Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 PN1: Bí mật vườn trẻ (1)

Bạn đang đọc Âm Đại Nhân của Lăng Thục Phân

Phiên bản Dịch · 2185 chữ · khoảng 7 phút đọc

Thẩm Kì Kì rất buồn phiền lật từ điển.

Bên cạnh là ai đó vừa về nhà liền biến thành con sâu lười cầm quyển tạp chí, tâm tình khoái trá lật giở. Mặc kệ mắt bà xã bắn laze tới anh cũng không chú ý, mà thực rõ ràng là anh không để ý tới.

“Này! Tên đứa nhỏ rốt cuộc muốn gọi thế nào đây?” Bà xã anh quyết định không thể để anh thoải mái qua ngày, nếu anh không chủ động để ý tới, cô liền bỏ đi tới vùng rừng rú.

“Tùy tiện, em muốn gọi thế nào thì gọi thế ấy.” Âm đại nhân thản nhiên nói.

“Tên rất quan trọng đó! Chọn sai tên, hại đứa nhỏ bị bạn bè chê cười không quan trọng, nếu cả đời xui xẻo thì làm sao đây?” Cô nặng nề nói.

“Đâu có nghiêm trọng như vậy.” Người phía sau quyển tạp chí rõ ràng không yên lòng.

“Hừ!” Kì Kì vỗ vỗ cái bụng tròn vo.

Kết hôn ba năm thì sinh con là kế hoạch ngay từ đầu của hai người, mà kế hoạch gì rơi đến tay Âm đại nhân, đều được thi hành thiết thực, cho nên, hiện tại là năm thứ ba bọn họ kết hôn, cô cũng đã mang thai sáu tháng rồi.

Kì Kì quăng từ điển đi, cầm lấy khăn lau cùng chổi lông gà, lại đi tổng vệ sinh.

Gần đây cô đột nhiên đặc biệt thích dọn dẹp lau rửa, căn cứ theo kiến giải của hướng dẫn cho phụ nữ có thai, cái này gọi là “Ý thức xây tổ”, tựa như chim mẹ trước khi muốn sinh chim con, cũng sẽ bắt đầu dọn dẹp tổ, nghênh đón sinh mệnh nhỏ ra đời.

“Em không cần tùy tiện dọn đông dọn tây như vậy, không thể có một phút yên lặng được sao?”

Đại lão gia phía sau phát hiện cô muốn chuyển mấy tảng đá cẩm thạch, vội vàng buông tạp chí xuống chạy lại ngăn.

“Em đây muốn ngồi chọn tên, anh lại không giúp đỡ, em muốn quét dọn anh cũng không cho, rốt cuộc còn có thể làm gì chứ?”

Âm đại nhân thở dài, nhắc nhở bản thân không cần so đo với phụ nữ đang loạn nội tiết tố, dù sao, thủ phạm khiến cô loạn nội tiết tố cũng là mình.

“Anh gieo, em gặt, cho nên em chọn tên là đúng rồi.” Anh kéo vợ quay về sô pha, vững vàng ôm vào trong ngực.

“Đây là kiểu ngụy biện gì chứ?” Kì Kì trợn đôi mắt đen trắng rõ ràng, dáng vẻ kia thấy thế nào cũng đáng yêu, anh không nhịn được, ngậm lấy đôi môi anh đào của cô hút thật sâu.

Kì Kì lập tức bị hôn đến hai mắt mơ màng.

Một tác dụng phụ khác của loạn nội tiết tố, là thân thể cô trở nên vô cùng mẫn cảm, tính dục…… cũng đặc biệt tràn đầy.

Cái gì đó để giữa đùi cứng cứng, cô quay đầu lườm anh một cái, vẻ mặt vừa tức giận vừa buồn cười, anh càng không nhịn được, ôm chặt cô từ phía sau, một tay nắm lấy một bên đẫy đà của cô, dỗ nhẹ bên tai cô.

“Ngủ trưa trước một chút nhé.”

Hừ, anh muốn làm, chỉ sợ không phải ngủ trưa đi?

Thân thể thật ra đã mềm nhĩn, nhưng cô không cam lòng muốn giữ vững lập trường.

“Không nghĩ được tên cho đứa nhỏ, em buồn lắm buồn lắm đó!” Cô vỗ trán, mảnh mai lắc đầu. “Em buồn đến không ngủ được, Âm đại nhân muốn ngủ thì tự mình ngủ đi — trừ phi anh nghĩ giúp em.”

Âm Nhạc nhìn cô cười giảo hoạt, mỉm cười.

“Ngủ một giấc có thể giải ngàn sầu, tỉnh ngủ liền có tinh thần để nghĩ. Đến đây đi!”

Vì thế cô gái tròn vo, ý vị mười phần, cứ như vậy bị ôm đi “Giải ngàn sầu”……

※ ※ ※

“Em nghĩ ra rồi, nhà anh có bàn về thứ bậc trên gia phả không? Nếu có, chúng ta dựa theo gia phả đi!”

Như vậy ít nhất còn tìm được chữ thứ hai, bớt phiền não đi một chữ. Bà xã đại nhân thực vui vẻ, cằm để trên lồng ngực trần trụi của anh đề nghị.

Âm Nhạc nhẹ chuyển động thân thể, xác định không đụng đến bụng của cô mới nằm trở lại.

Người phụ nữ với cái bụng to, tay chân gác lên người anh, thoạt nhìn rất giống con ếch – sau đó anh phát hiện, hóa ra ếch là sinh vật gợi cảm xinh đẹp như vậy.

“Không cần.” Anh nhắm mắt dưỡng thần. Mới rồi phát tiết tinh lực xong, chính là thời điểm tốt để ngủ nướng.

Kì Kì biết hai năm nay anh thật sự vất vả, khó có được ngày cuối tuần không phải làm gì thế này, miễn cưỡng ngủ trưa một chút, cô cũng không muốn ầm ỹ đến anh.

Sau khi kết hôn bọn họ ở lại Đài Bắc một năm, tiếp đó, mẹ chồng đã chiến đấu với bệnh ung thư 7 năm chung quy không địch lại với bệnh được, buông tay nhân gian. Cô và Âm đại nhân vội vàng cùng nhau về Đài Nam chịu tang, vừa vặn sự nghiệp của Tôn tổng ở Đài Nam chính thức khởi động, vì thế Âm đại nhân đơn giản rời khỏi “Du Lượng” đã ổn định, xin điều đến Đài Nam, hai người cứ vậy ở lâu dài tại đây.

Hai năm này Âm đại nhân cũng không quá thoải mái, bởi vì dự án công nghệ sinh học ở Đài Nam rất có triển vọng, chỉ là một vài kĩ thuật độc quyền cùng thiết bị vân vân, thậm chí bao gồm cả tri thức gieo trồng, nuôi dưỡng nông ngư nghiệp cũng liên quan trong đó, mà những thứ đó anh đều là người ngoài ngành.

Kì Kì cũng bởi vậy thấy được nghị lực của chồng, anh theo một đám lính mới hoàn toàn không quen thuộc, trong thời gian ngắn nhất hấp thu những tri thức cần thiết, bước chân vững vàng, chiếm được tín nghiệm của công nhân viên, tiến tới thống lĩnh toàn bộ sản nghiệp hoàn chỉnh.

Thời gian hai năm không tính là dài, nhưng tất cả cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo thông thường.

Nói là để cho anh ngủ yên, nhưng mà ngẫm lại vẫn không cam lòng, một ngón tay chọc chọc thắt lưng anh, kiên quyết gọi anh dậy.

“Vì sao không cần?”

“Hửm?” Anh hơi nâng mày, không có mở mắt.

“Gia phả!” Cô tăng mạnh giọng điệu. “Nhà anh không sắp xếp thứ tự gia phả sao?”

“Anh theo họ mẹ, bên nhà mẹ không có truyền thống này.” Âm đại nhân lúc này mở to mắt, thần sắc bình tĩnh, hoàn toàn không buồn ngủ.

“Vậy nhà họ Vương thì sao?”

“…… Không cần, con gái không cần chiếu theo gia phả.”

“Vì sao con gái lại không cần? Chẳng lẽ con gái không phải con cháu nhà anh sao? Em ghét nhất kiểu nam nữ bất bình đẳng thế này. Em mặc kệ, con trai được xếp hạng, con gái cũng phải được xếp, nhà anh sắp xếp thế nào ?”Kì Kì cố chấp nói.

Âm đại nhân bình tĩnh nhìn trần nhà một lát, rốt cục mở miệng: “Nhà họ Vương là theo ‘Nhật nguyệt kinh vĩ quá, giang hà thiên địa lưu’ đứng hàng thứ, có thể đồng âm khác chữ.”

“Thật có học vấn, vậy của anh là……”

“Chữ lót là‘Nguyệt’.” Mặt không đổi nói.

“Em thấy chữ lót là ‘Hiểm’ càng hợp hơn, nhưng mà không sao, chữ lót kế tiếp ‘Nguyệt’ chính là ‘Kinh’, vậy con gái chúng ta gọi Âm…… Kinh……”

Hai vợ chồng đồng thời im lặng.

Sau một lúc lâu, Kì Kì cũng mặt không đổi: “Em nghĩ, con gái vẫn không cần chiếu theo xếp hạng thì tốt hơn.”

“Phải.”

Vì sao cứ liên quan đến tên anh thì không thoát được mấy từ đồng âm kì quái kia chứ? Kì Kì thực vô lực.

“Nói đi nói lại chính là họ của anh không tốt!”

Họ gì không muốn, cứ cố tình muốn họ Âm! Cô chán nản lườm anh thật lâu.

*chú thích: Âm Kinh vs Âm quản (lý) đều là 阴经 và dương vật阴茎 đọc gần giống nhau ))

※ ※ ※

Vấn đề họ tên ngày con gái cất tiếng khóc chào đời vẫn chưa có kết luận, nhưng hai người vừa mới được làm cha mẹ vui sướng tạm thời quên đi phiền não nho nhỏ đó.

Kì Kì phục hồi cực nhanh, vài ngày sau liền xuống giường chậm rãi đi lại.

Âm Nhạc nửa ôm nửa đỡ cô, cô dâu mới tản bộ đến phòng trẻ sơ sinh nhìn con gái.

Đứng trước cửa kính thật to, hai mắt tha thiết cùng nhau tìm kiếm bóng dáng con gái yêu.

Sinh được cô con gái này khiến Kì Kì thở ra nhẹ nhõm, hơn nữa tràn ngập kiêu ngạo mãnh liệt.

Rốt cuộc cô có thể rửa sạch hổ thẹn lúc trước, vinh quang của tổ tiên lại lần nữa lấp lánh!

Nhưng mà…… Cô nhìn trộm người đàn ông bên cạnh một chút, không xác định được anh có cùng cảm giác như vậy hay không.

Y tá hỏi rõ tư liệu của cô, đẩy con gái cô tới trước cửa sổ lớn, để đôi cha mẹ mới nhìn một cái.

Cả phòng đều là những đứa bé xinh đẹp. Bên trái kia, là một bé mặt đỏ như trái táo, phấn nộn; Bên phải kia, là một bé mặt đỏ như trái đào mật, cũng phấn nộn; Ở giữa kia……

Khuôn mặt xanh xám, trắng bệch thê thảm.

Y tá đẩy đứa nhỏ tới, bản thân cũng có chút kinh ngạc.

“Bé…… à…… bác sĩ đã kiểm tra qua, bé cưng của hai người rất khỏe mạnh.”

Vô nghĩa, con gái tôi sinh đương nhiên khỏe mạnh! Kì Kì lầu bầu trong đầu.

Thời điểm Niếp Tiểu Thiến đến xem bé cưng, vừa nhìn một cái liền phán ra một chữ: “Tốt!” Sau đó vỗ vỗ con gái, phun ra một câu: “Con vất vả rồi.” Ngừng một chút, lại bỏ thêm một câu: “Nhìn chung sinh được một đứa mạnh hơn mẹ sinh năm đó.”

Kì Kì được mẹ khen ba câu liên tiếp thiếu chút nữa phát khóc. Mẹ, năm ấy mẹ sinh ra con đó……

Bé cưng này, mẹ con các cô thực vừa lòng. Chẳng qua, đứa nhỏ mà nhà các cô vừa lòng, sẽ bất đồng quan điểm so với người bình thường.

Cô không nhịn được trộm dò xét vẻ mặt của Âm đại nhân.

“Chúng tôi có thể ôm con không?” Ánh mắt Âm Nhạc dừng trên con gái, không chịu dời đi.

Y tá nhìn nhìn đồng hồ báo thức, “Có thể, chúng tôi đang muốn đưa bé cưng đến phòng mẹ bón sữa, vậy mấy người tự ôm về phòng bệnh đi?”

“Được.” Âm Nhạc gật đầu.

Y tá bế bé cưng ra, ông bố mới thật cẩn thận nhận lấy.

Đây là con gái anh.

Đây là bảo bối của anh.

Đây là một trong những người quan trong nhất trong cuộc đời anh.

Trong mắt anh, không gì có thể so sánh được với vật nhỏ đáng yêu trong lòng.

Môi anh vô cùng vô cùng cẩn thận hôn lên cái đầu tròn vo của con gái, đứa nhỏ dường như cảm nhận được sự tồn tại của cha, quẫy nhẹ, chậm rãi mở mắt.

Bị đánh thức, bé cũng không rầm rì như trẻ con bình thường, chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm gương mặt trước mắt, sau đó, một nụ cười không hề báo trước làm bừng sáng khuôn mặt trắng xanh nhỏ nhắn, tuy rằng ngắn ngủi, nhưng rõ ràng là một nụ cười.

“A, con cười kìa.” Kì Kì kinh hỉ.

Hai má Âm Nhạc dán lên hai má con gái.

Vẻ mặt của anh khiến Kì Kì lệ nóng quanh tròng.

Anh thật sự thương con gái của mình. Dù cho trong mắt người thường, dáng vẻ của đứa nhỏ có cỡ nào kì dị.

“Gọi là Âm Lệ Hoa đi!” Anh thản nhiên mở miệng.

Kì Kì suy nghĩ một lát, cười sáng lạn.

“Được! Là tên của mỹ nữ đó.” Cô đã nói rồi, tương lai phải chọn một cái tên của đại mỹ nữ cho con gái.

Lấy vợ phải lấy Âm Lệ Hoa*.

Con gái của bọn họ, tương lai cũng sẽ trở thành một cô dâu nhỏ trân quý hạnh phúc nhất.

*Từ câu: Lấy vợ phải lấy Âm Lệ Hoa – Sinh con phải như Tôn Trọng Mưu

Âm Lệ Hoa – Quang Liệt hoàng hậu, mời gg sẽ ra

Bạn đang đọc Âm Đại Nhân của Lăng Thục Phân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự