Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 4 Này, chạy mau đi

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân

Phiên bản Dịch · 3748 chữ · khoảng 13 phút đọc

Nháy mắt, hai năm đã trôi qua, Trần Hiểu Quân và Trình Hiểu Quân bây giờ không cần cha mẹ đưa đón nữa, nhưng thỉnh thoảng Tần Uyển Linh tan việc sớm vẫn sẽ đến đón hai đứa trẻ. Trong hai năm này hai Hiểu Quân dường như chỉ dùng ánh mắt để trao đổi, dĩ nhiên quyền chủ động trao đổi về cơ bản cũng bị Trần Hiểu Quân chiếm đoạt. Tóm lại, chỉ cần cô mất hứng, mặc kệ nguyên nhân có phải do Trình Hiểu Quân hay không, chỉ cần nhìn thấy cậu xuất hiện trước mắt là sẽ trút giận lên người cậu, Trần Hiểu Quân quyết liệt nhìn chằm chằm vào cậu, ai kêu cậu xuất hiện vào lúc cô không vui làm chi?

Trình Hiểu Quân dĩ nhiên còn oan uổng hơn so với Đậu Nga, hai năm qua trừ giờ tan học ra, hai người căn bản không có cơ hội gì để “trao đổi” cả, cậu đã cố gắng không chọc đến Quân Quân, cũng không làm những chuyện mà cô chán ghét rồi, nhưng cho dù tâm trạng tốt đến mấy, Quân Quân nhìn thấy cậu thì vẫn cứ trừng mắt. Trình Hiểu Quân biết Quân Quân không thích cậu, ghét cậu, không muốn thấy mặt cậu, nhưng cậu chỉ dám thừa nhận trong yên lặng, không nói lời nào cũng sẽ không trừng mắt trở lại, chỉ là tan học rồi thì lặng lẽ đi theo sau cô, chờ mẹ hoặc chú đến đón.

Buổi trưa trước khi Tần Uyển Linh đưa hai đứa trẻ đến trường, đã dặn dò buổi chiều không thể tới đón hai đứa, muốn hai người bọn họ sau khi tan học nhất định phải cùng nhau về nhà. Trải qua hai năm nay, Trần Hiểu Quân đã xem Tần Uyển Linh như một ngôi nhà thứ hai, cho dù rất ghét cũng như không muốn nhìn tên quỷ kia, nhưng cô vẫn học cách biến cậu thành không khí, không để ý đến cậu. Trần Hiểu Quân và Tần Uyển Linh ngày càng gần gũi tự nhiên, tình cảm dĩ nhiên cũng càng lúc càng nồng đậm, Trước mặt Tần Uyển Linh, Trần Hiểu Quân không còn là một cô bé vì không muốn tình hình xấu đi mà ấm ức không chịu mở miệng như lúc ban đầu nữa. Vậy nên Trần Hiểu Quân dứt khoát đồng ý với yêu cầu của Tần Uyển Linh, cho dù có đi về cùng nhau thật hay không, dì cũng không biết, cái tên chán quỷ kia, nhất định sẽ không tố cáo cô trước mặt dì.

Hôm nay đến phiên Trần Hiểu Quân trực nhật, cho nên đây là lần đầu tiên Trần Hiểu Quân chủ động tìm Trình Hiểu Quân.

“Này, chán quỷ, hôm nay tôi phải trực nhật, hết giờ học cậu về nhà một mình, đừng chờ tôi.” Trần Hiểu Quân đi tới chỗ Trình Hiểu Quân đang làm bài tập tuyên bố. Trần Hiểu Quân không nhớ từ khi nào, cô đã gán cái biệt danh “Chán quỷ” cho Trình Hiểu Quân, cô không có gọi cậu là Trình Hiểu Quân cũng không gọi cậu là Hiểu Quân, nhưng cô sẽ không ngu ngốc gọi cậu như vậy trước mặt dì.

Trình Hiểu Quân đang chăm chú làm bài tập, nghe thấy Quân Quân lần đầu tiên nói chuyện với mình, trong lòng thầm vui mừng, rốt cuộc Quân Quân cũng chịu nói chuyện với cậu, nhưng tâm trạng vui vẻ còn chưa giữ được một giây, câu kế tiếp của Quân Quân đã giúp cậu hiểu được, Quân Quân vì không muốn về cùng cậu nên mới bảo cậu về trước. Trình Hiểu Quân nắm chặt chiếc bút trong tay, cậu không muốn về nhà một mình, cũng không muốn để Quân Quân phải một mình về nhà.

“Này, đang nói chuyện với cậu đấy?” Giọng nói của Trần Hiểu Quân tăng thêm âm lượng.

“Quân Quân…” Tớ sẽ chờ cậu về nhà cùng. Trình Hiểu Quân muốn nói như vậy, nhưng cậu còn chưa nói hết đã bị cắt ngang.

“Đừng nói nữa, dù sao tan học rồi thì tôi cũng không về nhà với cậu.” Thấy tên chán quỷ này cúi đầu xuống, Trần Hiểu Quân đã biết cậu không chịu đồng ý, bộ não này đến bao giờ mới hết làm phiền người ta, “Còn nữa, không được gọi tôi là Quân Quân!” Cô nghiến răng nghiến lợi nói ra mấy câu này, nói xong không quay đầu lại nghênh ngang bước đi.

Trình Hiểu Quân cảm thấy được những ánh mắt đang nhìn dồn dập vào mình, cậu sẽ không chấp nhận với yêu cầu này của Trần Hiểu Quân, sẽ không.

Tan học,Trần Hiểu Quân cùng Xà Âm làm vệ sinh lớp xong, cùng xách cặp rời khỏi trường.

“Quân Quân, tại sao Hiểu Quân không về cùng cậu, không phải hai người luôn về cùng nhau sao?” Xà Âm thường xuyên về nhà cùng Trần Hiểu Quân, dĩ nhiên thường xuyên thấy Trình Hiểu Quân, đã rất quen thuộc với cậu. Có khi ba người cùng nhau về nhà, nhưng chỉ có Xà Âm và Trình Hiểu Quân là nói chuyện nhiều, còn Trình Hiểu Quân lại tựa như một người ngoài cuộc, không hề quan tâm đến những chuyện này.

Trần Hiểu Quân hung hăng đá bay cục đá dưới chân: “Hiểu Quân? Âm Âm, rốt cuộc cậu có phải bạn thân của tớ không vậy?”

“Dĩ nhiên là phải!” Xà Âm không nghi ngờ chút nào trả lời.

“Vậy tại sao cậu cứ nói đến tên quỷ đó chứ? Chẳng lẽ cậu không biết tớ ghét cậu ta vô cùng sao?” Trần Hiểu Quân bắt đầu trừng bạn tốt của mình.

Xà Âm gật đầu, biểu hiện của cậu rõ ràng như vậy không biết mới là lạ: “Nhưng Hiểu Quân cũng là bạn của tớ mà. Tại sao cậu lại không thích Hiểu Quân chứ, cậu ấy rõ ràng rất ngoan ngoãn rất đáng yêu còn rất thông minh mà.”

Ngoan ư? Cái gì? Còn đáng yêu? Cũng có thể là vậy, hai năm sau cũng không khác gì hai năm trước; thông minh? Thông minh thì sao đi còn không vững?

“Nó có chỗ nào đáng yêu thông minh đâu, là tên quỷ ngu ngốc siêu chán mới đúng!” Trần Hiểu Quân cố ý lớn giọng phản bác.

“Chỉ có cậu nghĩ vậy thôi, lớp chúng ta cũng chỉ có mình cậu là không thích Hiểu Quân.” Xà Âm nói giọng rất nhỏ, cô bé không muốn tranh luận với Hiểu Quân về vấn đề này, họ đã tranh luận cùng nhau rất nhiều lần cũng không có kết quả. Mà Quân Quân không thích Hiểu Quân thì có liên quan gì đến cô?

“Hiểu Quân, Hiểu Quân, Hiểu Quân… Tớ không cho cậu thích tên quỷ đó.” Trần Hiểu Quân bắt đầu bá đạo hét lớn, cô không thích bạn tốt đi thích một người mà cô ghét cay ghét đắng, “Cậu đi thích cậu ta đi, tớ không chơi với cậu nữa.”

“Quân Quân, cậu…” Lời của Xà Âm bị hình ảnh trước mắt làm chuyển sang âm điệu kinh hãi, cô lo lắng nắm tay Trần Hiểu Quân “Quân… Quân, Quân Quân! Hiểu Quân cậu ấy, cậu ấy ở đằng kia…?”

“Sao cứ một lát Hiểu Quân, một lát thì Quân Quân vậy?” Trần Hiểu Quân mất hứng phủi tay Xà Âm, “Sao cậu cứ kéo tớ vậy?” Ngay sau đó, hình ảnh trước mắt đã giúp cô hiểu nguyên nhân Xà Âm cứ kéo lấy tay mình.

Tan học rồi, Trình Hiểu Quân không nghe lời của Trần Hiểu Quân, không một mình về nhà mà đứng ở nơi này chờ Trần Hiểu Quân, chỉ cần đợi được thì chắc chắn sẽ gặp được Trần Hiểu Quân. Trình Hiểu Quân đợi gần nửa tiếng đồng hồ, đợi mãi cũng không thấy bóng dáng ai, nhưng Quân Quân vẫn chưa ra, cho nên cậu quyết định ngồi cạnh vườn hoa ôn bài lại một lát, nhưng cậu chưa ngồi được bao lâu thì một đám anh trai xa lạ đã đến giật mất quyển sách trên tay cậu.

Trình Hiểu Quân theo phản xạ nói: “Trả lại sách cho tôi!”

“Trả lại cho cậu?” Một người cao nhất trong số đó mở quyển sách ra rồi khép lại, “Trả cho cậu, được thôi, nộp hết tiền trong người cậu ra đây!”

“Tôi không có tiền.” Trình Hiểu Quân nhíu cậu, chẳng lẽ bọn họ là đám cướp giật mà thầy giáo hay nhắc đến?

“Không có tiền?” Tên cao nhất tỏ vẻ không tin, thằng này nhìn qua đã biết là con cái nhà giàu, làm sao mà không có tiền được, “Không có tiền? Vậy thì lục soát!”

Hai người bên cạnh hắn lập tức đi lên, định lục soát xem Trình Hiểu Quân có giấu tiền đi hay không.

“Tên chán quỷ này, cậu dám làm chuyện bất lương với đám lưu manh này hả, hừ hừ, tôi sẽ mách với thầy Hướng, để xem còn có ai thích cậu không.” Trần Hiểu Quân một mình bước tới, chống nạnh quát. Cô nói nửa thật nửa giả, rất trẻ con nhưng người nghe lại không cho rằng như vậy, đặc biệt là ba tên cướp này, ba tên sững sờ, dùng ánh mắt để trao đổi với nhau.

“Tớ không có làm chuyện xấu!” Trình Hiểu Quân lo lắng Quân Quân hiểu lầm lại càng ghét cậu hơn, ngay lập tức giải thích: “Là bọn họ tìm tớ đòi tiền.”

“Tôi không tin cậu, cậu không chịu nghe lời, bây giờ còn chưa chịu về nhà, nhất định là làm chuyện xấu.” Trần Hiểu Quân vô cùng tức giận, tên này dám không nghe lời cô, không về nhà trước, trong lời nói mang theo tức giận, “Tôi đã kêu Âm Âm đi gọi thầy giáo đến rồi, cậu cứ chờ bị phê bình đi.”

“Tớ không có thật mà!” Trình Hiểu Quân biết Quân Quân thấy cậu không chịu về nhà rất tức giận, cho nên hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Quân Quân tức giận thật hay không mà nói như vậy, cậu không muốn Quân Quân hiểu lầm cậu nên giải thích lại lần nữa.

Trần Hiểu Quân không để ý đến lời giải thích của cậu, quay mặt sang ba tên còn cao hơn cả cô, nói: “Mấy người đừng có học nó, nó là tên chán quỷ, ai cũng ghét nó, không ai thích nó cả, thầy giáo đến đây nhất định sẽ mắng nó, mấy người mau đi đi, nếu không sẽ bị tên này liên lụy đấy.” Trần Hiểu Quân giống như đang phê bình trách móc cậu, kể lể với ba người kia.

Trần Hiểu Quân nói xong, Xà Âm lập tức thở hổn hển chạy tới, đứt quãng nói: “Thầy.. Thầy giáo, tớ đã… Méc với thầy giáo rồi, thầy… Lập tức sẽ tới ngay.”

Trần Hiểu Quân kéo Xà Âm mệt phờ người chạy đi, nhìn Trình Hiểu Quân, lại nhìn ba tên cao lớn kia, không biết bọn họ đang thương lượng điều gì. Cô lập tức kéo tay Trình Hiểu Quân, tay kia kéo Xà Âm liều mạng ra sức chạy vào trường học.

Trình Hiểu Quân phản ứng không kịp với hành động bất ngờ này của Trần Hiểu Quân, vừa chạy theo Quân Quân vừa chậm chạp nói “Sách của tớ!”

Trần Hiểu Quân cảm giác bản thân bị tên quỷ này làm tức điên lên, đáng đời lắm, bị người ta bắt nạt, nhưng cô không muốn bị người khác khi dễ, mà tên quỷ này bị người khác bắt nạt, dì biết nhất định sẽ rất đau lòng, cô lại không muốn để dì đau lòng. Cho nên cô mới tranh thủ quay đầu lại liếc Trình Hiểu Quân: “Sách cái đầu của cậu, cậu mau chạy đi chứ!”

Trình Hiểu Quân bị Quân Quân liếc không dám lên tiếng, cậu luôn luôn rất “Nghe” lời Quân Quân mà…, thế nên sẽ không làm cho Quân Quân thấy không vui

Ba tên cướp hồ đồ chưa kịp phản ứng thì bọn Trần Hiểu Quân đã chạy được một quãng khá xa rồi, hơn nữa lại cách trường học rất gần, ba tên đó không buồn đuổi theo nữa, bỏ lại quyển sách trên tay ngay lập tức biến mất ở cửa trường học.

**

Vừa chạy vào trường học xong Trần Hiểu Quân đã hổn hển, buông lỏng tay hai người, gấp gáp chưa kịp thở ra hơi, bỗng nghe thấy một tiếng “Bùm”, rồi thấy Xà Âm nhanh chóng chạy tới vừa chạy vừa gọi to “Hiểu Quân!”

Trần Hiểu Quân dùng vẻ mặt đau khổ nhìn chán quỷ sợ hết hồn đến mức vấp ngã, gục xuống mặt đất, chuyện gì đang xảy ra vậy, rõ ràng mình là người lôi cậu ta chạy trốn, mệt gần chết cũng còn chưa ngã xuống, vậy mà cậu ta đã gục hẳn rồi? Trần Hiểu Quân nhìn sắc mặt đã hơi tái nhợt, khó chịu khom người xuống dùng lửa giận của mình nắm lấy bọc sách của Trình Hiểu Quân: “Này, cậu bị làm sao vậy?”

Trình Hiểu Quân cố hết sức chống hai tay lên mặt đất, nhưng cậu vẫn còn đủ sức lực để ngẩng đầu lên giải thích với Quân Quân: “Tớ thật sự không cùng bọn họ làm chuyện xấu, là bọn họ muốn…”

Lần này Trần Hiểu Quân không nhịn nổi nữa, lập tức không thể chịu được tên chán quỷ này, bây giờ mà còn nói những chuyện ai cũng biết sao, cậu ta coi cô là người mù chắc? Tính nóng: cô tức giận hất mạnh bọc sách của cậu đi, tràn ngập lửa giận nhìn chằm chằm Trình Hiểu Quân rống to: “Cậu nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao? Đúng là ngu ngốc mới kéo cậu chạy khỏi chỗ mấy người đó! Tôi thật sự chưa từng thấy người nào đần độn hơn cậu!”

Trần Hiểu Quân cuối cùng cũng ngừng rống, chỉ mặc kệ Trình Hiểu Quân suýt chút nữa đã đụng đầu vào mặt đất, còn làm Xà Âm thấy sợ hãi. Xà Âm vừa quát mắng, trách cứ Trần Hiểu Quân mau ngừng lại, vừa chạy tới đỡ Trình Hiểu Quân dậy nhìn xem trên người cậu có chỗ nào bị thương không: “Hiểu Quân, cậu có bị ném trúng không?”

Mười mấy giây sau Trình Hiểu Quân mới chậm rãi thở ra, trả lời: “Không, không ném trúng.”

Xà Âm thở phào, quay ngược lại nhìn Trần Hiểu Quân không hài lòng nói: “Quân Quân, tại sao cậu có thể như vậy, thật quá đáng, nếu như Hiểu Quân bị thương thì chúng ta biết làm sao bây giờ?”

Trần Hiểu Quân chột dạ biết mình không đúng, quả thực không nên dùng sức “Ném” đồ về phía chán quỷ như vậy, nhưng cô vẫn không phục: “Tớ đâu có quá đáng, là do cậu ta quá đần quá đáng ghét!”

Thật ra thì Trình Hiểu Quân cũng không trách Quân Quân hại cậu ngã đau ban nãy, bởi vì lúc này cậu mới hiểu được, Quân Quân biết cậu không làm chuyện xấu mà là bị người ta cướp giật, chẳng qua vừa rồi cậu một lòng không muốn khiến Quân Quân hiểu lầm nên mới quên mất nghĩ đến chuyện Quân Quân đã cứu cậu: “Thật xin lỗi Quân Quân, là do tớ quá ngu ngốc, cậu không nên tức giận, chúng ta về nhà thôi!”

Trần Hiểu Quân rất tức giận, lúc này chán quỷ cứ như vừa chết đi sống lại, sự khép nép xin lỗi cô của cậu ta chính là sự một cách chỉ trích, cho rằng cô cố tình gây sự. Ghê tởm, nếu không phải bây giờ gió thoáng qua cũng đã đủ thổi ngã cậu, tôi nhất định sẽ đá cậu mấy đá: “Người nào muốn cùng cậu về nhà chứ, phải về thì cậu tự động trở về một mình đi, tôi không cần đi về cùng nhau, hứ!” Nói xong cũng không đáp lại Xà Âm, chỉ chạy về một mình.

“Quân Quân…” Trình Hiểu Quân nghĩ muốn Quân Quân chờ mình cùng nhau đi về, hiển nhiên Quân Quân sẽ không đáp ứng.

“Không nên chấp Quân Quân, hôm nay do cậu ấy không đúng, cậu không cần để ý, để cô ấy tự mình đi một mình, tớ và cậu cùng nhau đi về.” Xà Âm giữ cho Trình Hiểu Quân đứng vững, cẩn thận vịn tay cậu lên vai mình, tránh không muốn cậu bị ngã

“Xà Âm, cám ơn cậu, cậu cũng không cần trách Quân Quân, hơn nữa hôm nay Quân Quân đã cứu tớ.” Trình Hiểu Quân chỉ mới nói đến đây mà đã cảm thấy cả người hết đau.

“Quân Quân đối xử với cậu như vậy mà cậu còn nói giúp cậu ấy? Cậu không nên lúc nào cũng để cô ấy bắt nạt và tuyệt giao như thế chứ.” Xà Âm bất mãn nói lại.

“Là do tớ quá đần độn luôn chọc vào tính nóng của Quân Quân: tức giận, Quân Quân…” Trình Hiểu Quân còn chưa nói hết Xà Âm đã đầu hàng.

“Tốt lắm, tốt lắm, tớ biết rồi, hôm nay Quân Quân là anh hùng, thông minh cứu cậu, tớ sẽ không giận cậu ấy.” Xà Âm thật sự không hiểu Hiểu Quân nghĩ gì trong đầu, nhưng hôm nay đúng là Quân Quân đã nghĩ ra kế lừa gạt tài tình này để cứu Hiểu Quân khỏi những người đó. Quên đi, mình không quản được Hiểu Quân là kẻ địch của Quân Quân, cũng không thể khiến Hiểu Quân chán ghét Quân Quân, ở trung gian của hai người bọn họ rất khó chịu, cô không muốn làm kẻ đứng giữa nữa, bọn họ muốn thế nào thì được cái đó…

【 Nhật ký ngày 】 Theo đuổi

Hai năm rồi, Quân Quân luôn rất ghét tôi, hơn nữa cô ấy chưa bao giờ gọi tên tôi, luôn gọi tôi là chán quỷ… Tôi không muốn làm Quân Quân ghét tôi, cũng không muốn Quân Quân gọi tôi là chán quỷ, nhưng nếu như đó là ý muốn của Quân Quân, tôi sẽ theo cô ấy. Hai năm qua gần như ngày nào chúng tôi cũng ở cạnh nhau, mẹ nói Quân Quân tiếp xúc nhiều với tôi, hiểu rõ tôi rồi nhất định sẽ thích tôi, nhưng hai năm vẫn chưa đủ sao? Đến bây giờ Quân Quân nhìn thấy tôi vẫn mất hứng, tôi không biết tại sao Quân Quân lại ghét tôi, cũng không biết nên làm như thế nào mới có thể khiến Quân Quân không ghét tôi, tôi chỉ có thể nghĩ ít ra lúc này hãy tận lực ít nói chuyện trước mặt Quân Quân để tránh cho cô ấy càng ghét tôi hơn.

Nay bác Thiên đã có việc, mẹ tôi cũng làm thêm giờ nên đều không thể tới đón chúng tôi, mẹ để tôi và Quân Quân cùng nhau về nhà, tôi rất sung sướng khi có thể cùng nhau về nhà với Quân Quân, nhưng tôi cũng biết Quân Quân không muốn về chung với tôi, quả nhiên trước giờ tan giờ học Quân Quân đã để một mình tôi đi về trước, tôi không muốn không nghe lời mẹ dặn, không muốn đi về nhà một mình, càng không muốn không thể cùng về chung với Quân Quân, cho nên giờ tan giờ tôi liền lập tức đứng ở cửa trường học chờ Quân Quân đi ra ngoài, như vậy chúng tôi có thể cùng nhau về nhà rồi… Tôi nghĩ cô ấy và Xà Âm sẽ cùng đi ra, chắc không đến nỗi đuổi thẳng tôi đi chứ.

Đợi gần nửa giờ, tôi trăm triệu cũng không nghĩ là sẽ gặp phải bọn thiếu niên bất lương chuyên trấn lột, tôi không biết tại sao lại không kêu cứu theo lời thấy giáo dạy, chỉ muốn bảo vệ bọc sách của mình. Nhưng những người đó không tin tôi không có tiền nên muốn soát người, đúng lúc này Quân Quân đột nhiên xuất hiện.

Quân Quân lừa bọn họ nói tôi là con nít hư chuyên làm chuyện xấu rồi bảo Xà Âm đi gọi thấy giáo tới bắt tôi. Lúc ấy đầu óc tôi như đang ở trong mộng, tôi sợ Quân Quân cho rằng tôi làm chuyện xấu, sau này sẽ không bao giờ để ý đến tôi nữa, còn chưa kịp nghĩ xem lời Quân Quân nói rốt cuộc là thật hay giả đã liên tiếp khẳng định tôi không làm chuyện gì xấu. Những người đó trúng mưu kế của Quân Quân, Quân Quân thừa cơ kéo cả tôi lẫn Xà Âm chạy về phía trường học mới xác định đảm bảo an toàn.

Bình thường tôi cũng khá thông minh, thầy giáo giảng gì tôi chỉ cần nghe một lần là đã hiểu, nhưng lần này tôi hoàn toàn không nghĩ ra Quân Quân vì muốn lừa gạt những thứ thiếu niên bất lương kia nên mới nói dối. Vì tôi giải thích mình thật sự không làm chuyện xấu nên tôi chọc cho Quân Quân giận dỗi, chọc vào tính nóng của Quân Quân: tức giận đến đẩy ngã tôi, mặc dù thân thể của tôi rất kém cỏi lại không còn thể lực, nhưng tôi cũng không bị thương, tôi cũng biết là Quân Quân, cô ấy đã cứu tôi.

Tính nóng của Quân Quân: tức giận tự về một mình rồi, cô ấy không gọi Xà Âm về cùng mà để Xà Âm lại… Quân Quân thật sự rất tốt bụng, cô ấy đối xử với tôi cũng rất tốt, rất quan tâm tôi, chưa từng để người khác bắt nạt tôi. Cuối cùng Quân Quân không hề về nhà chung với tôi, nhưng tôi không khiến tính nóng của cô ấy phát tác, cũng sẽ không làm cô ấy phát tác tính nóng ấy nữa.

Hôm nay cô ấy đã cứu tôi, sau này tôi sẽ không về nhà một mình nữa, tôi sẽ vẫn đi theo Quân Quân, ngày nào cũng cùng cô ấy về nhà…

Bạn đang đọc Bá Nữ Khiêm Quân của Nhâm Thuỷ Yên Vân
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự