Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 291 Chim sẻ

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 2722 chữ · khoảng 9 phút đọc

Người có thực lực mạnh nhất đã ngã xuống, vậy thì còn gì phải lo lắng.

Một chiêu phân định thắng bại, thực lực cách nhau quá nhiều, trên cơ bản không có khả năng kích khởi dục vọng chiến đấu của ba người Thái Lan còn lại.

Người canh giữ ở cửa cánh tay run lên, dường như muốn mở cửa ra ngoài, nhưng mà Thiên Vũ Chính Tắc trên cơ bản lại không muốn bọn chúng ra ngoài, ở trong nháy mắt đó, hắn đã trực tiếp xông ra ngoài, đánh một người bay lên, dính vào tường, cánh tay chuẩn bị mở cửa vẫn còn chưa kịp chạm vào cánh cửa.

Về phần những người còn lại, họ đã không còn lựa chọn, liên tiếp lui lại phía sau, vừa lui vừa giơ tay lên, đồng thời họ tung một cái quét chân mãnh liệt.

Có thể đi theo Hi Lý Vượng tới Trung Quốc học tập, thực lực cũng đã không kém, một cái quét chân này trông thì đơn giản, nhưng cũng đã được luyện tập không biết bao nhiêu lần, cho dù là ống sắt, sợ rằng chắc chắn bị quét gãy.

Nhưng mà, trong lúc này, không biết bánh xà phòng ở bồn rửa tay tại sao baỵ lên, một cước của người nọ quay tròn, trượt ngã xuống đất, cái gáy hung hăng nện xuống nền đá cẩm thạch, máu tươi không ngừng tuôn ra...

Liếc nhìn người nọ vì trượt bánh xà phòng mà ngã xuống, Thiên Vũ Chính Tắc buông tên Thái Lan bị dính ở trên tường kia ra, đồng thời lên gối một cái thực mạnh theo đúng kiểu quyền Thái, sau đó hắn thương cảm nhìn hắn máu mũi, máu miệng tuôn ra ầm ầm, giống như một con tôm cuộn mình ngã xuống đất. Sự việc xảy ra chẳng qua mới chỉ được mấy giây, bốn gã hung thần ác sát lúc trước đã hoàn toàn không có năng lực hoàn thủ.

Trong toilet, Ứng Tử Phong ôm bụng đứng ở một góc, có chút thấp thỏm nhìn cảnh này.

“Bắt đầu từ khi nào, ngươi có thể dễ dàng tha thứ cho bọn chó, mèo sủa bậy bên tai?”

Đây chính là câu nói lúc nãy được Thiên Vũ Chính Tắc lập lại, Ứng Tử Phong thấp thỏm, nhưng lại nghĩ, không ngờ một thằng vô ***ng như Cố Gia Minh lại có một bằng hữu lợi hại như vậy.

Nếu như ở lúc bình thường, hắn cũng không sợ, người có mạnh hơn nữa cũng không bì được với súng đạn, với thực lực của nhà hắn, có thể điều động cả quân đội, kiểu như võ học đại sư cũng chẳng lọt vào trong mắt của hắn.

Nhưng mà tình hình này lại khác, trong một WC nho nhỏ, máu tươi lênh láng trên mặt đất, ánh mắt Ứng Tử Phong nhìn Thiên Vũ Chính Tắc cùng Gia Minh khẩn trương đổi tới đổi lui, muốn nói cái gì đó, nhưng trong lúc nhất thời nhưng tìm không được từ ngữ thích hợp.

Cũng may Thiên Vũ Chính Tắc dường như không có ý muốn động tới hắn, nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, vuốt những giọt nước đang dính trên bộ âu phục trắng của hắn. Hắn dường như có rất nhiều hứng thú với người đã tung bánh xà phòng kia, cười xoay người lại.

“Quá độc ác... Một cước kia đá rất cao, xoay chuyển quá nhanh, nhưng mới chỉ đá tới ngang tầm thắt lưng...”

“Chuyện không liên quan đến ta a.”

Gia Minh vô tội phất tay:

“Ngươi xuất thủ bạo lực như thế, bọn họ là người Thái Lan, chuyện này sẽ gây ra mâu thuẫn quốc tế, ngươi lo cho tốt.”

“Uy, xà phòng này là do ngươi tung.”

“Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta tung xà phòng....”

Cười phất phất tay, Gia Minh đi vòng qua bên người Thiên Vũ Chính Tắc:

“Máu chảy đầy đất, chắc sắp có người chết, ngươi gây phiền phức lớn rồi, xin chào, chuyện này không liên quan gì tới ta, cảnh sát có hỏi thì nhớ đừng nói ta có mặt ở hiện trường.”

Tay phải nắm lấy khóa cửa phòng, Gia Minh suy nghĩ một chút, nghiêng đầu đi đến bên kia, hướng ỨngTử Phong nói:

“Đi thôi, đừng ở chỗ này.”

Mặc dù song phương mới có một cuộc đối thoại không thoải mái, đồng thời cũng do mình khơi nào, song khi Gia Minh nói ra những lời này, trong lòng Ứng Tử Phong xuất hiện một cỗ cảm kích nói không lên lời, trong ấn tượng của hắn, Gia Minh cũng tốt lên vài lần. Trên bụng đau đớn không coi tính là gì, hắn đứng dậy, muốn đi ra ngoài cửa. Cùng lúc đó, Gia Minh xoay mở cửa gỗ.

Biến cố kinh người lại phát sinh trong nháy mắt.

Phía trước chỉ toàn là hắc ám.

Ở trong tầm mắt Ứng Tử Phong, thân hình Gia Minh lúc đó như là có gắn động cơ, hai chân lăng không, bóng lưng của Gia Minh cũng trở nên lớn lên, mà quan trọng nhất chính là, cái bóng lưng này lại đánh thẳng vào hướng của hắn.

Biến cố đột nhiên, ý thức phản kháng còn chưa hiện ra, trên đầu đã bị hung hăng đập trúng. Gia Minh ở trên không trung huy động cánh tay, giống như muộn côn đập xuống, làm cho hắn lảo đảo lui về phía sau, ngã xuống cạnh tường.

Thanh âm không còn, ở trong đầu hắn chỉ còn lại những thanh âm ong ong, hình ảnh chỉ có đen và trắng, sàn nhà trước mắt nhìn dài hơn, ánh sáng trở nên chói mắt. Bên người hắn, thân hình màu đen của Gia Minh như một chiến tướng to lớn trên chiến trường, nhẹ nhàng hạ xuống...

Sau đó, ý thức dần biến mất...

Mỗi người nằm một kiểu, ánh sáng có vẻ hơi chói mắt, máu tươi chảy lênh láng, gạch vỡ lung tung, WC nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng mà tới lúc này, trông đã có vẻ chật hẹp.

Bốn gã người Thái Lan nằm bốn góc, ở trong góc tường còn có Ứng Tử Phong đã ngất đi, hơn nữa đầu hắn còn đập vào tường, khiến cho gạch phía sau cũng vỡ ra.

Lúc nãy người thứ nhất xông vào, là một gã đại hán thân cao chừng hai thước, tóc tai lung tung, mắt lam, khôi ngô mà cường hãn, đem thiếu niên mới mở cửa đẩy bay lại, xoay đóng cửa lại, hai tay ôm ở trước ngực, nhìn cảnh tượng tranh đấu trước mặt.

Ngay khi hắn mới xông vào, hai gã đồng bạn phía sau cũng đã xông tới, hướng về phía Thiên Vũ Chính Tắc đánh móc vào gáy. Hai đạo thân ảnh chạy gấp, quyền cước gào thét giao thoa. Thiên Vũ Chính Tắc cũng bay ngược trở lại.

Nhưng mà một cái WC có thể chứa được bao nhiêu, bay chưa được khoảng 2m thì chân hắn đã phải đạp một cái vào tường, vặn người, thân hình xoay tròn, đạp một cái vào người có thân hình gầy gò, khiến cho hắn phải lảo đảo thối lui ra bên ngoài vài bước, nhưng mà, nam nhân mặc tây trang theo sát hắn đã tung quyền đấm tới.

Chỉ trong hai giây, một quyền hung ác mạnh mẽ đã tới, tiếp đó là một cú huých khuỷu tay. Thiên Vũ Chính Tắc hai tay hợp lại thành chưởng, dùng Nhu Đạo giảm bớt lực đánh sau đó hất ra, sau đó tay phải của hắn thò về phía sau, một cái bình hoa vỡ đã xuất hiện.

Phanh một tiếng vang thật lớn, gốm sứ, bọt nước kinh người bắn tung lên, đối với cái bình hoa cao chừng 1m, đại hán mặc tây trang kia không né, trọng quyền trực tiếp lao tới, cũng không quản mảnh vụn, nước bắn lên người, quyền thứ 2, thứ 3 của hắn không lưu tình chút nào đấm thẳng vào Thiên Vũ Chính Tắc.

Cùng lúc đó, người cao gầy mặc quần áo màu xanh cũng ổn định thân mình, đi tới chỗ địch nhân bị chặn trong góc, vung chân như điện, quét ngang mà đến.

Thiên Vũ Chính Tắc bỗng nhiên nhảy lên.

Thân hình hắn nghiêng theo tường một góc 90 độ, chân phải đạp một cái, thân hình nhảy sang phía bên trái của tường, sau đó lại đạp chân trái, đã tới sát bên cạnh đại hán mặc tây trang màu đen, đánh thẳng vào người không phòng bị này.

Nhưng mà, trong lúc mấy người công tới thế này mà đi tấn công người khác chính là điều tối kỵ, nam nhân mặc tây trang thứ 3 kia đấm hai quyền thất bại, thân hình như Nộ Long rời bến, mãnh liệt oanh kích vào Thiên Vũ Chính Tắc đang ở giữa không trung không cách nào né tránh.

Tên mặc quần áo màu xanh tung cước thất bại, cũng hung hăng đạp vào vách tường. “Xôn xao” một tiếng, chiếc ghế gỗ vỡ tung, kèm theo những mảnh vỡ bắn lên phía trên, kể cả cái chậu rửa tay cũng vỡ, dòng nước máy phun ra.

Đối mặt với những thứ công kích từ dưới lên như vậy, biết là không thể tránh được trọng quyền. Thiên Vũ Chính Tắc đang ở trên không trung, nhẹ nhàng huy động tay trái, ngón cái dính sát vào bàn tay, tung ra một quyền.

Một quyền này ma sát vào không khí tạo ra những tiếng rít nho nhỏ. Thiên Vũ Chính Tắc mượn lực xảo diệu nhảy qua một bên, tới phía sau của nam tử mặc áo đen, cánh tay phải thuận thế đập thẳng xuống lưng của hắn.

Thiên Vũ Chính Tắc được không tính là một chiến sĩ có thể hình mạnh, trông hắn giống một người lãnh đạo bày mưu tính kế hơn, nhưng mà cứng rắn tiếp của hắn một đòn này chắc chắn không phải là chuyện tốt lành gì.

Nam nhân mặc tây trang màu đen vóc người cũng tương đối khôi ngô, nhưng mà dính phải một chưởng này, cả người tung lên phía trước, đập thẳng vào tường.

Ở phía bên kia, tên cao gầy màu quần áo màu xanh không ngừng nghỉ, lại tiếp tục công tới chỗ Thiên Vũ Chính Tắc.

Lúc này, tên đại hán tóc tai bù xù mở cửa đầu tiên vẫn ung dung nhìn trận chiến, ba đạo thân ảnh không ngừng giao thoa giữa không trung. Tránh được vài cú đá của tên cao gầy, thì nam nhân mặc tây trang màu đen đã nhanh chóng tiến tới gần, thân hình Thiên Vũ Chính Tắc bỗng nhiên chợt lóe lên, nhanh chóng vọt tới chỗ tên cao gầy.

Một tiếng ầm vang lên, Thiên Vũ Chính Tắc tá lực đả lực đập tên nam nhân cao gầy bắn thẳng vào cái bồn vỡ.

Thoạt nhìn chỉ là một cú đẩy thuận thế vô cùng đơn giản, nhưng mà lực phá hoại sinh ra lại kinh người, nửa trên của tên cao gầy đã dính vào cái bồn rửa tay, khiến cho cái bồn vỡ nát, cái trán của hắn máu tươi trào ra, nhưng cảnh tượng quỷ dị đã xuất hiện.

“Bắt ngươi...”

Khi bồn rửa tay, gương thủy tinh vỡ tung, trên mặt tên cao gầy lại xuất hiện một nụ cười, bị thương nặng như vậy mà hắn còn cười được thì đúng là lạ lùng.

Cùng lúc đó, Thiên Vũ Chính Tắc phát hiện, khi hắn đánh người cao gầy này, thì người mặc tây trang cũng tóm lấy y phục của hắn, không chút nào buông lỏng.

Trọng quyền từ dưới đấm thẳng lên, dính ngay vào ngực của hắn.

“A...”

Hung hăng bị một quyền đấm vào giữa ngực, hai tay của hắn khép lại, định chặn quyền thứ 2, thì trên ngực lại trúng một quyền, khiến cho hắn phải bật lại phía sau vài bước.

Người màu tây trang đen không tiếp tục tấn công, cái tên cao gầy máu tươi bê bết ở trán đứng dậy, dường như không coi việc chảy máu ra gì, tiếp tục nở một nụ cười.

Vỗ vỗ nơi trúng quyền, Thiên Vũ Chính Tắc cũng cười, dùng tiếng Anh nói:

“Theo ta cả một buổi chiều, ta nghĩ các ngươi sẽ tìm được một địa phương tốt để xuất thủ, không ngờ lại thiếu kiên nhẫn, xuất thủ ngay chỗ này, các ngươi... thật là khiến kẻ khác thất vọng.”

“A Hán, ngươi xem đi.”

Tên cao gầy bị thương quay đầu lại nói:

“Ta đã nói, hắn biết chúng ta theo dõi hắn.”

Đại hán tóc tai bù xù ở phía sau không biểu thị thái độ, hai tay ôm ở trước ngực, hỏi:

“Ngươi cũng là Dị năng giả, vì sao chúng ta chúng ta lại bỏ qua năng lực của ngươi chứ?”

“Ngươi quản ta?”

Thiên Vũ Chính Tắc cười cười:

“Bất quá ta nói cho các ngươi biết, tại sao các ngươi lại cảm thấy hứng thú với dị năng của người khác như vậy?”

Đại hán tóc tai bù xù sắc mặt trầm xuống, trong chốc lát, hắn kéo quyền sáo phủ kín hai tay, đi nhanh tới chỗ Thiên Vũ Chính Tắc, dùng thanh âm khàn khàn gào lên:

“Ta muốn xem một chút!”

Căn phòng này chỉ dài chừng 10 mét, mắt thấy đại hán này không ngừng tới gần. Thiên Vũ Chính Tắc cúi đầu cười, hai tay nhẹ nhàng giao chéo nhau ở trước người, phát ra Lam Sắc quang mang nhàn nhạt:

“Ngươi muốn xem, vậy thì ngươi hãy xem đi...”

Nụ cười hào hiệp, nhưng lại có chút chờ mong, ánh mắt của hắn bắt đầu chiếu thẳng vào đại hán đang đi tới.

Cách người chừng 2m, đại hán tóc tai bù xù bỗng dưng dừng lại.

“Đau đầu quá...”

Một thanh âm đau đớn vang lên, một người thứ 5 có mặt trong phòng nhưng lại không bị phát hiện, lúc này hắn đứng sau đại hán tóc tai bù xù, lẩm bẩm tiếng thở dài.

“Những người này không có bao nhiêu giá trị, ngươi cần gì chứ...”

Tiếng thở dài quanh quẩn, ánh đèn vẫn chiếu, nhưng hơi lạnh lại xuất hiện, trong lòng ba tên nam tử Châu Âu bỗng dấy lên cảm giác nguy hiểm, giống như là tử thần đang theo dõi bọn họ vậy...

Một khắc trước vẫn còn gió êm sóng lặng, nhưng mà một khắc sau, sát khí kinh người đột nhiên xuất hiện, mọi người, thậm chí ngay cả Thiên Vũ Chính Tắc cũng sợ tới mức tóc gáy dựng thẳng, tiếng thở dài nhàn nhạt phát ra ở ngay phía sau đại hán tóc tai bù xù. Sau một khắc, chỉ nghe đại hán kia hét lớn một tiếng, cong người, sau đó vung quyền, hai chân cũng trong nháy mắt rời khỏi mặt đất, thân hình xoay ngược lại, công kích về sau.

Nếu như dựa theo cách huấn luyện thường thấy, thì khi có người ở sau lưng mình, phương pháp ứng đối tốt nhất chính là, thân hình bổ nhào lên phía trước, tránh đối phương công kích sau lưng. Nhưng mà có lẽ người này ỷ vào thân thể cường hãn, trong thời khắc này, hắn lựa chọn xoay người dùng trọng quyền công kích. Mà hai gã đồng bạn ở phía trước của hắn cũng đồng thời hét lên, đồng thời triển khai tấn công Thiên Vũ Chính Tắc, nhưng mà mới chỉ trong chiêu thứ nhất, thân hình đại hán tóc tai bù xù kia đã bay đi.

Giống hệt như lúc nãy đại hán này mở cửa, đạp người bay thẳng vào tường, tới bây giờ, tình cảnh lại diễn ra tương tự, chỉ là người bị đá bay vào tường chính là hắn. Nhưng thân ảnh kia đã vươn tay, ôm ngang thân hình của hắn, nhanh tới mức hắn không kịp nhận ra.

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 110

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự