Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 “Start”

Bạn đang đọc Anh Yêu Em Suốt Đời Suốt Kiếp của Zen

Phiên bản Dịch · 2682 chữ · khoảng 9 phút đọc

Ấn nút “start” để trò chơi bắt đầu…… Bắt đầu ột trò chơi đã sắp đặt trong bốn năm...

Là cả máu, nước mắt, hận thù đều đã được đặt cược tại đây để chiếm đoạt một thứ đã đánh mất, đã không bảo vệ được kia…….

Ai sẽ là người chiến thắng ???

Chiếc máy bay mang số hiệu 707 hạ cánh xuống sân bay Nội Bài lúc 2 giờ chiều… Dòng người đi lại tấp nập, vội vã mang theo những tâm trạng khác nhau: vui vẻ vì được gặp người thân, hạnh phúc vì được gặp người yêu,… Ở nơi này, có một người con gái mang trong mình nét đẹp quyến rũ rực rỡ của độ tuổi hai mươi lăm nhưng ánh mắt cô lại mang một vẻ u uất, vô hồn….. tuy vậy, ánh mắt đó lại càng tôn lên vẻ đẹp của mình cô…………

Một toán vệ sĩ mặc đồ đen vừa nhìn thấy cô liền nhanh chóng tới giúp cô xách vali, đồ dùng rồi lại cung kính mời cô lên chiếc xe limousine sang trọng màu đen bóng hoáng………..


Tại một biệt thự cao lớn, rộng thênh thang với kiến trúc trang nhã, lịch sự với nội thất bằng gỗ quý đắt tiền thể hiện ngay đẳng cấp của chủ nhân ngôi nhà này…. Cô bước vào, khẽ cúi đầu chào rồi ngồi xuống trên chiếc ghế gỗ dài được trải thảm lông mịn màng, đối diện là một người đàn ông tầm độ tuổi trung niên, nét từng trải thầm nhuần trên gương mặt lạnh lùng của ông….

Cả hai đều im lặng không nói một tiếng nào, không khí căng thẳng đến kịch liệt khiến cho bất cứ người nào đặt chân vào đây cũng cảm tưởng như đang đặt chân tới cõi âm vậy. Một lúc lâu sau, người đàn ông mới lấy ra một tập hồ sơ để trước mặt cô, lạnh lùng ra lệnh:

_Hãy tới đây làm !

Dạ Cô chỉ buông một câu trả lời đơn giản, cũng không mở tập văn kiện đó ra xem là cái gì, liền cầm lấy rồi bước ra ngoài luôn.

Cô dường như là một con robot, không có một chút biểu cảm nào, chỉ biết nghe lệnh rồi vâng lời làm theo như một con rối được sắp đặt trước… Vì sao một người con gái trẻ đẹp như cô lại chỉ như một con robot di động vậy, nguyên cớ gì khiến cô trở nên như vậy??


Sáng hôm sau:

Bước vào quầy lễ tân, đưa tập hồ sơ cho cô nhân viên, đợi một chút rồi cô được dẫn tới một văn phòng khá rộng với kiến trúc nhẹ nhàng. Ở đó cô gặp một người con trai chỉ hơn cô tầm bốn, năm tuổi, khá trẻ trung và cách ăn mặc mang phong cách lịch sự, chín chắn và cũng rất thời thượng….

_Xin chào _ Cô nghiêng mình cúi chào.

_Ồ! Xin chào, cô là Lisan Lin? _ Người đó vui vẻ tiếp đón.

Mong được giúp đỡ, cứ gọi tôi là Nhật Nguyệt được rồi. Cám ơn Cô khẽ nở nụ cười - một nụ cười xã giao.

Sau một màn chào hỏi đầy khách sáo thông thường của hai bên, cô được người đấy đưa ột tập hồ sơ khác của một người con trai lai Tây khá bảnh bao. Và cô từ bây giờ sẽ trở thành người quản lý kiêm stylist cho cậu ta - một người nhỏ hơn cô hai tuổi tên là Vương.

_Cậu ta hiện tại rất nổi tiếng, là người mẫu hàng đầu sáng giá nhất đại diện cho công ty chúng ta. Nhưng tính cách cậu ta thì rất khó chịu. Chưa có một stylist hay quản lý nào trụ được quá một tuần cả, cô nghĩ mình làm được chứ? _Người đó hỏi.

Ánh mắt cô lướt qua từng hàng chữ trên tập hồ sơ, nó ghi đầy đủ từ: tên, tuổi, nghề nghiệp, gia cảnh, sở thích,…. Rồi dừng lại ở hình của cậu ta được kẹp bên ngoài. Đó là một người con trai với mái tóc màu bạch kim, mắt xanh, nước da trắng, gương mặt trong ảnh tuy cười rất đẹp nhưng cô vẫn có thể đọc được sự ngang tàn, hống hách trong ánh mắt kia.

Gập lại tập hồ sơ, cất vào túi, cô gật đầu nói:

_Tôi nhận.

Người con trai đó cười có vẻ rất hài lòng về cô, dường như anh ta tin tưởng rằng cô là người có thể làm được tốt việc này, nói:

_Cậu ta ở tầng sáu, cô có thể tới quầy lễ tân lấy chìa khóa trực tiếp vào phòng cậu ta. Đừng lo, chỉ cần nói với cậu ta cô là quản lý kiêm stylist mới là được rồi.

Cô khẽ gật đầu rồi lui người bước ra ngoài. Nhưng hướng cô đi không phải là thang máy dẫn lên tầng sáu mà là cửa hướng ra phía bên ngoài công ty. Cô muốn mua một chút đồ và thay bộ quần áo khác; bộ đồ công sở cô đang mặc này không hợp với công việc phải hoạt động nhiều kia……

Ba mươi phút sau:

Cô bước vào tầng sáu với diện mạo mới: mái tóc dài ánh tím được buộc vổng lên cao, áo sơ mi trắng rộng thoải mái đi cùng với quần jean bó và giầy thể thao. Bộ đồ đơn giản, nhẹ nhàng lại rất thoải mái khiến cho cô như trẻ hơn so với tuổi của mình rất nhiều…..

Vừa mở cửa bước vào, cô thấy ngay gương mặt của người con trai trong ảnh đang nằm ngủ trên ghế salong. Nhẹ nhàng đặt chiếc túi lớn xuống, cô lặng lẽ thu dọn quần áo, đồ đạc bị vứt lung tung khắp nơi lại cho ngăn nắp đồng thời lấy những thứ đã mua trong túi bỏ vào tủ lạnh lớn trong góc phòng…..

_Cô là ai? _ Một giọng nam khó chịu vang lên.

Dừng lại hoạt động của mình, quay đầu lại nhìn anh ta rồi cô lại tiếp tục công việc của mình. Vừa làm cô vừa nói:

_Quản lý kiêm stylist của cậu.

Cậu không nói gì thêm, khẽ nhún vai một cái rồi uể oải đứng dậy hướng về phía tủ lạnh bước tới. Mở tủ lạnh ra, cậu khá ngạc nhiên về những đồ được để trong đó. Quay người nhìn cô - cái người đang lúi cúi dọn dẹp những thứ cậu cố tình bày ra kia, nhíu nhíu mày một chút rồi với tay lấy một quả táo để trong tủ cắn, một quả cầm ở tay mang ra ghế salong ngồi ăn như một ông hoàng…. Nhìn cô dọn dẹp một lúc, ăn hết một quả táo rồi cậu mới lên tiếng hỏi:

_Cô tên gì?

Lúc bấy giờ cô mới chịu dừng tay dọn dẹp lại, bước tới tủ lạnh lấy hai chai nước mát để lên mặt bàn rồi nói:

_Tôi là Nhật Nguyệt, gọi Nguyệt thôi cũng được. Và tôi hơn cậu hai tuổi liền đấy.

Khẽ gật đầu, vừa nhai táo cậu lại hỏi tiếp:

_Tôi thì khỏi giới thiệu đi, hôm nay phải làm gì?

Ưm, tôi gọi cậu là Vương, được chứ? Sáng nay cậu có thể nghỉ ngơi, chiều ta sẽ đi chụp hình ngoại cảnh Cô mở một cuốn sổ nhỏ cầm tay nói.

Cậu gật đầu đã hiểu, ném vỏ táo đã ăn hết vào thùng rác cạnh đó rồi uể oải nằm xuống ngủ tiếp một giấc nữa. Không gian lại trở nên yên tĩnh vì cô lúc này thay vì cắm cúi dọn dẹp lại đang hý hoáy vẽ gì đó trên giấy…..

2H CHIỀU:

Đang ngủ say, cậu bị một bàn tay lay lay dậy. Cậu khó chịu hất cánh tay làm phiền mình ra rồi vùi đầu sâu vào trong chiếc chăn mỏng ngủ tiếp….. Cái cách phản kháng y như con nít của cậu làm người nào đấy không khỏi bực mình. Và không một chút nể nang, một người nào đó giật phăng cái chăn ra, đạp cho cậu một cái khiến cậu không khỏi giật mình mà thức dậy….

Cái quái gì vậy? Cậu tức giận gắt lên, trừng mắt nhìn cô.

Nhưng thay vì sợ hãi, cô lại ung dung buông một câu chẳng liên quan mấy:

_Quần áo để trên bàn, mau thay đi. Đến giờ rồi.

Chị dám đánh tôi? Giọng nói của cậu đầy tức giận vang lên từng lời từng lời một.

_ Cậu mà còn đứng đấy đôi co với tôi là không chỉ ăn một cái đạp đâu mà hôn đất luôn đấy. Đừng ý kiến với tôi, vì trong hợp đồng cũng không viết là không được đánh cậu, chỉ không để cho cậu trầy xước hay hỏng hóc chỗ nào thôi, ok? _ Cô lạnh lùng nói.

Chết tiệt! Cậu buông một câu chửi thề, tức tối cầm quần áo vào trong phòng thay.

Lần này quả thực cậu đã gặp phải một đối thủ có hạng rồi. Người con gái này không những chưa bao giờ bị vẻ đẹp trai của cậu quyến rũ như những người con gái hay những người phụ nữ khác. Trước đây, chỉ cần cậu chớp mắt một cái hay thức dậy trong bộ dạng ngái ngủ đầy quyến rũ thì dù là một người phụ nữ trung niên cũng đỏ mặt, tim đập loạn….. Vậy mà người quản lý trước mặt cậu đây một chút cũng không đỏ mặt chứ đừng nói gì là tim đập hay là có ý đồ muốn ve vãn cậu để cậu có lý do đuổi họ đi như trước đây…..

Này! Sao lại bắt tôi mặc cái bộ đồ quái quỷ này? Chị có phải stylist không đấy? Cậu nhìn bộ đồ với áo phông trắng, quần jean xanh đi cùng giầy thể thao mà nhăn nhó; nó không hợp với phong cách thời trang của cậu.

_Làm sao? _ Cô nhìn từ đầu đến chân cậu hỏi.

Nó không hợp với tôi, chị ngốc à? Cậu nhăn nhó.

Không hợp? Như thế nào là không hợp? Cậu chụp ảnh ở thảo nguyên Ruker nhưng lên đấy phải đi bộ một đoạn mới lên được, chẳng nhẽ lại đóng bộ áo sơ mi quần jean, giầy da à? Ai ngốc đấy? Có bất cứ ai đó nói bộ đồ này không hợp với cậu, tôi sẵn sàng xé tấm bằng của mình đi Cô khẽ nhíu mày một chút rồi thản nhiên tuyên bố hùng hồn.

Rồi cô không nói thêm gì, chụp một chiếc mũ le lên đầu cậu, xách một chiếc túi to đựng toàn đồ gì đó lỉnh kỉnh bước ra ngoài. Còn cậu, cậu không làm gì được cô nên đành ngậm ngùi đi ra, mang theo cái mặt nặng chịch như đưa đám ra ngoài. Nhưng ra ngoài cậu còn điên tiết hơn khi mà thay vì chê bai cách ăn mặc mới mẻ này mọi người trong công ty lại hỏi cậu đổi phong cách à? Rồi không ngớt lời khen dáng người cậu mặc đồ này rất hợp đấy chứ…… Thế này khác gì nói rằng lời nói của cô không hề sai một chút nào mà người sai là cậu…… Cậu thật sự không hiểu được người con gái chỉ hơn cậu có hai tuổi này có gì mà ghê gớm tới vậy khi mà nhìn được những thứ từ cậu mà tới cậu cũng không hề hay biết …….

…………………..

_CEO.............

(coffe: giải thích một chút với những người chưa biết. CEO là viết tắt của Chief Executive Officer, là Tổng giám đốc hoặc Giám đốc điều hành của một công ty, một tập đoàn, một tổ chức... )

Người đàn ông mặc một bộ vest đen đắt tiền, đeo kính to bản màu đen che đi nửa gương mặt cùng ánh mắt khẽ giật mình khi nghe tiếng gọi của người bên cạnh…….. Đã bao lâu rồi nhỉ? Anh cũng không rõ nữa vì thời gian với anh nó nghiệt ngã quá, nhưng ánh mắt của anh thì cho dù là thời gian có xoay chuyển như thế nào đi nữa thì anh vẫn không thể nào ngăn nó dừng lại khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn, mảnh khảnh kia….. Dường như cô gầy hơn so với trước…….

CEO……. Người thanh niên cũng trạc tuổi anh một lần nữa nhắc nhở vị CEO này…..

Ưm…… đi thôi…. Giọng nói lạnh như muốn thấm cả vào da thịt của người ta vang lên.

Dáng người cao to, lưng thẳng, ăn mặc lịch sự đĩnh đạc nhưng bá khí cuả anh ta thì phi thường khiến bất cứ ai đối diện cũng phải run sợ. Khi anh vừa bước đi, hòa mình trong làn người đông đúc đang di chuyển thì cô tự dưng đứng lại, quay người nhìn phía sau với một cảm giác khó tả; có gì đó run sợ nhưng cũng có gì đó lại mang một sự lưu luyến thương đau….. Nhưng thứ cô cảm thấy lúc này nhanh chóng biến mất không còn một chút nào, cô cũng không cảm nhận được nữa nên đành nhún người phủ định cảm giác của mình. Cô nhanh chân bước theo cậu nhóc kém mình hai tuổi nhưng trông lại như con nít kia, nếu không cậu ta lại nổi đóa lên nữa thì chắc chắn sẽ rất phiền hà, mà cô thì không muốn vậy……

CHỖ CHỤP ẢNH:

Nơi chụp ảnh là một sườn đồi rộng mênh mông với những gốc cây cổ thụ lớn, bãi cỏ một màu xanh mượt tuyệt đẹp. Nhưng nó cũng đúng như cô nói, do đoạn đường lên sườn đồi không được mở lớn nên tất cả phải leo một đoạn khá dài mới lên tới nơi được; và bộ đồ cô chọn cho cậu đã phát huy tác dụng rất tốt khi nó giúp cậu thoải mái đi lại dưới bầu không khí nắng nóng này……

Oa…… mệt chết mất!!! Vương thả người cái “bịch” xuống ghế thở dốc.

Nguyệt hý hoáy lục trong túi tìm cái gì đó rồi đặt trước mặt cậu một chai nước mát ướp lạnh. Rồi cô lại lấy khăn lau mồ hôi trên mặt cho cậu rất cẩn thận…..

Nước này ở đâu ra vậy? Cậu uống hết một nửa chai nước liền xoay qua hỏi.

Mang chứ đâu, cậu không uống được nước thường mà Vẫn là cái giọng nói thản nhiên như đi guốc trong bụng cậu của cô; dường như cô nắm rất rõ mọi quy tắc lẫn sở thích oái oăm của cậu vậy.

Đấy chính là lý do vì sao mà cậu không thể bắt bẻ được người con gái này câu nào, dù cậu rất muốn đuổi cô ra khỏi cuộc sống của cậu. Cho dù cô có là một người con gái không quan tâm tới vẻ bề ngoài của cậu thì cậu cũng không muốn bất cứ người con gái nào quanh quẩn bên mình… Với cậu, con gái là một quả bom nổ chậm mà cậu thì không cần quả bom đó; thứ cậu cần chính là một không gian riêng mà thôi……


Coffe: Truyện tuần trước của Zen có nhiều bạn thắc mắc và hỏi Zen ý nghĩa tên truyện "5201314". Coffe xin mạn phép Zen trả lời, thứ lỗi vì trình độ tiếng Bông của ta có hạn ^^ "5201314" nghĩa là "Anh yêu em suốt đời suốt kiếp" - dựa theo cách chơi chữ của người Trung Quốc (do đọc gần với âm đó). "520" trong tiếng Bông đọc là "wu er ling", lúc phát âm sẽ gần giống với "wo ai ni", tức là "anh yêu em". "1314" đọc là "yi san yi shi", phát âm khá giống với "yi sheng yi shi", nghĩa là "suốt đời", "trọn đời trọn kiếp",... => Ghép lại là "Anh yêu em suốt đời suốt kiếp" ^^

Bạn đang đọc Anh Yêu Em Suốt Đời Suốt Kiếp của Zen
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự