Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 26 Báo danh phong ba ( phần 1 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1814 chữ · khoảng 6 phút đọc

“ Được rồi , phần khảo thí đến đay là kết thúc . Bây giờ ta sẽ đọc danh sách những người đủ khả năng nhập học , những người còn lại có thể rời đi , năm sau quay lại “ . Thanh âm lão phụ nhân trầm thấp vang lên , không biểu lộ một sắc thái tình cảm gì trong đó cả .

Tổng cộng chỉ có mười một người được nhập học , ai cũng lộ sắc mặt vui mừng , số còn lại mang theo thần sắc bất mãn rời khỏi lễ đường . Âm Trúc không có tên trong danh sách được ở lại , nhưng hắn cũng không chuyển động rời khỏi lễ đường , vẫn ngồi im một chỗ suy ngẫm về những lời mà bạch y nữ tử trước khi rời đi nói .

Lão phụ nhân trên bình đài đi xuống chỗ hắn : “ Ngươi , đứng lên , nói cho ta biết tên “ .

“ Ý , Ny Na hệ chủ gọi ngươi đấy “ . Nữ tử ngồi cạnh hắn từ đầu đến giờ khẽ huých một cái , nàng cũng là một trong những người được ở lại .

Âm Trúc lúc này mới bừng tỉnh , quay lại nhìn lão phụ nhân : “ A ! Ta tên là Diệp Âm Trúc . Ngài hảo , Ny Na nãi nãi “ .

Yên tĩnh , cả lễ đường đột nhiên hoàn toàn yên tĩnh một cách đáng sợ .

“ Ta vừa nói gì không phải sao ? “ . Âm Trúc ngơ ngác hỏi nữ tử ngồi bên cạnh .

Lúc này , ánh mắt của mười nữ tử còn lại cũng đang tập trung vào Âm Trúc , mặt ai cũng tái mét vì sợ hãi . Ai cũng biết Ny Na - hệ chủ thần âm hệ ghét nhất người khác nói mình già .

“ Sao vậy ? … Gia gia của ta đã nói , thấy phụ nữ cao tuổi nên gọi là nãi nãi cho lễ phép “ .

“ Ngươi … “ . Nhìn bộ dáng ngây ngô của Âm Trúc , Ny Na hận không thể xông tới bóp cổ cho hắn sùi bọt mép ra để hắn nhớ bài học ngày hôm nay . Nàng cố nén lửa giận trong lòng , hỏi : “ Ngươi cũng đến bào danh thần âm hệ phải không ? “ .

Bích Cơ lúc này biết Ny Na đang tức giận nên vội trả lời thay cho Âm Trúc : “ Đúng vậy , hệ chủ , hắn vừa mới báo danh , do ta dẫn tới . Ngài xem … “ . Vừa nói , nàng vừa chăm chú nhìn Âm Trúc . Màn hợp tấu vừa rồi của Âm Trúc làm cho nàng thật sự rung động , nàng không thể tin được là cầm nghệ của Âm Trúc đã đạt tới mức này , cho dù là chanh cấp thần âm sư như nàng cũng biết không thể bằng hắn .

Ny Na hừ lạnh một tiếng , nói : “ Không nghĩ tới còn có nam nhân theo học thần âm sư . Được rồi , ngươi cũng được nhận vào . Bây giờ các ngươi có thể chuẩn bị thu sếp để nhập học là vừa “ . Nói xong , nàng quay đầu đi thẳng .

“ Oa , một nam thần âm sư . Chức nghiệp này lại có thể tồn tại sao ? Thật là thần kỳ “ . Một tiếng reo hưng phấn vang lên làm Âm Trúc giật nảy mình . Chỉ thấy đó là một nữ tử vóc người thấp bé , tuổi chừng mười sáu , mười bảy đang chạy đến tò mò nhìn hắn . Các nữ tử còn lại cũng tập trung vây quanh hắn .

“ Tại soa ngươi lại lựa chọn thần âm sư chức nghiệp a ! Hình như cho đến bây giờ không có nam nhân nào nguyện ý lựa chọn loại ma pháp này . “

Đủ mọi loại hương phong xử nữ truyền đến mũi hắn . Đã được An Nhã dạy bảo một ít kiến thức vè chuyện nam nữ nên bây giờ bị cả đám nữ tử bao vây , Âm Trúc không khỏi đỏ mặt . Hắn cảm nhận tim mình đang đập thình thịch như trống , chưa bao giờ trong người lại có cảm giác kỳ lạ đến vậy , chỉ biết gãi gãi đầu nói : “ Thần âm sư có gì bất hảo chứ ? “ .

“ Hảo ý tứ a ! Quả xứng đáng là một cây tùng cho vạn gốc mai nương tựa . Vừa rồi ta nghe ngươi đạn cầm hay lắm , ngươi học cầm lâu chưa ? “ . Cô gái lúc nãy reo lên lại hỏi tiếp .

Âm Trúc gật đầu : “ Đúng vậy , ta học cầm nghệ đã gần mười sáu năm rồi “ .

“ Ngươi hảo , nhạc cụ của ta là tiêu “ .

Âm Trúc con mắt sáng ngời , phải biết rằng tiêu là loại nhạc cụ có thể hòa tấu với cầm hoàn mỹ nhất . “ Thật tốt quá , sau này nhất định phải lĩnh giáo kỹ nghệ thổi tiêu của ngươi “ .

Lại có một nữ tử bận hồng y nói : “Ngươi đừng có mà thiên vị như vậy , chẳng lẽ ngươi chỉ thích những người thổi tiêu sao ? “ .

Âm Trúc nghệt mặt ra , hỏi : “ Vậy chẳng lẽ các nàng đều thổi tiêu hết hay sao ? “ .

Tiếng cười đột nhiên vang dội khắp lễ đường , các nữ tử trong lòng đều không khỏi nảy sinh hảo cảm với Âm Trúc , thầm nghĩ nam tử đầu tiên của thần âm hệ quả thật rất dễ thương a .

Cô gái thổi tiêu bây giờ mới biết ý tứ gán ghép mình với Âm Trúc , nhất thời khuôn mặt trở nên đỏ bừng vì xấu hổ : “ Các ngươi … đi chết hết đi “ .

“ Được rồi , các cô nương , nhiệt náo đã đủ chưa , sau này sẽ đều là đồng học của nhau cả , lo gì không có cơ hội . Bây giờ hãy theo ta nào “ . Bích Cơ cố nén cười , nhìn đám người trẻ trung hoạt náo trước mặt , nàng có chút hâm mộ . Mười năm trước , chình bản thân nàng chẳng phải cũng nhí nhảnh yêu đời như vậy sao ?

Theo sau Bích Cơ , tính cả Diệp Âm Trúc là mười hai người rời khỏi lễ đường . Âm Trúc đi ở sau cùng , nhìn các nữ tử phía trước vừa đi vừa cười đùa rúc rich không khỏi có cảm giác thoải mái trong lòng , thầm nghĩ cuộc sống sau này ở Mễ lan học viện chắc cũng sẽ không tệ .

“ Ngươi hảo “ . Một thanh âm ôn nhu vang lên bên tai Âm Trúc , chính là nữ tử ngồi cạnh hắn lúc nãy , chủ nhân của ngọc vân cầm .

Nàng cao đến ngực Âm Trúc , bộ quần áo màu lam phối hợp với đôi mắt cùng màu tạo một cảm giác ôn nhu như nước , làm Âm Trúc có cảm giác rất giống khi ở bên An Nhã , chỉ có thanh âm là khác thôi .

Âm Trúc vội nói : “ Ngươi hảo , vừa rồi ta quả thực vô lễ khi mượn cầm của ngươi … “ .

Nữ tử dịu dàng nói : “ Không sao đâu . Ngươi đạn cầm thật tốt , ca xướng cũng hay nữa “.

“ Ngươi cũng nghe được ư ? “ . Âm Trúc kinh ngạc nhìn nữ tử , mặc dù vừa rồi hắn đã khống chế tâm tình cùng ma pháp lực của mình khiến cho người khác khó có thể cảm nhận , chỉ có bạch y nữ tử hò tấu cùng Âm Trúc mới có thể hiểu . Vậy mà nữ tử này lại nghe được , chứng tỏ thiên phú của nàng về âm nhạc cùng tinh thần lực không phải tầm thường .

Nữ tử gật đầu : “ Đúng vậy ! Nhưng ta chỉ nghe được đoạn đầu thôi , đoạn sau ta nhớ không rõ , tinh thần ta lúc ấy đã hoàn toàn đắm chìm vào trong sự hòa tấu cầm tranh của hai người . Ta biêt càm tranh không thể hòa tấu , vậy àm tại sao ngươi lại có thể làm được như vậy ? À quên mất , tên ta là Lam Hi “ .

Âm Trúc gật đầu đáp : “ Cầm tranh quả thật không dễ dàng hợp tấu , nhưng nếu tập trung vào nhạc khúc , chú ý vận dụng một chút kĩ xảo thì có thể làm được . Chỉ bất quá là rất khó có thể hỗ trợ nhau mà thôi , chỉ có thể tấu hai loại chậm một nhịp so với nhau “ .

Lam Hi chợt nói : “ Nguyên lai là như vậy . Nhưng nếu không có kỹ xảo xuất sắc , sợ rằng rất khó có thể làm được . Ngươi đối với cầm tâm đắc như vậy , sau này có thể dạy ta được không ? Ta còn mới nhập môn mà thôi “ .

Diệp Âm Trúc mỉm cười : “ Không có vấn đề gì . Ta không thể dạy ngươi được , chỉ có thể giúp ngươi thôi , trình độ của ta so với các vị sư phụ còn kém lắm . Sau này có chuyện gì ngươi cứ hỏi ta là được “ .

“ Cám ơn ngươi , ngươi quả thực là một người tốt . Vừa rồi các nàng giễu cợt ngươi , chẳng lẽ ngươi không tức giận chút gì sao ? “ .

Âm Trúc cười khổ nói : “ Không phải không tức giận , chỉ là các nàng nói gì ta có chút không hiểu được “ .

Lan Hi lè lưỡi ra trêu hắn , cử chỉ rất là đáng yêu : “ Vừa rồi gan ngươi to đấy ! Dám gọi hệ chủ là Ny Na nãi nãi , chẳng lẽ ngươi không biết nàng rất ghét bị gọi là người cao tuổi sao ? May mà ngươi vừa rồi hòa tấu tuyệt vời , nếu không sẽ rất khó được nhập học “ .

Âm Trúc kinh ngạc nói : “ Thật không ? Vậy mà ta lại không biết a ! “ .

Lam Hi thật sự đầu hàng hắn : “ Ngươi cái gì cũng không biết . Chẳng lẽ trước khi khảo thí , ngươi không hề tìm hiểu thông tin về Mễ lan học viện sao ? Đừng nói với ta là ngươi không biết tí gì về nơi này nhé ! “ .

Âm Trúc lại gật đầu một cách ngây ngô : “ Ta quả thật không biết a ! “ .

Chiều mới có chương còn lại của ngày hôm nay

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự