Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Cầm Trúc Hợp Bích - Phần một)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1999 chữ · khoảng 7 phút đọc

Diệp Li cầm lấy bình nước trên bàn, rót một chén nước rất trong đưa cho Tần Thương, " Đây là nước ngầm của Bích Không Hải , ngươi nếm thử đi."

Tần Thương đón lấy rồi uống một ngụm, than thở : " Vừa mát lạnh lại vừa ngọt nữa , quả không tồi. Ngươi cũng hưởng thụ một chút đi."

Diệp Li cảm thán nói: " Chúng ta cũng phải hơn hai mươi năm rồi chưa từng gặp nhau, lão gia hoả nhà ngươi, lần này không ngờ có ý đến tìm ta, không phải là có chuyện gì chứ. Ngươi cũng biết, chuyện của Trúc tông ta chẳng quản tới nữa, cho dù có chuyện gì cũng chẳng có quan hệ gì với ta cả."

Tần Thương cười ha ha đáp : " Ta còn chưa nói gì, ngươi đã tuôn ra hết rồi, ngươi nghĩ ta là tới tìm ngươi làm gì nào? Lần này, ta sẽ không đi đâu nữa."

Trong mắt Diệp Li lộ vẻ kinh ngạc, " Không đi nữa ư ?"

Tần Thương gật gật đầu , nói: " Ta mới quay lại đây từ Pháp Lam."

Nghe được hai chữ Pháp Lam, ánh mắt của Diệp Li trong nháy mắt đã biến hoá một chút, thần sắc trên khuôn mặt trở nên trầm mặc thêm vài phần, " Ngươi cũng tới rồi. Nói như vậy, ngươi chắc đã đạt tới tử cấp rồi?"

Tần Thương hơi khép mắt lại , nhìn Diệp Li từ trên xuống dưới, " Ngươi không phải cũng như vậy sao? Tưởng ta không nhận ra sao?"

Diệp Li không hề tức giận , chỉ trừng mắt liếc nhìn lão, một tầng tử sắc khí lưu yếu ớt từ nội thể của lão lộ ra ngoài, đó là một loại khí tức cao ngạo, năng lượng mạnh mẽ không gì lay chuyển được . Áp lực cực lớn khiến quang mang tràn ngập trong mắt Tần Thương , "Hảo, nhất giai, ngươi cũng là nhất giai, xem ra, chúng ta không ai nhường ai cả."

Diệp Li nói: " Ta đã không còn là đối thủ của ngươi rồi. Trong tình huống có cùng cấp bậc, ở Long Khi Nỗ Tư này, chẳng có loại ma pháp hoặc là đấu khí nào có thể chiến thắng được cầm ma pháp của ngươi, ngươi tưởng ta không biết sao?"

Tần Thương mỉm cười,đáp: " Cầm khúc của ta, chỉ khi diễn tấu được hơn một phần ba ,thì về sau, mới có thể thể hiện uy lực chân chính , trong tình huống có cùng cấp bậc, ngươi nếu đánh không lại ta, chẳng lẽ lại không biết bỏ chạy sao? Mà ta lại bỏ qua cho ngươi sao? Chẳng lẽ, ngươi cho rằng ta không biết đuổi theo ngươi sao?"

Diệp Li hung hăng nói: " Khoảng cách bây giờ là thế này, ngươi có tin ta có thể bỏ xa ngươi không."

Tần Thương thản nhiên rồi uống một ngụm thuỷ tuyền, " Không tin."

Hai người liếc nhìn nhau, đều nhịn không được cười ha hả. Bất luận là Tần Thương hay là Diệp Li, cũng rất lâu rồi chưa từng vui đến thế.

Tiếng cười ngừng lại, Diệp Li chỉnh lại sắc mặt hỏi: "Lão hoả kế , nói thật xem , Pháp Lam đem đến cho ngươi cảm giác thế nào?"

Sắc mặt Tần thương trầm xuống, thở dài một tiếng,đáp: " Ngươi không nên hỏi nhiều làm gì, Pháp Lam thất tháp không phải là thứ mà chúng ta có thể tưởng tượng được. Ta khi thông quan( vượt qua cửa), đến ngay cả tháp chủ cũng chưa từng nhìn thấy."

Nghe lão nói xong, Diệp Li trầm mặc thật lâu, rồi có chút thương cảm nói: " Xem ra, chúng ta vĩnh viễn không có hy vọng rồi."

" Không" Ánh mắt của Tần Thương sáng ngời, tựa hồ nghĩ tới một chuyện gì đó rất hưng phấn, từ ghế trúc bật dậy, " Hy vọng tuyệt đối có. Hơn nữa, còn đang ở ngay trước mắt."

Vẻ nóng bỏng bắn ra trong ánh mắt của Diệp Li, " Là điều gì? Mau nói cho ta biết đi. Thật sự có hy vọng có thể tranh giành với Pháp Lam thất tháp sao?"

Tần Thương mỉm cười, rồi ngồi xuống, không nói gì nữa.

Diệp Li có chút không kiên nhẫn nói : " Đừng có khiến ta hồi hộp nữa, nói mau, bằng không ta sẽ động võ đấy."

Tần thương cười nói, " Tính tình của ngươi vẫn như trước, lúc nào cũng dễ nổi nóng ,ta thật hoài nghi ' Trúc Đấu Khí ' của nguơi làm như thế nào để luyện tới cảnh giới như bây giờ. Ta khi ở Pháp Lam sau khi trải qua khảo hạch ( kiểm tra), được xác nhận thân phận tử cấp, và được xếp trên Pháp Lam Thải Hồng Bảng . Trước khi rời đi, người của Pháp Lam đã hỏi ta nguyện ý tới nơi nào để nhận chức , ta đã chọn chầchA Tạp Địch Á hay không. Bởi vì, ngươi đang ở đây, cho nên ta mới tới. Chỉ cần ngươi đồng ý, ta ít nhất có thể lưu lại nơi này vài chục năm."

Thần sắc của Diệp Li thoáng động, có chút nghi hoặc nói : "Lão hoả kế, ta làm sao biết được ngươi có lừa ta hay không! Có điều gì, ngươi cứ nói thẳng ra đi. Cuối cùng thì hy vọng của chúng ta là cái gì?"

Tần thương gật gật đầu, đáp: "Hảo, ta cũng nói thẳng. Hy vọng của chúng ta, chính là tôn tử của ngươi."

Diệp Li cả kinh : " Ngươi không nhầm đấy chứ. Ngươi và Anh nhi khi trở về đây, chẳng lẽ ngươi không thấy, tôn tử của ta trời sanh chỉ có tám ngón thôi sao? Sau này, nó thậm chí đến nắm chặt vũ khí cũng rất khó khăn. Làm sao có thể trở thành hy vọng của chúng ta. Ta chỉ muốn hài tử này, cuộc đời nó có thể bình yên là tốt rồi."

Tần thương bĩu môi, đáp: " Đó chỉ là nhìn theo góc độ của ngươi thôi, còn nếu nhìn theo góc độ của ta, lại hoàn toàn khác. Thiên sinh bát chỉ, chính là truyền nhân mà ta luôn mong ước. Không có ảnh hưởng của cấm chỉ là ngón út, đối với tu cầm là một điểm rất có lợi. Mà huống chi trời sanh đã có cảm giác nhạy cảm phi thường với âm nhạc, chỉ cần ngươi chấp nhận cho nó theo ta học đàn, nó chính là hy vọng trong tương lai của chúng ta. Không ngại nói thật cho ngươi biết. Ta lựa chọn tới A Tạp Địch Á mà không phải là các cường quốc khác, chủ yếu là bởi vì ngươi đang ở đây. Ngươi cũng biết,sau khi tu vi của chúng ta đạt tới tử cấp, nếu muốn tiến bộ thì cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, là thần âm sư, tu luyện tới tử cấp mặc dù có thể thi triển ra cầm ma pháp uy lực cường đại, nhưng bệnh tật mắc phải cũng nặng phi thường. Cho nên, ta muốn tìm ra một phương pháp giải quyết triệt để vấn đề này. Mà phương pháp này, phải có sự phối hợp của ngươi."

Diệp Li nhíu mày, đáp: " Ta phối hợp thế nào đây? Ta luyện chính là Trúc Tông Đấu Khí, làm thế nào để phối hợp với ngươi chứ?"

Tần thương đạo: "Long khi nỗ tư, tiền lệ ma pháp phối hợp với đấu khí , cũng chỉ có ma vũ song tu, nhưng không ai có thể vượt qua lam cấp. Bây giờ , các ma pháp sư lại khinh thường thậm chí phân tâm trong việc tu luyện đấu khí. Mà phương pháp mà ta nghĩ ra, cũng là dùng đấu khí để thúc đẩy cầm ma pháp, dụng đấu khí để tăng cường phạm vi của âm ba ( sóng âm), thậm chí còn có thể trực tiếp thúc đẩy âm ba phát động công kích, cũng chỉ có thần âm sư, mới có thể tu luyện như vậy. Mà Trúc Đấu Khí của ngươi, tràn ngập khí tức tự nhiên, chính là đấu khí thích hợp nhất để phối hợp với tiếng đàn của ta, ta lần này tới đây, vốn là muốn thu một tên đồ đệ, sau đó thuyết phục ngươi, để ngươi truyền thụ cho hắn Trúc Đấu Khí , kết hợp sở truờng của hai nhà chúng ta tạo thành một siêu cấp thần âm sư, nói không chừng, có thể đột phá được giới hạn tử cấp. Khi ta vừa tới đây , còn chưa chưa có thời gian sắp xếp để đi tìm đồ đệ, thì đã gặp được con dâu và tôn tử của ngươi. Thiên sinh bát chỉ a! Trên thế gian này cơ hội khó kiếm như vậy , ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Lão hoả kế( Bạn già) , trong đời ta chưa từng cầu xin người, lần này, ta phải phá lệ. Ta thỉnh cầu ngươi, cho phép tôn tử của ngươi bái ta làm thầy."

Vừa nói, Tần Thương đứng lên, tiến hành một lễ rất nghiêm trang , thần sắc cực kỳ trịnh trọng.

Diệp Li hơi nghiêng người , quả quyết nói: " Không được, ta không đáp ứng . Ta chỉ có một tôn tử, mặc dù nó trời sanh chỉ có tám ngón, nhưng ta vẫn hy vọng nó kế thừa y bát của ta."

Tần thương vội vàng nói: " Ngươi không phải mới vừa nói để cho nó làm một người bình thường cơ mà? Làm sao bây giờ đã lật lọng rồi."

Diệp Li nói: " Người thường,cũng phải là người bình thường của Trúc tông chúng ta, tôn tử ta sau này là thiếu tông chủ của Trúc tông, để ngươi đưa nó tới Cầm Tông, Trúc tông ta phải làm sao,ta mặc kệ, ta mặc kệ."

Tần thương không cam lòng nói : "Diệp Trọng và Mai Anh đều còn trẻ, chẳng lẽ ngươi sợ sau này không có tôn tử sao? Còn thiên sinh bát chỉ trong một trăm vạn người còn không kiếm ra được một người, lão hoả kế, dựa vào giao tình bao năm qua của chúng ta , ngươi thành toàn cho ta đi."

Diệp Li cười khổ một tiếng, đáp: " Không phải là ta không muốn thành toàn cho ngươi, thật sự là không được. Không sai, Trọng nhi và Anh nhi đều còn trẻ, nhưng mà, cả cuộc đời chúng chỉ có thể có một đứa con trai. Lúc trước, Anh nhi khi sinh hạ đứa tôn tử này của ta gặp chứng khó sinh, ngươi chắc cũng nhận ra, Anh nhi là con gái của Lão Hoa Mai của Mai tông, ta và Lão Hoa Mai đã phải thỉnh Lan Thanh lão thái bà vội vàng tới đỡ đẻ cho nó, may mắn là có Lan Thanh ở đó, mới có thể bảo vệ được an toàn cho mẫu tử bọn chúng,khiến bọn chúng mẹ tròn con vuông, nhưng Lan Thanh cũng nói, Anh nhi sau này không thể sinh nở được nữa. Nếu không tin , ngươi có thể tới Lan tông kiểm chứng."

Nghe Diệp Li nói xong, Tần Thương không nhịn được có chút thất vọng suy sụp , ngồi phịch xuống ghế trúc,cảm giác hy vọng tràn trề đã hóa thành bọt nước tuyệt đối không hề thoải mái, thật lâu sau, lão và Diệp Li chẳng ai nói một câu, cả hai người đều chìm trong suy tư. Đúng lúc này, một thanh âm trong trẻo êm tai vang lên phía ngoài cửa : " Phụ thân, con nghe nói là có khách tới thăm."

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 36

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự