Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 183 Dung nhan của ta thuộc về ngươi (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2232 chữ · khoảng 8 phút đọc

Túc xá vẫn ấm áp như trước, Diệp Âm Trúc nhẹ chân nhẹ tay từ phòng ngủ đi ra ngoài, sợ đánh thức Tô Lạp đang khoanh chân tu luyện. Tới đại sảnh, hắn lập tức đem những gì đã làm ở huyệt động của Tử làm lại một lần. Tử quang lưu chuyển, đầu tiên xuất hiện lục mang tinh màu tím. Ngay sau đó, những phù chú phức tạp không ngừng xuất hiện trong đó, cuối cùng một đạo văn lộ hoàn thành. Một tầng quang hoa màu tím mờ ảo phún ra, đem cả đại sảnh chiếu sáng. Quang mang lặng lẽ biến mất, tất cả dấu vết trên mặt đất cũng tiêu mất. Không có tử tinh cầu dò xét, ai cũng không thể phát hiện thượng cổ pháp trận đặc thù này.

Làm xong, Diệp Âm Trúc không nhịn được đi tới hàng ghế bên cạnh ngồi xuống. Nhanh như vậy đã tiêu hao hơn sáu thành tinh thần lực, cho dù tinh thần hắn mạnh mẽ cũng có chút thừa nhận không lại nổi. Lễ vật đầu tiên của ngân long vương Hoắc Hoa Đức tặng lần đầu tiên thể hiện tác dụng. May là Diệp Âm Trúc truyện tống chỉ là một người. Tiêu hao pháp lực sẽ không nhiều lắm. Nếu không, hắn tạm thời không cách nào đến chỗ Tử cả.

Sau khi nghỉ ngơi một chút, tinh thần Diệp Âm Trúc khôi phục vài phần. Một lần nữa hắn đi tới trước vị trí hắn khắc họa ma pháp trận. Tử tinh cầu lại xuất hiện. Huyền phù trên đỉnh đầu hắn toàn bộ giáng xuống.

Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng loại truyện tống này. Trong trí nhớ ngân long vương lưu lại cho hắn, sử dụng tử tinh cầu truyện tống, tiêu hao tinh thần lực tùy theo khoảng cách và nhân số mà tính. Một khi tinh thần lực không đạt được yêu cầu của truyện tống thì truyện tống sẽ thất bại. Đồng thời tinh thần lực cũng sẽ biến mất.

Một vòng sáng tím theo tinh thần lực Diệp Âm Trúc nhập vào tử tinh cầu rồi phóng ra. Thông qua tinh thần lực cảm thụ. Hắn rõ ràng cảm giác được trong tử tinh cầu đang có hai tinh thần lạc ấn. Một cái ngay dưới chân hắn, còn cái kia, chính là ở chỗ của Tử.

Tử quang bay lên, lạc ấn màu tím trên mặt đất vốn đã biến mất một lần nữa xuất hiện, một tầng tử quang bao phủ, Diệp Âm Trúc thấy tinh thần lực của mình trong nháy mắt tiêu hao một thành. Hắn biến mất giữa túc xá.

Không gian truyền tống thông qua tử tinh cầu cùng Tử triệu hoán hoàn toàn bất đồng. Một cảm giác đau đớn tựa hồ như thân thể bị xé rách truyền đến, trúc đấu khí theo ý thức phóng ra, bảo vệ thân thể hắn. Lúc này mới giảm bớt vài phần thống khổ, chung quanh mênh mông màu tím, tựa như không có tận cùng.

Thời gian trôi qua dường như rất lâu, trong khi Diệp Âm Trúc cảm giác được đấu khí của mình tiêu hao càng lúc càng lớn, thì rốt cục hắn cũng thấy mình tới nơi.

Tử quang biến mất. Mọi thứ chung quanh đều tối sầm lại. Không khí vẫn lạnh như băng như trước, từ ánh mắt kinh ngạc của Tử nói cho hắn biết hắn đã thành công rồi. Ma pháp trận trên mặt đất đang chậm rãi biến mất.

Mễ Lan đế quốc tiếp giáp cực bắc hoang nguyên, khoảng cách cũng không quá xa. Hơn nữa Diệp Âm Trúc truyền tống chỉ là một mình hắn.Cho nên tiêu hao tinh thần lực cũng không phải quá lớn. Bất quá trải qua một phen nháo nhào, tinh thần lực của hắn lúc này chỉ còn lại không đủ ba thành. Cảm giác suy yếu làm trong lòng hắn sanh ra cảnh giác. Tử tinh cầu truyền tống cố nhiên tiện lợi, nhưng tiêu hao cũng là cực kỳ lớn. Dùng để chạy trốn cố nhiên là không sai nhưng cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Thở dài một hơi.

-Thành công tốt đẹp rồi Tử. Bây giờ chúng ta có thể yên tâm nói chuyện phiếm, không cần lo lắng nửa giờ hạn chế.

Tử kinh ngạc nhìn tử tinh cầu trong tay Diệp Âm Trúc.

-Đây là truyện tống thủy tinh. Bây giờ không ngờ còn có đồ vật này tồn tại, hơn nữa là một khối to như vậy, tựa hồ có thể tiến hành truyện tống cả một nhóm a.

Diệp Âm Trúc gật đầu. Nói:

-Số lượng truyền tống cao nhất là một trăm người. Sau khi trở thành ngân long ngoại tịch, ngân long vương vì lung lạc ta mà ban cho.

Trong mắt Tử toát ra một tia hàm ý, tươi cười.

-Vừa đánh vừa xoa, ngân long vương này cũng có chút đầu óc. Nhưng là đồ tốt a! Cho dù là trong lịch sử tử tinh nhất tộc chúng ta ghi lại, trên lục địa cũng không xuất hiện quá vài lần. Hơn nữa việc sử dụng cũng có không ít tổn hại. Âm Trúc, sau này sử dụng nó truyền tống, ngươi nhất định phải cẩn thận một chút, phải đảm bảo an toàn mới có thể sử dụng. Nếu không, một khi có ngoại lực phá hư, truyền tống thủy tinh lập tức tổn hại.

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

-Ta sẽ chú ý. Tử, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết thân thế của ngươi.

Tử chỉ chỗ bên cạnh mình, để Diệp Âm Trúc ngồi xuống. Trong đôi mắt tím hiện lên một tầng quang vụ tím. Than nhẹ một tiếng, nói:

-Bắt đầu nói từ tổ tiên của ta thời thượng cổ, hoặc nói là khi Long Khi Nỗ Tư lục địa mới hình thành, các loài sinh vật dần dần tiến hóa. Một ít chủng tộc cường đại bắt đầu xuất hiện. Khi đó, diện tích Long Khi Nỗ Tư lục địa còn không có lớn như bây giờ. Ước chừng chỉ bằng khoảng một nửa lục địa bây giờ thôi. So với giờ chỉ có cực bắc hoang nguyên, hơn nửa Mễ Lan đế quốc, A Tư Khoa Lợi vương quốc, một nửa Ba Lặc Mạc vương quốc hay chính là bộ phận phía Tây Bắc của Long Khi Nỗ Tư lục địa bây giờ. Lúc ấy, xuất hiện các chủng tộc lớn phân biệt các vị trí không giống nhau. Loài người các ngươi, ở trạng thái nguyên thủy. Trong mắt các chủng tộc cường đại, các ngươi chỉ là đồ ăn hay người hầu thôi. Lúc này các chủng tộc lớn tranh nhau chiếm các địa cực làm căn cứ. Một trong đó là tử tinh bỉ mông chúng ta. Một tộc kia là long tộc bây giờ. Lúc ấy, hai đại chủng tộc chúng ta là hai thế lực mạnh nhất đương thời. Đơn giản mà nói, thần thánh cự long chính là tổ tiên long tộc bây giờ. Mà tử tinh bỉ mông chúng ta chính là tổ tiên của bỉ mông cự thú nhất tộc. Khi đó chúng ta cùng sống ở cực bắc hoang nguyên, có đông đảo minh hữu. Bỉ mông chúng ta lúc ấy mới là chủng tộc cường thịnh nhất. Bấy giờ tất cả thú nhân tộc đều là chư hầu của chúng ta. Khi đó chúng ta cũng không gọi là bỉ mông. Mà được xưng là thánh thú. Tử tinh thánh thú, hay chính là chúa tể tuyệt đối của cực bắc hoang nguyên.

Nói đến đây, Tử phảng phất thấy lại huy hoàng của tổ tiên, tử quang trong mắt không nhịn được nồng thêm vài phần.

Dừng lại một chút, hắn mới tiếp tục nói:

-Long tộc khi đó chủ yếu sinh sống ở vùng đất A Tư Khoa Lợi vương quốc cùng với vùng phụ cận Mễ Lan đế quốc. Số lượng chúng mặc dù không ít, nhưng không cách nào cấu thành uy hiếp đối với thú nhân tộc chúng ta. Thần thánh cự long quả thật cường đại, nhưng so sánh với tổ tiên ta còn kém một bậc. Khi đó, long tộc chủ yếu kết minh với tinh linh tộc và ải nhân tộc, cùng với một tộc đã tuyệt diệt là tộc người chim. Thú nhân chúng ta đối với xâm lược cũng không cảm thấy hứng thú lắm. Khi đó, cực bắc hoang nguyên cũng không giống như bây giờ lạnh giá, mà sản vật phong phú, cũng đủ cho chúng ta tự cấp tự túc. Nhưng hòa bình không duy trì được lâu.

Một chút bi thương nhàn nhạtxuất hiện trong tâm tình Tử. Diệp Âm Trúc cũng không cắt đứt câu chuyện, tiếp tục nghe hắn kể lại

-Long tộc thiên tính dâm đãng. Nhất là cao giai long tộc càng như thế. Đạt tới cửu cấp, long tộc có thể hóa thân làm người. Cơ hồ cùng chủng tộc nào cũng phát sinh quan hệ, con cháu không ngừng sanh sôi. Cũng xuất hiện á long, như các người bây giờ gọi là tuần long. Mặc dù so với long tộc chính thức, tuần long còn có chênh lệch rất lớn, nhưng chúng hoàn toàn nghe long tộc chỉ huy, số lượng không ngừng tăng, dã tâm của long tộc càng lúc càng lớn. Chúng bắt đầu bất mãn với tình huống hiện hữu, dòm ngó cực bắc hoang nguyên vốn thuộc về thú nhân chúng ta, chiến tranh cũng từ đó bắt đầu xuất hiện.

Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn Tử. Mặc dù ấn tượng của hắn đối với long tộc phi thường bất hảo, nhưng theo hắn biết, tính xâm lược của long tộc tựa hồ cũng không mạnh.

Dưới ảnh hưởng của đồng đẳng bổn mạng khế ước, Tử cảm giác được nghi hoặc trong lòng Diệp Âm Trúc, mỉm cười nói:

-Ta hiểu được trong lòng ngươi đang nghĩ gì. Nhưng những gì ta nói đều là thật. Nhưng vị trí của long tộc thời thượng cổ và long tộc bây giờ là không giống nhau. Khi đó, số lượng cự long chánh thức thủy chung ở mức xung quanh mười vạn. Ngươi nghĩ xem. Mười vạn cự long a! Hơn nữa còn có trăm vạn á long. Đó là một lực lượng cường đại thế nào? Bọn họ có thể yên lặng không? Còn bây giờ, long tộc muốn duy trì nòi giống cũng khó khăn, còn có thể xâm lược cái gì? Loài người các ngươi thân thể mặc dù nhỏ yếu, nhưng trí tuệ long tộc không thể bằng được. Chỉ đơn giản Pháp Lam thất tháp đứng đó, cả long tộc đã không dám coi thường vọng động.

Mười vạn cự long? Diệp Âm Trúc giật mình mở to hai mắt nhìn. Hắn đã thấy qua sự cường đại của long tộc, tự nhiên hiểu được mười vạn cự long ý nghĩa như thế nào. Nếu bây giờ còn có mười vạn cự long tồn tại trên đời, sợ rằng có thể dễ dàng đạp bằng cả Long Khi Nỗ Tư lục địa.

-Tử, chẳng lẻ mười vạn long tộc cùng trăm vạn á long, là do bỉ mông các ngươi trong lúc chiến đấu giết đến hầu như không còn sao?

Nếu thật sự là như thế, trận chiến này quả thật quá tàn khốc a!

Tử lắc đầu

-Không. Không phải. Mặc dù bỉ mông chúng ta và long tộc thực lực khi đó đều cực kỳ cường hãn, nhưng cũng không có điên cuồng chém giết đến mức hủy diệt lẫn nhau như thế. Long tộc bắt đầu phát động chiến tranh với chúng ta, mặc dù chiến tranh kéo dài, nhưng tiêu hao phần lớn chỉ là thú nhân bình thường và á long, bỉ mông chúng ta và cự long hao tổn cũng không quá lớn. Theo sự kéo dài của chiến tranh, minh hữu của song phương chúng ta cũng từ từ gia nhập. Lúc này trận chiến của bỉ mông và long tộc lan ra khắp mọi ngõ ngách của lục địa. Long tộc mặc dù có á long số lượng đông đảo, so với trước kia trở nên mạnh mẽ rất nhiều. Nhưng thú nhân chúng ta trời sanh là chiến sĩ xuất sắc nhất. Bọn họ muốn chiếm được tiện nghi cũng không dễ dàng. Chiến tranh giằng co một ngàn năm. Loài người các ngươi chính là tại một ngàn năm này, lén lút phát triển lên.

Nói đến đây, trong mắt Tử đột nhiên toát ra một tia sợ hãi

-Sau một ngàn năm tranh đấu đầu tiên, thiên phạt xuất hiện. Lục địa phát sinh biến hóa bất ngờ. Trong trí nhớ tổ tiên lưu lại tràn ngập sợ hãi. Có thể là trời cao trừng phạt bỉ mông chúng ta và long tộc đã gây ra chiến tranh kéo dài. Nhưng sao lại là thiên phạt tàn khốc như thế. Bỉ mông cùng long tộc số lượng đại giảm. Cực bắc hoang nguyên biến thành băng tuyết thế giới căn bản nguyên nhân cũng là từ đó.

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự