Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 118 Tiên thiên lĩnh vực

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6403 chữ · khoảng 23 phút đọc

Sau ba tháng kể từ lúc Dung Thân vương dẫn quân cùng Lãng Mộc đế quốc khai chiến thì bên trong Hoa Dung đế quốc, Niệm Băng vẫn chẳng hay biết gì cả. Hắn lúc này vẫn còn đang nỗ lực không ngừng để giải cứu Phượng Nữ mặc dù nỗ lực đó có thể nói là vô vọng.

Mây mù mờ ảo như làn sương dập dềnh trong không gian, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến cho đỉnh núi tăng thêm phần ẩm ướt.

Khi màn mây sương tan đi lộ ra một đỉnh núi. Ở ngay giữa đỉnh núi, Bàn Tử ngồi trên mặt đất, khóe miệng vẫn còn đang ngậm cái gì:

“Ài, cái đùi gà cuối cùng ta cũng đã ăn hết rồi, sao cái tên gia hỏa này vẫn còn chưa tới, làm vậy chẳng phải cố ý thử vị đạo của ta sao? Muốn ăn một bữa ăn của hắn thật không dễ a! Ông trời ơi! Sao ông không để hắn làm nữ nhân cơ chứ, nếu như quả thật vậy thì dù ta có liều cái mạng này cũng phải cưới hắn làm vợ để hắn ngày ngày an ủi cái miệng của ta.”

Vừa nói, cái tay dính đầy mỡ mập ú của Bàn Tử nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng, khuôn mặt lộ vẻ ai oán, chỉ là, nét ai oán xuất hiện trên khuôn mặt hắn thật sự rất buồn cười.

“Bàn Tử, ngươi đang nằm mơ ban ngày a. Ngươi cho rằng lần này ta đánh không lại ngươi sao? Chỉ cần ta thắng thì ngươi phải trả Phượng Nữ lại cho ta.”

Một thanh âm âm trầm trầm như từ cửu u vang lên.

Bảy đạo quang mang rực rỡ nhẹ nhàng bay tới. Một âm thanh khe khẽ vang lên, một đồ án hình bắc đẩu thất tinh xuất hiện trước mặt Bàn Tử khoảng ba trượng. Đây là bảy chuôi đao, nhưng chỉ có chuôi đao lộ ra bên ngoài. Trên mỗi chuôi đao đều gắn một viên bảo thạch khác nhau, màu sắc cũng không giống nhau. Lam, hồng, thanh, hoàng, ngân, bạch, hắc bảy loại màu sắc giao vào nhau khiến cho khắp đỉnh núi tức thì được bao phủ bởi một màn bảo quang huyền ảo.

Đây thật sự không phải là bảo quang bình thường mà chính là một kết giới đặc biệt được tạo bởi bảy loại ma pháp nguyên tố khác nhau dung hợp nhau. Trừ phi người thi pháp đồng ý hoặc thất sắc bảo thạch dẫn động kết giới bên ngoài hoàn toàn bị phá hủy, bằng không thì bất kỳ ai cũng đừng hòng di chuyển bảy thanh đao này.

Bàn Tử vỗ tay cười nói:

“Hay a! Hay a! Cuối cùng bảo bối cũng đã tới, tiểu tử mau ra đây đi, mau cho ta xem thử coi ngươi có trò chơi gì mới không, nếu đánh thắng ta thì ta sẽ trả Phượng Nữ cho ngươi, bằng không thì cứ theo quy tắc cũ, làm một bữa tiệc bảy món (thất hệ đại xan) cho ta xơi.”

“Hừm, Bàn Tử, ngươi cẩn thận một chút. Lần này chỉ sợ ngươi ăn không nổi tiệc bảy món mà còn phải táng mạng ở đây đó.”

Trong mây mù, một thân ảnh mặc hắc sắc bố y từ từ bước tới. Đó chính là Niệm Băng. Niệm băng không hề đưa mắt nhìn Bàn Tử mà mục quang lại chăm chú nhìn lên bảy viên bảo thạch đang phát ánh sáng rực rỡ, dường như đó mới là toàn bộ sinh mệnh của hắn. Trong suốt ba tháng qua, tính cách kiên nhẫn của Niệm Băng dần bộc lộ ra hết. Cứ mỗi mười ngày gian khổ tỉ thí hắn đều chiến bại. Nhưng càng thua càng đánh, từ lúc ban đầu không có năng lực chống đỡ cho tới bây giờ Bàn Tử đã phải e ngại. Thực lực của Niệm Băng tăng theo một đường thẳng đứng đến mức ngay bây giờ Niệm Băng cũng không biết thực lực mình đã đạt tới trình độ nào, nhưng hắn lại nhớ rất rõ diệu dụng của thiên nhãn huyệt. Đúng thật tiên thiên lĩnh vực còn lâu mới có thể so sánh.

Ba tháng, mỗi mười ngày chiến đấu một lần, Niệm Băng đều phải trải qua một lần khó khăn, việc hắn cùng Bàn Tử giao đấu cơ hồ trở thành thói quen. Mỗi lần đều do Niệm Băng toàn lực công kích, Bàn Tử dùng đủ biện pháp để hóa giải. Đến khi Niệm Băng phát hiện ra mình vô pháp phá vỡ phòng ngự của Bàn Tử thì chỉ còn có thể chịu thua. Kết quả thua chính là phải đi nấu ăn, toàn lực làm đủ các món sơn hào hải vị cho Bàn Tử ăn.

Càng tiếp xúc, Niệm Băng kinh dị phát hiện, ở phương diện ẩm thực, Bàn Tử lại có rất nhiều lý giải sâu sắc, thường đưa ra ý kiến với Niệm Băng. Những ý kiến của hắn nói, không phải đại loại như làm gà phải rửa sạch mà thường đánh vào những điểm quan trọng. Niệm Băng đối với Bàn Tử chỉ còn biết gọi là mỹ thực gia. Những ý kiến của lão giúp cho Niệm Băng ở phương diện trù nghệ không ngừng tiến bộ, từ món Băng hỏa cửu trọng thiên sáng tạo ra thất hệ đại xan.

Mặc dù trù nghệ có tiến bộ nhưng Niệm Băng không hề quan tâm tới. Bất quá cái làm Niệm Băng đau khổ nhất chính là mỗi lần nấu ăn xong đều bị Bàn Tử dùng trọng quyền tẩy lễ, sau đó lại bị y đánh xuống dưới đất tiến nhập vào tiên thiên cảnh giới tu luyện. Cảm giác tu luyện thật rất tuyệt vời nhưng cứ mười ngày bị đánh một lần quả thật không thoải mái chút nào. May mắn Bàn Tử đánh cũng có phân lượng, không mang lại cho Niệm Băng một thương hại thực sự nào cả.

Bàn Tử cười hắc hắc, nói: “Vậy còn phải xem bản lĩnh của ngươi. Ngươi phải biết rằng Bàn Tử vì ăn, thậm chí có thể liều mạng. Vì nhục ti rất quý, nhục phiến giá cả lại rất cao, nếu có một khối thịt to, hai người đều có thể bỏ đấy. Đến đây đi, đến đây, bụng ta vẫn còn đầy thịt mỡ, phỏng chừng còn có thể đùa giỡn với ngươi một hồi.”

Niệm Băng thở dài nói:

“Bàn Tử, ngươi cần gì phải làm khó ta như thế? Ngươi trả ta Phượng Nữ, cùng lắm thì, ta cho ngươi liên tục ăn thất hệ đại xan trong một tháng. Nếu ngươi không chịu cho ta thấy Phượng Nữ, hôm nay ta cho dù liều mạng dùng tới sinh mệnh ma pháp, cũng phải khiến ngươi lưu lại ở chỗ này. Đã ba tháng nay ngươi không cho ta thấy Phượng Nữ dù chỉ một lần, hôm nay ta phải liều mạng với ngươi.”

Bàn Tử nhéo nhéo cái cằm đầy thịt của mình, nói: “Không thể làm vậy được, nếu trong lòng ngươi không có chỗ dựa là tưởng niệm, hương vị làm ra sẽ kém đi, đã ăn qua thứ ngon nhất, ngươi lại để cho ta ăn thứ kém một bậc sao được? Nói thật nhé, thiên phú của tiểu tử ngươi là tốt nhất trong những người ta từng thấy. Với thân thể nhân loại mà có thể luyện ma pháp tới cảnh giới của ngươi, thật sự khiến cho Bàn Tử ta rất bội phục! Tiểu tử, ngươi nghĩ ở trước mặt ta, ngươi có thể sử dụng sinh mệnh ma pháp được hay sao?”

Niệm Băng cười khổ:

“Ngươi cũng không phải không biết, ta luyện ma pháp, không phải để làm một gã ma pháp sư, mà để có thể làm ra thức ăn ngon hơn. Huống chi, ta tối đa cũng chỉ có thể dụng xuất bát cấp ma pháp mà thôi, sử dụng cửu giai ma pháp với ta mà nói đã là quá sức rồi”.

Bàn Tử lắc lắc đầu, nói:

“Không giống. Mặc dù ngươi chỉ có thể dụng xuất bát cấp ma pháp, nhưng đối với ma pháp khống chế và lý giải ta thấy ma đạo sư cũng vô pháp so với ngươi. Thử hỏi, bọn họ ai có thể làm được Băng Hỏa Đồng Nguyên, không chỉ sử dụng được Băng Hỏa Đồng Nguyên lực mà còn có thể phát động phong, thổ, không gian, quang minh, hắm ám năm chủng loại nguyên tố khác nữa? Mặc dù chỉ là phụ trợ, nhưng ngươi cũng là toàn hệ ma pháp sư đầu tiên trên đại lục. Nhớ lại, bọn họ gọi ngươi là Băng Hỏa Ma trù, quả thật, lực lượng của ngươi căn bản đều ở băng, hỏa, danh hiệu này quả thực rất thích hợp với ngươi. Nhưng có điều ta không hiểu, là ma pháp lực của ngươi thăng tiến cực nhanh, theo lý thuyết mà nói thì ngươi phải sử dụng được cao giai ma pháp rồi mới đúng, vì sao vẫn cứ giữ tình trạng như cũ vậy? Ha ha! Hôm nay ta lại có món ngon để ăn rồi.”

Niệm Băng hàn quang đại thịnh, nhíu mày:

“Nói như vậy chúng ta vẫn phải đánh? Ngươi muốn biết vì sao ma pháp của ta vẫn cứ đứng lại tại trạng thái như trước đúng không? Cái này vài ngày gần đây ta mới hiểu rõ. Bàn Tử, hôm nay ta sẽ để cho ngươi thấy ma pháp tiến bộ của ta như thế nào.”

Bàn Tử cười nói:

“Đương nhiên, đương nhiên, ta còn chờ ăn thất hệ đại xan của ngươi nữa. Cũng giống lần trước, ta cho ngươi thời gian ngâm xướng chú ngữ. Niệm chú ngữ đi! Trước khi ăn cơm hoạt động một chút quả thật cũng tốt, gần đây tựa hồ lại béo hơn không ít. Xem xem tiến bộ của ngươi ảnh hưởng nhiều hay ít tới ta.”

Niệm Băng ánh mắt thay đổi, trở nên cố chấp dị thường, từ đầu tới cuối, ánh mắt của hắn đều dừng lại trên bảy khối bảo thạch lộ ra bên ngoài kia:

“Thời gian chúng ta biết nhau cũng không ngắn, ta còn chưa giới thiệu cho ngươi tên lũ gia hỏa kiếm cơm của ta, chúng đều là bằng hữu thân mật nhất của ta.”

Bàn Tử có chút tò mò nói: “Đúng vậy! Quả thật chưa từng nghe ngươi nói qua. Bảy chuôi đao này đều kỳ quái. Ngươi nói cho ta nghe một chút đi.”

Niệm Băng trong mắt toát ra hào quang si mê: “

Băng tuyết nữ thần đích thán tức thần lộ!”. Một tiếng vù vù nhỏ, lam quang đột nhiên phóng thích, băng nguyên tố trên đỉnh núi rõ ràng cường thịnh hơn.

“Hỏa diễm chi thần đích bào hao chánh dương đao!” Hồng quang chiếu rực, đây chính là đại diện hỏa thần khí.

“Tự do chi phong đích khinh ngâm ngạo thiên đao!” Thanh quang chiếu rực, đây chính là đại diện phong thần khí.

“Đại địa tô tỉnh đích toàn luật trường sanh đao!” Hoàng quang chiếu rực, đây chính là đại diện địa thần khí.

“Thần ky bách biến đích lục mang tuyền ki đao!” Ngân quang chiếu rực, đây chính là đại diện không gian thần khí.

“Quán thông thiên địa đích thự quang thánh diệu đao!” Bạch quang chiếu rực, đây chính là đại diện quang minh thần khí.

“Vĩnh thế địa ngục đích trớ chú phệ ma đao!” Hắc quang chiếu rực, đây chính là đại diện hắc ám thần khí.

Thất sắc quang mang đột nhiên phóng thích, đan vào nhau tạo thành sắc thái rực rỡ như cầu vồng. Niệm Băng trên mặt nở nụ cười, nhìn hào quang bảy màu nói:

“Chúng là thất đại thần nhận, cũng là ma pháp trượng ngưng tụ băng, hỏa, phong, thổ, không gian, quang minh, hắc ám thất loại nguyên tố. Tối trọng yếu, chúng nó đều là thái đao của ta.”

Nụ cười trên mặt Bàn Tử đột nhiên tiêu thất mà thay bằng vẻ ngưng trọng, hắn cảm giác được, lúc này khí tức của Niệm Băng so với lúc trước rõ ràng bất đồng, một tầng kim quang nhàn nhạt xuất hiện trên người hắn, thật bất ngờ, đúng là đỉnh phong trong đấu khí – đấu thần khí. Thân trên hơi nghiêng về phía trước thân thể béo mập được kim quang bao bọc, lúc này Bàn Tử tựa như một thanh trọng kiếm thật sự. Đúng vậy, hắn chính là một vũ giả tối cao, xưng hào thần sư. Đồng thời Niệm Băng cũng biết Bàn Tử là thần sư thuộc hệ kiếm thánh, giống như ban đầu hắn suy nghĩ, thực lực của Bàn Tử tuyệt đối có thể vượt trên cả bán thần chi thể.

Niệm Băng trong mắt hào quang đại phóng, hai tay nâng lên, ngón tay thon dài linh hoạt theo cánh tay nhanh chóng di chuyển, nhanh chóng xuất hiện trước thân y hai cái lục mang tinh, một hồng, một lam, nhìn qua hết sức rõ nét: “Băng Tuyết nữ thần a! Thỉnh người ban cho ta vĩnh đống chi băng, hỏa diễm chi thần a! Thỉnh người ban cho ta phượng hoàng niết bàn chi diễm, dùng tên của ta, cực hạn băng hỏa, dung hợp!”. Bảy khối bảo thạch trên bảy chuôi đao đồng thời phát sáng, hồng lam lưỡng sắc quang mang phát động, kéo theo ngũ sắc quang mang hướng Niệm Băng tiến tới.

Thất sắc quang mang bao bọc thân thể người trẻ tuổi, theo hai cái lục mang tinh hồng lam lúc trước dẫn động, hình thành một tầng toàn hệ kết giới quái dị, Niệm Băng trong mắt ánh lên một nụ cười quái dị, nhìn Bàn Tử nói: “Cho ngươi thử đặc kỹ ma pháp ta vừa nghiên cứu ra, Toàn hệ ảnh chi khôi lỗi (khôi lỗi - rối thuật).”

Quang mang của ma pháp chợt chuyển biến. Thất sắc quang mang rực rỡ bao quanh thân hình Niệm Băng chợt xạ ra bảy đạo quang tuyến lam hồng, thanh, hoàng, ngân, bạch, hắc. Thất sắc quang mang phân biệt nhau cùng dừng lại trước bảy chuôi đao. Hai mắt Niệm Băng chợt phát sáng, tại mi tâm xuất hiện một hình tròn quỷ dị trông giống như một con mắt không rõ ràng. Trong nháy mắt tinh thần lực không ngừng tuôn ra dung hợp với bảy đạo quang mang vừa bắn ra, thất sắc quang mang bắt đầu phát sinh biến hóa, bảy loại quang mang cơ hồ cùng đồng thời ngưng kết lại thành hình rồi đột nhiên xuất hiện thất sắc nhân hình. Đây tịnh không phải là nhân hình huyễn hóa mà hoàn toàn do ma pháp nguyên tố tạo thành. Bất luận là chiều cao, ngoại hình đều giống hệt như Niệm Băng. Chỉ là bản thân do năng lượng tạo thành nên thân thể có thể nhìn xuyên thấu qua được.

Thất sắc quang ảnh đồng thời đưa tay rút lấy bảy thanh bảo đao vốn đang được cắm dưới đất. Trong nháy mắt, lam, hồng , hoàng, ngân, bạch, hắc thất sắc quang mang đột nhiên rực sáng. Bảy nhân ảnh cùng bảy thanh đao tựa như hợp thành một thể, thất sắc quang ảnh di động cơ hồ như dùng mắt thường không thể theo kịp tốc độ. Chỉ thấy bóng người lóe lên, bảy đạo nhân ảnh đã vây lấy Bàn Tử vào giữa.

Bàn Tử thất kinh nhìn bảy đạo quang ảnh mang khí tức kì dị vây xung quanh nghi hoặc hỏi:

“Niệm Băng, tiểu tử nhà ngươi dùng cái gì thế, là ma pháp thật sao?”

Niệm Băng khẽ cười nói:

“Đương nhiên là ma pháp. Ngươi không hề nghe nói qua trong hắc ám ma pháp có một loại là khôi lỗi thuật (rối thuật) sao? Có thể sai khiến người mất đi thần trí làm rối cho mình. Có điều khôi lỗi thuật thật quá tàn ác, lại phải cần người sống làm vật dẫn, ta thật sự làm không được. Bất quá, trải qua mấy ngày nghiên cứu, đem khôi lỗi thuật cùng toàn hệ ma pháp của ta dung hợp sáng tạo ra ma pháp này. Bàn Tử, phòng ngự của ngươi là mạnh nhất trong những người mà ta đã gặp qua. Nếu như ta đoán không sai thì đấu khí của ngươi thuộc thổ chúc tính. Ngươi chính là một ma vũ sư, tu luyện chính là thổ hệ ma pháp. Muốn phá phòng ngự của ngươi trừ phi ta có thể thao túng được cấm chú ma pháp thì may ra mới có thể làm được. Nhưng ta còn có biện pháp khác, chính là dựa vào sự sắc bén của thần khí. Phòng ngự của ngươi dù có mạnh không lẽ đối diện với các ma pháp đao có sự hỗ trợ ma pháp khí của ta thì có thể phòng ngự được sao? Ta thật không tin, hôm nay để cho bảy người bọn nó chơi với ngươi. Ngươi hãy cẩn thận đấy!”

Toàn hệ ảnh chi khôi lỗi hao phí vô số tâm lực của Niệm Băng. Nếu như quả thiên nhãn huyệt vẫn chưa mở thì Niệm Băng gần như không thể khống chế ma pháp này. Nhưng trải qua không ngừng nghiên cứu cộng thêm khí tức tiên thiên gia tăng không ngừng, vì vậy tới nay hắn đã thành công. Bảy khôi lỗi do năng lượng ngưng tụ, mỗi tên đều lấy tiên thiên năng lượng làm cơ sở. Một khi hình thành thì không cần ma pháp lực của Niệm Băng duy trì, dựa vào đặc tính tiên thiên năng lượng bọn chúng cũng có thể tự mình hấp thu ma pháp nguyên tố trong không khí để duy trì bản thân. Hành động của bọn chúng đều do tinh thần lực của Niệm Băng khống chế.

Thiên nhãn huyệt mang lại cho Niệm Băng hai lợi ích cực lớn, thứ nhất chính là làm cho thực lực cùng linh khiếu phát triển hoàn chỉnh, thứ hai là làm tinh thần lực gia tăng nhanh chóng. Trải qua không ngừng tu luyện, hiện tại tinh thần lực của Niệm Băng có thể dễ dàng cùng lúc điều khiển phát động mười mấy ma pháp khác nhau công kích. Niệm Băng càng lúc càng tin rằng trình độ tinh thần lực của mình mặc dù không thể so sánh với Long triệu hoán sư Hi Lạp Đức nhưng cũng không kém bao nhiêu.

Bảy khôi lỗi nắm trong tay bảy thanh tuyệt thế thần đao cùng lúc chuyển động, bảy loại khí tức bất đồng giao thoa tạo thành một cái lưới cực lớn hướng thẳng về phía Bàn Tử. Không chút màu mè, không chút thanh thế, bảy thanh bảo đao cùng lao về phía trước, đao mang dài cả trượng phóng ra trong nháy mắt đã phong kín toàn bộ chu vi xung quanh Bàn Tử. Bảy khôi lỗi như huynh đệ một nhà, phối hợp vô cùng chặt chẽ.

Bàn Tử luôn tự cho mình phòng ngự siêu cường nhưng đối diện với đao mang của bảy thanh tuyệt thế thần đao này cũng không dám coi thường, thần đấu khí đột nhiên bùng phát, cả thân hình mập mạp hơi nghiêng qua, hai tay cùng lúc huy động.

Đinh, đinh, đinh, đinh, đinh, đinh, đinh.

Bảy thanh âm thánh thót vang lên, đám khôi lỗi tức thì bị chấn văng ra ngoài cả trượng. Nhưng bảy đạo thân ảnh một lần nữa hợp lại, đao mang vẫn y như cũ tiếp tục tấn công Bàn Tử. Quang mang trên thân đao chính là ma pháp lực được áp súc cực độ, cộng thêm bản thân đao rất sắc bén cùng với uy lực gia tăng từ bảy khối đính cấp bảo thạch. Vì vậy mặc dù thanh thế không lớn nhưng công kích lực tuyệt đối là kinh khủng.

Niệm Băng lúc này cũng không hề nhẹ nhàng. Cùng lúc khống chế bảy con khôi lỗi khiến hắn phải tập trung toàn bộ tinh thần. Trải qua ba tháng với hơn mười lần so tài, thực lực của Bàn Tử Niệm Băng sớm đã có cái nhìn toàn diện. Chỉ cần khinh thường một chút Bàn Tử sẽ có thể tìm ra cơ hội phá tan khôi lỗi trận. Thực lực của bảy con khôi lỗi này tương đương với bảy vũ đấu gia. Bọn chúng sở dĩ có thể quấn lấy Bàn Tử chống đỡ ngoại trừ do dưới sự khống chế tinh thần lực của Niệm Băng phối hợp hoàn mỹ ra, còn có thất hệ ma pháp cùng bảy thanh ma pháp đao có tác dụng tương hỗ lẫn nhau. Kết hợp những đặc điểm này mới khiến cho Bàn Tử cảm thấy e ngại.

Từng dấu vết sâu hoắm không ngừng xuất hiện trên lớp nham thạch trên đỉnh núi. Thân thể của Bàn Tử linh hoạt một cách dị thường, cộng thêm sự mạnh mẽ của thần đấu khí. Mặc dù tốc độ của các con khôi lỗi làm cho ông ta ứng phó không kịp nhưng cũng có thể miễn cưỡng duy trì. Quang mang từ ánh mắt của Bàn Tử không ngừng biến hóa, từ kinh ngạc dần dần chuyển sang nghiêm trọng. Ban đầu, theo ý nghĩ của ông ta thì Niệm Băng muốn đối kháng với mình không có mười năm, tám năm tuyệt đối không thể làm được. Nhưng ông vạn vạn lần không ngờ Niệm Băng lại nghĩ ra cái phương pháp này, dựa vào đặc tính của toàn hệ ma pháp cộng thêm sự phối hợp của bảy thanh thần đao lại có thể vây khốn lấy ông ta. Nhìn đao mang phát ra, trong lòng Bàn Tử có chút cố kỵ. Mặc dù ông cực kỳ có niềm tin với mình nhưng cũng không dám dùng tấm thân mập mạp ngạnh tiếp lấy thần đao.

Công kích của bảy con khôi lỗi cực kỳ đơn giản, chỉ dựa vào tốc độ, thần đấu khí mặc dù cường đại nhưng đối với con khôi lỗi do hoàn toàn ma pháp nguyên tố ngưng tụ thành thì hiệu quả không lớn. Tốc độ của khôi lỗi hoàn toàn dựa vào chuyển động của ma pháp nguyên tố. Trong không trung lúc này chỉ có bảy đạo tàn ảnh. Dù cho là Niệm Băng đang khống chế cũng phải thông qua thiên nhãn mới có thể nhìn thấy rõ chuyển động của các con khôi lỗi. Bàn Tử dù mạnh hơn thì lúc này cũng chỉ có thể dựa vào linh cảm cường đại của mình để hết lần này tới lần khác dụng đấu khí đánh lui lũ khôi lỗi. Đối mặt với con khôi lỗi có thể tự động hấp thu ma pháp nguyên tố ở bên ngoài, Bàn Tử càng lúc càng tiêu hao sức lực. Niệm Băng lúc này cũng không nôn nóng, cái mà hắn muốn làm chính là tiêu hao đi phần lớn đấu khí của Bàn Tử rồi tìm cơ hội giành thắng lợi.

Thất sắc thân ảnh không biết mệt mỏi cứ không ngừng lóe lên, vết tích trên mặt đất càng lúc càng nhiều. Thần đấu khí của Bàn Tử mặc dù cường đại nhưng hết lần này đến lần khác tiêu hao đi cũng khiến hắn chịu không nổi. Cuối cùng, Bàn Tử cũng phải ra tay, thần đấu khí tức thì bạo phát chấn lui bảy con khôi lỗi, lập tức thân thể to lớn của Bàn Tử tiến lên tới trước mặt Niệm Băng, một quyền đánh thẳng vào ngực Niệm Băng. Muốn phá thất ảnh khôi lỗi trận thì biện pháp tốt nhất chính là phá tan ngọn nguồn sinh ra nó. Đây chính là lần đầu tiên giao chiến với Niệm Băng Bàn Tử chủ động xuất kích. Có thể bức Bàn Tử tới mức này, Niệm Băng cũng đã đáng tự hào.

Ánh mắt Niệm Băng lộ nét chế giễu, mắt nhìn thấy Bàn Tử tới bên người cũng không hề tránh né. Đột nhiên, một vầng bảy sắc ánh sáng từ người Niệm Băng rực lên, bảy khối thất sắc quang châu ngưng kết lại, mỗi hạt châu mang theo năng lượng ma pháp bành trướng khủng bố, lấy Niệm Băng làm trung tâm, trong khuôn viên ba trượng không gian hoàn toàn bị uốn cong, ma pháp nguyên tố nồng nặc như phong tỏa toàn bộ. Cả người Bàn Tử vốn đang lao đến rất nhanh, nháy mắt lại trở nên chậm đi rõ rệt.

Trong ánh quang mang lấp lóe, bảy thân ảnh khôi lỗi cùng đồng thời biến mất rồi lại cùng xuất hiện bao vây lấy Bàn Tử vào giữa, chỉ là lần này không giống lần trước, Bàn Tử trong thất sắc quang mang bị uốn cong, tốc độ đại giảm, trong khi tốc độ của bảy con khôi lỗi lại tăng lên gấp đôi. Thất sắc quang mang cùng lóe lên, Bàn Tử mặc dù phát động thần đấu khí đánh lui bảy con khôi lỗi nhưng trên người lúc này đã xuất hiện bảy vết ngân tích. Bàn Tử thất kinh, năng lượng phát ra từ người Niệm Băng quá quỷ dị.

Dưới sự thúc động toàn lực thần đấu khí, cả thân hình to lớn của Bàn Tử tán phát kim quang như vầng thái dương. Bàn Tử không chút dừng lại, một quyền đánh mạnh xuống mặt đất. Cả ngọn núi tức thì sụp đổ. Bàn Tử dựa vào lực phản chấn cực mạnh bay thẳng lên không trung miễn cưỡng thoát ra khỏi thất sắc năng lượng uốn cong kia. Chỉ là lúc này trên người Bàn Tử đã có hơn mười mấy vết thương. Những vết thương này tuyệt không hề đơn giản.

Bảy thanh thần đao mang theo mảy loại ma pháp khí tức khác nhau như kim châm tiến vào cơ thể Bàn Tử, dưới sự khống chế của Niệm Băng sinh thành bảy loại năng lượng tiến nhập vào cơ thể, tức thì tương sanh hóa tương khắc, ma pháp năng lượng mau chóng bành trướng phá hoại các cơ năng trên người Bàn Tử…, nếu như không phải lực phòng ngự trên người cường hãn thì chỉ sợ nội tạng Bàn Tử lúc này đã bị bảy khí tức khác nhau đánh cho nát vụn. Niệm Băng dưới sự bao bọc của thất sắc quang mang uốn cong cả người bay phiêu phù giữa không trung. Bàn Tử ly khai khỏi phạm vi năng lượng của Niệm Băng, thất sắc ảnh khôi lỗi mặc dù không ngừng tấn công nhưng tạm thời cũng không tạo nên uy hiếp. Trên người Bàn Tử chợt hiện lên thất sắc quang hoa. Xuất hiện đầu tiên chính là hoàng sắc quang mang, tiếp theo đó là hồng, lam, thanh, ngân, bạch, hắc. Mỗi loại quang mang xuất hiện thì ma pháp lực xâm nhập vào cơ thể hắn lại bị bức ra một loại. Bảy loại quang mang trước sau lóe lên khiến cho năng lượng của mười mấy đao trước đó giảm đi, không còn tạo thành uy hiếp. Mặc dù như thế nhưng Bàn Tử vẫn bị kinh hãi một hồi, cơ thịt trên mặt không ngừng rung rẩy, hoàng sắc quang mang bắt đầu ngưng tụ thành một thanh trường kiếm thuần năng lượng, mang theo kim sắc đấu khí. Khi thanh kiếm quét một vòng tạo thành một đạo quang mang khiến cho thất ảnh khôi lỗi cũng vô pháp tiếp cận.

Niệm Băng kinh dị nhìn Bàn Tử:

“Không thể nào, ngươi sao cũng có toàn hệ ma pháp chứ?”

Nguyên lai, Niệm Băng nghĩ Bàn Tử vừa rồi trúng công kích thì sẽ bị trọng thương. Nhưng với tình huống hiện tại mà nói thì mặc dù Bàn Tử có thụ thương nhưng thương thế còn lâu mới như Niệm Băng tưởng tượng. Đặc biệt khi toàn thân Bàn Tử lấp lánh thất sắc quang mang thì Niệm Băng cảm thấy rất rõ ma pháp nguyên tố đang bị ép ra ngoài.

Bàn Tử vừa ứng phó với thất ảnh khôi lỗi, vừa phẫn nộ hét lên:

“Hay cho tiểu tử giảo hoạt, ngay cả tiên thiên lĩnh vực cũng đã giác tỉnh, sém chút nữa là bị ngươi làm mất mặt rồi. Mẹ nó, đây là lĩnh vực gì thế?”

Niệm Băng cười nói:

“Đây chính là bí mật khiến ta trước giờ vẫn không thể tiến tới cảnh giới ma đạo sư. Tiên thiên lĩnh vực hấp thu quá nhiều tiên thiên khí tức và ma pháp lực của ta, mới vừa rồi nó mới giác tỉnh. Ngươi chính là thử nghiệm đầu tiên, cảm giác không tệ a. Ta đặt cho lĩnh vực này là thiên nhãn lĩnh vực. Bởi vì nó dưới sự hỗ trợ của thiên nhãn huyệt mới hình thành. Hơn nữa chỉ có dưới tác dụng của thiên nhãn huyệt mới có thể phát huy hoàn toàn khả năng của nó. Lĩnh vực của ta không có công kích lực mà chỉ có tác dụng tăng cường năng lượng và phòng ngư năng lực thôi. Thế nào, cảm giác không tệ a? Ảnh các khôi lỗi trong lĩnh vực của ta có thể phát huy uy lực gấp hai lần. Dù cho ngươi có thần đấu khí chỉ sợ cũng khó mà ứng phó được.”

“Hảo tiểu tử, xem ra ngươi thật đã mạnh hơn rất nhiều. Coi bộ không thể hiện chút bản lĩnh thì muốn đánh bại ngươi cũng không dễ. Tiếp lấy một chiêu Nghịch thiên trảm của ta! Xem xem lĩnh vực của ngươi cùng lũ khôi lỗi có thể phòng ngự được không.”

Thân ảnh của Bàn Tử lúc này sớm đã biến mất. Cả người hắn như một vầng thái dương thật lớn, kim sắc quang mang không ngừng chói lọi, trong tay cầm đấu khí kiếm đưa cao quá đầu. Không khí như bị xé nát. Bảy con khôi lỗi đang tấn công tốc độ chợt chậm lại rồi vẹt ra, một áp lực to lớn dị thường phiêu phú trên không trung khiến thâm tâm Niệm Băng chợt thấy kinh hãi bất giác lui về phía sau. Thất ảnh khôi lỗi cũng tức thì bay lại dung nhập vào thiên nhãn lĩnh vực. Chỉ có như vậy thì thất ảnh khôi lỗi này mới có thể phát huy tác dụng mạnh nhất của nó. Đúng ra thất ảnh khôi lỗi này với năng lực của Niệm Băng cũng vô pháp mà tạo thành. Nhưng sau khi trải qua mấy tháng nỗ lực không ngừng, sau khi khai thông linh khiếu, hắn cuối cùng cũng tìm được phương pháp sử dụng bảy thanh ma pháp đao. Trên bảy thanh ma pháp đao đều có khảm bảo thạch, đó chính là hạch tâm của thất ảnh khôi lỗi. Vì vậy mới có thể phát ra năng lực cường đại đến ngay cả cấp bậc thần hàng sư như Bàn Tử cũng bị vây khốn. Hiện tại Bàn Tử thật sự đã nổi giận. Thực lực của Niệm Băng dù gì cũng tiến bộ chưa lâu, đối mặt với Bàn Tử một chút nắm chắc cũng không có.

Ánh sáng chói rọi biến mất , Bàn Tử dường như trong tay cầm một thanh kiếm thật sự, sắc mặt bình tĩnh. Hữu thủ khẽ đưa lên, một đạo quang mang mắt thường khó nhìn ra bay thẳng tới lĩnh vực của Niệm Băng. Niệm Băng thoáng biến sắc, hắn có thể cảm giác đấy chính là một năng lượng cực lớn được ngưng kết cực độ. Hai tay để trước ngực vung ra, thiên nhãn huyệt hoàn toàn khai mở, quang mang tại mi tâm đại phóng.

“Thất nhận hợp nhất, thiên nhãn trảm!”

thất ảnh khôi lỗi tức thì xếp thành một hàng, bảy thanh ma pháp đao cùng lúc giơ lên, đứng đầu tiên là Hỏa diễm chi thần đích bào hao Chánh Dương đao. Tiếp theo sau là Thần Lộ đao, Ngạo Thiên đao,Trường Sinh đao, Tuyền Cơ đao, Thánh Diệu đao và Phệ Ma đao. Bảy đạo quang mang bất đồng cùng ngưng tụ tại một điểm. Thất ảnh khôi lỗi cùng làm động tác giống nhau. Thiên nhãn trảm chém ra không phải là một quang nhận mà chính là một cái thất sắc quang cầu ngưng tụ tại một chỗ. Quang mang của quang cầu cực kỳ quái dị, tuyệt không phải do bảy loại màu sắc khác nhau mà tạo thành, hơn nữa lại không ngừng lấp lóa. Mỗi lần lấp lóa là lại tạo nên một quang mang màu sắc khác nhau, chỉ có quang cầu là nhẹ nhàng bay ra, dưới sự tỏa định của thiên nhãn huyệt nhanh chóng phong tỏa Nghịch thiên trảm của Bàn Tử. Quang mang hiện ra, quang cầu bay lên nghênh đón. Thất ảnh khôi lỗi lúc này biến mất chỉ còn bảy thanh thần đao bay xung quanh người của Niệm Băng. Không ngờ một cái quang cầu nho nhỏ kia lại lấy đi hết năng lượng của toàn bộ thất ảnh khôi lỗi.

Tình huống tiếp theo khiến cho Niệm Băng trợn tròn mắt nhìn, không hề có nổ tung như hắn tưởng tượng, cũng chẳng có quang mang rực rỡ, khi thiên nhãn trảm cùng nghịch thiên trảm tiếp xúc tức thì thiên nhãn trảm hóa thành một thất sắc quang cầu quay tròn cực nhanh rồi tiếp theo đó cả hai nhập thành một khối, hai đạo công kích trong nháy mắt hoàn toàn biến mất chỉ để lại một âm thanh khe khẽ rồi mang theo năng lượng cường đại của Niệm Băng cùng Bàn Tử đi.

Bàn Tử lúc này cũng trợn tròn mắt nhìn nơi mà hai cỗ năng lượng chạm vào nhau, kêu lên một tiếng quái dị:

“A! Không phải phủ cực thái lai chứ!”

Niệm Băng ngây người nói:

“Bàn Tử, cái gì mà gọi là phủ cực thái lai chứ?”

Bàn Tử cười khổ:

“Cái này thật không đơn giản. Phá cầu mà ngươi phát ra công kích lực lại hoàn toàn tương đồng với nghịch thiên trảm của ta. Dưới một tình huống kỳ diệu rất khó hình dung, hai loại năng lượng hoàn toàn tiêu thất. Bởi vì lực nổ đạt đến một độ lớn nhất định thì hai loại năng lượng hoàn toàn giống như nhau, cùng xuất hiện tình cảnh phủ cực thái lai. Ngươi có thể lý giải chúng hoàn toàn tiêu biến nhưng đừng hỏi ta năng lượng bạo tác đã đi đâu, cái này ta cũng không biết giải thích. Tình huống phủ cực thái lai này mặc dù ta có nghe qua nhưng nếu nói nhìn thấy thì đây là lần đầu tiên. Tiểu tử, ngươi thật là! Uy lực nhất kích đó của ngươi sớm đã đạt tới mức cấm chú. Xem ra muốn thu thập ngươi không còn là việc dễ dàng nữa. Chỉ là ta không hiểu sao ngươi lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy? Chỉ đơn giản tiên thiên lĩnh vực thì cũng không thể nào đưa ngươi tới cảnh giới bây giờ. Dù cho là ma đạo sư, đối diện với năng lực quái dị thăng phúc và phòng ngự của tiên thiên lĩnh vực nhà ngươi chỉ sợ cũng không có biện pháp bắt ngươi.”

Ánh mắt của Niệm Băng chan chứa tình cảm nhìn bảy thanh ma pháp đao đang bay xung quanh người cười nhẹ:

“Đương nhiên, tiên thiên lĩnh vực mặc dù rất mạnh nhưng cũng không thể đưa ta tới cảnh giới như hiện tại. Một kích vừa rồi không chỉ là lực lượng của ta mà còn là lực lượng của bảy thanh ma pháp đao với tác dụng của bảy khối đỉnh cấp thần thạch nên ta mới có thể miễn cưỡng chống đỡ cùng ngươi. Bàn Tử, ta biết từ trước tới giờ ngươi vẫn luôn hạ thủ lưu tình. Cho dù là hiện tại ngươi vẫn còn chưa xuất hết toàn lực của mình ra. Chỉ là sau này ngươi muốn đánh ta tới mức thê thảm thì chỉ sợ không dễ dàng đâu.”

Bàn Tử gật đầu nói:

“Không sai, ngươi đạt tới cảnh giới hiện tại ta có thể dễ dàng giết ngươi, nhưng để đánh bại ngươi thật không dễ dàng. Thật ra ta cũng không thể nói cái gì là hạ thủ lưu tình, nếu như ta muốn thắng ngươi thì phải sử dụng đến lực lượng thực sự của ta, lúc đó năng lượng công kích dù là ta cũng không thể không chế, chỉ có thể hủy diệt ngươi đi mà thôi. Nhưng ta chỉ là muốn ngươi nấu cho ta ăn, thì làm sao có thể giết ngươi được. Mặc dù ta đã nghĩ sẽ có ngày này nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy. Thiên nhãn huyệt cộng thêm bảy thanh thần đao đã đưa ngươi lên một cảnh giới mới.”

Niệm Băng thu hồi tiên thiên lĩnh vực, thu lại bảy thanh ma pháp đao, bay phiêu phù trên không trung cung kính hành lễ với Bàn Tử:

“Tiền bối, trong ba tháng qua mặc dù người thường hay đánh ta, ép ta nấu ăn, lại còn bắt đi người mà ta yêu thương là Phượng Nữ nhưng ngược lại người đã cho ta rất nhiều. Không có người đánh và chỉ điểm thì sẽ không có Niệm Băng hiện tại. Nếu như người không thể dưới tình huống không giết ta mà đánh thắng được ta thì giao ước cứ mười ngày giao đấu một lần cũng nên thủ tiêu đi? Xin người hãy trả Phượng Nữ lại cho ta, ân tình người dành cho, Niệm Băng vĩnh viễn ghi nhớ.”

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 65

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự