Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 662 Xuân thệ

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ

Phiên bản Dịch · 4034 chữ · khoảng 14 phút đọc

Trên lò sưởi trong phòng, một ấm nước bằng đồng đang được đun trên lò lửa, thình thoảng lại từ miệng ấm lại thoát ra những tia bạch khí li ti, tiếng nước sôi ùng ục, ùng ục. Hơn nữa, trong phòng nọ lại có mùi thơm phiêu dật, khiến cho người ta cảm thấy trong lòng càng thêm vài phần thanh nhàn khiến tâm tình thoải mái.

Đỗ Duy, khi nhìn thấy đã đủ lửa rồi, tự thân mang cái ấm nước lại, đổ vào đầy cái chén nhỏ trước mặt một chất lòng màu xanh biếc. Mà chất lòng màu xanh biếc đó cũng bốc lên một cổ mùi hương dược vật nồng nặc. Còn kèm theo nhàn nhạt hương trà.

Đỗ Duy thở dài. Nâng cái chén nhỏ lên. Trước tiên, thử độ nóng. Sau đó xoay người, cười nói:

- Được rồi. Lão đầu tử. Đến giờ uống thuốc rồi.

Nằm rũ rượi phía sau, đại pháp sư cửu cấp của đế quốc Ma Pháp công hội, nhà phát minh ma pháp đạo cụ nổi tiếng, lão điên khiến mọi người trong Ma Pháp công hội sợ hãi, Arike đại sư, giờ đây, đang nằm nằm lừ đừ trong mền.

Giờ phút này, Arike nhìn qua già nua, tiều tụy. Không chút nào giống như một vị cường giả cửu cấp, đầu tóc rối nùi, khuôn mặt tái nhợt, hình dáng gầy gò… Hai má của hắn đã hoàn toàn chảy xệ xuống, vô lực nằm đó. Tất cả điều này đều biểu thị, vị lão nhân này, ngọn lửa sinh mạng đã thiêu đốt đến giai đoạn cuối cùng…

- A, ta ghét uống nhất là cái thứ đồ này.

Arike than thở một câu.

Đỗ Duy lại, tự mình nâng Arike dậy, sau đó cho hắn uống non nửa bát thuốc. Lúc này mới cười nói:

- Đại sư, ngài biết không? Đệ đệ của ta lúc tám tuổi, khi uống thuốc, so với ngài bây giờ dũng cảm ơn nhiều.

- Ừ, phải, chính là bởi vì ta đã trải qua một trăm lẻ tám tuổi rồi.

Arike tức giận le lưỡi, tựa hồ không chịu nổi vị đắng của thuốc:

- Đệ đệ của ngươi có thể sống được đến tuổi của ta không?

Vừa nói, lão một lần nữa nằm xuống:

- Quái đản thật, ngươi làm cái thứ dược vật này, vị sao lại đắng vậy… Nghe mùi cũng không tệ lắm, nhưng vào trong miệng, quả thực đáng sợ!

- Thật xin lỗi, lão gia hỏa.

Đỗ Duy cười híp mắt nhìn Arike:

- Đây là thuốc, không phải mật ong, nếu như ngươi ngại đắng, ta có thể mang đến cho ngươi một khối đường.

- Thôi được rồi…Ta lớn tuổi rồi, ăn đường không tốt cho răng.

Arike than thở một cái. Trên thực tế, mới trong thời gian ngắn ngủi hai năm, Arike tựa hồ trở nên già nua hơn rất nhiều!

Gương mặt hắn khô quắt. Hàm răng đã rụng rất nhiều... Những thay đổi này rất kinh người. Phải biết rằng, ba năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy lão điên này, tinh thần hắn vẫn còn hưng phấn, bên trong đại viện của Ma Pháp công hội, chạy tới chạy lui bắt người để làm thí nghiệm mà!

Arike già rồi. Già rất nhanh. Rất suy yếu!

Kỳ thật, đối với một ma pháp đại sư có thực lực đến mức cửu cấp, nói một trăm tuổi cũng không tính là lớn. Tỷ như vị đại sư nghễnh ngãng Irre Nests, tuổi thậm chí so với Arike còn muốn lớn hơn một ít, nhưng, thân thể hắn vẫn còn rất cường tráng.

Arike sở dĩ suy yếu “thật sớm” như vậy, hoàn toàn bởi vì hắn thật sự say mê nghiên cứu ma pháp đạo cụ, hắn cơ hồ đem tất cả thời gian, giam mình trong phòng thí nghiệm, tiến hành các loại nghiên cứu đáng sợ mà nguy hiểm.

Qua nhiều năm, trong phòng thí nghiệm, vô số các mùi vị, hơi của các loại thuốc ma pháp độc hại, ngoài ra, những vật chất có hại phát tán ngoài không khí, tất cả đều ăn mòn nghiêm trong sức khỏe của Arike đại sư. Khiến cho hắn, tuy có ma pháp thực lực cường đại, vẫn không thể tránh khỏi tổn thương thân thể chính mình… Cho nên, hắn so với ma pháp sư khác, càng thêm suy yếu.

- Mở cửa sổ ra đi, tiểu tử. Hôm nay, trời hình như rất đẹp.

Arike rên một câu.

Đỗ Duy làm theo. Hắn đẩy cửa sổ, ngoài trời nắng đẹp, đã là đầu mùa xuân rôi. Đã có vài đàn chim từ phương nam bay đến ca hót, trong góc tường của viện, một ít loài hoa dại không rõ tên bắt đầu mạnh mẽ nở rộ.

Nhưng… quay đầu lại, Đỗ Duy nhìn thấy vị lão nhân đang rũ rượi, lại rùng mình…

Rất hiển nhiên, cái hàn khí không mạnh lắm của đầu mùa, cũng đã khiến Arike đại sư có chút vô phương chống đỡ.

Đỗ Duy trong lòng chảy xuôi một chút ai thán, nhưng lại bất động thanh sắc đi tới. Đắp thêm lên người lão pháp sư một cái mền thật dày, sau đó, ánh mắt hắn nhìn Arike:

- Ta đưa ngươi xem trong viện một chút nhé.

Nơi đây là một cái trang viên ở ngoại thành đế đô, là một sản nghiệp đứng tên Đỗ Duy - trên thực tế, chính hắn cũng không biết chính mình bây giờ tại đế đô này đang cầm giữ bao nhiêu sản nghiệp. Chỉ có thể nói tiểu Zach thật sự là một cái máy kiếm tiền. Bây giờ sản nghiệp của Đỗ Duy tại đế đô, trải qua kinh doanh của tiểu Zach, đã trở nên nhiều đến mức ngay cả Đỗ Duy cũng không rõ.

Cái trang viên này nằm ở phía Đông Bắc của đế đô, kề cận bờ sông của Lan Thương Đại Vận Hà.

Trang viên được xây dựng trên một cái sườn núi nho nhỏ, Trong sân, trên hàng rào trước mặt được che kín bởi màu xanh nhạt của đây leo. Mà xa xa, dưới chân sườn núi chính là huyết mạch trứ danh của đế quốc, Lan Thương đại vận hà.

Trông về phía xa, dưới chân hà đạo (đường hai bên sông), một vài thương thuyền đang lui tới. Tại nơi mà nước cạn gần đáy sông, một đội người đang ra sức lôi kéo thuyền. Thật xa, tựa hồ còn có thể mơ hồ nghe thấy thanh âm hò hét của nhân công.

Lúc này là buổi sáng sớm đầu xuân, bên ngoài đều bao phủ ánh dương quang rực rỡ. Tất cả đều lộ ra sinh cơ bừng bừng - trừ ông lão đang đang ở đó.

Arike lẳng lặng nhìn cảnh sắc chung quanh.

Mùi của núi, mùi của nước, mùi cây cỏ, mùi hoa, ánh dương quang nọ…

Trong ánh mắt ông lão toát ra một tia gần như là tham lam, dường như cố gắng đem tất cả mọi thứ thu vào trong hai mắt.

- Nhìn không đủ a…

Hốt nhiên, Arike thì thào nói một câu:

- Thật là kỳ quái. Ta cuối cùng cảm giác được. Mấy thứ này, chính mình nhìn thế nào cũng không đủ.

Đỗ Duy cười ha ha một tiếng:

- Vậy thì rất đơn giản. Chờ sau khi thân thể ngươi khá hơn một chút, ta mang ngươi theo đi Tây Bắc, đi thảo nguyên nhìn một mảng mênh mông bích lục, ngoài ra còn nhìn Tuyết Sơn từ xa, phong cảnh đó rất tuyệt, ngươi sẽ thích.

Arike phảng phất cười cười. Sau đó hắn bình tĩnh nhìn Đỗ Duy:

- Được rồi, tiểu tử. Đừng an ủi ta. Ta biết thân thể của mình… Đừng quên, rất nhiều tri thức dược tề học cũng là ta dạy cho ngươi đấy.

Vừa nói, ông lão vừa miễn cưỡng giãy dụa ngồi dậy. Sau đó, có chút hơi nghiêng người khom lưng, vươn ngón tay khô gầy, cố gắng chạm xuống dưới, trong bùn đất mọc lên một đóa hoa dại nhỏ màu trắng.

Sắc hoa trắng mịn, mềm mại nọ, khiến trong ánh mắt ông lão lộ ra một thần sắc cố quái.

Đỗ Duy trong lòng mềm nhũng, bước tới, định giúp hắn hái đóa hoa lên.

- Không nên.

Arike đột nhiên lắc đầu. Hắn nhẹ nhàng đỡ tay Đỗ Duy. Thấp giọng nói:

- Đừng hái nó… Hái rồi, nó sẽ chết.

Lời nói ông lão tự hồ mang theo một ít mùi vị phức tạp, tay hắn rốt cục chỉ miễn cưỡng chạm đến cánh hoa. Hắn liền cứ như vậy, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng đụng vào vài cánh hoa. Trong ánh mắt tựa hồ có một loại ý nghĩ mơ hồ - sau đó, hắn thu hồi ngón tay. Một lần nữa nằm xuống.

- Để cho nó sống thật tốt đi.

Arike thở dài.

Đỗ Duy cảm giác được trong hai mắt của mình có chút đã ươn ướt, hắn ho khan một tiếng, làm bộ nghiêng đi thân thể. Nhanh chóng đem khóe mắt lau lau một cái.

Lúc này, Arike lại nằm ở trên nhuyễn tháp (xe đẩy dành cho người già), nhắm mắt lại, cười nói:

- Tiểu tử, ngươi còn không nói cho ta biết, ngày đó ngươi nói như thế nào khiến lão hồ ly Jacobin Dougan kia tiếp nhận điều kiện của ngươi? Ta cũng không nghĩ tới, ở trên quảng trường, hắn lại thật sự giúp ngươi.

- Rất đơn giản.

Đỗ Duy cười nói:

- Ngày đó ta chỉ đối hắn nói ba câu. Hắn đã đồng ý.

- Ba câu nào?

- Ừ, câu thứ nhất nói: Ma Pháp công hội từ trước đến nay vốn không cùng đường với giáo hội, đúng không?

- Không sai. Ma pháp sư một mực chán ghét những... thần côn này.

- Câu thứ hai: nếu như Nhiếp Chính vương kế thừa ngôi vị hoàng đế, như vậy đế quốc hoàng đế sẽ xưng hô Giáo hoàng là “giáo phụ”. Ma Pháp công hội nguyện ý nhìn thấy cảnh tượng giáo hội kiêu ngạo như vậy không?

- Ừ... Đương nhiên sẽ không nguyện ý. Ít nhất sẽ không cao hứng.

- Câu thứ ba là: Charles hoàng tử nguyện ý bái chủ tịch tiên sinh Jacobin Dougan làm lão sư, học tập ma pháp.

Arike đại sư sửng sốt một chút. Sau đó hắn nhìn biểu tình của Đỗ Duy, Nổi lên cười ha ha.

- Rất thú vị! Đỗ Duy! Ngươi cái... tên gia hỏa giảo hoạt này, cứ như vậy. Giáo hội cái... lão thần côn kia mất đi một hoàng đế giáo tử. Mà Ma Pháp công hội chủ tịch của chúng ta có thêm một hoàng đế đồ đệ! Như vậy có thể làm cho Ma Pháp công hội một cơ hội ngồi lên đầu giáo hội, lão hồ ly quả nhiên sẽ không cự tuyệt.

Arike suy nghĩ kỹ một chút:

- Có điều, nếu hoàng thất không muốn để hoàng đế trở thành giáo tử của giáo hoàng, sao lại nguyện ý để hoàng đế trở thành đồ đệ của Ma Pháp công hội chủ tịch?

- Chuyện này là bất đồng.

Đỗ Duy thở dài:

- Giáo hội… những tên thần côn này, đối với quyền lực có dục vọng, giáo hội luôn mơ tưởng cướp lấy càng nhiều quyền lực và quyền thế. Còn Ma Pháp công hội bất đồng, dã tâm của Ma Pháp công hội không lớn, các ma pháp sư đối với quyền lực thế tục không có dục vọng gì. Đối với hoàng thất mà nói. Bọn họ dẫu có bằng lòng để cho Ma Pháp công hội phát triển lớn mạnh, cũng không muốn thấy giáo hội quá kiêu ngạo. Bởi vì các ma pháp sư chỉ yêu cầu quyền lực duy nhất, chính là cam đoan đặc quyền của ma pháp sư và địa vị bao trùm trên pháp luật. Trừ những thứ đó ra, Ma Pháp công hội không tạo thành uy hiếp gì đối với thống trị của hoàng thất.

- Là một chủ ý hay.

Arike cười vui vẻ một cái. Sau đó ngậm miệng lại, không tiếp tục đàm luận về đề tài này nữa.

Một lát sau, trong mắt ông lão tựa hồ có chút vẻ buồn ngủ.

Đỗ Duy trong lòng thở phảo nhẹ nhõm. Trong bát thuốc mới vừa hồi hắn chế cho Arike, đã bỏ thêm vào một ít thành phần an thần gây ngủ. Arike lão sư hôm qua cơ hồ đã có một đêm không ngủ… ốm đau hành hạ thần kinh của hắn!

Các loại chất độc lắng động trong cơ thể hắn, hằng năm, ăn mòn cơ thể hắn. Sau nhiều năm, rốt cuộc đã vượt khỏi mức giới hạn, mà ngay cả Đại Ma Pháp Sư cũng không có cách nào trấn áp nổi các loại độc tố tạo phản trong cơ thể.

Arike bệnh thật sự rất nặng! Tim hắn đã phế, ngoài ra thần kinh của hắn, đều bị độc tố ăn mòn, trở nên yếu ớt không chịu nổi. Mỗi khi phát tác cơn bệnh, ngay cả mỗi một lần hô hấp đều đau thấu tim. Khiến hắn phải chịu đựng nổi thống khổ người thường không thể tưởng tượng!

Mà vấn đề là, một Arike có hiểu biết đầy đủ về ma pháp dược tề, kinh ngạc thay, lại cự tuyệt dùng “Băng tương quả”.

Lý do là, hắn muốn vào thời khắc tối hậu của mình, phải bảo trì được thần trí thanh tĩnh.

Mấy ngày này trở lại, hắn mỗi ngày đều lợi dùng thời gian thanh tĩnh của chính mình, sửa sang lại những tâm đắc trong nghiên cứu ma pháp, đem chúng viết thành sách!

Cho nên, cho dù là sẽ lại thống khổ, lão đầu tử đều kiên quyết không chịu dùng “Băng tương quả” có tác dụng giảm đau nọ! Tình nguyện để cho thống khổ hành hạ thân thể già yếu của hắn cũng nhất định phải bảo trì ý thức thanh tĩnh.

- Đỗ Duy…

Sau khi Đỗ Duy kéo xe đẩy của Arike đại sư trở về trong phòng, đang muốn lặng lẽ rời đi. Mắt Arike đột nhiên hé ra, trong miệng thoáng có chút mơ hồ hô lên một tiếng.

Đỗ Duy lập tức nghe thấy, thấp giọng nói:

- Ngươi có gì phân phó sao?

- Đáp ứng ta vài chuyện.

Đỗ Duy thở dài, cười nói:

- Ngươi có thể đợi sau khi ngủ xong cùng ta nói.

Arike suy yếu cười cười:

- Ta lo lắng, ta chỉ sợ tùy thời đều có thể ngủ đi liền không tỉnh lại nữa. Ta và ngươi cũng biết. Loại chuyện này rất có thể sẽ phát sinh.

Đỗ Duy mím môi. Không có tiếp lời này.

- Những nghiên cứu tâm đắc cả đời của ta đã được sửa sang lại đưa vào quyển sách kia. Đưa cho ngươi đó…

Arike thở dài:

- Ngươi giúp ta đưa vào Ma Pháp học hội của ngươi… Để cho nhiều người cùng hưởng đi. Ngươi nói rất đúng. Thành quả nghiên cứu của ma pháp sư hẳn là phải để tạo phúc cho nhiều người chứ không phải để giấu trong rương khiến cho nó mốc meo dần.

- Vâng, ta sẽ cẩn thận học tập tâm đắc cả đời của ngươi, sau đó cũng sẽ dạy cho nhiều ma pháp sư khác.

Đỗ Duy cười cười:

- Ta sẽ mở một môn học mới tại Ma Pháp học viện.

- Ngoài ra còn có… hai đồ đệ của ta.

Arike thở dài:

- Ta đã từng giao ước với chúng. Sau khi ta chết, bắt bọn chúng rời khỏi Ma Pháp công hội đến làm thủ hạ của ngươi để kiếm ăn. Ta lo lắng sau khi ta chết đi, bọn họ sẽ không có chỗ dựa. Jacobin Dougan, cái lão kia, sẽ khi dễ bọn họ. Nếu như làm thủ hạ của ngươi, ta yên tâm hơn nhiều.

- Được. Ta sẽ trọng dụng thật tốt hai vị ma pháp sư.

Đỗ Duy lập tức đáp ứng.

- Ngoài ra…

Arike đột nhiên kiệt lực trợn tròn mắt, gắt gao chăm chú nhìn Đỗ Duy, thanh âm có chút run rẩy. Tựa hồ nỗ lực chống đỡ tinh thần của mình:

- Ta biết… Ma Pháp công hội quá bảo thủ. Nhưng ta hy vọng ngươi hiểu. Kỳ thật rất nhiều ma pháp sư bảo thủ, bọn họ cũng không phải là người xấu, chẳng qua là quá câu nệ truyền thống mà thôi, cho nên, mặc dù Ma Pháp công hội sau này… Có lẽ hội cùng ngươi sẽ đối nghịch, nhưng, xin hãy nể mặt ta, đừng quá làm khó Ma Pháp công hội…Dù sao, ta và lão sư của ngươi, Gandalf đại sư, đều xuất thân từ Ma Pháp công hội. Nếu như… nếu như trong tương lai, ngươi cùng Ma Pháp công hội có phát sinh xung đột kịch liệt. Tiểu tử, ta biết ngươi lợi hại, nếu như để ngươi thi triển thủ đoạn, ta lo lắng, có một ngày bằng vào bản lĩnh của ngươi, ngươi có thể đem cái hội xưa cổ này hoàn toàn xóa bỏ khỏi đại lục. Chính là ta thỉnh cầu ngươi…thỉnh cầu ngươi đáp ứng ta một việc!

- Ta…

Đỗ Duy lập tức hiểu được ý tứ trong ánh mắt cầu khẩn nọ, hắn không chút do dự hứa:

- Ta đáp ứng ngươi! Cho dù là tình huống tới mức tệ hại nhất, ta cũng nhất định để Ma Pháp công hội tiếp tục tồn tại. Ta nhất định sẽ lưu cho nó một đường sống.

Arike lộ ra một nụ cười mỉm yên tâm, nằm xuống. Nhắm hai mắt lại.

Đỗ Duy đang muốn bỏ đi, Arike lại hô lên một tiếng:

- Đỗ Duy.

Đỗ Duy cười:

- Được rồi. Lão đầu tử, ngươi ngủ một giấc cho ngon đi, còn muốn nói gì, buổi tối ngươi có thể nói với ta.

- Không. Ta nghĩ hay là nói ra luôn thì yên tâm hơn.

Gương mặt già nua của Arike, giờ phút này cười, lại phảng phất có chút tính trẻ con:

- Ta còn có một tâm nguyện tối hậu, là để cho mình.

Đỗ Duy gật đầu, cười ôn hòa, nói:

- Được rồi, ngươi nói đi, ta nhất định giúp ngươi hoàn thành.

- Ách…

Nụ cười của lão đầu tử có chút ngượng ngùng:

- Kỳ thật, ta cũng có chút tâm hư vinh…Ngươi làm ra cái Ma Pháp học viện kia, ban đầu đem tượng đại sư Gandalf sắp ở vị trí đầu tiên trên hành lang dài…Ngươi còn nói, chỉ cần nguyện ý cống hiến ra thành quả ma pháp của mình, đem văn minh ma pháp phát dương quang đại… như vậy, cũng có cơ hội được đắp tượng, đặt phía sau Gandalf đại sư, đúng không?

Đỗ Duy sửng sốt một chút, không nghĩ đến ông lão khoáng đạt này cũng có một mặt có tính trẻ con như vậy. Hắn cười nói:

- Yên tâm đi, đại sư. Ngài cấp cho Ma Pháp học viện nhiều cống hiến như vậy, còn có cống hiến những tâm đắc cả đời của ngài… Ta cam đoan, tượng ngài sẽ được đặt trên hành lang dài ở vị trí thứ hai!

- Ha ha, ta thật cao hứng.

Arike rốt cục nhắm hai mắt lại:

- Ta cả đời đều bận rộn nghiên cứu. Đáng tiếc không có thời gian để thu nạp đồ đệ, chỉ có hai tên khốn không nên thân kia. Lại không học được bao nhiêu bản lãnh của ta. Nhưng, sau khi ta chết, tâm huyết cả đời của ta có thể đặt trong học viện, để cho nhiều ma pháp sư học tập, như vậy ta cũng an tâm. Những hậu bối tiểu tử này, mặc dù không ai gọi ta một tiếng lão sư, nhưng, tượng của ta đắp ở đó. Tất cả mọi người đều biết bọn họ học từ lão đầu tử Arike nào…Ha ha, ta thật cao hứng!

Lão đầu tử tựa hồ mệt mỏi, hắn nhẹ nhàng phất phất tay:

- Tốt lắm, cút đi tiểu tử, ta muốn ngủ…

- Ừm, buổi tối ta sẽ mang đến cho ngài quả hồ đào ngài vốn thích ăn.

Đỗ Duy cười, thấp giọng nói, sau đó hắn nhìn lão gia hỏa này nặng nề nhắm mắt lại đã ngủ -hô hấp yên tĩnh. Ngủ phảng phất giống như một đứa trẻ.

Ánh mắt Đỗ Duy rất ôn hòa, sau đó, nhẹ nhàng rời khỏi gian phòng, đóng cửa phòng lại.

Arike đại sư ngủ say rồi…

Hơn nữa, cũng như lời hắn suy đoán.

Hắn ngủ lần này, cũng không tỉnh lại nữa…

Roland đế quốc, mùa xuân năm 965, đại lục Ma Pháp công hội, cửu cấp đại pháp sư, đại sư Arike mất vì bệnh trong lúc ngủ. Ngài đi rất nhẹ nhàng, trên mặt vẫn còn mang theo một nụ cười thỏa mãn. Bởi vì, tất cả tâm nguyện của ngài đều đã trao cho tên tiểu tử mà ngài tín nhiệm.

Ngài ra đi không có tiếc nuối.

Cái chết của vị ma pháp sư cả đời chìm đắm trong nghiên cứu ma pháp cũng không gây nhiều phản ứng, bởi vì so với Gandalf, danh tiếng ngài cũng không quá lớn. Dân gian không có mấy người biết đến tên của vị đại pháp sư quanh năm trốn ở trong tòa tháp cao ở Ma Pháp công hội làm nghiên cứu này.

Có điều, vị đại pháp sư này lại để lại cho đại lục vô số di sản quý giá!

Tất cả nghiên cứu cả đời của ngài, bao gồm các dụng cụ ma pháp luyện chế tâm đắc, vô số các loại phát minh, tỷ như… chổi bay của Không Trung Kỵ Sĩ đoàn, v.v…

Những di sản quý giá này của hắn, đã mang đến những thay đổi to lớn cho vận mệnh của đại lục.

Hai ngày, sau khi Arike đại sư mất vì bệnh, Đỗ Duy đi đến cái hành lang kia của Ma Pháp học viện.

Trên cái hành lang dài, sau tượng của Gandalf đại sư, một tượng mới được đặt.

Nụ cười của Arike đại sư, dưới ngọn đao điêu khắc, trông rất sống động. Vẫn mặc cái áo choàng lớn dơ dáy cũ nát, hàm râu lôi thôi.

“Arike đại sư, đại lục cửu cấp ma pháp sư, bậc thầy luyện khí, những cống hiến của ngài đối với văn minh ma pháp lục địa là không thể xóa nhòa. Ngài lưu lại những di sản vô cùng quý giá. Chiếu sáng cho vô số thời đại sau này trên con đường ma pháp đi đến quang minh!”

Dưới pho tượng, đoạn văn này là do Đỗ Duy tự tay viết.

Nhìn vào pho tượng, Đỗ Duy trong lòng có chút thương cảm, hắn vươn tay đến, nhẹ nhàng vuốt ve hàm râu tượng Arike. Thất giọng nói:

- Lão đầu tử, ngươi thật là tàn nhẫn. Cũng đã nói đúng rồi, ngươi quả nhiên ngủ không chịu tỉnh dậy nữa…Bất quá, ngươi hãy yên tâm, tâm nguyện của ngươi, ta đều sẽ làm được!

Nói xong, Đỗ Duy đứng trước tượng của Arike đại sư một hồi lâu. Sau đó, hắn sửa sang lại y phục mình, cung kính lẳng lặng chắp hai tay, khom lưng cúi đầu thật sâu về phía tượng…

Đây chính là truyền thống tiêu chuẩn ma pháp sư. Là tư thái đệ tử hướng lão sư hành lễ.

- Mặc dù ta không có chân chính bái làm môn hạ của ngài, nhưng, ngài lại dạy ta rất nhiều. Arike … sư phụ!

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 15

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự