Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Chương 22

Bạn đang đọc Anh Không Thích Phụ Nữ, Nhưng...anh Yêu Em, Cô Bé Ạ ! của Haku Nguyen

Phiên bản Dịch · 2547 chữ · khoảng 9 phút đọc

“Anh ! Mình đi đâu thế ?” Vi ngơ ngác đi theo Vũ

“Thì đi gặp Ngọc Diệp…”

“Sao ? Không được ! Ngọc Diệp chắc chắn sẽ còn nhớ, em không muốn !” Vi cố kéo Vũ đứng lại

“Em không muốn mọi người biết chúng ta là vợ chồng sao ?” Nét mặt Vũ trở nên nghiêm túc

“Đương nhiên là em muốn, nhưng mà…” Chưa nói hết cậu, Vũ đã lấy hai tay ôm mặt Vi áp sát vào mặt mình, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Vi khiến Vi có chút bối rối…

“Một tuần sẽ trôi qua nhanh thôi ! Anh đảm bảo với em sẽ không có chuyện gì xảy ra cả ! Em không tin anh sao ?”

“Không… sao em lại không tin anh được chứ ?”

“Vậy được rồi ! Chúng ta đi thôi !” Vũ mỉm cười, kéo Vi đi tiếp

Đương nhiên là Vi tin Vũ nhưng mà còn phía Ngọc Diệp kìa… không phải lúc trước cậu ấy đã từng nói cậu ấy cũng thích Vũ sao ? Cậu ấy còn thề nhất định sẽ cưa đỗ Vũ… Lỡ như… A a a a… không được… mình không được nghĩ như thế… mình nhất định phải tin Vũ… đúng vậy… phải tin Vũ mới được…

Trong lúc Vi vẫn còn đang rối ren với mớ suy nghĩ phức tạp, thì 2 người đã đi đến shop quần áo của Ngọc Diệp…

Nhìn thấy Vi và Vũ, Ngọc Diệp liền bước đến, vui vẻ đón tiếp…

“Hai cậu lại đi mua đồ với nhau à ? Này Vi, cậu không sợ chồng cậu ghen sao ?” Nụ cười Ngọc Diệp trở nên ám muội…

“Ơ… Không… vì chồng tớ…”

“Chồng cô ấy chính là tớ ! sao tớ lại ghen với chính mình được chứ ?” Kèm theo lời nói của Vũ là một nụ cười có tầm sát thương vô cùng ghê gớm, khiến Ngọc Diệp trong phút chốc cũng phải ngẩn ngơ…

“Thật sao ? Sao hôm qua Vi nói không phải ? À… đúng rồi… tớ nhớ rồi nhé ! Có phải cậu vẫn còn nhớ lời hứa lúc trước không, rằng Vũ quen với cậu thì Vũ phải làm thú cưng cho tớ 1 tuần ?” Nụ cười của Ngọc Diệp trở nên gian hết sức…

“Đúng vậy !” Vi cúi gầm mặt, quả nhiên là Ngọc Diệp còn nhớ…

“Tớ sẽ giữ lời ! Cậu muốn sao cũng được nhưng tớ muốn cậu biết rằng Vi chính là vợ tớ, không việc gì phải giấu diếm chuyện đó chỉ vì lời hứa với cậu cả” Vũ khẳng định chắc nịch

“Cậu chẳng thay đổi gì cả ! Vẫn nói chuyện đáng ghét thế ! Vậy từ tuần sau bắt đầu nhé ! Trừ thời gian cậu đi làm, thời gian còn lại của cậu phải do tớ quyết định !”

“Này, cậu có thấy quá đáng không thế ? Cậu không thấy Nhật Vi đang có thai à ?” Vũ bắt đầu tức giận

“Thú cưng là phải nghe lời chủ, không được cãi, biết chưa hả ? Cậu đã nói là giữ lời hứa mà, định nuốt lời à ?”

”Cậu… Thôi được rồi ! Để xem cậu làm được gì tớ ! Giờ nói đi, cậu muốn tớ làm gì ?”

“Đơn giản thôi ! Ngoài giờ đi làm, thời gian còn lại cậu phải ở bên cạnh…” Nói tới đây, Ngọc Diệp đột nhiên dừng lại làm Vi hồi hợp đến nỗi tim muốn nhảy ra ngoài, không lẽ cậu ấy muốn Vũ ở bên cạnh cậu ấy ? Hic… sao mình chịu đựng được chứ TT__TT

Nở nụ cười kiêu ngạo, Ngọc Diệp nói tiếp “Tớ muốn cậu phải ở bên cạnh người bạn này của tớ, chăm sóc cho cô ấy chu đáo và cũng không được để cô ấy khóc, biết chưa ?” Ngọc Điệp quàng tay qua vai Vi, dùng giọng điệu của chủ nhân sai khiến thú cưng khiến Vũ có chút bực mình, nhưng xem ra đã có thể thở phào nhẹ nhõm… cả Vi cũng vậy…

“Cái đó thì cậu khỏi cần phải nói tớ cũng sẽ làm như vậy !” Vũ dịu dàng nhìn Vi như thể xung quanh chẳng còn ai khác ngoài 2 người, khiến cho Vi dù đã bắt gặp ánh mắt đó nhiều lần nhưng cũng không thể không rung động

“Này, 2 anh chị, tớ vẫn còn đứng ở đây đấy nhá !”

Nhớ đến sự hiện diện của Ngọc Diệp, Vi liền cười xòa tỏ vẻ hối lỗi “Cảm ơn cậu vì đã lo lắng cho tớ !”

“Đương nhiên rồi ! Cậu làm vợ cái tên máu lạnh này thì đương nhiên tớ phải lo lắng rồi ! Nhưng mà nói thật là tớ vốn dĩ đã định hành hạ tên này để trả thù công sức 4 năm học đại học tớ đã rất cố gắng để gây sự chú ý của cậu ta thế mà cuối cùng cậu ta cũng chả thèm để ý đến tớ… nhưng mà…” Ngọc Diệp ngừng 1 chút “Tớ sợ chồng tớ sẽ ghen nên tạm tha cho cậu vậy !” Ngọc Diệp mỉm cười

“Thật à ? Cậu đã kết hôn rồi sao ?” Vi bất ngờ kinh khủng, con người thích bay nhảy như Ngọc Diệp mà lại chịu kết hôn sớm thế

“Đương nhiên rồi ! Làm sao con người sợ cô đơn như tớ thì có thể chịu được sự cô đơn ngần ấy năm chứ ? Hôm nào chúng ta cùng đi ăn cơm đi, tớ sẽ giới thiệu chồng tớ cho 2 cậu” ánh mặt Ngọc Diệp ánh lên sự hạnh phúc khi nhắc đến chồng của mình…

“Nhất định rồi !” Vi cũng thấy vui khi nhìn thấy bạn mình hạnh phúc như thế

Còn về phần Vũ thì từ nãy đến giờ vẫn không nói gì nhưng có lẽ ác cảm đối với Ngọc Diệp cũng đã không còn nữa…

------------------------------

“Tính tong, tính tong…”

“Ra ngay đây ạ !” Vi vội vàng chạy ra mở cửa

Đứng trước cửa là một phụ nữ trung niên, tuy tuổi đã ngoài 50 nhưng nhờ son phấn nên trông bà ấy có vẻ trẻ hơn tuổi thật…

“Xin hỏi cô tìm ai ạ ?” Vi nhìn mặt người phụ nữ này có vẻ rất quen nhưng nhất thời Vi không nhớ ra đó là ai…

“Có phải Thiên Vũ sống ở đây không ?” Không một ánh cười, mặt người phụ nữ vẫn lạnh như băng…

“Vâng ! Đúng vậy ! Nhưng hiện tại anh ấy đang đi làm, cô…” Chưa đợi Vi nói hết câu, người phụ nữ đã tự tiện xông vào nhà

“Chà… căn nhà cũng không đến nỗi tệ nhỉ ?” Bà ta nhìn một lượt tổng thể căn nhà rồi quay sang Vi, dùng giọng nói như đang sai khiến

“Nói với Thiên Vũ có mẹ nó tới tìm... chủ nhật ta sẽ quay lại” Nói rồi, bà ta quay lưng bỏ đi không thèm chào Vi một tiếng…

Thì ra là người đàn bà ấy à ? Sao bà ấy lại biết Vũ đang sống ở đây ? Mình… phải làm sao đây ? Có nên nói cho anh ấy biết không ? Vi cảm thấy rất bối rối, không biết phải nên làm thế nào cho đúng…

----------------------------------

“Anh về rồi à ? Anh đi tắm trước hay ăn cơm trước để em hâm thức ăn”

“Cho anh ăn cơm trước nhé ! Anh đói lắm rồi !” Giọng Vũ uể oải, hôm nay công việc không được suông sẻ cho lắm khiến Vũ mệt mỏi vô cùng…

“Được ! Vậy anh đi thay đồ rồi đợi em một lát nhé !” Vi cũng nhận thấy sự mệt mỏi của Vũ, nên sự việc hôm nay có lẽ để sau hãy nói vậy…

Bỗng nhiên Vũ ghì chặt Vi vào lòng…

“Sao thế anh ? Công việc hôm nay mệt lắm hả ?” Vi cũng vòng tay ôm lại Vũ

“Ừm… không được thuận lợi… anh vẫn chưa tìm ra cách giải quyết… đầu anh giờ chẳng suy nghĩ gì được cả…”

“Em có thể giúp gì được cho anh không ?” Vi nhìn Vũ lo lắng

“Em không cần phải làm gì cả ! Em chỉ cần ở bên anh là được rồi !” Vũ mỉm cười dịu dàng, chỉ cần có Vi ở bên cạnh thì mọi mệt mỏi của Vũ đều tan biến

“Vậy để em đi hâm thức ăn rồi mình ăn cơm, có lẽ anh sẽ thấy khá hơn đó !”

“Anh không muốn ăn cơm… anh muốn ăn thứ khác…”

“Vậy anh muốn ăn gì ? Em sẽ làm cho anh !”

“Em !”

“Sao ?” Vi vẫn chưa hiểu ra ý định đen tối của Vũ

“Thứ anh muốn ăn… là em đó, ngốc ạ !” Vũ cọ mũi mình vào mũi Vi, vẻ mặt đã trở nên gian hết sức…

“Ơ ? Em… không được đâu anh…không phải là em… không muốn… nhưng mà bụng em to thế này rồi… bác sĩ nói chúng ta không nên…” Vi lúng túng, đỏ cả mặt

“Haha… anh đùa thôi, ngốc !” Vũ phá lên cười, nhéo mũi Vi trêu chọc… “Thôi anh đi thay đồ đây ! Chuẩn bị nhanh nhé em yêu, anh đói bụng lắm rồi !” Nói rồi Vũ quay lưng đi vào phòng để lại Vi đứng một mình ngơ ngác

“Đáng ghét ! Làm những lúc như thế này mà cũng đùa được !”

----------------------------------

“Em đang làm gì thế ?” Vũ từ phòng tắm bước ra, hướng mắt về phía cái headphone Vi đang áp vào bụng

“Em đang cho con nghe nhạc giao hưởng. Người ta nói làm như thế em bé sẽ thông minh hơn !”

“Vậy à ? để anh cầm giúp em” Vũ đưa tay giữ chiến headphone giúp Vi

“Ừm…” Vi mỉm cười hạnh phúc

“Ơ… Sao anh không lau cho khô tóc ! Để vậy dễ cảm lạnh lắm đó ! Để em lau cho ! Anh xoay lại đi !” Vũ lúc nào cũng vậy, chẳng chịu thay đổi thói quen không mặc áo sau khi tắm gì cả, đã vậy còn để tóc ướt như thế. Thế nào cũng cảm lạnh cho coi.

Khi Vũ quay lưng lại, Vi nhìn thấy những vết sẹo sau lưng Vũ làm Vi nhớ đến chuyện lúc sáng… nhẹ nhàng sờ vào những vết sẹo như thể Vi sợ nó sẽ lại nứt ra và rỉ máu…

“Chắc lúc đó anh đau lắm hả ?”

“Ừm… rất đau… cho mãi đến sau này… mỗi lần anh mơ thấy bà ta, những vết sẹo này vẫn còn nhức nhói… Nhưng từ khi sống chung với em, nó đã không còn đau nữa !”

“Thật à ?” Vi dịu dàng hôn lên những vết sẹo ấy “Em nhất định sẽ bảo vệ anh, không làm cho anh phải đau khổ nữa” Nói rồi Vi vòng tay ôm lấy Vũ từ phía sau…

“Anh biết !” một cảm giác hạnh phúc vây chặt lấy Vũ, cái cảm giác mà trước khi gặp Vi, Vũ tưởng chừng như nó không hề tồn tại

Phải ! Mình nhất định phải bảo vệ Vũ, không thể để cho Vũ gặp người đàn bà ấy được ! Vi nhũ thầm…

“Anh ! Chủ nhật này mình về thăm mẹ nhé ?”

“Nhớ mẹ rồi à ? Được, anh sẽ đưa em về !”

“Anh hứa rồi nhé, móc nghéo cái nào !”

“Được rồi ! Cái con bé này…” Hành động trẻ con của Vi khiến Vũ dù không muốn cũng phải bật cười

--------------------------------

“Anh ! Vẫn còn sớm mà ! Mình đi coi phim đi !” Vi vẫn chưa muốn về lúc này, sợ lại chạm mặt mẹ của Vũ

“Sao lúc nãy ở nhà mẹ em nói mệt nên đòi về sớm mà ?”

“Tại ba mẹ cứ giáo huấn anh suốt, em nghe còn nhức cả đầu nữa chứ đừng nói chi anh”

“Không sao mà ! Tại ba mẹ lo cho em thôi !”

“Ừm… nhưng mà em cũng lo cho anh chứ bộ… Thôi đừng nhắc chuyện này nữa ! Mình đi coi phim đi… nha ông xã”

Haizzz… Lại nữa… Vi lại giở chiêu này, Vũ cũng đành chịu thua “Thôi được rồi ! Thiệt chịu thua em luôn, tiểu yêu !”

“Hee… vậy mình đi thôi !”

----------------------------

“Phim lúc nãy cũng hay ha anh, lần sau mình lại đi nữa nha !”

“Em xạo vừa thôi nhóc ! Lúc nãy vào rạp em có coi gì đâu, quay qua đã thấy em ngủ khò rồi mà còn bày đặt nói hay” Vũ cốc nhẹ lên đầu Vi trách yêu “Rõ ràng là em mệt lắm rồi, mình về thôi !”

“Không ! Em không muốn về ! Mới có 8h thôi ! Mình đi ăn tối đi anh ! Em đói bụng !” Vi nhất quyết không về nhà, về giờ này vẫn chưa thể gọi là an toàn được

“Vậy mình sẽ mua về nhà ăn ! Không đi đâu nữa ! Đến giờ em cần phải nghỉ ngơi rồi !”

“Không chịu ! Em muốn đi ăn cơ ! Năn nỉ anh mà ông xã, chỉ 1 lần này nữa thôi !” Vi lại dùng chiêu cũ, nhưng lần này có vẻ không có tác dụng rồi Vũ vẫn cương quyết không hề lay chuyển.

Giờ thì đến lượt Vi phải chịu thua… Hic… chỉ mong sao bà ta đã đi rồi…

----------------------------

“Đừng làm vẻ mặt đó nữa ! Lát nữa anh cho kẹo nha ! Ngoan !” Vũ xoa xoa đầu Vi, quả thật mặt Vi lúc này rất giống đứa con nít vừa bị giật kẹo… trẻ con hết sức…

“Em không thèm kẹo ! Em không phải con nít !”

“Thôi mà em ! Anh chỉ lo cho em và con thôi ! Khi khác anh lại đưa em đi, chịu không ?”

“Ừm…” đột nhiên Vi trở nên ngoan ngoãn đến bất ngờ... thật ra đâu phải Vi dễ dụ thế nhưng vì không muốn làm Vũ phải khó xử nên mới miễn cưỡng chấp nhận thôi, chứ về nhà lúc này thật sự rất nguy hiểm >_< hi vọng là không gặp bà ta…

Vừa ra khỏi thang máy, Vi đã dáo dác nhìn xung quanh, trong lòng đầy lo sợ….

“Em đang tìm gì thế ?” Thấy hành động kì lạ của Vi, Vũ không khỏi thắc mắc

Sau khi đã chắc chắn rằng bà ta không có ở đó, Vi mới yên tâm vội kéo Vũ vào nhà.

“Không… không có gì ! Mình vào nhà nhanh thôi anh ! Em mệt rồi !”

Ơ… cái con bé này… lúc nãy thì lại không chịu về thế mà giờ lại than mệt. Thật là thất thường quá đi mất, chẳng lẽ ai mang thai cũng như thế à ?

Vũ bị quay như chong chóng đến nỗi chẳng hiểu mô tê gì cả, chỉ còn biết răm rắp nghe theo Vi, thiệt là khổ tâm

Bạn đang đọc Anh Không Thích Phụ Nữ, Nhưng...anh Yêu Em, Cô Bé Ạ ! của Haku Nguyen
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự