Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 62 Hỏa phượng hoàng chi dực (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5906 chữ · khoảng 21 phút đọc

Ầm một tiếng, Phượng Nữ thối lui ba bước, ngân sắc đấu khí một lần nữa biến thành ám hồng sắc, khóe miệng rỉ máu, nàng đã bị thương không nhẹ. Mà hỏa long nhân tộc trưởng lão Kim Nghê cũng tuyệt không dễ chịu, trước người lại có thêm vài vết thương, tiên huyết không ngừng chảy ra, mặc dù bản thân hắn là hỏa thể chất, nhưng Cửu Ly đấu khí thông qua Ly Thiên thần kiếm phát ra, xâm nhập vào cơ thể, cảm giác tuyệt không dễ chịu.

“A!” Kim Nghê nổi giận gầm một tiếng, thân thể già nua đột nhiên gồng lên, khí thế đại thịnh, xuất một quyền mạnh mẽ hướng về phía Phượng Nữ, ngân sắc đấu khí ngưng tụ thành một khối, giống như đạn pháo hướng cấp tốc vọt tới Phượng Nữ.

Phượng Nữ sắc mặt khẽ biến, đấu khí của nàng lúc này đã vô pháp đạt tới thánh đấu khí cảnh giới, hai tay cầm kiếm, hiện tại chỉ có thể dựa vào ưu thế của Ly Thiên thần kiếm, tranh thủ phá tan đấu khí kia, thế nhưng, nàng hiện tại lại không hề nắm chắc chút nào.

“Ai cũng không được thương tổn Phượng Nữ. Hống …….” Một thân ảnh cao lớn đột nhiên từ bên cạnh phóng ra, trọng kiếm chém mạnh lên ngân sắc đấu khí, đấu khí mãnh liệt bạo tạc khiến vài tên long nhân tộc chiến sĩ chung quanh ngã dạt xuống phía sau. Đột nhiên xuất hiện, thay Phượng Nữ ngăn cản công kích này chính là Tử Thanh Kiếm.

Hiện tại Tử Thanh Kiếm trên người đã xuất hiện biến hóa rõ ràng, mái tóc bồng bềnh đã biến thành đỏ như máu, thân thể cao lớn phồng lên, tiếng thở dốc nặng nề tựa như Thiết Bối địa long , có thể nhìn rõ các mạch máu trên người, tiếp đón một công kích của thánh đấu khí, hắn cũng chỉ bị lún hai chân xuống đất, không hề lùi bước nào.

Kim Nghê vốn đã đưa đấu khí tăng đến trình độ mạnh nhất, kinh ngạc nói : “Cuồng chiến sĩ, là cuồng chiến sĩ?”

Không ai trả lời hắn, Tử Thanh Kiếm một mình đi ra khỏi động khẩu, hai mắt hắn đã đỏ như máu, thần chí mơ hồ chỉ còn nhớ mấy cái tên quen thuộc. Trên thân trọng kiếm thanh quang đại phóng, kiếm quang dài đến ba thước, khí thế không hề kém Kim Nghê chút nào.

Bốn hỏa long nhân chiến sĩ phân biệt từ các phương hướng khác nhau vọt về phía Tử Thanh Kiếm. Trọng kiếm trong tay Tử Thanh Kiếm giống như cây khô, không hề hoa mỹ, khua một vòng, nhất thời, một bức màn thanh sắc quang mang như tường đồng được dựng lên.

Bốn đạo thân ảnh bay ngược lại còn nhanh hơn so với lúc tới, bất quá, lần này là bị đánh bay, tiên huyết vương vãi, bốn long nhân tộc chiến sĩ đã bị thương nặng, mặc dù long nhân thể chất khiến cho bọn hắn không bị mất mạng, nhưng cũng đã cướp đi năng lực chiến đấu.

Tử Thanh Kiếm đứng ở nơi đó, tóc đỏ, mắt đỏ, kết hợp với thanh sắc quang mang bập bùng ở toàn thân, trông tựa như ma thần, song phương đang động thủ cũng ngừng lại, trong lúc nhất thời, hắn trở thành thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Lý Đắc đình chỉ ma pháp, thở hổn hển từng hơi. Sắc mặt tái nhợt cho thấy hắn hiện tại đã rơi vào trạng thái suy yếu, đặt mông ngồi dưới đất, không dám minh tưởng, lấy ra mấy ma pháp quyển trục.

Niệm Băng đi tới bên cạnh Phượng Nữ, trước tiên chuyển băng thành thủy, tạo ra một trị liệu thuật cho Phượng Nữ. Giúp nàng khôi phục kinh mạch bị chấn thương. “Thanh Kiếm đại ca làm sao vậy? Hắn tựa hồ thần chí có chút không tỉnh táo, ta đi gọi hắn quay lại.”

“Không.” Phượng Nữ ngăn cản Niệm Băng, “Hiện tại ai cũng không ngăn cản được hắn, hắn cuồng hóa rồi.”

“Cuồng hóa?” Niệm Băng lần đầu tiên nghe thấy từ này, “Cuồng hóa là có ý gì?”

Phượng Nữ thấp giọng đáp : “Đây là một loại thể chất đặc thù, vạn người không được một, nhất là sau viễn cổ chi chiến, vốn tưởng rằng đã tuyệt tích rồi. Chiến sĩ sau khi cuồng hóa được xưng là cuồng chiến sĩ, từng là binh chủng cực mạnh của nhân loại, đồng thời cũng là binh chủng khó chỉ huy nhất. Bởi vì chiến sĩ sau khi cuồng hóa mặc dù ở năng lực đơn binh tác chiến là kẻ mạnh nhất, thế nhưng, bọn họ cũng có khuyết điểm rất lớn, chính là thần chí cũng giống thân thể đều trở nên điên cuồng, dưới tình huống như vậy, bọn họ không thể phân biệt rõ địch ta. Tự thân pháp lực tăng lên tới cực hạn, da dẻ cứng rắn như sắt, nếu tu luyện đấu khí, đấu khí sẽ đề thăng gấp bội, cuồng chiến sĩ sau khi cuồng hóa chỉ biết công kích, đến lúc hết sạch toàn bộ thể lực mới thôi, sau mỗi một lần cuồng hóa, cuồng chiến sĩ sẽ trầm thụy ba ngày. Thật không nghĩ tới, vị bằng hữu này của ngươi cũng là một cuồng chiến sĩ, xem ra, chúng ta còn có chút cơ hội lật ngược thế cờ. Với thực lực vũ đấu gia của hắn mà tiến hành cuồng hóa, kể cả một vũ thánh, cũng không có khả năng dễ dàng thắng hắn, ta vốn không muốn giết chóc, hiện tại xem ra, không động thủ thì không được rồi.”

“Phượng Nữ, ta biết ngươi có điều cố kỵ, nếu ngươi không muốn giết người, vậy có thể khiến hỏa long nhân này mất đi năng lực chiến đấu, chỉ cần chúng ta có thể bình an ly khai nơi này là đủ rồi.”

Phượng Nữ gật đầu, nói : “Tử Thanh Kiếm một khi phát động thì các ngươi hãy toàn lực công kích, chỉ cần hắn hoặc ta có thể giữ chân trưởng lão kia của đối phương, chúng ta sẽ có cơ hội.”

“Sát ----.” Tử Thanh Kiếm phẫn nộ gầm một tiếng, trong mắt hắn, địch nhân quan trọng nhất tự nhiên là Kim Nghê, từ trong ý thức, người quan trọng nhất đối với hắn không thể nghi ngờ là muội muội cùng Phượng Nữ, mà vừa rồi Kim Nghê đả thương Phượng Nữ, lúc này, hắn đột nhiên bộc phát, tự nhiên muốn lấy Kim Nghê làm mục tiêu số một.

Trọng kiếm giơ cao, Tử Thanh Kiếm mặc dù lâm vào trạng thái cuồng hóa, nhưng cũng chưa hề quên năng lực của bản thân, ngược lại sử dụng càng thêm thuận tay, thân pháp mà Tử Thanh Mộng lúc trước dùng để đối kháng Phượng Nữ đã xuất hiện trên người hắn, huyễn hóa thành mấy đạo thân ảnh lao về phía vũ thánh Kim Nghê.

Phượng Nữ vừa muốn di chuyển, đột nhiên nhìn thấy một đạo hắc sắc quang mang từ trên trời giáng xuống, không có quang mang phản xạ, lao thẳng đến Long Linh đang trị liệu cho chúng dong binh. Nàng bất chấp quang mang từ đâu mà đến, thân hình chợt lóe, tới bên cạnh Long Linh, Ly Thiên thần kiếm trong tay đẩy lên cao, đánh bay quang mang sang một bên.

Đinh một tiếng vang, đó là một cây hắc sắc châm, tinh khí thoang thoảng khắp không trung, cho thấy trên châm có chứa kịch độc.

“A ! Ngươi tại sao cứu ta?” Long Linh lúc này mới thanh tỉnh lại, nhìn Phượng Nữ không khỏi có chút sững sờ.

Ánh mắt sắc bén của Phượng Nữ hướng về phía hắc châm được phóng ra, đó là sơn lâm rậm rạp, căn bản không tìm được năng lượng gì ba động. Đây cũng không phải hỏa long nhân tộc phát động công kích, là long nhân nhất mạch kiêu ngạo, bọn họ tuyệt không biết dùng độc. Vừa tìm kiếm địch nhân ẩn núp, vừa hồi đáp: “Là Niệm Băng bảo ta bảo vệ ngươi. Ngươi không cần cám ơn ta, muốn cám ơn thì trực tiếp đi cám ơn hắn. Tự mình cẩn thận một chút, có thể còn có địch nhân khác đang ẩn núp ở ngoài.”

"Cảm tạ ngươi, ta sẽ cẩn thận.” Thanh âm Long Linh rất bình tĩnh, không hề vì sinh mệnh bị uy hiếp mà có gì biến hóa. Tiếp tục trị liệu cho chúng dong binh.

Phượng Nữ lúc trước nói chuyện với Niệm Băng, Tạp Lạc cũng nghe được. Tử Thanh Kiếm bên kia vừa động, hắn lập tức mang theo chúng dong binh lao về phía long nhân tộc phản công, hắn minh bạch, chỉ cần Phượng Nữ có thể phát huy như bình thường, mặc dù đối phương nhân số đông đảo, nhưng cũng không phải không có cơ hội phá vỡ vòng vây.

Tử Thanh Kiếm sau khi cuồng hóa quả thực giống như lời Phượng Nữ, thực lực do hắn hoàn toàn bạo phát pháp lực của mình khiến cho cường giả Kim Nghê trong lúc nhất thời cũng không thể kìm chân hắn. Mà lúc này hắn lại không thể né tránh Tử Thanh Kiếm, nếu không, tộc nhân của hắn nhất định sẽ lĩnh hậu quả, long nhân tộc phòng ngự trời sinh tuy mạnh, nhưng nếu bị cuồng bạo đấu khí đó đánh trúng cũng là trí mệnh.

Tràng diện hoàn toàn rối loạn, Phượng Nữ rốt cục cũng phát uy, Ly Thiên thần kiếm từ thân ảnh duyên dáng huyễn hóa thành vô số kiếm quang, từng đạo kiếm quang đều giống như lưỡi độc xà, kiếm quang lóe lên, từng hỏa long nhân chiến sĩ bị đâm trúng ngã xuống đất. Một lát sau, đã có hơn mười hỏa long nhân chiến sĩ bị mất năng lực chiến đấu.

Áp lực chợt giảm, chúng dong binh mỗi người đều nắm bắt thời cơ, phát huy đấu khí đến cực hạn, dưới sự đái lĩnh của Tạp Lạc, Gia Đặc Lâm và Hoa Nhị ba người phát động công kích về phía hỏa long nhân.

Đột nhiên, vô số hồng sắc quang mang từ không trung lao xuống, mục tiêu chỉ có một, đó chính là Phượng Nữ. Hồng quang phối hợp cực kỳ ăn ý, phong tỏa tất cả các lộ tuyến của Phượng Nữ, bức nàng không thể không dừng lại, dùng Ly Thiên thần kiếm ngăn cản sự công kích của đấu khí kia. Mà hỏa long nhân chiến sĩ cũng nhân cơ hội này một lần nữa tổ chức xông lên, áp chế chúng dong binh môn quay lại động khẩu. Lúc này, Phượng Nữ giống như Tử Thanh Kiếm, đã bị tách ra ở bên ngoài.

Niệm Băng phóng xuất mấy ma pháp để ổn định thế cục, kéo Tử Thanh Mộng lùi về cạnh Long Linh, đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên xảy ra biến hóa, Kim Nghê toàn thân đấu khí tăng vọt, một quyền đánh lui Tử Thanh Kiếm, quát to: “Hỏa Long Tường Vân Trận.”

Tất cả hỏa long nhân tộc chiến sĩ đang công kích chợt lui về phía sau, mấy trăm người cùng tạo thành một trận thế kỳ quái, trong đó phân ra mười tám hỏa long nhân chiến sĩ tinh nhuệ tập trung vào Phượng Nữ, do một hỏa long nhân tộc mỹ nữ chân dài đái lĩnh tới công kích Phượng Nữ, mặt khác lại có mười tám người tổ chức thành một trận bao bọc Thanh Kiếm, bọn họ chỉ cùng Tử Thanh Kiếm du đấu, không cùng hắn đối diện tiếp xúc, hiển nhiên là muốn tiêu hao thể lực của hắn.

Chúng hỏa long tộc nhân nhanh chóng di chuyển, các chiến sĩ lúc trước bị mất đi năng lực chiến đấu giờ này đã được đưa sang một bên, Kim Nghê trong vòng vây của tộc nhân từng bước đi tới động khẩu, “Cung.” Một gã tộc nhân cầm cung đưa cho hắn, những hỏa long tộc chiến sĩ khác đều lập thành từng đội mười tám người, chậm rãi hướng về phía động khẩu.

Mặc dù không có địch nhân công kích, áp lực trên người giảm bớt nhiều, nhưng hiện tại chúng dong binh trong lòng lại vô cùng trầm trọng, bọn họ tuyệt đối không ngờ, mới vừa có một chút cơ hội lại đã bị đẩy lùi.

Phượng Nữ lúc này đã không sử dụng năng lực thánh đấu khí nữa, tốc độ cùng lực công kích của nàng mặc dù cường hãn, nhưng trận pháp do mười tám hỏa long nhân tộc chiến sĩ tạo thành lại phi thường kỳ dị, bất luận nàng công kích hướng nào, cũng đồng thời có chín đối thủ nghênh đón, trong lúc nhất thời tả xung hữu đột, cũng vô pháp chạy ra ngoài.

Kim Nghê không kêu chúng tộc nhân công kích chúng dong binh, tay kéo trường cung, cặp mắt sắc bén dừng ở Niệm Băng. Hắn sớm đã phát hiện, thanh niên không ngừng dụng xuất ma pháp này là căn nguyên khiến chúng dong binh có thể cầm cự tới giờ, chỉ cần hủy diệt mấy ma pháp sư, tình thế lập tức sẽ cải biến.

Kim Nghê quang mang trong mắt sáng rực, tay kéo trường cung, dây cung nhanh chóng căng ra, ngân sắc thánh đấu khí bao vây khắp trường cung, một màn kỳ dị xuất hiện, ngân sắc đấu khí từ tay phải đang kéo cung kết thành hình, đấu khí biến thành một mũi tên nhọn, “Long -- Dẫn -- Tiễn --.” Phát hiện ngân quang đột nhiên lóe lên, Niệm Băng cảm thấy ngực co rút lại, tên chưa đến, thân thể hắn đã có cảm thụ mãnh liệt, không hề do dự, Niệm Băng quyết định thật nhanh, phát động Song Sắc Băng Phong Cầu có uy lực hộ thân cực mạnh, trực tiếp nghênh đón tên. Chúng dong binh cũng không nhàn rỗi, Tạp Lạc, Gia Đặc Lâm cùng Hoa Nhị nhảy lùi lại, muốn chặn mũi tên kia, thế nhưng, tên do đấu khí hình thành lại bay đi theo một đường cong duyên dáng, lướt qua bọn họ, mục tiêu vẫn là Niệm Băng.

Song Sắc Băng Phong Cầu có thể ngăn trở thánh khí chi tiễn ? Đáp án là không thể, trong tiếng nổ ầm, Song Sắc Băng Phong Cầu bị đấu khí đánh tan tạo thành băng phấn đầy trời, ngân quang lao qua, đi tới trước người Niệm Băng mười thước. “Cẩn thận.” Tử Thanh Mộng nhan bước lên, thanh sắc đấu khí phóng ra, chuẩn bị thay Niệm Băng ngăn cản mũi tên, ưu thế lớn nhất của Thúy Mạc Tao Nhã đao pháp chính là tốc độ, một phiến thanh sắc quang mạc hình quạt ngăn trước người Niệm Băng, thế nhưng, lại vẫn là không đủ, đinh một tiếng vang nhỏ, Thúy Mạc Tao Nhã biến mất, Tử Thanh Mộng nắm chặt đoản nhận, kêu một tiếng rồi bay lên, nàng chỉ là đánh lên mặt bên của mũi tên mà đã bị đánh bay lên, máu tươi từ khóe miệng chảy ra, ánh mắt tuyệt vọng đã xuất hiện trong đôi mắt đẹp.

“Không.” Long Linh xoay người che ở trước Niệm Băng, ánh mắt của nàng chứa đầy nỗi kinh hoảng, nhưng cũng không phải bởi vì sắp gặp phải đấu khí tiễn, mà là bởi vì an nguy của Niệm Băng. Chấn động toàn thân, Long Linh đột nhiên phát hiện mình bị kéo mạnh, ngay sau đó, truyền đến trân đau đớn đến tận tâm tủy, thân thể ngã về phía trước, lảo đảo vài bước mới giữ vững thân hình.

Niệm Băng đối diện với Long Linh, trên vai phải của hắn đã xuất hiện một lỗ đầy máu, thân thể hoàn toàn bị một tiễn kia xuyên qua, may mắn là sau vài lần ngăn cản, lực công kích của Long Dẫn Tiễn đã giảm bớt, hơn nữa Thúy Mạc Tao Nhã thay đổi phương hướng của nó, lúc này mới giúp Niệm Băng thoát khỏi uy hiếp trí mạng, mặc dù như thế, uy lực còn lại của Long Dẫn Tiễn vẫn có thể xuyên qua thân thể hắn, tiên huyết phun ra, Niệm Băng không do dự đem một trị liệu thuật phủ lên người mình, máu lúc này mới ngừng một chút.

“Không, không thể.” Thanh âm của Long Linh run rẩy, đau đớn sau lưng đã giảm bớt, nàng lúc này mới ý thức được lúc trước xảy ra chuyện gì. Nàng che ở trước người Niệm Băng, Niệm Băng lại từ sau lưng ôm lấy nàng, Long Dẫn Tiễn xuyên qua vai Niệm Băng rồi đâm lên người nàng rồi mới biến mất. Mà nàng lúc này ngoại trừ một chút đau đớn ra, không có thương thế gì nữa.

Niệm Băng cười khổ nói : “Đây là kết quả tất nhiên, Linh nhi, tới đây, ngươi trị liệu so với ta tốt hơn, giúp ta cầm máu, lúc này, sợ là chúng ta khó thoát tai kiếp rồi.”

Long Linh vội vàng chạy tới bên cạnh Niệm Băng, nàng dùng trị liệu thuật chụp lên vết thương to chừng cái chén trên bả vai Niệm Băng, sau đó xé bố y trên miệng vết thương ra, “Bối tâm, bối tâm đâu ? Ta hôm qua đưa cho ngươi bối tâm, ngươi tại sao không mặc?” Thanh âm của Long Linh trở nên dị thường kích động, “Chẳng lẽ, ngay cả thứ ta cho ngươi, ngươi cũng ghét sao?”

“Không, Linh nhi ngốc, ngươi biết không? Ngày hôm qua lúc ngươi cho ta áo chẽn, lòng ta cũng đã tan nát rồi. Đó rõ ràng là lão sư đưa cho ngươi! Ngay cả mùi thơm cơ thể ngươi vẫn còn lưu lại rõ ràng, ta sao có thể sử dụng bảo vật hộ thân của ngươi để bảo vệ chính mình? Nha đầu ngốc, hiện tại để ngươi mặc đi! Nếu không, vừa rồi chúng ta chỉ sợ cũng đã thành một đôi xuyên đường hồ lô rồi.” Nguyên lai, đêm qua Niệm Băng tìm Phượng Nữ, nhờ nàng mặc áo chẽn lên người Long Linh để Long Linh không thể biết được. Với năng lực của Phượng Nữ, chuyện này đương nhiên là có thể làm thần không biết quỷ không hay, dễ dàng hoàn thành. Kỳ thật, vừa rồi Niệm Băng hoàn toàn có thể để tự Long Linh ngăn trở Long Dẫn Tiễn, với độ bền của áo chẽn, Long Linh cũng chỉ chịu một chút chấn thương mà thôi, thế nhưng, là một nam nhân, sao có thể để nữ nhân vì mình mà ngăn cản một tiễn này chứ? Niệm Băng khi đó căn bản không hề do dự, nhanh chóng ôm Long Linh xoay người, Băng Tường Thuật quyển trục trở thành đạo phòng ngự cuối cùng, thế nhưng, vẫn còn bị thương nặng.

Long Linh nhìn trong mắt Niệm Băng toát ra vẻ ôn nhu, rồi lại thấy sắc mặt tái nhợt của hắn, lòng của nàng run rẩy, vốn anhs mắt trống rỗng đã có vài phần thần thái, đỡ Niệm Băng ngồi xuống, mà chính thân thể mềm mại của mình thì đứng thẳng tắp, rồi đi ra phía ngoài. Lúc này, Kim Nghê đã đái lĩnh thủ hạ chậm rãi bức tới, ma pháp sư chủ yếu nhất của đối phương đã bị thương, bọn họ không còn điều gì cố kỵ nữa, kỳ thật, song phương giao thủ đến bây giờ, tổng cộng cũng chỉ là nửa nén hương thời gian mà thôi, nhưng lại xảy ra nhiều biến hóa như vậy, bắt đầu từ lúc Phượng Nữ trùng kích, bảo hộ mọi người vào động, rồi ra sức ngăn cản, Tử Thanh Kiếm cuồng hóa, Phượng Nữ xuất kích, Niệm Băng trọng thương, cơ hồ mỗi lần nháy mắt, cũng đều xuất hiện biến hóa.

Đã không còn Phượng Nữ ngăn cản, ai còn có thể cản được Kim Nghê? Chúng dong binh tụ tập cùng một chỗ, trong lòng bọn họ đấu chí đã từ từ tan rã trước áp lực khổng lồ của đối phương, bất luận người nào cũng biết. Lúc này đây, bọn họ sẽ không thể nào ngăn cản được công kích của đối phương. Đúng lúc này, Long Linh đi tới phía sau chúng dong binh, khe khẽ ngâm xướng. “Lấy sinh mệnh ta để trả giá. Trớ chú ….” Vừa ngâm xướng tới đây, một bàn tay đột nhiên từ phía sau bịt chặt miệng nàng lại, cắt đứt chú ngữ. Một ma pháp chú ngữ, nếu ngâm xướng vượt qua một nửa, là không có khả năng cắt đứt, nếu không thì ma pháp sư phải chịu thương tổn rất lớn, mà vừa mới bắt đầu ngâm xướng ma pháp, chỉ cần cắt đứt ngâm xướng, ma pháp sẽ vô pháp hoàn thành.

“Linh nhi, ma pháp chú ngữ này nếu cần dùng thì cũng phải để ta, không phải là ngươi.” Niệm Băng mạnh mẽ kéo Long Linh vào trong ngực, thanh âm của hắn hết sức kiên định.

Bờ ngực ấm áp của Niệm Băng khiến Long Linh cảm thấy rất an tâm, cho dù biết sắp gặp phải tai nạn hủy diệt, nàng cũng không hề sợ hãi. Ôm thân thể mềm mại của Long Linh, Niệm Băng thầm cười khổ, cái gì nên tới chung quy cũng sẽ tới, vừa định ngâm xướng chú ngữ mà Long Linh vừa ngâm xướng, một thanh âm đột nhiên đánh tan ý niệm đó trong đầu hắn.

“Mau, mọi người mau chạy vào phía trong, phía trong động rất hẹp, đủ để phòng ngự.” Đây là thanh âm của Phong Vân, Niệm Băng xoay người nhìn lại, thấy Phong Vân đang từ bên trong động chạy ra. Cùng lúc đó, ai cũng không ngờ tới, Phượng Nữ đã bạo phát.

Nếu nói Phượng Nữ là một tạc đạn lớn, thì Kim Nghê làm Niệm Băng bị thương chính là hành động châm ngòi dẫn nổ. Tiếng phượng hót thê lương như kim chọc vào tai từng người, hồng sắc đấu khí chung quanh thân thể Phượng Nữ chợt thu liễm. Mái tóc màu phấn hồng lúc này đã trở thành đỏ sậm, da thịt vốn trắng nõn lộ ra màu đỏ nhàn nhạt, y phục sau lưng đột nhiên vỡ tan, một cặp cánh màu đỏ trong nháy mắt giãn ra, bên trên cánh cong cong, từng chiếc lông vũ sắp xếp dày đặc, cánh chim xòe ra dài đến hơn hai thước, thân thể mềm mại vốn thon dài của Phượng Nữ trở nên nhỏ nhắn dưới đôi cánh. Khi cánh hoàn toàn xòe ra, thân thể Phượng Nữ bay lên, cặp mắt màu xanh ngọc bích giờ khắc này đã biến thành màu vàng kim.

Kim Nghê thấy vậy, không khỏi kinh hãi thất sắc. “Cẩn thận, là vương tộc chi vũ của phượng tộc.”

Hắn nhắc nhở đã không còn kịp rồi. Cũng là hồng sắc đấu khí, từ cánh chim bắn xuống, đánh lên người của từng gã hỏa long nhân chiến sĩ đang vây công Phượng Nữ, mười tám dòng tiên huyết đồng thời phun ra, mười tám thân ảnh bị đánh bay ra ngoài mười trượng.

Giữa không trung, Phượng Nữ hót dài một tiếng, Ly Thiên kiếm trong tay chém ngang trên không, một đạo hồng mang từ từ chiếu xuống, vẽ thành một cái rãnh trước động khẩu, đấu khí mênh mông bức lui toàn bộ hỏa long nhân đang tiến tới.

Thấy vậy, trong lòng Niệm Băng không mừng mà lại lo, trong lúc nguy cơ lại bộc lộ lực lượng cường hãn, rất có thể đó là lực lượng không thuộc về chính mình, càng như thế này, phản phệ sẽ càng nghiêm trọng, hắn vội vàng hô lớn: “Phượng Nữ, mau dẫn Thanh Kiếm đại ca quay lại, bên trong động nhỏ hẹp, thích hợp cho chúng ta phòng ngự.”

Tàn ảnh loang loáng giữa không trung, Phượng Nữ đã đến chỗ Tử Thanh Kiếm, lấy tay chộp lấy vạt áo trên người hắn, kéo hắn bay lên. Lúc này, thần chí của Tử Thanh Kiếm vẫn còn trong trạng thái điên cuồng, căn bản không nhận ra địch hữu, trọng kiếm trong tay chợt bổ tới Phượng Nữ ở phía trên.

“Ngu ngốc, là ta.” Phượng Nữ vung Ly Thiên thần kiếm, dễ dàng ngăn chặn công kích của Tử Thanh Kiếm. Nói cũng kỳ lạ, Tử Thanh Kiếm đang cuồng hóa vừa nghe thấy thanh âm của Phượng Nữ, nhất thời bắt đầu trở nên tỉnh táo. “ Vù ――.” Ngân sắc thánh đấu khí Long Dẫn Tiễn lại xuất hiện, lúc này đây, mục tiêu chính là Phượng Nữ trên không trung. Kim Nghê hiểu rõ, đắc tội với vương tộc của phượng tộc, cũng đồng nghĩa với việc xuất hiện vết nứt không thể nào bù đắp được trong quan hệ với phượng tộc, chỉ có cách giết hết Phượng Nữ cùng tất cả mọi người ở chỗ này, mới có thể che dấu mọi chuyện.

Cánh chim màu đỏ chợt thu liễm, cánh bên trái quật ngang một cái nhanh như chớp, Long Dẫn Tiễn mà lúc trước Niệm Băng đem hết toàn lực cũng không thể ngăn cản nổi đã trực tiếp bị cánh của Phượng Nữ đánh tan, sau một khắc, Phượng Nữ đã đi tới động khẩu, Ly Thiên thần kiếm trong tay quét ngang, chấn lui tất cả địch nhân đang công kích.

Niệm Băng tới kéo Phượng Nữ. “Nhanh đi, chạy vào phía bên trong.” Lúc này, chúng dong binh nhờ có Phượng Nữ ngăn cản địch nhân, đã nhanh chóng chạy sâu vào trong huyệt động. Hắn đột nhiên kinh hô một tiếng, tay đang nắm lấy Phượng Nữ phải buông ra, Phượng Nữ hiện tại, trên người tựa như than hồng nóng rực.

Phượng Nữ trong mắt hàn quang dày đặc, ngưng thần nhìn Kim Nghê với trường cung trong tay, lạnh lùng nói: “Hôm nay ta còn chưa có giết người, bất quá, điều này cũng không có nghĩa là tiếp theo cũng sẽ không, có bản lĩnh thì các ngươi cứ chạy vào.” Nói xong, yểm hộ bọn Niệm Băng tiến vào bên trong động.

Đúng là ngoài dự liệu. Hỏa long nhân không biết có phải là do Phượng Nữ đột nhiên bộc lộ năng lực cường hãn hay không, mà không hề có công tới. Mặc cho Phượng Nữ, Niệm Băng cùng chúng dong binh rút lui vào bên trong động.

Sau khi chúng dong binh đi vào được chừng vài trăm thước, tiến tới nơi mà bề rộng chỉ chừng tam thước đã không kiên trì được nữa, tất cả ngã ngồi xuống đất. Lúc này, ngay cả ba vị chính, phó đoàn trưởng của Băng Nguyệt dong binh đoàn, thực lực cũng chỉ còn lại không tới một phần ba. Mặc dù không có ai tử vong, thế nhưng, số trọng thương lại chiếm tới hai phần ba, đó là còn may mắn có Long Linh trị liệu kịp thời cho bọn họ, mới có thể kiên trì chạy đến nơi đây.

Phượng Nữ giơ tay đánh ngất Tử Thanh Kiếm rồi đặt sang một bên, xoay người lại hướng về phía bên ngoài nhìn thoáng qua. Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“ Ngươi sao lại đánh ca ca ta?“ Tử Thanh Mộng phẫn nộ nói.

Trong cặp mắt vàng kim của Phượng Nữ toát ra khí tức băng lãnh, khiến Tử Thanh Mộng không khỏi toàn thân run lên. “Hắn ở trạng thái cuồng hóa, chỉ có đánh ngất mới có thể khôi phục lại, bất quá, hắn mặc dù thể lực không tổn hao hết, chỉ sợ cũng phải mê man hai ngày mới có thể khôi phục.”

Niệm Băng ân cần nhìn Phượng Nữ, nói: “Ngươi thế nào?”

Phượng Nữ lắc đầu, nói: “Ta không có việc gì. Còn ngươi?” Ánh mắt màu vàng kim rơi trên miệng vết thương kinh khủng trên vai Niệm Băng.

Niệm Băng lúc này sắc mặt đã phi thường khó nhìn, mất đi một lượng lớn máu khiến cho khuôn mặt hắn vốn hồng nhuận trở nên tái nhợt dị thường, cười khổ nói: “Còn không chết được. Bất quá, vai phải của ta, xương cốt tựa hồ đã bị gãy, ta dụng ma pháp cầm máu, muốn lành lại cũng rất khó. Phượng Nữ, ngươi nghĩ tại sao bọn họ không lao vào? Là vì sợ ngươi sao?”

Phượng Nữ lắc đầu nói: “Không, hẳn là không phải. Ta cũng vừa phát hiện. Hỏa long nhân này tựa hồ đối với huyệt động này có điều sợ hãi, lúc ta hướng về phía động khẩu công kích, bọn họ cố ý tránh né, tránh để bị lọt vào bên trong động. Hiện giờ nhớ ra, nếu chúng ta sớm lựa chọn rút lui vào trong động, có lẽ tình thế sẽ tốt hơn nhiều rồi. Bất quá, chí ít trước mắt chúng ta vẫn còn không sao.

“ Xin lỗi, đều là lỗi của ta.” Thanh âm trầm trọng của Tạp Lạc vang lên. “ Do ý của ta nên mới khiến mọi người lâm vào tử địa. Nếu ta sớm nghe Niệm Băng đề nghị buông bỏ hành động lần này, thì đã không liên lụy tới các ngươi bị hãm tại nơi này.”

Phượng Nữ nhìn Tạp Lạc, thản nhiên nói: “Ngươi không cần phải tự trách, bị hãm ở chỗ này chỉ là các ngươi, với năng lực của ta, tùy thời đều có thể mang Niệm Băng ly khai. Bất quá, ta tối đa cũng chỉ có thể mang một người.” Lời vừa nói ra, cả huyệt động bên trong đều trở nên yên tĩnh, không ai hoài nghi lời Phượng Nữ, nàng đã dùng chính thực lực của mình để chứng minh hết thảy.

“ Phượng Nữ, ngươi mang Linh nhi đi đi.” Thanh âm của Niệm Băng rất bình tĩnh, nhưng kiên định dị thường.

Ánh mắt của Phượng Nữ, Tử Thanh Mộng cùng Long Linh đồng thời hướng về hắn, Phượng Nữ quái dị nói: “Ngươi không muốn sống để ly khai nơi này sao?”

Niệm Băng nhìn thoáng qua cánh tay phải đang buông thong xuống, thản nhiên nói: “Không ai nguyện ý đi tìm cái chết, thế nhưng, là một ma pháp sư, là một trù sư, ta đã mất đi cánh tay phải, cho dù có chữa trị lành vết thương, ta cũng không có khả năng dùng tay phải để nấu ăn, dùng tay phải để họa quyển trục nữa, ta cả đời này, có hai mục tiêu, một là đạt tới trù nghệ đỉnh phong, hoàn thành tâm nguyện của sư phụ, mà mục tiêu kia, là tu luyện ma pháp đến cảnh giới chí cao để báo thù cho phụ mẫu. Mất đi cánh tay phải, các thứ đó đối với ta mà nói đã rất mong manh, đã là như thế, tại sao không đem hy vọng sống sót nhường cho người khác ….” Nói đến đây, hắn đột nhiên hạ giọng, tiến đến bên tai Phượng Nữ nói nhỏ mấy câu.

Phượng Nữ chấn động toàn thân. “Cái gì? Cừu nhân của ngươi lại là nàng?”

Niệm Băng gật đầu, cười chua chát, đáp: “Ngươi trước hãy nghỉ ngơi một lát để khôi phục thể lực, sau đó mang Linh nhi đi đi. Nếu tương lai ngươi tự tin có thể vượt qua người kia, thuận tiện thay ta báo thù, cũng không uổng chúng ta là bằng hữu một thời gian, đương nhiên, đây chỉ là một thỉnh cầu của ta, còn phải xem năng lực của ngươi nữa.”

“Không, ta sẽ không ly khai nơi này.” Long Linh vừa trị liệu thương thế cho bệnh nhân, vừa bình tĩnh nói.

“Linh nhi, ngươi đừng tùy hứng.” Những lời này đồng thời từ trong miệng Niệm Băng cùng Lý Đắc nói ra, hai người thần tình đều trở nên vội vàng. Long Linh ngẩng đầu, mỉm cười, thần thái trước đây lại một lần nữa xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp. “Ta không có tùy hứng! Nếu cùng nhau đến, vậy sẽ cùng nhau đi, nếu không, ta tuyệt sẽ không ly khai, nơi này có bệnh nhân cần ta. Niệm Băng, cảm tạ ngươi, chí ít ta hiện tại đã minh bạch, ta đã từng yêu không nhầm người.”

Niệm Băng cau mày, cố gắng chịu đựng nỗi đau nhức không ngừng truyền đến từ bả vai. “Linh nhi, ngươi đừng quên, Long Trí lão sư chỉ có một nữ nhi là ngươi, nếu ngươi xảy ra chuyện, lão sư làm sao đây? Công hội làm sao đây?”

Long Linh thản nhiên đáp: “Nếu phụ thân ở chỗ này, hắn cũng tuyệt không bỏ qua chiến hữu mà một mình chạy trốn.”

Phượng Nữ lạnh lùng hỏi: “Ngươi đang nói ta sao?”

Long Linh lắc đầu, đáp: “Đương nhiên là không, ta căn bản không có tư cách nói ngươi, nơi này không ai có tư cách. Nếu không có ngươi, chúng ta sớm đã bị hỏa long nhân giết rồi, là ngươi đã cứu mạng của mọi người. Ta xem ra, ngươi cũng không phải nhân loại bình thường, ta nghĩ, ngươi tiến vào thế giới nhân loại nhất định có sứ mạng của mình, cho nên, ngươi phải đi, chúng ta ai cũng không có ý kiến. Có thể nói, mang Niệm Băng đi đi, vết thương của hắn tuy rất nặng, nhưng chỉ cần tìm được ma đạo sĩ có thể sử dụng quang minh trị liệu ma pháp trên cửu giai, thì vẫn còn có thể chữa khỏi hẳn.”

Niệm Băng nở nụ cười. “Linh nhi, chúng ta không nên tranh cãi nữa, nếu ai không muốn đi, vậy thì cùng lưu lại là được rồi. Dù sao địch nhân sẽ không chạy vào, chúng ta cùng ở chỗ này chết đói cũng được. Ta nghĩ, nguyên liệu chúng ta mang theo hẳn là còn đủ ăn trong một tháng. Nếu tiết kiệm một chút, nói không chừng có thể kiên trì một thời gian dài.

Hồng sắc quang mang thu liễm, Phượng Nữ biến lại hình thái bình thường, Niệm Băng phát hiện thân thể của nàng có chút run rẩy, ân cần hỏi: “Phượng Nữ, ngươi không sao chứ?”

Phượng Nữ lắc đầu, nói: “Đi. Niệm Băng, ta muốn nói chuyện với mình ngươi, được không?”

Niệm Băng ngây ra một lúc, đáp: “Đương nhiên là được.” Lập tức, hắn dìu Phượng Nữ đi tới một góc, đỡ nàng ngồi xuống, rồi lại dùng ma pháp lực ít ỏi mới khôi phục lại tự cấp cho mình một cái trị liệu thuật.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự