Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 194 Phụ tử chi chiến (phần 2)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2393 chữ · khoảng 8 phút đọc

Diệp Trọng nói:

-Âm Trúc, ngươi phải nhớ kỹ, vĩnh viễn không nên tự mãn. Dù cho ngươi so với bạn cùng lứa tuổi mạnh hơn nhiều cũng không thể tự mãn. Phải xem Pháp Lam Thất tháp như là cường địch để cố gắng tu luyện. Tử cấp cũng không phải mục tiêu tối hậu của chúng ta. Nếu ngươi chính mình có năng lực tử cấp siêu việt, cũng là lúc chúng ta đối với Pháp Lam Thất Tháp bắt đầu phát động công kích.

-Siêu việt tử cấp?

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn cha.

Diệp Trọng gật đầu nói:

-Pháp Lam thất Tháp thật ra chính là phong ấn ngày xưa của 47 vị long thần tiền bối, ở nơi này nhất định các vị tiền bối còn lưu lại rất nhiều đồ vật. Mục tiêu tối hậu của Đông Long bát tông chúng ta chính là chiếm lại quyền khống chế những nơi này. Tử cấp cũng không phải là cấp cuối cùng, lúc đầu thần long tiền bối cùng mẫu yêu đều là siêu việt tử cấp. Về phần trên tử cấp là cấp độ gì thì ta cũng không biết. Nhưng chúng ta Đông Long bát tông luôn lấy siêu việt tử cấp làm mục tiêu tập luyện. Tỷ như Trúc đấu khí của Trúc Tông chúng ta, trải qua Thanh, Hoàng, Tử trúc còn có Chung Cực ngọc trúc, đồng dạng chia làm cửu giai. Chỉ bất quá còn không có người nào có thể tiến nhập vào tầng đó mà thôi.

Trước mắt phản phất mở ra một cánh cửa mới, tử cấp cũng không phải là cấp cuối cùng. Những lời nói này đã khắc sâu vào tận đáy lòng của Diệp Âm Trúc.

-Đi thôi, chúng ta đi ra ngoài một chút, cũng cho ta kiểm nghiệm một chút, ngươi rời nhà hơn nữa năm này tu vi đã có tiến bộ như thế nào.

Diệp Trọng mỉm cười đứng lên, vỗ vỗ vào bả vai con mình, hướng phòng ngoài đi đến.

Diệp Âm Trúc nhanh chóng đi theo. Vừa rời túc xá, Diệp Trọng thân hình triển khai. Biến thành một mũi tên nhọn màu vàng hướng Mễ Lan Ma Vũ học viện bắn ra ngoài.

Diệp Âm Trúc thúc giục Trúc đấu khí trong cơ thể nhanh chóng đi tới. Phụ tử hai người tại Mễ Lan Ma Vũ học viện nhanh chóng phi hành, trong chớp mắt đã biến mất không thấy.

Diệp Trọng càng đi tới trong lòng càng cảm thấy kinh ngạc, lúc này hắn đã dùng đến sáu thành đấu khí của bản thân, nhưng con mình lại như trước không nhanh không chậm theo sát bên người, không có một chút tụt lại. Phải biết rằng, đấu khí chênh lệch một giai thì thực lực chênh lệch gấp đôi. Diệp Trọng tự hỏi chính mình là Hoàng Trúc bát giai,đấu khí cường độ so với Âm trúc Hoàng trúc nhất giai hơn ít nhất là mười lần. Nhìn trước mắt mình đã sử dụng đến sáu thành đấu khí, con mình không tài nào rút ngắn khonảg cách mới đúng. Cái này đại biểu cho điều gì đây?

Phải biết rằng, tốc độ này ngoại trừ một chút ít công pháp đặc thù của thích khách, hoàn toàn đều là dựa vào sự hỗ trợ của đấu khí. Đấu khí càng mạnh, tốc độ tự nhiên càng nhanh hơn.

Rất nhanh, phụ tử hai người cũng ra khỏi Mễ Lan Ma Võ học viện. Diệp Trọng thủy chung vẫn giữ vững tốc đọ chạy ở phía trước cho đến khi đến chỗ lần trước hắn cùng Âm Trúc và Tử nói chuyện mới dừng lại.

Diệp Âm Trúc đuổi tới bên cạnh cha dừng cước bộ lại, có một chút thở dốc vì để theo kịp cha, hắn đã phải dùng toàn lực. Hắn biết là cha hắn đang khảo nghiệm trình độ tiến bộ của hắn, nên không dám chậm trễ chút nào.

Diệp Trọng xoay người, kinh hãi nhìn Diệp Âm Trúc nói:

-Con trai. Trúc đấu khí của ngươi đã đạt đến giai nào của Hoàng cấp rồi ?

Diệp Âm Trúc nói:

-Ngũ giai. Trong khoảng thời gian gần đây tiến bộ có chút chậm.

Diệp Trọng trợn to mắt nhìn con mình

-Cái gì? Ngũ giai? Qua một chút. Ngươi lúc rời nhà mới là nhất giai a!Ta nhớ kỹ khi ta bằng tuổi ngươi bây giờ, ta còn là thanh trúc cấp bậc. Vậy mà trong tông môn đã xem như là tu luyện rất nhanh. Gia gia của ngươi thường xuyên khích lệ ta đây. Trời ạ! Chẳng lẽ ta sinh ra một tiểu Long vật sao?

Diệp Âm Trúc cười hắc hắc nói:

-Không, ba ba. Người sanh ra một thiên tài mới đúng. Bất quá, cũng là con có vận khí tốt. Đấu khí trước sau hai lần đại phúc độ tăng lên, kỳ thực đều là do Tử trợ giúp. Một lần là con cùng Tử ký kết đồng đẳng bổn mạng khế ước, lần khác, là lúc con đưa cho hắn tử tinh cự kiếm, thực lực hắn tăng nhiều cũng làm cho con cũng có ảnh hưởng. Đồng đẳng bổn mạng khế ước nọ hiệu quả thật sự là không sai. Nếu ma pháp của con có đột phá, tinh thần lực của Tử cũng sẽ tăng lên. Ngược lại, nếu thực lực của hắn có tiến bộ, đấu khí của con cũng tùy ý tăng lên. Cho nên đấu khí của con mới có thể tăng trưởng nhanh như vậy.

Có chút bất đắc dĩ nhìn con mình, Diệp Trọng cảm thán nói:

- So với ngươi thì ta đúng là kém chết đi được a! Lúc đầu, ta từ Hoàng Trúc nhất giai luyện đến ngũ giai, cũng phải dùng đến mười năm thời gian mới luyện thành. Ngươi bây giờ chỉ cần nửa năm. Cái này, chẳng trách gia gia của ngươi chuẩn bị lập ngươi làm người thừa kế Trúc Tông của chúng ta. Tiểu tử thúi, xem chiêu.

Quang mang chợt lóe, Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy hoa mắt, một mảnh quang mang màu vàng đã đập vào mặt mà đến. Gần như là tiềm thức, Diệp Âm Trúc thân hình bay nhanh lui về phía sau, tay phải phất nhanh một lũ quang mang màu hoàng lục đã phát ra. Quang mang lóe ra trong lúc đó, một vòng tròn sáng ngưng tụ thành một mảnh trúc ảnh, đang hướng quang mang màu vàng nọ. Đúng là trúc ngự.

-Phanh, phanh, phanh, phanh, tiếng đấu khí va chạm giống như tiếng pháo trúc vang lên, Diệp Âm Trúc thân hình bay nhanh lui về phía sau, y ỷ vào sự mềm dẻo của Bích Ti, hấp thu một bộ phận lớn của lực công kích, mới có thể miễn cưỡng ngăn cản được đấu khí mạnh mẽ như thế. Nhưng địa áp mãnh liệt vẫn còn làm cho hắn hô hấp bị kiềm hãm. Trúc đấu khí phảng phất bị áp chế, vận hành không nhanh như lúc bình thường.

-Ba, ngươi đánh thật sự ư!

Bích Ti không có chút chậm trễ, thủy chung vẫn duy trì Trúc ngự, dưới ống tay áo phải, bốn ngón tay huy động Bích Ti, chính mình phòng ngự thật nghiêm ngặt.

-Trong chiến đấu, ngươi nghĩ địch nhân sẽ nương tay sao?

Diệp Trọng ngoài miệng nói một câu, nhưng động tác trên tay lại không có dấu hiệu dừng lại. Một thanh trúc kiếm màu xanh biếc xuất hiện trong lòng bàn tay của hắn, chỉ thấy hắn vung tay lên, trúc kiếm mang theo một đạo quang mang ám hoàng sắc giống như linh dương quải giác hướng Diệp Âm Trúc bổ tới.

Hiện trên mặt đất Diệp Âm Trúc không giống như lúc mới rời khỏi Bích Không Hải không có chút kinh nghiệm chiến đấu nào. Đồng thời với việc huy động Bích Ti, Hải Nguyệt Thanh Huy cầm cũng đồng thời được hắn triệu hồi, đồng thời Nguyệt Thần Thủ Hộ phóng thích một đoàn nhũ quang hoa màu trắng, phụ trợ Trúc ngự tiến hành phòng ngự. Biết thực lực của cha mình ở Hoàng Trúc bát giai, tương đương với Lam cấp trung giai, muốn trong một khoảng thời gian ngắn muốn công phá cũng không phải là dễ dàng.

-Ông ---, tay trái bốn ngón khinh đạn, bốn đạo âm nhận bay nhanh ra, mang theo tiếng xé gió chói tai, phân biệt tấn công tứ chi của Diệp Trọng.

-Hảo.

Đối với việc con mình nhanh chóng phản ứng, Diệp Trọng vô cùng hài lòng, nhưng mà trúc kiếm trong tay hắn chém ra không có thu hồi, ngược lại ám đấu khí hoàng sắc còn tăng cường thêm vài phần, thân hình không lùi mà tiến tới. Thân thể cao lớn chợt về phía trước tiến từng bước một. Trong nháy mắt, Diệp Âm Trúc giật mình phát hiện, trước mắt mình tự nhiên xuất hiện hai người cha.

Bốn đạo cao tần chấn động âm nhận trước tiên hiện lên, phân cách trước sau Diệp Trọng, nhưng đó chỉ là một đạo tàn ảnh mà thôi. Diệp Trọng lúc này cũng đã dùng trúc kiếm tấn công phòng ngự của Diệp Âm Trúc.

Tiếng vang phá bạch vang lên. Chỉ trong nháy mắt, ám hoàng sắc đấu khí nọ dễ dàng phá sự phòng ngự của Nguyệt Thần Thủ Hộ, cùng Bích Ti của Diệp Âm Trúc liều mạng đánh bừa một cái. Diệp Âm Trúc chỉ cảm thấy ngực một trận khó chịu, khẽ quát một tiếng, thân hình lại lùi lại phía sau. Hắn hoảng sợ phát hiện, đấu khí của chính mình cũng bị đánh xơ xác.

Lúc ở tại Bích Hải Không tu luyện một năm, đều là Diệp Ly truyền thụ Trúc tông tuyệt học cho hắn, cũng chính là tinh luyện tam thức này. Đây chính là lần đầu tiên Diệp Âm Trúc có cơ hội cùng cha giao thủ. Lúc này hắn mới phát hiện, chính mình cùng cha trong lúc đó có sự chênh lệch không chỉ đơn giản là về mặt đấu khí. Bất luận nắm chặt thời cơ công kích hay ứng dụng đấu khí, bản thân mình đều kém cha quá xa.

Bích Lục trúc kiếm đã khẩn trương hoàn thành ám hoàng sắc, Diệp Trọng trên mặt rất nghiêm túc, rõ ràng không có ý lưu tình. Đấu khí của hắn không phóng thích ra ngoài, cũng không có huyễn lệ kiếm quang, nhưng chính là hoàn toàn ngưng tụ đấu khí lên Trúc kiếm, lại gây cho Diệp Âm Trúc một áp lực lớn hơn.

Áo Lợi Duy Lạp cũng là lam cấp, nhưng lúc đầu Diệp Âm Trúc lại cùng Áo Lợi Duy Lạp bình thủ đối một kiếm, cũng không cảm giác được ấp lực lớn như bây giờ. Căn bản hắn ngay cả cơ hội thở dốc cũng không có, Trúc kiếm của cha dã đâm tới. Một diểm quang tinh ám hoàng sắc tại trước mắt trong nháy mắt phóng đại, chánh là hắn cũng biết đây là nhất thức Trúc Tinh Hàn.

Tay trái cầm Nguyệt Thanh Huy cầm, ngay cả cơ hội tái phóng xuất âm nhuận cũng không có, thân cầm thon dài ngược lại trở thành gánh nặng, bất đắc dĩ, Diệp Âm Trúc chỉ có thể trước tiên đưa tay thu hồi cổ cầm, Thấy không thể chống đỡ Trúc Tinh Hàn trước mặt, hắn ngược lại rất tỉnh táo, trong mắt quang mang đại phóng, giống như hai khỏa phồn tinh hướng đến hai mắt cha. Mặc dù bây giờ là ban ngày, quang mang trong mắt hắn cũng rõ ràng có thể thấy được.

Đột nhiên chứng kiến mắt con mình sáng rực lên, Diệp Trọng nhìn vào, đột nhiên, hắn giật mình phát hiện, ánh mắt con mình giống như lưỡi dao bén, trực tiếp xâm nhập vào trong óc của mình, toàn thân phảng phất cũng đều trở nên trì độn, trong đầu một trận hôn mê, trên tay trúc kiếm đã hạ ý thức chậm nữa phần, Trúc Tinh Hàn nọ từ trước đến nay chưa từng có khí thế yếu như vây.

Lợi dụng sát na này, Diệp Âm Trúc liều thân mà lên, đối mặt Trúc Tinh Hàn, Bích Ti trong tay nhanh chóng hóa thành một vòng sáng màu bích lục quấn quanh mà lên, không ngừng quấn quanh trúc kiếm của Diệp Trọng, đồng thời cũng hướng đến cánh tay của Diệp Trọng. Thân thể hoàn toàn ở một bên, không nhân nhượng đánh tới, thoát khỏi nguy hiểm do Trúc Tinh Hàn gây ra.

Diệp Trọng dù sao thực lực cũng cường đại, cắn lưỡi một cái, nhất thời tỉnh táo lại. Măt thấy Bích Ti quấn quanh tới, cổ tay hắn có chút rung lên, vốn đấu khí được ẩn giấu trong trúc kiếm, bỗng sống dậy trong nháy mắt phát ra, dĩ nhiên đem uy hiếp của Bích Ti đánh ta, ngay cả thân thể của Diệp Âm Trúc cũng bị đấu khí đánh sâu vào chấn bay đi ra ngoài.

Thật mạnh. Đây là ý niệm duy nhất trong đầu Diệp Âm Trúc.

-Thứ !

Một tiếng gầm nhẹ chói tai từ trong miệng vang lên, đại não Diệp Trọng vừa là một mảnh hôn mê, lúc này đây thậm chí so với trước càng thêm rõ ràng. Đó là Diệp Âm Trúc kết hợp tinh thần ma pháp cùng với phương pháp đặc thù công kích bạo âm của Cầm Tông. Thực lực yếu kém một chút, trực tiếp sẽ bị tiếng quát chói tai này chấn vựng. Những ngày này mỗi ngày buổi sáng hắn đàn cầm, buổi chiều hắn cũng sẽ đi Phất Cách Sâm học tập, bởi vì hắn chủ tu cầm, cho nên không có khả năng từ Phất Cách Sâm học cường đại tinh thần hệ ma pháp, nhưng một chút tinh thần hệ ma pháp hữu dụng phi thường hắn cũng học được từ Phất Cách Sâm. Với hơn mười năm tích lũy kinh nghiệm của hắn, tại thực chiến hiệu quả cực cao.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự