Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 35 Ngoại Truyện

Bạn đang đọc Anh Tan Rồi Đó của S/\o_Bin^^

Phiên bản Dịch · 971 chữ · khoảng 3 phút đọc

Sự xuất hiện của một thiên thần nhỏ…

Vài năm sau đó…..

*Tại bệnh viện:

Tiếng la hét dữ dội từ phòng sinh vang ra , khiến cho những người bên ngoài cũng cảm thấy sợ cùng . Hai tay bó gối , ánh mắt luôn nhìn về phía gian phòng bệnh. Quân dâng lên nỗi lo cùng niềm vui hạnh phúc . Vui vì anh sắp được làm ba nhau lại bồn chồn , lo lắng vì tiếng hét , nấc của nó.

“ Eo ! sao lâu vậy ?” Loan đi đi , đi lại

“Con bé Loan này còn sốt ruột hơn cả thằng Quân nữa “ Mẹ của Quân

“ Em ngồi yên đi ! Anh đang chóng hết cả mặt vì em đây “ Thiên Kì kéo nhỏ Loan ngồi cạnh mình , có phải cô đã quá phấn khích rồi không

Áaaaaaaaaa ……..Tiếng hét lại một lần nữa vang lên

“ Sợ quá ! Em sẽ không bao giờ sinh baby đâu “ Loan đưa tay bịt tai lại.

“ Em dám “ Thiên Kì nhướn này nhìn cô

“Em…em…Nói chung là em sẽ không sinh em bé đâu. Thích thì anh đi mà sinh! “ Loan vẫn bướng bỉnh cãi lại nhưng trong lòng lại hơi sợ vì đôi mắt của Anh hiện giờ rất lạnh

“ ….Anh tự mình sinh?…” Thiên Kì nắm chặt lấy tay cô , nheo đôi mắt hổ phách xinh đẹp

nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bướng bỉnh đang ngồi kế bên.

“…..Đúng…”

“Á…anh lôi em đi đâu vậy ?” Loan hết hồn khi thấy Thiên Kì lôi mình ra ngoài

“ Về nhà làm việc có thể sinh được em bé “

Loan:~ .~

Oe…oe..oe…

Tiếng khóc của trẻ con vang lên , đã cứu Loan 1 bàn thua trông thấy.

“ Cô ấy thế nào rồi!” Bác sĩ vừa ra thì đã bị Quân túm lại tra khảo.

“ Mẹ tròn con vuông, Chúc mừng anh”

“Bác sĩ , đó là con trai hay gái vậy?”

“ Con trai”

“Á …tương lai lại có thêm 1 kẻ sẽ làm khổ phụ nữ rồi “ Loan thở dài nói

“ Em thật là…” Thiên Kì bất lực trước câu nói của cô

Nó nằm yên trên giường hai mắt nhắm lại , khuôn mặt trắng xanh nhưng nó lại đẹp đến lại thường .

“Chi…” Quân đến bên cạnh giường khẽ gọi nhẹ tên nó

“….” Mở mắt , nó khẽ mỉm cười xinh đẹp.

“ Cám ơn em”

“ Eo ! anh hôm nay hiền ghê ta “ Nó chớp chớp mắt

“…..”

“Mà con cả chúng mình có xinh không?” Nó

“ đương nhiên! Nhưng hiện giờ em bé đang phải giữ nhiệt trong phòng dành cho trẻ sơ sinh” Quân cưng chiều nhẹ nhàng nói

“ Sao anh nhìn em có vẻ gian gian vậy ?”

“ Quên nói với em là anh sẽ lên ké hoạch hà hạ em để lấy lại những thứ mà em đã hành hạ anh trong suốt 9 tháng qua “

“anh…anh…”

“ Thôi em nghỉ ngơi đi , anh sẽ ở bên cạnh em” Quân kéo lại chăn cho nó

“ Nhưng em không buồn ngủ “

Ưhm trông mặt nhợt nhạt thế kia mà bảo là không mệt ! Quân nhướn mày nhìn nó

“ Ạch …em ngủ là được mà!”

Tại khuôn viên của 1 biệt thự rộng lớn có 1 cậu nhok tầm 5, 6 tuổi đang bày trò trêu chọc đám người hầu

“LÃNH TRÍ HUY” Tiếng nó vang vọng cả 1 khu

“ Mẹ “ Cậu bé chớp chớp đôi mắt to tròn , cặp mắt long lanh nhìn về phía nó

“ Con…con…” Từ khi thằng bé được sinh ra , nó đã biết lớn lên thằng nhok này sẽ rất đẹp, sẽ là 1 phần tử hại dân hại nước nhưng mới bé tí mà đã có sức hấp dẫn như vậy thì cô cũng phải buông xuôi

“ Mẹ sao vậy ?” Huy chạy ùa vào lòng cô , dụi đầu nũng nịu

“ Con đúng là 1 tên tiểu yêu mà “ Cô nhéo má thằng bé

“ Á …đau con”

“ Mẹ còn chưa hỏi tội con đấy !”

“ Tội gì hả mẹ ? Con ngoan lắm kia mà “

“ Con còn nói à ! Vậy làm sao cô bé Thiên Thiên nhà kề bên lại khóc ?”

“ À ! con nhỏ đó hả mẹ ! Con chỉ bảo mặt nó giống trái bí thôi mà “

“ Con…con….”

“ A ….ba….”

“ Em lại làm sao vậy ?”

“ Anh à ?”

“ Sao?”

“ Trước đây khi còn bé xíu anh cũng hay làm tổn thương những trái tim trong sáng của các cô bé đúng không ?“ Nó thở dài , thểu não nói vs ck của mình

Quân:>……..<

“ Huy mẹ con lại phát bệnh hả ?“ Quân ôm bé Huy vào lòng , khẽ bơ nó

“ Dạ….Ba cũng phát hiện ra hả . Thảo nào mà sáng nay mẹ cứ như vậy suốt thôi . Có phải là ba chưa cho mẹ uống thuốc phải không ạ “

“ à …hình như là ba quên mất “ Quân như vỡ ra, anh bế thằng bé chuẩn bị rời đi

“ LÃNH MINH QUÂN CÙNG LÃNH TRÍ HUY ………….hai người mau đứng lại………….”

“ Ba à mẹ lại phát bệnh rồi !”

“ Thôi chúng ta mau chay thôi không thì lây bệnh mất “ Quân khẽ cười khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ xinh đang cố đuổi theo

“Á…..có mà hai người ms bệnh đó …….”

“ Mau đứng lại cho em”

“mẹ …mẹ …mẹ chạy chậm thật đấy “

“ Mẹ con vốn không có tế bào vận động mà “

“ha…..ha…ha….ha……….”

Bạn đang đọc Anh Tan Rồi Đó của S/\o_Bin^^
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự