Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 189 Người theo đuổi

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu

Phiên bản Dịch · 3303 chữ · khoảng 12 phút đọc

Đêm về khuya, đống lửa trên bờ cát vẫn cháy, đại tiệc vẫn đang tiếp tục.

“Những tài liệu kia tôi đã đưa cho cố ấy xem, chỉ là... Kết quả e rằng sẽ khiến mọi người thất vọng.”

Gia Minh cầm một ly nước trái cây ngồi xuống một chiếc ghế trên bãi cỏ, vừa đến hỏi là người trước nay vẫn luôn bận rận, Đông Phương Lộ. Nghe Gia Minh nói chuyện, hắn cau mày uống một hớp rượu:

“Giản tiểu thư cũng không có cách nào ư?”

“Đúng là cô ấy đã trải qua nhiều chuyện khổ ly kỳ nhưng cũng không phải tự nhiên tiến hoá giả như mọi người nghĩ, đối với phương diện dị năng, cô ấy không biết chút gì cả. Không ngờ hôm nay cậu cũng đến, nhân cơ hội này tôi cũng trả lại cậu phần tài liệu này.”

Đông Phương Lộ gật đầu, sau đó lại lắc đầu cười:

“Chuyệnđó... Cậu cũng biết việc này. Ừ, dị năng giả...Là như thế nào...”

“Tôi biết.”

Gia Minh thẳng thắn nói.

“Chuyện này đến bây giờ cũng không cần thiết phải che giấu, tôi cũng học được một số thứ, biết được một số thứ, là cô ấy dạy tôi... À, Viêm Hoàng Giác Tỉnh đúng không, tôi đã được nghe rất nhiều chuyện...”

“Có hứng thú không? Tôi có thể tiến cử cậu gia nhập.”

“Không. Không có.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

Đông Phương Lộ cũng không có chút ngoài ý muốn nào.

“Chẳng qua hẳn là cậu rất lợi hại, trước đây tôi đã cảm thấy như thế, hơn mười phút trên lôi đài mà Hàn Cương Thành lại không thể ***ng được vào cậu, trái lại còn bị cậu đánh lén. À, thầy Trần nói nếu cậu toàn lực ra tay mà không chút cố kỵ, sợ rằng hắn không thể kiên trì được ba mươi giây trước mặt cậu.”

“Tôi không thích đánh nhau.”

“Tôi cũng nghĩ vậy... Nhưng ít nhất cậu có thể bảo vệ được Linh Tĩnh...”

Hắn cúi đầu cười, sau đó đứng lên.

“Chuyện này tôi sẽ thông báo với bên trên. Bất kể thế nào, xin chuyển lời cảm ơn đến Giản tiểu thư giúp tôi.”

Đông Phương Lộ nói xong liền xoay người rời đi. Gia Minh uống một hợp nước trái cây, quay đầu lại nói:

“Không Kiến Chi Trần.”

“Ừ?”

“Là mãnh vỡ của một viên xá lợi.”

Gia Minh giải thích.

“Trước kia có một hoà thượng có pháp danh là Không Kiến, nghe nói là tự nhiên tiến hoá giả, sau khi ông ta chết đi để lại một viên xá lợi, viên xá lợi này bị người khác đoạt đi rồi chia năm xẻ bảy, được một số người gọi là Không Kiến Chi Trần. Tố Ngôn nói... Không Kiến Chi Trần có tác dụng ổn định tinh thần lực nhưng cô ấy không thể xác định là có hữu dụng hay không, vì vậy mới bảo tôi không cần nói. Ừ, nghe nói mấy năm truớc ở châu Âu có tin tức về vật đó, chỉ là rất ít người biết, sau đó lại bị chứng thực là giả. Nếu như mọi người có hứng thú, hơn nữa lại dư thừa sức lực, tôi cảm thấy có lẽ nên điều tra thử xem...”

Dù sao Đông Phương Lộ cũng chưa phải là thành viên nội bộ chính thức của Viêm Hoàng Giác Tỉnh nên cũng không biết rõ về mấy thứ ít được nhắc đến này, hắn hơi sững sờ rồi gật đầu:

“Được, cảm ơn!”

Đông Phương Lộ rời đi, chuyện liên quan đến Đông Phương Nhược xem như tạm thời kết thúc. Dù sao cũng phải nói, Đông Phương Nhược là dị năng giả có khả năng tiên đoán, mặt khác, nàng lại là cháu ruột của Phương Chi Thiên, Viêm Hoàng Giác Tỉnh tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ mặc nàng. Nếu mình chỉ thuận miệng nói không biết cho có lệ, Viêm Hoàng Giác Tỉnh vốn vẫn còn chút hi vọng quá nửa là sẽ tiếp tục âm thầm điều tra mình, yêu cầu mình ra tay. Hiện giờ cho bọn họ một mục tiêu thì có thể dời đi rất nhiều sự chú ý.

Không Kiến Chi Trần kia mặc dù có vẻ khó tưởng tượng nhưng thực sự là một thứ khá kỳ lạ, trong trí nhớ của hắn, hơn mười năm sau, thứ đó được khai quật ra từ một ngôi mộ cổ, sau đó gây ra rất nhiều chuyện huyên náo. Cũng trong sự kiện này, bọn họ gặp phải một dị năng giả mạnh mẽ đến biến thái, khi đó Nguyên Lại Triêu Sang cũng vi che chở hắn mà chết. Mà cho dù đến cuối cùng cướp được Không Kiến Chi Trần nhưng Gia Minh cũng thực sự không cảm thấy được nó có chỗ nào đặc thù cả, xem ra đó là thứ dùng cho dị năng giả, còn trong mắt người bình thường, đó cũng chỉ là một mẩu xương của người chết mà thôi

Chẳng qua cũng phải nói, rõ ràng là Đông Phương Nhược có thể kéo dài mạng sống hơn mười năm nữa, tại sao sau khi trải qua sự kiện lần này lại đột nhiên xảy ra vấn đề chứ? Rốt cuộc là vì mình hay vì một kẻ thứ ba bí ẩn nào đó đang âm thầm động tay động chân... Nếu vì mình, vậy mấy lần đau đầu trước đây lại có quan hệ gì, chẳng lẽ nói Phượng Hoàng kia cho mình sống lại, sau đó thậm chí còn cho mình lực lượng có thể miễn dịch với dị năng, hơn nữa bởi vì Đông Phương Nhược theo dõi mình nên nàng cũng bị thương nặng?

Chuyện này nếu chỉ dựa vào trí tưởng tượng thì đương nhiên không thể đưa ra kết luận nhất định được. Một lát sau, Đông Phương Uyển vẫn bị Lôi Khánh bám riết kia chạy tới đây lôi kéo tấm bia đỡ đạn là hắn vào trong phòng khách khiêu vũ, mỗi câu nói đều thêm vào từ “chúng ta”, rồi lại nhắc đến vài mối quan hệ nàng mới tạo dựng được để kích thích lòng trung thành đối với công ty đồ chơi của Gia Minh.

Khiêu vũ xong, Gia Minh đi đến một bên lấy nước uống, trong nháy mắt khi âm nhạc trở nên nhẹ nhàng, hắn nghe được loáng thoáng hai từ “Nhã Hàm”.

Gian phòng khách của biệt thự Dịch gia này tương đối lớn, ba mặt đều là cửa kính được thiết kế rất hiện đại, vào mùa hè có thể mở ra nhiều cửa sổ, rất mát mẻ. Gia Minh quay đầu lại, chỉ thấy Mã Thác kia và chủ nhân của bữa tiệc là Dịch Hoa Anh đang nói chuyện phiếm tại hành lang cách đó không xa, nhìn vẻ mặt của hai người rõ ràng là đã quen biết từ trước. Dù sao lúc này cũng không có chuyện gì, mà làm sát thủu nhiều năm như vậy lại dưỡng thành ánh mắt có thể nắm bắt được bầu không khí tà ác. Gia Minh cầm ly nước đứng dựa lưng vào một cây cột gần đó, nhìn mọi người trong phòng khách. Sau đó, tiếng nói của hai người cũng loáng thoáng truyền đến.

“... Tôi nói thật, con mẹ nó, thật khâm phục cậu, cô ta chính là một đoá danh hoa trong giới thượng lưu đó. Mấy năm từ khi cô ta trở về Giang Hải người theo đuổi luôn luôn không dứt, với ai cô ta cũng lễ phép, nhưng cũng không cho bất kỳ ai chút hi vọng nào. Hứa Mặc tuyệt đối là người theo đuổi cô ta kiên trì nhất, nhưng mà... Vừa rồi nhìn vẻ mặt cô ta khi nướng đồ ăn với cậu tôi đã biết, cậu có hi vọng, cô ta tỏ ra rất thân mật với cậu...”

“Không phải chứ, như thế đã gọi là thân mật sao... Ồ, chẳng qua trong vòng hơn một tháng qua, hôm nay cô ấy cũng hơi khác...”

“Xin nhờ, sao cậu có thể so sánh cô ta với những người phụ nữ khác được. Từ nhỏ đến lớn Trương Nhã Hàm đã là thần đồng, nhảy lớp học vượt, thi đậu Cambridge, ra nước ngoài du học, cô gái như thế nếu không phải cực kỳ cởi mở thì sẽ đặc biệt bảo thủ, cô ta đương nhiên thuộc loại đặc biệt bảo thủ... Cậu biết không, những năm gần đây, trừ chuyện xã giao bắt buộc trong công việc, những lần tụ tập riêng cô ta đều luôn từ chối, cái gì gọi là không cho ai chút hi vọng nào, đó chính là không cho ai bất kỳ hi vọng nào đó! Những gì một cô gái như thế theo đuổi chính là yêu đương trên tinh thần, cậu làm cô ta vui vẻ, làm cô ta hạnh phúc, cô ta sẽ hiến dâng thân thể cho cậu, cũng không giống với những cô gái tầm thường khác. Hôm nay cậu nắm tay cô ta, sau đó thì sao, ngày mai cậu chạm được vào ngực cô ta, ngày kia cô ta đã yêu cậu rồi lên giường, ít nhất thì bước đầu tiên cậu đã thành công.”

“Không phải, không phải... Tôi cũng đã nghe nói, cố ấy không phải người như vậy... Như vậy...”

“Đương nhiên, người ở nơi này đều biết. Chẳng qua tôi đoán chừng sở dĩ cậu có thể mời được cô ta đi chơi quá nữa là vì gần đây cô ta thất tình. Ài, đúng rồi, chắc hẳn cậu đã biết chuyện Hứa Mặc theo đuổi cô ta rồi chứ, tôi biết cậu không có thù oán gì với Hứa Mặc cả...”

“Đương nhiên là tôi biết Hứa Mặc. Ban đầu những chuyện kia... Hừ, quan hệ của cậu và Hứa Mặc cũng không tốt đẹp gì, không phải ban đầu cũng bị hắn coi rẻ sao, dù sao nhà cậu cũng không bằng nhà hắn được, trước kia nhà cậu lại buôn lậu... Chẳng qua nhà hắn cũng nhiều tiền hơn nhà tôi, chúng ta có thể làm gì được chứ. Ồ... Cậu nói Nhã Hàm thắt tình, là chuyện gì xảy ra?”

“Tháng năm có tin đồn Trương Nhã Hàm bị bạn trai bỏ rơi, nghe nói là sự thật. Thực ra trước đó tôi đã nghi ngờ rằng cô ta đã có bạn trai, chỉ là vẫn luôn che giấu mà thôi. Cậu nghĩ xem, tại sao một cô gái lại từ chối hẹn hò, từ chối hoa, thư tình của tất cả mọi người, là vì cô ta rất yêu bạn trai mình. Nghe nói hôm đó cô ta khóc cả đêm ở sau núi tại học viện Thánh Tâm. Hứa Mặc muốn thừa dịp đó để tấn công, kết quả là vẫn chưa từng thành công. A, không nghĩ tới lại để cậu chiếm tiện nghi. Chẳng qua... không phải cậu theo đuổi cô ta cũng vì đả kích Hứa Mặc sao, tôi cảm thấy như vậy hơi...”

“Khó trách tôi luôn cảm thấy hơn một tháng nay cô ấy luôn rất trầm lặng, rất u buồn... À, ban đầu là vì Hứa Mặc, chẳng qua, cậu cũng biết đấy. Nhã Hàm vừa xinh đẹp mà tính tình lại rất tốt, tôi dĩ nhiên lại thật sự yêu cô ấy. Thực ra, thành thật mà nói hôm nay cô ấy không muốn đi, đã từ chối lời mời của tôi. Sau đó mẹ hai của cô ấy bắt cô ấy ra ngoài giải sầu nên cô ấy mới ngồi xe tôi đến đây. Sau đó không biết tại sao cô ấy lại trở nên vui vẻ hơn, tôi không hiểu lắm, tôi cũng không làm việc gì đặc biệt mà...”

Im lặng trong chốc lát.

“Ồ, có lẽ cô ta đột nhiên cảm thấy mặt nào đó của cậu rất hấp dẫn đi... Chuyện này rất khó giải thích, ít nhất... ít nhất thì cậu đã tiến triển được nhiều hơn những người khác, vui vẻ lên …”

“Thành thật mà nói, nghe cậu nói vậy... Tôi thấy hơi sợ.”

“Bất kể thế nào thì cứ cố gắng theo đuổi đi, ít nhất cậu còn có hi vọng hơn Hứa Mặc, có hi vọng hơn những người khác, cố gắng hơn nữa đi. Phải biết rằng, Trương Nhã Hàm là con gái duy nhất của Trương Kính An, trước nay luôn được xem như bảo bối, nếu cậu có thể đối xử tốt với cô ta thì tương lai tất cả những gì thuộc về Trương gia đều không thể thoát khỏi tay cậu được. Đến lúc đó gia thế của Hứa Mặc lại là cái thá gì, một công ty vận tải viễn dương của nhà hắn không bằng được một phần ba Trương gia.”

“... Ài, bằng không thì dứt khoát như vậy đi... Tôi cũng chỉ nói thôi, có làm hay không là do cậu quyết định, dù sao loại chuyện này mấy thằng ranh con ở đây vẫn thường làm... Tôi đem thuốc mê đến cho cậu, chờ đến khi Trương Nhã Hàm chơi Billard mệt mỏi thì cậu mang tới. Dù sao thứ đó cũng không có tác dụng phụ, cô ta thấy buồn ngủ, chỗ này của tôi còn rất nhiều phòng trống... Bây giờ cô ta thất tình, lại có chút hảo cảm với cậu. Sáng mai cậu xin lỗi cô ta, để cô ta đánh một trận, mà nhiều người chúng ta lại biết được chuyện này, tiếp theo còn có thể thế nào nữa. Cùng lắm là... Cậu nói mình đột nhiên xúc động, để tỏ lòng ăn năn, cậu dứt khoát lấy dao chặt một ngón tay của mình là được. Trước đây tôi biết một người, bạn gái hắn vô cùng hận hắn, nhưng sau khi làm như vậy không phải là lại hoà thuận như lúc ban đầu sao. Dùng chiêu này tuy đau một chút, nhưng cho dù là Tiểu Long Nữ cũng sẽ phải cảm động... Hơn nữa, không phải cậu rất thích cô ta sao.”

“Tôi... Tôi dĩ nhiên...”

“Cũng coi như tôi làm việc thiện, để người có tình được kết thành đôi... Rốt cuộc là có làm hay không thì cậu tự quyết định đi.”

Mã Thác im lặng suy nghĩ. Phía sau cây cột, Gia Minh cầm ly nước lên uống một hơi cạn sạch.

Vòng qua bồn hoa, trong phòng nghỉ có năm bàn billard được đặt song song, hơn mười thanh niên nam nữ vây quanh chiếc bàn thứ hai vừa chơi vừa nói chuyện cười đùa. Cô gái đang đấu với Nhã Hàm kia cũng là bạn học khi còn ở Cambridge của nàng, tên là Lâm Uyển Trinh, lúc này nàng mặc váy màu lam xám, khuyên tai đá quý sáng lấp lánh dưới ánh đèn, rõ ràng là hình tượng trí thức thành công, chỉ là khí chất và bề ngoài vẫn kém hơn Nhã Hàm không ít, nàng đang cười nói với người khác một số chuyện vụn vặt về Nhã Hàm khi còn ở trường học trước đây.

Cầm hai ly nước, Mã Thác hơi do dự đứng nhìn từ đằng xa.

Lúc này mọi người đang chơi billard snooker, bóng màu đỏ đều đã vào rọ, bóng màu khác vẫn còn lại ba trái, Nhã Hàm kém hơn đối phương mười bốn điểm, nói cách khác, phải đưa được cả ba trái bóng còn lại vào rọ thì nàng mới có thể thắng được. Chẳng qua, nàng đang ngồi bên cạnh cười thản nhiên, có vẻ như Nhã Hàm không quá quan tâm đến trận đấu này. Đây cũng không phải thi đấu hữu nghị, người thua phải trả một trăm đồng cho mỗi điểm kém đối phương xem như là thắng thua thường phạt. Dĩ nhiên, chút tiền này đối với những người trước mắt cũng không đáng là gì, đều là thanh niên hăng hái, nếu như đánh cuộc trong những lần tụ hội tương tự thế này, thắng thua mười mấy, hơn trăm vạn cũng không phải không có.

Uể oải nhìn vị đàn chị đang ngắm góc độ. Nhã Hàm lại quay đầu nhìn quanh, thấy Mã Thác liền gật đầu cười, sau đó ánh mắt nàng hơi ngần ra, bởi vì phía sau Mã Thác không xa, Gia Minh đang đút tay vào túi áo nhìn sang bên này cười. Sau đó, Lâm Uyển Trinh đánh trật rồi gọi nàng lên đánh tiếp.

Quay đầu lại, nàng hơi chần chừ đứng dậy, vẻ mặt hơi hoảng hốt. Quen biết với Gia Minh không phải ngày một ngày hai, nàng cảm thấy trong nụ cười của hắn còn có ý khác. Một lát sau nàng mới hít sâu một hơi, lắc đầu cười, đi đến bên bàn billard rồi khom người xuống.

Trên bàn, trái bóng màu lam bị trái màu đen che khuất, góc độ vô cùng khó. Nhã Hàm nhắm mắt lại một lát rồi mở ra, thay đổi lại góc độ, cốp một tiếng giòn vang, bóng trắng ***ng vào băng rồi bật ngược trở lại ***ng chính xác vào trái bóng màu lam, bóng màu lam rơi vào rọ. Mọi người trùng mắt nhìn.

“Thật sự là quá may mắn...”

Lâm Uyển Trinh cảm thán, mọi người đều là nghiệp dư, trình độ của Nhã Hàm nàng đương nhiên biết, đột nhiên lại xuất hiện một cú đánh, với trình độ cao như vậy thì cũng chỉ cho là may mắn.

Nhã Hàm cười mà không nói gì, khom người xuống tiếp tục đánh, bóng màu hồng vào rọ, sau đó là bóng màu đen. Trận đấu kất thúc, Nhã Hàm thắng bốn điểm. Mọi người vỗ tay hoan hô, ba cú đánh cuối cùng thực sự là quá đặc sắc.

“Chuyện gì vậy, quá khó tưởng tượng.”

Lâm Uyển Trinh cười.

“Rõ ràng là trình độ của Nhã Hàm cũng chỉ xấp xỉ với mình, trước đó mấy ván mình cũng đã thấy, tại sao lần này có thể lội ngược dòng như vậy được. Nhã Hàm, em nói đi, có phải em đã được huấn luyện chuyên nghiệp, cố ý trêu chọc chị phải không... Trái bóng màu lam kia nhất định không thể đánh vào rọ được...

“Ồ, đột nhiên cảm thấy... Ừ, linh cảm đến...”

“Thua em rồi, thua em rồi... Này, Mã Thác, anh tới rất đứng lúc, tiếp sức, tiếp sức, không phải trước đây anh từng có thành tích đi một cơ một trăm lẻ hai điểm sao. Chẳng qua bây giờ Nhã Hàm rất lợi hại nha, coi chừng nàng một cơ liền dọn bàn đó.”

“Ồ, tôi? Có thể không?”

Mang nước đi tới, trên trán Mã Thác đã chảy mổ hôi hột, Anh mắt hắn nhìn Nhã Hàm. Nhã Hàm cười nhún vai:

“Không sao cả, chơi thì chơi, dù sao khi còn đi học chúng tôi thua anh cũng không phải lần một lần hai.”

“Ừ, vậy thì chơi một ván. Đúng rồi, Nhã Hàm, em mệt mỏi rồi, uống nước đi.”

Hắn vừa nói vừa đưa ly nước trong tay tới.

Nhã Hàm gật đầu cảm ơn rồi nhận lấy ly nước định uống, sau một khắc, ly nước kia bị một bàn tay từ phía sau nàng nắm lại vững vàng. Cùng lúc đó, Mã Thác đột nhiên hét lên như phát điên:

“Cậu muốn làm gì!”

Bởi vì ngay trước mặt mình, mà giọng nói kia cũng rất lớn khiến Nhà Hàm bị doạ đến đột nhiên ngẩn ra.

“Sao... Chuyện gì vậy...”

Bạn đang đọc Ẩn Sát của Phẫn Nộ Đích Hương Tiêu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 93

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự