Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 30 Chương 30

Bạn đang đọc Bao Nhiêu Cũng Không Đủ của Li Ni thông minh

Phiên bản Dịch · 2340 chữ · khoảng 8 phút đọc

- Đúng là vì gái thì thằng nào cũng văn thơ thánh thót được.

- Và con xinh nữa thì sao mà chịu được. Em sẽ giữ lại tất cả những gì mà các anh ấy tặng cho em

- Nhưng em sẽ không phúc đáp lại đâu

- Đó là việc của em, thế là đi trốn mà có người giúp đỡ rồi. Mừng quá, mừng quá.

Tôi hôm đó mình với Linh bắt xe vào trong thành phố Lạng Sơn tìm chỗ ngủ. Dũng có gọi điện chỉ cho mình chỗ rẻ và cách mặc cả với những ai thách giá. Lại một lần nữa Linh với mình ngủ chung phòng. Đêm ở Lạng Sơn lạnh thấu xương. Hai đứa không ngủ được nên mang rất nhiều câu chuyện về gia đình, bạn bè ra kể cho nhau nghe. Kể hết không giấu giếm gì cả.

Đôi khi làm một chuyến xa nhà, bỏ mặc tất cả mọi thứ như thế này là một điều cần làm. Nó yên bình và chẳng bị cuốn vào guồng quay điên loạn như ở thành phố. Linh cứ ngọ nguậy trong vòng tay mình.

Mình gầy quá, chẳng thể thừa chút hơi ấm nào giúp em bớt lạnh. Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu nhưng mình vẫn cuộn tròn trong chăn, Linh cũng vậy. Hai đứa chẳng khác gì hai con heo ngủ ngày. Lâu rồi mình mới dậy muộn như thế, thời gian như ngừng trôi và mọi khoảnh khắc đẹp nhất đang tụ hội ngay ở đây.

Hàng ngày đến gần trưa mình và Linh mới dậy, hai đứa còn trêu nhau chán rồi mới tranh nhau vào nhà tắm. Ai vào sau thì ở ngoài phá đám bằng cách cứ tắt rồi bật, bật rồi lại tắc cái đèn màu vàng bên trong. Xong xuôi thì lang thang trong thành phố ăn mây món đặc sản của Lạng Sơn, rồi đi dạo xung quanh hít thở cái không khí lạnh đến từ núi rừng trước khi lên đơn vị chơi với Dũng.

Chiều tối lại về nhà nghỉ ra ngoài lan can ngắm cảnh và thưởng thức hạt dẻ nong ngon hơn ở Hà Nội nhiều. Nhưng buổi tối là vui hơn cả, mình với Linh cùng đắp chung cái chăn và kể lại những gì đã diễn ra trong ngày hôm đó, những điều buồn cười nhất

Đến Chủ Nhật, Dũng xin phép cấp trên ra ngoài để đưa hai đứa lên cửa khẩu chơi. Xin xỏ mái thì mới được và nói chung lên đấy chỉ là đổi gió thôi chứ không vui như những gì mình với Linh hay làm.

Vừa đặt chân xuống cửa khẩu Tân Thanh thì ba đứa bị bao vây bởi những người buôn bán mặt hàng tình yêu. Từ ông già cho đến cô bé 11 tuổi, ai cũng chào hàng thứ thuốc làm bạn gái thích, rồi đủ kiểu đồ chơi mà chỉ hai người mới dùng. Mình với Dũng cứ cười nắc nẻ còn Linh đỏ mặt, bẽn lẽn rúc đầu sau lưng mình.

- Được, để tao mua một liều thuốc tình yêu tặng cho hai bạn trẻ. - Dũng cười và nhận vài cái tát cảnh cảo của Linh.

Hôm đấy ba đứa góp tiền ăn một bữa cơm Tàu, cũng ngon nhưng toàn đồ xào nên chóng ngán. Nói chung là thích cơm thịt kho hay gà rang theo kiểu mình hơn. Mấy đứa định qua biên giới gọi là đi nước ngoài là như thế nào nhưng bị chặn lại vì Linh không có chưng minh thư. Thành ra đứa nào cũng chọn viên đá to nhất rồi ném hết cỡ sang nước bạn. Một sức mạnh chân thật còn hơn vạn cái like trên facebook ấy chứ.

Ngày qua ngày cứ thế lặp lại mà không biết chán. Nếu như những ai có liên quan với mình và Linh đều chấp nhận mặc kệ và lãng quên hai đứa, thì đó cũng là một cái kết có hậu cho câu chuyện của bọn mình. Nhưng không, cuối cùng thì điều gì đến thì cũng đến vào buổi sáng hôm nay. Số điện thoại của Linh gọi đến máy mình và vấn đề ở đây là em không mang theo máy.

- Chắc là bố em đấy, em nghe đi.

- Không biết bố nói gì. Bố em nhiều lúc chiều em lắm, nhưng cũng lì lợm nhất quyết không bỏ qua quyền lợi của mình đâu. Bố muốn em học để mai sau quản lý thay bố, đó là quyền lợi mà bố em sẽ đấu tranh đến cùng. - Linh chầm chậm nói.

Em để loa ngoài cho cả mình cùng nghe. Lúc này dù cả mình với Linh đều hiểu rằng dù bố em có nói thế nào hay dọa dẫm ra sao thì cũng chỉ là vô ích. Người nghe gọi đến là mẹ Linh.

- Linh, mẹ đây, con chó con của mẹ có nhận ra không?

- Ơ mẹ. Mẹ ơi, mẹ về lúc nào thế ạ?

- Mẹ mới về từ đêm qua. Con đang ở đâu thế về nhà đi. Bố con chịu thua rồi đấy, muốn gì bố cũng đồng ý hết.

- Con không tin! Mẹ thề đi mẹ!

- Cái con chó con này, con có biết là vì tìm con khắp nơi mà bố đang nằm liệt giường kìa. Con có biết là bố yêu con nhiều lắm không?

Mình mím môi vì bất ngờ, còn Linh thì chết lặng. Bố Linh vì em mà bị ốm nặng sao?

- Mẹ bảo bố yêu con, bố thương con vì tại sao bố lại làm như thế. Bắt con học đủ thứ, bắt mẹ và em phái xa con chứ! - Linh gào lên

- Đó là bố không biết cách thể hiện ra thôi, cũng giống con đấy, lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, bất cần và tự lập nhưng dù gì con vẫn là đứa biết nghe lời phải không?

- Dù mẹ có nói thế nào đi nữa thì con cũng không về đâu.

- Mẹ không bắt con về. Mẹ biết con khôn ngoan như nào nên con sẽ tự lựa chọn cho mình con đường tốt nhất cho mình con chó con của mẹ ạ. Mẹ tin vào sự lựa chọn của con sẽ không phá hủy những gì tốt đẹp nhất đang đợi hai đứa. Chào con!

Mọi việc diễn ra nhẹ nhàng quá, bom nguyên tử đã không ném xuống thay vào đó là nhành cây vạn tuế của chim bồ câu. Công nhận là mẹ Linh khéo léo thật, lời nói nhẹ nhàng nhưng có sức nặng gấp nhiều lần so với kiểu hùng hục của bố em.

- Mọi chuyện thế là xong rồi. Bọn mình đi ăn mừng nhé. Linh nhìn mình mỉm cười. Nụ cười cho mình thấy là em không hề hối hận với quyết định của mình.

Mình gật đầu nắm lấy tay em dẫn ra phía cửa vào. Tuy nói là đi ăn nhưng cả hai đều chẳng ăn được mấy miếng và không đứa nào nói với nhau một lời nào. Bọn mình không hề buồn, không buồn đâu nhé. Chỉ là cả hai đều muốn suy nghĩ xa xôi hơn những ngày khác thôi. Sau cùng, khi hai đứa đi bộ từ quán ăn lên chỗ Dũng thì mình mở lời đầu tiên.

- Ở đây lạnh quá, em có cảm thây chán nếu ở mãi không?

- Còn anh đã chán chưa, kể ra thì ngày nào cũng nhận được thơ tình cũng vui lắm. - Linh cười

Mình giở ví cho Linh xem rồi làm mặt nhăn nhó

- Sắp hết tiền rồi đây này, liệu em có đi cày đuợc không để nuôi anh đây.

- Em sẽ đi bán hạt dẻ nóng cơ, như thế thích hơn. Vừa có tiền lại vừ được ăn và sưởi ấm.

- Em sẽ không chán và kêu ca chứ? Còn anh sẽ làm thằng khuân đồ thuê trên biên giới cho đám buôn lậu.

- Không được, nếu bị công an bắt thì anh chỉ có chêt.

- Đúng rồi và hạt dẻ sẽ không thể nuôi sống hai đứa chỉ biết ăn chơi như bọn mình em nhỉ.

Hai đứa dừng lại, nhìn nhau tủm cười và thú nhận.

- Anh muốn về nhà rồi, nhớ Hà Nội lắm rồi.

- Em cũng thế, nhưng nếu em phải đi nước ngoài thì anh sẽ tìm em chứ?

- Anh sẽ tìm em, dù em ở bất cứ đâu.

- Nói điêu, chẳng hạn như em đi Mỹ thì anh có qua không?

- Anh sẽ cố gắng kiếm tiền để tháng nào cũng sang với em. Dù không dám hứa nhưng anh sẽ cố gắng.

- Thôi, đừng có nịnh nọt vì nêu em trở về thì cũng còn lâu em mới đi. Vậy anh Dũng thì sao?

- Mặc kệ nó. Bọn mình cứ ở đây là làm hại nó đấy, ai đời bộ đội gì mà suốt ngày ăn uống bét nhè với bọn mình.

- Anh đúng là vì gái quên bạn

- Nếu không nhu thế thì làm sao có được em.

- Em sẽ về học để kiếm tiền ra ở riêng.

- Anh sẽ về học và làm để lúc nào em đi anh cũng sẽ đi theo.

Vậy là chỉ sau 10 phút ái kỉ và tự sướng với nhau, mình và Linh quyết định sẽ về Hà Nội, đối mặt và giải quyết tất cả chứ không muốn chạy trốn như thế này nữa. Có thể 10 ngày, 20 ngày nữa bọn mình vẫn sẽ vui vẻ, nhưng liệu sẽ vui vẻ được mãi khi không có tiền ư? Học hành thì dang dở mà cuốc đất làm ruộng thì lại không có sức, thì chỉ có nước chết đói thôi.

Quan trọng nhất là bố Linh đã xuống thang rồi thì còn gì nữa mà phải lăn tăn. Sau cùng thì Linh cũng đã tự quyết định cuộc sống của mình, dù cho lúc này em đi hay không đi đối với mình cũng chẳng còn là quan trọng nữa rồi. Linh ạ, anh sẽ để em bay cao, bay đến đâu mà em thích rồi trở về với anh em nhé.

Sau đó bọn mình quay lại nhà nghỉ, lấy đồ và trả tiền phòng. Tiếp đến hai đứa đến chỗ Dũng thì mới nhớ là hôm nay sinh nhật nó. Phòng Dũng tổ chức khá là hoành tráng. Chẳng hiểu đâu mấy ông tướng này mua được cả bánh sinh nhật với bia nữa. Dũng trách mình là hôm nay sinh nhật nó sao đến muộn thế

.

- Đôi vợ chồng cuối cùng thì đã đến rồi đây. Mày khéo chọn lúc để đến nhỉ, cỗ bàn bày ra chỉ việc đến phá.

- Ừ, ai bảo mày chơi với tao. Mà tao với Linh có mang quà sinh nhật của một người đến cho mày đây.

- Ai thế? - Dũng ngạc nhiên

Mình với Linh nhìn nhau mỉm cười rồi lấy từ ba lô chiếc vòng tay bằng đá mà Hà đã tự tay làm cùng tấm thiệp chúc mừng sinh nhật.

- Hà nhờ bọn tao mang đến cho mày đấy.

Dũng run rẩy đón lấy, nó ngắm nghĩa mãi cái vòng và nhất quyết không cho đứa nào đụng vào. Nước mắt Dũng lăn dài trên má khi mở thiếp ra đọc. Không rõ trong đấy Hà viết gì nhưng mình đoán rằng cuối cùng thì Hà cũng đã tha thứ cho Dũng. Đọc xong thư, Dũng chạy đến ôm chầm lấy mình và Linh mếu máo nói.

- Hà nói là tha thứ cho tao rồi và sẽ đợi tao về.

- Tao có một đứa bạn nói rằng nếu còn yêu nhau thì chắc chắn sẽ quay trở lại với nhau. Mày lại thua tao trong lần cá cược này rồi, nhớ không.

- Nhớ, tao nhớ chứ.

Sau khi đã bình tĩnh lại thì Dũng mới phát hiện ra là mình với Linh đang đeo ba lô liền gân cổ quát

- Á, à hai bọn mày bỏ cuộc rồi phải không? Định bỏ tao lại một mình à? Tao sẽ cời truồng ăn vạ cho hai đứa thấy.

- Không, bọn em không bỏ cuộc mà là quay về kết thúc những gi đã bắt đầu Dũng ạ. - Linh cười nhẹ nhàng đáp.

- Rồi bọn tao sẽ quay lại chơi với mày mà. Bọn tao cũng sẽ nhớ nơi này lắm. Tao hứa với mày là 1 tháng bọn tạo sẽ lên chơi với mày 2 ngày đươc chứ.

Linh thúc vào mạn sườn mình thì thầm

- Thế còn em thì sao?

- Ừ thì cách 2 tháng lên thăm Dũng, miễn là nó không biết là được.

Dỗ dành mãi thì Dũng mới chịu để cho mình với Linh đi. Hôm đó đã đi vào lịch sử của đơn vị khi có nhiều bạn khóc lóc cứ như là thất tình khi Linh quyết định vẫn sẽ ở lại với cái thằng thành phố xấu trai, mặt đen, răng hô là mình. Linh cũng hứa với tất cả là sẽ quay lại thường xuyên và mỗi lần như thế em muốn hẹn hò với 1 người đã viết thơ tình tặng em.

Dũng cùng vài người bạn đưa bọn mình ra đến tận bến xe. Đôi bên bùi ngùi trao nhau những cái vẫy tay trong buổi chiều tàn mùa đông giữa tháng 12 cho đến khi khuất bóng thì thôi. Lúc này chỉ còn mình với Linh, hai đứa đều im lặng, đều hồi hộp và mong muốn trở về Hà Nội càng nhanh càng tốt để quay lại với những gì đang đợi mình.

- Linh này, anh phải yêu em bao nhiêu mới đủ đây.

- Bao nhiêu cũng không đủ, Hưng ạ.

Bạn đang đọc Bao Nhiêu Cũng Không Đủ của Li Ni thông minh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự