Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 72 Tái kiến Ngọc Như Yên (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5792 chữ · khoảng 21 phút đọc

“Như Yên, đến đây.” Trung niên nhân nhìn thấy Ngọc Như Yên, đôi mày đang nhíu chặt liền giãn ra, trên mặt toát ra vẻ ôn hòa, trong mắt ánh ra nét cười lộ rõ vẻ yêu thương thắm thiết. Hắn lấy tay ôm chầm lấy thê tử yêu, để lên nàng ngồi lên đùi hắn. Hít lấy hương thơm quen thuộc tuyệt vời, trái tim trung niên nhân đã bình tĩnh lại rất nhiều.

“Làm sao vậy? Xem bộ dáng của ngươi, tựa hồ không thuận lợi hả! Chẳng lẽ điện hạ không có phê chuẩn yêu cầu quân phí của ngươi sao?" Ngọc Như Yên, trong mắt toát ra một tia lo lắng.

Ngưòi trung niên lắc lắc đầu, nói: "Làm gì có chuyện đó, về phương diện quân đội, điện hạ cho tới bây giờ đều không có ý kiến gì với đề nghị của ta. Chỉ có điều, quân phí phát xuống tới thì sao? Bây giờ cả phía nam đế quốc, đại bộ phận đất đai đều bị nạn đói, về lâu dài nhất định sanh biến cố. Vì dân giàu thì nước giàu, đế quốc chỉ có mình ta thì không đủ. Lớn như Áo Lan đế quốc, nhưng ngay một người có thể trợ giúp bệ hạ thống trị đế quốc đều không có. Ngươi cũng biết trong triều này tiểu nhân chỉ biết a dua nịnh nọt, cứ như vậy thì quốc gia sẽ không ra quốc gia nữa rồi.

Ngọc Như Yên than nhẹ một tiếng: "Bỏ đi, Lam Vũ, cho dù người lo lắng cũng vô dụng. Đế quốc tệ đoan không phải một ngày hai ngày mà có. Người phải chú ý thân thể, không cần quá mức vất vả thế."

Lam Vũ hít sâu một hơi, nói: "Ta cũng muốn nghỉ ngơi, nhưng làm sao ta có thể nghỉ ngơi? Trận chiến lần này, Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn chừng ba nghìn chiến sĩ sẽ không còn gặp lại thân nhân nữa. Cả kỵ sĩ đoàn có hơn một vạn người mà thôi. Nếu Hoa Dung đế quốc nhẫn tâm phái tới hỏa diễm sư kỵ, chỉ e ta không chống đỡ được. Băng nguyệt đế quốc mặc dù cùng ta giao hảo, nhưng bọn hắn sẽ không nhiệt tình trợ giúp chúng ta đâu. Thời gian còn dài nhưng nếu ta không còn có biến hóa gì, có lẽ ……"

Ngọc Như Yên, ôm lấy cổ trượng phu, nói: "Thôi đi, đừng nói mấy cái này nữa. Tươi tỉnh lên một chút đi! Được rồi, gần đây cũng không hoàn toàn là tin xấu. ta phụ trách ngân vũ dự bị đội bây giờ đã có năm nghìn quân. Có thể ra chiến trường cũng chừng hai ngàn người mặc dù thực lực còn kém đám thủ hạ lão luyện của ngươi và đám thiết huyết chiến sĩ dày dạn. Nhưng ta tin rằng chỉ cần rèn luyện, nhất định có thể đem bổ sung cho tổn thất lần này. Kỳ thật, đế quốc cũng không thiếu nhân tài, mấy ngày trước đến đây một đôi huynh muội tuổi còn trẻ, trong đó người anh là một gã cao thủ vũ đấuđặc biệt, ta xem, có thể trực tiếp gia nhập kỵ sĩ đoàn.

Lam Vũ mỉm cười nói: "Nàng làm việc ta rất yên tâm. Bỏ đi, không nói mấy cái này nữa. Ta mới vừa trở về, mấy ngày rồi còn chưa có bồi tiếp ngươi."

Ngọc Như Yên vừa muốn nói,chợt bên ngoài một người xuất hiện, giọng cung kính: "Báo cáo."

Ngọc Như Yên nhíu nhíu mày nói: "Chuyện gì?"

"Hồi bẩm phu nhân, ngoài phủ có một người trẻ tuổi nói là muốn tìm tiểu thư "

Ngọc Như Yên cùng Lam Vũ đều không khỏi kinh ngạc nhìn nhau. Ngọc Như Yên hỏi: "Tìm Thần Thần à? Người đó bộ dáng ra sao?"

"Là một người anh tuấn hắn cầm tín vật của tiểu thư, nói là tới đưa tin cho tiểu thư.”

Ngọc Như Yên rời khỏi đùi Lam Vũ đứng lên, nói: "Ngươi dẫn hắn vào đây tới gặp ta và công tước đại nhân."

“Vâng”

Niệm Băng đứng ở công tước phủ, dưới mười sáu gã Ngân Vũ kỵ sĩ với ba mươi hai con mắt chăm chú vào trên người, cảm giác không thoải mái chút nào. Hắn đã xuất ra hạt châu Lạc Nhu đưa cho mình nhưng bọn kỵ sĩ cũng không có để hắn đi vào, mà chỉ báo vào trong phủ, cho người ta thông truyền đi.

Cửa phủ mở ra, một gã người hầu mặc áo xanh đi ra, nhìn Niệm Băng liếc mắt: "Mời theo ta."

Niệm Băng nhẹ người, chỉ cần có thể đi vào đem tín thơ đưa đến, nhiệm vụ mình xem như hoàn thành. Mười sáu gã Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn phụ trách thủ vệ nhìn chăm chú đi theo tên người hầu đi vào đại công tước phủ đệ.

Qua khỏi đại môn, Niệm Băng đầu tiên thấy một cái sân rộng. Chính xác mà nói, đây là một diễn võ trường, ước chừng hai ngàn thước vuông, ở giữa đang có hơn mười người đánh nhau. Bên lề diễn võ trường chỉnh tề đặt vài cái giá binh khí. Giữa sân đấu khí tung hoành, bọn họ ngưng tụ đấu khí xem ra ít nhất đều có ngoài thực lực đại kiếm sư. Quả nhiên không hổ là Áo Lan đế quốc quân nhân đệ nhất gia ! Mấy võ sĩ này mặc phương pháp công kích đơn giản nhưng khí thế lại vô cùng mạnh mẽ, sử dụng kỹ xảo chiến đấu đều là thích hợp nhất trên chiến trường

Công tước phủ rất lớn, quanh quẩn đi giống như mê cung bình thường. Người hầu áo xanh sắc mặt bình thản, không nói với Niệm Băng một câu, chỉ ở phía trước dẫn đường. Tiến vào sân, người hầu dẫn Niệm Băng đi đến một dãy phòng thì ngừng lại, quay lại "Xin chờ một chút." Nói xong, chuyển hướng cửa phòng, nói: "Hồi bẩm công tước đại nhân,,người đã tới.”

Thanh âm trầm thấp hùng hậu vang lên: "Để hắn vào đi."

"Dạ" người hầu ứng tiếng, nghiêng người mở cửa hướng Niệm Băng ra hiệu mời vào.

Niệm Băng không khách khí, đẩy ra cửa phòng mới vừa bước vào một chân vào phòng, đã liếc mắt thấy được đứng ở bên cạnh thư án là Ngọc Như Yên.

Trong cơ thể nhiệt huyết dâng lên, Niệm Băng đôi mắt vốn bình tĩnh trong nháy mắt tràn ngập cảm tình, Vài bước đi đến trước mặt Ngọc Như Yên thân thể hắn có chút run rẩy.

Ngọc Như Yên thấy Niệm Băng nhanh chóng hướng mình đi tới, trong lòng không khỏi mọc lên một tia kinh hãi, trong mắt hàn quang lóe ra, quát khẽ: "Đứng lại." Gần tám năm thời gian trôi qua, nàng không biến đổi nhiều, nhưng Niệm Băng thay đổi quá lớn. Tám năm trước Niệm Băng còn là một cái đứa nhỏ, mà tám năm sau hắn đã thành thanh niên anh tuấn, hơn nữa vóc người thay đổi cũng quá nhiều, Ngọc Như Yên làm sao nhận ra hắn được?

"A di, người không nhận ra ta sao?" Niệm Băng đơn độc quỳ xuống đất, cung kính hướng Ngọc Như Yên hành lễ, thanh âm hắn đã run rẩy, nước mắt chảy tràn trên mặt hắn. Hắn làm sao nghĩ tới, chính mình mới vừa đến công tước phủ mà có thể gặp lại a di.

Ngọc Như Yên nhìn qua Lam Vũ, quay đầu về phía gương mặt anh tuấn của Niệm Băng cũng thấy có chút cảm giác quen thuộc, ngập ngừng hỏi:"Ngươi là…?"

"Mụ mụ, ta từng kêu lên người là mẹ, mẹ ơi!" vừa nói, Niệm Băng vạch vạt áo trước ngực mình đem hoa thiên bài ra.

Ngọc Như Yên chấn động toàn thân, mắt hiện lên vài tia kinh ngạc, tiến lên từng bước đem Niệm Băng kéo lên, bây giờ Niệm Băng đã so với bà cao hơn nửa cái đầu, nhìn kỹ thanh niên trước mặt, kinh ngạc nói: "Ngươi là tiểu tử mập mạp bảy năm trước tại Băng Nguyệt đế quốc sao? Ngươi, ngươi gọi……"

"Ta là Niệm Băng! A di. Người một chút cũng không thay đổi, vẫn xinh đẹp như xưa." Niệm Băng giữ chặt tay Ngọc Như Yên, thanh âm tràn ngập cảm tình.

Ngoại trừ trượng phu của chính mình ra thì, nam nhân khác muốn chạm vào chỉ có một kết quả là chết nhưng lúc này tay Ngọc Như Yên bị Niệm Băng cầm, nàng trong lòng chỉ thấy sự yêu thuơng, không có cảm giác bị khinh nhờn, Niệm Băng tròng mắt đỏ hoe lộ vẻ yêu thương thâm trọng đối với nàng.

Một tiếng ho khan vang lên, Lam Vũ công tước nếu nói là có gì khuyết điểm, thì chỉ là ghen tuông. Dù sao hắn có một vị thê tử xinh đẹp như thế, giả như người khác cũng sẽ không cho phép nam nhân khác cùng thê tử của mình thân cận. Mặc dù người thanh niên trước mặt này có lẽ còn không đến một nửa tuổi thê tử hắn nhưng Lam Vũ công tước trong lòng cũng có vài phân ghen tuông. "Như Yên ngươi không để cho ta giới thiệu một chút sao?"

Niệm Băng lúc này mới chú ý tới bên cạnh còn một người ngồi, Lam Vũ công tước đứng lên hắn cùng Niệm Băng chiều cao không sai biệt lắm, theo khí thế trên Niệm Băng lập tức phán đoán được, tình cảm trong mắt thu liễm một ít, cung kính: "Ngài nhất định là Lam Vũ công tước đại nhân.Xin chào, ta là Niệm Băng."

Ngọc Như Yên chủ động kéo tay Niệm Băng nói: "Lam Vũ, người còn nhớ rõ bảy năm trước, ta đưa Thần Thần tìm sư phụ nó thì thấy nàng trở về nói chuyện trên đường từng đem hoa thiên bài tặng ra ngoài sao? Đúng là Niệm Băng hả! Thực không nghĩ tới, bảy năm đã qua, Niệm Băng lại tự tìm đến. Lúc trước, hắn vừa thấy ta liền gọi ta mụ mụ, không ngờ bây giờ, hắn lớn như vậy. Lại còn là một tiểu tử anh tuấn.

Lam vũ giật mình: "Hắn đúng là … ngươi nói tiểu tử mập sao? Niệm Băng, ngươi đã tới tìm Như Yên. Làm sao lại có tín vật của Thần Thần?"

Niệm Băng lau nước mắt trên mặt mỉm cười nói: "Ta vốn không biết a di ở chỗ này, là ta nhận bằng hữu ủy thác đưa tin cho nữ nhi của ngài. Ngài cùng Ngọc a di là ……"

Ngọc Như Yên mỉm cười nói: "Ngốc tử, đó là nữ nhi của ta, ngươi muốn gặp con gái của công tước cũng là nữ nhi của chúng ta! Lúc trước ngươi không phải đã gặp qua Thần Thần sao?"

Niệm Băng lúc này mới hiểu được, trong lòng không khỏi thầm khen Lam Vũ công tước hảo phúc khí "nguyên lai là như vậy! A di, phong thư này là ta được một vị bằng hữu ủy thác đưa cho nàng." Trên tay không gian chi giới tản mát ra nhàn nhạt ngân quang, Lạc Nhu lúc trước đưa cho hắn lá thư trống rỗng xuất hiện.

Ngọc Như Yên tiếp nhận thư, kinh ngạc nói: "Niệm Băng, ngươi là một ma pháp sư?"

Niệm Băng mỉm cười vuốt cằm nói: "Đúng vậy!"

Ngọc Như Yên không có đem thơ mở ra, mỉm cười nói: " Tốt lắm! Áo Lan đế quốc chúng ta đang cần ma pháp sư. Sư phụ của ngươi là lão nhân lúc trước sao? Nhưng ta không cảm giác trên người hắn có ma pháp lực ba động ! Thần Thần không có ở đây nó cùng với sư phụ học tập một năm cũng không thấy trở về một lần, này phong thư đợi nó năm nay trở về ta sẽ giao cho nó đi."

Niệm Băng nói: "Đó cũng không phải sư phụ truyền thụ ma pháp cho ta . A di, này phong thư rất cấp bách đích, quan hệ đến ta kia vị bằng hữu đích chung thân đại sự, càng sớm giải quyết càng tốt."

Ngọc Như Yên nhíu mày nói: " Nhưng đây là thơ cho Thần Thần, ta cũng không thể xem, ngươi đưa tin cho người nào”

Niệm Băng nói: “Là Băng Tuyết thành tài vụ nữ nhi danh xưng là Lạc Nhu."

Ngọc Như Yên giật mình nói: “Là nha đầu đó hả! Cũng tốt ta vài năm chưa thấy qua nó rồi. Thần Thần biết Lạc Nhu tại thời điểm trước lúc ta gặp được ngươi một năm, lúc đó chúng ta ngang qua Băng Tuyết thành, được Băng Tuyết thành khoản đãi, Thần Thần và Lạc Nhu gặp nhau lần đầu mà đã rất thân thiết, nhanh chóng kết thành hảo tỷ muội, còn trao đổi tín vật của nhau. Lần này Lạc Nhu xảy ra chuyện gì ngươi biết không?

Niệm Băng gật đầu nói: “Ta nghe Lạc Nhu nói qua, là bởi vì ……" lập tức, hắn đem lúc trước Lạc Nhu đối đãi, chính mình nói hết thảy kể lại một lần.

Nghe xong Niệm Băng giải thích đầu đuôi, Ngọc Như Yên mỉm cười, nói: "Đã như vầy, ý tứ tiểu Nhu ta hiểu được rồi."

Lam Vũ công tước nói: " Bây giờ chúng ta Áo Lan đế quốc nội ưu ngoại hoạn, ta và a di ngươi cũng rất khẩn trương, vị Lạc Nhu cô nương lại là cùng Băng Nguyệt đế quốc hoàng thất đám hỏi, sự tình không tốt lắm! Chúng ta tinh lực dù sao cũng có hạn." Hắn nói chính là lời nói thật, cả quốc gia đại sự khẩn trương, hắn không lòng dạ nào xử lý việc riêng tư.

Niệm Băng từ lâu đã nghĩ đến câu trả lời của Lam Vũ công tước, cũng không để ý cái gì, dù sao hắn chỉ là đưa tin mà thôi. Đối với Lạc Nhu mặc dù có quan tâm nhưng dù sao chỉ là bằng hữu bình thường hắn tin tưởng rằng trí tuệ Lạc Nhu cho dù không có nhà Lam Vũ công tước hỗ trợ, cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

Đúng lúc này, Ngọc Như Yên đột nhiên nở nụ cười, nhìn Lam Vũ nói: "Phong thư này tới thật sự là đúng thời điểm, ngươi vừa rồi nói vấn đề chỉ bằng phong thư này là hoàn toàn có thể giải quyết."

Lam Vũ trong lòng vừa động, hắn am hiểu chiến tranh, tại phương diện chiến tranh, cả đại lục đã không có mấy người có thể so sánh với, nhưng so trí tuệ cao thấp, hắn lại luôn luôn rất bội phục thê tử chính mình, "Như Yên ý của ngươi là..?"

Ngọc Như Yên mỉm cười nói: “Vũ ca, ngươi đã quên ta từng đề cập qua với ngươi Lạc Nhu cô nương sao, tại sao hắn cùng nữ nhi chúng ta lúc mới vừagặp nhau, ở Băng Tuyết thành đã có danh tiếng trí tuệ. Cha nàng có thể có địa vị ngày hôm nay, theo ta nghĩ, phần lớn là do công lao của nàng. Nha đầu kia thông minh tài trí còn hơn cả ta, nhất là phương diện xử lý các loại sự tình càng là hảo thủ. Cha nàng mặc dù kém rất nhiều, nhưng về vấn đề tài vụ cũng là một người có năng lực.”

Nghe thê tử một lúc, Lam Vũ nhất thời hiểu được vui vẻ nói : "Nếu đưa bọn họ kế bí mật đó Áo Lan chúng ta, đổi tên lại theo như chúng ta sử dụng……"

Ngọc Như Yên mỉm cười nói: "Người hiểu được thì tốt lắm, điều người muốn làm bây giờ là thuyết phục bệ hạ trọng dụng Nhu nhi. Mấy năm nay, mặc dù ta ít đi Băng Nguyệt đế quốc nhưng với tình trạng của Nhu nhi rất quen thuộc. Ta có thể đảm bảo, nếu hắn đến hiệp trợ bệ hạ quản lý đế quốc sự vụ, dùng không được bao lâu, đế quốc sẽ hiện ra cảnh tượng hoàn toàn mới. Ai nói nữ tử không bằng nam, người giống như Nhu nhi chúng ta cũng không thể buông tha, lần này thật sự là một cơ hội tốt. Kỳ thật Lạc Nhu để cho Niệm Băng đưa thư đi tới sợ đã là có ý tứ này, nha đầu kia thông minh đã không muốn lấy Băng Nguyệt hoàng tử, tự nhiên sẽ tìm đường lui cho chính mình. Bọn họ gia tộc cũng không đông đảo gì, chỉ có hai phụ tử, cho nên vấn đề cũng không khó giải quyết. Ta sẽ tự mình đi một chuyến. Niệm Băng, ngươi yên tâm đi, chuyện này a di sẽ xử lý."

Đối với chính trị, Niệm Băng không hiểu nhưng với trí tuệ của hắn, nghe phu thê Ngọc Như Yên đối thoại, đoán ra một ít manh mối, không khỏi thầm khen Ngọc Như Yên a di nhìn xa trông rộng.

Danh tiếng Trí nữ Lạc Nhu cũng không phải dễ dàng có được. Nếu hắn là nam tử, e rằng đã sớm được Băng Nguyệt đế quốc trọng dụng. Mà Lam Vũ công tước nếu đem Lạc Nhu dẫn tới Áo Lan đế quốc, chỉ cần có thể không vì nữ nhi mà khinh thị, thì việc cải thiện tình trạng Áo Lan đế quốc bây giờ không phải là không thể. Dù sao đối với Áo Lan đế quốc mà nói, quan trọng nhất chính là nhân tài.

"A di, chuyện này nhân tiện nhờ a di." Niệm Băng cung kính nói. Ngọc Như Yên nhẹ nhàng tự mình chải mái tóc đen dài óng ả một lúc: "Niệm Băng, ngươi từ xa đến vì bằng hữu đưa tin. Bây giờ cứ ở lại đây với chúng ta đã. Được rồi, ngươi còn chưa nói cho ta biết, sư phụ truyền thụ ma pháp cho ngươi là ai."

Niệm Băng nói: "Sư phụ ta đúng là Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội, Long Trí ma đạo sư."

Lam Vũ công tước nói: "Nguyên lai là Long Trí hả! Ta còn là biết ma pháp của hắn trình độ cực cao, đáng tiếc Băng Nguyệt đế quốc có Băng Tuyết Thần tháp, nên công hội đối với hắn cũng không phải thực coi trọng. Ngươi là đệ tử hắn, nói vậy ma pháp trình độ không kém. Tại Băng Nguyệt đế quốc, Niệm Băng ngươi còn có người nhà không?"

Niệm Băng trong lòng chấn động, sau nửa ngày mới lắc lắc đầu, nói: "Ta đã không có người nhà."

Lam Vũ công tước mỉm cười nói: "Nếu ngươi đã không có gì phải lo lắng, lại có duyên với Như Yên, chi bằng tiện đây ở lại Áo Lan thành đi, công hội chúng ta thực sự cần nhân tài. Gần đây ta đang cùng ma pháp sư công hội của đế quốc thương lượng, xem có thể tổ chức một đội rập khuôn theo Hỏa Diễm sư tử cho bọn họ gia nhập kỵ sĩ đoàn."

Niệm Băng nói: "Công tước đại nhân, điều này e rằng cũng chẳng dễ dàng. Theo ta được biết. Hỏa diễm sư tử kỵ sĩ đoàn tất cả đều là am hiểu hỏa hệ ma pháp, hơn nữa trực tiếp gia nhập kỵ sĩ đoàn, phải thời gian dài phối hợp huấn luyện, mới có thể phối hợp tốt. Nếu không sẽ dễ dàng ngộ thương và rối loạn thế trận. Ta rất tôn kính Ngọc a di, nhưng ta còn có rất nhiều sự tình phải làm nên ta không thể ở lại."

Lam Vũ công tước không để ý Niệm Băng cự tuyệt, mỉm cười nói: "Bỏ đi, bất quá ngươi từ nay về sau nếu ở bên ngoài không thuận lợi, hay Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội. Ta luôn hoan nghênh ngươi đến Áo Lan thành . Ngươi đường xa mà đến, ở lại vài ngày chúng ta cũng tốt, để cho chúng ta thể hiện hết lòng địa chủ."

Niệm Băng lắc lắc đầu, nói: "Ta còn có bằng hữu chờ, không thể ở lại Áo Lan thành chơi đùa. Công tước , Ngọc a di, ta có một thỉnh cầu hy vọng các ngươi có thể đáp ứng."

Ngọc Như Yên cười nhu hòa nói: "Có yêu cầu gì ngươi nói đi. a di đáp ứng ngươi."

Niệm Băng trong mắt tràn ngập tình cảm nhìn Ngọc Như Yên nói: "A di, trong lòng ta, từ đầu đã coi người như mẫu thân. Lúc trước, chúng ta lần đầu tiên gặp mặt lẫn nhau cũng không quen biết, người đã đem thiên hoa bài trân quý đưa cho ta. Kế tiếp, ta trong quá trình tu luyện ma pháp đã dùng thiên hoa bài ôn hòa khí tức đem ta từ trong nguy cơ tẩu hỏa nhập ma trở về. Người có thể nói là ân nhân cứu mạng của ta. Ta hy vọng người có thể cho ta cơ hội báo đáp một ngày nào đó. Người cho ta một ngày chuẩn bị thời gian. Một ngày sau ta hy vọng có thể làm một bữa cơm ngon cho người?".

Lam Vũ công tước cùng Ngọc Như Yên đều ngạc nhiên. Ngọc Như Yên nghĩ đến chính mình nghe lầm rồi, "Nấu cơm? Niệm Băng, a di không rõ ý tứ của ngươi?"

Niệm Băng tự tin cười: "A di, ngày mai người sẽ hiểu được. Ta xin phép về trước, ngày mai ta sẽ tới, đến lúc đó xuất ra thiên hoa bài có thể vào không?"

Ngọc Như Yên gật đầu, nói: "Đương nhiên có thể, bất quá ngươi không phải ma pháp sư sao? Làm sao mà lại thành đầu bếp."

Niệm Băng mỉm cười nói: "A di à, ta vốn là đầu bếp! Người còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy ta khi đó và lão nhân cùng ta sao? Hắn đúng là sư phụ truyền thụ ta trù nghệ, đối với ta mà nói, trù nghệ cùng ma pháp đều quan trọng. Công tước đại nhân, Ngọc a di, cáo từ.” Nói xong hướng hai người cung kính hành lễ sau đó xoay người mà đi.

Nhìn cảnh Niệm Băng rời đi, Lam Vũ công tước nhíu mày nói: "Như Yên ngươi đối với tiểu tử có ý kiến gì không? Ngươi xác định hắn đúng là .... đứa nhỏ ngươi gặp lúc trước sao?"

Ngọc Như Yên gật đầu nói: "Không sai đâu. Hắn chẳng những có thiên hoa bài, hơn nữa có thể nói ra chính xác lúc ta gặp nhau. Chuyện quan trọng tình cảm trong mắt hắn cùng với đứa nhỏ năm đó giống nhau, không chút biến hóa, chỉ có điều đứa nhỏ này đã trưởng thành, so với khi đó lý trí hơn nhiều. Vũ ca! Ta trước giờ vốn thấy đứa nhỏ này không giống người thường, tương lai dù sao cũng sẽ có thành tựu lớn. Chỉ là ta không rõ hắn vì cái gì mà muốn làm một đầu bếp vậy?"

Lam Vũ mỉm cười nói: "Như Yên không nên coi thường chức nghiệp, cho dù là đầu bếp cũng vậy thôi, chúng ta hãy đợi xem hắn ngày mai có thể mang cho chúng ta kinh ngạc gì? Theo như vẻ hắn mười phần tin tưởng như vậy, hiển nhiên với rất tự tin với trù nghệ của mình. Nếu hắn thật sự là một nhân tài, ta hy vọng ngươi có thể dùng cảm tình mà đối đãi, sử dụng hắn, đem hắn lưu lại, bây giờ đế quốc chúng ta thiếu nhất là nhân tài !"

Ngọc Như Yên nhíu mày nói: "Vũ ca, ngươi sao có thể lại nói ta lợi dụng Niệm Băng tình cảm chứ? Hắn nếu nguyện ý lưu lại đương nhiên tốt, nếu không muốn chúng ta đã không cần cưỡng cầu.”

Lam Vũ bật cười nói: "Là ta không tốt, đã nói lỡ lời, vậy theo ý ngươi đi. Bất quá ta cũng có thể cảm giác hắn không tầm thường, nhất là ánh mắt hắn, đó là ánh mắt đầy trí tuệ!"

Ly khai công tước phủ, Niệm Băng không có về lữ điếm mà là chạy đến cửa hàng dụng cụ ma pháp gần đấy bán tất chín quyển trục chính mình làm ra. Nếu không gặp Ngọc Như Yên, có lẽ hắn chỉ bán ba bốn quyển, nhưng bây giờ lại khác, hắn lúc nào cũng hy vọng có thể làm cho Ngọc Như Yên ăn đến mỹ thực chính mình làm. Cho nên, bây giờ hắn phải có nhiều tài chính để mua sắm các loại tài liệu trân quý.

Chín ma pháp quyển trục của Niệm Băng, thí nghiệm một cái tại chỗ, còn lại tám cái lập tức lấy được hai trăm năm mươi kim tệ mỗi cái, đại giới bán ra. Dù sao loại ma pháp quyển trục hộ thân, bảo vệ tánh mạng lại không cần ma pháp, tự động phòng hộ. Bất luận kẻ nào cũng hy vọng tìm được, nhất là quý tộc, cho nên, dù chỉ là tứ cấp quyển trục, nhưng giá cả bán cao là tất nhiên.

Theo cửa hàng ma pháp dùng phẩm nơi đây nghe được nơi phồn hoa nhất trong Áo Lan thành. Niệm Băng đem bán quyển trục được hai trăm kim tệ mua đại lượng tài liệu cùng với các loại gia vị cùng dược vật dùng trong nấu ăn. Hắn sở dĩ muốn dùng một ngày thời gian chuẩn bị, gia vị là mấu chốt nhất trong trù nghệ. Gia vị không những làm cho món ăn có hương vị tốt, mà đồng thời đem mùi vị món ăn phát huy hết. Mà gia vị phải gồm nhiều loại gia vị phối hợp, là bí mật bất truyền.

Trở lại khách sạn, Niệm Băng cẩn thận đẩy cửa phòng ra, tiếng ngáy của Gia Lạp Mạn Địch Tư không có gì là yếu đi. Long chẳng những là sinh vật cực mạnh tại đại lục mà còn là sinh vật ngủ khỏe nhất. Nhẹ nhàng thở ra Niệm Băng âm thầm cầu nguyện tốt nhất Gia Lạp Mạn Địch Tư này ngủ thẳng tới ngày mai. Đợi sau khi mình nấu cho Ngọc Như Yên a di ăn xong rồi tỉnh mới tốt.

Từ không gian giới chỉ lấy ra một bao gia vị. Lại đem bình sứ mới mua lấy ra đánh dấu trên từng cái. Sau đó bắt đầu phối hợp cho thuần thục các loại gia vị. Đối với Niệm Băng mà nói chỉ có hai việc có thể làm cho hắn toàn tâm toàn ý, một là tu luyện ma pháp, một là trù nghệ.

Nấu ăn cho Gia Lạp Mạn Địch Tư, có thể nói là một loại tra tấn, Mặc dù không hoàn toàn với tâm trạng cam tâm tình nguyện, Niệm Băng vẫn làm ra mỹ thực, nhưng chất lượng món ăn so với lúc trước hắn làm lại kém đi. Từ khi rời Đào Hoa Lâm tới giờ Niệm Băng chưa khi nào muốn làm ra một bữa ăn hoàn mỹ như thế này. Tinh thần hắn hoàn toàn tập trung vào phối hợp gia vị. Nên hắn không phát hiện ra sau lưng, Gia Lạp Mạn Địch Tư một đằng ngáy một đằng mở to mắt nhìn hắn, khóe miệng toát ra một nụ cười quỷ dị, còn có vài giọt nước dãi chảy xuống.

Phối hợp gia vị hao phí của Niệm Băng một canh giờ. Nhìn thấy trước mặt tổng cộng gần ba mươi bình sứ dùng để chứa gia vị. Niệm Băng đem chúng bỏ vào bên trong không gian chi giới của mình. Lấy ma pháp lực điều động thử thăm dò dựa theo mục đích của mình lấy ra một cái bình sứ, nắm chắc chính xác vị trí của bình sứ bên trong không gian chi giới, cùng với các bình sứ đã đánh số trên nhãn, hắn vừa lòng gật đầu.

Hắn lấy một chậu nước trong, mua một cái khăn mặt sạch sẽ trong lữ quán, lấy bốn thanh tuyệt thế thần nhận của mình ra, lau sạch sẽ. Ngày mai sẽ nấu ăn cho Ngọc Như Yên, hắn không muốn có một chtus tỳ vết nào, chuẩn bị tốt mọi chuyện xong, Niệm Băng khoanh chân trên giường, lúc cuối cùng còn sờ vào tấm Thiên Hoa Bài ôn thuận trên ngực mình rồi mới tiến vào trạng thái minh tưởng.

Băng Hỏa Đồng Nguyên sau khi tuyến hóa đã có thể hấp thu ma pháp nguyên tố mà không cần phải cẩn thận khắc chế, bằng vào băng hỏa hài hòa, hai loại ma pháp nguyên tố được hắn hấp thu với tốc độ còn nhanh hơn trước kia, tinh thần lực hoàn toàn ngoại phóng, rất nhanh, Niệm Băng đã vứt bỏ tạp niệm, tiến vào minh tưởng ở mức độ sâu hơn, ma pháp lực của hắn đang từng bước từng bước tiến triển.

Từ buổi trưa tới sang sớm ngày hôm sau, khi ánh sáng mặt trời chiếu rọi gian phòng, Niệm Băng mới mở hai mắt, lúc này, cả hắn cũng không phát giác cặp mắt màu lam của mình đã có một biến thành màu đỏ nóng rực, còn một lại biến thành màu lam trong suốt như bầu trời. Ma pháp lực theo ý niệm di chuyển, trong nháy mắt lưu chuyển khắp toàn than, toàn than tràn ngập khí tức ma pháp, quả thật vô cùng dễ chịu. Duỗi thẳng người lên, ánh mắt hắn nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, Gia Lạp Mạn Địch Tư vẫn y như trước chìm trong giấc ngủ say, mọi chuyện đều tốt đẹp như trong tưởng tượng của hắn.

Nhẹ nhàng rời khỏi giường, gian lữ điếm mặc dù hơi đơn sơ một chút nhưng phòng tắm vẫn có, Niệm Băng thoải mái tắm rửa một chút, khu trừ những buồn bực còn sót lại, từ trong Không Gian Chi Giới lấy ra quần áo mà Tuyết Tĩnh đã tặng.

Trường bào màu trắng trên thêu đồ án hình rồng bằng bạc, thêu cũng không nhiều, nhưng có tác dụng họa long điểm tinh khiến cho cả bộ quần áo trở nên đẹp đẽ quý giá hơn nhưng lại không làm mất vẻ điển nhã. Thắt lưng cũng rất đơn giản, đồng dạng là màu trắng, hai bên có hai dải ngân tuyến. Ở chính giữa đai lưng là một viên ngọc thạch màu nhũ trắng. Vỗ nhẹ lên bộ quần áo màu trắng này, Niệm Băng trong long không khỏi nhớ tới Tuyết Tĩnh bị mình đuổi đi, Tĩnh Nhi, ngươi bây giờ có khỏe không? Hy vọng ngươi không trách ta, ta cũng là bất đắc dĩ thôi, tính tình của ngươi mặc dù có hơi xấu nhưng ngươi vẫn là một cô nương tốt, hy vọng ngươi có thể tìm được một nửa của mình, có được cuộc sống hạnh phúc.

Thay bộ áo trắng thêu rồng này, diện mạo Niệm Băng lại càng thêm anh tuấn, khí chất cao trung càng rõ ràng. Mái tóc vàng, bộ quần áo trắng, lại them thân thể cân xứng, một đôi mắt lam thâm thúy như biển sâu ẩn hiện quang mang. Hít một hơi thật sâu, Niệm Băng nhanh chóng rời khỏi lữ điếm.

Niệm Băng vừa mới ra khỏi lữ điếm, Gia Lạp Mạn Địch Tư vốn đang ngủ từ trên giường ngồi dậy. “Hảo tiểu tử, vậy mà đi làm cho người khác ăn, không buồn gọi cho ta. Hừ, không gọi ta cũng cứ đi. Niệm Băng ơi Niệm Băng, ngươi ko nghĩ tới trên người ngươi có tin thần lạc ấn của ta, có thể biết vị trí của ngươi sao? Hắc hắc…”

Đi trên đường cái, Niệm Băng càng lúc càng cảm thấy mất tự nhiên, bởi vì người trên đường đều quay lại nhìn hắn, nhất là những cô gái tuổi còn trẻ, ánh mắt này làm hắn quả thật không yên long. Thủ đô Áo Lan đế quốc lại như vậy sao? Xem ra mình nên mặc áo vải thô thì tốt hơn! Gặp tình huống này còn có thể làm sao, hắn chỉ đành tăng nhanh cước bộ, dung tốc độ nhanh nhất tới phủ Lam Vũ công tước.

Xuất ra Thiên HOa Bài, Ngân Vũ kỵ sĩ ở cửa nhanh chóng cho hắn vào phủ, được một người hầu dẫn đường, hắn đi vào trong thư phòng của Lam Vũ công tước. Ngày thường, Lam Vũ công tước không vào triều, đều sẽ ở trong thư phòng xử lý mọi chuyện.

Cửa vào thư phòng mở, chỉ nghe trong phòng truyền ra âm thanh đối thoại rất rõ rang.

“Công tước đại nhân, đây là tin tức gần nửa năm quả tỷ muội chúng ta thu thập được. Ngài còn chỉ thị gì không?”

Lam Vũ công tước nói: “Ân, lâu nay các ngươi đã khổ cực rồi. Lần này trở về các ngươi không cần tiếp tục nữa, ta có nhiệm vụ khác cho các ngươi, trước tiên cứ ở trong phủ nghỉ ngơi đi.”

Nghe xong hai câu, người hầu mang Niệm Băng vào phủ đã tiến lên bẩm báo, đứng ngoài cửa cao giọng nói: “Công tước đại nhân, Niệm Băng công tử tới.”

“Được, cho hắn vào đi.”

Nghe thấy thanh âm nói chuyện, Niệm Băng đã cảm thấy giọng nữ kia rất quen thuộc, dường như đã từng nghe thấy ở đâu rồi, nhưng cũng không phải thanh âm Ngọc Như Yên, trong long còn đang nghi hoặc, người hầu đã thủ thế xin mời, hắn bèn đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Lam Vũ vẫn như ngày hôm trước, ngồi sau bàn đọc sách, Ngọc Như Yên vẫn đứng bên cạnh, vẻ mặt mỉm cười nhìn mình. Trong trước bàn đọc sách còn có hai nữ tử khong người đứng đó, lúc này nghe thấy hắn tiến vào mới quay người nhìn lại.

Niệm Băng giật mình trợn tròn hai mắt nhìn. “Hả! Sao lại là các ngươi?”

Tiếng kinh hô đồng thời vang lên. “Sao lại là ngươi?”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 74

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự