Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 22 Chương 10

Bạn đang đọc Ai Đã Mang Đi Khúc Sênh Ca của Kiều Tịch

Phiên bản Dịch · 506 chữ · khoảng 1 phút đọc

Sau đó nghe nói, Tào Tháo quyết định không giết Vương Đồ. Cũng gọi tôi đến trong phòng uống rượu. Tôi bưng một ấm rượu độc chuẩn bị cho mình. Nhưng cuối cùng không có vào trong.

Ngày tiếp theo, Tào Tháo nói cho tôi, không cần tánh mạng tôi.

Tôi khăng khăng muốn thực hiện lời định ước. Thế là hắn tức giận đem chén rượu đó đập vỡ trên sàn nhà. Hắn nói, ngươi biết hay không , tánh mạng của ngươi không đáng. Tôi không lên tiếng. Cũng chưa từng ngẩng đầu lên. Tôi sợ chỉ hơi chút ngẩng đầu, nước mắt tôi liền sẽ rơi xuống.

Hắn nhìn tôi khăng khăng, liền quyết định cho tôi chết ở ngoài thành. Hắn nói, có lẽ như vậy so với ngươi sống sẽ tốt hơn. Hắn nói, ta sẽ tiễn ngươi một chặng cuối cùng .

Tạ đại nhân thành toàn. Tôi nói với hắn vào một buổi sáng gió thổi.

Tôi mang ra son phấn, cẩn thận bôi từng chút lên gương mặt trẻ tuổi. Nghĩ đến năm tôi bảy tuổi khi còn là một đứa bé, nàng cuối cùng cũng hai mươi bốn tuổi, đã lựa chọn một ngày rời xa trần thế. Kinh nghiệm chẳng qua là sự tưởng tượng khi có tất cả. Giống như câu nói trong một cuốn sách về các loài chim, cuộc đời chỉ bay một lần, mà một lần nó là sau khi nó hạ cánh. Hoa cũng như thế.Khi nó rực rỡ nở hoa, cũng là lúc khô héo bắt đầu.

Vương Đồ không có tới tìm tôi. Hắn vĩnh viễn sẽ không tới tìm tôi. Trước cái ngày mà tôi rời đi, ở bên ngoài thành Trường An, tôi nhìn thấy Vương Đồ, còn có Tào Tháo. Tôi không nói câu nào. Mà trong ánh mắt của tôi chứa đầy thiên ngôn vạn ngữ. Tôi sẽ đem tất cả về với đất bụi.

Đại nhân, lúc bồn hoa khô héo, tôi bắt đầu biết rõ, tôi và ngài chẳng có duyên phận. Mà Vương Đồ, khi hắn nói chuyện với ngài tôi đều nghe được. Tôi cũng không cảm thấy bi thương. Người mà tôi yêu chỉ có nam nhân gọi là Tào Tháo.

“Ta với Điểu từ đầu tới cuối chỉ là trò chơi, ta không có yêu nàng.” Buổi tối gió to đó, Vương Đồ đứng trước mặt Tào Tháo nói như thế. Ta trốn sau cây cột. Nhẹ giọng, thở ra một hơi.

Đại nhân, tôi lại trồng một bồn hoa, là loại hoa cho dù quanh năm không tưới nước, cũng sẽ sinh trưởng tươi tốt. Ngài nói không muốn nhìn thấy hoa khô héo.

“Hoa ở Thành Lạc Dương luôn khô héo, ta thật lòng chẳng nhẫn tâm’’. Tôi vẫn nhớ năm đó giọng nói ngài văng vẳng. Đại nhân. Ngài nghe không, tất cả muôn hoa, chậm rãi chậm rãi nở rộ tạo thành một âm thanh, hết đợt này đến đợt khác, nó kéo dài không dứt.

Bạn đang đọc Ai Đã Mang Đi Khúc Sênh Ca của Kiều Tịch
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 17

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự