Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 159 Thần Hàng Thuật – Thiên Sư chi lệ (Giọt nước mắt của Thiên sứ)

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6790 chữ · khoảng 24 phút đọc

Niệm Băng vội vàng la lên:

“ Chẵng lẽ không có địa phương nào khác hay sao? Con đến nơi nào cũng sẽ mang nàng theo nơi ấy, con vẫn sẽ dùng tiên thiên chi khí của mình bảo vệ nàng. Con tuyệt đối không thể để cho nàng chết như vậy, cho dù phải đem trái tim của con đổi sang cho nàng con cũng sẽ nguyện ý.”

Hắn chưa bao giờ cảm giác được trái tim mình lại đau nhói đến thế, toàn bộ tâm trí của hắn đều đặt ở trên người Băng Vân. Chính như những lời mà bản thân hắn vừa nói, nếu hắn và Băng Vân chỉ có thể một người được sống sót, hắn sẽ không chút do dự mà lựa chọn

Ngọc Như Yên rơi lệ nói:

“ Vô dụng thôi, tiên thiên chi khí của ngươi căn bản không thể duy trì trong môt thời gian dài. Sinh cơ của Thần Thần đã tuyệt, cho dù có cấp thần tồn tại trên đại lục đi chăng nữa, liệu có thể tìm ở đâu ra một vị có thể sử dụng mười hai cấp quang minh ma pháp giúp nó phục hồi lại trái tim đây!!

Mười hai cấp ma pháp có cái ý nghĩa gì? Niệm Băng hoàn toàn hiểu được, đó là Thần Hàng Thuật, chính thức là một Thần Hàng Thuật. Chỉ Quang minh hệ Thần Hàng Thuật mới có thể cứu lại tính mạng của Băng Vân. Nghe được một chút này, Niệm Băng ngược lại, nở một nụ cười, chỉ là nụ cười của hắn lại mang vẻ bối rối phức tạp. Đó là sự hy vọng cùng với tuyệt vọng kết hợp lại. Quay đầu nhìn lướt về Phượng Nữ, vẫn đang bị chế trụ như trước,Niệm Băng hít một hơi thật sâu nói:

“ Phượng Nữ, thực lòng xin lỗi nàng, ta biết!! Bất luận ta nói cái gì, cũng chỉ sợ rất khó mà có được sự tha thứ của nàng. Mang theo Băng Vân đến nơi đây, ta đã biết được nơi cha mẹ đang hạ lạc, mặc dù bọn họ bị giam cầm trong Băng Thần tháp, nhưng bọn họ thủy chung vẫn có thể ở cùng một chỗ, ta nghĩ, bọn họ nhất định là rất thỏa mãn rồi.”

Vừa nói, Niệm Băng lập tay ấn vào miệng vết thương ở trên ngực mình, một đạo quang mang màu trắng phát sáng lên. Dưới tác dụng trị liệu của Quang hệ thuật cùng với sự cường đại của long thể bản thân, máu tươi đã được cầm lại, miệng vết thương rất nhanh chóng khép chặt.

Cúi đầu xuống, hắn thật sâu ngắm nhìn Băng Vân đang trong trạng thái hôn mê bất tỉnh :

“ Ta đã làm ra tất cả mọi chuyện, nên ta phải dùng chính bản thân mình mà đền bù lại. Mụ Mụ, người không cần thương tâm, ta biết, người đã không muốn nhận lại ta làm con trai nữa, nhưng ta vẫn luôn mong mỏi được người đối xử như là con ruột. Mười hai cấp Quang Minh ma pháp sao? Có lẽ, ta có biện pháp đó.”

Ngọc Như Yên ngơ ngác nhìn về Niệm Băng:

“ Ngươi? Không có khả năng!! Ngươi cho dù có thể sử dụng Quang Minh ma pháp nhưng cũng không có khả năng đạt được thực lực Thần Hàng Sư, ma pháp của ngươi vốn lấy Băng Hỏa đồng nguyên làm trụ cột mà.”

Niệm Băng lắc lắc đầu nói:

“ Ta khẳng định là có biện pháp. Mẹ, xin người đỡ lấy Băng Vân, hết thảy đã có ta lo.”

Nói xong, hắn cẩn thận đem Băng Vân ở trong lòng ngực giao lại cho Ngọc Như Yên, chậm rãi đứng lên.

Ngưng thần nội liễm, hắn dùng linh hồn của bản thân dẫn động liên lạc với Tạp Tạp ở bên trong:

“ Tạp Tạp, tỉnh lại nào!!!”

“ Lão Đại, tại thời điểm ngươi gây ra chuyện này, ta cũng đã tĩnh dậy rồi, ngươi thế này là làm sao vậy? Ta cảm giác được khí tức của ngươi thực không bình thường? Xem bộ dạng của ngươi, không lẽ lại đinh dùng cái phương pháp đó ư?... Cái này tuyệt đối không được đâu, ngươi tuyệt không thể dùng lại nó nữa, tính mạng lực của ta chỉ có thể cứu ngươi một lần thôi, nếu ngươi lại dùng nó, cho dù linh hồn có thể bảo lưu, nhưng tính mạng lực sẽ mất sạch toàn bộ.”

“ Tạp Tạp, ngươi nên biết rằng, ngươi không thể ngăn cản ta được, quyền khống chế thân thể này vẫn đang nằm trong tay ta, ngươi bây giờ chỉ cần dựa theo những gì ta nói mà làm là đủ rồi. Chờ sau khi ta cứu sống Băng Vân, chỉ sợ ta sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Nếu thực sự xảy ra như thế, ngươi hãy tiếp nhận lấy cơ thể của ta, một lần nữa dùng linh hồn của ngươi khống chế lấy nó. Từ nay về sau, nó chính là của ngươi đó. Mặc dù so ra còn kém long thể của ngươi, nhưng chí ít cũng có thể cho ngươi một thực thể để trú thân. Ta nghĩ, linh hồn ta mất đi đối với ngươi lại là một chuyện tốt. Nhớ kỹ lời ta nói, ngàn vạn lần không được chờ đến khi thân thể ta lão hóa mới động thủ đó…”

Nói xong những lời này, Niệm Băng cũng không đợi Tạp Tạp kịp kháng nghị, đã tiện đường chặt đứt liên lạc bên trong với hắn

Hít sâu một ngụm khẩu khí, Niệm Băng trong mắt tràn ngập cảm giác áy náy, liếc nhìn về Phượng Nữ, rồi xoay người hướng đến trước mặt Băng Vân. Sau một chớp hào quang lóe sáng, quán xuyên thiên địa đích Thự Quang Thánh Diệu đao đã xuất hiện ở trước mặt hắn, hắn đem thanh trường đao cắm phập trên mặt đất, hai tay hợp lại ở trước ngực, hào quang chợt lóe sáng, thất thải thiên nhãn lĩnh vực tức thời được phóng xuất ra, đem Băng Vân cùng với Ngọc Như Yên bao phủ ở bên trong:

“ Mẹ, bất luận dù có phát sinh tình huống gì đi nữa, người cũng không được đụng đến thân thể của ta, ta nhất định sẽ cứu sống Băng Vân, bất luận có phải trải qua bao nhiêu khó khăn chăng nữa.”

Ngọc Như Yên đột nhiên cảm giác được trong lòng có một loại cảm giác không ổn, nhìn thấy Niệm Băng kia trong ánh mắt tràn đầy sự bình tĩnh, thâm tâm có chút chấn động, nàng mặc dù không biết Niệm Băng muốn làm cái gì, nhưng mờ mờ cảm thấy rằng chuyện này sẽ không hề đơn giản như thế:

“ Niệm Băng, ngươi….”

Niệm Băng giơ tay lên, ngăn không cho Ngọc Như Yên nói tiếp, mỉm cười nói:

“ Ta phá hủy sự trong sạch của Băng Vân. Không nghĩ, nàng từ nay về sau đã không còn thích hợp ở lại Băng Thần tháp nữa, sau khi nàng sống lại, người tiện thể mang nàng theo về Áo Lan đế quốc đi.”

Thiên Nhãn lĩnh vực phát ra thất thải quang mang đạt tới độ sáng mà trước đó chưa từng có, dần dần, sáu màu quang mang kia trở nên mờ nhạt đi, chỉ còn lại Bạch quang nhu hòa. Niệm Băng đưa tay đặt lên Thánh Diệu Thạch ở trên chuôi đao Thánh Diệu, trong mắt hào quang không ngừng lóe sáng hấp nạp vào bên trong, nhìn thấy tính mạng của Băng Vân đang ngày càng bị đe dọa, hắn không còn do dự gì nữa bắt đầu niệm chú ngữ của bản thân.

“ Lấy tính mạng của ta vì đại giới, nguyền rủa hết thảy mọi sinh linh.

Lấy linh hồn của ta vì đại giới, nguyền rủa hết thảy mọi nguyên tố.

Lấy máu tươi của ta mà dẫn đạo. Lấy linh hồn ta làm nhịp điệu, ta tự nguyện cống hiến bản nguyên tính mạng , đổi lấy lực lượng hủy diệt vô cùng trong thiên địa, là hy vọng của ta, ta nguyện ý nguyền rủa lên thân mình, đổi lấy hy vọng hủy diệt, trớ chú thần bí nhất thế gian ơi!!! Ta nguyện vì người mà dâng hiến, lấy nguồn suối lực lượng của nguyền rủa. Phóng thích đi!! Tính mạng của ta. Lời than vãn của nguyền rủa cấm tuyệt sinh mệnh.”

Một vòng vầng quang màu trắng không ngừng theo thân thể của Niệm Băng mà phát tán ra. Đó không phải là khí tức của thần thánh cũng không phải đại biểu cho Quang minh, đó là tính mạng lực của Niệm Băng, hắn lại một lần nữa chính thức dùng ma pháp tối kị này, vì chỉ có như vậy với cứu lại tính mạng của Băng Vân.

Nguyền rủa tính mạng của chính mình, đổi lấy lực lượng vô tận. Lúc này, giờ phút này, thân thể hắn phảng phất như đã biến thành ma pháp nguyên tố. Bạch quang lóe ra, cơ thể Niệm Băng có chút bành trướng lên. Dưới trạng thái hoàn toàn thiêu đốt tính mạng, chỉ nháy mắt đã khiến cho ma pháp lực trong cơ thể đạt đến trạng thái điên phong, hắn không ngừng thúc dục Băng Hỏa đồng nguyên ma pháp lực trong cơ thể.

Dưới tác dụng tinh thần lực khổng lồ của Thiên Nhãn lĩnh vực, rất nhanh đem các loại nguyên tố ma pháp chuyển hóa thành quang nguyên tố, đặc biệt hơn là hào quang từ Bạch Quang phát ra nhu hòa không hề có cảm giác chói mắt, bị bám từng đạo tia chớp màu vàng. Quang minh ma pháp thiêu đốt đến cực hạn, cho đến khi toàn bộ khắp chốn núi non cho đến đồng bằng đều mang khí tức khổng lồ của tính mạng

“ Niệm Băng, ngươi đang làm cái gì vậy? Mau dừng lại đi.”

Mặc dù không hiểu ma pháp, nhưng Ngọc Như Yên dựa theo chú ngữ mà Niệm Băng đọc ra, cũng hiểu được chút ít ý nghĩa bên trong. Bản thân cảm giác được có nguyên nhân không ổn.

Niệm Băng lạnh lùng nói:

“ Mẹ, không nên cản trở ta, tính mạng của ta đã bắt đầu thiêu đốt rồi, nếu không cứu sống được Băng Vân, ta đây có hy sinh cũng thành uổng phí. Người hãy dùng đấu khí bảo vệ thân thể cho Băng Vân để tiếp nhận Quang Minh chi lực của ta.”

Vừa nói, hai tay Niệm Băng vừa khua dẫn, lại một lần nữa tăng cường vận chuyển ma pháp của bản thân. Cả huyệt động đều bị quang nguyên tố khổng lồ tràn ngập. Quang nguyên tố như đang vui sương reo to. Không khí bên trong huyệt bị Quang nguyên tố kia từ trên mặt đất tạo lực hấp dẫn quyện đến chung quanh người Niệm Băng.

Tới thời khắc này, Niệm Băng sẽ không thể nào giữ lại được nữa. Đem toàn bộ tiên thiên chi khí trong cơ thể mình hoàn toàn dung nhập vào quang nguyên tố ở trên mặt đất. Trong phút chốc, Thiên Nhãn lĩnh vực biến mất, chỉ còn lại một vùng quang mang màu trắng thật lớn. Sắc vàng kim nhàn nhạt lóng lánh bao quanh vầng quang màu trắng kia.

Lúc trước, khi Niệm Băng còn ở cảnh giới của ma đạo sĩ, đã một lần sử dụng qua sanh mạng trớ chú (nguyền rủa tính mạng), cho dù là một vu yêu cường mạnh như Tà Nguyệt sau khi sanh mệnh trớ chú được khởi động rồi xuất ra siêu cấp cấm chú, cũng suýt phải thất thủ.

Mà bây giờ Niệm Băng đã chính thức là một ma đạo sư, chẵng nhưng Thiên Nhãn huyệt tiến hóa tới cảnh giới Trung Kỳ, nhân tiện cả Lệ Trung huyệt cũng đã mở ra, thêm nữa lúc này hắn lại điên cuồng thiêu đốt tánh mạng lực của mình, mặc dù Quang minh ma pháp cũng không phải là lĩnh vực hắn am hiểu nhất, nhưng dưới tác dụng của Thánh Diệu Thạch trợ giúp, đã mạnh mẽ đề thăng lên cấp nữa đạt đến trình độ Thần Hàng Sư cảnh giới.

Lần thứ hai này, sanh mệnh trớ chú, vốn được Niệm Băng lưu lại để dùng cho việc báo thù của bản thân. Nếu cha mẹ thật sự đã chết, lại trong tình huống không có biện pháp nào khác nữa, hắn nhất định sẽ lựa chọn thiêu đốt tính mạng để đổi lấy ma pháp lực cường đại vì cha mẹ mà trả thù.

Nhưng bây giờ hắn lại lựa chọn sử dụng nó, hắn không muốn Băng Vân chết. Hắn không biết nên làm thế nào để đối mặt với Ngọc Như Yên và Phượng Nữ, cho nên hắn liền lựa chọn mà không hề có chút do dự.

Quang nguyên tố khổng lồ, thực chất dưới tác dụng của tinh thần lực cũng không hề thất thoát ra bên ngoài. Trong phạm vi một trượng xung quanh thân thể long hóa của Niệm Băng, dưới tác dụng của Quang nguyên tố, thương thế còn lưu lại trên cơ thể của hắn đã hoàn toàn biến mất, vết thương trên ngực của Băng Vân đã rất nhanh khép lại.

Quang nguyên tố, thánh khiết đúng là quang nguyên tố, tại thời khắc này đã đọng thành một thực thể, dưới sự khống chế của Niệm Băng, chuẩn bị sắp đặt hết thảy mọi thứ.

Hít sâu một ngụm khẩu khí, khiến Niệm Băng cảm nhận được tính mạng lực của bản thân sắp đốt tới đỉnh điểm, cuối cùng cũng bắt đầu ngâm xướng viễn cỗ chú ngữ mình nhớ được khi còn ở trong Băng Nguyệt đế quốc ma pháp sư công hội:

“ Quang, người làm cho mặt đất ấm áp, thúc dục vạn vật sinh trưởng.

Quang, người là ánh sáng sinh mệnh.

Quang, người làm cho thế gian có sinh cơ, chế phục toàn bộ tà ác, người là ánh sáng thánh khiết.

Quang, người làm cho ta thực sự ngưỡng mộ, mở ra hy vọng ánh sáng, người là ánh sáng tín ngưỡng.

Ta chính là kẻ ngưỡng mộ ánh sáng. Thỉnh cầu người, mở ra cánh cửa thiên giới, đem ánh sáng rạng đông ban thưởng soi thấu thiên địa.

Cho phép ta, chính thức hóa thành thiên sứ đem hào quang tưới xuống mặt đất. Vĩ đại Quang minh chi thần à !!!

Ta nguyện dùng tính ngưỡng vô tân của bản thân để đi theo người, thần ơi!!! Ta nguyện ý vứt bỏ hết thảy mọi truy cầu trên thế gian chỉ mong tìm được sự trợ giúp của người, Thần ơi!!!

Thỉnh mời sứ giả của người đến trợ giúp cho kẻ bề tôi thờ phụng trung thành nhất của người!”

Quang mang màu trắng bởi tác động chú ngữ của Niệm Băng mà ngừng chuyển động, Bạch quang thánh khiết kia dần dần xảy ra biến hóa. Đột nhiên, quang mang vốn có màu trắng nhũ thì chỉ trong nháy mắt đã nhiễm thành màu vàng. Niệm Băng ngữa mặt lên trời hô to một tiếng, kim quang giống như tia chớp thường thấy, hướng thẳng lên trời cao, không có vật gì có thể ngăn cản ánh sáng thần thánh vĩ đại. Khối nham thạch phía trên đã hóa thành bụi phấn mà biến mất. Kim quang trực tiếp xuyên thấu cả ngọn núi lớn, ầm một tiếng, cả một khối không gian tạo thành cột trụ đường kính mười trượng bắn thẳng lên không trung.

Kim quang chỉ chưa đầy một cái chớp mắt thì đã biến mất, ngay sau lúc đó, Niệm Băng đã đứng ở trên đỉnh ngọn núi trước đó đã bị tàn phá kịch liệt. Một tiếng nổ vang thật lớn khiến núi non chung quanh rung chuyển, cả một toàn núi lớn cao vút kia bởi vì khí tức kim quang thần thánh bao phủ mà đã biến mất, hoàn toàn biến mất. Biến mất như chưa bao giờ tồn tại!!

Lấy huyệt động làm đường phân giới, Niệm Băng đã biến nơi mình đang đứng trở thành một bề mặt phẳng lỳ rộng lớn

Hắn buông lỏng bàn tay đang cầm chặt Thánh Diệu Thạch, Ánh sáng rạng đông soi chiếu cả trời đất--- Thánh Diệu đao bay thẳng lên không, Thánh Diệu Thạch vừa vặn nằm ở vị trí song song với mi tâm của Niệm Băng, Niệm Băng song chưởng xòe ra, ngẩng đầu lên, ánh mắt không ngừng dõi theo quang mang màu vàng đang bành trướng.

Lúc này đây, tính mạng lực của hắn rốt cuộc đã thiêu đốt đến cực hạn, bất luận là ngõ ngách nào trên thân thể cũng đều đã đạt đến cực hạn, bị quang mang màu vàng kia bao phủ. Ánh sáng thần thánh khổng lồ theo tinh thần lực của hắn mà chuyển động. Ở thời khắc này, Niệm Băng đã tiến vào một thế giới kì diệu, hắn rõ ràng cảm nhận được, tinh thần lực của bản thân mình đã nương theo ánh sáng thần thánh vĩ đại kia mà dẫn động quang nguyên tố khắp mọi ngõ ngách trên cái đại lục này.

Tất cả quang nguyên tố đều theo thần thánh chi quang (ánh sáng thần thánh) mà tụ họp lại. Lực lượng của thần!!! Chính thức là lực lượng của thần, có thể dẫn động tất cả các nguyên tố đồng vị với chính mình.

Niệm Băng rốt cuộc đã minh bạch được sự huyền bí của Thần Hàng Thuật, mặc dù hắn biết được, nhưng đối với bản thân mà nói điều đó đã không còn quan trọng nữa rồi. Tại thời khắc này, hắn đã thật sự trở thành một vị Thần Hàng Sư, một Quang Minh hệ Thần Hàng Sư

Bầu trời bắt đầu xảy ra biến hóa. Ánh sáng mặt trời dường như bị ảnh hưởng bởi thần thánh chi quang mà biến thành màu vàng. Những đám mây vốn trôi lửng lờ trên không trung dần dần biến mất.

Vốn bởi ảnh hưởng của Thần Hàng Thuật – Tuyết Bộc mà Băng Tuyết nữ thần tế tự tạo ra khiến cho Băng Nguyệt đế quốc lạnh lẽo như băng, nay nhiệt độ lại từ từ tăng dần lên, dưới hoạt dược từ quang nguyên tố, đem lại cho cả thủ đô Băng Nguyệt đế quốc hơi thở sinh mệnh khổng lồ. Thực vật héo úa lại trở nên dồi dào sinh cơ, tất cả sinh vật đều bởi quang minh khí tức tại nơi đây làm cho tươi tốt.

Mỗi một người đều dừng mọi hoạt động mình đang làm, ngẩng đầu nhìn về vầng thái dương màu vàng ở trên đầu mà cúng bái. Bọn họ không biết cái gì đang xảy ra, nhưng bọn họ lại có thể tưởng tượng được, thần đã giáng lâm. Chỉ có thần giáng lâm mới khiến cho mọi thứ xảy ra như thế!!!

Trong lúc nhất thời, cả thủ đô Băng Nguyệt đế quốc đã tràn ngập sự sùng bái đối với Quang minh tín ngưỡng, cùng với sự sùng bái và tín ngưỡng này, cộng minh quang nguyên tố rất nhanh hướng về nơi Niệm Băng đứng mà tập trung lại. Chúng nó tựa như đang reo hò, đang ngâm khẽ, đang hoan hỉ vậy.

Nếu chỉ có một người hiểu được đã xảy ra chuyện gì, thì đó phải là Băng Tuyết nữ thần tế tự, như trước vẫn đang ở trong hoàng cung của Băng Nguyệt đế quốc

Đôi mắt đang mở to kia của nàng phảng phất như có thể nhìn thấu mọi thứ trên thế gian. Lúc này, bên trong đôi mắt thâm thúy đó đã tràn ngập nỗi kinh ngạc. Quang mang chợt lóe, chỉ sau một khắc nàng đã bay ra bên ngoài, ngẩng đầu nhìn về bầu trời màu vàng kia, sự kinh ngạc trong nháy mắt lại càng tăng cao.

“ Hả!!! Chẳng lẽ là Thần đại lục đã cữ người xuống Ngưỡng Quang đại lục rồi sao? Đây hẵn là Quang Minh Hệ Thần Hàng Thuật, là ai trên Ngưỡng Quang đại lục này có thể sử dụng được cấp bậc này chứ!!! Có thể xuất ra Thần Hàng Thuật Ánh sáng rạng đông soi chiếu mặt đất ư!!! Quang minh chi lực quả nhiên cường đại.”

Đều là Thần Hàng Sư, nàng có thể cảm giác được một cách rõ ràng, quang nguyên tố trong không khí đang xao động, theo hấp lực dẫn dắt quang minh đang rời đi. Nàng phảng phất thấy được nguồn gốc của quang minh

Nàng đương nhiên không rõ đây là vì cái gì, nhưng, ở thời khắc này, nàng hiểu được rằng Quang Minh hệ Thần Hàng Thuật này so với Băng Hệ Thần Hàng Thuật của chính mình mạnh hơn không ít. Bởi vì, có được vô số sự sùng bái cùng tín ngưỡng trợ giúp như thế này sẽ có thể phát huy đến uy lực lớn nhất của Thần Hàng Thuật.

Đáng tiếc!!! Nàng đồng thời cũng biết Thần Hàng Thuật này không đủ sức để uy hiếp đến bản thân mình. Bởi vì, chỉ có Thần Hàng Thuật dùng để trị liệu mới có thể phát ra loại ánh sáng hy vọng thế này, làm cho ánh sáng hy vọng chiếu rọi khắp mặt đất, làm mọi người đều thấy được ánh rạng đông của sinh mạng.

Trông theo cảnh tượng kì vĩ đó, Băng Tuyết nữ thần tế tự bay lên trời. Bằng vào sự cảm thụ đối với Quang nguyên tố, dưới sự sùng bái và tín ngưỡng của quang nguyên tố dẫn đường, hướng thẳng đến ngọn nguồn của Quang minh kia mà đi. Chỉ có điều quang nguyên tố thật sự rất rộng lớn, mỗi một quang nguyên tố, bởi vì quỹ đạo bất đồng, nên cảm nhận của nàng đối với khí tức của chúng cũng không giống nhau, mặc dù có thể cảm thấy được một cách đại khái phương vị của chúng, nhưng để chính thức tìm được ngọn nguồn của Quang minh còn cần một khoảng thời gian nhất định

Cùng lúc đó, còn có một người cũng đã cảm nhận được sự bất thường của Quang Minh

Ngưỡng Quang đại lục, ở bên trong một cái huyệt động, một nơi mà hắc ám tăm tối nhất, ngang ngạnh sinh sôi, xua tan đi tất cả quang nguyên tố tồn tại, đồng thời cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Mặc dù Tà Nguyệt một mình thừa nhận áp lực khổng lồ của thần thánh chi quang ở bên ngoài, nhưng loại thần thánh chi quang này dù sao cũng không phải nhằm vào hắn. Bằng vào thực lực của một Hắc Ám Thần Hàng Sư như hắn, mấy cái quang nguyên tố này căn bản không đủ để cấu thành uy hiếp gì đối với bản thân.

Hắn chẵng những không cần phải chăm chút bảo vệ chính mình và đám thủ hạ mà đồng thời còn đem toàn bộ khí tức che dấu đi, cũng không sợ địch nhân mà hắn đang tưởng tượng kia có thể phát hiện được.

Hắn đâu có biết rằng, Quang Minh thần thánh này căn bản không phải nhằm vào hắn.

Phát hiện những biến hóa trên bầu trời, kinh ngạc nhất còn chính là bảy vị Long Vương.

Dưới sự dẫn động khí cơ đó, bất luận là đang ở Băng Tuyết thành như Gia Lạp Mạn Địch Tư, hay ở trên đỉnh Hàn Lĩnh như sáu vị Long Vương khác, tất cả bọn họ đều đồng loạt rời bỏ nơi mình đang đứng mà bay lên không trung.

Quang Minh Long Vương phát ra một tiếng hét kinh hãi, thất thanh nói:

“ Không tốt rồi, lực lượng này hẵn là do Niệm Băng xuất ra, Tạp Tạp vừa mới thông tri báo cho ta biết.

Niệm Băng có lẽ gặp phải phiền toái lớn rồi, chúng ta hãy đuổi theo mau mau một chút.”

Để ngang ngữa với Quang Minh hệ Thần Hàng Thuật, nàng cũng có thể đủ sức xuất ra một cái, nhưng dù có là lực lượng của Quang Minh Long Vương như nàng thì cũng không có khả năng đem Quang Minh chiếu khắp các thành đô như thế này, đây rõ ràng là đã phóng thích hết mà không hề giữ lại chút gì!!!

Hắc Ám Long Vương Tạp Áo Tây Tư cố nén thân thể đang không khỏe của mình, nói:

“ Niệm Băng có vẻ như là muốn cứu người, hắn vì cái gì mà không đem người trở về để chúng ta cứu cơ chứ? Địch Mạn Đặc Đế, Tạp Tạp nói như thế nào vậy?”

Địch Mạn Đặc Đế trầm giọng nói:

“ Tinh thần lực của Tạp Tạp đã không còn mạnh mẽ nữa, nó chỉ truyền cho thiếp một đoạn ngắn mà thôi. Bất quá, dù thế nào đi nữa thì cũng có thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Niệm Băng mặc dù tiến bộ rất nhanh, nhưng hắn muốn xuất ra lực lượng như vậy, ..tựa hồ như nhất định là….”

Năm vị Long Vương khác đồng thời kinh hô:

“ Hắn lại một lần nữa dùng sinh mệnh trớ chú sao!!”

Phong Long Vương Tạp La Địch Lý Tư nhíu mày nói:

“ Niệm Băng sao lại không biết nặng nhẹ như thế!! Hắn lại dùng sinh mệnh trớ chú. Cả đám bọn ta cũng chẵng thể cứu hắn nữa rồi!! Mau lên!!! Chúng ta nhanh ngăn cản hắn lại, có lẽ vẫn còn kịp.”

Không Gian Long Vương Tạp Áo Địch Lý Tư trong mắt lóe ra tia sáng kì dị :

“ Có mà tới kịp cái con mẹ nó á!! Cho dù ta dùng tới không gian ma pháp di chuyển khoảng cách lớn, cũng không có khả năng tìm ra phương vị của hắn. Chờ đến khi chúng ta đuổi đến nơi thì ma pháp của hắn khẳng định đã hoàn thành mất rồi!! Gia Lạp Mạn Địch Tư biến đi rồi!! Như thể nào lại có thể để hắn phải dùng đến loại ma pháp này?”

Tạp Áo Địch Lý Tư đề tỉnh Tạp Tiệp Áo Tư Tây:

“ Đúng vậy!! Gia Lạp Mạn Địch Tư phải ở cạnh Niệm Băng mới đúng, ta bây giờ phải liên lạc với hắn mới được.”

Kỳ thật, không cần Tạp Tiệp Áo Tây Tư phải liên lạc, Hỏa Long Vương ở trong Băng Tuyết thành đã lên đường rồi.

Đột nhiên cảm giác được biến hóa của Quang nguyên tố, lúc Tạp Tạp hướng về những vị Long Vương phát ra tiếng hô hoán, hắn lập tức ý thức được Niệm Băng đã xảy ra chuyện.

Hắn mặc dù cũng nghĩ đến việc Niệm Băng có thể là vì cứu người, nhưng hắn đồng thời cũng đã nghĩ mục tiêu của Niệm Băng có lẽ là nhắm vào địch nhân- Băng Tuyết nữ thần tế tự. Trong lòng lại càng khẩn trương, hắn thậm chí còn chưa kịp hướng đến đồ đệ của chính mình là Tuyết Tĩnh chào hỏi, mà dùng tốc độ nhanh nhất có thể để hướng về Băng Nguyệt thành lao đi.

Trong bảy vị Long Vương, nói đến thân thuộc nhất với Niệm Băng thì chính là Gia Lạp Mạn Địch Tư, hắn không những thông qua cảm thụ về Quang nguyên tố của mình đồng thời còn dựa vào khí tức quen thuộc của Niệm Băng, dùng tốc độ nhanh nhất tìm ra được phương vị chuẩn xác của chàng rồi dùng tốc độ phi hành đến cực hạn, theo phương vị của Niệm Băng mà đi.

Niệm Băng đột nhiên phát hiện, bản thân dường như không cảm giác được tính mạng lực của mình đã cháy hết. Quang nguyên tố kia đang không ngừng bổ sung khiến cho sự tiêu hao Quang Minh đã bị thiêu đốt, không khổng lồ như trong tưởng tượng của hắn. Quang minh đang thiêu đốt dường như đã có chút ổn đinh, hắn biết, đến lúc phải bắt đầu bước tiếp theo.

“ Quang Minh chi thần vĩ đại, sứ giả của người đã hạ xuống nhân gian, hy vọng cùng thự quang (ánh rạng đông) đã giá lâm, đem đến cho ta nguyện vọng lớn nhất.

Hy vọng cùng thự quang giá lâm, đem đến cho ta lực lượng của người. Thiên Sứ Quang Minh à!!! Hãy hiện thân đi!!!”

Quang Minh chiếu rọi khắp mặt đất, tất cả kim quang tại giờ phút này, trong nháy mắt đã co rút lại, thân thể Niệm Băng trôi theo mặt đất mà đứng thẳng dậy. Dưới tác dụng mãnh liệt của thần thánh chi quang, xuất hiên sáu chiếc cánh màu vàng hoàn toàn do năng lượng tạo thành, phiêu nhiên xuất hiện đằng sau lưng hắn.

Lúc này, Thiên Nhãn huyệt của hắn đã hoàn toàn mở ra, trên người được che kín bởi những phiến long lân màu xám. Lân phiến xuất hiện trước ngực lại có màu vàng.

Tại mi tâm, hiện lên con mắt Thiên Nhãn màu bạc, mở ra đến trạng thái lớn nhất. Bằng vào Thiên Nhãn huyệt đã tiến vào trung kỳ cảnh giới, không chế quang nguyên tố khổng lồ đang không ngừng hướng đến chính bản thân hắn mà ngưng tụ lại.

Niệm Băng nở một nụ cười. Vốn, hắn còn chưa xác định được ma pháp này của bản thân liệu có phát huy tác dụng hay không, nhưng bây giờ, sự thật lại nói cho hắn biết rằng, hắn thật sự đã thành công rồi.

Tại lúc này, giờ phút này, trong lòng hắn chỉ có vui mừng. Không chỉ là vì bản thân mình trước khi chết có thể đạt đến đẳng cấp Thần Hàng Sư hơn nữa còn vì đã có thể cứu sống Băng Vân, khiến cho cả người tràn ngập hưng phấn.

Có Thần Hàng Thuật này, đừng nói Băng Vân chỉ bị phá hư trái tim, cho dù lục phủ ngũ tạng của nàng có hoàn toàn bị tổn hại đi chăng nữa, Niệm Băng đã nắm chắc có thể khiến nội tạng trong cơ thể nàng sống lại

“ Thiên Sư chi quang à!! Người, hãy ban lực lượng của quang cho ta. Xin hãy cho phép ta, vận dụng ánh sáng trị liệu nguyên thủy nhất của người, dẫn quang minh tinh khiết nhất thế gian, cứu lại tính mạng đang ở trước mắt này đi. Thần Hàng Thuật- Thiên Sứ Chi Lệ”

Thân thể Niệm Băng từ từ bay lên, lơ lửng trôi phía trên thân thể Băng Vân. Mái đầu tóc bạc kia của hắn, tại thời khắc này một lần nữa khôi phục lại màu vàng vốn có, chậm rãi nhắm mắt lại.

Lúc này trong lòng hắn chỉ có Băng Vân, trong đầu hồi tưởng lại mọi chuyện cùng Băng Vân phát sinh.

Hồi tưởng lại tình cảnh lúc trước linh, dục cùng thăng hoa đến đỉnh điểm. Niệm Băng trên mặt toát ra một nụ cười nhàn nhạt.

Một giọt nước mắt màu vàng vô cùng trong suốt theo khóe mắt của hắn từ từ chảy xuống

Tại lúc này, thời khắc này, thời gian dường như trở nên ngưng đọng lại.

Ở trong mắt Ngọc Như Yên giọt nước mắt màu vàng kia sao lại rõ ràng đến thế. Sự bất mãn trong lòng nàng đối với Niệm Băng hoàn toàn biến mất.

Một nữ nhân mà ngay cả tính mạng của mình cũng sẵn sàng đồng ý hi sinh vì nam nhân, nữ nhân đó chẵng lẽ còn không chịu dâng trinh tiết trao cho hắn được nữa sao?

Mọi chuyện đều đã không còn trọng yếu nữa rồi, dù cho Băng Tuyết nữ thần tế tự của Băng Thần Tháp có đến cũng không thể nào làm cho Ngọc Như Yên thay đổi nhận thức của nàng về Niệm Băng được nữa.

Giọt nước mắt màu vàng kia lặng lẽ rơi vào không khí, không gian xung quanh nó như mở rộng ra, tựa như bị bám từng đạo sóng nước, phảng phất như không khí vì giọt nước mắt tinh khiết nhất thế gian- Thiên sứ chi lệ- lay động mà khóc theo

Giọt nước mắt màu vàng, bình tĩnh rơi xuống, khi nó tiếp xúc với vết thương trước ngực của Băng Vân là lúc miệng vết thương đó biến mất như chẵng còn lại dấu tích nào nữa, cả một chút sẹo cũng không hề lưu lại. Trên làn da của Băng Vân tản mác ra một tầng oánh nhuận sáng bóng. Giọt nước mắt màu vàng kia đã hoàn toàn tan vào trong cơ thể của nàng, tan vào trong lòng nàng.

Màu vàng bắt đầu lan nhanh, kéo dài tới mọi điểm trên thân thể Băng Vân. Dưới tác dụng của khổng lồ quang nguyên tố, Thân thể của nàng như thoát ly ra khỏi vòng tay của Ngọc Như Yên, phiên diêu trôi đi giống như Niệm Băng. Niệm Băng mỉm cười nhìn thấy Băng Vân đang ở trước mắt.

“ Có lẽ, ta đã sai rồi. Có lẽ, ta cũng đã đúng, nhưng bất luận như thế nào đi nữa, tới tận bây giờ, ta không hề hối hận, tỉnh lại đi nào, người yêu của ta à!!!”

Tại mi tâm, Thiên Nhãn chợt bắn ra một đạo quang mang màu bạc, thẳng tắp theo mi tâm của Băng Vân mà tiến vào. Băng Vân toàn thân kịch liệt chấn động, đôi cánh chim màu lam vốn đã được thu hồi nay lại mở tung ra. Hào quang màu vàng lan tràn trên đôi cánh của nàng, đem Băng Phượng Vương Tộc chi vũ kia hoàn toàn nhiễm thành màu vàng, Thiên sứ chi lệ, đã hoàn toàn mang đến cho Băng Vân, đắp nặn lại thành một trái tim màu vàng

Trong chút run rẩy đó, tiếng đập của trái tim lại vang lên mãnh liệt mà ổn định

Đoạt lấy tạo hóa của thiên địa chính là Quang Minh Thần Hàng Thuật. Đem Băng Vân giống như người từ cõi chết trở lại, cấp cho nàng một tính mạng hoàn toàn mới tinh

Một chút ngân quang theo mi tâm của Băng Vân phát sáng ra, một khe hở nhàn nhạt chậm rãi mở ra theo phương hướng đó mà phát triển

Niệm Băng phát hiện sau khi thiêu đốt tính mạng của bản thân mình, quang nguyên tố ngưng kết lại dĩ nhiên là rất khổng lồ. Trước mắt năng lượng đó không hề biến mất, nên hắn chẵng những có thể dùng Thiên sư chi lệ để làm sống lại trái tim của Băng Vân, đồng thời dùng năng lượng còn thừa đó lấy Thiên Nhãn huyệt của bản thân là vật dẫn, đem dung hợp với tinh hoa quang nguyên tố trong trời đất, lấy đó làm trụ cột mà giúp Băng Vân mở ra khiếu huyệt đầu tiên trong đời nàng, Thiên Nhãn huyệt

Khi Băng Vân chậm rãi mở đôi mắt của mình ra, nàng thấy được Niệm Băng đang ở trước mặt. Toàn thân bị hào quang màu vàng kia bao vây lấy. Niệm Băng lúc này sao mà cao lớn đến thế, sau lưng chàng là sáu cánh chim màu vàng đang lấp lánh. Toàn thân tản ra hào quang màu vàng khiến Niệm Băng hiện ra trong mắt nàng như là hóa thân của những gì hoàn mỹ nhất.

“ Băng, thiếp đã chết rồi sao? Lại có thể ảo tưởng sau khi chết được nhìn thấy chàng, thiếp cũng đã biết được rồi. Không cần phải đi nữa, thật là tốt??”

Băng Vân nhẹ giọng nỉ non.

Niệm Băng mỉm cười nói:

“ Mẹ, hy vọng người không phản đối việc con một lần nữa xưng hô như vậy với người, con thầm nghĩ muốn làm cho người thấy, người nhận đứa con này không phải là một tên xấu xa.”

Nói xong những lời này, sáu chiếc cánh chim màu vàng sau lưng hắn tung bay di chuyển, kim quang chợt lóe, hắn đã đến trước người của Phượng Nữ đang bị cầm chế

Hào quang màu vàng bao vây lấy thân thể của Phượng Nữ, đem nàng chậm rãi nhập vào không trung. Nhấc tay lên, nước mắt đang lăn trên khuôn mặt Phượng Nử bởi quang minh từ Niệm Băng phát ra mà biến mất:

“ Đừng khóc, ngoan nào!!! Phượng Nữ, ta cũng không biết nên giải thích thế nào với nàng nữa đây. Ta nghĩ, bất luận có giải thích như thế nào đi chăng nữa, cũng không thể đền bù lại những tỗn thương ta đã gây ra cho nàng. Ta chỉ có thể nói cho nàng biết rằng nàng là nữ nhân mà ta yêu nhất.

Trước kia cũng thế mà bây giờ cũng thế, vĩnh viễn như thế. Tình yêu của ta đối với nàng, cho dù trời đất có tồn tại bao lâu đi chăng nữa cũng không bao giờ thay đổi, ta không nghĩ phải giải thích cái gì cả. Xin hãy nhớ tới ta, dù sau khi đã khiến cho nàng phải đau lòng, ta vẫn hy vọng trong trái tim nàng vẫn còn hình bóng của ta.”

Nước mắt Phượng Nữ không thể chảy ra nổi, nhưng khóe mắt của Niệm Băng lại đượm ra một dòng nước mắt màu vàng. Quang mang màu vàng đó phảng phất trong tay như một vòng tròn, chiếu ra ánh sáng trong suốt, phiêu nhiên tan vào trong vạt áo của Phượng Nữ, tan vào làn da của nàng, tan vào sâu trong tâm khảm của nàng. Đồng dạng chính là Thiên Sứ chi lệ, không phải là trị liệu mà là xoa dịu đi.

Phượng Nữ chỉ cảm thấy toàn thân như đang ở trong lò lửa vậy, nơi trái tim truyền đến một cỗ nhiệt lưu mãnh liệt, trong chớp mắt lan ra khắp toàn thân. Ở giờ phút này, nàng cảm giác sâu sắc được tình yêu vô cùng vô tận của Niệm Băng đối với mình.

Sau lưng Phượng Tộc Vương Tộc chi vũ lại mở rộng, quang mang màu vàng từ trên làn da mà xuất ra, rất nhanh hướng đến đôi cánh chim mà lan tới. Kim quang nồng đậm đó, bao bọc lấy nàng, khiến nàng thành hình thái tương tự như Băng Vân. Mái tóc dài vốn màu hồng phấn của nàng đã biến trở lại thành màu lam. Niệm Băng biết màu tóc của Băng Vân giống với mẫu thân của nàng, còn màu sắc của Phượng Nữ thì giống với cha Lam Vũ. Mái tóc dài màu phấn hồng trước kia của nàng chỉ sợ là bởi quá trình tu luyện công pháp đặc thù của Phượng tộc mà có được

Phượng Nữ bởi vì mẫu thân cầm chế, mà không thể nói ra lời, nhưng nàng có thể rõ ràng cảm nhận được, Niệm Băng đã cải tạo lại thân thể cho mình. Nhìn vào đôi mắt trong suốt đã biến thành màu vàng kia của Niệm Băng, trong lòng dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt, nước mắt không ngừng chảy lăn xuống theo khuôn mặt đau thương của nàng.

Từ trong ánh mắt của nàng, Niệm Băng đã nhìn thấy, nàng đã tha thứ cho hắn rồi!!!

Thâm tâm Niệm Băng như ấm lại, hắn đã cảm giác được thân thể của chính mình đang đuối dâng, cảm giác đã trở nên hư vô. Hắn biết, bản thân không thể chần chừ nữa, trong mắt quang mang đại phóng, bên trong Thiên Nhãn lại bắn ra một đạo ngân quang trực tiếp truyền vào mi tâm của Phượng Nữ.

Phượng Nữ toàn thân nổi lên một trận run rẩy. Dưới tác dụng của tinh thần lực khổng lồ mà Niệm Băng truyền vào cùng với tiên thiên chi khí nhất thời khiến nàng hôn mê bất tỉnh

Hít sâu một ngụm khẩu khí, cảm thụ được tinh thần lực khổng lồ mà trước đây chưa từng có, Niệm băng nhìn xa về phía chân trời.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 69

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự