Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 20 Long kỵ binh ( phần 3 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1776 chữ · khoảng 6 phút đọc

Khi An Nhã và Âm Trúc nói chuyện , long kỵ binh đã đến gần , bọn họ hiển nhiên cũng phát hiện ra cân thiết dong binh đoàn , tốc độ từ từ chậm lại .

Lúc này , Diệp Âm Trúc đã có thể nhìn rõ người ngồi trên kim tinh bạo long . Đó là một thanh niên khoảng chừng ba mươi tuổi , tay cầm một long kỵ thương dài bảy thước , lưng đeo một thanh trường kiếm , toàn thân được bao phủ bởi bộ ngân khải giáp , quang mang không ngừng lóe lên dưới ánh mặt trời . Hắn không dùng khôi giáp ( mũ bảo vệ đầu ) , mái tóc màu vàng tung bay dưới gió đầy tiêu sái , thân hình cao lớn , tướng mạo bình thường , trên mặt có một vết sẹo kéo dài từ khóe mắt đến má , tạo cho người ta cảm giác dữ tợn .

Trên ngực trái của hắn có một biểu tượng lục vong tinh màu bạc , trên có khắc tử la lan đồ án , tượng trưng cho gia tộc của hắn .

Đối mặt với uy thế của kim tinh bạo long , tọa kỵ của Cách Ân không ngừng run rẩy : “ Ca ngợi Pháp lam , ngài hảo . Tôn kính long kỵ tướng , ở nơi này có thể nhìn thấy ngài là vinh hạnh của ta “ . Cách Ân vội vàng nhảy xuống , tay phải đặt tại ngực trái , hướng tới kỵ sĩ trên kim tinh bạo long cung kính thi lễ .

Long kỵ tướng chỉ liếc nhìn Cách Ân một cái , lãnh đạm nói : “ Ca ngợi Pháp lam , lai lịch của các ngươi là gì ? “ . Sau lưng hắn , toàn bộ long kỵ binh đã dừng lại , không tạo ra thanh âm nào , tư thế sẵn sàng chiến đấu khi có biến , quả là một đội ngũ kỉ luật .

Cách Ân không dám tức giận trước thái độ của đối phương , vẫn nhún nhường đáp : “ Chúng ta là cân thiết dong binh đoàn , đang trên đường chấp hành nhiệm vụ hộ tống “ .

Long kỵ tướng nói như ra lệnh : “ Ta và bạn ta đều đã đói bụng , yêu cầu ngươi xuất ra năm giác mã làm lương thực , đây là hai mươi kim tệ bồi thường cho các ngươi “ . Vừa nói , hắn vừa tiện tay quẳng cho Cách Ân một túi kim tệ . Khoảng cách giữa hắn và Cách Ân là hai mươi bước nhưng túi tiền trong nháy mắt đã lao tới Cách Ân , khi Cách Ân tiếp nhận cảm thấy một cỗ cường lực truyền đến , hai chân lảo đảo vài bước , suýt ngã trên mặt đất .

“ Đại thúc , cẩn thận “ . Âm Trúc từ phía sau lao ra đỡ lấy Cách Ân .

Long kỵ tướng không them nhìn ngó đến tình trạng của Cách Ân , tay nhẹ nhàng vuốt ve kim tinh bạo long , thái độ đầy yêu thương trìu mến . Hiển nhiên bạn hắn chính là kim tinh bạo long rồi . Trong mắt Cách Ân chợt lóe ra những tia tức giận nhưng hắn không dám đắc tội với long kỵ tướng , trong lòng thầm nghĩ nếu bây giờ đưa cho đối phương năm thớt giác mã sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của dong binh đoàn , nhưng không đưa cũng không xong . Ài , thật là khó nghĩ !

“ Tại sao vừa rồi ngươi dụng lực đạo mạnh như vậy ? Mà dựa vào cái gì chúng ta phải đưa giác mã cho địa long cả ngươi ăn ? “ . Cách Ân hoảng sợ khi nghe Diệp Âm Trúc nói . Lúc này Âm Trúc đã đứng trước mặt hắn , nói thẳng vào long kỵ tướng , thanh âm tràn ngập sự tức giận .

Long kỵ tướng nhìu mày , giương mắt nhìn thử xem kẻ nào vừa nói . Âm Trúc cũng đang nhìn chằm chằm vào hắn , trước uy thế của kim tinh bạo long hoàn toàn không lùi bước , thập phần quật cường .

“ Ma pháp sư ? “ . Thanh âm của long kỵ tướng hòa hoãn vài phần . Ma pháp sư là một chức nghiệp cao quý mà ai cũng kính trọng , cho dù hiện tại Âm Trúc mới chỉ là xích cấp nhưng hắn cũng không dám coi thường .

Diệp Âm Trúc gật đầu , nói : “ Chúng ta không bán giác mã , số tiền này chúng ta cũng không cần “ .

Lúc này Cách Ân đã hoàn hồn lại , vội cản Âm Trúc nói tiếp . Hắn biết thực lực của long kỵ binh rất đáng sợ lại vô cùng kiêu ngạo , e rằng sẽ làm tổn hại Âm Trúc : “ Xin lỗi , long kỵ tướng đại nhân . Chúng ta thực sự cần giác mã , sợ là không thể bán cho ngài , mong ngài lượng thứ “ .

Long kỵ tướng trong mắt lóe lên một đọa lãnh quang , trong lòng hắn đã có chút bực bội , nói : “ Nếu các ngươi có thể tiếp một thương của ta thì có thể đi . Nếu không , lưu giác mã lại “ .

“ Ngươi dựa vào cái gì mà bá đạo như thế ? “ . Âm Trúc căm tức nhìn long kỵ tướng .

Long kỵ tướng thản nhiên nói ra hai chữ : “ Thực lực “ . Chính xác là như vậy , tại Long khi nỗ tư địa lục , thực lực sẽ quyết định hết thảy .

“ Uy phong quá a ! Áo Tư ĐInh tử tước , đã lâu không gặp , chi bằng dể ta tiếp một long thương của ngươi có được không ? “ . Thanh âm động lòng người của An Nhã truyền ra từ phía sau lưng Diệp Âm Trúc .

Nghe thanh âm đấy , cả người long kỵ tướng nhất thời chấn động , vội từ trên lưng kim tinh bạo long nhảy xuống , kính cẩn nói : “ Ca ngợi Pháp lam , An Nhã tiểu thư , nguyên lai đây là đội ngũ của người a “ . Vừa nói , hắn vừa thi lễ với An Nhã , động tác so với Cách Ân lúc trước còn nghiêm trang hơn .

“ Ca ngợi Pháp lam “ . An Nhã giơ hữu thủ lên ra hiệu cho logn kỵ tướng khỏi cần thủ lễ .

Trước thái độ chuyển biến đột ngột của long kỵ tướng , toàn đội dong binh nhất thời sững sờ , họ không thể nghĩ rằng một long kỵ tướng đối với An Nhã lại phải cung kính đến như vậy .

“ An Nhã tiểu thư , số người này là … ? “ .

An Nhã thản nhiên đáp : “ Ở Ba bàng ta có một số hàng hóa quan trọng nên đã nhờ cân thiết dong binh đoàn hộ tống . Không thể nghĩ rằng sẽ gặp được tử tước ở đây . Ngươi không phải đang ở Mễ lan thành ư ? “ .

Áo Tư Đinh nhìn An Nhã với ánh mắt si mê , sùng kính : “ Ta lần này hộ tống một số quân dụng vật phẩm đến Ba bàng . An Nhã tiểu thư chắc cũng biết quan hệ đông minh giữa Mễ lan và Ba bàng rồi . Tiểu thư muốn trở về , chi bằng để chúng ta hộ tống ? Một dong binh đoàn thế này quả thực không xứng với thân phận của người “ .

An Nhã hừ một tiếng , nói : “ Không cần , chỉ cần long thương của ngươi đừng gây khó dễ cho chúng ta là đủ rồi . Ta sao dám làm phiền địa giá của tử tước cơ chứ “ .

Áo Tư Đinh cười khổ nói : “ Vừa rồi ta đã mạo phạm do không biết tiểu thư cũng ở nơi này . Long thương của ta mặc dù sắc bén nhưng vĩnh viễn không dám chĩa vào An Nhã tiêu thư “ .

An Nhã lạnh nhạt nói : “ Đã như vậy xin mời tử tước rời bước . Ngài không phải cần quay về Mễ lan thành phục mệnh sao “ .

“ Tiểu thư , người thật sự không cần chúng ta hộ tống sao ? “ .

An Nhã trừng mắt nhìn hắn : “ Vậy ngươi nghĩ ta sẽ đồng ý sao ? “ .

Áo Tư Đinh vội nói : “ Đã nưh vậy ta xin cáo từ , sua này trở về Mễ lan thành sẽ đến tạ tội với tiểu thư sau “ . Vừa nói , hắn vừa đi giật lùi vài bước tỏ thái độ tôn trọng An Nhã rồi mới quay người lại , nhảy lên lưng kim tinh bạo long . Trước khi đi hắn liêc nhìn Âm Trúc một cái , trong mắt lộ rõ địch ý . Long kỵ binh đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh , trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu , chỉ là lúc này họ di chuyển hoàn toàn nhẹ nhàng , cũng không tạo ra bụi mờ mịt như trước .

Nhìn bóng dáng đoàn long kỵ binh biến mất , Cách Ân lúc này mới đi tới gần An Nhã , nói : “ An Nhã tiểu thư , xin lỗi … “ .

An Nhã mỉm cười , nét mặt lạnh như băng đã biến mất : “ Ngươi không việc gì phải xin lỗi . Cho dù là A cấp dong binh đoàn đối mặt với long kỵ binh cũng sẽ như ngươi thôi . Dù sao bọn họ cũng là binh chủng đặc biệt . Cách Ân đoàn trưởng , chúng ta xuất phát thôi “ . Nói xong , nàng không đợi Cách Ân nói thêm gì nữa , đã quay trở lại xe ngựa .

“ Đại thúc , ngẩn người ra làm gì vậy , chúng ta đi thôi “ . Diệp Âm Trúc vỗ vỗ vào bả vai Cách Ân .

“ A ! “ . Cách Ân lúc này mới bừng tỉnh , trong lòng thầm nghĩ : xem ra thân phận của vị An Nhã tiểu thư này không hề tầm thường , ngay cả long kỵ binh còn phải kính cẩn . Như vậy chuyến đi lần này có thể sẽ tương đối an toàn , không sợ người khác gây khó dễ , nên nhanh chóng hoàn thành thôi .

“ Âm Trúc , vừa rồi thật sự cảm ơn ngươi “ .

Chương còn lại sẽ ra nhanh thôi :56:

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự