Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 248 Huyết Trớ thần thạch

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 5832 chữ · khoảng 21 phút đọc

Niệm Băng gật đầu, Hi Giới nói không sai, cho dù thực lực của mình có thể chống lại hắn, như khi đối phương tận lực, muốn ngăn cản hắn quả thực rất khó, "Chủ thần đại nhân muốn nói gì thì cứ việc nói thẳng. Có lẽ, chúng ta sẽ thấy hứng thú với đề nghị của ngài."

Hi Giới nhìn Niệm Băng: "Điều ta muốn nói rất đơn giản, thắng bại của trận chiến này rất khó dự đoán, nhưng chúng ta lại có thể giảm quy mô của cuộc chiến, đề nghị của ta rất đơn giản, quý ta song phương đều cử ra cao thủ mạnh nhất của mình, dùng cuộc đấu giữa một số ít người làm kết quả chung cuộc của cả cuộc chiến. Bất luận là bên nào giành thắng lợi, bên thua phải tự hủy diệt bản thân một cách vô điều kiện."

Trong lòng Niệm Băng khẽ động, nhất thời hiểu ý của Hi Giới, không khỏi cười lạnh một tiếng, đáp: "Chủ thần đại nhân, ngài nói đùa sao? Chưa nói đến thực lực chênh lệch giữa cường giả hai bên, chỉ nói đến tính nghĩa và danh dự của thần nhân các ngươi, cũng đã khiến ta rất lo lắng rồi. Cho dù chúng ta đánh bại cao thủ của các ngươi thì sao? Thủ hạ thần nhân của ngươi sẽ toàn bộ tự sát sao? Huống chi, kết quả cuối cùng của trận chiến này mặc dù khó mà dự liệu, nhưng ta nghĩ, Hi Giới đại nhân cũng chắc chắn phải biết, chúng ta có cơ hội giành phần thắng cao hơn, đề nghị này của ngài, dường như là quá vô căn cứ."

Hi Giới lạnh lùng nhìn Niệm Băng, nói: "Ngươi không tin lời ta sao? Ta nói rồi, chuyện này đối với song phương đều tốt, nếu như các ngươi giành phần thắng, có thể phải trả giá ít nhất để đổi lấy tính mạng của toàn bộ thần nhân, mà chúng ta nếu như thắng, Ngưỡng Quang đại lục từ nay về sau sẽ là nằm trong tay chúng ta. Đem tổn thất ít nhất để quyết định thắng bại, đối với các ngươi mà nói cũng không có gì xấu, lẽ nào ngươi muốn để toàn bộ quân đội của các ngươi chôn vùi ở chỗ này sao? Về phần tín nghĩa và danh dự của chúng ta, ta đương nhiên có cách chứng minh với ngươi. Thần Chi đại lục chúng ta có ba chân thần đại nhân, bọn họ đã từng dạy cho một chú ngữ, tên là Thần Chi trớ chú. Nếu dùng chú ngữ này để lập lời thề, sẽ không thể thay đổi được, chú ngữ dùng tinh hoa chi khí trong thiên địa, tùy thời đều có thể phát động, Thần Chi trớ chú sẽ dựa vào lời thề của song phương mà động. Nếu như cuối cùng chúng ta thua, không cần tự sát, Thần Chi trớ chú có thể lấy đi toàn bộ tính mạng của thần nhân."

Nghe Hi Giới nói xong, Niệm Băng không khỏi chấn động, hắn cũng biết Thần Chi trớ chú, chú ngữ này quả thực có thật, trước đây Tạp Áo và Thiên Hương đã từng thận trọng giải thích với hắn về huyền bí bên trong chú ngữ này. Siêu cấp trớ chú này có thể đạt đến mức độ của thập lục giai ma pháp, sau khi thi triển chú ngữ, trong bán kính mấy trăm dặm, ngoại trừ bốn chân thần ra, không ai có thể thoát khỏi trớ chú này. Hơn nữa, điều kiện sử dụng trớ chú này cũng cực kỳ ngặt nghèo, phải huyết tế một người có thực lực cường đại, cùng với phương pháp đặc thù mới có thể thành công. Hi Giới tuy thực lực cũng đủ cường đại, nhưng hắn không phải ma pháp sư, lại không mạnh được như chân thần. Muốn thi triển chú ngữ này, dường như là không thể.

Niệm Băng nghi hoặc: "Hi Giới đại nhân, ngài tự thấy mình có thể thi triển chú ngữ này sao?"

Hi Giới lãnh đạm đáp: "Vì sao không thể? Từ rất lâu rồi, ta dưới sự trợ giúp của mấy vị chân thần đại nhân mà hoàn thành được chú ngữ này, phong ấn trong khối Huyết Trớ thần thạch này." Hồng quang mờ ảo xuất hiện trước mặt Hi Giới, đó là một viên ám hồng sắc bảo thạch. Bảo thạch trong suốt, tuy rằng không phát ra bất luận ma pháp nguyên tố nào, cũng không lấp lánh quang mang, nhưng nó mới vừa xuất hiện, Niệm Băng lập tức cảm giác được ma pháp lực và tinh thần lực của mình trong nháy mắt bị kiềm hãm, áp lực cường đại tựa hồ đã khiến hết thảy ma pháp nguyên tố sợ hãi.

Hi Giới nói tiếp: "Đương nhiên, ta chuẩn bị Thần Chi trớ chú này, vốn là để nô dịch một số nhân loại trọng yếu của Ngưỡng Quang đại lục, dưới sự bức bách của ta, bọn họ chỉ cần phát lời thề thuần phục với ta trước Thần Chi trớ chú, vĩnh viễn phụ thuộc vào ta, cho dù là con cháu bọn họ, đều cứ vậy kế thừa trớ chú này. Thế nhưng, bây giờ ta chỉ có thể dùng ở nơi này. Ta không sợ nói với ngươi mục đích của ta, ta muốn đoạt được thắng lợi với tổn thất thấp nhất, nhưng thắng lợi cuối cùng có thuộc về chúng ta hay không, ta hiện tại cũng không biết. Thần Chi trớ chú này bây giờ cần chỉ là máu huyết đủ mạnh để dẫn. Cái này, chắc có thể chứng minh thành ý của ta rồi. Đối diện với Thần Chi trớ chú, căn bản là không cần nghĩ đến tín nghĩa và danh dự gì."

Niệm Băng gật đầu nói: "Theo suy nghĩ của Hi Giới đại nhân, chúng ta quyết định thắng thua trong cuộc chiến giữa cường giả như thế nào?"

Hi Giới hiển nhiên sớm đã có tính toán, thản nhiên nói: "Rất đơn giản, ngươi ta song phương đều tự chọn ra năm người, năm cuộc ba thắng, bên thua sẽ bị Thần Chi trớ chú hủy diệt."

Niệm Băng nở nụ cười, "Hi Giới đại nhân tính toán quả thực rất hay! Quý phương có bốn chủ thần, năm cuộc ba thắng, chúng ta có cơ thắng sao?"

Hi Giới cười nhạt, nói: "Đây tựa hồ không phải lời nói của một cường giả nên nói, lẽ nào các ngươi không có lòng tin về chính mình?"

Niệm Băng lắc đầu, đáp: "Đây không phải vấn đề về lòng tin, trong tình huống mà bên ta có ưu thế nhất định, ta hà tất phải mạo hiểm quyết đấu năm cuộc ba thắng với các ngài? Không bằng như vậy này đi, Hi Giới đại nhân, để hai chúng ta quyết định thắng bại của cuộc chiến đi. Dưới sự chứng kiến của Thần Chi trớ chú, không chết không ngừng." Ánh mắt Niệm Băng rất kiên định, thản nhiên nhìn chằm chằm vào hai mắt Hi Giới.

Lúc này đây đến phiên Hi Giới kinh ngạc, "Ngươi nói muốn một mình cùng ta quyết đấu?" Hắn có vẻ không thể tin được vào lỗ tai của mình, khí tức trên người thanh niên này mặc dù cường đại, nhưng dường như còn không đủ để chống lại mình. Hắn có phần khó hiểu, tại sao Niệm Băng lại lựa chọn như vậy?

Niệm Băng cất tiếng nói kiên định: "Không sai, chính là quyết đấu giữa ngài và ta. Đương nhiên, có chuyện ta phải nhắc nhở ngài, ta có tọa kỵ và vũ khí, đây có thể tính là thuộc về thực lực của cá nhân ta chứ?"

Hi Giới ngoài mặt tuy không có gì thay đổi, nhưng trong lòng lại đang không ngừng tính toán, hắn hiểu, Niệm Băng nếu đã dám đề nghị như vậy, đương nhiên có phần nắm chắc. Trong tình hình như vậy, hắn đương nhiên phải vô cùng cẩn thận, dù sao, trận chiến này quá trọng yếu với thần nhân, Hi Giới cũng từng tính toán kỹ càng mới ra quyết định như vậy. Tuy hắn không hoàn toàn chắc chắn sẽ thắng được toàn bộ cường giả bên phía đối phương, thế nhưng, cũng chỉ có như vậy mới có thể giành được lợi ích lớn nhất sau khi chiến thắng, Hi Giới mà đặt cuộc, luôn đặt vào bên mà mình chắc chắn nhất.

Tính toán thật nhanh, Hi Giới nhớ lại biểu hiện của Niệm Băng ở trận chiến đầu tiên, lúc đó hắn cũng không quá chú ý tới Niệm Băng, trong mắt hắn, sức chiến đấu mạnh nhất của Niệm Băng đương nhiên là ở tinh thần lực thực thể công kích, cùng một ít phụ trợ ma pháp. Lúc này nghe hắn nói đến vũ khí và tọa kỵ, mới nhớ tới ma pháp sư trước mặt này còn là một long ma pháp sư, mà hắn lại cũng có siêu thần khí. Tính toán tất cả, có lẽ là thực lực tổng hợp của hắn thực không dưới bản thân mình. Thế nhưng, hiện tại Hi Giới còn có lựa chọn nào khác sao? Năm cuộc ba thắng cũng là không chắc chắn, mấy chủ thần thủ hạ của mình kia tuy thực lực không kém, nhưng bây giờ Phách thần Cuồng Quân trọng thương chưa lành, mà Ngân thần Sắt An lại quá giảo hoạt, từ khi mất đi năng lực của nam nhân, sĩ khí sút kém tới cực điểm, đối phương cũng có mấy cao thủ thập tứ giai, thắng bại rất khó dự đoán. Mà Tham Tác thần Lộ Tác mặc dù nắm chắc phần thắng, nhưng thêm vào bản thân mình, cũng bất quá chỉ có hai trận thắng, nếu như thanh niên ma pháp sư trước mặt này lại chọn làm đối thủ của Lộ Tác thì rất khó đạt được năm cuộc ba thắng. Đã như vậy, sao không nắm chắc trận quyết đấu trong tay? Mình đường đường là chủ thần vương, chẳng lẽ còn sợ một thanh niên nhân loại? Nghĩ tới đây, ngạo ý trong lòng Hi Giới dâng lên. Gật đầu, nói: "Được, vậy thì để hai người chúng ta quyết định thắng bại của cuộc chiến này."

"Niệm Băng." Phượng Nữ và Lam Thần nhắc nhở, các nàng đã tận mắt nhìn thấy sự cường đại của Hi Giới, sao có thể nguyện ý để Niệm Băng mạo hiểm như vậy?

Niệm Băng mỉm cười, đáp: "Không sao. Đây có lẽ là biện pháp tốt nhất, nếu như ta có thể giành phần thắng, đại quân của chúng ta sẽ không phải chịu tổn thất lớn, đúng không? Hi Giới đại nhân, xin hãy chờ, chúng ta trở lại thương lượng một chút, ta nghĩ, ngài cũng nên bắt đầu chuẩn bị Thần Chi trớ chú trước đi."

Hi Giới gật đầu, đưa mắt nhìn theo Niệm Băng ba người quay lại, sau đó cũng phi thân trở lại giữa các thần nhân. Huyết dẫn cho Thần Chi trớ chú, hắn sớm đã nghĩ đến dùng của ai rồi.

Trước khi trở lại Ngưỡng Quang đại lục liên quân, Phượng Nữ vội la lên: "Niệm Băng, chàng sao có thể đáp ứng hắn? Lẽ nào chàng chưa thấy thực lực của Hi Giới? Hắn chính là cao thủ thập ngũ giai đấy."

Ánh mắt của đám Lạc Nhu cũng đều tập trung lên Niệm Băng, bởi vì khoảng cách quá xa, bọn họ không hề nghe được câu chuyện giữa Niệm Băng và Hi Giới, Niệm Băng nhìn Phượng Nữ, mỉm cười đáp: "Sao, không tin tưởng lão công của nàng sao? Hi Giới mặc dù là thập ngũ giai cao thủ, nhưng lão công của nàng cũng là thập tứ giai đỉnh cấp, hơn nữa còn có thập tứ giai Hắc Vũ Hoàng tiền bối và sáu đao hồn khác, cùng Áo Tư Tạp, toàn bộ thực lực của ta vị tất đã kém hơn Hi Giới, Thần Chi trớ chú là một trớ chú phi thường bá đạo, nếu như ta có thể thắng được Hi Giới, vậy thì, cái giá phải trả cho trận chiến này sẽ giảm đi nhiều. Hi Giới nói rất đúng, nếu như hắn liều lĩnh giết chóc, cho dù là ta cũng căn bản là không thể ngăn chặn, khi đó, những người phải chết bên phía chúng ta sẽ là rất nhiều." Không đợi đám Lạc Nhu hỏi, Niệm Băng kỹ càng kể lại đề nghị của Hi Giới, nghe xong, lãnh đạo của tứ quốc liên quân đều trầm tư.

Dáng vẻ của Dung Thân Vương so với trước trận chiến đầu tiên thì già nua hơn một chút, hắn cũng không giống như Tra Cực, không có bất luận năng lượng gì có thể dễ dàng cải biến thể chất, với ma pháp tu vi và ma kháng lực tự nhiên với bên ngoài của Dung Thân Vương, Niệm Băng đem hết toàn lực, cũng chỉ có thể giúp cho thân thể và ma lực của hắn dần khôi phục, "Niệm Băng, quyết định này của ngươi là quá lớn mật. Ngươi phải biết rằng, việc này có quan hệ đến tính mạng của hơn mười vạn người bên ta. Nếu ngươi đánh một trận với Hi Giới, thì cũng chẳng khác gì là đánh cuộc, mà tiền cuộc của ngươi, chính là hơn mười vạn đại quân và toàn bộ cường giả của nhân loại, thậm chí là toàn bộ tương lai của Ngưỡng Quang đại lục."

Niệm Băng đương nhiên hiểu ý của Dung Thân Vương, mỉm cười, đáp: "Gia gia, ngài hẳn là biết, ta cũng không phải một kẻ quá mức tự tin, quả thực, ta không có lòng tin tuyệt đối sẽ chiến thắng Hi Giới. Thế nhưng, Thần Chi trớ chú kia của hắn là cái gì? Thần Chi trớ chú, quả thực là thứ mà cao thủ từ thập lục giai trở xuống không thể chống lại, trớ chú một khi xuất hiện, sẽ phát huy uy lực ngay khi lời thề kết thúc. Nhưng Hi Giới lại quá tự tin với trớ chú này. Thần Chi trớ chú, là năng lực đặc biệt của Trật Tự thần, Thời Gian thần và Hủy Diệt thần, mà đối địch với ba vị chân thần này là Sinh Mệnh thần và Tử Vong thần, cũng có phương pháp để khắc chế, ta nghĩ, Hi Giới cũng không biết là ta có liên quan với hai vị chân thần kia, hắn có Thần Chi trớ chú, lẽ nào ta không có biện pháp để triệt tiêu trớ chú sao? Quả thực, đem hơn mười vạn sinh mạng và tương lai của Ngưỡng Quang đại lục để đánh cuộc, dù sao thì giá phải trả là quá lớn. Nhưng nếu như trận đánh cuộc này, bên ta không cần trả giá một chút tiền cược thì sao? Nó có đáng giá không?"

Dung Thân Vương ngẩn người, đáp: "Ngươi nói, ngươi có phương pháp triệt tiêu Thần Chi trớ chú? Nhưng Hi Giới kia là thần nhân vương, hắn dễ dàng bị lừa như vậy sao?"

Niệm Băng thản nhiên cười, nói: "Hắn mặc dù là thần nhân vương, nhưng hắn lại quá tự tin về chính mình, cũng quá tự tin về Thần Chi trớ chú, ta lợi dụng, chính là điểm này của hắn. Bây giờ, thời gian không còn nhiều, ta không kịp giải thích rõ với mọi người, trận chiến giữa ta và Hi Giới, khẳng định sẽ không kết thúc nhanh chóng được, khi chúng ta quyết chiến, các ngươi cũng bắt đầu bố trí, nếu ta thắng, đương nhiên mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết, dưới tác dụng của Thần Chi trớ chú, những thần nhân này sẽ biến mất mãi mãi, nhưng nếu như ta thất bại, các ngươi lập tức phát động. Ta tin, dù cho ta và Hi Giới có điều chênh lệch, chênh lệch này cũng rất nhỏ, hắn dù có thể thắng được ta, bản thân cũng phải trả giá rất lớn, vào lúc đó, chỉ cần các ngươi toàn lực một kích, tất có thể hủy diệt hắn, thần nhân còn lại ba chủ thần, thực lực tổng cộng còn kém chúng ta nhiều, hiện nay bọn họ có thể dựa vào, chính là sự mạnh mẽ của Hi Giới. Ta quyết chiến với Hi Giới, tương đương với hai thập tứ giai cao thủ và sáu thập tam giai cao thủ cùng một cự long vây công. Chỉ cần các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, ngay khi ta thất bại, đem đến cho thần nhân thiệt hại nghiêm trọng, như vậy, phần thắng sẽ thuộc về chúng ta, bởi vì đối phương sẽ cho rằng Thần Chi trớ chú sẽ tác dụng lên chúng ta, cho nên, bọn họ sẽ không phòng bị, chỉ cần sau một kích, ta tin là thắng lợi sẽ không còn phải lo lắng gì nữa."

Niệm Băng đương nhiên sẽ không hề cân nhắc mà đã đáp ứng với Hi Giới, trước đây, khi Tạp Áo đề cập về Thần Chi trớ chú với hắn, đã từng cố ý truyền thụ cho hắn một phương pháp để ứng phó với trớ chú loại này, vì sợ khi Niệm Băng gặp phải ai đó trong ba chân thần hoặc phải đối mặt với trớ chú loại này, giống như Thần Chi trớ chú của Hi Giới, mà bất tri bất giác bị nô dịch.

Khi đó, ba chân thần hỗ trợ cho các thần nhân trở nên cường đại hơn, kỳ thực chính là vì huyết dẫn của Thần Chi trớ chú, nếu như không vì Tạp Áo và Thiên Hương có uy hiếp quá lớn, có lẽ ba chân thần sớm đã dùng Thần Chi trớ chú với thế giới này rồi.

Chính là vì đây là trận đánh cuộc mà không thể mất tiền đặt cýợc, cho nên sau khi Niệm Băng cân nhắc cẩn thận đã đáp ứng Hi Giới, Hi Giới tự tin, Niệm Băng cũng rất có lòng tin về chính mình. Tu luyện nhiều nãm như vậy, hãy để lần quyết chiến này kiểm nghiệm tổng hợp thực lực của bản thân. Từ khi có được bảy đao hồn và tinh thần lực thực thể công kích, hắn vẫn chưa từng đem toàn bộ thực lực để đối phó một người, bởi vậy, ngay cả hắn cũng không biết thực lực tổng hợp của chính mình đạt đến mức độ nào.

Nghe Niệm Băng giải thích, các thống soái đại biểu cho tứ đại đế quốc đã không còn nghi ngờ gì về quyết định của hắn, thắng thì đương nhiên là tốt nhất, cho dù thất bại, cũng vẫn có nhiều cơ hội đánh tan tác đối phương, trong mắt bọn họ, chủ thần vương Hi Giới giống như đã tự đưa mình vào ngõ cụt. Vào lúc này, không ai nói ý nghĩ của Niệm Băng là hèn hạ, bất luận là Ngưỡng Quang đại lục liên quân, hay là Di Thất đại lục trước đây, cừu hận với các thần nhân có thể nói là cừu hận giữa dân tộc với dân tộc, chỉ có hoàn toàn hủy diệt đối phương thì mới có thể đoạt được thắng lợi chân chính, trong tình hình như vậy, dù cho hèn hạ hơn nữa thì làm sao? Có câu nhất tướng công thành vạn cốt khô, thắng lợi cuối cùng mới là quan trọng nhất. Thế nhưng, cao tầng của tứ quốc liên quân lại vẫn lo lắng, bọn họ lo lắng không phải điều gì khác, mà chính là an nguy của Niệm Băng. Bọn họ rất tin tưởng vào Niệm Băng, cũng rất tin tưởng là dù cho Hi Giới chiến thắng, tự thân hắn cũng bị thương nặng, nhưng một ý nghĩ cũng nảy sinh, khi đó, Hi Giới chiến thắng mà còn trọng thương, thì Niệm Băng chiến bại sẽ ra làm sao?

Niệm Băng thấy được nghi vấn trong ánh mắt của mọi người, giơ tay vỗ vỗ lên ngực, mỉm cười: "Tin ta đi, ta chỉ có thể nói với các ngươi, cho dù đối phương là chủ thần vương, nhưng hắn muốn giết ta, thì so với muốn thắng ta lại khó hơn gấp trăm lần. Trên chiến trường, không thể có nửa điểm phân tâm, hãy chờ tin tốt của ta, ta sẽ cố gắng hết sức để giành thắng lợi trận này. " Nói xong câu đó, Niệm Băng đi tới một bên, thấp giọng nói vài câu với U U. U U đưa ánh mắt phức tạp nhìn hắn, rồi gật nhẹ.

Niệm Băng mỉm cười, nói với mọi người chung quanh: "Các ngươi luôn luôn trong tư thế chuẩn bị, tùy cơ ứng biến. " Không cần nói thêm gì nữa, hắn biết, Lạc Nhu nhất định sẽ an bài hết thảy, trong màn thất thải quang mang bao phủ, Niệm Băng nhẹ nhàng bay lên, một lần nữa lên đến giữa khoảng không bao la.

Hi Giới cũng đã bay lên không trung, cùng lên với hắn còn có một thần nhân, kẻ từng chỉ xếp sau Hi Giới, Phách thần Cuồng Quân.

Niệm Băng nhìn Cuồng Quân, trong mắt của Cuồng Quân tuy tràn ngập hận ý, nhưng rõ ràng là có phần dại ra, nhãn thần thiếu linh động. Hơn nữa, sắc mặt lại tái nhợt, hiển nhiên còn chưa khôi phục thương thế ngày đó mình gây ra cho hắn. Bất quá, Niệm Băng cũng rất bội phục vị Phách thần này, khi mình không tiếc hi sinh mạng sống, dốc toàn bộ tinh thần lực công kích, mà còn không chết. Thực lực của vị chủ thần này quả thực rất đáng tán thưởng. Tiếc là, hôm nay hắn chỉ có thể là một vật hi sinh mà thôi.

Cuồng Quân đương nhiên không biết vận mệnh của mình. Bằng không, hắn cũng sẽ không cùng Hi Giới bay lên không trung. Ánh mắt của Hi Giới rất bình tĩnh, không có máu tươi của một chủ thần , thì sao có thể phát động Thần Chi trớ chú? Trong Huyết Trớ thần thạch đầy ắp năng lượng do ba vị chân thần truyền vào, nhưng muốn dùng nó để phát động một thập lục giai ma pháp, nếu không có huyết dẫn, chỉ riêng phản phệ đã đủ cướp đi tính mạng của hắn, đừng nói đến việc giữ nguyên được sức mạnh để chiến đấu cùng Niệm Băng. Cho nên, hắn đã chọn kẻ hiện tại yếu nhất trong chúng chủ thần, Cuồng Quân.

"Ngươi đã bàn bạc xong xuôi?" Hi Giới nhìn Niệm Băng.

Niệm Băng lúc này lại đang nhìn Phách thần Cuồng Quân, trong quan niệm của thần nhân , quả thực là không tồn tại bất luận thứ cảm tình gì, thân tình hay là hữu tình. Lúc này, hắn không khỏi cảm thấy có chút bi ai cho Cuồng Quân, hắn đương nhiên không cho rằng Hi Giới mang Cuồng Quân tới để đánh lén mình, chính như lời Hi Giới nói, cao thủ cấp bậc như bọn họ, nếu như có ý bỏ chạy, cho dù là cao thủ cùng cấp bậc cũng rất khó ngăn cản, hơn nữa, nếu như vậy thì cũng chẳng có lợi gì cho thần nhân cả.

"Đúng vậy, ta đã bàn bạc xong, Ngưỡng Quang đại lục liên quân chúng ta đồng ý coi trận quyết chiến giữa hai chúng ta là trận chiến cuối cùng, giống như ngươi tự tin về chính mình, các bằng hữu của ta cũng có lòng tin về ta."

Hi Giới thản nhiên nhìn Cuồng Quân, nói: "Tốt lắm, chúng ta bây giờ bắt đầu thôi."

Phách thần Cuồng Quân còn chưa phản ứng gì về mấy lời đối đáp đơn giản giữa bọn họ, tiếng ngâm xướng của Hi Giới đã vang lên, nghe một thập ngũ giai vũ kỹ cao thủ ngâm xướng chú ngữ, quả thực là một chuyện rất kỳ quái. Nhưng hắn ngâm xướng lại không giống như ma pháp sư. Khi các ma pháp sư ngâm xướng chú ngữ, đòi hỏi phải theo tiết tấu và ngữ điệu đặc thù, chỉ có như vậy thì mới có thể dẫn phát để ma pháp nguyên tố cộng minh, nhưng ngữ điệu của Hi Giới lại không hề có gì biến hóa, cũng không có một chút ngừng lại, giống như đọc thuộc lòng, chú ngữ được nhanh chóng hoàn thành.

"Thần lực vô tận hóa thành tiếng than thở vô tận, xin Phong thần quay chung quanh ta, hình thành bức màn chắn hỗn độn; xin Thủy thần hóa thành làn sóng mềm mại, ngưng thành chiếc gương năm tháng; xin Địa thần buông bỏ cừu hận, giải trừ trói buộc tâm linh; xin Hỏa thần ngưng tụ thành sợi dây lửa, kết thành bức võng không gian: xin tứ đại nguyên tố cùng tâm lực của ta, ký kết thỏa thuận vĩnh hằng. Khởi đầu hư vô đến kết cuộc hỗn độn. Xin ngừng mọi hành động, lấy tiếng than của thần làm ngọn nguồn của trớ chú, lấy nguyên tố lực làm bản chất của trớ chú. Máu tươi tinh thuần trở thành chỉ dẫn cho trớ chú, ký kết minh ước trớ chú. Thần Chi trớ chú."

Khi chú ngữ hoàn thành, tứ sắc quang mang đồng thời xuất hiện quanh thân Hi Giới, hỗn độn của thanh sắc, quang hoa thủy kính của lam sắc, xoáy nước chập chờn của hoàng sắc, cùng với hỏa liên hoa thánh khiết kết bởi hỏa diễm. Tứ sắc quang mang không hề chói mắt, nhưng khi Huyết Trớ thần thạch vừa xuất hiện, tứ sắc quang mang lập tức lao vọt vào trong đó.

Kim sắc quang mang bừng lên quanh thân Hi Giới, Phách thần Cuồng Quân hoảng sợ phát hiện, thân thể của mình đột nhiên cứng lại, đó đương nhiên là do lực lượng của Hi Giới! Ngay trong giây phút sống chết trước mắt, thần chí của hắn bỗng nhiên hoàn toàn thanh tỉnh, thế nhưng hắn thanh tỉnh dẫu sao cũng đã chậm, trong nhãn thần tràn ngập sự oán hận và không cam lòng vô hạn, bàn tay to lớn của Hi Giới chụp lên đỉnh đầu hắn. Thân thể cao lớn khôi vĩ của Phách thần trong nháy mắt bị một tầng huyết quang bao trùm, kim sắc quang hoa không ngừng phóng ra khỏi màn huyết quang, thứ Hi Giới muốn, không chỉ có máu của hắn, mà còn muốn lấy đi năng lượng khổng lồ tu luyện được từ vạn năm tới nay của hắn!

Huyết Trớ thần thạch xuất hiện, trong nháy mắt liền hút lấy màn huyết quang hình thành quanh Phách thần Cuồng Quân, huyết quang khổng lồ che kín khối thần thạch, Hi Giới thề trước Thần Chi trớ chú: "Ta, thần nhân vương Hi Giới, tuyên thệ trước Thần Chi trớ chú, nếu như ta thất bại trong cuộc chiến với nhân loại đại biểu của Ngưỡng Quang đại lục, sẽ phải trả giá bằng toàn bộ sinh mạng của thần nhân bộ tộc."

Nhìn ánh mắt Hi Giới đánh về phía mình, Niệm Băng cũng không hề do dự, tiếp lời nói: "Ta, Băng Hỏa Ma Trù Niệm Băng, tuyên thệ trước Thần Chi trớ chú, nếu như thất bại trong cuộc chiến với thần Hi Giới, sẽ phải trả giá bằng toàn bộ sinh mạng của Ngưỡng Quang đại lục liên quân."

Hi Giới gật đầu với Niệm Băng, cao giọng nói: "Thần Chi trớ chú! Xin biến thành người chứng kiến cho lời thề của chúng ta. Dùng huyết sắc quang hoa của ngươi để đưa ra quyết định công bằng nhất." Hắn vừa dứt lời, huyết quang do Huyết Trớ thần thạch phát ra chợt thu liễm, bỗng nhiên, từ thần thạch phát ra một tiếng vỡ. Một đạo hồng quang chỉ lớn như ngón tay phóng lên cao, trong chớp mắt đã biến mất không thấy.

Nhưng huyết quang không hề biến mất, không khí tựa hồ trở nên âm u, hai luồng huyết sắc như ẩn như hiện lộ ra trong mây, ma pháp nguyên tố trong không khí dường như cũng bao phủ một tầng huyết sắc quang thải. Năng lượng thâm trầm khiến người người thấy lạnh.

Hi Giới nhìn Niệm Băng, Niệm Băng cũng đang nhìn hắn. Là đại biểu mạnh nhất của song phương, bọn hắn không cần nói cái gì nữa, chỉ cần dùng hành động để biểu đạt hết thảylà đủ rồi. Trên người Hi Giới trong nháy mắt bộc phát kim quang cường liệt phi thường. Niệm Băng có thể thấy rõ, trên tay, chân và ngực của đối phương sáng lên ba kim sắc quang điểm. Thân thể của Hi Giới hoàn toàn bao trùm trong kim sắc quang mang như thực chất, khí tức cường đại lại chẳng hề phát ra, trái lại còn được thu liễm vào trong, không hề sản sinh áp bách, nhưng lại mang đến sự khủng bố.

Niệm Băng cũng không nhàn rỗi. Thất thải quang hoa cũng bốc lên. Hắc Vũ Hoàng cầm đầu mười đao hồn hiện ra, hôi sắc quang điểm ngưng kết dưới thân hắn, tiếng long ngâm trầm hùng, tiểu long vương Áo Tư Tạp dùng thân mình đỡ lấy Niệm Băng, hôi sắc lân phiến trên người lấp lánh trong suốt, một tầng kim hôi sắc khí lưu khẽ tản ra.

Qua linh hồn tương thông, Niệm Băng trao đổi ý niệm với Áo Tư Tạp, mối liên hệ giữa một người một rồng trong nháy mắt được thiết lập. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, hiện nay có thể coi là Niệm Băng khống chế thân thể của Áo Tư Tạp, thân thể Niệm Băng đột nhiên lóe lên, mang theo Áo Tư Tạp phi lên cao. Trên thân bảy đao hồn, bốc lên quang trạch có màu sắc khác nhau, trong chớp mắt tạo thành một đoàn, đồng thời bảy thần đao cũng được giơ lên, Thiên Nhãn lĩnh vực như một màn hào quang to lớn từ trên trời cao phủ xuống, trung tâm là Hi Giới và bảy đao hồn.

Chỉ có khi đối mặt giao phong như thế này mới có thể cảm thụ được sự cường đại của chủ thần vương, quanh thân Hi Giới tản ra kim quang cường liệt, không hề bị Thiên Nhãn lĩnh vực làm suy yếu.

Kim sắc trường đao xuất hiện trong tay Hi Giới, thân ảnh hư ảo lay động, hai tay nắm đao, chém xiên xiên lên không trung, một đao này như thể linh dương quải giác, không thấy tung tích (ND: con linh dương lúc ngủ, treo sừng trên cây, dưới đất không có dấu tích, thở không ra tiếng, thợ săn khó tìm; ẩn dụ cho những thứ vô hình tướng, số lượng – theo thuvienhoasen.org), ánh đao lờ mờ kéo theo một cầu vồng ngang trời. Điều mà song phương ở phía dưới quan chiến thấy kỳ quái chính là, một đao này của Hi Giới lại đi chém lên bầu trời trống rỗng, mà không phải là hướng về phía bảy đao hồn.

Cảm giác hư huyễn cũng xuất hiện trên bảy đao hồn, mang theo bảy loại quang mang hoàn toàn bất đồng, sau lưng mỗi đao hồn đều bám theo một chuỗi tàn ảnh thật dài, quanh thân Hi Giới lập tức bị những tàn ảnh này bao trùm, mà giữa không trung, theo một tràng long ngâm to rõ, Niệm Băng và Áo Tư Tạp hiện ra, nơi bọn họ xuất hiện, cũng vừa vặn là nơi phải đón nhận một đao công kích của Hi Giới.

Không phải đương sự, rất khó mà biết được tình thế lúc này, vì sao Niệm Băng lại tự mình đưa đến mũi đao? Chỉ có Niệm Băng mới biết nỗi khổ của mình, hắn không nghĩ tới Hi Giới cảm giác lại nhạy cảm như vậy, nắm bắt chính xác vị trí của mình và Áo Tư Tạp vốn dựa vào không gian ma pháp, dùng năng lực thuấn di như chớp mà tạm thời ẩn hình ở vị trí này. Một đao nọ của hắn thoạt nhìn chỉ có một đạo đao mang, nhưng nhìn xuyên qua đao quang, khí cơ và khí phách trên đao lại hoàn toàn tập trung lên thân thể Niệm Băng, bởi vậy, hiện tại Niệm Băng chỉ còn lựa chọn cứng chọi cứng mà thôi.

Một đạo kim hôi sắc thiểm điện từ miệng Áo Tư Tạp phụt ra, đánh thẳng lên kim sắc đao quang, trên bầu trời liền vang lên tiếng nổ vang như sấm, kim quang mù mịt, kim sắc đao quang đã yếu đi nhiều, thế nhưng, một tiếng thổ tức của Áo Tư Tạp này lại không thể ngăn cản được hoàn toàn thế công của nó.

Một tầng kim hôi sắc quang mang từ trên mình Áo Tư Tạp lóe lên, tốc độ vẫy cánh của hắn đã giảm đi rõ rệt, hiển nhiên là đã bị lực phản chấn ảnh hưởng. Đúng lúc này, một đoàn ngân quang lờ mờ lấy Niệm Băng làm trung tâm mà bốc lên, kim sắc đao quang kia mới vừa tiếp xúc với ngân sắc quang mang, liền thay đổi phương hướng lao về phương xa.

Huyễn Tưởng Giao Thoa lĩnh vực, với sự nỗ lực không ngừng của Niệm Băng, cuối cùng cũng có thể hoàn thành mà không cần ngâm xướng chú ngữ. Nếu như nói trên thế giới này còn thứ lực lượng gì có thể chống lại công kích của Hoàng Cực huyệt, thì cũng chỉ có Thiên Nhãn huyệt. Đương nhiên, năng lực của Thiên Nhãn huyệt phải được biểu hiện ra theo một hình thái đặc thù, mà Huyễn Tưởng Giao Thoa này, chính là một loại hình thái đặc thù như vậy.

Tiếng kình khí sục sôi bắn ra như tiếng sét đánh ầm ầm giữa trời. Phương thức công kích của bảy đao hồn rất đơn giản, với tác dụng tăng phúc của Thiên Nhãn lĩnh vực, bản thân năng lượng thể của bọn họ vốn có ưu thế về tốc độ, không hề kém hơn so với chung cực Địa Linh huyệt của Hi Giới. Đó cũng là một trong những ưu thế của Niệm Băng.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 59

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự