Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 169 Thần khí Khô Mộc Long Ngâm (phần 1)

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 2670 chữ · khoảng 9 phút đọc

Khi sợi gân rồng màu lam nọ vừa hoàn toàn gắn kết vào thân cầm là lúc một tầng sóng màu lam y như nước gợn loang loáng xẹt ra từ thân cầm , mười ba mảnh răng của Thần thánh cự long gắn quanh thân cầm thậm chí còn phát ra tiếng ngân trầm trầm , không biết là tại sao nhưng Diệp Âm Trúc lại cảm nhận được thân cầm rung động theo một cách hoàn toàn khác , hắn còn phát hiện được là Khô Mộc Long Ngâm Cầm sau khi gắn dây xong thì căn bản không cần chỉnh dây điều âm lại nữa . Sợi gân rồng màu lam nọ , phảng phất như chính mình sinh trưởng từ thân của thanh cổ cầm này , trong đo ẩn chứa năng lượng thủy nguyên tố hùng hậu , trước giờ chưa từng thấy .

Thời gian quả thật không còn lâu nữa , Long Nguyệt trong không trung cuối cùng cũng sắp đến thời khắc mấu chốt chuẩn bị biến hóa thành trăng tròn . Diệp Âm Trúc động tác ngày càng nhanh , lần lượt lần lượt từng sợi gân rồng được gắn chỉn chu lên thân cầm , dựa theo thứ tự là gân Hỏa long , gân Thổ long , gân Phong long , gân Kim long , gân Hắc long rồi cuối cùng là gân Ngân long .

Vị trí tối quan trọng đương nhiên là thuộc về sợi gân Ngân long lóe ra sáu dải ánh sáng chói mắt . Tượng trưng cho 4 chủng loại nguyên tố ma pháp phụ trợ trên thân nó cùng với 2 chủng loại ma pháp hỗn hợp chuyển động trên thân sợi gân Ngân long rất kịch liệt , tựa như chính bản thân nó cũng có linh hồn , nhẹ nhàng rung động theo nhịp .

Khi gắn sợi gân Ngân long cuối cùng vào thân cầm , Diệp Âm Trúc đột nhiên cảm giác được tận sâu thẳm trong linh hồn mình kịch liệt rung động một chút , 4 ngón tay phải bất giác vuốt dọc thân cầm một thoáng .

Một cảm giác phong nhuệ lạnh như băng từ thân cầm truyền đến , không đợi hắn kịp phản ứng , ngón tay Diệp Âm Trúc đã bị dây đàn cắt trúng , một vết rách nhỏ trên ngón tay đã rỉ máu tươi ra .

Máu rớt trên thân cầm , đồng thời lúc đó 7 dây đàn cùng rung lên một lượt , trầm thấp có , cao có , nghe phảng phất như 7 tiếng Long ngâm cùng vang lên .

Giống như một trận động đất xảy ra , tiếng âm của đây đàn cộng hưởng vào thân cầm làm cho đầu óc Diệp Âm Trúc thoáng trở nên trống rỗng , hắn phảng phất mường tượng ra cảnh 7 cự long thực lực vô cùng cường đại từ thân cầm bay vọt lên , cả 7 cự long này tại không trung gặp nhau , linh hồn lực khổng lồ của chúng tựa hồ như bao trùm khắp cả Long vực .

Long Nguyệt màu tím nọ còn chưa biến thành hình trăng tròn nhưng toàn bộ đám Cốt Long trong Long vực dường như đã phảng phất nghe thấy tiếng kêu gọi thức tỉnh , thân thể cực lớn của bọn chúng đã bắt đầu rục rịch chuyển động .

Ngoài bìa rừng hắc ám .

Tinh Tàn vẫn kiên trì chờ đợi ở đây đã ngây người ra nhìn . Từ nơi này , hắn dĩ nhiên không thể quan sát thấy Long Nguyệt , nhưng trước đó không lâu trong Long vực phát ra một đạo quang mang màu trắng hắn lại nhìn thấy rất rõ ràng . Thời gian một tháng đã trôi qua , Diệp Âm Trúc vẫn chưa quay trở lại , nhưng hiện giờ trong lòng Tinh Tàn đã có dự cảm là Diệp Âm Trúc chưa chết , nhất định hắn vẫn còn sống .

Đột nhiên , từng đạo từng đạo ánh sáng nối tiếp nhau từ rừng hắc ám bay lên trời , đó là quang mang hình rồng , trước những linh hồn lực cực kì cường đại như vậy , Tinh Tàn cảm thấy thân thể mình tựa như đông cứng lại , tiếng Long ngâm mạnh mẽ như trời long đất lở làm cho toàn thân hắn cũng run lên mãnh liệt . Hắn mặc dù trong long mù mờ không rõ xảy ra chuyện gì nhưng tiếng Long ngâm này phảng phất làm cho hắn cảm giác Long vực như sắp tới thời kì diệt vong . Là một tộc nhân Ngân long trưởng thành bình thường , hắn trong lòng tràn ngập tâm lý khủng hoảng bất an .

“ Ái ái đông phong hàn , lang lang hoàn bội ngâm . Thiên thao bạo diệt sát , thương hải lão long ngâm . Cái này mới chính thức gọi là thương hãi lão long ngâm a ! “ Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng khe khẽ vuốt ve cây cổ cầm bóng loáng màu vàng nhạt trong tay mình , 7 sợi dây đàn hay nói cách khác là 7 sợi gân rồng lúc này vốn tỏa quang mang chói mắt bây giờ ánh sáng đã thu liễm lại rất nhiều , ánh sáng trên thân bọn chúng đã ảm đạm hơn trước mấy phần , nhưng cũng không phải là do năng lượng yếu bớt đi mà là thu bớt lại , hòa cùng với linh hồn lực của Long Hồn mộc , kết hợp chặt chẽ .

Thành công rồi , hắn không chỉ thành công , tại lúc Cầm hoàn thành trong nháy mắt xuất hiện huyết tế cùng với hiện tượng 7 ảo ảnh rồng bay lên không trung cũng đã nói cho Diệp Âm Trúc biết .

Cây cổ cầm Khô Mộc Long Ngâm này đã đạt tới cấp bậc thần khí . Mặc dù nó vẫn chưa có cầm hồn nhưng linh hồn sót lại của 7 Long vương thông qua 7 sợi gân rồng hòa cùng cực phẩm Long Hồn tràn ngập trong Long Hồn mộc cũng đã đủ làm cho nó tiến vào cảnh giới thần khí .

Đương nhiên Diệp Âm Trúc biết rõ , với năng lực của chính mình , chắc chắn còn lâu mới đủ chế tạo cổ cầm cấp thần khí , nguyên nhân chủ yếu là nguyên liệu mà hắn sử dụng thật sự quá hảo hạng . Nếu không có Thần Kiếm Nặc Khắc Hi làm từ sừng của Thần thánh cự long , không có cực phẩm Long Hồn mộc sinh trưởng đã hàng vạn năm , không có gân rồng của 7 vị Long vương quá cố , hắn sao có thể thành công , mấy món nguyên liệu chế tạo cổ cầm này , chỉ tùy tiện lấy ra một món đã có thể là một món thần khí tồn tại ở nhân gian rồi .

Một tổ hợp các thần khí cơ hồ hoàn mỹ như vậy hình thành nên một cây cổ cầm , tự nhiên sẽ trở thành thần khí , chỉ có điều DIệp Âm Trúc cũng lờ mờ cảm giác được , cây cổ cầm này dường như có một khuyết điểm gì đó , tự như vẽ rồng mà không vẽ mắt , khuyết điểm cuối cùng này cũng là khuyết nhược lớn nhất của cây cổ cầm , cũng là mấu chốt để dung hợp toàn bộ các nguyên liệu trên thành một chỉnh thể hoàn hảo .

Ngọn lửa linh hồn trong mắt Nặc Khắc Hi trong lúc hình thành cổ cầm lại một lần nữa bừng cháy , nhưng Diệp Âm Trúc nhìn rõ được đó chỉ là hồi quang phản chiếu , khí tức ảm đạm suy yếu của hắn đã không còn cách nào che dấu được nữa , nhất là triệu chứng tinh thần lạc ấn của hắn đã bắt đầu tiêu tán , đây là dấu hiệu đầu tiên .

-Sắp tới thời khắc trăng tròn rồi . Diệp Âm Trúc , thân là ngoại tịch Ngân long , vậy ta thỉnh cầu ngươi . Hy vọng lúc linh hồn ta còn tại thế , còn có thể được chứng kiến ngươi cứu vãn nguy cơ của Long tộc thánh địa .

Diệp Âm Trúc liếc mắt nhìn Nặc Khắc Hi , lúc này hắn dường như đã nằm dài trên mặt đất , ngay cả sức lực để đứng lên cơ hồ cũng không có .

-Nặc Khắc Hi , trước khi ta bắt đầu , ngươi có thể nói cho ta biết , lúc đầu là ai có thể giết chết ngươi , chẳng lẽ trên thế giới này còn có lực lượng nào có thể chống lại Thần thánh cự long hay sao ?

Nặc Khắc Hi trầm ngâm một chốc , ngọn lửa linh hồn trong mắt kịch liệt run rẩy một hồi .

-Đương nhiên là có , cho dù là Thần thánh cự long , trên thế giới này cũng không phải vô địch . Long tộc chúng ta cho dù tuyệt đối cường đại cũng vẫn tồn tại những sinh vật có thể uy hiếp đến chúng ta .

-Huống chi , trên thế giới này còn có rất nhiều điều mà loài người các ngươi hoàn toàn không biết rõ . Vào thời đại của chúng ta năm xưa , cũng lâu lắm rồi , Long Khi Nỗ Tư Đại lục cũng không yên bình . Cho dù là ta cũng phải tránh né thứ tà ác cực kì cường đại kia .

-Tà ác cường đại ?

Diệp Âm Trúc sửng sốt một chút , có thể được Nặc Khắc Hi gọi là cường đại vậy thì thứ đó phải kinh khủng đến như thế nào ! Thần thánh cự long trước mặt dù đã suy yếu đến như vậy , lực lượng của hắn vẫn còn ghê gớm, có thể biến mặt trăng tròn thành khuyết , vậy Thần thánh cự long lúc sung mãn lực lượng còn phải gọi một thứ khác là cường đại , vậy thứ đó rốt cục như thế nào ?

Nặc Khắc Hi phảng phất như nhớ lại chuyện xưa , cười khổ nói :

-Nói về chiến đấu lực , ta tuyệt đối không e ngại bất kì sinh vật nào , nhưng lực lượng tà ác kia không phải nói đùa…

-Nếu không phải cuối cùng tất cả các chủng tộc liên minh lại đem nó phong ấn , chỉ sợ loài người các ngươi cũng không thể trở thành chúa tể của Long Khi Nỗ Tư Đại lục được . Đương nhiên , tất cả văn hóa của các tộc đều chịu tổn thất không nhỏ . Bất quá chuyện này là bí mật ngươi không nên biết . Điều duy nhất ta có thể tiết lộ cho ngươi là chuyện ta chết ở trong tay kẻ nào . Cho ngươi yên tâm mà giúp ta khôi phục lại sự bình yên của Long vực .

Diệp Âm Trúc mặc dù trong lòng hoài nghi không ít , Nặc Khắc Hi không muốn kể ra bí mật của cuộc chiến thời kì cổ đại , hiển nhiên là có điểm gì đó cố kị .

-Kẻ giết chết ta chính là tử địch trời sinh của Long tộc . Đương nhiên lúc hắn giết ta thì bản thân hắn cũng không hơn gì , chúng ta vốn là đồng quy vu tận . Khi một kiếm của hắn chém xẻ đôi ngực ta thì ma pháp do ta phát ra cũng đánh cho thân thể của hắn tan nát . Hắn quả thật vô cùng mạnh mẽ , thậm chí ta có cảm giác còn mạnh hơn so với ta , linh hồn của hắn cũng hoàn toàn không có tan biến . Ngươi biết tử địch của Long tộc chúng ta là thứ gì không ?

Diệp Âm Trúc trong tâm nhất động , phảng phất như đoán ra điều gì .

-Chẳng lẽ là Bỉ Mông ? Vậy kẻ sát thương ngươi chẳng lẽ là Tử Tinh Bỉ Mông ?

Hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có thể nói ra như vậy .

Nhưng hồi ức về cảnh Tử một kiếm chặt đứt đôi thân thể của Hắc long Dạ Tinh Hủ in sâu trong tâm trí Diệp Âm Trúc làm hắn bất giác phát ngôn .

Nặc Khắc Hi kinh ngạc nhìn Diệp Âm Trúc :

-Ngươi cũng biết đến Tử Tinh Bỉ Mông ? Xem ra tri thức của ngươi thật sự là uyên bác phi thường a !

Diệp Âm Trúc trợn mắt nhìn Nặc Khắc Hi , trong lòng chấn động không của hắn không biết phải dùng ngôn ngữ thế nào để hình dung . Chính là Tử Tinh Bỉ Mông , dĩ nhiên chính là Tử Tinh Bỉ Mông a ! Nói cách khác Nặc Khắc Hi đồng quy vu tận cùng tổ tiên của Tử vậy Tử Tinh Bỉ Mông cũng chắc chắn xếp ngang hàng với Thần Thánh Cự Long về mặt lực lượng cường đại .

-Nặc Khắc Hi tiền bối , có thể nói cho ta biết , Tử Tinh Bỉ Mông rốt cục là thứ gì ?

Bởi vì trước kia bị Long tộc bức bách , hắn nói chuyện với Nặc Khắc Hi cũng chỉ là gọi tên . Nhưng lúc này vì muốn khai thác chuyện trước kia , hắn ý thức phải dùng ngôn ngữ kính trọng .

Thanh âm Nặc Khắc Hi tràn ngập ác cảm :

-Mặc dù ta căm hận nhất là Bỉ Mông , nhất là Tử Tinh Bỉ Mông nhưng ta không thể không thừa nhận , Bỉ Mông nhất tộc thực sự cường đại . Tử Tinh Bỉ Mông có thể xem là một trong những tổ tiên của Thú nhân tộc , cũng là tổ tiên của Bỉ Mông cự thú . Tại lịch sử xa xưa nhất của Long Khi Nỗ Tư Đại lục ghi chép lại , Tổ tiên của Thú nhân tộc chính là Tứ đại thần thú , trong Tứ đại thần thú đó , đứng đầu chính là Tử Tinh Bỉ Mông . Thực lực của Tử Tinh Bỉ Mông đủ để chống lại ta , nhưng nó cũng giống như ta , mỗi thời kì chỉ có 1 cá thể tồn tại . Khi linh hồn ta tan biến thì Long tộc mới có thể đản sinh một vị Thần thánh cự long khác . Nhưng mà Tử Tinh Bỉ Mông sinh mạng thì lại không dài như Long tộc , bọn chúng chỉ có thể sống đến khoảng nhiều nhất là một ngàn năm . Cứ mỗi một vạn năm thì huyết mạch của Tử Tinh Bỉ Mông ngủ trong người Bỉ Mông cự thú lại thức tỉnh . Lúc đó cũng là lúc Bỉ Mông tộc trở nên cường đại nhất .

Thượng cổ Thú nhân tộc đứng đầu Tứ đại thần thú , huyết mạch thuần chủng của tổ tiên Thú nhân tộc . Tử a ! Nguyên là lai lịch của ngươi lại cường hãn đến thế .

-Tiền bối , vậy Thú nhân tộc Tam đại thần thú còn lại là những gì . Lực lượng của bọn họ so ra như thế nào ?

Nặc Khắc hi nói :

-Tứ đại thần thú của Thú nhân tộc đều rất cường hãn , đẳng cấp đều là Thập cấp ma thú . Nhưng có điều 3 chủng loại kia so với Tử Tinh Bỉ Mông thì khuyết điểm lại rất rõ ràng . Mặc dù cùng là Thập cấp ma thú nhưng bọn chúng lại không gây cho ta uy hiếp gì lớn , chỉ có Tử Tinh Bỉ Mông mới có thể , bọn chúng phân biệt gồm có … a ! Trăng tròn rồi , nhanh lên !

Đang nói đến lúc trọng yếu , thanh âm Nặc Khắc Hi đột nhiên có vài phần gấp rút , nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời . Long Nguyệt màu tím nọ lại một lần nữa đến thời trăng tròn .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự