Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Tôi Giống Như... Xong Đời Rồi.

Bạn đang đọc Ảnh Hậu của Tắc Mộ

Phiên bản Dịch · 7361 chữ · khoảng 26 phút đọc

Chương Nhiễm Nhiễm ngáp liên hồi khi đang ngồi hóa trang ở trong xe đi đến phim trường của tổ quay phim, người trong tổ xuất phát sớm hơn, lúc cô đến thì thiết bị và dụng cụ đã bày xong, sông Cửu Trại khá cao so với mực nước biển, cái lạnh so với mùa đông thì không có gì khác nhau, Chương Nhiễm Nhiễm bọc áo choàng dài ngồi ở trên ghế, mặc kệ Tiểu Tình dán miếng sưởi ấm Bảo Bảo cho mình, một bên thì mệt mỏi buồn ngủ mà thưởng thức cảnh đẹp bốn phía.

Phó đạo diễn Lưu Táp cùng mấy người Chương Nhiễm Nhiễm cân đối qua một chút, Lữ Việt không thích diễn viên dùng thế thân, động tác có độ khó cao đương nhiên sẽ muốn dùng thế thân quay một lần, nhưng bất kể thế nào thì cô cùng Tân Dĩ Nguyên cũng phải tự mình ra trận đánh mấy đoạn, đương nhiên Chương Nhiễm Nhiễm không có ý kiến, bên kia quay phim vẫn còn đang điều chỉnh máy móc, bên này Chương Nhiễm Nhiễm và Tân Dĩ Nguyên liền bị người chỉ đạo võ thuật quát đi học động tác.

Tân Dĩ Nguyên cũng là xuất thân từ thần tượng tổ hợp, dường như trước kia cũng rất am hiểu võ thuật cùng vũ đạo, học không lơ là một chút nào, dứt khoát hoàn thành động tác mà người chỉ đạo võ thuật dạy, lần đầu tiên Chương Nhiễm Nhiễm quay phim võ hiệp, chân tay hơi vụng về, cũng may quần áo của cô bay tới bay lui, rất lừa gạt con mắt của người xem, cho nên thiết kế động tác cho cô vốn không hề khó khăn gì.

Hai người này thì một người cầm đạo cụ kiếm bắt đầu khoa chân múa tay, Chương Nhiễm Nhiễm nhắm ngay Tân Dĩ Nguyên mà đâm tới, Tân Dĩ Nguyên giơ kiếm lên ngăn cản, đây vốn là động tác đơn giản, nhưng tay của Chương Nhiễm Nhiễm đã bị lạnh đến mức không còn cảm giác, mà lực đỡ của Tân Dĩ Nguyên lại vượt quá tưởng tượng của cô, cho nên "keng" một tiếng, kiếm trong tay Chương Nhiễm Nhiễm liền rơi xuống.

Hai người chỉ đạo võ thuật bị dọa hoảng sợ, một người hỏi Chương Nhiễm Nhiễm có sao không, một người khác đi nhặt kiếm, Chương Nhiễm Nhiễm nói thật xin lỗi không ngớt, cầm lại kiếm của mình, Tân Dĩ Nguyên hừ lạnh một tiếng: "Ngay cả một động tác võ thuật đẹp cũng làm không tốt.” Chương Nhiễm Nhiễm không nói gì, lại đâm kiếm về phía Tân Dĩ Nguyên, Tân Dĩ Nguyên càng dùng sức để đỡ, kiếm trong tay Chương Nhiễm Nhiễm lại bị rơi.

Tân Dĩ Nguyên lại hừ một tiếng, sau đó qua loa đối phó, hai người khoa chân múa tay hai lần đều rất trót lọt sau đó liền treo lên dây cáp, lúc đu dây không có vấn gì liền trực tiếp quay phim.

Lữ Việt đang ngồi giám sát trước máy quay, nhìn chằm chằm vào màn hình, nhíu mày, hoàn toàn bất đồng so với dáng vẻ tốt tính thường ngày, Chương Nhiễm Nhiễm nhớ Lâm Ngưỡng đã từng đề cập qua, đạo diễn lớn thì nhiều hoặc ít đều có sự nóng nảy của mình, mà ở trong đó Lữ Việt coi như là tính tình vô cùng tốt rồi.

Lữ Việt hô "Diễn" trong nháy mắt, Chương Nhiễm Nhiễm lập tức xuất kiếm, Tân Dĩ Nguyên giơ tay ra đỡ, vừa nói: "Bạch Mạt?! Nàng cho rằng ta bắt Triệu cung chủ đi hay sao?!” Chương Nhiễm Nhiễm lạnh lùng nói: "Đừng giả vờ giả vịt nữa.” Chương Nhiễm Nhiễm xuất kiếm, đồng thời Lữ Việt đu dây cáp lên, Lữ Việt đối mặt với Chương Nhiễm Nhiễm, hướng về phía sau bay lên không tránh thoát kiếm của Chương Nhiễm Nhiễm, nói: "Bạch Mạt, ta sẽ không đánh nhau cùng nàng, sư phụ nàng cũng không phải do ta bắt đi.” Thời điểm tiếp theo Chương Nhiễm Nhiễm cũng bị treo ngược lên trên dây cáp, cô lạnh lùng nói: "Để lại ngọc bội trong phòng của sư phụ chính là ngươi, ngươi còn muốn ngụy biện?” Chương Nhiễm Nhiễm một tay cầm kiếm đâm Tân Dĩ Nguyên, một bên hạ nửa người còn phải cố gắng duy trì thăng bằng, nhìn có chút cứng nhắc, Lữ Việt không chút do dự hô lên cắt: "Chương Nhiễm Nhiễm, cô quá rõ ràng rồi, đừng căng thẳng như vậy, sẽ không rơi xuống đâu.” Tân Dĩ Nguyên âm thầm bĩu môi, lại nghe Lữ Việt nói: "Tân Dĩ Nguyên, cậu cũng thế, bây giờ Vũ Văn đang thích Bạch Mạt đấy! Cho dù Bạch Mạt đâm hắn một kiếm hắn cũng không đánh trả, tôi nhìn cậu làm sao lại giống như là hận không thể đem Chương Nhiễm Nhiễm chém xuống vậy?” Tân Dĩ Nguyên: "...” Cái đoạn đu dây cáp này chủ yếu là đoạn đánh nhau, lời thoại không có mấy câu, chủ yếu là làm nổi bật đặc điểm và còn phải lên xuống, nhưng Lữ Việt yêu cầu vô cùng nghiêm khắc, mặc dù Chương Nhiễm Nhiễm và Tân Dĩ Nguyên bị treo ở giữa không trung, camera căn bản không có cách nào quay rõ được mặt của hai người, Lữ Việt cũng sẽ đột ngột kêu "cắt", nói cảm xúc bọn họ không đúng.

Cũng may không phải chỉ có mình Chương Nhiễm Nhiễm phát huy không tốt, Tân Dĩ Nguyên ở bên kia dường như cũng là tình trạng tương tự, Chương Nhiễm Nhiễm cảm thấy nguyên nhân chủ yếu là do Tân Dĩ Nguyên rất có thành kiến với mình, ít nhất Chương Nhiễm Nhiễm không thấy ở trong mắt Tân Dĩ Nguyên có ẩn nhẫn tình yêu...

Một lần treo ở cáp quay khoảng 10 lần, toàn bộ hành trình của hai người gần như là bị treo ở trên không trung, Lữ Việt lại rất tốt, mặc một cái áo trong bằng da nhung, dưới chân cũng đi giày da hươu, mà Chương Nhiễm Nhiễm đi một đôi giày trắng mềm, trên chân đã không còn cảm giác.

Rốt cuộc Lữ Việt cũng hô được rồi, lúc Chương Nhiễm Nhiễm bị để xuống, đứng cũng không vững, hai chân mềm nhũn thiếu chút nữa thì muốn ngồi xuống, có người cầm áo choàng quân đội dài bao lấy cô, Chương Nhiễm Nhiễm theo bản năng ngã vào cái áo choàng quân đội dài và ngực của người nọ, trên đầu vang lên âm thanh quen thuộc: "Dưới chân của em cũng nên dán miếng giữ ấm.” Chương Nhiễm Nhiễm ngửa đầu, mới phát hiện Lâm Ngưỡng không biết đã đến từ lúc nào, Tiểu Tình đứng ở một bên mặt mày hớn hở, mặt khác nhân viên ở tổ làm phim cũng không nhịn được nhìn về phía này, có mấy người ngừng lại một lát liền bị Lữ Việt la mắng mới bắt đầu điều chỉnh ống kính cùng quỹ đạo.

Lâm Ngưỡng đỡ Chương Nhiễm Nhiễm đi về chỗ ngồi của cô, thợ trang điểm lập tức đi lên bổ trang cho Chương Nhiễm Nhiễm, Tiểu Tình nhón một cái miếng dán nhiệt đưa cho Chương Nhiễm Nhiễm, Chương Nhiễm Nhiễm nắm ở trong tay, ngửa đầu nhìn Lâm Ngưỡng: "Sao anh lại tới đây? Hôm qua anh ngủ rất khuya mà?” Lời này vừa hỏi xong, biểu cảm của Tiểu Tình cùng thợ trang điểm trở nên vô cùng vi diệu, Chương Nhiễm Nhiễm ho một tiếng, vội vàng bổ sung: "Dù sao giúp em diễn xuất đến muộn như vậy.” Cái này càng tô càng đen.

Lâm Ngưỡng nói: "Ngày đầu tiên quay phim, chung quy nên tới xem một chút. Diễn xuất vừa rồi của em anh thấy rồi, cũng không tệ lắm, thời điểm tỉ thí tốt nhiều lắm.” Chương Nhiễm Nhiễm nói: "Bởi vì gần như đều là xa máy quay...” Tí nữa còn phải bổ sung cảnh đặc tả và cảnh quay gần đây này.

Lâm Ngưỡng nói: "Gây khó dễ tình cảm là được, nhưng em đọc lời thoại vẫn yên bình quá, cái này thì không có biện pháp rồi, quả thực không được thì chỉ có thể để chính em phối âm lúc hậu kì thôi.” Chương Nhiễm Nhiễm gật nhẹ đầu: "Em sẽ cố gắng diễn tốt hơn nữa.” Cách đó không xa Tân Dĩ Nguyên ngồi nhìn Lâm Ngưỡng và Chương Nhiễm Nhiễm nói chuyện phiếm, lại không tự chủ được bĩu môi, mắt Lâm Ngưỡng rất tốt, đi đến cạnh Tân Dĩ Nguyên, giơ tay búng trán cậu ta một cái: "Hôm nay cậu có chuyện gì vậy?” Chương Nhiễm Nhiễm: "....” Cái gì!

Hóa ra Lâm Ngưỡng vỗ trán người khác không phân biệt nam nữ già trẻ, đó là một thói quen!

Chương Nhiễm Nhiễm hơi bị đả kích.

Tân Dĩ Nguyên bị búng trán cũng không giận, lại đứng lên hơi cúi đầu lắp ba lắp bắp nói: "Thầy Lâm...” Lâm Ngưỡng vẫn ung dung nhìn cậu ta: "Cậu đối với Chương Nhiễm Nhiễm có phải có ý kiến gì hay không?” Chương Nhiễm Nhiễm sững sờ, Tân Dĩ Nguyên lại càng ngây dại, cậu ta nhìn Chương Nhiễm Nhiễm, lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nói: "Không có.” Lâm Ngưỡng nói: "Vậy thì do cậu quay quá nhiều phim thần tượng, diễn xuất lại thụt lùi như vậy? Một chút tình yêu cũng không diễn được.” Tân Dĩ Nguyên đỏ mặt: "Em chỉ có quay một bộ phim thần tượng Huyền Nghi, thầy không chú ý đến em một chút nào cả.” Lâm Ngưỡng: "Cậu muốn nói cái gì? Ừ, tôi đang bận rộn yêu đương.” Chương Nhiễm Nhiễm: "...” Trợn mắt mà nói dối.

Chương Nhiễm Nhiễm nhỏ giọng nói: "Vì sao Tân Dĩ Nguyên hình như rất nghe lời Lâm Ngưỡng vậy?” Tiểu Tình liền buôn chuyện nói: "Tôi nhớ ra rồi, hình như năm ngoái Lâm Ngưỡng đã dạy diễn xuất cho cậu ta một thời gian ngắn, vừa đúng lúc năm ngoái Tân Dĩ Nguyên đang học năm nhất trường Đại học điện ảnh quốc gia.” Xem ra Tân Dĩ Nguyên gọi Lâm Thì Tập là "thầy Lâm" và gọi Lâm Ngưỡng là "thầy Lâm" ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Tân Dĩ Nguyên không nói chuyện, Lâm Ngưỡng miễn cưỡng nói: "Cậu khách khí với sư mẫu(vợ của thầy) của mình một chút. Thật sự thì diễn xuất của cô ấy không tốt lắm, nhưng vừa rồi diễn xuất của cậu và cô ấy đúng là ngang nhau --Cậu muốn vứt bỏ trở thành một người như vậy?” Chương Nhiễm Nhiễm: "....” Cái từ "Sư mẫu" này có phải hơi quá đáng một chút không!

Còn nữa, cái gì mà vứt bỏ trở thành một người như vậy, ngang hàng cùng cô như vậy rất mất mặt sao...!

Dĩ nhiên Tân Dĩ Nguyên không bị đả kích vì những lời này, cậu ta cúi đầu buồn bực nói: "Em biết rồi. Chút nữa sẽ không như vậy.” Lâm Ngưỡng hài lòng gật đầu, nhìn Chương Nhiễm Nhiễm, thấy cô còn vo tròn ở chỗ ngồi run lẩy bẩy, liền đi đến phía Lữ Việt.

Chương Nhiễm Nhiễm thấy Lâm Ngưỡng và Lữ Việt hướng về phía máy quay theo dõi thảo luận cái gì đó, nhịn không được rời ánh mắt liếc về phía Tân Dĩ Nguyên, không nghĩ tới cậu ta cũng đang nhìn cô.

Tầm mắt hai người đụng nhau, Tân Dĩ Nguyên lạnh lùng quay đầu.

Chương Nhiễm Nhiễm: "...?” Cảnh quay tiếp theo là ở trong rừng cây, nhưng là ở buổi diễn phía sau, lúc đó Bạch Mạt ép Vũ Văn ở trước mặt mọi người thừa nhận bản thân là đệ tử thân thiết của Bành Phóng, cũng biết được tung tích của Thiên thương thần công biến mất đã lâu, Bạch Mạt lòng đầy áy náy mà đi tìm Vũ Văn, đụng phải Mị Nương, cuối cùng một đường tìm về nơi kế cận Bạch Nham Cung, bị sư phụ Tả Hận của Mị Nương phái người ám sát muốn cướp lấy lệnh bài chưởng môn của Bạch Nham Cung, cuối cùng Vũ Văn cũng xuất hiện lần nữa, cứu Bạch Mạt.

Cảnh này đối với Chương Nhiễm Nhiễm mà nói thì cũng coi như là một thách thức, bởi vì trước kia cô luôn nghĩ Bạch mạt yêu Vũ Văn ở nơi này, có thể hôm qua Lâm Ngưỡng làm cho cô hiểu rõ, mặc dù lúc này Bạch Mạt đối với Vũ Văn là áy náy, nhưng mục tiêu duy nhất vẫn là Thiên thương thần công trong tay của Vũ Văn, thái độ của nàng ta mềm dần cũng không phải là do yêu Vũ Văn, mà là biết rõ Vũ Văn và Thiên thương thần công đều bình yên, cho nên nhẹ nhõm.

Mãi cho tới sau này, cảnh diễn vạch khăn che mặt, Bạch Mạt mới thực sự yêu mến Vũ Văn.

Trong cảnh này, thái độ của Chương Nhiễm Nhiễm phải dịu dàng, không thể để mặt đơ ra như vậy, lại không thể dịu dàng quá nhiều, quả thực là rất gây khó dễ.

Chương Nhiễm Nhiễm cầm lấy kiếm, đi vào trong rừng, một đoàn người mặc áo đen phi thân ra, Chương Nhiễm Nhiễm hoàn hồn muốn ngăn cản, nhưng tay phải lại bị thương, cho nên chậm một bước, kiếm kia hướng thẳng về phía mi tâm của Chương Nhiễm Nhiễm --ánh sáng trắng chợt lóe lên, một thanh kiếm khác chặn ngang lại, kiếm kêu một tiếng rồi liền đem cái kiếm kia ngăn cản lại.

Lúc này Tân Dĩ Nguyên nhanh nhẹn nhập vai, Chương Nhiễm Nhiễm kinh ngạc nói:

"Vũ Văn?!”

Tân Dĩ Nguyên không để ý gì đến Chương Nhiễm Nhiễm, cùng người áo đen đấu, người áo đen lập tức lui lại.

Lữ Việt: "Cắt!” Tân Dĩ Nguyên dừng động tác lại, nhìn về phía Lữ Việt, Lữ Việt im lặng đến cực điểm: "Chương Nhiễm Nhiễm, vừa rôi cô xem vô cùng mê mẩn mà!” Chương Nhiễm Nhiễm: "Hả....” Người áo đen xuất thân từ võ đạo, mà bản lĩnh của Tân Dĩ Nguyên cũng không tệ, quả thực hai người đánh nhau vô cùng lưu loát.

Lữ Việt: "Bạch Mạt sẽ đứng xem Vũ Văn và người khác đánh nhau là trò vui sao?” Chương Nhiễm Nhiễm: "....Thật xin lỗi.” Lâm Ngưỡng ở bên cạnh ngẩng đầu nhìn Chương Nhiễm Nhiễm, trong mắt có chút vui vẻ.

Quay lại lần nữa, lúc này Chương Nhiễm Nhiễm không dám nhìn trò vui nữa, vịn cánh tay lo lắng nhìn Tân Dĩ Nguyên và người áo đen đánh tới đánh lui, người áo đen lùi lại phía sau, Chương Nhiễm Nhiễm tiến lên hai bước: "Vũ Văn...” Trong cảnh này, kịch bản ghi là "Bạch Mạt (run giọng)" nhưng run giọng đối với Chương Nhiễm Nhiễm mà nói là hơi khó, may mà lúc này cô bị đông cứng đến toàn thân đều phát run, vì vậy mà giọng lại có chút run.

Tân Dĩ Nguyên nhấc chân muốn đi, Chương Nhiễm Nhiễm giơ tay cầm tay áo cậu ta:

"Thật xin lỗi, ta biết lúc đó là ta hiểu lầm ngươi.”

Tay áo của Tân Dĩ Nguyên bị giữ chặt, đành phải quay đầu lại, vừa bất đắc dĩ lại hơi oán trách mà nhìn Chương Nhiễm Nhiễm.

Lữ Việt: "Cắt!” Chương Nhiễm Nhiễm cho là mình lại có tật xấu gì rồi, mờ mịt nhìn sang, chỉ thấy Lữ Việt lửa giận ngút trời: "Tân Dĩ Nguyên! Vừa rồi cậu nhìn Chương Nhiễm Nhiễm lạnh lùng như vậy cũng được rồi, tại sao bây giờ lại mang theo một chút hận ý?! Qủa thực lúc này trong lòng Vũ Văn đối với Bạch Mạt còn có oán trách, nhưng không đến mức hận nàng ta! Tôi thấy cậu hận không thể giết chết nàng ta!!! Cậu có nghiêm túc nhìn kịch bản chút nào không vậy?! Cậu ngay cả Vũ Văn thích Bạch Mạt cũng không biết, hả?!” Tân Dĩ Nguyên: "...” Chương Nhiễm Nhiễm thở dài.

Đạo diễn Lữ, khẳng định cậu ta có nghiêm túc xem kịch bản, về phần cái ánh mắt vừa rồi kia, có lẽ là....Chân tình? * Ba cảnh quay buổi sáng kia quay quá lâu so với tưởng tượng, Lữ Việt yêu cầu nghiêm khắc, có đôi khi chỉ là bỗng nhiên rơi xuống một cái lá rụng thôi thì cũng phải làm lại, đến giữa trưa công việc mới tạm thời kết thúc, lúc ăn cơm hộp đã là một rưỡi rồi, buổi chiều Chương Nhiễm Nhiễm không có phần diễn, chủ yếu là quay cảnh của Tân Dĩ Nguyên, nhưng buổi tối Chương Nhiễm Nhiễm phải trở lại, quay cảnh một trận đánh vào ban đêm.

Đạo diễn quay phim điện ảnh thật sự là quá cực khổ, hơn nữa lúc thành phim bị cắt bỏ không biết có thể xuất hiện vài phút không nữa.

Chương Nhiễm Nhiễm bị đông cứng cho tới trưa, lúc mặc áo khoác quân đội rồi lên xe đầu óc vô cùng hôn mê, mơ mơ màng màng cảm thấy được có người sờ lên trán cô, lại nói với Tiểu Tình cái gì "Canh gừng" các loại, chờ bị kéo về khách sạn, Chương Nhiễm Nhiễm không tháo trang phục liền nằm trên giường ngủ mê man một lúc, khi tỉnh lại, Tiểu Tình quả thực là để cho khách sạn hâm nóng lại canh gừng, muốn Chương Nhiễm Nhiễm uống xong rồi mới đi.

Chương Nhiễm Nhiễm mặt mày ủ dột uống canh gừng, Tiểu Tình cười tủm tỉm nói:

"Khó uống à?”

Chương Nhiễm Nhiễm: "Ừ".

Tiểu Tình nói: "Đây là Lâm Ngưỡng cố ý dặn dò đấy, cô uống thì hẳn phải tăng cảm giác ngọt mới đúng.” Chương Nhiễm Nhiễm: "...” Tiểu Tình nâng cằm lên: "Lâm Ngưỡng còn nói, đại khái đây là lần đầu tiên cô quay phim cực khổ như vậy, cho nên vừa mới bắt đầu sẽ không thích ứng được, về sau chậm rãi rồi sẽ tốt thôi.” Về sau...Đúng vậy, còn có về sau mà.

Chương Nhiễm Nhiễm nghĩ đến kế hoạch quay phim là 3 cái nửa tháng, lập tức cảm thấy hơi đau đầu, có thể suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi nhớ có câu nói nói như này -- nếu như bạn cảm thấy thời gian trước mắt so với thời gian trước kia gian nan hơn nhiều, thông thường là do bạn đi lên dốc.” Tiểu Tình vỗ tay: "Tâm tình vô cùng lạc quan hướng lên, giữ được ba tháng, tôi tin Nhiễm Nhiễm cô có thể thay da đổi thịt.” Chương Nhiễm Nhiễm toét miệng cười ngây ngô một hồi, đứng dậy đi đến nhà hàng của khách sạn ăn chút gì đấy, khách sạn cách sân quay phim không quá xa, cho nên cô có thể rút bớt thời gian ở chính giữa trở về ngủ một giấc, nếu không chắc chắn phải ở lại tổ phim đợi đến phần diễn, lúc trời tối dần Chương Nhiễm Nhiễm cũng muốn quay lại trang điểm lần nữa, lại đi về phía tổ phim, Chương Nhiễm Nhiễm sợ bản thân buổi tối phát huy không tốt, lúc hóa trang ở trên xe đều nhìn kịch bản.

Cảnh quay buổi tối không tính là quá khó khă, chỉ là lại phải đu dây cáp, quay đến hơn 10 giờ liền kết thúc công việc, Chương Nhiễm Nhiễm cảm thấy quay hai ngày nữa, chân của mình có lẽ cũng bị phế.

Lâm Ngưỡng và Chương Nhiễm Nhiễm cùng nhau trở về khách sạn, anh không chuẩn bị xe bảo mẫu, cũng không có yêu cầu xe riêng, bọn họ đều ngồi xe của tổ phim để trở về, nhìn anh cũng có chút mệt mỏi, Chương Nhiễm Nhiễm nhỏ giọng nói: "Ngày mai anh lại đến à?”

Lâm Ngưỡng gật nhẹ đầu.

Chương Nhiễm Nhiễm nói: "Qúa cực khổ rồi.” Lâm Ngưỡng nhìn cô: "Người đu dây cáp cả buổi sáng và buổi tối cũng không phải là anh.” Chương Nhiễm Nhiễm: "Đối với em mà nói đây là cơ hội khó có được, treo cả ngày cũng không sao.” Lâm Ngưỡng: "Ừ.” Chương Nhiễm Nhiễm: "Em cảm thấy hôm nay em có tiến bộ... Ừm, từng chút một, anh cảm thấy thế nào?” Không thể không nói, cảm giác quay cùng một đạo diễn điện ảnh tốt hoàn toàn khác nhau, mặc dù Lữ Việt sẽ tức giận -- nhưng cũng không mắng thô tục -- nhưng trên thực tế cũng coi như là vô cùng kiên nhẫn, hắn bằng lòng quay nhiều lần một cảnh, càng muốn cùng diễn viên nói vấn đề cụ thể của cô là ở chỗ nào, mặc dù Chương Nhiễm Nhiễm không có sức lĩnh ngộ hơn người, nhưng một cảnh mà tha hồ quay nhiều lần như vậy, cộng thêm lúc trước Lâm Ngưỡng và cô cũng đã tập qua một lần, Lữ Việt lại siêng năng chăm chỉ, ít nhất bây giờ cô cũng có thể cầm được cái gọi là đạt tiêu chuẩn.

Đương nhiên, còn có nguyên nhân là, hiện tại cũng không có cảnh tình cảm kịch liệt đặc biệt gì, mà Bạch Mạt lại mang một cái khăn che mặt, muốn nói kém, cũng thật sự không kém chỗ nào cả...

Lâm Ngưỡng: "Ừ, so với trước kia là có tiến bộ.” Ý nói, so sánh bình đẳng mà nói, vẫn là không được tốt lắm.

Chương Nhiễm Nhiễm nói: "Vừa rồi Tiểu Tình cầm bảng thông báo giúp em, em nhìn một chút, xế chiều ngày mai em đi sân diễn là được, buổi tối quay hai cảnh, nhiệm vụ không nặng, tối nay anh không cần giúp em nữa, nghỉ ngơi cho thật tốt là được rồi.” Lâm Ngưỡng gật đầu, Chương Nhiễm Nhiễm lại vỗ ngực cam đoan: "Em sẽ nhìn vào gương để diễn, làm theo biện pháp hôm qua anh dạy em, còn có lời kịch, trước khi đi ngủ và vào lúc buổi sáng đều sẽ luyện.” Lâm Ngưỡng nhìn cô một lát, đưa nay gõ nhẹ vào trán cô: "Ừ.” Ngày hôm sau Hà Nghị Cương, Ninh Phẩm Đông, Triệu Vân Băng đều đến cả rồi, hẳn là ban ngày có cảnh quay của họ, mặc dù Chương Nhiễm Nhiễm không cần đi quá sơm, nhưng cô ăn cơm trưa xong liền đi đến studio, muốn học tập một chút.

Đến hiện trường, vừa lúc có cảnh Hà Nghị Cương diễn cùng Tân Dĩ Nguyên, không thấy bóng dáng của Ninh Phẩm Đông, hẳn là đang nghỉ ngơi ở trong xe, mà Triệu Vân Băng ngồi ở bên ngoài, cũng mặc một cái áo khoác quân đội dài, đang ngồi ở bên cạnh Lâm Ngưỡng nói chuyện cùng anh, có lẽ là sợ ảnh hưởng đến quay phim, hai người ngồi ở khá xa.

Tiểu Tình cũng nhìn thấy, nhỏ giọng nói: "Chuyện gì xảy ra? Lâm Ngưỡng và Triệu Vân Băng biết nhau?” "Không biết.” Chương Nhiễm Nhiễm ngồi xuống vị trí của mình, cũng không đi quấy rầy bọn họ, yên lặng nhìn Hà Nghị Cương và Tân Dĩ Nguyên đang diễn ở trong sân, không thấy Ninh Phẩm Đông, có lẽ là đã về rồi, về phần Lâm Thì Tập, thấy bảo ngày mai mới cần tới quay.

Vai diễn của Hà Nghị Cương là nam chính Bành Phóng, là một lão hiệp khách lười biếng đã về hưu, thoạt nhìn bình thường, nhưng lại là kẻ có được Thiên thương thần công, năm đó thiếu chút nữa là trở thành minh chủ võ lâm, nhưng bởi vì mất đi tình yêu nên liền lui ẩn giang hồ.

So sánh mà nói, Vũ Văn thì tỏ ra vẻ tuổi trẻ khí thịnh, lòng đầy trí khí, giữa hai người đối đầu cùng truyền thừa, là trung tâm tư tưởng lớn nhất của cảnh quay này, lúc này Hà Nghị Cương và Tân Dĩ Nguyên đứng bên hồ diễn cảnh dò xét tiết mục của nhau, dù sao Hà Nghị Cương cũng là diễn viên lâu năm uy tín, mười phần trung khí, mặc dù ngữ điệu lười nhác, nhưng lại trầm bổng du dương, Chương Nhiễm Nhiễm có chút hiểu vì sao Lâm Ngưỡng luôn nói giọng của cô không có chút phập phồng nào, quá mức cứng nhắc.

Lại nghĩ tới Lâm Ngưỡng rồi...

Chương Nhiễm Nhiễm nhịn không được lén nhìn thoáng qua chỗ của Lâm Ngưỡng, không ngờ Lâm Ngưỡng cũng nhìn cô, thấy cô nhìn qua, còn vẫy tay với cô.

Chương Nhiễm Nhiễm nho nhỏ mà xoắn xuýt một cái, vẫn đi tới.

Triệu Vân Băng quay đầu, thấy Chương Nhiễm Nhiễm, cười cười: "Nhiễm Nhiễm.” Chương Nhiễm Nhiễm cũng cười với cô ta một cái, nói với Lâm Ngưỡng: "Làm sao vậy?” Lâm Ngưỡng: "Đúng lúc Triệu Vân Băng đang trao đổi về diễn xuất với anh, em cũng tới nghe một chút.” Hóa ra là đang nói về diễn xuất.

Không đúng, không nói về diễn xuất thì còn có thể làm gì.

Chương Nhiễm Nhiễm: "Vâng! Nhưng tại sao thấy dáng vẻ của anh rất mệt mỏi...” Lâm Ngưỡng buồn ngủ nói: "Hơn nửa đêm Lâm Thì Tập tới quấy rối anh.” Trong lòng Chương Nhiễm Nhiễm có chút căm phẫn: "Thật là quá đáng. Anh ta hôm nay lại không cần tới quay phim.” Lâm Ngưỡng nhìn cô, trong mắt có chút vui vẻ, Triệu Vân Băng bỗng nhiên cười nói: "Không phải là nói về diễn xuất sao?” Lâm Ngưỡng "Ừ" một tiếng, giảng cho các cô về đoạn diễn tối nay, Chương Nhiễm Nhiễm lắng nghe, hiển nhiên Triệu Vân Băng nhiều ý nghĩ hơn cô, còn có thể thỉnh thoảng hỏi một số vấn đề.

Chờ nói xong, Chương Nhiễm Nhiễm nhỏ giọng nói với Triệu Vân Băng: "Tí nữa chúng ta có cảnh diễn chung đúng không? Diễn xuất của tôi không tốt, nếu chỗ nào diễn không tốt, cô có thể nói thẳng, không cần uyển chuyển, như vậy lúc chúng ta quay chính thức cũng có thể thuận lợi hơn một ít.” Lâm Ngưỡng: "Hôm qua không phải em còn rất tự tin đấy sao?” Ôi, quên mất thích giác của anh rất tốt.

Chương Nhiễm Nhiễm chột dạ nói: "Anh cũng nói rồi mà, đó là so sánh dọc, so sánh ngang....” Triệu Vân Băng nhìn cô: "Cô có Lâm Ngưỡng mỗi ngày chỉ đạo, nhất định diễn xuất tiến bộ rất nhanh đấy.” Thời điểm quay phim buổi tối, Tân Dĩ Nguyễn đã nghỉ ngơi ở trong xe một thời gian ngắn, ngáp đi ra trang điểm.

Cảnh quay đêm nay là Bạch Mạt và Vũ Văn đã xác định tình cảm đối với nhau về sau, Vũ Văn tiễn Bạch Mạt trở về Bạch Nham Cung, hai người lưu luyến chia tay chỉ thiếu mỗi hôn môi, thời khắc mấu chốt thì bị Mị Nương lén lút ngăn lại, tiếp đó Mị Nương ra sân, ba người đến sân Tu Lan, cuối cùng Vũ Văn một rời đi.

Chương Nhiễm Nhiễm và Tân Dĩ Nguyên sóng vai mà đi, còn chưa đến lúc đọc lời thoại Tân Dĩ Nguyên đã bị Lữ Việt mắng một trận, nói cậu ta ánh mắt trống rỗng, ngay cả thỉnh thoảng nhìn lén Bạch Mạt cũng không biết, một chút biểu hiện cũng không có.

Tân Dĩ Nguyên hiển nhiên còn chưa tiến vào trạng thái, ngây ngốc bị mắng một trận về sau, trở lại vị trí lần nữa.

Đi đến vị trí, Chương Nhiễm Nhiễm dừng bước lại: "Được rồi, đừng tiễn nữa.” Tân Dĩ Nguyên nói: "Bạch Mạt, Bạch Nham Cung của nàng không phải là phải trở về sao? Mấy người Bạch Nguyệt bịa đặt tin đồn nàng cấu kết với ma đạo khắp nơi, bây giờ nàng trở về...” "Bất kể các nàng nói cái gì làm cái gì, ta cũng phải trở về." Chương Nhiễm Nhiễm rũ mắt xuống, than thở nhẹ, "Ta đã đáp ứng với sư phụ, muốn quản lý Bạch Nham Cung thật tốt. Bây giờ vẫn không rõ tung tích của sư phụ, nội cung lại có phản đồ, nếu như ta mặc kệ, Bạch Nham Cũng sẽ rơi vào loại hoàn cảnh gì, ai cũng không biết được trước.” "Vậy ta đi cùng nàng.” "Nếu chàng lộ mặt, mấy người Bạch Nguyệt lại càng có lý do nói ta cấu kết với ma đạo rồi." Chương Nhiễm Nhiễm lắc đầu, "Ta xử lý tốt chuyện của Bạch Nham Cung, liền đi quán trọ Phi Sa gặp chàng.” Tân Dĩ Nguyên bất đắc dĩ nói: "Được rồi, vậy nàng nhất định phải cẩn thận.” Chương Nhiễm Nhiễm nhớ mang máng đằng sau này còn có lời thoại là: "Sau khi ta tìm được Bành Phóng sẽ lập tức tới quán trọ Phi Sa, nếu như nàng có chuyện, cũng có thể dùng bồ câu đưa tin tìm ta.” Lời thoại dài như vậy, Tân Dĩ Nguyên hình như hoàn toàn không nhớ, nhưng Chương Nhiễm Nhiễm đợi một chút, cũng không nghe thấy Lữ Việt hô cắt, đành phải nói tiếp: "Ừ. Chàng cũng coi chừng.” Chương Nhiễm Nhiễm phải rời đi, lại bị Tân Dĩ Nguyên giơ tay giữ chặt, cô quay người, ánh mắt hai người chạm vào nhau, Tân Dĩ Nguyên thấp giọng nói: "Lần này từ biệt, sau này sẽ gặp lại...” Cậu ta vừa nói, vừa đi đến gần, lúc này một cục đá âm thầm được quăng ra, Tân Dĩ Nguyên che cho Chương Nhiễm Nhiễm tránh thoát, nói: "Người nào?!” "Cắt." Lữ Việt vuốt trán, "Diễn lại.” Tân Dĩ Nguyên sững sờ: "Vì sao?” Lữ Việt nói: "Cậu đi nhìn lại kịch bản đi.” Tân Dĩ Nguyên cầm kịch bản xem một lát, chắc chắn đoán được mình quên lời thoại, đành phải cùng Chương Nhiễm Nhiễm diễn lại lần nữa.

Lữ Việt chê bọn họ không có cái cảm xúc gọi là lưu luyến không rời, quay một lần lại một lần, cuối cùng cũng không làm cho hắn hài lòng, đành phải nói, "Cảnh này ngày mai tiếp tục, trước tiên đem quay cảnh tiếp theo.” Cảnh tiếp theo là Mị Nương và Bạch Mạt còn có Vũ Văn ở sân Tu La, Triệu Vân Băng hiện thân, mắt liếc Chương Nhiễm Nhiễm, tràn đầy giễu cớt nói: "Ta tưởng cô nam quả nữ lúc nửa đêm là người nào, lại là Bạch Mạt cô nương của Bạch Nham Cung, không nghĩ tới nha, bây giờ cô nương tốt của danh môn chính phái cũng to gan như vậy rồi hả?” Qủa thực diễn xuất của cô ta không tồi, Chương Nhiễm Nhiễm thậm chí còn cảm thấy có chút bị đâm tới, cô hơi có chút căm phẫn mà quay đầu, Tân Dĩ Nguyên nói: "Mị Nương? Sao cô lại ở chỗ này?” Triệu Vân Băng nói: "Làm sao, chê ta chướng mắt, làm hỏng mất chuyện tốt của chàng và Bạch Mạt?” Tân Dĩ Nguyên nhíu mày: "Rốt cục cô và Dạ La Sát có quan hệ gì? Khi đó hắn bắt cô đi, ta đuổi theo, về sau nghe nói chưa có người nào sống sót dưới tay hắn, cho rằng cô... Làm sao cô có thể không bị thương chút nào?” Triệu Vân Băng ai oán buồn bã mà nhìn cậu ta: "Có phải chàng ước gì sẽ không còn gặp được ta mới tốt? Ta sẽ không chết đẫm máu sôi trào. Dạ La Sát tới ta sẽ không chết, dù là Diêm Vương gia tới ta cũng sẽ không chết, chàng cùng ta thân mật trước, ta mới không chết.” Vũ Văn: "Cô...” Chương Nhiễm Nhiễm: "Vũ Văn, không phải tranh luận cùng nàng ta, thời gian gấp rút, chàng rời trước đi.” Triệu Vân Băng cười khẩy một tiếng: "Rởi đi? Đây là hơn nửa đêm đấy, ngươi muốn chàng rời đi nời nào? Bạch Nham Cung lớn như vậy, chẳng lẽ ngay cả một chỗ cho khách nhân cũng không có? Hay là nói... Ngươi sợ mang nam nhân trở về, làm bẩn mất danh tiếng trong sạch của mình?” Chương Nhiễm Nhiễm cảm thấy mình hoàn toàn bị khí thế của Triệu Vân Băng đè xuống rồi.

Lữ Việt cũng nhìn ra, quát lên "Cắt", quay lại mấy lần, Chương Nhiễm Nhiễm mới miễn cưỡng ổn định, Lữ Việt cũng chưa nói có hài lòng hay không, trước hết để cho Chương Nhiễm Nhiễm trở về, quay cảnh cuối cùng một hồi, cảnh cuối là Triệu Vân Băng và Tân Dĩ Nguyên cùng đối đầu, rất ngắn, Vũ Văn liền phải rời đi, Mị Nương theo ở phía sau một bên hỏi Bạch Mạt và hắn phát triển đến giai đoạn nào rồi, một bên thăm dò chuyện về Thiên thương thần công, lời thoại cũng không nhiều.

Máy móc còn cần điều chỉnh, Tân Dĩ Nguyên cũng trở về ngồi nghỉ ngơi, Chương Nhiễm Nhiễm tìm một vòng, không thấy Tiểu Tình, bỗng nhiên Tân Dĩ Nguyên mở mắt, nói: "Chị đang làm gì vậy?” Chương Nhiễm Nhiễm dừng lại một chút: "Tôi tìm... Trợ lý.” Tân Dĩ Nguyên nói: "Có lẽ cảm thấy chị phải quay đến rạng sáng, đi về trước rồi.” Lời này có hơi khiêu khích, Chương Nhiễm Nhiễm nghĩ nghĩ, cảm thấy đều là ở cùng một tổ phim, không cần phải như vậy, huống chi diễn xuất của bản thân cũng quả thực tương đối kém: "Xin lỗi, diễn xuất của tôi không được tốt.” Tân Dĩ Nguyên nhếch mép một cái, không nói gì. "Nàng không phải phải trở về Bạch Nham Cung này sao?"Giong Lâm Ngưỡng bỗng nhiên vang lên, còn mang theo ít buồn ngủ, "Nên, nàng không thể không trở về Bạch Nham Cung được không?” "Vậy nàng nhất định phải coi chừng ——nên, vậy nàng nhất định phải cẩn thận.”

Lâm Ngưỡng nói tiếp, "Trừ cái đó ra, còn có quên thoại, sai câu, vừa rồi quay 10 lần, cậu lặp lại tình huống như vậy khoảng bảy tám lần.” Tân Dĩ Nguyên nói: "Nhưng mà... Nhưng mà những cái này không phải là chỗ quan trọng gì, có thể tự do khai triển, đạo diễn Lữ không hô "Cắt" vì nó.” "Ừ." Lâm Ngưỡng gật đầu, "Không sai, đừng nói những chi tiết nhỏ nhặt này, cho dù là một câu nói dài, chỉ cần thuận miệng, chỉ cần cảm xúc đúng, đều có thể tạm thời sửa.” Tân Dĩ Nguyên thở phào nhẹ nhõm. "Nhưng là, vừa rồi cậu vì vậy mà sửa lời thoại sao? Lữ Việt không hô "Cắt", không phải là vì cảm thấy không có vấn đề gì cả, mà là vì hắn ý thức được lời thoại mà cậu đọc sai không phải là nhất thời nhớ nhầm, là thái độ của bản thân cậu có vấn đề, cho nên hắn cho hai người quay liên tục mấy lần là vì muốn cho cậu tìm được trạng thái, có thể là hoàn toàn không được, làm cho hắn quyết định đẩy đến ngày mai tiếp tục quay.” Tân Dĩ Nguyên không nói gì, Chương Nhiễm Nhiễm cũng không dám nói chêm vào lời nào.

Căn bản Lâm Ngưỡng không nổi giận, nhưng cảm giác so với Lữ Việt thì đáng sợ hơn gấp nghìn lần.

Lâm Ngưỡng chỉ chỉ vào Chương Nhiễm Nhiễm: "Qủa thực diễn xuất của cô ấy không bằng cậu, nhưng cậu có chú ý tới hay không, bất kể là quay bao nhiêu lần, cô ấy chưa từng nói sai bất kì lời thoại nào cả, thậm chí lời thoại của cậu sai cô ấy cũng có thể phát hiện được. Chuyện diễn xuất một phần là cần thiên phú, nhưng đồng thời cũng là chuyện cần phải cố gắng, chắc cậu xem qua Thời không người yêu rồi chứ?” Chương Nhiễm Nhiễm: ?

Tân Dĩ Nguyên lại gật đầu: "Vâng...” Ừ, nếu đã xem qua, chê bai cô như vậy cũng có thể giải thích được.

Lâm Ngưỡng không ngạc nhiên chút nào: "Vậy thì cậu nên biết diễn xuất trước kia của Chương Nhiễm Nhiễm như thế nào, cùng so sánh với trước kia, tiến bộ của cô ấy không phải rất lớn hay sao?” Tân Dĩ Nguyên có chút không cam lòng: "Có thể do nhân vật Bạch Mạt này chính là mặt gỗ (mặt không cảm xúc), cũng không cần diễn xuất gì, trên mặt còn có một cái khăn che...” Chương Nhiễm Nhiễm cảm thấy bản thân thật muốn khóc.

Lâm Ngưỡng nói: "Cậu muốn nghĩ như vậy cũng được, như vậy, cô ấy bỏ ra nhiều tinh thần và thể lực vì cái nhân vật che mặt này, còn cậu thì diễn nhân vật có linh hồn, liền dùng cái thái độ này sao?” Tân Dĩ Nguyên lại không nói, cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì.

Lâm Ngưỡng: "Nói những lời này, tôi không phải là đứng trên lập trường bạn trai của cô ấy, mà là thầy của cậu, cũng là giám chế của bộ phim điện ảnh này, có lẽ so với tôi thì cậu biết rõ hơn bộ phim điện ảnh này có ý nghĩ như thế nào với cậu, ít nhất cậu cũng phải phụ trách với chính bản thân, Hửm?” Chương Nhiễm Nhiễm cảm thấy Tân Dĩ Nguyên cũng muốn khóc.

Qua nửa ngày, cậu ta mới từ từ nói: "Em đã biết... Cảm ơn thầy.” Lâm Ngưỡng gõ trán của cậu ta một cái: "Cậu nên đem cái tính cách uốn uốn éo éo thu lại, có ý kiến gì có thể nói thẳng, ngày phải tôi phải trở về Bắc Kinh rồi.” Chương Nhiễm Nhiễm rất ngạc nhiên nhìn về phía Lâm Ngưỡng, Tân Dĩ Nguyên cũng giống như có chút ngạc nhiên, cuối cùng cậu ta cũng lắc đầu: "Không có, em sẽ diễn thật tốt thưa thầy.” Thiết bị ở bên kia đã chuẩn bị xong, để cho Tân Dĩ Nguyên đi chuẩn bị, Tân Dĩ Nguyên mơ hồ nói câu "Gặp lại" rồi liền đi, Chương Nhiễm Nhiễm còn chưa lấy lại được hết tinh thần.

Lâm Ngưỡng nói: "Chúng ta đi thôi, nhìn Tiểu Tình rất khó khăn, anh để cho cô ấy cùng đi với một nhóm người rồi.” Bọn họ quay ở một chỗ sâu ở trong rừng cây, ô tô dừng lại ở bên ngoài đường núi, phải đi bộ một đoạn đường.

Chương Nhiễm Nhiễm nói: "Ừ... Anh cũng trở về?” "Sáng mai bay sớm.” Chương Nhiễm Nhiễm đi theo Lâm Ngưỡng đang chậm rãi đi lên phía trước, hai người bọn họ, từng chút một rời xa huyên náo của hiện trường đóng phim, đi vào một lối nhỏ khác, xung quanh cây cối xanh um tùm, tiếng nước chảy róc rách, toàn bộ đất trời phảng phất giống như chỉ còn lại hai người bọn họ vậy, Chương Nhiễm Nhiễm nhịn không được lén lút thả chậm bước chân một chút, mặc dù lúc này gió lạnh gào théo, lạnh lẽo đáng sợ. "Tân Dĩ Nguyên hình như rất nghe lời anh." Chương Nhiễm Nhiễm chủ động nói, "Có lẽ, cậu ấy coi anh làm thần tượng, cho nên hơi bất mãn với em.” Lâm Ngưỡng không để ý nói: "Tính tình trẻ con.” Chương Nhiễm Nhiễm nghĩ đến bộ dạng anh giáo huấn Tân Dĩ Nguyên vừa rồi, nghĩ có chút sợ: "Làm học sinh của anh áp lực nhất định rất lớn, thầy không mắng người, nhưng châm thì thấy máu.” Lâm Ngưỡng: "Em cũng coi như là một nửa học sinh của anh rồi.” "Vẫn là không nên." Chương Nhiễm Nhiễm vội vàng lắc đầu, "Sớm muộn gì anh cũng không nhịn được mà mắng em, cái gì mà, gỗ mục không thể đẽo các loại.” Lâm Ngưỡng cười một cái: "Qủa thực là gỗ mục, nhưng có thể chậm rãi đẽo.” Bầu trời ở Cửu Trại hình như so với nơi khác gần hơn một ít, ở rừng cây bầu trời cao vút, hạ tầm mắt xuống có ảo giác tạo thành một nửa vòng tròn, giống như một cái chén, mà những ngôi sao kia vì sao cứ bị treo ngược lên đỉnh đầu như vậy, giống như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Rơi ở người bên cạnh này mỉm cười trong ánh mắt.

Chương Nhiễm Nhiễm nghiêng đầu nhìn anh, đột nhiên cảm thấy được trong lòng đầy ắp, giống như bị vô số cái gì đó mà bản thân cũng không có cách nào nói rõ ràng cảm xúc đầy ắp này là gì, cô nhẹ nói: "Thầy Lâm, ngày mai anh đi à? Có trở lại không?” Lâm Ngưỡng nghiêng đầu nhìn cô, nhíu mày, coi như tiếp nhận cách xưng hô thầy Lâm này: "Cần phải bàn một ít chuyện, có thể tạm thời sẽ không tới, nhưng sẽ đến Vân Nam.” Chương Nhiễm Nhiễm: "Ừm...” Lâm Ngưỡng không nói gì thêm, cô cũng không nói gì, hai người im lặng lên xe, Chương Nhiễm Nhiễm nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, không đầy một lát đã mơ mơ màng màng ngủ mất, lúc tỉnh lại đã đến khách sạn, đầu của bản thân thì tựa vào vai của Lâm Ngưỡng.

Chương Nhiễm Nhiễm vội vàng ngồi dậy, Lâm Ngưỡng lại không nói gì, cùng cô đi vào khách sạn, phòng của hai người không ở tầng 1, ở trong thang máy Chương Nhiễm Nhiễm luôn cảm thấy muốn nói cái gì đó cho đúng, lại có thể không biết nên nói cái gì cho phải.

Cô vốn là kém ăn nói...

Vẫn là Lâm Ngưỡng nói: "Sáng mai 8h anh bay, hơn 6h là phải đi rồi.” Nói cách khác thì đây là lần gặp cuối cùng trong khoảng thời gian tới?

Chương Nhiễm Nhiễm yếu ớt nhìn Lâm Ngưỡng một cái, nói: "Vâng...” Vì phòng ngừa giọng của mình quá buồn thảm, cô quyết định vẫn là không nói cái gì cả.

Lâm Ngưỡng lại nhìn cô nói: "Bạn học Chương, nhớ kỹ cảm xúc và ánh mắt của giờ phút này, ngày mai diễn cảnh cùng Vũ Văn lưu luyến khi chia tay, như vậy rất tốt.” Chương Nhiễm Nhiễm ngẩn ngơ, mặt quả thực là muốn nấu lên, đến tầng của Lâm Ngưỡng, anh như cũ đưa tay nhẹ nhàng gõ trán Chương Nhiễm Nhiễm một cái: "Ngủ ngon. Có chuyện gì thì có thể gọi điện cho anh bất cứ lúc nào.” Chương Nhiễm Nhiễm: "Vâng....!” * Tiểu Tình sau khi trở về đã ngủ một giấc, 11h đêm thì bị đồng hồ báo thức đánh thức, vội vàng đến gõ cửa phòng của Chương Nhiễm Nhiễm, phát hiện cô đã trở về rồi, cửa cũng không khóa.

Cô ta trực tiếp đi vào, thấy Chương Nhiễm Nhiễm không tháo trang sức, không thay quần áo, một mình ngồi ở mép giường cười ngây ngô, cũng không biết là đã cười bao lâu rồi. "...” Đầu óc bị đông cứng thành miếng ngói rồi à?

Tiểu Tình lo lắng đi qua quơ quơ tay trước mặt Chương Nhiễm Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, cô không sao chứ?” Chương Nhiễm Nhiễm hoàn hồn, nhìn về phía Tiểu Tình, cô chớp mắt mấy cái, bỗng nhiên nói: "Tiểu Tình, tôi cảm thấy được tôi xong đời rồi.” Tiểu Tình: "Hả? Làm sao vậy? Lúc quay phim xảy ra chuyện gì à? Làm sao vậy?” "Không có gì, chính là... Xong đời...” "Vậy mà còn nói không có gì?! Nhiễm Nhiễm, cô đừng có dọa tôi, rốt cuộc là làm sao vậy?!”

Bạn đang đọc Ảnh Hậu của Tắc Mộ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Hằng_Chun
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự