Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 31 Chương 31

Bạn đang đọc Anh Tan Rồi Đó của S/\o_Bin^^

Phiên bản Dịch · 2123 chữ · khoảng 7 phút đọc

Âm mưu của cô ấy

- Tôi cứ tưởng là em không đến cơ! _ Nhật Long mỉm cười hạnh phúc , lúc nghe điện thoại anh còn tưởng mình nghe nhầm

- Tôi luôn là người giữ chữ tín mà ! _ Loan vỗ ngực , hếch cái mủi nhỏ xinh lên mà nói . Hôm nay trông anh ta không cứng nhắc như mọi hôm, chiếc áo phong trắng ngắn tay cùng cái quần bò rộng kết hợp vs nhau trông thật tuyệt !

- Tôi đẹp đến vậy sao ! _ Nhật Long hua hua tay trước mặt nhỏ . Trong lòng rất vui vì thấy khuôn mặt thẫn thờ đến mất hồn khi cô nhìn anh

- Mơ tưởng ! _ Nhỏ quay nhanh mặt đi , che giấu sự ngại ngùng . Thật mất mặt khi bị anh ta bắt gặp mà !

- Em đang đỏ mặt !

- Anh có tin là tôi đi về bây giờ không !

- Hihi anh đùa thua . Mình đi dạo phố nhớ

Khoảng 1 tiếng sau thì nhỏ và Nhật Long cũng đã thấm mệt . Cả hai người đều ngồi dựa và gốc cây to ven đường

- Anh muốn ăn chúng sao ?_ Loan khẽ nhìn về tiệm bánh kem đối diện. Cô để ý từ lúc đến đây thì anh ta nhìn tiệm bánh không rời mắt

- Không hẳn .Có lẽ chỉ là do thói quen thôi hồi bé Mỗi khi đến ngày sinh của mình là tôi thường hay đứng chiếc quán để ngắm bánh ! _ Nhật Long nói, đã 3 năm rồi . Đứa em gái ruột của anh đã không ăn sinh nhật cùng anh , cô bé không vây lấy anh mà hát hò nữa . Bàn tay khẽ nắm chặt lại , các khớp tay nhanh chóng trắng lại ….

- Tôi khát nước quá ! Anh chạy lên phía trước mua dùng tôi chai nước đi.

- Ok .

Đợi bóng anh đi xa dần , cô nhanh chóng chạy đến tiệm bánh kem trước mặt …..

- Uống đi !

- Cám ơn!

- Nhật Long !

- Hả ! _ Ah khẽ giật mình khi nghe thấy cô gọi

- Cho anh

Nhỏ chìa chiếc bánh kem hình con gấu ra trước mặt .

- Em…em….

- Tôi đoán hôm nay là sinh nhật anh ! _ Loan cười nhẹ , chiếc răng khểnh xinh xắn theo đó là lộ ra . Trông cô thật đẹp !

- Em…em….

- Đừng có ấp úng như vậy ! Lúc về nhà , anh mà không ăn hết chúng thì tôi sẽ cho anh biết thế nào là nắm đấm của Phan Loan _ Nhỏ hua hua nắm đấm dọa anh.

- Không cần .Anh …anh bây giờ sẽ ăn luôn

Đưa từng miếng bánh lên miệng , Nhật Long cảm động đến rơi nước mắt . chỉ một chốc sau anh đã chén xong chúng .

- Đi theo anh !

Phòng bệnh rộng rãi . Trong không khí có hòa lẫn mùi thuốc khử trùng . Trước mắt nhỏ là 1 cô gái đang nằm bất động . dường như cô muốn tách mình ra khỏi thế giới này

- Đó là em gái anh !

- Cô ấy bị bệnh gì vậy ?_ Loan khẽ vuốt mái tóc của cô gái trên giường . Hình như cô ấy đã nằm rất lâu rồi . Giống như mẹ cô vậy ?

- 3 năm trước nó đã đi tỏ tình vs 1 người . Nhưng mà thất bại không chịu được , nó liền mất hết ý thức và chẳng may bị xe đâm . Đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại _ anh chua sót nói

- Thế sao bây giờ cô ấy vẫn chưa tỉnh ! _ Nhỏ nhìn khắp thân hình cô bé , không bị thương chỗ nào cả .

- Bác sĩ có nói là hình như nó không muốn tỉnh lại .

- Vậy…vậy…..

- Tôi đã đưa nó đi rất nhiều nơi để chưa nhưng mà không được

- Mẹ tôi nói vs những người giống như em anh là phải trò chiện thật nhiều , tức khắc thì cô ấy sẽ tỉnh lại thôi !_ Loan khẽ an ủi anh

- Bác sĩ cũng nói thế nhưng…..

- Yên tâm ! Tôi sẽ giúp anh…_ Loan ngắt lời , ánh mắt hiện lên sự đồng cảm .

- Cám ơn ! Hiện giờ muộn rồi , để tôi đưa em về …….

………..

- Đến nhà tôi rồi ! Anh mau về đi !

- Đợi đã !….._ Nhật Long khẽ cài lên tóc nhỏ 1 chiếc kẹp hình con cánh cam trông rất đẹp

- Anh…anh….

- Đây là quà cảm ơn vì em đã đi cùng anh suốt ngày hôm nay ! _ Nhật Long chân thành nói

- Nhưng…nhưng…..

- Em đã có câu trả lời vs anh chưa ?

- Trả Lời ?

- Đúng ! Làm bạn gái anh nhé !

- Tôi ….tôi…tôi…..

Nhỏ không muốn là anh buồn đúng ngày sinh nhật nên rất khó trả lời ……

- Vào nhà đi ! Không tôi cho cô đứng ngoài bây giờ !

Một giọng nói nhẹ vang lên đã cứu Loan 1 bàn thua trông thấy ….

- Tôi vào ngay đây_ Nhỏ nói to

Rồi nhanh chân chạy vào trong nhà…..

————-

- Cửa nhà tôi không phải chỗ hẹn hò ! _ Thiên Kì lạnh lùng nói

- Biết rồi !

- Lại đây ! _ Thiên Kì khẽ vẫy nhỏ về phía mình .

- Làm gì ! _ Thấy thiên kì có vẻ hơi bất bình thường lên nhỏ lo lắng hỏi

- Tôi không phải là 1 người kiên nhẫn

- biết rồi ! Tối đến là được chứ gì !

- Á

- Tịch thu ! Từ giờ không cho phép cô cài bất cứ thứ gì lên đầu ! _ Thiên Kì đút cái kẹp tóc hình con cánh cam vào túi rồi đi vào phòng

- Trả lại tôi đây! Anh có quyền gì chứ !

- Cô nên nhớ là mình đang phải chịu trách nhiệm đối vs tôi !

- Anh..anh….

- Đi nấu cơm đi ! Tôi đói rồi !

“Tên ác quỷ này ! tôi hận anh ” Nhỏ lẩm bẩm trong miệng.

**Tại nhà của Quân :

Nó và Quân đang ngồi trên chiếc ghế dài , cả hai người đang chăm chú xem thứ gì đó

- Anh chàng đó đẹp trai thật ! _ Nó cảm thán khi nhìn thấy thần tượng của mình

” Tạch ”

- Mất điện rồi sao ! _ Nó dẫy nảy lên khi thấy ti vi tắt ngóm.

- Ế nhưng sao quạt vẫy chạy !

- Quân anh đang phá em đó ! _ Nó nỗi giận đùng đùng , nhanh tay cướp lại cái điều khiển trên tay Quân

- Sao ấn mãi không được vậy nè !

- Vì trong đó làm gì còn pin !_ Quân chậm rãi nói

- Anh…anh…..

- Cô à ! Anh ấy bắt nạt con ! _ Nó chạy đến ôm người phụ nữ trung tuổi vừa mới bước vào ( t/g: Mẹ Quân đang sóng cùng hội nó)

- Quân ! Sao con cứ trêu vợ thế ! _ Bà mỉm cười đôn hậu

- Con không phải là vợ của anh ấy ! _ Nó liền đỏ mặt

- Thôi ! mẹ đi nấu cơm đây ! Hai đứa tự giải quyết đi!

- Khoan đã ! Cháu chưa nói xong mà ! _ Nó gọi vs theo nhưng không được

- Lại đây !

- Hihi Mai có bài kiểm tra , em lên hok đây!_ Nó nhanh chân chạy về phía cầu thanh như đã bị Quân bắt lại

- Anh …anh muốn làm gì ! _ Nó nhìn thấy ánh mắt như muốn ăn thịt người của anh lên giọng nói liền run run

Quân kìm nén cơn giận . Anh rất không vui vì câu nói vừa rồi của cô

- Anh muốn ăn thịt người ! _ Quân cười nham nhở , rồi cắn vào ngón tay nó

- Hihi hihi thịt của em không ngon đâu ! Hay để em xuống bếp bảo cô gầm thịt cho anh ăn nha ! _ Nó rút tay ra . nếu không ngón tay sẽ bị anh ăn thật mất

- Vừa em nói gì !

- Em đâu có nói gì ! _ Nó giả nai

- Em là vợ anh !

- Ế anh lại nhầm rồi ! mình còn chưa làm đám cưới , còn chưa có nhẫn , huống hồ anh chưa quỳ xuống cầu hôn em…..

- Đi

- Khoan đã …..

Không để nó nói hết câu , Quân đã kéo nó lên xe

  • Tại 1 tiệm trang sức lớn :

- Anh chị muốn mua gì ạ ! _ Cô bán hàng ánh mắt mơ màng , thỉnh thoảng lại liếc nhìn mĩ nam

- Lấy cho tôi cái này !

Chiếc nhẫn đỗi được thiết kế rất đẹp , bên trong được gắn 1 loại đá rất sáng . Hình …hình…như là kim cương

- Đưa tay của em đây!

Quân nhanh chóng đeo chiếc nhẫn vào tay nó .

- ANh…anh….anh là đang cầu hôn em sao ! _ Nó ấp úng , ánh mắt hiện lên tia hạnh phúc

- Em nghĩ thế nào thì là thế đó ! _ Quân ném chiếc thẻ cho cô bán hàng

Rồi nhanh chóng kéo nó rời đi .

- Cô ấy thật may mắn ! _ Nhân viên 1

- Anh ấy thật đẹp trai !_ Nhân viên 2

- Ước gì mình được như cô ấy ! _ Nhân viên 3

………………….

“Hạnh phúc kinh ! Để rồi xem các người hạnh phúc được bao nhiêu lâu ”

  • Tại bênh viện . Từ lúc hứa vs Nhật Long lên ngày nào nhỏ cũng đến trò chuyện vs cô bé .

” Cạch”

- Sao em lại ở đây!_ Nhật Long ngạc nhiên tột độ khi nhìn thấy nhỏ

- Tôi là trò chuyện vs em anh !

- Em..em….

Loan không để ý đến thái độ của Nhật Long . Vì hiện giờ cô đang làm móng tay có em anh ta…..

Ế! Ngón tay động đậy!

- Anh ..anh mau lại đây xem tôi có phải là hoa mắt không ! _ Nhỏ lắp bắp nói khi nhìn thấy ngón tay em gái Long động đậy

- Cử động rồi !

- Để tôi đi gọi bác sĩ ! _ Loan chạy nhanh ra ngoài .

………

- Bác sĩ tình trạng em tôi hiện giờ thế nào ?_ Nhật Long không kìm nén được liền vui

- Chúc mùng ! Em anh đã có giấu hiện phục hồi , mong mọi người hay cố gắng chăm sóc cô bé trong thời gian sắp tới

Khi bác sĩ rời đi rồi , trông Nhật long vẫn thẫn người …..

- Anh không sao chứ ! _ nhỏ hua hua tay trước mặt Long

Bỗng nhật Long ôm trầm lấy Loan

- Em đúng là nữ thần may mắn của anh

- Thôi ngay ! Dám ăn đậu hũ tôi sao ?_Loan đẩy Long ra , khẽ mỉm cười . Cô rất vui vì em anh đã tỉnh

reng!reng!reng!

- Alo

-…..

- Ưhm mình đến ngay .

-……

Nhận được điện thoại của nhỏ chi nhỏ liền tạm biệt Long rồi đi.

- Sao? anh ta tặng bà nhẫn hả ?_ Loan hét ầm liên khiến cho m.n trong quán đều liếc mắt nhìn về phía họ

- Suỵt ! Nhỏ tiếng 1 chút ! _ Chi nhanh tay bịt miệng con bạn thân lại

- Khai nhanh!

- Ưhm! mày xem nó có đẹp không ?_ Nó chìa bàn tay ra trước

- OA

- Để chúc mừng , tao liền mời mày đi ăn lẩu

- ok ! Mình đi luôn đi

Trên đường hai cô gái nhỏ tíu tít vừa nói vừa cười

Bỗng 1 đám áo đen chạy đến….

- Bắt con nhỏ này cho tao ! _ Một thằng chỉ vào nó

- Cút ! _ Loan che trước mặt , quát to lên

- Đại ca ! hay ta bắt luôn cả hai con nhỏ !

- Được !

Do đông nên Loan không thể nào đánh được . Hai cô bị chụp thuốc mê rồi đưa đến 1 địa điểm bí mật .

————————-

Tại 1 gian phòng rộng:

- Làm cho chúng tỉnh lại đi !

- DẠ

” Rào ”

Nhỏ và nó đều bị nước lạnh làm cho tỉnh .

- Sao…sao…lại là cô !_ Giọng nó run lên khi nhìn thấy …..

Bạn đang đọc Anh Tan Rồi Đó của S/\o_Bin^^
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự