Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Chương 6: Bên Trên Có Người Dễ Làm Việc

Bạn đang đọc Cảnh Lộ Quan Đồ của Thần Đăng
Phiên bản Dịch · 2109 chữ · khoảng 7 phút đọc

Vương Tố Văn không ngờ còn phải dùng tới trò ly gián, phân hóa này hay sao? Trong lòng Đỗ Long thầm mắng, hắn thấy Dương Thành đanh lúng túng nhìn ra ngoài cửa sổ, Đỗ Long hiểu việc này hẳn là không có quan hệ gì tới anh ta, trong lòng khẽ động, Đỗ Long nói:

- Chính trị viên, tôi nghe theo sự an bài của tổ chức, tổ chức chỉ phía đông tôi tuyệt không đi phía tây, dù vậy thì tổ chức cũng nên cho chúng tôi thêm cơ hội để rèn luyện một chút chứ? Lưu Lão Hổ và Thủy Ngư không phải còn chưa thành thật khai báo sao? Xin hãy để tôi và Phùng Vi Ngũ thử một chút, cho dù không tra ra cái gì thì cũng là cho chúng tôi tăng thêm kinh nghiệm đối phó với mấy kẻ tội phạm này phải không?

Lời nói của Đỗ Long khiến Vương Tố Văn do dự, gã quay sang nhìn Dương Thành, Dương Thành nói:

- Vậy cho bọn họ thử xem, có tôi ở bên canh chiếu cố nên chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.

Vương Tố Văn nói:

- Được rồi, vậy từng nghi phạm sẽ cho các cậu thời gian thẩm vấn nửa tiếng, tôi cùng anh Dương sở sẽ ở bên cạnh bồi thẩm. Các cậu trước đó hãy suy nghĩ thật kỹ những điều cần hỏi, tôi tìm anh Liêu để an bài cho các câu một chút.

Vương Tố Văn đi rồi, Phùng Vi Ngũ bực tức nói:

- Đây cũng quá ức hiếp người mà, sếp Dương, đây không phải chủ ý của anh chứ?

Dương Thành lúc bình thường cũng hướng dẫn bọn hắn tương đối nhiều, Phùng Vi Ngũ cùng anh ta cũng khá quen thuộc, Dương Thành than nhẹ một tiếng, hạ giọng nói:

- Tôi cũng không nghĩ mọi việc lại biến thành cái dạng này. Tối qua tôi trực tiếp cho hai cậu tham gia thẩm vấn thì tốt rồi, ôi, đồn công an của chúng ta không có vụ án nào lớn, nhân tài không được trọng dụng rồi, Chính trị viên Vương muốn mượn vụ này thăng quan đây mà…

- Quá thể mà, sao anh ta không lên phố bắt người mà thăng quan, mà phải dựa vào đoạt công lao của chúng ta chứ.

Phùng Vi Ngũ bực tức nói.

Dương Thành khuyên giải nói:

- Tiểu Phùng, cậu không cần phải kích động như vậy, loại việc này có rất nhiều, nơi nào chả giống nhau, có năng lực mà không có hậu trường thì cũng bị người khác khi dễ. Lần này xem như một bài học đi, sau này không cần phải chống đối cấp trên như thế nữa, nếu không người chịu thiệt vẫn là cậu thôi. Phương diện này tiểu Đỗ tương đối khá đấy, người co được giãn được mới có ngày nổi danh a!

Đỗ Long mỉm cười nói:

- Tôi cũng không độ lương như vậy đâu, cũng bực mình lắm chứ. Anh Dương, mình phải hỏi rõ ràng trước, nếu trong quá trình thẩm vấn có đột phá thì công lao tính cho ai?

Dương Thành nói:

- Ai thẩm vấn thì công lao hiển nhiên thuộc về người đó, mặc dù hai tên này chính là hòn đá trong nhà xí, vừa thối lại vừa cứng, phương pháp thẩm vấn bình thường không có hiệu quả đối với bọn chúng, cậu không phải muốn tra tấn bọn chúng chứ? Vô dụng thôi, với đám này thì biện pháp nhẹ không hiệu quả, nặng thì lại dễ gặp chuyện không may, các cậu ở bên cạnh xem tôi thẩm vấn đi, coi như là học hỏi.

Đỗ Long lắc đầu nói:

- Không, anh Dương, tôi muốn thương lượng một chút với anh Phùng, dùng phương pháp không theo quy tắc thông thường để thẩm vấn hai người bọn họ, có lẽ sẽ có kết quả bất ngờ đấy? Anh Phùng, anh nói có đúng không, chúng ta sao không vật lộn một phen, cướp công lao này về chứ?

Phùng Vi Ngũ cũng hiểu được, ở một bên “nghe giảng bài” còn không bằng chịu khó một phen. Sự tự tin của Đỗ Long tiếp thêm niềm tin cho y, Phùng Vi Ngũ dùng sức gật mạnh đầu.

Đỗ Long và Phùng Vi Ngũ nhỏ giọng thương lượng một trận, không biết Đỗ Long nói cho Phùng Vi Ngũ cái gì mà trên mặt Phùng Vi Ngũ lộ ra nụ cười rất tự tin.

Vương Tố Văn sau cùng cũng đã trở lại, gã cùng với Dương Thành dẫn theo Đỗ Long, Phùng Vi Ngũ đi vào phòng đang thẩm vấn Thủy Ngư. Đỗ Long và Phùng Vi Ngũ ngồi giữa bàn thẩm vấn, Vương Tố Văn và Dương Thành ngồi hai bên.

Thủy Ngư chú ý tới sự thay đổi này, gã nâng ánh mắt, cẩn thận liếc nhìn Đỗ Long và Phùng Vi Ngũ một cái, trong mắt chợt thoáng qua vẻ khinh miệt, ánh mắt gã sau đó lại buông xuống.

Thời điểm mà gã quan sát Đỗ Long và Phùng Vi Ngũ thì Đỗ Long cũng quan sát gã. Tên gọi là Thủy Ngư này cạo trọc đầu, thân mặc áo hoa hòe hoa sói, quần jean cũng cố ý đục ra vài lỗ thủng, cả người dáng vẻ rất là lưu manh, vừa thấy đã biết ngay không phải người tốt.

- Được rồi, thẩm vấn bây giờ bắt đầu.

Phùng Vi Ngũ cầm sổ ghi chép, nhìn Thủy Ngư nghiêm trang hỏi:

- Tên họ?

Thủy Ngư thành thật trả lời, chẳng qua sự thành thật của gã đều là giả vờ, gã trả lời những thứ kia không có câu nào là thật.

Ngay tại lúc Thủy Ngư đang tùy ý thì đột nhiên ánh sáng mãnh liệt chợt lóe, Thủy Ngư kinh ngạc nhìn về phía Đỗ Long, chỉ thấy hắn đang lấy di động ra nghịch, rồi chụp ảnh Thủy Ngư, Thủy Ngư kinh ngạc nói:

- Cảnh quan, không phải đã chụp hình rồi sao? Anh sẽ không đăng ảnh của tôi lên mạng chứ? Không được tôi cho phép, đây là xâm phạm quyền chân dung của tôi đấy…

Đỗ Long mỉm cười nói:

- Anh còn rất hiểu luật pháp a, anh yên tâm, mặt của anh xấu như vậy tôi cũng lười tung lên blog. Nói thật cho anh biết, hình của anh đã được tôi gửi tới một người bạn, mà người đó rất thần thông quảng đại, rất nhanh có thể tra ra lai lịch của anh.

Thủy Ngư hừ một tiếng, nói:

- Cảnh quan, tôi trước giờ chưa từng phạm pháp, anh dù tra thế nào cũng không thể tra được gì. Tối hôm qua là do tôi bị tình thế bức bách, vì giúp bạn xả giận nên mới ra tay với các vị, các vị không cần phải lãng phí thời gian, các vị định giam tôi mười lăm ngày hay là có ý định tố cáo tôi đánh lén cảnh sát rồi giam tôi nửa năm?

Đỗ Long khẽ mỉm cười, để điện thoại di động xuống nói:

- Anh đang ở đây dạy chúng tôi phá án sao? Tối qua tôi có thể đánh gục anh thì hiện tại cũng có biện pháp làm anh yên tĩnh đấy!

Thủy Ngư lúc này mới phát hiện cảnh sát trẻ đang thẩm vấn gã chính là vị cảnh sát tối qua đã đánh cho năm người bọn chúng không có lực trả đòn, càng là người khiến cho gã trước giờ chưa từng chịu qua nhục nhã như lần này. Cho dù có bình yên ra ngoài thì cả đời cũng thành trò cười, hai mắt gã oán độc nhìn chằm chằm Đỗ Long, nói:

- Thì ra là mày! Được lắm, bây giờ tao tự biết phải tố cáo người nào rồi!

Đỗ Long không thèm để uy hiếp của gã trong lòng, hắn lại dùng giọng điệu trêu chọc nói:

- Anh yên tâm, tôi sẽ cho anh cơ hội, anh biết không? Hiện tại hệ thống mạng tin tức về tội phạm cả nước của quốc gia chúng ta vẫn rất hoàn thiện đấy, vân tay của anh và khuôn mặt vừa chuyển đi vài phút là sẽ có kết quả thôi. Mặc dù hiện tại hệ thống này công an cả nước đều đang sử dụng, nên theo lẽ thường thì không biết phải đợi bao lâu mới có kết quả, nhưng tôi có người ở bên trên, thông qua anh ta đi cửa sau thì nhiều lắm chỉ mất mười phút, anh kiên nhẫn chờ đi.

“Tôi có người ở bên trên…” Câu nói này Đỗ Long vừa nói ra, trong lòng Vương Tố Văn lập tức bộp chộp. Đầu năm nay mặc kệ làm chuyện gì, chỉ cần phía trên có người thì sẽ dễ làm, kiêng kị nhất đúng là giẫm lên người có cấp trên đó. Nếu Đỗ Long nói là sự thật, như vậy thì gã phải suy nghĩ thật kỹ, có nên giẫm lên Đỗ Long nữa hay không.

- Tôi cây ngay không sợ chết đứng, những lời của cảnh quan anh vô dụng đối với tôi thôi.

Mặc dù trong lòng Thủy Ngư vừa rồi như thắt lại, nhưng mặt ngoài vẫn điềm tĩnh như cũ nói.

Phùng Vi Ngũ cười lạnh nói:

- Mày không âm không dương, đây chính là một thằng gay, còn cây ngay không sợ chết đứng nữa à, bây giờ bọn tao mặc kệ mày, lát nữa mày đợi mà khóc đi.

Dương Thành cũng không biết lời của Đỗ Long đến cùng là thật hay giả, tại thời điểm người khác thẩm vấn mà làm gián đoạn không tốt, đây chính là điều tối kỵ trong thẩm vấn, làm không tốt thì tội phạm sẽ khôi phục tinh thần, như vậy cũng không còn cơ hội nữa rồi.

Đỗ Long đưa di động ra trước mặt, ánh mắt nhìn chằm chằm khắp lượt Thủy Ngư, khóe miệng thản nhiên cười mỉa khiến Thủy Ngư càng lúc càng khẩn trương, vô tình trên mũi toát ra một lớp mồ hôi mịn.

Thời gian từ từ trôi qua, đột nhiên điện thoại đang đặt trên bàn của Đỗ Long vang lên âm thanh reng reng, ngay sau đó một giọng nói đáng yêu mềm mại của một cô gái vang lên:

- Ba ơi, có tin nhắn! Mau nhận tin đi!

Đỗ Long cầm lấy di động mở tin nhắn ra nhìn lướt qua, sau đó đem đi động giao cho Dương Thành, Đỗ Long mạnh mẽ vỗ bàn một cái, quát to:

- Du Dụ Tài! Anh là tội phạm bỏ trốn bị truy nã ở tỉnh Đông Sơn, trên người có hai nhân mạng, hiện tại bị chúng tôi bắt được, anh còn gì để nói!

Thủy Ngư – Du Dụ Tài nhảy dựng lên, gã kinh hãi nhìn Đỗ Long, khàn giọng kiệt lực kêu lên:

- Điều đó không thể xảy ra! Mày làm sao có thể tra được tên thật của tao! Điều này không thể xảy ra!

Đỗ Long cười lạnh nói:

- Đừng tưởng rằng anh đi Thâm Quyến giải phẫu mũi, rồi cạo trọc đầu thì người khác không thể nhận ra. Năm năm trước anh tại ba tỉnh miền Đông Bắc phát sinh mâu thuẫn, sau đó liền giết hai mạng người rồi bỏ trốn mất dạng, bị ba tỉnh miền Đông bắc truy nã khắp cả nước, là tội phạm truy nã cấp độ hai, thân phận của anh đã hoàn toàn điều tra rõ, anh là người hiểu pháp luật, tốt nhất là nên bắt đầu từ bây giờ thành thật khai báo, nếu không chờ anh tất nhiên là sự nghiêm trị của pháp luật!

Ỷ lại duy nhất của Du Dụ Tài đúng là việc không ai nhận ra thân phận thật sự của gã, không ai biết gã có tiền án trong người. Nhưng hiện tại cái mà gã duy nhất có thể dựa vào lại như tờ giấy mỏng manh bị Đỗ Long dễ dàng chọc thủng. Phòng tuyến tâm lý của gã lập tức tan vỡ, công việc thẩm vấn kế tiếp liền đơn giản hơn rất nhiều. Du Dụ Tài hoàn toàn khai ra hành vi phạm tội trong năm năm chạy trốn, thậm chí còn chỉ ra không ít phần tử tội phạm cũng như những sự kiện phạm pháp khác.

- Du Dụ Tài, anh còn có gì đó để giải thích nữa không?

Tinh thần Phùng Vi Ngũ phấn chấn hỏi.

Bạn đang đọc Cảnh Lộ Quan Đồ của Thần Đăng
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Kummo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 6
Lượt đọc 141
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự