Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 354 Con người kiên cường

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 3526 chữ · khoảng 12 phút đọc

Mọi người lăn lộn trong xã hội đen cũng không phải không có giác ngộ lúc nào cũng có thể bị đánh. Mặc dù Tân Ninh bang có thực lực mạnh mẽ nhưng nói thế nào thì Giang Hải vẫn là địa bàn của Sa Trúc bang, lần này mang theo năm thủ hạ đắc lực đến đây, nhưng trên thực tế, nếu Sa Trúc bang muốn động thủ thì sợ rằng có mang theo mấy trăm người cũng vẫn không chạy thoát được. Đã chuẩn bị trước nếu xảy ra chuyện, nhưng sau lần khiêu khích trên linh đường trước đó, Tiết Thành đã tạm thời yên tâm rồi.

Người của Sa Trúc bang sợ đầu sợ đuôi, đám lão đại kia trước ngạo mạn, sau kính cẩn. Hắn ở trong đại sảnh cả một buổi chiều, những người cố ý nhắc đến chuyện sau này hợp tác càng ngày càng nhiều, thậm chí có một vị đường chủ của Sa Trúc bang cũng loáng thoáng tỏ vẻ muốn nương nhờ vào hắn, hiển nhiên đã biết loạn cục trong tương lai của Sa Trúc bang là điều tất nhiên, thực lực kém sẽ phải tính toán nương nhờ vào những tổ chức có thực lực mạnh hơn để đổi lấy bình an trong tương lai.

Đến tận lúc này, Tiết Thành rốt cuộc có thể xác định được, Sa Trúc bang trước đây một nhà độc đại tại Giang Hải, sau khi Liễu Chính chết đi, rốt cuộc cũng mất đi lực ảnh hưởng và uy hiếp ban đầu của nó. Cho dù Tiểu Mạnh âm độc kia vẫn còn có thể làm một nhóm người kinh sợ, nhưng tang lễ lần này vẫn chưa từng thấy thủ hạ của Dương Chấn Hưng, người nắm giữ một phần thế lực lớn nhất của Sa Trúc bang. Những vị lão đại còn lại không phải kẻ vô tích sự gì, nhưng nếu so với Tân Ninh bang thì cũng không đáng nhắc tới. Bất kể là Tiểu Mạnh vốn làm việc không để ý đến hậu quả hay là một vị đường chủ nào khác hung ác đến cỡ nào cũng không dám mạo hiểm chọc giận Tân Ninh bang. Từ đây về sau, dựa vào thực lực Tân Ninh bang, cả Giang Hải sẽ thành thiên hạ của Tiết Thành.

Không riêng gì Tiết Thành có cảm giác như thế, thân là các vị lão đại vốn càng quen thuộc với tình hình Giang Hải hơn, có lẽ lại càng có dự cảm như vậy. Tân Ninh bang là một bang phái lớn tại một thành phố cỡ trung ở bên cạnh Giang Hải, từ năm năm trước đã mơ hồ lộ ra dấu hiệu muốn tranh đấu với Sa Trúc bang. Sa Trúc bang vội vàng khuếch trương địa bàn ra bên ngoài, Tân Ninh bang cũng muốn chen chân vào Giang Hải, muốn chia một phần lợi ích tại vùng đất được trời ưu ái này. Tranh đấu hơn nửa năm rồi nhưng hai bên còn chưa chính thức vạch mặt sống mái với nhau. Nhưng xét một cách toàn diện thì, Sa Trúc bang tranh đoạt địa bàn ở bên ngoài tạm thời chiếm thượng phong, mà vị Tiết Thành được Tân Ninh bang phái tới mở rộng địa bàn tại Giang Hải thì luôn gặp trắc trở, dưới sự uy hiếp của Sa Trúc bang, bước tiến của hắn đúng là gặp phải vô số cái đinh mềm.

Sở dĩ Sa Trúc bang làm được như vậy cũng vì mọi người đang âm thầm suy đoán về một nguyên nhân, đó là Liễu Chính có được một mạng lưới quan hệ mật thiết với thượng tầng chính phủ, chuyện này có thể nhìn ra được dựa trên rất nhiều phương diện. Nhưng tất nhiên bọn họ không biết rằng, về chuyện chính phủ mơ hồ ủng hộ Sa Trúc bang trên khắp mọi phương diện đó, ngay cả Liễu Chính đều thường xuyên cảm thấy nghi ngờ. Mà trùng hợp là đúng vào lúc này, Liễu Chính chết, mạng lưới quan hệ này bởi vì vậy mà đứt gãy. Sa Trúc bang lập tức dao động, tất cả mọi người đều bàng hoàng, nhóm người Tiểu Mạnh muốn hỏi tội Dương Chấn Hưng, Dương Chấn Hưng thì chuẩn bị chiến tranh. Thậm chí ở ngoài Giang Hải, ngay tối hôm qua thôi, Tân Ninh bang đã san bằng tất cả địa bàn của Sa Trúc bang để tạo thế cho Tiết Thành ở bên này.

Mặc dù một nhóm người vẫn đang lựa chọn quan sát, nhưng các vị lão đại từng có kinh nghiệm trên phương diện này cũng hiểu được, dưới tình huống như vậy, nếu tỏ thái độ trước tiên, dám tiến hành một ván bạc xinh đẹp thì lợi ích có được sau này sẽ càng lớn hơn, về phần những kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy vẫn còn đang quan sát, mặc dù tạm thời có thể bình an nhưng sau này chắc chắn sẽ không có được không gian phát triển tốt. Vì vậy không ít người quyết định lựa chọn Tân Ninh bang, dù sao nếu nó có thể phát triển lớn như thế thì ít nhiều cũng có quan hệ với bên trên. Được bên trên ngầm đồng ý, đừng nói là hiện giờ thực lực của các đường khẩu của Sa Trúc bang thoạt nhìn không chênh lệch nhau bao nhiêu, cho dù có một nhân vật giống Liễu Chính nổi lên chỉnh hợp lại Sa Trúc bang một lần nữa thì sợ rằng sau khi trải qua cơn biến cố này, Sa Trúc bang cũng không thể ngăn cản được Tân Ninh bang tiến vào Giang Hải.

Vì vậy, đến bữa tiệc, sau khi mọi người nói chuyện vui vẻ, cơm nước no nê rồi, Tiết Thành liền ngang ngược khiêu khích. Hắn đã chiếm được sự ủng hộ của nhiều người như vậy, phải lập tức làm những người này tỏ thái độ nhất định. Ngoài ra, hắn cũng muốn để càng nhiều người thấy, có nhiều người đứng về phía hắn như thế rồi, thời tiết Giang Hải sẽ phải thay đổi, các người còn không nhanh lựa chọn đi.

Về phần liệu Sa Trúc bang có hành động nào quá khích hay không - khó chịu là nhất định, ngoài mặt tất nhiên sẽ phải tỏ thái độ cứng rắn, nhưng nếu nói đến động thủ... Hiện giờ có nhiều vị lão đại ngồi xung quanh Tiết Thành như vậy, cho dù là người tính tình nóng nảy như Tiểu Mạnh thì chắc chắn cũng không dám làm ra chuyện gì quá đáng. Không chỉ có Tiết Thành chắc chắn như vậy, tất cả những người ngồi quanh hắn cũng có ý nghĩ như thế. Vị đường chủ của Sa Trúc bang kia thấy Gia Minh đến đây liền khuyên Gia Minh đừng uống rượu, thực ra thì, về mặt nào đó, hắn đã hướng về Tân Ninh bang, sở dĩ giải vây giúp Gia Minh cũng vì nhớ đến chút tình cũ, không muốn một đứa trẻ gặp chuyện không may mà thôi.

Đối với thượng tầng Sa Trúc bang, phần lớn mọi người đều biết một chút về Gia Minh, một thiếu niên tính tình không tệ, đúng như trước đây Liễu Chính đánh giá "... Một đứa trẻ thật tốt, không đánh nhau, không mắng chửi người khác, tình tình ôn hòa, với ai cũng lễ phép, đến bây giờ cũng không dựa vào quan hệ với Sa Trúc bang chúng ta để ức hiếp người nào cả, rượu chè, cờ bạc, chơi gái, thứ gì cũng không..." Mặc dù bọn họ thấy hắn thiếu một chút huyết tính và khí khái, nhưng đối với những người lăn lộn xã hội đen nhiều năm như vậy, có lẽ lại càng thích loại tính cách này hơn. Mắt thấy Gia Minh đến trước bàn của Tiết Thành, mấy vị đường chủ có hảo cảm với Gia Minh liền vội vàng đi tới, muốn khuyên bảo hắn, để hắn không đến nỗi bị làm nhục.

Không ai nghĩ tới, một thiếu niên vốn dĩ luôn có thái độ bình thản lại có thể làm ra chuyện kịch liệt thế này.

Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước, trong mắt mọi người, thiếu niên kia cầm lấy chai rượu nhìn một lát, nhẹ nhàng tung lên, nhẹ nhàng bắt lấy cổ chai, sau đó liền thuận tay đập xuống. Đó thật sự là một cú đánh đơn giản đến không thể đơn giản hơn. Nếu là những người khác, dùng chai rượu đập vào đầu người khác thì phần lớn sẽ dùng sức toàn thân, vươn cả cánh tay ra phía sau, toàn thân trên dưới đều tỏa ra sát khí, cho dù là "nổi điên rồi đánh" thì ít nhất sắc mặt cũng phải biến hóa một chút. Nhưng năm ngón tay bàn tay trái của hắn vẫn nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, thân hình đang đứng thẳng kia thậm chí không lay động lấy một chút, trên mặt vẫn mang theo nụ cười lạnh nhạt mà vô hại. Chai rượu kia trực tiếp vỡ tung tóe ngay trên đầu Tiết Thành. Loại chai rượu này rất dày, không biết phải dùng lực mạnh bao nhiêu thì mới có thể đập vỡ được, nhưng xuất hiện trước mặt mọi người chỉ là một cú vung tay hoàn toàn không có vẻ gì là thô bạo. Nửa người Tiết Thành nằm rạp xuống mặt bàn, đầu đập rầm xuống. Tiếng vang cực lớn vang lên, chén bát bị đập nát, nước canh văng tung tóe.

Cảnh tượng này làm nụ cười của mọi người đọng lại.

"Tại sao mày lại đáng ghét như vậy chứ."Tiếng nói lạnh nhạt phun ra từ miệng người thiếu niên,"Cả buổi chiều đã nghe mày ngồi đây lải nhải, ong ong như con ruồi vậy! Mẹ mày không dạy mày đến làm khách phải lịch sự sao?"

Mấy câu này rơi vào tai mọi người. Máu tươi từ trên đầu Tiết Thành chảy ra như suối, hòa vào giữa nước canh đang tràn ra trên bàn. Tên đàn em của Tiết Thành đứng gần Gia Minh nhất kịp phản ứng lại:"Mày ***!"Một quyền liền hướng về phía đầu Gia Minh chào hỏi.

"Dừng tay! Ai dám động đến hắn!"Người lớn tiếng hét lên là một vị đường chủ của Sa Trúc bang thấy Gia Minh sắp bị làm nhục nên chạy tới. Chỉ là, trong nháy mắt khi hắn vừa hét lên, người ra tay trước cũng là Gia Minh mà hắn đang muốn hỗ trợ giải vây. Gia Minh vươn tay trái ra vững vàng đón được một quyền nặng nề ngay cách đầu mình mấy cm, trực tiếp đâm cổ chai trên tay phải tới."A..."Một tiếng hét thảm vang lên, truyền ra thật xa trong biệt thự. Tiết trời thế này, mọi người đều mặc áo đơn. Chai rượu sắc bén đâm thẳng vào cánh tay đối phương, sâu đến tận xương. Cùng với loại đau đớn do xé rách da thịt này, tay phải Gia Minh tùy ý kéo lại, cánh tay săn chắc của người này bị xé rách ra dọc theo xương cốt.

Máu tươi văng khắp nơi, người này liều mạng giãy dụa lăn về phía sau. Bốn người còn lại lập tức xông lên. Nhưng đồng thời, Gia Minh bước lên một bước dọc theo cái bàn, nhấc tay lên một cách tùy ý níu lấy cổ áo một người lôi tới, cầm cổ chai đâm liên tục ba bốn phát vào bụng đối phương. Đến khi ném người này ra, một người khác cũng đã vọt lên.

Những người này cũng được xem như nhân vật xã hội đen trải qua trăm trận, mặc dù khi vào cửa đã bị thu mất vũ khí nhưng lúc này hét lớn xông lên, đúng là có thể nói sát khí kinh người. Mấy vị lão đại ngồi xung quanh bàn ăn cuống quít lui lại. Nói thế nào thì quyết định ủng họ Tân Ninh bang của bọn họ cũng chỉ là nhất thời, vẫn chưa chuẩn bị quyết liệt với Sa Trúc bang, phần lớn đều tỏ ra không biết phải làm sao. Mà thiếu niên đang cầm cổ chai trên tay kia thì vẻ mặt bình thản, tiện tay đánh gục hai người nhưng hắn vẫn tỏ ra ung dung đến đáng sợ. Nhẹ nhàng bước sang bên cạnh một bước, nắm đám của người nọ xẹt qua tai hắn, tay trái hắn chụp lấy tay đối phương, giật xuống gánh lên vai mình, tay phải vòng qua đầu vai mềm dẻo tựa như một con rắn, giật xuống, cắm thẳng cổ chai vào mạng sườn đối phương.

Gia Minh chỉ cao chừng 1m7, mà đối phương thì cao khoảng 1m9, lần này hắn bắt lấy cánh tay rồi đâm ngược trở lại, mọi người xung quanh đều có thể nghe thấy một tiếng "rắc" trong trẻo. Trong tiếng kêu thảm thiết của đối phương, cánh tay người này bị gãy thành một góc độ đáng sợ khó có thể dùng ngôn ngữ để hình dung, hắn gục xuống quỳ gối trên mặt đất. Hầu như ngay khi cổ chai đâm vào mạng sườn đối phương, đầu gối thiếu niên kia lập tức ***ng vào vành mắt hắn.

Hai bước đánh ngã hoặc đánh bay ba người, một người đứng bên bàn ăn đã thuận tay rút dây lưng ra, vung lên vù vù, mà tên đứng ở phía bên kia bàn ăn thì dùng dao gấp trên móc chìa khóa của mình, vung lên xoẹt xoẹt mấy cái, dường như vọt thẳng qua bàn để xông tới. Gia Minh thuận tay chộp lấy chiếc dây lưng kéo về phía bên này. Lực lượng khổng lồ làm người nọ bay thẳng lên, đập mạnh xuống mặt bàn. Nhưng vừa mới chạm vào mặt bàn, cả chiếc bàn trong liền vỡ toang dưới một cú đá mãnh liệt của Gia Minh, người này bị đá trúng ngực, bay thẳng ra ngoài cùng với Tiết Thành vốn vẫn đang nằm choáng váng trên bàn. Tên cầm dao gấp ở đối diện vừa mới nhảy lên thì mặt bàn đột nhiên bị đá vỡ, Gia Minh đánh bay hai người, thuận thế tung một cước vào ngực hắn. Vẫn duy trì tư thế lấy đà, hắn bắn ngược về phía sau, hai đầu gối tiếp đất trước, vừa kêu thảm thiết vừa lăn lộn mấy vòng rồi mới dừng lại, hai chân sợ rằng đã không đứng lên được nữa.

Vài giây đồng hồ ngắn ngủi, mấy động tác thoạt nhìn rất hời hợt, một đám nhân vật xã hội đen hung ác chỉ còn lại có tiếng kêu khóc thê lương. Chiếc bàn tròn bị đá chia năm xẻ bảy, bắn tung ra ngoài. Những người ở gần đó không tránh kịp, ít nhiều cũng bị đồ ăn bắn vào, trên người dính đầy nước canh. Vị đường chủ lúc trước tỏ thái độ tốt với Tiết Thành kia bất hạnh bị một tô canh úp thẳng lên đầu, nước canh tí tách chảy xuống. Hắn ngơ ngác ngồi đó, liếm liếm môi, nhất thời ngay cả động tác ứng biến cũng không có. Xa xa gần gần, mấy vị lão đại xem như quen thuộc với Gia Minh đứng ngây ra như trời trồng, rõ ràng là có có thể tin nổi tại sao một thiếu niên vô hại mình từng quen thuộc lại có thể biến thành cỗ máy bạo lực như vậy.

"Ách... a...."

Lúc trước Tiết Thành kia bị chai rượu đập thẳng vào đầu, vừa rồi lại bị lan tới, thân thể và cả ghế ngồi bị lật ngược ra sau, nhưng cuối cùng cũng không bị vết thương trí mạng nào. Hắn còn chưa phản ứng kịp, chỉ biết ôm đầu rên rỉ, lảo đảo đứng dậy. Ở phía sau hắn, gỡ dây lưng xuống, thiếu niên lạnh nhạt nhìn hắn, sau đó đi tới. Dây lưng vung lên, khóa kim loại nện thẳng xuống lưng hắn, đánh cho hắn lại quỳ xuống.

"A cái gì mà a! Vừa rồi tao hỏi mày đó, tại sao mày lại đáng ghét như vậy? Rốt cuộc là tại sao!"Thiếu niên vừa nói vừa đá bay hắn ra ngoài:"Trả lời tao mau!"

Tiết Thành đầu đầy máu, giãy dụa trên mặt đất mấy cái, làm sao còn có thể nói chuyện được. Gia Minh lại lao qua, một cước đá lên bụng khiến thân thể hắn co rút như con tôm, đồ ăn lúc trước bị nôn mửa ra hết:"Trả lời tao!"

Trong viện im lặng như tờ, hơn trăm người nhìn Tiết Thành bị đánh lên bờ xuống ruộng, thỉnh thoảng còn bị hung hăng quất dây lưng xuống. Giọng nói của thiếu niên có vẻ điên cuồng đến đáng sợ:"Trả lời! Con mẹ nó, mày nói đi! Tại sao lại đáng ghét như vậy! Tại sao, tại sao... Mày không biết bây giờ tao đang rất không vui sao! Hả! Nói mau! Nói mau! Nói... Nói... Mẹ mày dạy mày như thế nào! Tao đang hỏi mày đó! Phép lịch sự tối thiểu cũng không có! Mày! Nói! Cho! Tao! A..."

Một người bị đánh thành thế này rồi, làm gì còn năng lực để nói chuyện nữa, huống chi hắn còn không ngừng đánh, sợ rằng đối phương có muốn nói thì cũng bị đánh cho ngậm miệng lại. Đánh thêm một lát, chỉ thấy thiếu niên kia trực tiếp dùng dây lưng siết cổ hắn, lôi hắn từ mặt đất đứng lên. Trong tiếng kêu thảm thiết, khuôn mặt thê thảm đến không giống hình người đối diện với mọi người trong biệt thự, đầu vẫn đổ máu. Hẳn nôn mửa ra đầy uế vật, đến khi bị siết cổ đến không thể thở nổi, khuôn mặt hắn đỏ bừng lên, con mắt lồi ra ngoài, đầu lười từ từ thè ra...

"Nói đi... Trả lời tao đi!!!"

Tiết Thành kia bị siết cổ đến thê thảm, hai chân giãy dụa run rẩy rồi duỗi thẳng ra. Đến khi gần tắt thở thì cuối cùng thiếu niên kia cũng hôn hển buông ra, để thân thể hắn nằm nhũn trên đất. Thiếu niên hổn hển chống nạnh, đi qua đi lại vài bước, sau đó lấy khăn tay trên bàn lau tay. Ngay cả xung quanh đều là các vị lão đại xã hội đen có uy tín, danh dự ở Giang Hải nhưng lúc này cũng không khỏi bị bộ dạng điên cuồng của hắn dọa hết hồn.

"Con mẹ nó, mày còn không nói, không nói phải không! Nói! Mau!"Chỉ vào Tiết Thành chỉ còn lại một hơi thở trên mặt đất, hắn tức giận nghiến răng nghiến lợi, toàn thân đều run rẩy, giọng nói quanh quẩn trong sân,"Biến thành như vậy rồi mà mày vẫn không chịu nói, con mẹ nó, mày thật kiên cường! Con mẹ nhà mày! Thua mày rồi..."

Hắn giơ ngón cái lên. Nói tới đây, có vẻ hắn không định tiếp tục đánh người nữa. Nhìn vào đám người còn ngơ ngẩn ở xung quanh, Gia Minh chỉ mặt đất, nhún vai:"Các người nhìn tôi như vậy để làm gì! Không thấy ở đây có người bị thương sao? Chảy máu đó! Gọi xe cứu thương mau! Ngộ nhỡ chết người thì ai chịu trách nhiệm!"

Nói xong mấy câu hiên ngang lẫm liệt này, hắn lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán, nói:"Thật không chịu nổi với các người..."Rồi lại quay lại đá Tiết Thành một cước,"Tao nói không nên thấy máu trong linh đường chứ chưa nói là ngoài linh đường thì không được! Ân cần hỏi thăm cả nhà mày!"Nói xong câu này, cuối cùng hắn mới thở phì phì rời đi. Linh Tĩnh đứng bên cạnh xem toàn bộ quá trình, lúc này cũng mỉm cười đi theo hắn.

Trong đám người, rốt cuộc một số người cũng có hành động, Tiểu Mạnh thở dài bất đắc dĩ, chỉ mấy tên đàn em bên cạnh:"Gọi xe cứu thương mau, còn đứng đó làm gì... Thật không chịu nổi mấy thằng không có lòng đồng cảm chúng mày..."

Đi qua mấy bàn ăn, Gia Minh và Linh Tĩnh ngồi xuống chỗ khi nãy. Vị cậu họ xa của Sa Sa ngơ ngác nhìn Gia Minh, vẻ mặt hơi cứng ngắc. Thấy Gia Minh ngồi xuống, hắn không biết nên bỏ đi hay ở lại, mồ hôi hột chảy đầy trên trán. Gia Minh lấy đũa gắp đồ ăn, lẩm bẩm với Linh Tĩnh:"Phù... hơi lạnh rồi."Hắn quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt cậu họ xa của Sa Sa hai giây.

Hắn là một đứa trẻ ngoan biết lễ phép, nuốt xong thức ăn rồi mới mỉm cười hỏi:"À đúng rồi, chú, vừa rồi chú nói gì nhỉ? Phiền chú nhắc lại được không..."

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 103

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự