Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 254 Em đã trở lại

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 3221 chữ · khoảng 11 phút đọc

Xe vượt qua cầu Washington rồi chạy thẳng về phía tây, tốc độ vẫn giữ vững như trước, len lách giữa dòng xe tiến về phía trước, chỉ là cả xe ở ở đằng sau đều đã bị bỏ lại nên chạy vững vàng hơn rất nhiều. Chiếc trực thăng vẫn bám theo ở phía sau, một lát sau, xe thể thao rời khỏi thành phố, chuyển lên đường cao tốc. Bông tuyết bay phấp phới, cần gật nước ở đằng trước lắc lư, một cái đã bị gãy, lúc này đang lung lay mạnh. Trái ngược với tình cảnh hỗn loạn và đáng sợ hơn một giờ trước, lúc này tất cả dường như đều trở nên tĩnh lặng.

Người bên cạnh vẫn là dung mạo kia, có vẻ khác rất xa so với Cố Gia Minh khá bình thường, hơi kỳ lạ, lại hơi cổ quái kia, cho nên hiện giờ nàng trái lại lại không biết phải làm sao, hai tay nắm dây an toàn, thỉnh thoảng nhìn hắn, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, thỉnh thoảng lại nhìn về đằng trước, không biết nên nói gì bây giờ. Điều hòa nhiệt độ trong xe hơi nóng, có lẽ bởi vì ảnh hưởng do những cú va chạm lúc trước, nhưng nàng lại không dám mở miệng nói em mở điều hòa lạnh xuống một chút đi - đây cũng không phải đi du lịch, cần gạt nước bị bẻ quặt gõ lên cửa kính lách cách.

Cũng không biết qua bao lâu, vẫn là người bên cạnh mở miệng nói chuyện:

“Nếu thấy nóng thì có thể mở cửa sổ ra một chút cũng được.”

“Nhưng phía sau còn có trực thăng đuổi theo...”

“Một chút là được, bọn họ không bắn chuẩn được đến mức đó.”

“Ừ.”

Gật đầu, nàng hạ cửa kính xuống một chút, gió lạnh, lập tức ùa vào. Lúc này đã rời khỏi khu vực thành thị, hai bên đường nhà cửa dần ít hơn, mặc dù trong tầm mắt đều vẫn là nhà cửa nhưng rõ ràng là không phồn hoa bằng New York. Có người mở đầu nói chuyện, tâm tình hơi cổ quái của Nhã Hàm cũng bình tĩnh trở lại:

“Bộ dạng hiện giờ của em thật kỳ quái...”

“Không có cách nào khác, người Mỹ đều là bộ dạng này.”

“Em chỉ nói bậy.”

“Ha hả...”

Hai người đều nở nụ cười nhưng sau đó lại không tự chủ được chuyển ánh mắt về phía trước. Hồi tưởng lại ban đầu hai người không bị chút ngăn cách nào, tình cảnh hiện tại thực sự khiến người ta cảm thấy mất tự nhiên, trong nháy mắt, Nhã Hàm chợt oán giận mình, ban đầu nếu như mình không nói ra thì bây giờ...

“Những ngày qua có bị sợ hãi không?”

Xe thể thao chạy vững vàng vượt qua những chiếc xe ở trước mặt, người nam tử mở miệng.

“Cũng hơi sợ.”

Nhã Hàm suy nghĩ một lát.

“Từ đầu tháng mười hai đến giờ cứ như trong phim vậy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?”

“Em cũng bị dọa sợ rồi...”

Gia Minh nhìn sang bên cạnh, bẻ tay lái rồi lại bẻ trở lại, nhíu mày.

“Đang yên ổn ở nhà, đột nhiên lại bắt cóc, giết người, còn phải chạy đến Mỹ làm nhiều việc như vậy. Giống như... giấc mộng gặp phải rất lâu trước đây lại quay lại...”

Đối với giọng nói hơi cảm thán của Gia Minh, Nhã Hàm không hiểu được nhiều lắm, nàng quay đầu nhìn về phía sau:

“Chiếc trực thăng kia vẫn bám theo, phải làm sao bây giờ?”

Gió lạnh thổi vào một lát, nhiệt độ bên trong đã hạ xuống, nàng lại đẩy cửa kính lên.

“Hủy diệt nó.”

“Dùng cái gì?”

Nhã Hàm nở nụ cười.

“Ống phóng rốc két?”

“Ha hả, em không mang theo thứ đó.”

Gia Minh lắc đầu.

“Không xa phía trước hẳn là có trạm thu phí chúng ta đi qua đó rồi tính tiếp.”

“Chiếc xe này có thể đi qua được sao?”

Mặc dù biết bản lĩnh của Gia Minh rất nhiều, nhưng chiếc xe này đầy vết đạn, muốn vượt qua kiểm tra theo lẽ thường thì chắc chắn sẽ gặp phải rắc rối, huống chi bên trên còn có một chiếc trực thăng vẫn bám sát. Mắt thấy Gia Minh mỉm cười, trong lòng nàng cũng hơi hiểu ra. Một lát sau, trạm thu phí cực lớn với mười sáu làn xe xuất hiện ở phía trước, đây cũng là trạm kiểm soát xe cộ ra vào New York quan trọng. Bởi vì tuyết rơi nhiều, xe cộ đi qua trạm thu phí ít hơn rất nhiều. Nhã Hàm tìm kiếm làn xe trống không rồi chỉ sang một bên:

“Chỗ đó, chỗ đó, chỗ đó! A... Bị người khác chen vào rồi... Những chiếc xe này đi thật chậm...”

Trong lòng nàng gấp gáp, lại quay đầu nhìn chiếc trực thăng kia, còn chưa quay đầu lại thì chiếc xe thể thao lại tăng nhanh tốc độ, đột ngột lách sang bên cạnh, chen vào trước đầu một chiếc xe tải. Lúc quay đầu lại, chiếc cần chắn đang chậm rãi hạ xuống.

“A...”

Rầm!

Chiếc xe đâm gãy cần chắn rồi lao qua trạm thu phí Nhã Hàm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mấy nhân viên thu phí đang hổn hển lao ra ngoài. Trước đây nàng từng thấy chuyện trốn phí thế này trên TV, cũng cảm thấy rất phản cảm, nhưng lúc này trong lòng lại mơ hồ cảm thấy kích thích, không khỏi bật cười lên khiến thân thể nàng hơi gập về phía trước. Gia Minh nói:

“Ngồi cho vững.”

“Ách, cái gì...”

“Chúng ta phải cắt cái đuôi ở phía sau.”

“Nhưng đó là trực thăng...”

Còn chưa nói xong thì Gia Minh đã mở một chiếc nắp vuông ở phía trước ra, đè nút đỏ trong đó xuống.

NO(nitric oxide)...

Chỉ kịp thấy chữ tiếng anh phía trên nút màu đỏ, còn chưa kịp suy nghĩ ý nghĩa của nó thì áp lực đã lập tức ép nàng sát vào ghế ngồi. Dường như trở lại vài giây khi chiếc xe này vừa khởi động, chiếc xe lại tăng tốc cực nhanh.

Trong tai có thể nghe thấy tiếng rít điên cuồng của bánh xe...

Ánh mắt nàng quét qua chiếc đồng hồ ở trước mặt, tốc độ cấp tốc tăng lên hai trăm, hai trăm hai mươi, hai trăm bốn mươi, hai trăm sáu mươi km trong vòng vài giây đồng hồ... Chiếc xe thể thao màu đỏ lao ra ngoài như tên lửa, trong nháy mắt đã đột phá vận tốc 300km/h, hơn nữa vẫn còn tiếp tục tăng lên. Quay đầu lại một cách khó khăn, bông tuyết bay cuồng loạn ở phía sau gần như cuộn thành một cơn lốc, chiếc máy bay loáng thoáng trên bầu trời kia bị bỏ xa trong chớp mắt.

Hết thảy đều bị bỏ lại phía sau, bao gồm cả khoảng không gian bên ngoài cũng dường như bị kéo dài ra....

Tốc độ gần như điên cuồng, khi chiếc xe thể thao màu đỏ rời khỏi đường cao tốc thì đã rẽ vào con đường không biết dẫn tới đâu, vẫn duy trì tốc độ như vậy, trong chốc lát sau, trước mặt lại xuất hiện ba con đường khác nhau, chiếc xe quẹo vào con đường phía bên trái, tốc độ giảm xuống còn 180km/h, thỉnh thoảng có xe hơi chạy ngược chiều, thoáng qua rồi biến mất.

Mấy phút sau, hai bên đường dần trở nên hoang vu, xa xa gần gần có thể thấy ánh đèn từ các nông trại. Bây giờ đã là mùa đông, những thứ cần thu hoạch đều đã thu hoạch, khắp nơi đều là cỏ dại, tuyết phủ đầy, mờ mờ ảo ảo có vẻ rất hoang vu. Mặc dù so với Trung Quốc, nước Mỹ đất rộng người thưa, nhưng mới rời khỏi New York hơn một giờ mà trước mặt lại xuất hiện nơi hoang vu như vậy thì thực sự cũng khiến người ta khó tin nổi. Nhã Hàm nhìn ra cửa sổ, nói:

“Đây là nơi nào vậy?”

“Nước Mỹ, một nơi nào đó của New Jersey, tên cụ thể thì em cũng không rõ.”

Hắn cau mày, đạp ga mấy lần nhưng tốc độ lại vẫn giảm dần, lúc này đã loáng thoáng nghe được tiếng lạch cạch đo chiếc xe phát ra. Gia Minh cắn răng:

“Chiếc xe này sắp không chịu nổi rồi...”

“Sắp hỏng sao?”

“Chạy từ từ thôi, gia tốc bằng khí NO khiến xe bị hư hại quá lớn, hơn nữa nó đã bị giày vò cả đêm, đạn, bom, có thể gắng gượng được đến giờ đã là rất tốt rồi.”

Gia Minh cười, nụ cười vốn thuộc về hắn, lại thêm khuôn mặt của người Mỹ lại trở nên khá hèn mọn, cổ quái.

“Nó cũng không phải là Mark 5.”

Nhưng bất kể thế nào, tốc độ hiện giờ cũng rất khó nói là chạy từ từ được, nhưng so với lúc trước thì tốc độ bây giờ đã chậm hơn nhiều lắm rồi. Nhã Hàm hơi chần chừ:

“Mẹ hai của chị liệu có sao không?”

“Hẳn là sẽ an toàn hơn chúng ta, người tên Man Đầu kia có thể đảm bảo được, huống chỉ quanh đó còn có đồng bạn của hắn, cảnh sát cũng chạy đến rồi... Chị có mang theo điện thoại di động không?”

“Không mang theo.”

Nhã Hàm xoa xoa đôi tay trống trơn, sau đó cười chỉ chính mình.

“Trừ chính mình, thứ gì chị cũng không mang theo cả.”

“Vậy cũng không sao, em có mang theo đồ có thể gọi điện thoại được... Ừ, bị vỡ rồi. Chờ chúng ta tìm được chỗ có thể liên lạc thì lại gọi cho bọn họ vậy, có lẽ sẽ gặp thị trấn hay khách sạn nào đó...”

Nhã Hàm gật đầu:

“Vậy sau đó thì sao?”

“Chuyến bay hôm nay không thể đi nữa, tránh để bọn chúng nổi điên... Sau đó sẽ sắp xếp cho mọi người bí mật về nước. Đúng rồi, bệnh của chị...”

“Bác sĩ nói cần quan sát thêm hai ngày nữa, chỉ là có vẻ như bọn họ cũng không nắm chắc được bao nhiêu... Hơn nữa đã xảy ra chuyện như vậy, bệnh viện đó coi như đã xong rồi... Em sẽ về nước cùng chị chứ?”

Thấy Nhã Hàm nhìn sang, Gia Minh cười xấu hổ:

“Ách, em vẫn còn chút việc cần làm...”

“Ách...”

“Chẳng qua hẳn là rất đơn giản, có thể cùng nhau về nước, đương nhiên chỉ là có thể, hơn nữa... Bởi vì... Nguyên nhân như vậy, chị biết đó, không thể để mẹ hai của chị thấy em.”

“Tiểu quỷ nhát gan...”

Nhã Hàm liếc hắn sau đó lại cúi đầu nói:

“Trước đây em đến Mỹ rồi sao?”

“Trước đây... Con đường vừa rồi em đã từng đi qua, nhưng chưa tới nơi này, em cũng không biết nó dẫn tới đâu.”

“Vậy mà em còn đến đây?”

“Không khống chế được mà.”

Gia Minh bật cười.

“Chị cho rằng em là thần tiên sao, xe hơi tăng tốc bằng NO nhanh không khác gì tên lửa, chỉ cần ***ng phải thứ gì đó là chết chắc rồi. Bên kia đường không tốt lắm, chỉ cần ***ng phải một cục đá cũng có thể khiến chiếc xe bay lên, em chỉ có thể lao theo lối này.”

“Chị thấy em cũng không sợ.”

“Cố gắng quên đi mà thôi.”

Thuận miệng trả lời một câu, thấy Nhã Hàm tỏ ra trầm tư, hắn vội cười nói.

“Trước kia đã nói với chị rồi mà, em là sát thủ.”

“Không phải chuyện đó.”

Nàng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào hắn.

Trước kia chị chỉ cảm thấy em là một đứa bé rất lợi hại, mà bây giờ... Chị cũng không biết nên nói thếnào, em trở nên... Trở nên rất kỳ quái...”

“Em...”

Gia Minh đang định trả lời thì lại nghe thấy mấy tiếng cạch cạch của động cơ, cuối cùng thì chiếc xe cũng hoàn toàn dừng lại ở ven đường. Gia Minh thử nổ máy vài lần, đá mấy đá rồi quay đầu lại nhìn Nhã Hàm:

“Hỏng rồi...”

Tuyết rơi rất nhiều, ven một con đường ít ai lui tới ở New Jersey, một chiếc xe thể thao màu đỏ đầy vết đạn lẳng lặng dừng lại. Dưới ánh đèn màu cam, một người Mỹ bộ dạng hèn mọn đang chúi đầu vào máy ở trước xe, bên cạnh hắn, một cô gái xinh đẹp người Trung Quốc đang quay qua quay lại, hà hơi ấm và hai tay, thỉnh thoảng lại nhàm chán đá tuyết ven đường.

“Xe hỏng rồi sao?”

Giọng nói thanh thúy, cô gái lớn tiếng nói.

“Xem ra hỏng hẳn rồi, chẳng qua vẫn phải thử xem sao.”

Nam tử không quay đầu lại, nói.

“Em thật sự biết sửa xe sao?”

“Biết chút ít.”

“Chị vẫn tưởng rằng lần trước là em mò mẫm lại sửa được chiếc xe của chị trước mặt Hứa Mặc chứ... Còn bao nhiêu điều về em mà chị không biết?”

“Thực ra em là người từ tương lai đến.”

“Khoác lác!”

Cô gái trừng mắt xem thường, gật đầu nói.

“Cố ý nói khoác!”

“Nói thật chị lại không tin.”

Nam tử cố gắng phủi tuyết trên linh kiện, cầm cây búa lên gõ vài cái rồi lại quay đầu lại.

“Nếu chị thấy lạnh thì trở lại xe đi, đừng ở đây thêm phiền nữa.”

“Không trở lại.”

Cô gái hà chút hơi ấm vào lòng bàn tay mình, sau đó, nam từ tiếp tục sửa xe, nàng đi tới đi lui vài vòng ở bên cạnh. Cũng không biết nghĩ đến chuyện gì, nàng chợt cười lên, ngồi xuống ven đường cười đến ngặt nghẽo, nam tử đứng đậy nhìn cô gái đang cười ngốc nghếch ở bên cạnh:

“Đầu chị bị đập vào bồn cầu hả?”

“Ha ha, chị buồn cười không nhịn được, vừa rồi em... Ha ha, còn nhớ rõ không? Vừa rồi em...”

Nàng một tay ôm bụng, một tay chỉ tới, cười đến gập người xuống,

“Vừa rồi em nói... Chị xong rồi, ha ha... Em xong rồi... Em xong rồi. Ha ha...”

Nam tử nhìn nàng một lúc lâu, vẻ mặt không chút thay đổi, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào sửa xe. Cô gái cười thêm một lát, sau đó mới khó khăn ngưng lại.

“Này, em không thể trở lại bộ dạng ban đầu sao? Như bây giờ nhìn rất mất tự nhiên nha...”

“Chị cho rằng em làm ảo thuật sao, dễ như vậy? Nơi này thậm chí cả nước cũng không có.”

“Trong két nước có nước nóng, dưới đất có nước lạnh...”

“Ngu ngốc...”

“Cố Gia Minh, em... A...”

Lời còn chưa nói xong thì đã thấy đối phương nhào đến, trong chớp mắt này, nàng còn cho rằng hắn tức giận. Hai người nặng nề ngã xuống bụi cỏ ven đường, ngay sau đó, nàng thấy được ánh mắt vô cùng nghiêm túc của đối phương, hắn chỉ về phía đồng cỏ khô héo bị phủ đầy tuyết ở đằng trước:

“Nhanh, tìm chỗ nào đó tùy tiện nấp đi, không nên đến gần chiếc xe này.”

Cách đó không xa, trên bầu trời đầy tuyết xuất hiện ánh sáng mơ hồ.

Chiếc trực thăng kia thậm chí lại tìm được con đường này, theo con đường tìm đến đây...

Không hề do dự, nàng bò về phía xa. Lúc quay đầu lại thấy Gia Minh lấy một chiếc túi trong xe ra, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa xe lại.

Không lâu sau, chiếc trực thăng đã đến gần, đèn pha trên trực thăng rọi xuống chiếc xe hơi nằm ven đường.

Nàng nằm trong một bụi cỏ cách đường cái chừng hai mươi mét, cố gắng lấy tuyết phủ lên người, thân thể lạnh, đến phát run. Đã không thấy bóng dáng Gia Minh đâu nữa. Trên bầu trời, chiếc trực thăng kia dừng ngay phía trên chiếc xe, một lát sau hình như cửa máy bay mở ra.

Trong tiếng gió tuyết, một tiếng nổ vang lên!

Sau đó, cột sáng màu da cam từ trên không trung lao xuống, bởi vì bắn từ trên máy bay, quá rốc két này trật khỏi chiếc xe rồi nổ tung ở một nơi gần đó. Chiếc máy bay nhanh chóng bay vòng, chiếc súng máy bên cạnh máy bay nổ liên hồi, bao trùm mỗi nơi trên mặt đất khiến bùn đất, tuyết đọng bị bắn lên tung tóe. Trên cánh đồng, một bóng dáng vụt ra, quay đầu nổ một phát súng rồi chạy về phía rừng cây rậm rạp ở gần đó.

Trực thăng đuổi theo sát phía sau.

Gục trên tuyết đọng, nàng lẳng lặng chờ, dần dần, chiếc trực thăng rời xa, tiếng súng cũng rời xa. Năm phút... Mười phút... Không gian xung quanh trở nên yên lặng, nàng nằm úp sấp ở đó, trong chốc lát bỗng không biết nên nghĩ gì, nên làm gì, chỉ có tuyết đọng lạnh đến xương tủy, cảm giác sợ hãi từ từ dâng lên. Nhìn cánh rừng nơi máy bay và người cùng biến mắt, thỉnh thoảng nàng lại giãy dụa, nắm chặt đôi tay.

Không gặp hắn, trong lòng hơi oán giận, vừa gặp rồi thì hết thảy lại trở nên không biết nói gì. Vừa rồi nhìn hắn sửa xe, hơn một giờ trước gần như đã cận kề với cái chết, cùng với tất cả những chuyện trước đây, đều trở nên không hề quan trọng nữa, song trong nháy mắt hắn lại biến mất.

Nàng hiểu hắn rất lợi hại, song loại “lợi hại” này có thể đến mức nào, một người làm sao có thể đối kháng với cả một chiếc máy bay, nàng cũng không rõ lắm... Lúc này nàng mới hiểu, thì ra chờ đợi một người lại cô độc và sợ hãi đến vậy...

Bầu trời vẫn đầy tuyết, ở ven đường cách đó không xa, ánh đèn màu cam trong chiếc xe thể thao vẫn ấm áp mà cô đơn n hư trước, nàng nhìn ánh đèn đó nhưng vẫn không dám đi qua. Nếu chiếc trực thăng kia trở lại thì chắc chắn sẽ đến kiểm tra chiếc xe kia, nhưng trốn ở nơi này cũng không có bao nhiêu ý nghĩa, nếu bọn chúng quay lại thì có trốn ở đây cũng chắc chắn bị bọn họ phát hiện... Nhưng nàng lại không dám đi, nếu hắn quay lại...

Không đeo găng tay, cùng với thời gian sợ hãi kéo dài từng giây từng phút, trong lớp tuyết đọng, tay chân nàng dần dần tê cóng. Không biết đến bao giờ, nàng chợt quay đầu lại, một bóng dáng xuất hiện bên cạnh nàng.

“Chờ lâu rồi phải không?”

Trong gió tuyết, nàng nghe thấy người kia nói.

“Em đã quay lại...”

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 119

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự