Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 42 Thất đại cấm thủ dữ ngũ đại thần đao (Thượng)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5848 chữ · khoảng 21 phút đọc

Xem đến đây, Niệm Băng không khỏi thầm than trong lòng, nhất định là Chấn Diện pháp mà sư phụ đã từng kể qua. Tra Cực lúc trước cũng đã từng nhắc tới với hắn, trong kéo mỳ sợi, có một loại thủ pháp cao thâm tên là Chấn Diện pháp, ngay cả Tra Cực cũng chưa từng thấy qua. Thông qua thủ pháp Chấn Diện, lật đều các sợi mì bên trong va đập vào nhau, không ngừng gia tăng độ dai và mềm dẻo, Chấn Diện pháp dùng phía trên bề mặt nhỏ đúng là thích hợp nhất, nhưng Niệm Băng có chút lo lắng, chính là nếu kéo sợi mỳ thêm một tầng nữa, lúc cho vào nước nấu không biết có thể vì quá nhỏ mà bị phá hư hay không

Cuối cùng, trong khoảnh khắc bó mỳ vẫn còn đang rung động chuẩn bị cho vào nồi nước, Minh Huy đột nhiên ly khai khỏi bàn bếp, tay trái xuất ra như tia chớp, tay phải giơ lên cao, làm cho 4096 sợi mì mỏng như tơ kia hoàn toàn treo lơ lửng. Cánh tay trái nắm chặt ở giữa bó mỳ sợi, tay phải kéo xuống dưới. Trong lúc vừa giữ vừa kéo, đột nhiên hóa thành 8192 sợi, tuyệt nhiên không có một sợi nào bị bẻ gãy, đúng là kỹ xảo thần kỳ gây ấn tượng sâu sắc cho người xem.

Nhẹ nhàng vung lên, bề mặt lại khôi phục thành 4096 sợi, Minh Huy vung tay trái lên, tay phải đỡ lấy, đem toàn bộ vào trong nước sôi. Chiếc nồi phi thường lớn, đường kính hơn một thước, Minh Huy để các sợi mì trong nồi riêng một chỗ, sau đó lập tức cầm lấy đôi đũa tách ra làm hai. Không phải gạt mỳ ra, mà là từ giữa nồi nước sôi xoay tròn rất nhanh bay lên. Lúc này, tay nàng đột nhiên biến thành màu trắng như sữa, giữa làn hơi nước nghi ngút, trong suốt tựa như minh châu, hơi nước ngưng kết thành bọt nước xuất hiện trên tay nàng, làm cho Niệm Băng nhớ đến một câu nói lúc trước của Tra Cực: Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ.

Quấy càng lúc càng nhanh, tất cả nước trong nồi cũng theo sự di chuyển của cặp đũa mà xoắn ốc bay thẳng lên, tất cả sợi mì cũng di chuyển xoắn ốc theo, nước vốn đang sôi sùng sục nhưng vì quấy rất nhanh nên không hề bốc lên bọt khí.

Niệm Băng kinh hô nói:” Ta hiểu rồi, đây chính là Phá Thủy Bảo Diện pháp, hết sức thần kỳ!”. Phá thủy bảo diện, tức là đem nước đang sôi tạo thành hình xoắn ốc, làm cho cả nồi nước mặc dù nóng đến cực điểm, nhưng không sôi trào. Như vậy, khi nấu các món, càng làm cho thực vật nóng đều nhau, sẽ không vì nước sôi trào mà bị bám bọt khí, ảnh hưởng đến hình thái. Muốn tạo thành xoắn ốc cũng không khó, một vị trù sư chỉ cần trải qua thời gian dài rèn luyện, cũng đều có thể dùng đũa khuấy nồi nước thành trạng thái xoắn ốc. Khó khăn nhất chính là nước sôi. Chỉ là nước tiếp xúc nước, nhưng độ nóng của nước sôi tuyệt đối không giống nhau, Muốn đạt yêu cầu này, trù sư không thể bị nước sôi ảnh hưởng, mà tay còn phải ổn định, cho nên Phá thủy bảo diện chi pháp này phi thường khó khăn.

Chiếc đũa đột nhiên rời mặt nước, nước sôi trong nồi sắt dưới sự tác động của quán tính vẫn như cũ xoay tròn rất nhanh, Minh Huy lấy một cái chén lớn, mở cái thùng sắt bên cạnh, từ đó múc ra một ít nước xúp màu vàng, nước xúp này nhìn qua phi thường trong vắt, không có chút tạp chấp nào. Nhìn nó nằm an tĩnh ở trong chén, giống như một khối pha lê thật lớn, đúng là nước dùng được chuẩn bị tốt cho món mỳ thịt bò.

Chiếc đũa như thiểm điện tiến vào trong nồi, Minh Huy nhẹ nhàng chọn lựa, tất cả sợi mì đều rời nồi nước sôi, cho vào trong chén. Sau khi hơi nước từ sợi mì thấm vào nước dùng, đồng thời khiến trong bát đầy lên một nửa. Tay Minh Huy nhanh chóng và khéo léo đảo mỳ trong nước dùng,đảo vòng tròn thuận nghịch, đảo từ trên xuống dưới, sắp xếp cho sợi mỳ vàng đều đặn trong bát. Lấy ra một muôi sắt lớn,múc ra môi muôi đầy nước dùng trong nồi đổ lên trên bát mỳ,Tiếp đến cho tay vào thùng sắt lấy ra ít kỷ căn* mỏng như giấy、buộc từng miếng thịt chừng đốt ngón tay bỏ vào trong nồi nước dùng rồi xếp vài lát củ cải trắng lên trên bát mỳ,Sau cùng,nắm một ít rau mùi sắc lên nước dùng rồi múc ra từng bát nhỏ,Rưới lên mỗi bát một chút saté (ớt chưng với nhiều dầu)。

“ Đây là mì thịt bò, xin mời nếm thử!” Minh Huy trên trán lấm tấm mồ hôi, tay nàng đã khôi phục lại màu sắc, ánh mắt tràn ngập tự tin nhìn Đinh Hạo.

Niệm Băng không nói nhiều lời, nhìn nàng gật đầu, nhận lấy chiếc đũa từ trong tay Minh Huy.

“Muội cũng muốn ăn, huynh chừa lại chút cho muội đi. Này, không được ăn nhanh như thế!” Tuyệt Tĩnh bất mãn muốn cướp lại chiếc đũa trong tay Niệm Băng. Kỳ thật, Niệm Băng ăn không mau, chỉ ăn vài sợi mì, một miếng thịt bò và uống một ngụm nước dùng mà thôi.

Đem chiếc đũa giao lại cho Tuyết Tĩnh, hắn than nhẹ một tiếng, trong mắt tràn ngập sự kính nể nhìn Minh Huy, nói:” Ta nếm xong rồi! Từ khi ly khai sư phụ đến nay, ta lần đầu tiên thành tâm bội phục một vị trù sư. Mì thịt bò nàng làm tuyệt đối đúng với ba chữ “Mỳ Nhất Phẩm”.

Minh Huy đỏ mặt, ngại ngùng nói:” Niệm Băng đại ca, huynh quá khen rồi!”

“Oa, ăn ngon thật, ta bình thường rất ít ăn mỳ, nhưng sao mỳ này lại có thể ngon như thế được hả! Minh Huy, vì sao mỳ của muội lại như này, một chút cảm giác mềm nhũn cũng không có, một một sợi đều cân đối như vậy. Hương vị rất thơm ngon, hơn nữa các sợi mỳ không dính chút nào với nhau cả. Còn thịt này của muội là thịt bò sao? Mùi vị thật thơm, nước cũng ngon, nên gọi là Ngưu cốt thang đi, a, không đúng, Ngưu cốt thang dường như không có giống vậy! Hơn nữa mùi vị có chút kỳ lạ, rõ ràng là mùi thịt bò, vì sao ta lại có cảm giác hết sức đặc biệt như vậy?” Tuyết Tĩnh vốn ăn uống nhã nhặn, nhưng hiện tại thì hoàn toàn biến đổi, thịt bò, mỳ không tha miếng nào, ngoại trừ một ít Niệm Băng đã ăn thử, còn lại chỉ trong chốc lát đã chui hết vào bụng nàng.

Minh Huy che miệng khẽ cười, nói:” Tuyết Tĩnh tỷ, ăn từ từ thôi, nếu tỷ muốn ăn thêm, muội cũng sẽ làm cho tỷ, đừng vội vàng như vậy!”

Niệm Băng mỉm cười nói:” Nàng ta có thể ăn nhiều như thế cũng là quá giỏi rồi, không hổ là hậu nhân của Tiếp Ban nhân. Minh Huy, ta sẽ nói ra một chút đặc điểm của món này, nàng xem ta nói có chính xác hay không nhé?”

Trầm ngâm một lát, hắn mới tiếp:” Nàng làm mỳ thịt bò này đã đạt được tinh túy của mỳ thịt bò truyền thống. Thứ nhất, nhất thanh nhị bạch tam hồng tứ lục ngũ hoàng, chính các đặc điểm này đã hoàn toàn được biểu lộ. Nhất thanh vì nước dùng thanh đạm, nhị bạch vì củ cải trắng, tam hồng vì cay tiêu mỡ hồng, tứ lục vì đồ ăn thơm mát, ngũ hoàng vì mỳ hoàng sắc, thanh đạm sảng khoái phong phú sắc thái, kích thích dịch vị. Không chỉ có như thế, trong đó nàng còn tự mình cải tiến, riêng sợi mỳ thì rất nhỏ, đúng là ta không thể làm được. Chấn Diện pháp kia quả thật rất thần kỳ, có thể kéo sợi mỳ dài đến vậy, nhưng vẫn bảo trì được phẩm chất, sợi mỳ mong manh mà dài như vậy thủ kình đều đặn không suy giảm, sẽ không ảnh hưởng đến khẩu vị. Làm cho ta kính nể chính là thủ pháp Phá Thủy Bảo Diện chi pháp, đến cả sư phụ của ta cũng chưa lĩnh hội được. Ta nghĩ, tay phải của nàng nhất định luyện qua công phu đặc thù mới có thể không sợ nóng, nhưng dưới nhiệt khí cao như thế, nếu chỉ là tay không sợ nóng cũng chưa đủ, không có ý chí kiên định, tuyệt đối không có khả năng bảo trì sự ổn định của tay, thật sự làm cho ta bội phục! Mỳ là hảo mỳ, đồng thời, nước dùng cũng là hảo nước dùng, đúng theo lời Tĩnh nhi đã nói, Nước dùng này có dùng xương ống bò nấu lấy nước cộng với thịt bò một tuổi và ít nước béo. Nhưng lại không chỉ đơn giản như vậy, trong thịt bò của nàng còn có ít nhất ba loại thảo dược chẳng những không ảnh hưởng đến hương vị thịt bò, mà ngược lại còn giúp đem mùi vị của thịt bò hoàn toàn phơi bày. Đồng thời, chính hương vị của thảo dược cũng sẽ dung hợp vào trong thịt bò, sau khi cảm thụ hết mùi vị thịt bò, lập tức sẽ cảm nhận được sự thơm mát mà thảo dược mang lại. Hai loại hương vị hoàn mỹ này hỗn hợp cùng nhau, tạo thành cực phẩm canh thịt bò , thật sự là quá tuyệt vời! Cho nên thịt bò kia cũng không đơn giản chỉ là xắt thành, mà chính là hình thái thực sự của nó. Trên người con bò, ăn ngon nhất không phải ở thịt thăn ức mà là phần philê (còn gọi là Rip eye hay Scott Fillet, do ở giữa miếng philê có một chút mỡ nhìn giống con mắt-chú thích.ms), thậm chí không có chút sai sót nào, không dính một chút da, thịt cũng tuyển chọn phần ngon nhất. Tổng hợp các thứ lại, ta dám nói, trên cả đại lục tuyệt không tìm ra mỳ thịt bò thang siêu việt như của nàng, ta phục rồi, hoàn toàn phục rồi!”

Minh Huy tròn mắt kinh ngạc:” Đại ca, huynh nói không sai chút nào, ngoại trừ ba loạii thảo dược huynh không thể nói ra danh tự, còn lại đều không sai mảy may, không hổ là Băng Hỏa Ma Trù!”

Tuyết Tĩnh lúc này đã hoàn toàn thỏa mãn dạ dầy của mình, đi đến bên cạnh hai người, nghi hoặc nhìn Niệm Băng hỏi:” Mỳ thịt bò này quả thực rất ngon, nhưng có thật sự phức tạp giống như huynh đã nói không? Minh Huy muội muội, muội không cần sợ đả kích, cho dù đả kích thế nào, tỷ sẽ bảo hộ cho muội. Tỷ nghĩ huynh ấy nhất định có nói sai một phần.”

Minh Huy lắc đầu, nói:” Không có, một chút cũng không có, cho dù có, nhiều lắm cũng chỉ là danh tự của ba loại dược thảo kia thôi, trù nghệ của Niệm Băng đại ca nhất định lợi hại hơn muội. Đại ca, bây giờ tới phiên huynh, ta muốn thưởng thức một chút băng hỏa trù nghệ của huynh xem như thế nào, được không?”

Niệm Băng mỉm cười nói:” Đã thưởng thức mỹ vị mỳ thịt bò thang của nàng, sao ta có thể từ chối được chứ?” Nói đến đây, hắn không khỏi liếc mắt nhìn Tuyết Tĩnh, nàng ta chân chính ăn còn nhiều hơn hắn mới đúng, bản thân mình còn chưa kịp ăn, thì đã chỉ còn bát không, đáng thương cho cái bụng ta quá!

Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng động tác của Niệm Băng không hề dừng lại, đi đến trước án bản, hắn trầm ngâm, rồi rất nhanh quyết định bản thân muốn làm món gì. Trước tiên rửa tay sạch sẽ, sau đó vén khăn trải bàn lên, lấy ra một khối bột mỳ so với của Minh Huy thì hoàn toàn đồng dạng, mỉm cười nói:” Ăn mỳ của nàng, có qua có lại, ta sẽ làm cho nàng một chén mỳ, của nàng chính là mỳ thịt bò thang, ta đúng là mặt dầy cực phẩm, nơi đây không có vật liệt ta cần, chỉ có thể mượn của nàng mà thôi.” Vừa nói hắn cũng bắt đầu quá trình nhào bột mỳ, hắn biết nếu bản thân không xuất ra chút tuyệt kỹ, tất nhiên sẽ bị Minh Huy xem thường, hắn không muốn người khác nói bản thân mình chỉ biết dựa vào ma pháp mới có thể làm ra món ngon mỹ vị.

Bột mỳ trên tay Niệm Băng nhanh chóng biến thành quả cầu tròn, tay hắn động tác thong thả, mỗi một lần đều chứa đựng mười phần lực đạo. Dần dần, động tác bắt đầu nhanh lên, mỗi một lần chuyển động đều nhào bột mỳ thành một hình thái khác nhau, theo động tác càng lúc càng nhanh, tay Niệm Băng giống như mềm mại không xương nhào nặn trước sau, chưởng ảnh hoàn toàn bao vây lấy bột mỳ ở trong, không nhìn thấy gì, chưởng ảnh dường như một quả cầu quây lấy khối bột mỳ.

Minh Huy mở to hai mắt, hít một ngụm dưỡng khí, thảng thốt nói:” Đây chính là Phân Cân Thác Cốt Nhu Diện pháp, quả nhiên là thật sự tồn tại.”

Tuyết Tĩnh kinh ngạc nói:” Phân Cân Thác Cốt? Chẳng lẽ tay huynh ấy cùng các ngón tay thoát ly sao?”

Minh Huy lắc đầu nói:” Không phải, thủ pháp nhào bột này phi thường khó khăn, nguyên nhân chủ yếu là sự linh hoạt của cổ tay, chỉ có thể luyện cổ tay di chuyển đến mọi hướng, mới có thể thành công, giống như gân cốt thoát ly ra ngoài. Thủ pháp này còn có cái tên là Phân Cân Thác Cốt Như Ý Thủ, cùng với Phá Thủy Bảo Diện của muội, đều là diện điểm sư một trong thất đại cấm thủ. Thông qua Phân Cân Thác Cốt Như Ý Thủ, duy trì đệ mềm dẻo của bột vì khi vào nước sẻ có sự khác biệt đến cực độ. Đương nhiên là phải có phương pháp chế biến bột phối hợp với thủ pháp đặc thù, Nếu không thì cho dù ngươi có nấu chín, bột cũng cứng đến độ khó mà nhai được. Tại trù nghệ giới của chúng tôi có một câu nói như này, chỉ cần nắm giữ một trong thất đại cầm thủ, thì có thể trở thành đỉnh cấp diện điểm sư. Muội chỉ biết Phá Thủy Bảo Diện Huyền Ngọc thủ, xếp hạng tư trong thất đại cấm thủ, không ngờ Niệm Băng đại ca lại có thể lĩnh hội được Phân Cân thác cốt như ý thủ xếp hạng ba. Xem ra, tại diện điểm sư muội đã không bằng huynh ấy rồi!”

Niệm Băng không ngừng lại, quay đầu sang nhìn Minh Huy, mỉm cười nói:” Không, muội sai rồi, thất đại cấm thủ cũng không thể chứng minh điều gì, để làm một nhất danh hạng cấp diện điểm sư, còn cần tổng hợp nhiều năng lực khác. Về tạo nghệ diện điểm, ta tuyệt đối kém hơn muội.”

Thanh quang chợt lóe, Ngạo Thiên đao xuất hiện trong tay Niệm Băng, thân đao phát ra tiếng ngâm nhỏ, linh khí tỏa ra tứ phía.

“Hảo đao, đây là thái đao của huynh sao?” Minh Huy kinh ngạc hỏi.

Niệm Băng mỉm cười nói:” Là một thanh trong đó, thuần đao công mà nói, dùng nó là thích hợp nhất, đao tên là Ngạo Thiên, có thể xưng là tự do chi phong khinh ngâm. Ta tuy không giỏi như nàng nhưng cũng có chút kỹ xảo!” Cổ tay phải kỳ dị chuyển động, đảo lại Ngạo Thiên đao, tay trái nâng xoay một vòng nhỏ tạo ngay ra viên bột tròn trịa.

Minh Huy biết, Niệm Băng kế tiếp muốn làm sự tình không đơn giản, nàng từ trong mắt Niệm Băng thấy được so với mình thần tình tập trung hơn, nhưng kỳ quái chính là, đối tượng tập trung không phải mỳ, mà là đao, là tự do chi phong ngâm khẽ - Ngạo Thiên đao.

Nước trong nồi vẫn đang quay cuồng như trước. Đao của Niệm Băng cuối cùng cũng động, có vẻ rất chậm như lai tựa hồ như một làn thanh sắc nhưng cũng không nhìn rõ được cây đao mà chỉ mơ hồ thấy hướng đao tiến về viên bột phía dưới.

Cổ tay khẽ rung tứ thì một miếng bột bắn thẳng vào nồi, liên tiếp cách nhau ba thốn nối lại thành một dải trắng mờ, tạo ra chuỗi thanh âm trong trẻo như nước rót. Niệm Băng động tác rất nhanh, thủy chung chỉ giữ chuôi đao thần sắc nhẹ nhàng, ánh mắt trước sau chỉ tập trung trên đao ảnh.

Minh Huy dường như nghĩ đến điều gì, bước nhanh đến cạnh chiếc nồi sắt, khi nàng nhìn vào làn nước sôi đang trong nồi . Toàn thân như ngây ngốc, chậm rãi thốt ra bốn chữ: “Cẩm——Tự——Hư——Dũ”

Tuyết Tĩnh nghi hoặc nhìn vào cái nồi sắt. “Cái gì là Cẩm Tự Hư Dũ, ai ……” Nàng đã thấy được, mỳ trong nồi đang cuộn tròn, lại tạo thành chữ mà không phải như trong tưởng tượng tạo thành sợi mỳ, chữ rất rõ ràng, đúng là hai chữ ở cùng một chỗ, dài khoảng một tấc, rộng nửa tấc, đúng là hai chữ Minh Huy, mỗi bộ chữ đều hoàn toàn giống nhau, không có chút khác biệt, đây, đây là thế nào?

Minh Huy ngơ ngác nhìn nồi sắt: “Một trong trù nghệ giới Ngũ Đại Danh Đao, đao pháp Cẩm Tự Hư Dũ, ta, ta lại có may mắn được nhìn thấy. Sư phụ ơi! Người biết không, ta lại có thể gặp được Cẩm Tự Hư Dũ.”

Tuyết Tĩnh lay người Minh Huy, ân cần nói: “Ngươi không sao chứ?”

Minh Huy lắc đầu nói: “Cám ơn, ta không sao, chỉ đang rất kích động thôi. Phải biết rằng, trù nghệ giới Ngũ Đại Danh Đao độ khó càng trên thất đại cấm thủ của diện điểm sư. Ngũ Đại Danh Đao đã sớm thất truyền rồi, thất đại cấm thủ còn có thể dựa trên thiên phú chăm chỉ khổ luyện được mà ngũ đại danh đao lại phải có ngộ tính phi phàm cùng khổ luyện thường xuyên, ta trước kia từng nghe sư phụ giới thiệu qua về năm loại đao pháp này, lúc đó ta thấy rất khó tin, còn nghĩ đó là kỹ nghệ không thể tồn tại, cho tới hôm nay ta mới biết là mình sai rồi, ta đúng là ếch ngồi đáy giếng. Cẩm Tự Hư Dũ xuất hiện trước mắt ta, đây là đao pháp bài danh đệ tứ trong ngũ đại danh đao a.” Thân thể của nàng hơi run rẩy, ánh mắt nhìn Niệm Băng đã tràn ngập vẻ sùng bái. Nếu nàng biết Niệm Băng còn có thể sử dụng đao pháp bài danh đệ nhất trong Ngũ Đại Danh Đao, Long Vu Tập Vũ đao pháp, không biết trong lòng nàng sẽ nghĩ gì? Mặc dù Niệm Băng còn chưa hoàn toàn nắm giữ Long Vu Tập Vũ nhưng dù sao đó cũng là đao công đệ nhất trong trù nghệ giới.

Ngạo Thiên thần kỳ đâm vào khối bột trong tay Niệm Băng dần dần thu nhỏ lại, trước sau chỉ trong thời gian vài nhịp hít thở, hắn đã hoàn thành tất cả động tác, không ngừng tay, hắn cầm lấy chiếc đũa cho vào trong nồi khấy mạnh, đồng thời tay trái lóe lên hồng sắc quang mang đặt lên thành nồi. Chiếc đũa trong tay trái nhanh chóng ly khai khỏi nồi, đồng thời chuyển đũa vào nắp nồi, nhanh chóng đậy nắp lại, Minh Huy và Tuyết Tĩnh đều cảm giác được, cái nồi đang kịch liệt rung lên, cả cái nồi nhanh chóng biến thành màu đỏ, khí tức nóng rực tràn ngập cả phòng bếp.

Chỉ trong thời gian ba lần hít thở, tay trái Niệm Băng rời khỏi nồi sắt, tay phải cầm lấy nắp nồi dặt một bên, nhất thời, nhiệt khí như một cột khói hình cây nấm bốc phực lên. Tay trái vươn lấy vợt đảo vớt mỳ chữ trong nồi ra, rồi cho ngay vào nước lạnh. Tay phải đồng thời lại rót nước lạnh vừa trụng mỳ lào thùng gỗ. Động tác của hắn tựa lưu thuỷ hành vân không chút ngập ngừng. Nếu như không phải Minh Huy gặp Niệm Băng lần đầu thì ắt sẽ nghĩ rằng hắn đang ở trong bếp của chính hắn. vì hắn tỏ ra rất quen thuộc với đồ dùng bếp núc đặt chỗ nào, không có chút gì sai lạc.

Niệm Băng thả lỏng tay trái cầm vợt, Tuyết Tĩnh và Minh Huy kinh ngạc phát hiện cái vợt chừng như lại đứng bất động trong nước. Niệm Băng tựa hồ đã làm xong công việc rồi, xoay người về phía hai nữ tử: “Ta dùng Phân Cân Thác Cốt Như Ý Thủ nhồi bột nhằm gia tăng gấp ba lần độ dai của bột. Dùng nhiệt độ cao nấu chín và bây giờ sẽ dùng băng đổ đông nó lại. Dựa vào tính chất đối nghịch của băng hỏa song hệ làm vỡ cấu trúc bên trong của bột mỳ, lại dùng Phân Cân Thác Cốt Như Ý Thủ làm mềm độ cứng của sợi mỳ cùng lúc với đóng băng, như vậy hương vị của sợi mỳ sẽ hoàn toàn lộ ra ngoài, không thể không ăn. Phát huy hoàn toàn mùi vị nguyên chất nhất của nguyên liệu là mục đính theo đuổi của ta. Minh Huy cô nuơng, có thể cho ta lấy nước dùng bò của cô dùng một chút nhé?”

Nói đoạn, hắn lấy ra một cái bát sạch múc trong thùng ra nửa bát nước dùng, thêm chút dấm, đường cùng ít saté nhanh chóng đảo lên, tay kia lại lấy vợt dùng hỏa nguyên tố làm tan băng đóng trên mỳ. Ngay khi khối băng tách ra khỏi vợt hắn lập tức lại thả khối băng vào trong bát. Ở nhiệt độ bình thường khối băng tan ra hoà vào với bát nước dùng. Mỳ chữ lại hiện ra trong bát, Niệm Băng nhẹ nhàng khuấy cho mỳ và nước trộn đều với nhau. Tay trái đặt bên ngoài bát hư án xuất hiện ra một lớp băng mỏng phủ cả bát lại.

“Tốt lắm, đã hoàn thành. Mời nhị vị tiểu thư nhấm nháp bát Băng Hỏa Như Ý Diện của ta.” Niệm Băng tự tin nhìn hai cô gái mỉm cười.

Minh Huy có chút ngốc trệ cùng Tuyết Tĩnh nhìn nhau, hai người đều tự cầm lấy một đôi đũa sạch đi tới trước bát mỳ, chiếc đũa dễ dàng phá vỡ miếng băng mỏng, các nàng đều tự cho một chút mỳ vào trong miệng.

Minh Huy ngẩng đầu nhìn Niệm Băng, trong mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc. “Băng lương diện, phối hợp với băng lương diện hương, thêm vào chua, ngọt, cay, ba loại hương vị, cùng với tiên vị của canh thịt bò, quả thật rất ngon. Không hổ là Băng Hỏa Ma Trù, ta còn kém xa.”

Niệm Băng khiêm tốn nói: “Minh Huy tiểu thư ngàn vạn lần không nên nói vậy, ta mượn khối bột ngươi đã làm trước phối hợp với canh thịt bò mới có hiệu quả này. Luận về diện khởi chi đạo, ta quả thật còn kém xa tiểu thư, chỉ là chút kỹ xảo mà thôi.”

“Các ngươi cứ trò chuyện, ta ăn trước.” Tuyết Tĩnh bất quản thủ pháp gì, trù nghệ ra sao, nàng chỉ biết bát mỳ trước mặt này rất hợp với khẩu vị của mình, mặc dù vừa rồi rõ ràng ăn mỳ thịt bò đã no, nhưng nàng vẫn không chịu được mũ thực hấp dẫn.

Niệm Băng mỉm cười nói: “Trù vô chi cảnh, chúng ta đều còn rất nhiều thứ phải học, không phải sao?”

Minh Huy hít một hơi thật sâu, gật đầu nói: “Đúng vậy! Trù vô chi cảnh, xem ra ta không nên ở lại đây nữa, còn rất nhiều thứ phải học tập. Niệm Băng đại ca, cám ơn sự chỉ điểm của ngươi.”

Niệm Băng từ đáy lòng nói: “Minh Huy cô nương không cần khách khí, ta cũng đồng dạng học được nhiều thứ từ ngươi mà.”

Rời khỏi Nhất Phẩm Diện Thực, Minh Huy đã cùng Tuyết Tĩnh đạt thành hiệp nghị, Tuyết Tĩnh đưa cho nàng một phong thư đề cử, không lâu sau, nàng sẽ tới Băng Tuyết Thành, tới Thanh Phong Trai lịch lãm.

“Tĩnh Tĩnh, ngươi tìm được chỗ nghỉ chưa?” Đi trên đường cái, Niệm Băng nhẹ giọng hỏi.”

Tuyết Tĩnh chủ động kéo tay Niệm Băng, lắc đầu nói: “Còn chưa có, ta vừa mới đuổi theo ngươi tới Băng Lan thành này, thừa dịp buổi tối trên đường ít người, ta nghĩ đi nhanh một chút, sáng mai ra khỏi thành, tiếp tục đi tới thủ đô Áo Lan đế quốc. Nhân gia biết ngươi không có ngựa, lần này cả ngựa cũng không cưỡi, đường lại xa như vậy, đúng là mệt chết người, ngươi sẽ bồi thường ta thế nào đây?” Nàng lúc này trong lòng đang rất hưng phấn, chẳng những tìm được Niệm Băng, còn giúp Thanh Phong trai nời chào một diện điểm sư năng lực siêu cường, lần này cho dù trở về Thanh Phong trai, phụ thân cũng sẽ không trách mình nữa.

Niệm Băng có phần mất tự nhiên tránh sang bên một chút nhưng Tuyết Tĩnh lại cố ý ôm lấy tay hắn,. Thân là một ma pháp sư, lực lượng của hắn quả thật không thể so sánh với Tuyết Tĩnh, bất đắc dĩ phải theo ý nàng. Tuyết Tĩnh trên người tỏa ta mùi hương xử nữ thoang thoảng khiến trái tim Niệm Băng biểu tình dữ dội. Hắn vẫn còn là một gã xử nam, xử nam ở gần mỹ nữ, luôn luôn dễ dàng bị hấp dẫn, cho dù tâm cảnh hắn thành thục hơn cũng không ngoại lệ. Nói tới thân hình, trong số những người hắn biết, cũng chỉ có Phượng Nữ có thể so sánh với nàng.

“Bồi thường? Vừa rồi không phải ta đã mời ngươi đi ăn sao? Cái này còn chưa tính là bồi thường à?” Niệm Băng không dám nhìn Tuyết Tĩnh, cố gắng bước nhanh hơn một chút.

Tuyết Tĩnh mỉm cười nói: “Đương nhiên không tính, chỉ một bữa cơm đã đòi đuổi ta đi. Ngươi cho ta là ăn mày sao?”

Niệm Băng cười khổ nói: “Vậy ngươi muốn ta làm sao đây?”

Tuyết Tĩnh nói: “Đầu tiên, mọi phí tổn dọc đường đều do ngươi phụ trách, không được phản đối. Tiếp theo, khi không có quán ăn, ngươi phải đích thân nấu cho ta ăn, ta không ăn lương khô đâu. Dọc đường ăn lương khô ta đã khổ sở lắm rồi.”

Niệm Băng giật mình, khuôn mặt ngơ ngác nói: “Không nên, ngươi đường đường Thanh Phong trai đại tiểu thư sao lại muốn theo một người nghèo như ta. Ngươi thật nhẫn tâm a!”

Tuyết Tĩnh hi hi cười nói: “Người ta là con gái, chẳng lẽ ngươi lại để cho ta trả tiền sao? Ta đã sớm nghe Linh nhi nói, ngươi làm ra Ma pháp quyển trục rất đáng giá, trả tiền cho ta không thành vấn đề. Ta mặc kệ, dù sao ngươi cũng phải đáp ứng, không đáp ứng cũng phải đáp ứng>”

“Xem ra, ta cũng chỉ có thể tự than mình không may thôi. Hy vọng Lan Hinh khách sạn còn phòng trống.” Hắn bây giờ chỉ mong sớm tới thủ đô Áo Lan đế quốc, khi đó mình có thể thoát khỏi phong nữ này. Ai, vì sao mình càng tránh phát sinh quan hệ với nữ nhân, mỹ nữ càng tầng tầng lớp lớp xuất hiện bên người mình? Sư phụ nói để cho ta tìm một nữ nhân mà mình yêu, nhưng quan hệ giữa nam nữ đến tột cùng là gì mới gọi là tình yêu? Niệm Băng cho dù thông minh nhưng phương diện này hắn cũng chỉ như một đứa nhỏ đơn thuần. Tuyết Tĩnh đuổi theo làm cho hắn ẩn ẩn như cảm thấy cái gì, nhưng hắn cũng không rõ ràng lắm.

“Có phòng trống cũng không kịp rồi, đã trễ thế này, làm gì còn phòng trống. Niệm Băng, ngươi thuê một phòng lớn đi, dù sao cũng có hai giường, ta và ngươi cùng ngủ là được.” Nói ra những lời này, Tuyết Tĩnh không khỏi thẹn thùng cúi đầu.

Niệm Băng lại càng hoảng sợ. “Cái gì? Không nên không nên, ngươi là một nữ hài tử, sao lại ngủ cùng một phòng với ta.”

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng, nói: “Cái này cũng phải trách ngươi, vừa rồi ngươi làm chậm trễ một thời gian dài như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn để ta ngủ ngoài đường hay sao? Ta là một nữ hài tử mà còn không quan tâm, ngươi còn ý kiến cái gì? Chẳng lẽ ngươi có ý đồ làm loạn?”

Niệm Băng trợn tròn mắt há hốc mồm nhìn Tuyết Tĩnh. “Ngươi, ngươi thật sự muốn ngủ cùng phòng với ta? Chuyện này đối với danh tiết của ngươi không tốt đâu! Sau này ngươi còn phải lập gia đình, nếu để cho trượng phu của ngươi biết, có lẽ ……”

Tuyết Tĩnh trong lòng nổi lên một trận bực giọc không hiểu được. “Ngươi sao lại nói nhảm nhiều như vậy, ta xuất giá ngươi quản được sao, ít nhất buổi tối hôm nay ta muốn có một nơi an ổn để ngủ.”

“Tiểu thư, ngươi thật sự xác định sao?” Niệm Băng dò hỏi.

Tuyết Tĩnh hừ một tiếng nói: “Đương nhiên xác định rồi, chẳng lẽ ngươi còn sợ ta cưỡng gian ngươi sao?” Nói tới đây, cả nàng cũng không nhịn được nở nụ cười, trong lòng thầm mắng, Tuyết Tĩnh ơi là Tuyết Tĩnh, ngươi bị làm sao vậy, sao ngay cả câu này cũng có thể nói ra.

Niệm Băng suy nghĩ, bây giờ quả thật không có cách nào tốt hơn, cứ theo lời Tuyết Tĩnh, trong phòng mình mặc dù có hai giường, mặc dù nam nữ cùng ngủ một phòng có chút không ổn, nhưng chỉ cần bản thân mình ý chí kiên định, cũng không có vấn đề gì. Nghĩ tới đây, hắn cũng đành gật đầu.

Tuyết Tĩnh buông tay Niệm Băng, hỏi: “Ngươi chuẩn bị khi nào thì rời khỏi Băng Lan thành?”

Niệm Băng suy nghĩ một lát nói: “Buổi sáng ngày mốt ta đi. Ta nghe nói trong Băng Lan thành còn có một món ăn nhẹ nổi tiếng, nghe rất kỳ quái, trước kia sự phụ chưa từng nói qua, nhất định phải tới thử một lần, còn có, ta bán một ít ma pháp quyển trục đổi lấy bạch quyển trục, phải mất một ngày chế tạo một số ma pháp quyển trục phòng thân.”

“Hay đây! Ta không vội” Tuyết Tĩnh đương nhiên không vội, nàng còn mong Niệm Băng đi chậm một chút, như vậy nàng càng có thêm nhiều thời gian.

Khi hai người trở lại Lan Hinh khách sạn thì đêm cũng đã khuya, người bảo vệ sau khi thấy Niệm Băng đưa ra chìa khóa phòng mới mở cửa cho Niệm Băng vào. Nhưng hắn cũng không có rời đi, tới khi Niệm Băng chuẩn bị dẫn Tuyết Tĩnh lên lầu, lại bị hắn chặn lại.

“Rất xin lỗi tiên sinh, chúng ta là khách sạn đứng đắn, không cho phép khách nhân trong khách sạn có hoạt động đặc thù.” Bảo vệ không khách khí nói.

Niệm Băng sửng sốt nói: “Ngươi có ý gì?”

Bảo vệ nhìn Tuyết Tĩnh một thân hồng y bên cạnh Niệm Băng, lạnh nhạt nói: “Ý tứ của ta hẳn ngài cũng hiểu. Tựa hồ một trong hai vị không phải khách nhân của chúng ta.”

Niệm Băng đầu óc nhanh nhẹn, lập tức hiểu được ý của bảo vệ, trong lòng không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười. “Vị này là bằng hữu của ta, nàng mới đến Băng Lan thành buổi tối, bây giờ đã quá muộn, không thể thuê phòng cho nên ta chỉ có thể mang nàng tới đây ủy khuất một đên, sáng mai sẽ lại thuê một phòng nữa, nếu không, bây giờ ngươi cho ta thuê một phòng cũng được.”

Bảo vệ hừ một tiếng nói: “Không được, ta không có quyền cho thuê phòng, hai vị chỉ có thể có một vị đi tới.” Trong lòng thầm nghĩ, tên mặt trắng này, sao lại có thể câu dẫn nữ nhân xinh đẹp đến thế, ta nhất quyết không cho ngươi đắc thủ.

Tuyết Tĩnh mặc dù không thông minh bằng Niệm Băng, nhưng lúc này bảo vệ đã nói vây, nàng sao lại không hiểu, lập tức giận giữ nói: “Thúi lăm, ngươi coi chúng ta là hạng người nào, cút ngay, nếu không đừng trách ta động thủ.” Nói xong, tay cầm vào chuôi kiếm, một cỗ đấu khí màu đỏ bao trụ thâm thể mềm mại của nàng.

Niệm Băng lúc này cũng không tức giận, ngược lại âm thầm cảm kích gã bảo vệ trước mặt. Lúc trước hắn lo cho danh dự của Tuyết Tĩnh, dù không cự tuyệt, nhưng thủy chung vẫn cảm thấy không ổn, giờ lại có bảo vệ cản lại, mình cứ làm theo lời hắn là được, vội vàng ngăn Tuyết Tĩnh lại nói: “Tĩnh Tĩnh, không được hồ đồ, ngươi quên lúc trước ngươi đã đáp ứng ta cái gí ao? Người ta nói đúng, chuyện này là vì an toàn của khách nhân, chìa khóa cho ngươi, ngươi lên trên ngủ đi.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 74

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự