Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24 Mễ lan ma vũ học viện ( phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1950 chữ · khoảng 7 phút đọc

Mặc dù thấy vị giáo sư này có điểm quái dị nhưng Âm Trúc vẫn làm theo lời nàng nói , kim tệ trên người cũng đã ít đi một nửa .

“ Sư phụ , khảo thí ở địa phương nào vậy ? “ .

“ Ta đẫn ngươi đi , chắc cũng chẳng còn người đến báo danh thần âm sư nữa đâu . Những người ghi báo danh của mấy hôm trước đều bận rộn cả rồi , chỉ có ta ở đây một mình lẻ loi thôi . Nhanh theo ta đi ! “

Đi ra khỏi phòng báo danh , nữ giáo sư dừng cước bộ lại , hai tay đặt trước ngực , kết ấn , ngón trỏ giao thoa xuất ra một cái đồ án sao sáu cánh , lầm rầm niệm chú ngữ , một đạo quang mang từ ngực nàng phun ra khiến đồ án hình sao sáu cánh trên ngón tay nàng chuyển sang chanh sắc , quang mang chợt lóe lên , một thân thể khổng lồ đã xuất hiện trước mắt nàng .

Đó là một độc giác mã , nhưng so với con giác mã mà Âm Trúc đã cưỡi thì bất đồng , đây là một con ngựa màu trắng , hơn nữa to gấp ba lần con của hắn . Thân dài năm thước , cao đến gần hai thước , trên người nó tỏa ra khí tức rõ ràng không phải là một con nhất giai ma thú . Con ma thú vừa hiện ra đã ôn thuận hạ thấp thân thể xuống cho vị nữ giáo sư đi tới cưỡi .

“ Sư phụ , đây là con ma thú của người sao ? “

“ Đúng vậy , ta tên gọi là Bích Cơ , ngươi có thể gọi ta là Bích Cơ sư phụ . Mau đi lên đi , nếu không sẽ không kịp thời gian đâu . Cưỡi nó sẽ nhanh hơn một chút . “

Âm Trúc cũng không khách khí , xoay người trực tiếp phóng lên ngựa , bởi vì thân thể của con bạch giác mã rất dài , cho nên khi hắn nhảy lên cũng không đụng chạm phải thân thể của Bích Cơ . Bạch giác mã đúng lên , dưới sự chỉ thị của Bạch Cơ nó bắt đầu phi nhanh về phía trước , dù tốc độ rất nhanh nhưng ngồi ở trên lại không bị chấn động mạnh , vững vàng mà thư thái .

“ Sư phụ , trong học viện có thể cưỡi ma thú sao ? “

“ Đương nhiên , Mễ lan ma học viện chiếm một diện tích quá lớn , chiếm một phần năm Mễ lan thành , nếu chỉ dùng cước mà đi bộ thì chỉ có chiến sĩ mới có thể , chúng ta là ma pháp sư làm sao chịu được . Tiểu Bạch của ta là một tam giai ngọc giác mã , tốc độ cực nhanh mà sức bền cũng rất tốt , cực kì hiếm hoi đó nha . “

“ Tam giai ma thú ? Ma pháp sư lại sở hữu đê cấp ma thú sao ? “

Âm Trúc kinh ngạc nhìn Bích Cơ phía trước . An Nhã đã từng nói với hắn ma thú đối với ma pháp sư vô cùng quan trọng , bình thường mà nói , ma pháp sư đều đợi đến khi ma pháp của chính mình tăng lên , đến một trình độ thích hợp thì mới quyết định chọn ma thú cho mình . Ma thú cuả chiến sĩ tuy cũng là dùng khế ước , nhưng không cách nào như ma pháp sư , tùy ý gọi về chắn trước người mình . Mặc dù như thế , nhưng chiến sĩ cùng với ma thú tọa kỵ của mình lập khế ước ngược lại không giống ma pháp sư khế ước cố định , cả đời chỉ có một lần . Một khi ma thú tử vong , chiến sĩ có thể dựa vào sự nỗ lực , tìm kiếm một cơ hội khác để có một ma thú mới .

Bích Cơ hừ một tiếng , nói : “ Ta mặc dù là một ma pháp sư , nhưng bất quá chỉ là một chanh cấp thần âm sư mà thôi , thần âm sư chúng ta lại không cần trực tiếp chiến đấu , chỉ cần như vậy là đủ rồi . Nếu ngươi hy vọng trở nên cường đại hơn , bây giờ quay lại báo danh nơi khác vẫn còn kịp đó . “

“ Không cần đâu , ta chính là muốn báo danh trở thành một thần âm sư . “ Âm Trúc trầm mặc hẳn xuống , trải qua sự tiếp xúc với An Nhã cùng vị Bích Cơ sư phụ này , hắn đã hoàn toàn hiểu được địa vị của thần âm sư trên đại lục . Khó trách người chọn chức nghiệp này quá ít như thế .

Ngọc giác mã đi theo đường lớn đi qua mấy vòng , trước mắt cảnh sắc trở nên sáng sủa hơn hẳn , đông đảo các tòa kiến trúc cao lớn cùng những khoảng đất trống từ từ xuất hiện trước mắt Âm Trúc . Số lượng đệ tử cũng ngày càng nhiều . Bích Cơ thúc giục ngọc giác mã ngừng lại tại một tòa kiến hình tròn , “ Tới rồi , nơi này là thần âm sư lễ đường của chúng ta . “

Không đợi Âm Trúc kịp quan sát kiến trúc trước mắt , Bích Cơ mang hắn đi vào trong lễ đường . Lễ đường không lớn lắm , ước chừng dung nạp được năm trăm người phân ra hai bên trái phải , nhưng lại chỉ có bốn mươi người đang ngồi , có vẻ hơi trống trải . Bởi vì Âm Trúc cùng Bích Cơ từ phía sau tiến vào lễ đường , chỉ có thể thấy bóng lưng của những người này , giống như Âm Trúc đã đoán trước , tất cả đều là nữ hài , trước mặt mỗi người đều là nhạc khí của chính họ . Trên đài ở tận cùng bên trong lễ đường chỉ có một nữ tử đang ngồi , khi nàng hé lộ ra phong tư mộc trác , trên chiếc bàn gỗ là một chiếc đàn tranh cổ .

Nữ tử mặc bộ quần áo màu trắng , cùng với Âm Trúc đồng dạng , nàng có một mái tóc đen nhánh , bởi vì nàng cúi đầu điều chỉnh chiếc đàn tranh , mái tóc đen che đi khuôn mặt làm Âm Trúc không cách nào nhìn thấy được dung mạo của nàng . Nhưng đôi tay của đang điều chỉnh cây cổ tranh lại thập phần hấp dẫn , thu hút sự chú ý của Âm Trúc . Đó là một đôi tay mịn màng , mềm mại , ngón tay nhỏ nhắn mà thon dài , cho dù là bạch ngọc được điêu khắc cũng vị tất đã có thể sánh được với mười ngón tay của nàng , mỗi ngón tay cũng dài một thốn , móng tay trong suốt như thủy tinh , trong lúc đó các ngón tay của nàng lướt trên chiếc đàn tranh , động tác ưu nhã động lòng người .

“ Mau ngồi xuống chỗ này đi , nhập học khảo thí sẽ bắt đầu ngay bây giờ đó . “ Bích Cơ hướng Âm Trúc nói .

“ Bích Cơ sư phụ , nhập học khảo thí phải làm cái gì đây ? “

Bích Cơ mỉm cười , nói : “ Chỉ cần ngươi nghe nàng đàn một khúc nhạc , khảo thí sẽ hoàn thành . “ Nói xong nàng nhẹ nhàng đi tới một bên ngồi xuống .

Âm Trúc hướng đến chung quanh nhìn một chút , đột nhiên mắt hắn sáng ngời , hắn thấy một cây cổ cầm hé ra , cơ hồ không có gì do dự , hắn bước nhanh tới cây cổ cầm bên cạnh của nữ tử ngồi xuống . Đôi mắt cũng không ly khai khỏi cây cổ cầm trước mắt . “ Ngọc Vận cầm , đây là Ngọc Vận cầm a ! “

Đối với Âm Trúc , cổ cầm là đạn huyền nhạc khí sớm nhất , là côi bảo của truyền thống văn hóa, có thể nói là nhạc khí tốt nhất . Cầm Tông sở hữu năm cây cổ cầm , đều là danh cầm một đời , không chỉ có thế , nếu chúng chánh thức bộc lộ rõ thực lực có thể nói đó là thần khí cổ cầm . Âm Trúc nhớ lại lời Tần Thương : “ Nếu như ngươi có thể gặp một cây danh cầm thì nhất định phải có nó , nhất định là năm cây tuyệt đại danh cầm , đó chính là những thần khí vô cùng quý giá còn tồn tại . ”

“ Gia gia , danh cầm thì có gì hay sao ? “ “

“ Danh Cầm có rất nhiều chủng loại , như là Thần long thức , Châu thức , Sư khóang thức Linh cơ thức , Phượng thế thức ……. “ . Ngọc Vận cầm mặc dù không so được với thần khí tuyệt đại danh cầm , nhưng cũng cũng với Xuân Lôi cầm đều là danh cầm a !

Lúc này , nữ tử phía trước quay đầu về phía Âm Trúc , phát hiện bên cạnh mình là một nam nhân , không khỏi kinh ngạc , cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên . Nàng mặc một bộ quần áo màu lam nhạt , mái tóc dai lẳng lặng khoát lên trên vai , mặc dù không phải là kinh tâm động phách giống như An Nhã , nhưng cặp lông mi ôn nhu rất dễ làm cho người ta một ấn tượng tốt . Nhất là đôi mắt mà lam của nàng , mặc dù đang kinh ngặc nhưng trong ánh mắt lại phi thường nhu hòa . Đúng lúc này thì thanh âm từ cây đàn tranh vang lên làm toàn trường rung động .

Ánh mắt Âm Trúc đang bị cây Ngọc Vận cầm thu hút cũng bị lôi kéo mạnh mẽ . Cây cổ tranh có ngoại hình tương đương với cây cổ cầm , so với cổ cầm thì dây đàn cũng nhiều hơn , có hai mươi mốt dây . Thanh âm hoa lệ vang lên rất mạch lạc , trong trẻo , so với cổ cầm thì dễ dàng khống chế hơn . Tần Thương đã nói qua với Âm Trúc , trong hầu hất các loại thượng cổ nhạc khí , cầm xưng đế còn tranh xưng hậu . Cầm thì rất khó cùng với các nhạc khí khác hợp tấu , mà đàn tranh lại có thể cùng nhạc khí khác hợp tấu , trọng tấu . Thanh âm của cổ tranh tương đối vang hơn , âm vực cũng dài hơn , so với cổ cầm lại thấp hơn một phần khí chất nho nhã , thâm thúy .

Lúc này , nữ tử trên đài bắt đầu diễn tấu cây cổ tranh , tiếng đàn trong nháy mắt vang lên như nước chảy mây trôi , thanh âm mang theo chanh sắc quang mang , khiến cho tinh thần của toàn bộ mọi người trong trường đều bị câu dẫn đi . Thanh lượng tràn ngập cảm xúc , mang theo mấy phần bi thương , đôi ngọc thủ thon dài kia đang lướt đi trên dây của cây cổ tranh , phóng thích tranh âm cùng chanh sắc quang mang giao hợp , tranh âm như sợi tơ tinh thần , khiến tầm thần mọi người chấn động .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 36

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự