Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 203 Thất ức đích Tinh linh nữ vương (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2220 chữ · khoảng 8 phút đọc

Diệp Âm Trúc cười khổ nói:

-Cũng không còn cách nào khác cả! Ta sợ Hương Loan học tả muốn đi theo, vậy thì sẽ rất phiền toái.

-Ta trở về đây, ngày mai thức dậy sẽ đi tìm các ngươi.

Hải Dương cao hứng bỏ đi. Từ khi biết nàng đến giờ, Diệp Âm Trúc ít thấy nàng có vẻ hưng phấn như thế. Mặc dù trong lòng có chút lo lắng cho thần âm sư yếu ớt này, nhưng ít nhiều cũng có chút an ủi.

Vốn có bốn người nay thành sáu người,sáng sớm ngày thứ hai, trời quang mây tạnh. Hải Dương, Nguyệt Minh, Mã Lương cùng Thường Hạo tới phòng của Diệp Âm Trúc và Tô Lạp. Bọn họ đều có không gian giới chỉ của mình, nên tất cả đều mặc trên người một bộ trang phục đơn giản nhất. Cùng với Diệp Âm Trúc, tất cả hợp thành một nhóm năm ma pháp sư.

Mọi người cũng đã đến đông đủ rồi. Lần này chúng ta đi cực bắc hoang nguyên thám hiểm, cái gì đang chờ phía trước bây giờ không cách nào đoán trước. Cho nên, hy vọng các ngươi nhớ kỹ từng đáp ứng lời ta nói. Bất luận gặp phải cái gì, đều không được khinh thường vọng động. Chúng ta bây giờ lập thành một thám hiểm tiểu đội, ta làm đội trường, mọi người có ý kiến gì không?

Hải Dương và Tô Lạp lắc đầu trước tiên, Mã Lương và Thường Hạo nhìn nhau một cái rồi cũng lắc đầu, Nguyệt Minh nói:

-Ta đã đáp ứng rồi ta nhất định sẽ làm được.

Diệp Âm Trúc nói:

-Tốt lắm. Thân là đội trưởng,mệnh lệnh thứ nhất của ta là, bất luận lần này các ngươi nhìn thấy gì, biết cái gì đều không được tiết lộ ra ngoài. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả.

Thường Hạo lẩm bẩm:

-Có cần nghiêm trọng vậy không? Diệp Âm Trúc, ngươi nói quá không đấy?

Mã Lương huých Thường Hạo một cái, trừng mắt nhìn Thường Hạo.

Diệp Âm Trúc nhíu mày, nói:

-Cũng không phải ta nói quá, mà sự thật là vậy. Nếu bây giờ ngươi cảm thấy không ổn, rời khỏi còn kịp.

Hắn và Thường Hạo tịnh không giống như hắn và Mã Lương quen biết từ trước. Chỉ là bởi vì Thường Hạo cũng là một trong những đệ tử của Đông long bát tông. lần này chọn hắn đi thường. Dầu sao, Thường Hạo đối với không gian ma pháp quả thực cũng có tạo nghệ phi thường.

Thường Hạo nhún vai, nói:

-Thì ta có nói gì đâu. Chúng ta đi như thế nào đây? Ta có bản đồ nơi này, ngươi có muốn tham khảo một chút hay không?

Diệp Âm Trúc mỉm cười, lắc đầu, nói:

-Mọi người tập trung tinh thần lực, đứng tại chỗ không cử động, chúng ta xuất phát ngay bây giờ.

Quang mang chợt lóe, tử tinh cầu xuất hiện giữa thinh không, lơ lửng trên đầu Diệp Âm Trúc. Trừ Tô Lạp đã thấy qua, còn lại bốn người không khỏi toát ra ánh mắt kinh ngạc. Diệp Âm Trúc hai tay chắp lại, cường đại tinh thần lực từ giữa tinh thần lạc ấn xuất ra. Một vầng sáng màu tím nhất thời từ tử tinh cầu trên đỉnh đầu hắn phát ra rực rỡ, vầng sáng bao phủ hoàn toàn sáu người.

Trong không gian pháp trận, xuất hiện vô số ấn chú màu tím sáng bóng, đối vối không gian hệ đệ tử như Thường Hạo, ánh mắt không khỏi xuất ra quang mang lấp lánh.

Tử quang chợt lóe, tổng cộng sáu đạo đồng thời chiếu lên mỗi người bọn họ, nguyên tố ba động, thân thể bọn họ biến mất giữa thinh không.

Cực bắc hoang nguyên, mặc dù bây giờ đã là mùa xuân, nhưng độ ấm lại như trước khi băng điểm tan. Đột nhiên, sáu vòng sáng đồng thời xuất hiện, đem nhóm Diệp Âm Trúc xuất hiện. Ngoại trừ Diệp Âm Trúc đã có chuẩn bị , còn lại năm người đều có cảm giác toàn thân lạnh lẽo.

-Đây là chốn nào?

Lòng hiếu kỳ của nữ hài tử bao giờ cũng mạnh hơn so với nam nhân một chút, cho dù bề ngoài lạnh như băng như Nguyệt Minh cũng không ngoại lệ.

Diệp Âm Trúc mỉm cười

-Chào mừng mọi người đến với cực bắc hoang nguyên.

Mã Lương tò mò nói:

-Âm Trúc, chuyện gì đã xảy ra? Ngươi bảo, chúng ta đã tới cực bắc hoang nguyên sao?

Thường Hạo thay Diệp Âm Trúc trả lời bọn họ, liếc mắt nhìn Diệp Âm Trúc một cái thật sâu

-Nếu ta đoán không sai, vừa rồi Âm Trúc dẫn động một không gian truyền tống pháp trận đặc thù, trong nháy mắt dời đi. Pháp trận phi thường phức tạp, tựa hồ đã có từ ngàn xưa. Âm Trúc, xin lỗi, trước đây ta đối với ngươi đích thực có chút nghi ngờ. Nhưng không gian truyện tống pháp trận đặc thù này có thể xem như một bí mật vô cùng lớn, đương nhiên không thể bị tiết lộ ra ngoài. Chỉ là ta không hiểu, với ma pháp lực của ngươi, làm sao có thể đem năm người chúng ta đồng thời truyền tống, dựa theo ma pháp lý luận mà nói, dùng không gian truyền tống trận, pháp lực tiêu hao tỷ lệ với số lượng người và khoảng cách truyền tống. Với năng lực của ngươi, dường như còn lâu mới đủ. Cho dù tử cấp không gian hệ đại ma đạo sư, tại hoàn mỹ không gian pháp trận cũng vị tất có thể làm được.

Tử tinh cầu rơi xuống tay Diệp Âm Trúc

-Đây là đáp án ngươi muốn biết. Pháp lực của ta đương nhiên không đủ, nhưng có vật này thì không gì không thể..

Thấy tử tinh cầu, Thường Hạo nhất thời sáng ngời con mắt

-Có thể cho ta xem qua một chút hay không?

Diệp Âm Trúc gật đầu nói:

-Đương nhiên.

Tiện tay đưa tử tinh cầu cho Thường Hạo.

Thường Hạo cẩn thận dùng hai tay đỡ lấy tử tinh cầu. Đối với một không gian hệ ma pháp sư như hắn mà nói, còn có cái gì có thể hấp dẫn hắn hơn thượng đẳng không gian hệ ma pháp vật phẩm đây?

Lúc này mọi người đã trấn tĩnh lại, Hải Dương mặc áo khoác ngoài vào, đưa mắt nhòm quanh. Đây là một huyệt động trống trải chỉ có sáu người bọn họ, mặc dù nơi này rất lạnh, nhưng rất khô ráo.

-Đi thôi, để ta giới thiệu với mọi người một bằng hữu của ta.

Diệp Âm Trúc đã quen với việc tinh thần suy yếu sau khí sử dụng không gian truyền tống. Mặc dù bây giờ tinh thần lực chỉ còn lại có bốn thành, nhưng cảm giác mệt mỏi cũng không thể hiện ra ngoài như trước.

Theo sau hắn, sáu người đi xuyên qua một con đường lớn, ra khỏi thạch quật phát hiện mình đang ở giữa sườn núi. Gió lạnh thấu xương, cực bắc hoang nguyên quả thực là một nơi đi dễ khó về.

-Âm Trúc, ngươi tới rồi à.

Âm thanh trầm thấp của Tử vang lên. Mọi người hướng về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy một người toàn thân màu tím cùng hai gã đại hán đầu trâu mặt ngựa cao hơn hai thước xuất hiện trước mặt bọn họ.

Mạt Kim Tư và Địch Tư huyễn hóa thành hình người, nhưng khí thế của Bỉ mông cự thú vẫn như cũ không hề thay đổi. Địch Tư đầu bóng lưỡng, trên người khoác một bộ quần áo da thú, hai cánh tay cường tráng lồ lộ ra giữa tiết trời giá lạnh, cương ngạnh đối diện, mắt to như chuông đồng, vừa nhìn đã làm người khác muốn tránh xa. Bên cạnh hắn, Mạt Kim Tư khá hơn một chút, cũng để lộ hai bàn tay, trên đầu có chừng một tấc tóc vàng. Hai hoàng kim bỉ mông thấy Diệp Âm Trúc, thần sắc nhất thời trở nên cung kính. May là Diệp Âm Trúc kịp thời ra hiệu, ngăn một câu cầm đế chỉ chực tuôn ra.

Diệp Âm Trúc nhìn Tử, huynh đệ bọn họ trong lúc đó, căn bản là không cần nói thêm cái gì. Ngày hôm qua khi đưa An Kỳ tới, hai người đã thương lượng rồi. Ngoại trừ Địch Tư và Mạt Kim Tư còn thì những bỉ mông cự thú còn lại đều được Tử ra lệnh ẩn ở xa xa, sẽ không khiến cho mọi người hoài nghi.

-Để ta giới thiệu với mọi người một chút. Vị này là đại ca của ta, Tử. Còn hai vị này là bằng hữu của đại ca ta, Địch Tư và Mạt Kim Tư. Bọn họ đều là cường đại võ sĩ, cùng chúng ta ma pháp sư phối hợp đi vào cực bắc hoang nguyên vừa vặn thích hợp.

-A! Ta nhớ ra rồi, hắn chính là người ngươi gọi về khi ngươi cùng Nội Tư Tháp đấu nhau lần trước, chính là võ sĩ đó phải không?

Hải Dương kinh ngạc nhìn Tử. Trận đấu đó nàng chính mình quan sát, mặc dù cũng không có tham gia, nhưng đối với việc Tử xuất hiện trợ giúp Diệp Âm Trúc thay đổi chiến cuộc có ấn tượng rất sâu.

Nghe Hải Dương nói như vậy, những người khác cũng không cần Diệp Âm Trúc giải thích thêm gì về thân phận của Tử nữa, năm người cùng tới giới thiệu mình với Tử.

Tử vẫn như trước kia, đối với ngoại nhân tịnh không muốn nhiều lời, chỉ hướng về mọi người gật đầu.

Diệp Âm Trúc thấp giọng hỏi Tử:

-An Kỳ đâu?Nàng thế nào rồi? Đã khôi phục chưa?.

Hắn hỏi xong những lời này, phát hiện trong mắt Tử đột nhiên toát ra một tia thần sắc quái dị, tựa hồ rất bất đắc dĩ lại tựa hồ rất buồn bực.

Ngay lúc này, một giọng nói thanh tao vang lên:

-Tử ca ca, sao người còn chưa tới đây. Xem cái này với ta nào!

Một thân hình chợt lóe, một thân ảnh thon dài xinh đẹp từ sườn núi phía dưới bay lên, thân thể nàng cực kỳ nhẹ nhàng, phảng phất như bay lượn trong gió. Nhất thân công phu, kinh hãi chúng nhân.

Thấy người này, Hải Dương không nhịn được, kinh hãi, quay đầu nhìn về phía Diệp Âm Trúc

-Nàng ta sao có thể ở chỗ này?

Diệp Âm Trúc lúc này cũng kinh ngạc không kém Hải Dương. Đột nhiên xuất hiện một người, không ngờ là An Kỳ. Chỉ bất quá, bây giờ nàng rõ ràng không giống với ngày hôm qua. Mặc dù trạng thái đã thanh tỉnh, nhưng không có vẻ tà mị âm trầm, nham hiểm khó lường nữa. Bây giờ chỉ có một đôi to mắt xinh đẹp xanh biếc tràn ngập tò mò, đang đánh giá mọi người chung quanh. Tựa hồ có chút sợ hãi nép sau người Tử, hai tay ôm chặt lưng Tử, thò đầu qua tay hỏi

-Tử ca ca, bọn họ là ai a?

Tử ca ca?… Diệp Âm Trúc nghe cách xưng hô như thế, trong lòng không khỏi phát lạnh, An Kỳ tinh linh nữ vương hơn bốn trăm tuổi a! Sao có thể gọi Tử là ca ca?

Thần sắc của Tử chợt hiện lên chút xấu hổ, bất đắc dĩ nói:

-Bọn họ là bằng hữu của ta.

Diệp Âm Trúc nhìn Tử

-Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ?

Tử cười khổ nói:

-Không lâu sau khi ngươi đem nàng tới, nàng tỉnh lại. Ta đã kiểm tra tinh thần lạc ấn của nàng, tinh thần lực của nàng quả thật đã đạt đến trạng thái cân bằng rất vi diệu. Hai tinh thần lực không xâm phạm nhau. Làm sau khi nàng tỉnh lại, tựa hồ cái gì cũng đều không nhớ rõ. Sau đó ta nói cho nàng tên ta, rồi nàng quấn chặt lấy ta, hỏi đủ chuyện trên trời dưới biển, cũng không biết phải trả lời nàng như thế nào.

Diệp Âm Trúc nhìn tử, lại nhìn Địch Tư và Mạt Kim Tư đang ở phía sau cười trộm, trong lòng nhất thời hiểu được vài phần. Ánh mắt chuyển hướng qua An Kỳ, nói:

-An Kỳ tiểu thư, ngươi hoàn toàn không nhớ ta sao?

An Kỳ có chút cảnh giác nhìn Diệp Âm Trúc, nói:

-Ngươi? Ngươi là ai? Không nhớ rõ. Bất quá, ngươi nhìn qua tựa hồ không giống người xấu. So với bọn hắn, tốt hơn.

Vừa nói, nàng vừa vươn bàn tay thon dài chỉ chỉ huynh đệ hoàng kim bỉ mông sau lưng Tử.

Nghe nàng nói, Địch Tư và Mạt Kim Tư nét mặt đang cười nhất thời biến thành xấu hổ, cười sượng sùng.

-Vậy rốt cuộc tại sao nàng ta lại ở đây?

Hải Dương hỏi.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự