Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 123 Hấp huyết quỷ nữ vương

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6455 chữ · khoảng 23 phút đọc

Vừa nghe thanh âm này Niệm Băng đã nhận ra, kinh ngạc nói: “Minh Vương Tát Phân, ngươi còn chưa chết sao?Tốt, chưa chết cũng tốt. Lần trước ngươi chưa chết không có nghĩa lần này không chết. Ta nghĩ thánh sư lần này sẽ không tha ngươi lần nữa đâu”. Vừa nói Niệm Băng vừa đưa tay chỉ vào Thánh Diệu đao.

Hơi thở của Tát Phân như ngưng lại. Nhìn thấy Thánh Diệu đao, từ sâu bên trong tâm hồn hắn trỗi lên một cảm giác khủng khiếp. Lý trí cho hắn biết thánh đao đã sớm mất đi sự liên hệ với thánh sư nhưng thần thánh khí tức vẫn còn rất nồng đậm, mặc dù thực lực của Niệm Băng vẫn chưa đủ tạo thành uy hiếp với hắn.

“Ồ … Tát Phân, các ngươi quen biết nhau sao?” Tà Nguyệt lãnh đạm nói

Tát Phân cung kính trả lời: “Hồi bẩm tà chủ, tên tiểu từ này chính là tên nhân loại mà lần trước ta nói với ngài , hắn đã hại ta xém nữa thần hồn câu diệt. Hắn đang giữ trong tay chính là Thụ Quang đao của thánh sư cực kỳ lợi hại. Lần trước chính là do thánh diễm phát từ thánh đao làm cho ta suy nhược đi”.

Trong thâm tâm hắn cực kỳ hận Niệm Băng. Nếu như không phải gặp Niệm Băng thì hắn làm sao bị suy nhược tới mức bị bắt đi, càng không phải trở thành người hầu của Tà Nguyệt. Đối với một hắc ám sinh vật cường đại như hắn mà nói thì không có việc nào thống khổ bằng hạn chế tự do cả. Nếu không phải bị lời nói của Tà Nguyệt tác động thì hắn thà tự bạo cũng không nguyện ý để cho hắc ám sinh vật khác lợi dụng. Lần này gặp lại Niệm Băng, nếu như hắn quả có đôi mắt thì chỉ sợ đã sớm bốc lửa lên rồi.

Tà Nguyệt đưa mắt nhìn bảy thanh đao trên mặt đất, đôi mắt xanh lộ ra nét kinh dị. Hắn không tiến lên phía trước mà bình tĩnh nói: “Nhân loại, nếu như bây giờ ngươi có thể ly khai thì ta sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra. Mục tiêu của ta chỉ là thất long vương, mau gọi bọn họ ra đây”. Hành động lần này hắn cũng không nắm chắc nên tuyệt không muốn có gì phát sinh nữa.

Niệm Băng lãnh đạm cười khinh thường nói: “Bằng vào đám tiểu nhân vật các ngươi mà cũng muốn tìm thất long vương sao? Một mình ta cũng đủ đối phó các ngươi rồi. Không sai, ma pháp trận bên ngoài chính là do ta bố trí, nhưng đó chỉ là khai vị thôi”.

Tà Nguyệt không hề đổi sắc nhìn Niệm Băng nói: “Nếu đã như vậy thì đừng trách ta không khách khí”.

Dứt lời hắn liền phất tay lên, sau lưng tức thì bay ra hai đạo hắc ảnh nhanh như thiểm điện bay tới Niệm Băng.

Nếu như Niệm Băng không trải qua ba tháng huấn luyện cùng Thổ long vương thì hắn tuyệt đối không thể tránh được sự công kích nhanh như thế này. Nhưng hiện tại không giống khi xưa, tốc độ của đối phương dù có nhanh hơn thì hắn cũng có thể thông qua thiên nhãn nhìn thấy. Hai tên này thân hình như cự nhân cao hơn một trượng, thân thể thô kệch phát ra khí tức tà ác mãnh liệt. Bọn họ đều không có tay, làn da xám xịt. Ánh mắt vàng khè không hề có chút sanh mệnh khí tức. Trong quá trình bay tới, khí tức màu xám chết chóc cũng ngưng tụ thành hai thanh trường đao chia làm hai bên chém tới Niệm Băng.

Niệm Băng không chút động tĩnh, hắn muốn cho cả đám người đối phương phải có cảm giác khó dò. Khi đám người của Tà Nguyệt xuất hiện thì Niệm Băng đã sớm niệm chú ngữ. Mắt hắn nhìn hai thân ảnh còn cách thân mình năm trượng, đột nhiên thất sắc quang mang bỗng nhiên sáng rực. Bảy thanh thần đao dưới đất cùng biến mất, bảy bóng ảnh mơ hồ giao nhau. Còn có gì có thể nhanh hơn tốc độ của năng lượng chứ? Toàn hệ ảnh chi khôi lỗi một lần nữa xuất hiện.

Thân hình hai tên Minh ma đang tiến lên chợt ngưng lại, chỉ trong chớp mắt thân thể bọn chúng đã vỡ nát. Một cơn gió thổi qua khiến cho cả đám thịt đó hóa thành khí xám bay mất.

Tà Nguyệt cau mày suy nghĩ. Quả thật từ bên ngoài hắn không thể nhìn ra Niêm Băng thâm sâu như thế nào. Đặc biệt bảy thanh đao bên người Niệm Băng khiến hắn rất nghi hoặc, mỗi thanh đao đều tỏa ra một khí tức cường đại. Hai tên Minh ma mặc dù không quá mạnh nhưng thân thể bọn chúng đủ cứng rắn. Trong nháy mắt giết hai tên Minh ma mà hắn nhìn không ra Niệm Băng xuất thủ như thế nào. Niệm Băng lúc này đã sớm được vị Tà chủ này coi trọng.

Nhân loại trẻ tuổi trước mặt hiển nhiên là biết Minh Vu. Hắn có thể trấn thủ ở đây rõ ràng biết bên mình cường đại như thế nào nhưng lại không hề có chút gì muốn thối lui rõ ràng không hề e sợ bọn họ hoặc giả có gì đó để ỷ lại. Thất long vương một tên cũng không xuất hiện. Không lẽ đây là một cái bẫy? Tà Nguyệt có chút do dự, dù sao đối với lần hành động này, hắn cũng không có tuyệt đối nắm chắc.

Niệm Băng thấy đối phương bất động càng mừng rỡ chờ đợi. Cái hắn cần nhất chính là kéo dài thời gian. Bảy ảnh khôi lỗi ẩn mình sau lưng hắn. Do bảy khôi lỗi này có thể tự mình hấp thu tiên thiên chi khí nên không hề làm tổn hại gì đến năng lượng của Niệm Băng. Tát Phân dù hận Niệm Băng tới cùng cực nhưng hắn đối với Thánh Diệu đao lại rất cố kị, nhất thời không dám ra ứng chiến, chỉ biết đưa mắt lạnh lùng nhìn bộ dạng khinh thường của niệm Băng .

“Tà chủ, để cho ta” . Thanh âm quyến rũ của Ti Na vang lên, thân hình nhẹ nhàng bay ra đứng cách Niệm Băng không xa. Nàng nhìn Niệm Băng từ trên xuống dưới cười nói: “Tiểu tử, ngươi thật anh tuấn , chỉ là không biết mùi vị tiên huyết như thế nào?”. Ánh mắt lộ ra quang mang tà dị, mục quang lấp lóe nhìn chằm chằm Niệm Băng.

Niệm Băng nhìn thấy ánh mắt nàng ta tức thì đầu óc choáng váng, trong lòng thầm kêu không ổn vội nhắm chặt mắt lại không dám nhìn thẳng vào Ti Na. Mấy ngày nay mặc dù Niệm Băng cũng có chút kiến giải về hắc ám ma pháp nhưng cùng Ti Na là chân chánh cường giả của hắc ám thế giới thì còn kém rất xa. Ti Na cười một tiếng, thân hình tiến tới trước, tà quang trong ánh mắt càng sáng rực. Đúng lúc nàng chuẩn bị công kích Niệm Băng thì đột nhiên bạch sắc quang mang trên trán Niệm Băng bùng phát tản mát ra vô số đạo bạch sắc quang mang. Thân thể Ti Na đang bay tới trước bị bắn ngược lại, kêu thảm một tiếng. Dưới sự công kích của bạch sắc quang mang khiến cho Ti Na vô pháp thông qua đôi mắt để phóng ra khí tức tà ác nữa

Niệm Băng lần nữa mở mắt ra. Bằng vào nhiên nhãn hắn đã sớm nhìn ra Ti Na, lãnh đạm nói: “Thì ra là một con biển bức (dơi). Tà quang của ngươi đối với ta không có hiệu quả đâu, nếu chỉ có như vậy thì thôi đi”.

Tà Nguyệt kinh dị nói: “Đã mở thiên nhãn huyệt, chẳng trách...Thì ra là cao thủ đã khai mở được thiên nhãn huyệt. Nhân loại, ngươi chính là từ thần chi đại lục tới đúng không?”.

Trong lòng Niệm Băng thoáng động, không thừa nhận mà cũng không phủ nhận, nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ cao thâm khó đoán, hắn mỉm cười bình tĩnh đứng nhìn địch nhân.

Nét yêu mị trong ánh mắt Ti Na hoàn toàn biến mất. Khí tức tà ác băng lãnh khiến ánh sáng xung quanh như ảm đạm đi nhiều. Cặp mắt yêu dị của nàng ta lúc này từ từ hóa thành màu kim sắc. Một tiếng “bá” vang lên , đôi cánh huyết hồng sắc mở ra. Một áp lực cực lớn từ từ trỗi lên tựa như bên cạnh Ti Na lúc này xuất hiện một cái miệng hố thật lớn , bất kỳ lúc nào cũng có thể thôn phệ lấy Niệm Băng.

Niệm Băng trong lòng kinh hãi. Thông qua thiên nhãn huyệt hắn đã sớm cảm nhận được sự cường đại của Ti Na. Chỉ là hiện tại hắn không thể thối lui mà chỉ có thể tĩnh lặng đứng nhìn Ti Na, trong lòng thầm tính toán cách đối phó.

Song thủ của Ti Na tạo thành một đồ án kỳ dị trước ngực , đồng thời thanh âm quái dị không ngừng khẽ ngâm xướng cái gì đó. Chỉ thấy từng tia từng tia hắc sắc khí tức không ngừng ngưng tụ lại trước mặt Ti Na.

Niệm Băng biết mình không thể đợi được nữa. Nếu như để đối phương ngưng tụ năng lượng xong, một khi năng lượng đạt tới cảnh giới cấm chú thì coi như mình cũng chẳng còn cơ hội nào nữa. Ý niệm thoáng động, quang ảnh khôi lỗi bay ra, thần thánh chi quang trên Thánh Diệu đao đại phóng mang theo khí tức ấm áp lao thẳng tới Ti Na, một đao nhẹ nhàng hướng tới song thủ ngay trước ngực nàng ta. Thần thánh khí tức gặp phải tà khí tức thì bạch sắc quang mang càng trở nên thánh khiết rực rỡ. Niệm Băng như nhìn ra sư úy kị của tà khí trông không trung, Thánh Diệu đao trong tay quang ảnh khôi lỗi liên tục phát ra từng luồng bạch quang mạnh mẽ tiến tới trước người Ti Na.

Ti Na lạnh lùng nhìn quang ảnh khôi lỗi. Nàng không hề tránh né, mười ngón tay chợt dài ra nửa xích. Hửu thủ khẽ vung lên, từng đoàn hắc ám năng lượng không ngừng tuôn ra tiếp lấy đao quang phát ra từ Thánh Diệu đao. Không gian liên tục chấn động, cả người quang ảnh khôi lỗi bị đẩy bắn về phía sau. Thánh Diệu đao mặc dù là khắc tinh của tà ác nhưng dù sao thực lực của Niệm Băng vẫn còn kém rất xa nàng.

Ti Na cười nhẹ một tiếng. Đôi cánh hồng phía sau mở ra, thân hình linh hoạt di chuyển trong nháy mắt đã tới trước người Niệm Băng. Mỗi lần thân hình nàng biến hóa là tà ác khí tức quanh người lại mạnh lên vài phần. Thực lực của Hấp huyết quỷ nữ vương sao lại có thể thấp chứ? Bảy đạo quang ảnh lóe lên, toàn ảnh chi khôi lỗi cùng phát động. Bảy thanh thần đao cùng phát ra các hệ quang mang ngưng tụ, quang ảnh giao nhau tức thi vây lấy Ti Na lại. Ưu thế lớn nhất của ảnh khôi lỗi chính là tốc độ nhưng lúc này Niệm Băng phát hiện ra tốc độ của nữ Hấp huyết quỷ trước mặt tựa hồ như không kém hơn so với ảnh khôi lỗi bao nhiêu, đặc biệt là khi ảnh khôi lỗi công kích thì nàng ta như đã biết trước nhẹ nhàng tránh thoát. Thân hình nàng mềm mại không ngừng uốn lượn giống như một làn sương mù xuyên thẳng qua vòng vây của bảy ảnh khôi lỗi. Hắc sắc khí lưu hết lần này tới lần khác đem bảy ảnh khôi lỗi chấn bay ra ngoài, tránh đương đầu trực diện với bay thanh thần đao, từ từ tiến lại gần Niệm Băng.

Niệm Băng vẫn đứng yên không chút động tĩnh, đưa mắt nhìn cự ly giữa mình cùng Ti Na đang càng lúc càng gần. Hắn cảm nhận được khí tức tà ác càng lúc càng mãnh liệt, trong lòng cười khổ “ Gia Lạp Mạn Địch Tư , các ngươi hãy mau mau một chút”.

Ti Na khi mới bắt đầu ra tay động thủ với Niệm Băng thì trong lòng còn có chút do dự. Dù sao thì biểu hiện thực lực của Niệm Băng cũng quá cao thâm khiến cho nàng không thể dò được. Nhưng lúc này khi nàng không ngừng kích lui được quang ảnh khôi lỗi thì trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Thứ đối phó hữu hiệu nhất với hắc ám là quang minh thánh đao lại không thể phát huy được lực lượng bức lui mình. Xem ra nhân loại trước mắt không hề đáng sợ, hắn chỉ là dựa vào bảy thanh đao kia mà thôi.

Tốc độ của bảy ảnh khôi lỗi đúng là gây ra không ít phiền toái cho Ti Na. Dù sao ma pháp này là do chính Niệm Băng nghiên cứu sáng tạo ra, ngay cả Thổ long vương có lực phòng ngự siêu cường khi xưa cũng phải chịu khổ không ít với nó. Nhưng với tốc độ của Ti Na, cộng thêm khả năng trời phú của biển bức thì kỹ xảo tránh né của nàng ta so với Thổ long vương Bàn Tử còn cao hơn nhiều. Cũng chỉ vì phải bảo lưu thực lực để đối phó với thất long vương mà Ti Na không hề dụng tới khả năng mạnh nhất của mình mà chỉ dựa vào thân thể mạnh mẽ cùa Hấp huyết quỷ nữ vương, cộng thêm tốc độ để tiếp cận Niệm Băng. Trong lòng nàng ta nghĩ chỉ cần như vậy là cũng đủ để có thể đem Niệm Băng hủy diệt …

Toàn bộ hệ chi khôi lỗi dưới sự bức bách của Ti Na dần bị đánh lui về sau. Cự ly với Niệm Băng càng lúc càng gần. Năng lượng của khôi lỗi ngưng tụ không kịp với tốc độ thi triển nên dần yếu đi. Niệm Băng vẫn không lo lắng, không hề có chút động tĩnh. Hắn chính là đang đợi lấy thời cơ tốt nhất để đem tới một sự kinh ngạc cho đối phương. Nếu cơ hội duy nhất này không thể đánh đối phương bị thương nặng , thì bản thân hắn cũng chẳng còn cơ hội nào nữa.

Cuối cùng Ti Na cũng chỉ còn cách trước người Niệm Băng khoảng ba trượng. Tà ác khí tức mãnh liệt không ngừng tràn tới về hướng Niệm Băng. Tà lực cường đại khiến cho cả người Niệm Băng cảm thấy lạnh lẽo. Nhưng hắn lúc này không còn là một ma pháp sư phổ thông nữa. Thân thể hắn sau khi cải tạo, cộng thêm bản thân sở hữu hắc ám năng lượng khiến cho những đợt công kích này chưa đủ tạo thành uy hiếp với hắn.

Ba trượng mau chóng biến thành hai trượng, rồi từ hai trượng trở thành một trượng. Dưới sự áp bức của tà ác khí tức, Niệm Băng sớm phải phong bế ngoại hô hấp , hoàn toàn chỉ dựa vào tiên thiên chi khí để chống đỡ.

Thân hình của Ti Na lóe lên bảy lần, hắc ám ma lực đột nhiên bùng phát đem bảy ảnh khôi lỗi đồng thời bị đánh lui về sau. Thân hình nàng ta như một đạo quang tuyến lóe lên, hữu thủ mang theo móng tay dài đánh thẳng tới mặt Niệm Băng. Đúng lúc này, một vòng thất sắc quang mang lấy Niệm Băng làm trung tâm trong nháy mắt phát ra. Thân thể nhẹ nhàng của Ti Na tức thì bị trầm xuống. Nàng kinh hãi phát hiện hắc ám năng lượng của mình bỗng nhiên nhanh chóng suy yếu đi, thân thể như bị đóng lại như đang bị một lớp năng lượng phong tỏa. Đúng lúc này thì bảy ảnh khôi lỗi cùng lúc quay lại, bảy ảnh khôi lỗi dưới sự tăng cường của thiên nhãn lĩnh vực mau chóng đạt tới trạng thái tốt nhất. Bảy thanh ma pháp đao tràn đầy năng lượng, tốc độ tăng lên gấp đôi. Còn Ti Na thì do kinh hãi, tốc độ giảm đi rất nhiều. Đây chính là sát chiêu mà Niệm Băng dành cho nàng ta.

Nhưng Ti Na dù sao cũng là tà ác sinh vật sống trên cả ngàn năm, kinh nghiệm ở phương diện thực chiến rất phong phú. Ngay lúc nguy hiểm nàng ta không còn giữ thực lực, hắc ám tà lực trong cơ thể bạo phát, hai cánh hồng sắc như muốn xuất huyết. Một lớp hồng sắc như huyết vụ phun ra, năng lượng mạnh mẽ mau chóng tách tiên thiên lĩnh vực đang vây khốn Ti Na ra bên ngoài.

Huyết khí này cực kỳ bá đạo. Nó không chỉ làm giảm đi một nửa tác dụng của thiên nhãn lĩnh vực mà còn tạo thành một lớp bảo vệ cứng rắn ngăn lấy sự công kích của khôi lỗi. Nhưng nó chỉ có thể ngăn được sự tấn công của sáu ảnh khôi lỗi, còn hắc ảnh khôi lỗi hầu như không thấy sự tồn tại của huyết khí, một đao như thiểm điện mạnh mẽ chém lên đôi cánh đang bảo vệ thân thể của Ti Na.

“A” …Một tiếng kêu thảm thiết từ trong hắc ám khí tức truyền ra, thân thể của Ti Na như bị rút hết nước, cả thân hình to lớn của Hấp huyết quỷ vương trong phút chốc co lại. Tròng mắt nguyên bổn màu vàng kim tức thì trở lại bình thường, khuôn mặt mỹ lệ lúc này méo mó đến khủng khiếp. Nàng ta không biết xảy ra chuyện gì nhưng hắc ám năng lượng tu luyện hơn cả ngàn năm bỗng nhiên không ngừng bị hấp thu. Nhát đao cuối cùng giống như một cái động không đáy không ngừng thôn phệ lấy thân thể nàng ta.

Tà Nguyệt dù sao với Ti Na cũng là phu thê, tình huống mà Ti Na đang gặp tức thì thu hút sự chú ý của hắn. Cả người hắn hoàn toàn bị hắc bào bao phủ từ từ bay lên. Mười mấy đạo u lục sắc quang mang phóng ra, trong chớp mắt đã tiến vào thiên nhãn lĩnh vực của Niệm Băng. Hành động của Tà Nguyệt tự nhiên thu hút sự chú ý của Niệm Băng. Nhưng khi mười mấy đạo lục quang này tiến vào lĩnh vực của mình thì Niệm Băng phát hiện lục quang này không hề thuộc về bất kỳ hệ ma pháp nào. Hắn chỉ có khả năng làm chậm công kích của nó chứ không thể làm suy yếu năng lượng đi được.

Đúng lúc này ám ảnh khôi lỗi tự động ra tay. Thanh đao đang chém vào tay Ti Na bay lên, trên mũi đao phảng phất xuất hiện một đám hỏa diễm hắc sắc. Tốc độ cực hạn khiến nó như biến thành một đạo huyễn ảnh, liên tiếp hơn mười lần lóe lên đón đỡ lấy toàn bộ mười mấy đạo lục quang. Mỗi đạo lục quang khi tiếp xúc với hắc sắc hỏa diễm đều bị thiêu cháy hết. Thiên nhãn lĩnh vực mặc dù cũng chịu một ảnh hưởng nhất định nhưng không lớn lắm.

Nhân cơ hội này, Ti Na phun ra một khẩu tiên huyết, dùng toàn lực đem huyết vụ phun ra ngoài ngăn lấy công kích của lục ảnh còn lại. Nàng ta phát lên một tiếng hú thê thảm, dưới sự bảo vệ của huyết khí liều mạng thoát ra khỏi vòng vây của thiên nhãn lĩnh vực, rồi sau một cái lóe người đã tới bên cạnh Tà Chủ. Không phải là nàng ta không nghĩ đến nhân cơ hội tới gần sát tử Niệm Băng nhưng trong thiên nhãn lĩnh vực thì cự ly càng gần Niệm Băng thì cường độ lĩnh vực càng mạnh. Vì mạng sống của mình, nàng ta không thể mạo hiểm.

Mọi thứ bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Ti Na hư nhược quỵ xuống, cả người không ngừng thở gấp. Hắc ám năng lượng của nàng ta mất đi một phần lớn, không chỉ năng lượng bên ngoài mà ngay cả linh hồn chi lực tối trân quý nhất của nàng cũng bị một đao đó lấy đi khá nhiều. Nàng không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì nhưng thân là một hắc ám sinh vật, lúc này trong thâm tâm nàng thật sự cảm thấy rất khủng khiếp.

Khi Ti Na thối lui thì Niệm Băng tức thì thu hồi lại thiên nhãn lĩnh vực. Không chỉ có Ti Na không rõ vừa rồi phát sinh chuyện gì mà ngay cả bản thân Niệm Băng cũng không biết. Khi Ti Na phát ra huyết khí, thâm tâm của Niệm Băng bất giác trầm xuống. Thông qua quan sát của thiên nhãn lĩnh vực thì hắn có thể cảm nhận rõ ràng cỗ huyết khí này không phải hoàn toàn là hắc ám khí tức. Còn thất ảnh khôi lỗi của mình thì vẫn chưa hoàn toàn luyện thành, căn bản không thể phá vỡ nỗi sự phòng ngự mạnh đến như vậy. Ngay lúc hắn chuẩn bị có ứng biến thì đột nhiên ám ảnh khôi lỗi lại có thể đánh trọng thương Ti Na. Không chỉ như vậy, ám ảnh khôi lỗi còn giúp hắn ngăn lấy sự công kích của Tà Nguyệt. Niệm Băng có cảm giác nếu không phải Tà Nguyệt ra tay thì chỉ sợ một đao kia của ám ảnh khôi lỗi sẽ hấp thụ hết toàn bộ năng lượng của Hấp huyết quỷ nữ vương Ti Na. Hắn không biết vì sao lại có cảm giác này nhưng cảm giác này rất là rỏ ràng.

Thất ảnh khôi lỗi chỉnh tế sắp hàng trước người Niệm Băng. Lợi dụng lấy thời gian ngắn này, bọn chúng đều mau chóng hấp thu lấy tiên thiên chi khí trong không trung để bổ sung cho sự hao hụt. Đương nhiên trong số đó không có ám ảnh khôi lỗi. Thân thể của ám ảnh khôi lỗi lúc này như ngưng tụ thành thật hơn rất nhiều .Mặc dù vẫn còn nhìn thấy rõ hình thái năng lượng như trước nhưng năng lượng trong thân thể cùa nó lúc này như một đám hắc vụ không ngừng xoay chuyển. Rõ ràng là so với các ảnh khôi lỗi khác thì nó mạnh hơn rất nhiều. Nhìn thấy rõ mọi thứ trước mắt, Niệm Băng bất giác nghĩ tới tên gọi thanh đao trong tay Ám ảnh khôi lỗi, Phệ Ma đao, không lẽ thanh đao này có thể thôn phệ hết khí tức của ác ma?.

Bảy thanh thần đao mỗi thanh đều có một đặc điểm riêng . Tất cả đều sung mãn khí tức cường đại dị thường, mỗi thanh đều mang theo một đặc tính của mình. Cho tới lúc này, Niệm Băng cũng không nắm rõ năng lượng ẩn trong các thanh thần đao cường đại tới mức nào, nhưng khi ám ảnh khôi lỗi đột nhiên bạo phát khiến cho hắn như cảm giác được cái gì đó. Đương nhiên cái cảm giác này cũng thật sự không rõ ràng.

Thanh âm lạnh lẽo của Tà Nguyệt chợt vang lên: “Tát Phân, ngươi chắc cũng nhận ra thanh đao kia rồi chứ. Không thể ngờ là nó vẫn còn ở nhân gian chứ không đi theo chủ nhân của nó. Thật không thể ngờ được”.

Thanh âm của tát Phân có phần run rẩy: “Không sai, chính là Vĩnh thế địa ngục đích trớ chú – Phệ Ma đao. Sao lại có thể như vậy được, Phệ Ma đao của Hắc vũ hoàng sao lại rơi vào tay của tiểu tử này. Hơn nữa thanh đao như đã có sự thay đổi, mạnh hơn so với lúc trước rất nhiều, lúc trước nó tựa như không hề có năng lực này. Tà chủ đại nhân, ta thật cũng không biết tại sao lại như vậy. Khi xưa lúc Hắc vũ hoàng cùng ta bị phong ấn thì ta cũng mất đi liên hệ với hắn. Ngài cũng biết mục tiêu của thần cấm chủ yếu chính là Hắc vũ hoàng. Một mình hắn phải chịu tới gần bảy thành uy lực của thần cấm thì sao có thể sống được. Chỉ là thanh đao của hắn......”

Tà Nguyệt phất tay ngăn cản Tát Phân nói tiếp rồi từ từ chậm rãi từng bước đi về hướng Niệm Băng. Vừa đi hắn vừa bình tĩnh nói: “Nhân loại, mặc dù thực lực của ngươi vượt xa dự đoán của ta , nhưng ngươi cũng nên biết khi ngươi giao chiến với Ti Na đã cho ta thấy rất nhiều thứ. Chí ít hiện tại ta có thể khẳng định ngươi không phải tới từ thần chi đại lục. Dù ngươi đã mở được thiên nhãn huyệt nhưng đó cũng chỉ là mở được thiên nhãn huyệt mà thôi. Không thể không thừa nhận ngươi chính là một thiên tài, tâm lý cùng tố chất của ngươi rất tốt. Đáng tiếc …thật là đáng tiếc, thực lực của ngươi không đủ để chống đỡ với bọn ta. Nếu như ngươi không có bảy thanh đao trong tay thì Tát Phân cũng có thể dễ dàng giết chết ngươi. Nhìn bộ dạng của ngươi thì bất quá chỉ là một ma pháp sư của nhân loại. Mặc dù ma pháp của ngươi rất quái dị, còn có tiên thiên lĩnh vực quái lạ kia nhưng kết quả cuối cùng của ngươi cũng chỉ có con đường chết. . Ta nghĩ ngươi nhất định có chút liên hệ gì đó với thất long vương. Nếu như ngươi là bằng hữu của bọn họ, đồng thời bọn họ đồng ý để ngươi thủ vệ ở đây, xem ra thất long vương chỉ sợ đang gặp phiền phức. không thể ngờ là hôm nay ta mạo hiểm dẫn người tới đây lại có được một cơ hội tốt như thế này. Nhân loại, ta rất hân thưởng ma pháp của ngươi. Ngươi sở hữu Phệ Ma đao của Hắc vũ hoàng. Nếu như ngươi quy thuận ta thì ta không chỉ có thể tha chết cho ngươi mà còn truyền thụ cho ngươi hắc ám ma pháp cường đại, khiến cho ngươi trở thành tối cường giả của nhân loại. Có thể lúc này ngươi đang muốn kéo dài thời gian, chỉ sợ là ngươi đã không còn cơ hội đó nữa rồi.”

Nghe thấy lời của Tà Nguyệt, tâm lý của niệm Băng bất giác chán nản. Hắn biết không phải là do mình có ý gì khác mà vấn đề chủ yếu là thực lực của mình. Tên gia hỏa tự xưng là Tà Chủ trước mặt kia hiển nhiên chính là thủ lĩnh của đám hắc ám này, cũng chính là Vu Yêu mà Gia Lạp Mạn Địch Tư nói với mình. Bằng vào kinh nghiệm thì thông qua cuộc chiến giữa mình và Ti Na , hắn đã nhận thấy rất rõ ràng. Thực lực của mình rốt cuộc vẫn chưa đủ. Chỉ là Tà Nguyệt vẫn còn quá đề cao Niệm Băng, thực lực của Niệm Băng vẫn còn chưa đạt tới cảnh giới ma đạo sư. Nếu như không phải vừa rồi Phệ Ma đao đột nhiên bạo phát thì chỉ sợ bản thân Niệm Băng đã bị Ti Na đánh cho tan xương nát thịt rồi. Thần phục có thể đổi lấy sinh mạng, nhưng mình có thể làm như vậy không? Không, tuyệt đối không thể , cá tính cao ngạo trong chớp mắt tràn ngập tâm tình của Niệm Băng.

Quay đầu lại, Niệm Băng nhìn thật sâu vào động huyệt, trong lòng thầm cầu nguyện “Gia Lạp Mạn Địch Tư, hy vọng sự hy sinh của ta sẽ mang lại đủ thời gian cho các ngươi. Các ngươi phải cố gắng lên”.

Lúc này Niệm Băng đột nhiên kinh ngạc phát hiện ra trong thâm tâm mình không hề có chút cừu hận, cái gì cũng không có. Đầu óc hắn lúc này tràn ngập sự cố chấp của thâm tâm, hắn không hề suy nghĩ gì cho mình. Hiện tại hắn chỉ muốn ngăn cản hành động của đám người Tà Nguyệt, cản trở địch nhân xâm hại tới thất long vương. Chấp niệm đó khiến cho sự kết hợp của tâm thần cùng ma pháp lực bản thân trở nên hoàn mỹ. Thiên nhãn so với trước nhìn rõ hơn rất nhiều, thất sắc quang diễm chầm chập nhiễu xung quanh sáng dần lên. Niệm Băng hoàn toàn như có thể nghe thấy rõ tiếng hoan hô của ma pháp nguyên tố trong không khí.

Niệm Băng lạnh lùng nhìn Tà Chủ trước mặt, lãnh đạm nói: “Ta từ trước tới giờ không nhận mình là người tốt, cũng càng không nhận mình là chánh nhân quân tử gì. Nhưng ta hiểu rõ một đạo lý “Khát bất ẩm đạo tuyền chi thủy, nhiệt bất tê ác mộc chi ấm”. Ngươi muốn làm hại tới bằng hữu của ta ? Có thể, chỉ là trước mắt là phải bước qua xác của ta. Ngươi nói không sai, mấy người các ngươi ai cũng mạnh hơn ta rất nhiều, nhưng mạnh không phải là đại biểu cho tất cả”.

Ti Na lúc này cũng đã khôi phục được một chút, từ từ đứng dậy. Khuôn mặt mỹ lệ đầy rạng rỡ của nàng ta lúc này đang trở nên trắng bạch: “Giỏi, giỏi cho một tên nhân loại cố chấp. Nếu như ta có thể uống được máu của ngươi thì chí ít cũng khôi phục được bảy phần. Tà chủ đại nhân, người mau giết hắn đi, đừng do dự gì nữa”.

Không ai có thể hiểu rõ Tà Nguyệt hơn nàng. Vừa qua mấy lời nói của Tà Nguyệt hồi nãy, nàng ta biết Tà Nguyệt đã có ý tiếc thương nhân tài, bằng không thì vào thời khắc khẩn trương này hắn cũng không cần phải tốn nhiều lời với Niệm Băng làm gì. Phệ ma đao đã thôn phệ hơn nửa năng lực của Ti Na khiến nàng thật sự rất hận tên nam nhân đang đứng trước mặt kia.

Tà Nguyệt nhíu mày, u lục sắc quang mang trong ánh mắt như cường thịnh hơn mấy phần: “Nhân loại, không lẽ ngươi vẫn còn chưa giác ngộ sao? Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng”.

Khuôn mặt niệm Băng lộ ra nụ cười chế nhạo: “Không cần phải dùng hai từ nhân loại xưng hô với ta. Ta họ Dung, tên của ta là Dung Niệm Băng. Hãy nhớ kỹ tên của ta, ta nghĩ mình sẽ để lại cho các ngươi một ấn tượng rất sâu sắc.”

Tà Chủ lạnh nhạt cười một tiếng nói :“Nếu đã như vậy thì ta chỉ có thể đem ngươi đi hủy diệt thôi ”.

Thân thể của hắn từ từ bay lên mà không hề dựa vào lực lượng nào, U lục sắc quang mang không ngừng vây nhiễu chung quanh . Niệm Băng đột nhiên thất kinh phát hiện ra trong chu vi xung quanh mọi thứ hoàn toàn biến thành màu u lục sắc. Ma pháp nguyên tố trong không khí dần bị cách ly ở bên ngoài khiến cho hắn không thể hấp thu lấy ma pháp nguyên tố bổ sung cho mình. Bằng ý thức của mình, Niệm Băng khống chế ám ảnh khôi lỗi ngăn trước người, đồng thời phóng xuất thiên nhãn lĩnh vực ra. Bạo phong vũ đã tới, Niệm Băng thật không biết mình có thể chi trì được bao lâu.

“Dung Niệm Băng, ngươi vẫn còn chưa hiểu sao? Đừng nói là ngươi chỉ có Phệ Ma đao, dù cho chính Hắc vũ hoàng sống lại cũng chưa chắc đã thắng được ta”.

Một đoàn u lục sắc quang diễm như thiểm điện bắn tới người Niệm Băng. Trong hỏa diễm này không hề có khí tức tồn tại, càng không có hỏa nguyên tố. Nó tựa như là một hỏa diễm rất thuần tịnh nhưng trong nó lại không có chút khí tức thuần tịnh nào.

Thiên nhãn vụt sáng, Niệm Băng cuối cùng cũng hiểu rõ hỏa diễm này là cái gì. Đây chính là u lục sắc chân hỏa, là sự thiêu đốt của tà niệm. Ở trong hỏa diễm, Niệm Băng có thể cảm nhận được linh hồn khí tức. Đương nhiên đó không phải là linh hồn của Tà Chủ mà là một tử linh không biết đã chết bao lâu rồi. Chính lúc này u lục sắc hỏa diễm thoáng động nhẹ, hóa thành một ngọn tên lửa trong nháy mắt tiến vào thiên nhãn lĩnh vực. Tốc độ của hỏa tiễn thật quá nhanh, mặc dù do ảnh hưởng của thiên nhãn lĩnh vực có chậm đi một chút nhưng cũng chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt ám ảnh khôi lỗi.

Phệ Ma đao trong tay ám ảnh khôi lỗi quang mang chợt lóe lên, u lục sắc hỏa diễm tức thì tiêu thất còn năng lượng của ám ảnh khôi lỗi thì lại tăng thêm một chút. Tà Nguyệt buột miệng khen: “Tốt, không hổ là Phệ Ma đao. Xem ra ta đoán không sai, năng lượng của Phệ Ma đao không biết bị ngươi dùng phương pháp gì làm ba động nên mới có thể hấp thu hết khí tức của hắc ám và tà ác. Quả nhiên là một thanh hắc ám thần khí đỉnh cấp, bất quá có thần khí không chưa đủ mà còn phải coi thực lực của người sử dụng như thế nào”.

Vừa nói trong thì trong tay hắn xuất hiện một cái hắc sắc linh đang (cái chuông gió), linh đang này có ba phiến chạm vào nhau phát ra một tiếng “đinh” khe khẽ. Thanh âm rất nhẹ nhưng khi Niệm Băng nghe thấy thì lại giống như bị một tiếng chuông lớn vang bên tai, bất giác lui về sau một bước xém chút nữa lảo đảo ngã xuống đất. Bảy ảnh khôi lổi đứng trước mặt cũng ảm đạm đi rất nhiều. Chỉ có quang mang của bảy thanh thần đao thì vẫn cường thịnh như cũ. Biến hóa này khiến cho thâm tâm Niệm Băng kinh hãi, hắn căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.

Tà Nguyệt mỉm cười nói: “Ta không nghĩ sẽ vì ngươi mà hao phí quá nhiều pháp lực, vì vậy mới dùng một hắc ám thần khí là Đoạt Phách Linh này để tiễn ngươi đi. Đoạt phách có bảy tiếng, nhất vi chấn chi gian ”.

Dứt lời, linh đang trong tay hắn khẽ rung lên. Tức thì linh thanh so với hồi nãy mạnh hơn rất nhiều. Niệm Băng lúc này chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, thiên nhãn huyệt tự động đóng lại, ma pháp lực trong cơ thể như bị cái gì đó trói buộc. Thiên nhãn lĩnh vực mất đi sự khống chế của Niệm Băng tự động biến mất. Khi hắn tỉnh táo lại thì phát hiện bên người chỉ còn bảy ảnh khôi lỗi. Chỉ là trừ ám ảnh khôi lỗi ra thì quang mang những ảnh khôi lỗi khác ảm đạm đi tới mức không còn thấy rõ. Niệm Băng bất giác cười khổ, Tà Chủ so với tưởng tượng của hắn đáng sợ hơn quá nhiều, đó chỉ mới là một tiếng kêu củalinh đang thôi.

Tà Nguyệt lạnh nhạt cười nói: “Xem ra ta vẫn còn đánh giá ngươi quá cao. Một cái chấn chi gian ngươi đã chịu không nổi. Hiện tại có lẽ ngươi cũng hiểu rõ, đỉnh cấp thần khí còn phải coi nằm trong tay người sử dụng là ai. Đây là tiếng thứ hai của Đoạt Phách Linh tuyệt chi âm. Nếu như ngươi có thể chịu nổi thì ta tạm thời tha cho ngươi một mạng”. Dứt lời, Đoạt Phách Linh trong tay hắn một lần nữa đưa lên.

Niệm Băng ráng gượng đứng dậy, tả thủ phất lên thu hồi lại bảy thanh ma pháp đao, đồng thời tán đi năng lượng của bảy ảnh khôi lỗi. Năng lượng của toàn hệ ảnh khôi lỗi tức thì trở về người Niệm Băng khiến cho tinh thần của niệm Băng khôi phục lại chút ít, đồng thời khiến cho ma pháp lực của hắn tăng lên khá nhiều. Chỉ là Phệ Ma đao không hề cấp cho hắn một chút năng lượng gì, tựa hồ như tất cả khí tức tà ác mới khi nãy hấp thu đều bị đao thôn phệ hết.

“Chờ một chút” Niệm Băng đột nhiên lên tiếng, hắn mở rộng hai tay ra cho thấy mình không có ý phản kháng. “Một tiếng linh của ngươi đã phá tan tiên thiên lĩnh vực của ta, ta thừa nhận mình không phải là đối thủ của ngươi.”

Tà Nguyệt có chút hứng thú nhìn Niệm Băng nói: “Nói như vậy thì ngươi sẽ thần phục ta?”.

Sở dĩ hắn coi trọng Niệm Băng bởi vì thiên phú của Niệm Băng thì dù là Tát Phân hay Ti Na cũng không thể so sánh. Chỉ cần dạy dỗ thích hợp thì với thiên phú đó hoàn toàn có thể biến Niệm Băng trở thành một người như hắn. Tát Phân mặc dù rất cường đại nhưng hắn cũng chỉ là một Minh Vu, khác biệt lớn nhất giữa Minh Vu và Vu Yêu chính là Minh Vu không có thân thể. Không có thân thể đương nhiên là không sợ vật lý công kích nhưng không có thân thể thì tự nhiên cũng không có khiếu huyệt.

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 78

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự