Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 14 Thiện lương đích đại giới ( phần 1 )

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 1788 chữ · khoảng 6 phút đọc

Từ cửa chính tiến vào chợ nô lệ có hai loại cửa , một loại dành cho thương nhân hoặc quý tộc vào mua , một loại dành cho những người nghèo khổ đến bán thân . Nhưng mà cho dù là loại nào đi chăng nữa thì cũng không thèm để ý đến tiểu khất cái , thương nhân thì trọng lợi , sao có thể dễ dàng đem tiền của mình đi cho người khác , người nghèo lo cho thân mình còn chẳng xong , hơi đâu mà đèo bồng thêm chuyện thiên hạ . Giới quý tộc thì lo sợ tiểu khất cái sẽ làm bẩn bộ quần áo hoa lệ của mình , nhanh chòng tránh xa . Cho nên việc tên tiểu khất cái ở nơi này kiếm ăn có lẽ không phải là một lựa chọn sáng suốt cho lắm . Nếu thân thể hắn tráng kiện một chút , nói không chừng sẽ bị bắt làm nô lệ , nhưng hắn thật sự rất gầy , thân thể nhỏ bé , tại chợ nô lệ này không đáng một xu .

Lần đầu tiên nhìn thấy tiểu khất cái , nghe hắn nói về hoàn cảnh của mình , Diệp Âm Trúc suýt khóc , người hắn gầy gò như vậy , ba tuổi mất mẫu thân , mười tuổi mất phụ thân , hoàn cảnh quả vô cùng bi đát a ! Thương tiếc cho hoàn cảnh của hắn , Diệp Âm Trúc quyết định ra tay giúp đỡ .

Tiểu khất cái thấy có người dừng lại trước mặt mình , nhất thời trong mắt sáng ngời : “ Đại gia , đại gia , van cầu ngài rủ lòng thương xót cho tiểu nhân “ .

“ Cho ngươi “ . Âm Trúc cơ hồ đã lấy toàn bộ kim tệ trong người đặt vào cái chén bể trước mặt tiểu khất cái .

Tiểu khất cái ngẩn ngơ , chứng kiến hành động của Âm Trúc hoàn toàn không phải trêu chọc hắn , không biết tại sao nội tâm của hắn xúc động mãnh liệt . Rất nhanh chóng đã thu kim tệ vào tay , sung sướng nói : “ Cám ơn đại gia , cám ơn đại gia “ . Hai bàn tay run rẩy cầm kim tệ rồi vội cất vào người như sợ mất , khiến Âm Trúc cũng không khỏi giật nảy mình .

“ Nhanh đứng lên đi , mặt đất bẩn lắm “ . Vừa nói , Âm Trúc không để ý đến bộ dáng bẩn thỉu của tiểu khất cái , kéo hai tay hắn đứng lên . Hắn cảm nhận được đó là một đôi tay rất mềm mại , nhỏ nhắn , ngón tay lại phi thường thon dài .

Tiểu khất cái cúi đầu không dám nhìn thẳng mặt Âm Trúc , đúng lúc ánh mặt trời chiếu rọi xuống , quang mang từ không gian giới chỉ lóe ra vô cùng đẹp mắt . Đôi tay của tiểu khất cái thoáng run rẩy , lúc này mới đứng lên , cảm kích nói : “ Đại gia , cám ơn người . Người quả thực là một người tốt “ .

Bởi vì hắn đứng lên quá nhanh nên đã va phải người Âm Trúc , trong một sát na tiếp xúc ấy , những ngón tay thon dài đó đã nhẹ nhàng ‘động thủ’ trên người Âm Trúc . Âm Trúc vẫn hoàn toàn không hay biết , nở một nụ cười ấm áp thiện lương , trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái , thầm nghĩ : thì ra giúp đỡ người khác sẽ có cảm giác như thế này .

“ Gặp lại sau nhé “ . Hướng tới tiểu khất cái vẫy tay chào , lúc này hắn đi tiếp vào chợ nô lệ . Nhìn bóng dáng Âm Trúc biến mất , trong mắt tiểu khất cái tỏa ra vài phần hối hận , cắn chặt môi , hắn lao nhanh theo hướng ngược lại hướng Âm Trúc vừa đi , trong chớp mắt đã biến mất giữa đám đông người qua lại .

Chợ nô lệ chia làm bảy khu vực , đầu tiên là nơi bán nô lệ dành cho bình dân , cho dù một gã nô lệ tráng kiện , khỏe mạnh cũng chỉ có giá năm mươi kim tệ mà thôi . Kế tiếp là dịa phương bán ma thú . Năm địa phương còn lại càng vào trong càng trở nên trân quý , đương nhiên tại một tòa thành nhỏ như thế này tịnh cũng không có nhiều vật phẩm trân quý , chỉ có ở đại thành thị mới xuất hiện những vật phẩm đặc biệt , cụ thể như tuần long hay mỹ nữ tinh linh tộc .

Diệp Âm Trúc vừa tiến vào , cảm giác đầu tiên chính là sự ồn ào , các loại thanh âm khác nhau vang lên không ngớt , khiến hắn trong nhất thời không biết nên đi đâu để mua giác mã . Âm Trúc vội quay sang hỏi một người trung niên đang đi bên cạnh : “ Đại thúc , ngài hảo . Xin hỏi nơi nào có bán giác mã ? “ .

Người này trạc bốn mươi tuổi , trên người mặc một bộ bỉ giáp màu đen tinh xảo , ngực trái đeo một huy hiệu hình tấm khiên , trên huy hiệu có khắc biểu tượng một bụi gai , thân hình cao to lực lưỡng , sau lưng có đeo thanh trọng kiếm dài một thước rưỡi .

“ Ngươi muốn mua giác mã sao ? Thật đúng lúc , ta cũng đang trên đường đến đấy , để ta dẫn ngươi đi “ . Trung niên nhân hào sảng nói .

“ Thật tốt quá , cám ơn đại thúc “ . Âm Trúc lễ phép cảm tạ trung niên nhân . Trong nhiều năm , tiếng đàn đã tạo cho hắn một khí chất ưu nhã , lại thêm vẻ ngoài anh tuấn , rất dễ tạo cho người ta cảm giác hảo cảm .

Trung niên nhân dẫn Âm Trúc vào sau bên trong chợ nô lệ , vừa đi vừa hỏi : “ Tiểu huynh đệ , tên ta là Cách Ân , còn ngươi tên gì ? Từ đâu tới ? “ .

“ Ta tên là Diệp Âm Trúc , ta từ A tạp địch á đến đây “ .

“ Tên ngươi thật kỳ lạ , a , chúng ta tới rồi “ . Vừa nói , Cách Ân vừa chỉ về phía trước , Diệp Âm Trúc nhìn thấy một trang trại thật lớn . Vừa vào , một mùi hôi đặc thù bốc lên , khiến Diệp Âm Trúc cảm thấy cực kì khó chịu , hắn chỉ quen với không khí trong lành của Bích không hải , bước vào đây cảm thấy không được thoải mái cho lắm .

Trang trại chứa khoảng bảy mươi giác mã , được nhốt trong hàng rào gỗ cẩn thận , người quản lí đang đứng thương lượng cùng các khách nhân . Cách Ân đối với trường hợp này tựa hồ rất quen thuộc : “ Nơi bán giác mã nào cũng như thế này cả , ngươi tập mà quen đi . Nếu ngươi đến đại thành thị , có nơi có thể có mấy trăm con , tha hồ mà lựa chọn “ .

Người quản lí tựa hồ rất quen thuộc với Cách Ân , thấy hắn đi tới vội ra nghênh đón : “ Đây chẳng phải là Cách Ân đoàn trưởng sao ? Cơn gió lành nào mang ngươi đến đây vậy ! Mau đến đây lựa chọn đi , giác mã của ta đều mới nhập về đấy , chất lượng cực kì tốt “ .

Cách Ân hừ lạnh một tiếng , nói : “ Cáp Đặc , ta còn lạ gì ngươi nữa . Được rồi , cho ta hai mươi con khỏe mạnh một chút . A , tiện thể cũng chọn cho vị tiểu huynh đệ này một con thật tốt nhé “ .

Cáp Đặc cười tươi đáp ứng , nhanh chóng chạy vào lựa chọn , sau một hồi đã đưa ra hai mươi mốt giác mã . Cách Ân nhìn qua đã biết hàng tốt , gật đầu hài lòng : “ Vẫn giá cũ , năm kim tệ hai con , đây là năm mươi kim tệ . Ngươi phen này phát tài nhỉ “ .

Cáp Đặc tiếp nhận tiền từ tay Cách Ân , cười nói : “ Phát tài cái gì , ngươi còn lạ gì tình trang kinh doanh của ta nữa . Cân thiết ( bụi gai ) dong binh công đoàn của ngươi thường trú tại đây còn không biết sao ! “ .

Cách Ân cười khổ một tiếng , nói : “ Ngươi nghĩ rằng ta thích trú tại cái địa phương quỷ quái này sao ? Không có thực lực , căn bản không thể đặt chân vào đại thành thị . Này tiểu huynh đệ , ngươi cũng biết giá rồi đấy , đừng để hắn ăn chặn , cứ hai kim tệ rưỡi một con mà mua . Ngươi cứ tùy tiện kiếm một con trong số này đi , tuy không phải thượng đẳng giác mã nhưng cũng không tệ “ .

Âm Trúc tự nhiên biết con mắt nhìn giác mã của Cách Ân không phải tầm thường , cái gì hắn khen là tốt chắc chắn là có chất lượng : “ Cảm ơn ngài , Cách Ân đại thúc “ .

Số tiền trong người hắn đã cho hết tiểu khất cái vừa rồi nên định lấy từ trong không gian giới chỉ ra một ít tiền . Đột nhiên hắn biến sắc , không gian giới chỉ trên tay hắn đã biến mất một cách thần kì .

“ A ! Không gian giới chỉ của ta đâu rồi ! “ . Âm Trúc kinh hô một tiếng , cảm giác khủng hoảng ập đến trong lòng . Không gian giới chỉ tuy phi thường trân quý , nhưng đối với hắn mà nói , thứ trân quý nhất chính là năm cây cổ cầm trong đó . Trong đó lại còn chứa tín vật cùng toàn bộ kim tệ Tần Thương đưa cho hắn . Lúc này trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng , chẳng suy nghĩ được gì nữa .

“ Tiểu huynh đệ , ngươi sao vậy ? “ . Cách Ân thấy phản ứng của Diệp Âm Trúc cũng trở nên hốt hoảng .

Âm Trúc không có trả lời , ánh mắt hắn hiện lên một đạo lãnh quang , quang mang màu đỏ sậm từ mi tâm nhanh chóng phóng thích , hình thành trước mặt hắn một kết giới lục vong tinh đỏ sậm .

Bạn đang đọc Cầm Đế của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự