chối, cuối cùng cô dâu bị chú rểẵm lên, ômvào xe hoa.

Đi được vài vòng thì tới khách sạn, lễ cưới vô cùng bình thường,nhưng khi thấy cô dâu nghẹn ngào cảm ơn bố mẹ, tôi không kìmđược, mắt cũng ươn ướt. Lại sang mẹ, bà đang quay đầu nhìn lên sânkhấu, tuy làm vẻ chăm chú bình tĩnh, nhưng không giấu nổi nếpnhăn nơi khóe mắt ánh lên dưới ánh sáng ngọn đèn chùm.

Tôi vội vàng ngoảnh mặt đi, không muốn để mẹ biết tôi đang nhìn­bà.

Phụ nữ tới tuổi này là như thế đó, trong lòng chúng tôi ít nhiều cũngngượng ngập, trước tình cảm quá sâu đậm lại xuất hiện khoảng cách.

Đôi vợ chồng trẻ vừa làm nghi lễ lạy cha mẹ xong chủ hôn liền trao­cho hai người, mỗi người một tờ giấy màu đỏ(48).

Tôi cảm thán: Chậc chậc, một tờ giấy đỏ đem thân đi bán.

Bên cạnh có người nói tiếp câu của tôi: Em cũng bán cho anh đi.

Tôi vừa quay lại nhìn đã thấy kinh hãi! Là cái gã pho­to­shop hômtrước! Gã ngồi ngay cạnh tôi, đang vọc tay vào bốc hạt dưa trong đĩa.

Tôi ngơ ngơ: Sao anh lại ở đây? .

Gã chỉ lên dì Lý đang ngồi ở trên sân khấu: Đó là bác anh.

Giờ tôi mới nghĩ ra, người này là do dì Lý giới thiệu, phía sau ảnhchụp còn đính kèm lai lịch của gã, nhưng hội trường tiệc cưới này ítra cũng có tới bốn mươi cái bàn, sao số tôi đen lại đụng phải gã tachứ? Gã còn vừa cắn hạt dưa, vừa hỏi tôi: Anh nhắn tin cho em,sao em không nhắn lại? .

Người này đúng là chẳng hiểu cái gì gọi là ngôn ngữ gi­ao tiếp rồi,nhưng tôi cũng không khiến người ta không xuống thang được, bènthảy một cái thang qua: À, dạo này em cũng hơi bận .

Gã còn chưa chịu buông tha: Thế à? .

Tôi nghiêm túc gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: Trạch nữ bậnrộn nhiều chuyện lắm! .

Gã quay đi cắn hạt dưa, không đáp.

Tôi cúi đầu uống ngụm trà cúc thì gã ta quay lại nói tiếp: Chuyệnlúc nãy anh nói, thấy sao? .

Tôi ngơ ngơ: Chuyện gì? .

Gã nhắc nhở: Là chuyện kết hôn đó .

Thiếu chút nữa là ngụm trà cúc bị phun ra ngoài, nhưng phảnứng lạilà không thể không đắc ý về sức quyến rũ của mình: Chúng ta mớigặp có một lần, anh đã quyết ý yêu em từ cái nhìn đầu tiên thếsao? .

Gã thật thà trả lời: Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã biết em làngười thích hợp để lấy làm vợ.

Câu này nếu không phải vì nhan sắc quá kinh dị của gã, tôi đãn­hào qua đó hôn cho gã hai cái rồi, tôi che miệng khẽ cười, rất ethẹn: Đừng khen em quá thế, dù anh có lấy lời khen làm vé, emcũng không lên cái thuyền nát nhà anh đâu .

Gã vẫn tự lảm nhảm: Tính chất công việc của anh là hay phải đicông tác, nên muốn tìm một người vợ hiền lành biết giữ khuôn­phép .

Tôi vẫn tiếp tục che miệng khiêm tốn: Thực ra em cũng khôngđược hiền lành như anh đã nghĩ đâu .

Gã không thèm tiếp nhận sự khiêm tốn của tôi: Sao lại thế chứ, anhn­hìn chuẩn lắm. Em như thế này, không những hiền lành mà còn biếttiết kiệm, cho dù em có tính lăng nhăng thì cũng chẳng có ai thèm­ngó tới, cho nên anh rất yên tâm về em, muốn lấy người như em .

Tôi vẫn lấy tay che miệng, nhưng lần này khóe miệng không phảinhếch lên mà là hạ xuống.

Gã đả kích tôi, gã nghiêm túc đả kích tôi, gã nghiêm túc đả kíchn­han sắc của một thiếu nữ tuổi thanh xuân là tôi!Tôi muốn khóc vì mẩu đối thoại đầy nghiêm túc với gã.

Thực ra tôi cũng được coi là một mầm non anh dũng, nếu có ngườitận lực chửi mắng nói xấu tôi, tôi sẽ không thèm liếc tới tên đó tớinửa con mắt. Nhưng nếu có ngày, có một người đặc biệt công bằng,công khai, công chính chất vấn tôi, tôi sẽ lập tức gi­ao nộp vũ khí,nhào vào lòng mẹ tôi.

Bạn đang đọc Chết! Sập Bẫy Rồi của KingKong Barbie
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự