Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 174 Thần khí tiến hóa Siêu thần khí (phần 3)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2413 chữ · khoảng 8 phút đọc

Nhìn bóng lưng Ly Sát rời đi, ánh mắt Diệp Âm Trúc lóe lên một cái, nếu nói Ngân Long thành có ai có thể khiến hắn còn một chút hảo cảm mà nói, sợ rằng cũng chỉ có Ly Sát.

Lại đi tới một cái huyệt động thật lớn, lúc này đây, Diệp Âm Trúc lại không có gặp phải áp lực gì, Ngân Long vương Hoắc Hoa Đức để cho Tinh Tàn đi ra ngoài trước, cả tòa huyệt động chỉ còn lại có hắn và Diệp Âm Trúc.

-Hoan nghênh ngươi từ Long vực trở về. Vốn ta đã muốn bỏ qua, mà ngay lúc này, ta cảm giác được khí tức của ngươi, khí tức thuộc về Ngân Long nhất tộc chúng ta.

Ngân quang chợt lóe, Hoắc Hoa Đức đã biến thân thành người, nhưng thân hình ông ta cao lớn, vẫn bao phủ Diệp Âm Trúc như trước.

Diệp Âm Trúc lạnh nhạt cười, nói:

-Chỉ là vận khí tốt mà thôi, ta không tính là dạng dũng sĩ gì.

Hoắc Hoa Đức liếc hắn một cái thật sâu. Ánh mắt thâm thúy có vài phần rung động nhẹ nhàng

-Có thể nói cho ta biết, ngươi là như thế nào thông qua sự khảo nghiệm của Long vực?

Đối với nghi vấn của Hoắc Hoa Đức, Diệp Âm Trúc trên đường quay trở lại sớm đã có phương pháp ứng đối.

-Xin lỗi Đại trưởng lão, nhận lệnh của Nặc Khắc Hi tiền bối, tất cả mọi chuyện trong Long vực đều không thể tiết lộ.

Ánh mắt của Hoắc Hoa Đức đột nhiên trở nên kích động, run giọng nói:

-Ngươi, ngươi gặp Nặc Khắc Hi? Đúng rồi, ngươi nhất định là gặp ông ta, nếu không như thế nào lại được Long vực chấp nhận đây. Ngươi nói đúng, hết thảy trong Long vực như thế nào lại có thể nói ra. Nặc Khắc Hi, ông ta vẫn khỏe chứ?

Diệp Âm Trúc trong lòng vừa động, Hoắc Hoa Đức như thế nào lại kích động như vậy, chẳng lẽ ông ta và Nặc Khắc Hi có quan hệ gì?

-Ông ta khỏe lắm, ông ta là ngươi mạnh nhất mà ta từng gặp. Không hổ là thần thánh cự long trong truyền thuyết của Long tộc. Ngài biết ông ta sao? Với tuổi của ngài, ta nghĩ hẳn là sẽ chưa gặp qua thần thánh cự long Nặc Khắc Hi tiền bối.

Hoắc Hoa Đức thở dài một tiếng, nói:

-Đúng vậy. Ta chưa bao giờ gặp qua ông ta. Chỉ là nghe cha nói rất nhiều về chuyện xưa của ông ta. Âm Trúc, ngươi biết tại sao Ngân Long chúng ta có thể áp đảo trên những long thành khác, có danh xưng là long tộc cao quý nhất không?

Diệp Âm Trúc lắc đầu.

Hoắc Hoa Đức nói:

-Đó là bởi vì, trong lịch sử thần thánh cự long duy nhất, chính là xuất xứ từ Ngân Long nhất tộc chúng ta. Mà Nặc Khắc Hi, chính là ông nội của ta.

Nghe xong những lời này, Diệp Âm Trúc không khỏi sắc mặt biến đổi, ánh mắt cũng trở nên quái dị rất nhiều

-Thần thánh cự long Nặc Khắc Hi là ông nội của ngài?

Hoắc Hoa Đức tự hào gật đầu, nói:

-Không sai, từ khi Long tộc sinh ra tới giờ, đã gần mười ngàn năm rồi. Long tộc chúng ta, cơ hồ là sinh ra cùng với sự sinh ra của Long Khi Nỗ Tư đại lục. Mỗi một tòa Long thành đều xuất hiện ba đến bốn vị long vương. Ngân Long thành chúng ta đảm nhận long vương đầu tiên, chính là thần thánh cự long Nặc Khắc Hi tiền bối mà ngươi đã gặp, là người dẫn dắt long tộc có địa vị như bây giờ. Người là niềm kiêu hãnh của Long tộc chúng ta. Mà vị long vương tiền nhiệm cũng chính là cha ta. Ba đại long vương của Ngân Long thành có thể nói là nhất mạch thừa kế xuống, chúng ta là nối tiếp huyết mạch của thần thánh cự long. Cho nên chúng ta mới là Long tộc cao quý nhất.

Diệp Âm Trúc chợt nói:

-Nguyên lai là như thế. Xem ra ta có thể trở thành ngoại tịch Ngân Long, thật sự là rất may mắn.

Ngoài miệng mặc dù nói không đổi sắc, nhưng trong lòng lại ngầm cười khổ, nếu theo như Hoắc Hoa Đức nói, vậy long giác và long nha của ông nội lão, là tài liệu trên thân Khô mộc long ngâm. Thậm chí ngay cả linh hồn đều bị phong ấn trong cầm, mà gân của cha của Hoắc Hoa Đức, tiền nhiệm Ngân Long vương chính là một cái dây trên Khô mộc long ngâm cầm. Nếu vị Ngân Long vương trước mắt này biết việc đó, sợ là sẽ không cho rằng mình là dũng sĩ của Ngân Long thành rồi. Nhìn Hoắc Hoa Đức, khoái cảm trả thù tràn ngập trong nội tâm. Diệp Âm Trúc trên mặt tươi cười không khỏi càng đậm.

Hoắc Hoa Đức cũng không có phát hiện sự khác thường của Diệp Âm Trúc, có lẽ là hưng phấn bởi vì biết ông nội còn tồn tại.

-Âm Trúc, từ nay về sau, ngươi không chỉ là một thành viên Ngân Long thành chúng ta, cũng là đồng bọn hợp tác trọng yếu của Ngân Long nhất tộc chúng ta. Ngươi đã có linh hồn y phụ của tiểu Ly Sát, một khi gặp phải vấn đề gì, muốn cầu trợ Ngân Long thành, ta sẽ giúp ngươi hết sức.

-Vậy đa tạ ngài rồi, Đại trưởng lão, không biết ta lúc nào mới có thể quay về Mễ lan đế quốc, là một đệ tử của Mễ Lan Ma võ học viện, việc học của ta vẫn còn phi thường trọng yếu.

Hoắc Hoa Đức gật đầu, nói:

-Đương nhiên có thể, ngươi tùy thời đều có thể trở về. Bất quá, ngươi mới từ Long vực quay lại, không bằng nghỉ ngơi hai ngày rồi đi. Là một thành viên Ngân Long thành, ngươi phải quen thuộc nhà của mình.

Ngữ khí ông ta phi thường ấm áp, ý tứ lung lạc cực kỳ rõ ràng.

Diệp Âm Trúc lắc đầu, nói:

-Ta không lưu lại lâu dài. Ngài cũng hy vọng ta sớm có thể có lực lượng của chính mình trợ giúp Long thành chúng ta, không phải sao? Tôn kính Đại trưởng lão.

Hoắc Hoa Đức ha ha cười

-Đúng vậy. Ngươi rất thông minh. Không hổ là dũng sĩ Ngân Long tộc chúng ta, nếu ngươi không muốn ở lâu, vậy để cho tiểu Ly Sát đưa ngươi trở về. Ngươi phải nhớ kỹ, bất luận lúc nào, đại môn của Ngân Long thành đều mở rộng với ngươi, nơi này cũng là nhà của ngươi. À, đúng rồi, nếu ngươi bị Hắc Long tập kích, nhất định phải báo cho chúng ta biết trước. Hắc Long tộc luôn luôn là tử địch của chúng ta, tuyệt không thể để cho bọn họ tại trong phạm vi thế lực của Ngân Long thành chúng ta mà kiêu ngạo.

-Dĩ nhiên rồi.

Ngân quang chợt lóe, trong tay Hoắc Hoa Đức có thêm một món đồ

-Ngươi thành ngoại tịch Ngân Long, cái này cho ngươi, hy vọng ngươi sớm ngày đột phá cảnh giới hiện có, tiến vào tử cấp.

Trong tay Hoắc Hoa Đức là một viên thủy tinh cầu màu tím, to nhỏ như đầu người, toàn thân tròn xoe, trong suốt nhìn thấu qua không hề có tỳ vết nào, trong đó vầng sáng màu tím lưu chuyển nhìn qua cực kỳ xinh đẹp. Mà trong đó ẩn chứa nguyên tố ba động, càng mãnh liệt dị thường, có loại cảm giác đập vào mặt mà đến.

-Đại trưởng lão, đây là?

Diệp Âm Trúc trong lòng cười thầm, chính mình suýt nữa hủy Long vực, trở về lại còn có lễ vật mang đi. Nếu không phải ấn tượng đầu tiên đã khiến cho hắn đối với Ngân Long thành tràn ngập ghét cay ghét đắng, lúc này nói không chừng còn có thể sinh ra vài phần cảm kích.

Hoắc Hoa Đức nghiêm sắc mặt nói:

-Mặc dù nhìn qua nó chỉ là một viên thủy tinh cầu bình thường, nhưng là nó lại là một trong những bảo vật của Ngân Long thành chúng ta. Mặc dù không phải thần khí, nhưng năng lực của nó cũng không có thần khí nào có. Tên là định hướng Truyền tống trận thủy tinh. Tự nó có thể hấp thu ma pháp nguyên tố trong không khí bổ sung. Thông qua tinh thần định vị, có thể xuyên qua khắp các ngõ ngách đại lục, nhưng điều kiện tiên quyết không thể thiếu là phải có tinh thần lạc ấn định vị mới có thể truyền tống. Khi nó nạp đủ năng lựng, một lần có thể truyền tống khoảng trăm người.

Vừa nói, lão đưa thủy tinh cầu trong tay giao cho Diệp Âm Trúc, tay phải giơ lên, một chút ánh sáng tím rót vào trong mi tâm Diệp Âm Trúc, làm hắn cảm giác được trong tinh thần chi hải có thêm một chút gì đó.

-Phương pháp chế tạo định vị ma pháp trận ta đã khắc ở trong đầu ngươi. Khi ngươi tới một chỗ tương đối trọng yếu, có thể ở đó lưu lại ma pháp trận định vị, trong pháp trận chỉ cần lưu một chút tinh thần lạc ấn của ngươi. Lúc nào muốn đi qua địa phương đó chỉ cần thông qua quả thủy tinh cầu màu tím này tiến hành rót vào tinh thần lực, tại nháy mắt công phu sẽ tới địa phương ngươi định vị. Tại Ngân Long thành chúng ta đã có định vị ma pháp trận, khi ngươi muốn quay trở về đây, không cần phi hành khoảng cách dài nữa. Ta đề nghị ngươi tại trong Mễ Lan thành cũng đặt một cái, như vậy có thể tại hai vùng tự do qua lại.

Đồ tốt, đây quả nhiên là đồ tốt. Vuốt ve thủy tinh cầu quang hoa chói lóa trong tay, Diệp Âm Trúc nhất thời tươi cười đầy mặt. Có đồ vật này, sau này chỉ cần trên đại lục đi nhiều nơi một chút, vậy còn muốn đi lần nữa đều không cần phải đi bộ. Nhất là dùng để chạy trốn khi bị đuổi giết, quả thực là công cụ tốt nhất a! Khó trách Hoắc Hoa Đức nói công hiệu của nó thần khí cũng không có.

-Cám ơn ngài, Đại trưởng lão. Ta nhất định sẽ không để ngài thất vọng.

Về phần không thất vọng là cái gì, Diệp Âm Trúc cũng sẽ không nhiều lời.

Hoắc Hoa Đức mỉm cười gật đầu, trong mắt toát ra một tia ánh mắt đắc ý, trong lòng thầm nghĩ, thu mua loài người quả thực quá dễ dàng. Diệp Âm Trúc có thể còn sống từ Long vực trở về, cũng được thần thánh cự long chấp nhận, tương lai không lâu, hắn có thể mang đến cho Hắc Long tộc bao nhiêu đả kích đã có thể đoán được. Hắc Long vương a! Ngươi chờ xem, chúng ta Ngân Long nhất tộc cao quý nhất không bao lâu sắp quật khởi.

Một người một rồng, đều có tâm sự bất đồng nhìn nhau cười, trong long huyệt hào khí có vẻ cực kỳ hài hòa. Hoắc Hoa Đức rất nhanh kêu Ly Sát lên huyện động của mình.

-Tiểu Ly Sát, vẫn là ngươi đưa Âm Trúc trở về. Sau này hắn là một thành viên Ngân Long tộc chúng ta.

Ly Sát cái gì cũng không nói, chỉ lẳng lặng gật đầu.

-Đại trưởng lão, ta xin cáo từ.

Uy hiếp của Ngân Long thành rốt cục hóa giải, Diệp Âm Trúc đột nhiên hiểu được mình rất mệt mỏi, ứng phó với long tộc đầy tính toán giả tạo làm nội tâm hắn tràn ngập cảm giác khó chịu, thầm nghĩ nhanh trở lại học viện cùng bằng hữu của mình ở một chỗ.

Chờ một chút, Âm Trúc, có một việc ta quên nói cho ngươi, mặc dù ngươi có linh hồn y phụ của tiểu Ly Sát, nhưng là long tộc cao quý, bởi vì ngươi thực lực còn không đủ, tạm thời không thể triệu hoán nàng giúp ngươi tác chiến. Lúc nào khi ngươi tiến vào tử cấp cảnh giới, ta sẽ cho phép tiểu Ly Sát thành đồng bọn của ngươi. Cho nên, ngươi cần phải nỗ lực.

Diệp Âm Trúc nhìn Hoắc Hoa Đức, lại nhìn Ly Sát, chỉ mỉm cười gật đầu, nhưng lại cũng không có nói thêm cái gì.

Ly Sát ngâm nhẹ một tiếng, ngân quang lóe lên, biến về bản thể, không đợi Diệp Âm Trúc vừa bay lên ngồi vững đã tung cánh tăng tốc bay hướng ra phía ngoài.

Từ khi đến đây đến khi rời đi, đã hơn một tháng thời gian, hơn một tháng này, đối với Diệp Âm Trúc mà nói có thể nói là ảnh hưởng thật lớn. Lúc rời Bích Không Hải, hắn vẫn không gặp qua cái gì gian nan hiểm trở, nhưng lúc này hiểm tử hoàn sanh tại Ngân Long thành và Long vực lại đối với sự phát triển của hắn tác dụng cực kỳ trọng yếu.

Ly Sát vẫn lạnh nhạt như trước, thậm chí so với trước còn lạnh hơn, trên đường đi, nàng cơ hồ không có chủ động cùng Diệp Âm Trúc nói chuyện nhiều.

Theo thực lực tăng lên, nhất là được ban cho năng lực của Ngân Long, Diệp Âm Trúc phát hiện, mình đối với các loại ma pháp nguyên tố thân hòa lực so với trước kia tăng lên không biết bao nhiêu lần. Ít nhất bây giờ ngồi trên lưng Ly Sát hắn có thể ngồi thẳng, gió mạnh chính diện thổi đến cảm nhận được trên người hắn khí tức ba động thuộc về Ngân Long thì tự nhiên tách ra.

Cuộc chiến này rốt cục kết thúc, trở lại Mễ Lan, trở lại trường học, còn có cái gì đợi Âm Trúc đây?

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự