Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 47 Chương 45-2: Thời Cơ Chín Muồi Sinh Tử Chia Cắt

Bạn đang đọc Bạch Vũ Một Thạch Lăng của arams

Phiên bản Dịch · 1389 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thời cơ chín muồi.

Lăng Thư Minh nửa đêm phát tác. Đầu tiên là cái bụng một trận một trận đau đớn, tiếp theo đó là một trận co rút đau đớn. Bởi vì cũng không thường xuyên, Thư Minh chỉ cho là ngẫu nhiên không khoẻ. Đợi cho một lúc sau, đau bụng phát tát càng lúc càng nhanh, hơn nữa càng ngày càng đau.

Tiêu Lâm bị hô hấp ẩn nhẫn khó chịu của hắn làm bừng tỉnh, lấy tay chạm vào Thư Minh đã là một phen mồ hôi. Nhất thời hắn cũng một thân mồ hôi lạnh, cuống quít đứng dậy, đốt nến, lúc này Lăng Thư Minh đã là sắc mặt tái nhợt, cố gắng mở ánh mắt vô lực nhìn Tiêu Lâm, môi ngập ngừng nói “Tiêu Lâm, đau quá.”.

Tiêu Lâm muốn đem hắn ôm vào trong ngực, căn bản không có biện pháp ôm hắn, hắn liền vô cùng khổ sở.

“Người tới! Người tới!”.

Tiêu Lâm tê thanh kiệt lực hô to,“Đi tìm Trần Thái y, mau, gọi hắn lại đây! Nói với hắn Lăng tướng quân không tốt!”.

Bọn họ sau khi về kinh thành, tìm Trần thái y mà hoàng thượng tin cậy trực tiếp mang vào ngụ trong Vương phủ. Vì chuyện Thư Minh phải sinh, hảo hảo nghiên cứu một phen. Vốn định là hai mươi ngày nữa mới tới, không nghĩ tới lại như vậy.

Trần Thái y ôm chặt cái hòm thuốc, một đường chạy tới, đối quản gia phân phó “Nhanh đi chuẩn bị nước ấm, đưa đến trong phòng tướng quân.”.

Lăng Thư Minh nằm ở trên giường, chính là cắn chặt môi dưới, chỉ hé răng, Tiêu Lâm vừa đau lòng vừa lo lắng,“Thư Minh, ngươi đau đừng nhịn, đừng nhịn.”.

Hắn giờ phút này mặc tiểu sam, tóc cũng không búi, thật thê lương, lại có một bộ điềm đạm đáng yêu kiều thái của nữ nhi.

Lăng Thư Minh nhìn hắn, muốn cười, lại đau hết lực, sau một lúc lâu thở hổn hển, há mồm run rẩy nói một câu “Đi mặc xiêm y, búi tóc lại.”.

Tiêu Lâm cầm ngoại bào khoát lên, Trần Thái y đẩy cửa mà vào.

“Mau, Thư Minh từ nửa đêm đã bắt đầu đau.” Hắn vừa đối Trần Thái y nói xong, chợt nghe cổ họng Lăng Thư Minh tràn ra một tiếng “A!”.

Hai người vội vàng tiến lên, Thư Minh cả người co rút lại, giống như bị người ta tạt chậu nước lạnh.

“Có…… Có….. Có cái gì….. Chảy ra.”.

Hậu huyệt có một cỗ nhiệt lưu trào ra, cực kỳ giống cảm giác rong huyết khi sinh non lần trước. Lăng Thư Minh nhất thời cả người lạnh như băng, thanh âm cũng bỗng dưng cất cao, bắt cánh tay thái y hỏi “Con ta còn giữ được không?”.

Tiêu Lâm cũng bị một câu này của hắn làm cho kinh hãi, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Thái y, chỉ sợ từ miệng thái y nghe được câu trả lời tuyệt vọng.

“Đại tướng quân an tâm, tránh tức giận. Không phải rong huyết.”.

Trần Thái y biết bọn họ có chỗ khúc mắc, vội vàng an ủi nói,“Tướng quân chớ có kinh hoảng”.

Hắn cẩn thận xem xét một phen, lại có chút lo lắng.

Sản đạo mới mở rộng khoảng hai ngón tay. Từ đêm đã bắt đầu phát tác, đến bây giờ mới mở hai ngón tay, chỉ sợ còn muốn đến tận hai canh giờ nữa. Nam tử vốn là không thể chịu đau đớn này như nữ tử, nếu thêm vài canh giờ chỉ sợ không được…….

Hắn cầm viên thuốc đặt dưới lưỡi Lăng Thư Minh,“Tướng quân còn phải sanh, lúc này nên giữ lại khí lực” Lại đối Tiêu Lâm nói “Vương gia gọi phòng bếp nấu một chút cháo đường đến đây, hiện tại uy tướng quân ăn một ít.”.

“A!”.

Lăng Thư Minh bỗng dưng động thân, cổ hiện gân xanh, Tiêu Lâm ngửi được một cỗ mùi máu, nhìn xuống đệm giường máu đỏ sẫm lan tràn, Thái y cũng bị dọa ngốc sửng sờ ở tại chỗ.

Hết thảy trước mắt cùng với lúc Lăng Thư Minh sẩy thai là cực kỳ giống nhau, Tiêu Lâm giống như gặp ác mộng, giật mình không biết làm sao.

Thư Minh nặng nề mà nhìn xuống giường, mở to mắt, ai ai nhìn Tiêu Lâm, giống như thở dài thì thào kêu “Tiêu Lâm……”.

Tiêu Lâm phục hồi tinh thần lại, bổ nhào vào trước giường, nắm chặt tay Thư Minh, lạc giọng hô “Trần Thái y, ngươi mau, mau nhìn xem!”.

“Thư Minh, Thư Minh đừng sợ. con Không có việc gì. Con Không có việc gì.”.

Trời ạ, nếu lần này lại mất đi đứa nhỏ, hắn không biết Thư Minh cùng hắn sẽ như thế nào. Hắn cũng không biết tương lai cuộc sống của bọn họ sẽ lo lắng như thế nào.

Trần Thái y xuất ra kim khâu muốn thay Thư Minh cầm máu, nhưng mấy chỗ đại huyệt sau khi chân, hoàn toàn không có tác dụng gì.

Một mùi máu, chảy càng lúc càng nhanh, Thư Minh cả người cơ hồ đều nằm ở trong vũng máu. Quang mang đáy mắt hắn dần dần tan rã, thật vất vả cố lấy một chút khí lực, nhìn Thái y hỏi “Con còn sống không?”.

Thai nhi còn có nhịp đập, Thái y giờ phút này trong lòng cũng tinh tường, tình hình như vậy, chỉ có thể nói tiểu bảo mạng lớn.

Lăng tướng quân từng một mình cùng hắn nói qua, nếu chỉ có thể cứu tiểu bảo, kia đừng nói với Cảnh vương, hắn vô luận như thế nào cũng muốn lưu lại đứa nhỏ này.

Thái y gật gật đầu, Lăng Thư Minh trong mắt tức khắc trào ra nước mắt, thuận theo khóe mắt chảy xuống, hắn cuối cùng liếc mắt nhìn Tiêu Lâm một cái, nhắm hai mắt lại.

Tiêu Lâm kinh hãi hô to “Trần Thái y, Thư Minh đây là xảy ra chuyện gì?”.

Thái y hít sâu một hơi nói “Vương gia, nhanh mang cửu chuyển đang đến.”.

Cửu chuyển đan phải do Tiêu Lâm hoặc Thư Minh tự mình đi lấy, đây là bảo mệnh đan Thánh Thượng ban cho, thập phần trân quý. Tiêu Lâm thấy đại sự không ổn, một giây cũng không dám chậm trễ, chạy vội đi ra ngoài.

Lăng Thư Minh ở hắn phía sau vươn tay bắt lấy khoảng không, trong mắt tràn đầy không tha, cuối cùng bỗng hạ xuống.

“Thái y, động đao đi.”.

Giống như dùng hết tia khí lực cuối cùng, Lăng Thư Minh nói rõ xong, rốt cuộc không có động tĩnh.

Trần Thái y lão lệ tung hoành, đổ ra dược cho Lăng Thư Minh uống, một lát sau, xuất ra một cây dao bạc, ở trên người hắn phẫu thuật.

Tiêu Lâm chạy một nửa, cảm thấy trong lòng hoảng loạn, bỗng nhiên xoay người chạy trở về.

Cái gì cửu chuyển đan, sao lại cần cửu chuyển đan. Hắn bỗng dưng hiểu được ý tứ câu nói của Thư Minh với thái y, nhất thời ngũ tạng như thiêu đốt, trước mắt từng chút từng chút biến thành màu đen.

“Thư Minh!”.

Hắn đẩy cửa phòng ra.

Thái y đã làm xong.

Hắn tiến lên từng bước, lại từng bước.

Hơi hơi nghiêng đầu, nhìn mặt Thư Minh trên giường.

Hai mắt nhắm nghiền, mặt như giấy vàng, không hề có huyết sắc.

Thái y ôm lấy một đứa trẻ đang khóc nỉ non, quỳ rạp xuống đất, đem đứa nhỏ đưa qua.

Tiêu Lâm không nhìn hắn, ngồi vào bên cạnh Thư Minh.

Tay chống lên giường, máu loãng thấm vào tay. Lăng Thư Minh cả người một tia nhiệt khí cũng không, trong ngực tim cũng không còn đập, chỉ có máu chung quanh hắn là nóng, từ trong cơ thể hắn không ngừng chảy ra.

Thật giận bản thân cùng tình nhân sinh tử chia lừa, Tiêu Lâm trong lòng mất một khối, thoáng như người nằm mộng.

Thanh âm trẻ con khóc nỉ non, cũng không hề gọi lại linh hồn của hắn.

Kết thúc.

Bạn đang đọc Bạch Vũ Một Thạch Lăng của arams
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự