Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 102 Phượng tộc truy bắt ( Thượng )

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu

Phiên bản Dịch · 6081 chữ · khoảng 22 phút đọc

Vốn đầy địch ý mà đến, nhưng một màn ở cửa đích một màn lại khiến Y Nặc dở khóc dở cười, kẻ mình yêu không ngờ lại có một đệ đệ giống như vậy, quả thực khiến nàng kinh ngạc không nhỏ.

Phượng Nữ mỉm cười nói: “Chào ngươi, ta là Phượng Nữ. Ta đã nghe các ngươi nói chuyện ngoài cửa, vừa đến Đô Thiên thành ta cũng nhận nhầm đấy. Bất quá, Niệm Băng không may mắn như ca ca hắn, lại bị ta đánh một cái.“ Ngày đó Niệm Băng thương thế không nặng, nhưng ngực vẫn đau âm ỉ giờ mới hết, Niệm Băng luôn miệng ca cẩm, bắt Phượng Nữ xoa bóp cho hắn mấy ngày.

Y nặc hì hì cười, đi tới trước người Phượng Nữ, “Ngươi thật là xinh đẹp! Vốn ta tưởng rằng mình đã xinh rồi, nhưng so ra vẫn còn kém ngươi.“

Dung Băng vào sau cười khổ nói: “Đó cũng là nguyên nhân khiến ngươi đầy một bụng dấm chua sao?“

Y nặc quay đầu lườm Dung Băng, “Ngươi rất thất vọng với tướng mạo của ta, há?“

Dung Băng nhíu mày, nói: “Nói gì vậy, làm trò với đệ đệ và đệ muội ta sao, ngươi thu liễm một chút đi.“ Ngoại trừ lúc một mình đối diện với Niệm Băng, trên mặt hắn thủy chung đều có vài phần lãnh ý.

Y Nặc chun miệng, nói: “Thu liễm cái gì, Phượng Nữ, chúng ta không để ý tới bọn họ, ngươi kể xem, lúc trước ngươi nhận lầm bọn họ thế nào.“

Nhìn hai thiếu nữ ngồi đó hàn huyên, Dung Băng lấy từ trong lòng quyển sách đưa cho Niệm Băng, nói: “Để bọn họ trò chuyện đi, chúng ta ra ngoài một chút. Mấy ngày nay nhiều việc, ta không thể lại đây.“

Niệm Băng không nhìn, trực tiếp bỏ sách vào không gian chi giới, nói: “Không sao, ngươi là tiểu vương gia, vốn sẽ có nhiều chuyện phải làm.“ Huynh đệ vừa đi vừa nói, đi ra bên ngoài.

Ra hoa viên trong lữ điếm tìm chỗ ngồi xuống. Niệm Băng khi ra khỏi cửa cũng đã dùng hung châm cải biến dung mạo, “Ca. Ngươi tựa hồ có tâm sự hả! Là bởi vì Y Nặc tiểu thư kia sao?“

Dung Băng lắc đầu, đáp: “Y Nặc là một cô nương tốt, mặc dù có lúc nóng nảy một chút, nhưng bản tính của nàng lại phi thường thiện lương, hôn nhân chính trị mà có thể có thể có thê tử tốt như vậy. Ta đã rất thỏa mãn rồi. Ta lo lắng là ngươi! Hiện tại, trong nhà đã có một bộ phận biết ngươi trở về. Có không ít người đều chủ trương giam lỏng ngươi để truy tìm hạ lạc của Hỏa Diễm Chi Thạch.“

Niệm Băng trong mắt lãnh quang chợt lóe, nói : “Dung Thân Vương kia có phản ứng gì?“

Dung Băng nói: “Gia gia chẳng nói gì, không đồng ý cũng không phản đối, chỉ nói chuyện này không vội. Ngươi ly khai nhiều năm như vậy, có một số việc ngươi không rõ ràng lắm. Tranh đấu bên trong gia tộc rất lợi hại, gia gia còn đó, sự xuất sắc của phụ thân khiến các thúc thúc của người không dám có suy nghĩ gì. Thế nhưng, nhị gia gia cùng tam gia gia lưỡng hệ đều có vài thúc bá xuất sắc, dục vọng của bọn họ đối với rất lớn, hiện tại gia gia còn đang tại thế, mọi chuyện đều không rõ ràng, nhưng sau này một khi gia gia trăm năm, sợ rằng tất cả mâu thuẫn đều có thể nổi lên. Ba ba miễn cưỡng có thể chấn nhiếp những người đồng bối, thế nhưng, nhị gia gia và tam gia gia niên kỉ kém gia gia tới mười tuổi, nếu đến lúc đó bọn họ ra mặt, mọi chuyện sẽ rất khó nói.“

Niệm Băng cau mày hỏi: “Ca, loại chuyện này bên trong gia tộc, ngươi nhất định phải tham dự sao? Quyền lực như phù vân, ta lại thích cuộc sống tự do tự tại hơn.“

Dung Băng than nhẹ một tiếng, nói: “Nếu ta có thể giống ngươi thì tốt rồi, thế nhưng ta không thể! Ngươi không rõ, quyền lực liên quan tới rất nhiều thứ, gia gia làm chủ để kết hợp ta cùng Y Nặc, trong đó có một nguyên nhân trọng yếu chính là muốn để phụ thân nhất hệ tạo quan hệ với hoàng thất, lúc có việc cũng sẽ kịp thời ứng biến.“

Niệm Băng suy nghĩ một chút, đột nhiên ngẩng đầu, lạnh lùng nói: “Ca, kỳ thật giải quyết vấn đề này cũng không khó khăn.“

Dung Băng kinh ngạc nhìn về phía hắn, “A? Ngươi có biện pháp?“

Niệm Băng thản nhiên nói: “Rất đơn giản, binh quyền.“

Dung Băng chấn động toàn thân, “Ý của ngươi là nói, để ta nắm binh quyền trong tay?“

Niệm Băng mỉm cười đáp: “Không sai, không có gì so thực tế hơn binh quyền. Nếu ngươi cùng đại bá đều nắm binh quyền trong tay, còn ai dám động vào ngươi? Nếu ta là ngươi, hiện tại nhất định sẽ không tiếp tục ở nhà, mà là thỉnh cầu gia gia để được điều ra ngoài, Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn hệ phái của Dung Thân Vương, đối với Dung Thân Vương tuyệt đối trung tâm, cho nên về phía bọn họ ngươi căn bản không cần lo lắng, đương cục giả mê bàng quan giả thanh, nếu ta đoán không sai, hiện tại đại bộ phận trong gia tộc đều nhắm vào Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ, kỳ thật, bọn họ quá ngốc nghếch. Chỉ cần Dung Thân Vương ra quyết định cuối cùng, Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn nhất định sẽ tuyệt đối tuân theo, cho nên, ngươi hiện tại hoàn toàn không có cần phải lo lắng việc ở đế đô. Điều ra ngoài, chẳng những đối với mình là rèn luyện, đồng thời, cũng có cơ hội tiếp xúc nhiều với quân đoàn bên ngoài, cùng các quân đoàn này tạo quan hệ tốt, tương lai đối với ngươi cùng đại bá có thể có tác dụng cực trọng kỳ trọng yếu để tiếp nhận quyền lực của Dung Thân Vương.“

Nghe Niệm Băng nói xong, Dung Băng hai mắt sáng rực, “Quả nhiên là bàng quan giả thanh! Ngươi nói đúng. Hiện tại, Dung gia chúng ta chân chính hoàn toàn nắm giữ chỉ có trung ương tập đoàn quân, cao cấp tướng lĩnh của cả tập đoàn quân có sáu mươi phần trăm là do Dung gia khống chế, ngay cả ta trên danh nghĩa cũng là một phó quân đoàn trưởng trong trung ương tập đoàn quân. Mà tứ đại tập đoàn quân khác, mặc dù thế lực của Dung gia vẫn còn ở đó, nhưng đại đa số chỉ là bàng hệ và bộ hạ cũ của gia gia chưởng quản. Ta nói qua với ngươi một chút về phân bố thế lực hiện tại. Trung ương tập đoàn quân chia ra làm tam đại phái hệ, trong đó, phụ thân ta khống chế một đại phái hệ, thực lực cũng cực mạnh, hai đại phái hệ khác phân biệt khống chế bởi trưởng tử của nhị gia gia và tam gia gia, thực lực riêng rẽ của bọn họ mặc dù không bằng phụ thân ta, thế nhưng liên hợp lại thì mạnh hơn rất nhiều. Chính bởi quan hệ vi diệu này, khi trưng cầu thì tất cả mọi người đều ủng hộ Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn. Thế nhưng bát đại kim sư của Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn lại không tỏ rõ thái độ. Dựa theo lời ngươi, bọn họ chỉ sợ là sợ gia gia mới vẫn duy trì trung lập. Mà tam đại tập đoàn quân bên ngoài đích lại không có tham gia tranh đấu của người Dung gia chúng ta, bọn họ dù sao cũng cách đế đô rất xa, nội đấu trong nhà ta cũng không lan xa như vậy, nếu không, bệ hạ nhất định sẽ phát hiện. Tam đại tập đoàn quân với bắc phương tập đoàn quân có chiến đấu lực cực mạnh, đông nam tập đoàn quân và đông phương tập đoàn quân kém không nhiều lắm. Mà phụ thân vì nhiều lần theo gia gia đến phương bắc tham chiến, cùng giao hảo với cao tầng tướng lĩnh của bắc phương tập đoàn quân, bọn họ đối với phụ thân đều rất tôn sùng, lúc cần thiết, bọn họ nhất định sẽ ủng hộ phụ thân. Đông nam tập đoàn quân hiện tại thống soái là Ma Soái Hồ Quang, người này rất giảo hoạt. Hơn nữa luôn luôn đi lại với cả hai phía, cũng không phải xuất thân từ Dung gia chúng ta, cho nên rất khó nói.“

Vừa nghe Dung Băng nhắc tới Hồ Quang. Niệm Băng nhịn không được xen miệng nói: “Ca, đông nam phương ngươi không cần suy nghĩ. Ma Soái Hồ Quang ta đã gặp rồi, hắn có chút sở thích đặc thù, ta xem, hắn quả thực chính là một đóa nam cúc hoa, kết hợp với một bằng hữu mà ta biết, có thể xưng là nam bắc nhị đại cúc hoa. Ngươi nếu điều đến nơi này, với tướng mạo của ngươi, sợ rằng…“

Dung Băng nghe được, toàn thân một trận phát lạnh, bật cười nói: “Hồ Quang có sở thích đặc thù thì ai ai cũng biết, nhưng hắn quả thực rất có bản lĩnh. Có thể đạt tới địa vị hôm nay, hoàn toàn là dựa vào chính mình từng bước từng bước đi lên, cho nên, ngươi nghìn vạn lần không nên coi thường người này, hắn là ngoan lạt từ trong xương tủy. Niệm Băng, ngươi không phải là từng bị hắn quấy rầy đấy chứ?“

Niệm Băng nhún vai, đáp: “Không có. Bất quá, ta cũng không muốn tái kiến hắn. Nếu bắc phương cùng đông nam đều không thể lựa chọn, vậy cũng chỉ có đông phương tập đoàn quân. Thế nhưng, nơi đó tiếp giáp Kỳ Lỗ đế quốc, sợ rằng muốn thăng tiến cũng không phải dễ dàng!“

Dung Băng cười lạnh một tiếng, nói: “Ngươi đừng cho là Hoa Dung đế quốc cùng Kỳ Lỗ đế quốc có quan hệ tốt như vậy, trong đó liên quan tới rất nhiều lợi ích, chỉ là Kỳ Lỗ đế quốc không cường đại bằng chúng ta, cho nên nhìn qua thì như là nương tựa vào chúng ta, kỳ thật, quốc vương của Kỳ Lỗ đế quốc là kẻ rất có dã tâm, một khi cho hắn nắm được cơ hội, tùy thời đều có thể gây bất lợi cho chúng ta. Hoa Dung đế quốc hiện tại là Ngưỡng Quang đại lục đệ nhất đế quốc, cũng là miếng thịt ngon, đế quốc chung quanh đô nhìn chằm chằm chúng ta. Cho nên lần trước hành động quân sự đối với Áo Lan đế quốc mới diễn ra trên Kỳ Lỗ đế quốc, cũng đem đến cho bọn họ rất nhiều chỗ tốt. Nếu không, cũng không phải dễ dàng như vậy. Hoa Dung tuy mạnh, nhưng cũng không thể đối nghịch với cả đại lục, giống như trung ương tập đoàn quân hiện tại, nhất phương cường đại, nhưng chung quanh có nhị phương kéo tay, mặc dù Lãng Mộc và Kỳ Lỗ lưỡng quốc bất hòa, thế nhưng, nếu chúng ta toàn lực dụng binh với một phương, nghĩ đến môi hở răng lạnh, sợ rằng phương kia lập tức sẽ có hành động.“

Niệm Băng suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói: “Nguyên lai thế cục phức tạp như thế, trách không được Áo Lan đế quốc yếu nhược như vậy mà vẫn không bị tiêu diệt. Năm đế quốc trên Ngưỡng Quang đại lục tựa như kẻ này ngoắc kẻ kia, một kẻ động thì di chuyển cả toàn cục, cho là Hoa Dung đế quốc có thể đồng thời đối phó với thực lực của lưỡng quốc lân cận, chỉ sợ là cũng không dám coi thường vọng động.“

Dung Băng mỉm cười nói: “Ta cũng không gạt ngươi, kỳ thật, gia gia hiếu chiến của chúng ta đã sớm nghĩ tới việc nhất thống đại lục. Ngay cả sách lược cũng đã định rồi, đơn giản chính là viễn giao cận công (ND: giao hảo với nước ở xa, tấn công nước ở gần), thế nhưng, thủy chung vẫn có một thứ chế ước hắn, đó chính là Băng Tuyết nữ thần tế tự, không có ai hiểu rõ thực lực cường đại của nàng hơn gia gia, chỉ cần còn có Băng Thần tháp, Hoa Dung đế quốc muốn thống trị cả đại lục là không có khả năng. Có lẽ người khác sợ Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn của chúng ta, thế nhưng Băng Thần tháp với mấy trăm Băng Tuyết ma pháp sư lại không phải sợ. Đại lục có hòa bình ngày hôm nay, từ một góc độ mà nói, là bởi tác dụng của siêu cấp cấm chú có thể hủy diệt mười vạn binh lính của Băng Tuyết nữ thần tế tự.“

Niệm Băng nắm chặt tay, “Băng Tuyết nữ thần tế tự, một ngày nào đó, ta muốn cho nàng chết trong tay ta.“

Dung Băng thở dài một tiếng, nói: “Mối hận trong lòng ngươi ta biết, thế nhưng, không có nắm chặt thì nhất định không thể coi thường vọng động. A, được rồi, còn có chuyện ta muốn nói cho ngươi. Nghe gia gia nói, ngươi cũng đã là một ma đạo sĩ, hơn nữa còn có thể sử dụng đa hệ ma pháp, thế nhưng, ngươi biết tại sao ngày đó ngươi giao thủ với gia gia lại chẳng có chút cơ hội nào không?“

Niệm Băng mờ mịt đích lắc đầu, đúng vậy! Thì cứ cho là đối phương là ma đạo sĩ, mình đã liều mạng dùng tất cả ma pháp mạnh nhất có thể dụng xuất, tại sao cuối cùng còn có thể thua thảm vậy chứ? Chẳng lẽ, trong đó còn có gì bí mật?

Dung Băng hạ giọng, nói: “Bởi vì, ba năm trước, gia gia rốt cục đã đạt tới độ cao đó.“

Niệm Băng toàn thân chấn động mãnh liệt, giật mình trợn tròn đôi mắt, “Ca, ngươi là nói, hắn cũng…“

Dung Băng giơ tay cản lại, nói: “Đây là bí mật lớn nhất của Dung gia chúng ta, ngoại trừ mấy người thân tín của gia gia cùng ta, phụ thân và với nhị gia gia, tam gia gia ra, không có ai biết, ngay cả Hoa Thiên đại đế cũng không biết thực lực hiện tại của gia gia. Ngươi ngẫm lại xem, ngày đó ngươi phải đối mặt chính là thập nhất giai cấm chú Tử Viêm Ma Sư do gia gia tự nghĩ ra, sao có được cơ hội chứ? Đó còn là gia gia giữ lại một phần lực, ngươi mới có thể lưu lại tính mạng.“

Tin tức này khiến Niệm Băng rung động mạnh mẽ, hắn vạn lần không ngờ, Dung Thân Vương nhìn qua già hơn nhiều lại có đột phá lúc tuổi già, đạt tới cảnh giới thần giáng sư. Khó trách mình ngay cả một cơ hội cũng không có, ma đạo sĩ mặc dù xem là nổi bật trong ma pháp sư, nhưng sao có thể chống lại với với cấp bậc tối cao, thần giáng sư, chứ?

“Ca, vậy ngươi nói gia gia có thể địch lại Băng Tuyết nữ thần tế tự sao?“

Dung Băng cười khổ đáp: “Khi bọn họ chưa gặp lại, ai cũng thể nắm rõ chuyện này. Bất quá, Băng Tuyết nữ thần tế tự trở thành thần giáng sư cũng không phải mới một ngày hai ngày, băng cùng hỏa khắc chế lẫn nhau, ai muốn thắng, sẽ phải dựa vào thực lực thâm hậu. Thẳng thắn mà nói, ta không phải quá xem trọng gia gia. Thế nhưng, so với trận chiến năm đó, cơ hội của gia gia phải lớn rất nhiều. Niệm Băng, đây là bí mật tuyệt đối của gia tộc, nhưng ta không sợ nói với ngươi, mặc dù ngươi hiện tại không chịu thừa nhận, thế nhưng, ngươi vẫn là người của Dung gia, huyết nùng vu thủy, Dung thị huyết mạch vẫn chảy trong người ngươi, ta sẽ không khuyên ngươi, thế nhưng, ta lúc nào cũng chờ ngươi trở về.“

Niệm Băng im lặng, mặc dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng lòng hắn lại rung động, “Ca, cảm tạ ngươi nói cho ta biết điều này, có lẽ, đến một ngày Dung gia do đại bá cầm quyền, ta sẽ trở về. Ta hận Dung gia, hận Dung Thân Vương, thế nhưng, bọn họ dù sao không phải cừu nhân của ta.“

Dung Băng vỗ vỗ bả vai của Niệm Băng, trên mặt mỉm cười, “Chúng ta cần phải trở về, các nàng hàn huyên cũng đủ rồi, lời ngươi nói ta sẽ ghi nhớ, đợi Tân Duệ ma pháp sư đại tái lần này kết thúc, ta sẽ thỉnh cầu gia gia để được ra ngoài, tới đông phương tập đoàn quân. Hy vọng ở nơi đó ta sẽ có thu hoạch.“

Hai người đứng dậy đi về, đúng lúc này, trong lòng Niệm Băng đột nhiên mọc lên một tia cảnh giác, nhìn về một phía, Dung Băng cũng cảm giác được sự khác lạ của Niệm Băng, nhìn theo mắt hắn, nhưng chỉ thấy thân ảnh loáng qua.

“Hỏng rồi. Mau trở về.“ Niệm Băng kinh hô một tiếng, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về lữ điếm. Bởi vì, thứ hắn vừa cảm nhận được, là khí tức của phượng tộc.

Dung Băng theo sát phía sau Niệm Băng, nhưng chẳng mấy chốc, hắn phát hiện khoảng cách giữa mình với Niệm Băng càng ngày càng xa, trong lòng thầm nghĩ, không biết đệ đệ rốt cuộc có phải là ma pháp sư hay không, sao thân thể lại tựa như một võ sĩ.

Niệm Băng đương nhiên là ma pháp sư, chỉ bất quá, thân thể hắn đã được Hỏa Long vương Gia Lạp Mạn Địch Tư cải tạo, mạnh mẽ hơn hơn người thường nhiều. Như vậy mới có thể giúp ích cho việc tu luyện cao cấp ma pháp.

Niệm Băng huynh đệ vốn cũng không đi xa, rất nhanh chóng, Niệm Băng đã trở lịa lữ điếm, hắn không trì hoãn chạy thẳng về phía phòng mình, thế nhưng, vừa tới cửa phòng lại bị hai người ngăn cản. Đó là hai bạch sắc vũ sĩ trẻ tuổi, bọn họ đều có một đặc điểm chung, đó chính là mái tóc đỏ rực, bạch y hồng phát, hơn nữa bề ngoài tuấn lãng, nhìn qua anh khí bức nhân.

“Tránh ra.“ Thanh âm của Niệm Băng băng lãnh mang theo vài phần phẫn nộ.

Nhân tiện, mod nào đi ngang qua, xin sửa lại số chương mới nhất ở title giúp (bây giờ vẫn là chương 86). Đa tạ.

Hai thanh niên nhân chỉ ngẩng đầu nhìn nhìn hắn, không có lên tiếng, tự nhiên cũng có ý tránh ra.

Niệm Băng phẫn nộ, hắn có thể tưởng tượng bên trong xảy ra chuyện gì, thế nhưng, trong phòng chẳng những có Phượng Nữ mà mình yêu thương sâu sắc, đồng thời, cũng có luyến nhân của ca ca, bất luận ai xảy ra chuyện, đều là chuyện hắn không dám nghĩ tới. Phượng Nữ tự trốn đi, với tác phong của phượng tộc, bọn họ sẽ để yên cho Phượng Nữ sao?

Không do dự, Hỏa Diễm Chi Thần Đích Bào Hao cùng Băng Tuyết Nữ Thần Đích Thán Tức đồng thời tiến vào trong tay Niệm Băng, băng cùng hỏa lưỡng khí tức trong nháy mắt bốc lên, lúc này Niệm Băng dị thường hãi nhân, sau lưng hắn, đồng thời xuất hiện hai loại khí tức bất đồng, phượng tộc nhân bên trái cảm nhận được chính là băng lãnh khí tức, mà phượng tộc nhân bên phải lại hoàn toàn trái ngược. Cảm nhận được chính là hỏa diễm nóng rực. Nhất băng nhất hỏa, lưỡng chủng cực đoan đồng thời xuất hiện, nhất thời khiến bọn hắn lộ vẻ kinh ngạc.

“Không tránh ra, ta không ngại hủy cả lữ điếm này.“ Thanh âm Niệm Băng phảng phất phát ra từ cửu u, vì Phượng Nữ, hắn chuyện gì cũng dám làm.

“Niệm Băng, không được.“ Đúng thời khắc nguy cơ này, thanh âm của Phượng Nữ từ trong phòng truyền ra, chỉ thấy Phượng Nữ cùng Y Nặc đi theo ba người ra khỏi phòng. Ba gã phượng tộc thì có hai người Niệm Băng đã biết, một người chính là Phượng Hương lần trước đi ám sát mình. Mà người kia, là kẻ cùng mình đánh đến lưỡng bại câu thương, Phượng Không trưởng lão, sắc mặt hai người cũng không quá dễ coi. Ba phượng tộc nhân tạo thành thế tam giác vây lấy Phượng Nữ và Y Nặc.

“Xảy ra chuyện gì?“ Dung Băng chạy lại.

Phượng Không cùng Phượng Hương đồng thời thất thanh kinh hô, “A! Ngươi không chết?“

Niệm Băng ngây ra một lúc. Nhất thời minh bạch bọn họ nhận lầm người, lúc này, hắn cũng không còn cách nào khác, bất luận là Dung Băng hay là Phượng Nữ và/ Y Nặc, hắn cũng không hy vọng bị một điểm thương tổn nào, lập tức vỗ vỗ hung châm trước ngực, trở lại diện mạo vốn có, “Không sai, ta không chết. Chỉ cần ta còn sống. Các ngươi cũng đừng mong mang được Phượng Nữ đi.“

Dung Băng lạnh lùng nhìn năm phượng tộc nhân trước mặt. Lạnh nhạt nói: “Niệm Băng, nơi này là địa bàn của chúng ta, không có ta đồng ý, ai cũng không thể mang bất luận kẻ nào ly khai.“

Phượng Hương hừ một tiếng, nói: “Hai người các ngươi thật giống nhau, ngươi là ai? Ngươi nói chúng ta không thể mang người đi thì chúng ta sẽ không mang đi sao?“

Dung Băng thấy Phượng Hương to tiếng, phảng phất lại chỉ như nhìn vật chết, khinh thường hừ một tiếng, nói: “Từ khi Hoa Dung đế quốc thành lập tới nay, có thể ở Đô Thiên nội thành này tùy tiện mang người của chúng ta đi chỉ có một, đó chính là Băng Tuyết nữ thần tế tự, trừ phi các ngươi tự nhận là có thể đạt tới thực lực như vậy, nếu không, các ngươi tưởng rằng mình có thể mang ai đi thì mang sao?“

Phượng Không trưởng lão ngăn Phượng Hương đang muốn phát tác lại, nói: “Các hạ khẩu khí thật lớn, Phượng Nữ là tộc nhân của chúng ta, chúng ta phải mang người đi, nếu không, ta rất khó bảo chứng sẽ không thương tổn các ngươi.“ Ngữ khí của hắn rất bình thản, nhưng trên người lại lờ mờ toát ra một uy thế cường đại, khiến Dung Băng thầm giật mình.

Cường giả Dung Băng thấy nhiều, từ khí tức mà Phượng Không lộ ra, hắn rất dễ dàng nhận ra, vũ giả có tuổi này của đối phương chỉ sợ là một cao thủ cấp bậc vũ thánh, đối mặt cao thủ như vậy, Dung Băng trong lòng cũng không có gì e ngại, Dung gia ở Hoa Dung đế quốc là thế nào? Thân là tiểu vương gia, tràng diện này hắn đã thấy nhiều, hơn nữa, đối phương hiện tại còn giữ cả công chúa của Hoa Dung đế quốc đương triều, chỉ dựa vào thân phận của hắn cùng với Y Nặc, đừng nói đối phương chỉ có một vũ thánh, cho dù có mười, cũng không nhất định có thể mang người ra khỏi Đô Thiên nội thành này.

Phượng Nữ trong mắt toát ra một tia bi thương, bình tĩnh nhìn Niệm Băng, nói: “Niệm Băng, không nên ngăn cản trưởng lão và tộc nhân của ta được không? Không trưởng lão đã đáp ứng ta, sẽ không làm khó bất luận kẻ nào, chỉ cần mang mình ta đi. Còn nhớ chúng ta ngày đầu tiên gặp mặt, ta nói với ngươi thế nào? Chờ ta, được chứ?“

Lời Phượng Nữ vừa nói ra, Niệm Băng trong lòng đau đớn, khuôn mặt anh tuấn của hắn đã co quắp vì phẫn nộ, ngay cả người mình thương yêu nhất cũng không bảo vệ được, vậy, mình còn là nam nhân sao? Lúc này hắn cũng không phát hiện, Phượng Không mang đến bốn người, ngoại trừ Phượng Hương ra, trong mắt ba gã thanh niên đều toát ra vẻ phẫn nộ. Phượng Nữ là phượng tộc đệ nhất mỹ nữ, tự nhiên là đối tượng mà chúng thanh niên này truy cầu, thế nhưng, bọn họ không ngờ tới, Phượng Nữ lại đi thích một ngoại nhân, lại không tiếc vì ngoại nhân này mà trốn thoát khỏi tộc, bọn họ sớm đã bất tri bất giác sinh ra hận ý đối với Niệm Băng.

“Không được, hôm nay trừ phi ta chết, nếu không, ai cũng không thể mang ngươi ly khai nơi này.“ Thanh âm của Niệm Băng như chém đinh chặt sắt, không hề để lại một chút đường lui, trong lòng hắn thầm phát thệ, dù phải sử dụng trớ chú ma pháp, cũng tuyệt đối không thể để Phượng Nữ rời khỏi mình.

Dung Băng đè vai Niệm Băng, nói: “Đệ đệ, ngươi tỉnh táo một chút, yên tâm đi, chỉ cần còn ở Đô Thiên nội thành, ai cũng sẽ không sao cả.“

Y Nặc phảng phất như là không bị người kiềm chế, hì hì cười, nói: “Đúng vậy! Bất quá, hôm nay thật sự là kích thích a, loại cảm giác này ta lâu rồi không trải qua.“

Dung Băng nhíu nhíu mày, nói: “Y Nặc, không nên náo loạn. Vị lão tiên sinh này, ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, thả người của chúng ta ra, ta có thể cho các ngươi bình an ly khai, nếu không, hậu quả tự mình chịu.

Phượng Không lạnh nhạt nói: “Ta cho tới bây giờ còn chưa sợ có hậu quả gì. Thanh niên nhân, nói chuyện không nên quá lớn lối. Mau tránh ra, chúng ta muốn ly khai.“ Nếu không phải hắn ngăn trở, bốn phượng tộc niên khinh cao thủ sớm đã động thủ rồi. Mặc dù Phượng Không lo lắng rất chu toàn, nhưng nơi này dù sao cũng là thủ đô của Hoa Dung đế quốc, thủ vệ sâm nghiêm, lại có Hỏa Diễm Sư Tử kỵ sĩ đoàn nổi tiếng toàn đại lục, có thể không kinh động quan phương là tốt nhất.

Dung Băng nở nụ cười, hắn cười rất lạnh, ánh mắt lóng lánh như thiểm điện.

Y Nặc bật cười, nói: “Lại nữa rồi, Dung Băng. Ngươi có biết không, kiểu cười này của ngươi so với khóc còn muốn khó coi hơn.“

Dung Băng sắc mặt cứng đờ, hơi giận nói: “Lúc này là lúc nào rồi, ngươi còn tâm tình nói đùa.

Y Nặc bĩu môi, cúi đầu nói: “Được, nhân gia không đùa là được. Đại gia gia, nhị gia gia. Các ngươi mau ra đây! Có người khi dễ Nặc Nặc, các ngươi nếu còn không ra, khi trở về ta sẽ mách phụ thân.“

Nghe xong Y Nặc nói, Phượng Không trong lòng không khỏi cả kinh. Chẳng lẽ chung quanh còn có người khác ẩn nấp sao? Với tu vi của mình vi cũng không cảm giác được?

Đúng lúc này, nhất thanh nhất hôi, lưỡng đạo thân ảnh phiêu nhiên tới, Phượng Không mặc dù phản ứng kịp, nhưng cũng chỉ kịp ngăn chặn một đạo thân ảnh, ầm một tiếng. Cả tòa lữ điếm rung lên. Niệm Băng chỉ cảm thấy mắt hoa lên, Y Nặc đã rời khỏi vị trí lúc trước, theo hôi sắc thân ảnh xuất hiện bên cạnh Dung Băng.

Phượng Không trưởng lão lùi một bước về phía sau, hai mắt sáng rực, “Hảo tu vi.“

Thanh sắc thân ảnh lui về trước người Y Nặc, thản nhiên nói: “Ngươi cũng không tồi. Cửu Ly đấu khí rất thâm hậu, xin hỏi, ngươi là vị trưởng lão nào trong phượng tộc?“

Phượng Không trong mắt toát ra một tia kinh ngạc, hắn hiển nhiên không ngờ là thân phận của mình lại dễ dàng bị đối phương phát hiện như vậy, nhưng thân là phượng tộc trưởng lão, hắn luôn luôn biết giữ trầm ổn, thản nhiên cười, nói: “Tại hạ Phượng Không, chẳng biết hai vị là?“

Lúc này, Niệm Băng đã thấy rõ chủ nhân của lưỡng đạo thân ảnh kia, đó là hai lão giả, nhìn qua niên kỷ cũng đã ngoài thất tuần, râu tóc trắng xóa, hai người tướng mạo bình thường, so với một lão nhân thì chẳng có gì khác, thế nhưng nhãn thần của bọn họ lại sắc bén dị thường, ánh mắt giống như thực chất, dù Niệm Băng tinh thần lực không tầm thường, khi nhìn vào mắt bọn họ, cũng không chịu nổi phải né đi một chút. Trong lòng Niệm Băng nghiêm túc, Tra Cực từng nói với hắn, bất luận là hành nghiệp gì, kẻ nhìn qua càng bình thường, càng có thể là cao thủ hàng đầu, hai vị lão nhân trước mặt không phải vậy sao? Xem bộ dáng bọn hắn cũng không có gì kỳ lạ, nhưng chỉ một người đã có thể đánh bình thủ với Phượng Không, mặc dù đó là lúc Phượng Không không sử dụng phượng hoàng biến, nhưng thực lực như thế, cũng tuyệt đối xứng với hai chữ vũ thánh.

Thanh y lão giả thản nhiên cười, nói: “Phượng Không trưởng lão không cần biết, chúng ta chỉ là hạ nhân của tiểu chủ nhân mà thôi.“

Y Nặc làm nũng, mân mê cái miệng nhỏ nhắn nói: “Ai nói vậy, các người rõ ràng là đại gia gia, nhị gia gia của ta mà. Ngay cả gia gia ta cũng xưng huynh gọi đệ cùng các người mà.“

Phượng Không thấy hai vũ thánh cấp bậc cao thủ trước mặt lại xưng là hạ nhân, lại nhìn lại Niệm Băng và Dung Băng bừng bừng như hổ, hắn biết, hôm nay sợ rằng khó mà mang Phượng Nữ đi, chỉ với hai vũ thánh trước mặt đã rất khó đối phó, huống chi đối phương còn có thêm ma pháp sư mạnh giống Niệm Băng nữa, một khi Phượng Nữ chống lại, sợ rằng vị tất bên mình đã có thể toàn thân thoát ra.

Khi Phượng Không còn đang cân nhắc lợi hại, Dung Băng mở miệng, “Ta nghĩ, hiện tại mấy vị có thể đi, ta không biết phượng tộc cái gì, nhưng ta biết, đây là thủ đô của Hoa Dung đế quốc, nể mặt Phượng Nữ là tộc nhân của các ngươi, lần này ta không làm khó các ngươi, nếu tái kiến, đừng trách ta không khách khí.“

Phượng Không thấy ngữ khí khinh người của Dung Băng, trong lòng không khỏi tức giận, lạnh lùng nói: “Được, hôm nay chúng ta đi, bất quá, các hạ là người phương nào, hôm khác sẽ xin thỉnh giáo. Phượng tộc uy nghiêm, không tha bất luận kẻ nào vũ nhục.“

Dung Băng thản nhiên nói: “Làm nhục người thì bị người làm nhục. Ta là Dung Băng, nếu muốn trả thù, các ngươi có thể tới Dung vương phủ tìm ta, chỉ cần báo tên ta, người trong phủ đệ đều biết.“

Phượng Không hít một ngụm khí lạnh, hắn mặc dù đối với sự tình ở ngoại giới không quen thuộc, thế nhưng Dung gia của Hoa Dung đế quốc thì hắn sao lại không biết? Nhìn bộ dáng của Dung Băng, không cần hỏi, hắn tự nhiên là có địa vị không nhỏ ở Dung gia, mà Niệm Băng có tướng mạo giống hắn đến vậy, chỉ sợ cũng là người Dung gia, xem ra, lần sau truy tìm Phượng Nữ cũng khó mà hoàn thành được!

Niệm Băng thản nhiên cười, nói: “Phượng Không trưởng lão, trước khi các ngươi đi, ta lặp lại lời lúc trước, trừ phi ta chết, nếu không, các ngươi đừng mong mang Phượng Nữ đi.“

Phượng Hương bốn người giận dữ, đồng thời tiến lên trước một bước, Cửu Ly đấu khí phát ra nóng rực, hướng về phía Niệm Băng và Dung Băng.

Niệm Băng huynh đệ không sợ chút nào, hai người bước lên một bước đón, băng hỏa đồng nguyên ma pháp của Niệm Băng cùng hỏa diễm ma pháp của Dung Băng chống đỡ bốn người họ cũng không hề yếu thế, ở khí thế, song phương không ai làm gì được đối phương.

Phượng Không nhìn Phượng Nữ thật sâu, thở dài nói: “Hài tử, ngươi bảo trọng. Chúng ta đi.“ Nói xong, đái lĩnh Phượng Hương đám người đi ra phía ngoài. Niệm Băng cùng Dung Băng cũng không ngăn trở, tùy ý bọn họ ly khai, nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, Niệm Băng trong mắt quang mang chớp sáng, hắn với phượng tộc vốn không có ấn tượng gì tốt, lần này phượng tộc lại phái người tới bắt Phượng Nữ, ác cảm lại càng mãnh liệt hơn so với trước kia, trong ngực đã mọc lên một tia bực bội.

“Tiểu công chúa, đã không còn việc gì, ngươi cũng nên theo chúng ta hồi cung đi?“ Thanh y lão giả có chút bất đắc dĩ nhìn Y Nặc.

Y nặc suy nghĩ một chút, nói: “Được rồi, thời gian quả thực không còn sớm. Dung Băng, ta về trước, nhớ tìm ta chơi. Phượng Nữ, tái kiến, hôm nay biết ngươi thật cao hứng, ta đi trước. Đại gia gia, nhị gia gia, chúng ta đi thôi.“

Dung Băng trong mắt toát ra một tia ôn nhu, “Trên đường cẩn thận một chút, đừng ham chơi làm phiền hai vị gia gia, biết chưa?“

Y Nặc có chút bất mãn nói: “Biết rồi, nhân gia cũng không phải tiểu hài tử. A, được rồi, tên giống Dung Băng kia, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi nợ ta một lần. Sau này, ta phải đòi lễ vật thật lớn mới được.“ Nói xong, mỉm cười cùng hai vị lão giả đồng thời ly khai.

Nhìn bóng Y Nặc ly khai, Niệm Băng không nhịn được cười nói: “Ca, ngươi thật sự là tìm được một tẩu tử vui tính.“

Dung Băng bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Nàng từ nhỏ sinh trưởng trong nhà đế vương, lại rất được Hoa Thiên đại đế sủng ái, tự nhiên không biết gì là sầu, gì là bi. Luôn giống một hài tử.“ Bất tri bất giác, giọng hắn cũng toát ra vẻ yêu chiều.

Niệm Băng tiến lên cầm tay Phượng Nữ, nhìn nàng có chút thất thần, trong lòng không nhịn được đau xót, nói: “Bọn họ không làm khó dễ ngươi chứ. Bị thương sao?“

Phượng Nữ lắc đầu, nói: “Không trưởng lão bọn họ vừa tới thì các ngươi đã quay về. Ta không sao. Dung Băng đại ca, lần này cảm tạ ngươi.“

Dung Băng mỉm cười, đáp: “Cám ơn cái gì, đệ muội, ngươi yên tâm ở chỗ này, chỉ cần có ta, không ai dám thương hại ngươi, nơi này là Đô Thiên thành, không phải chỗ nào khác, ta nghĩ, bọn họ hẳn là sẽ không trở lại.“

Phượng Nữ than nhẹ một tiếng, nói: “Ta không thể vĩnh viễn ở cùng Niệm Băng ở chỗ này, Phượng Không trưởng lão bọn họ sẽ không buông tha đâu.“

Niệm Băng nắm chặt tay Phượng Nữ, nói: “Yên tâm đi, chỉ cần có ta, bọn họ không thể mang ngươi đi.“

Bạn đang đọc Băng Hỏa Ma Trù của Đường Gia Tam Thiếu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 79

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự