Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 61 Số mệnh của mạo hiểm giả.

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ

Phiên bản Dịch · 6321 chữ · khoảng 22 phút đọc

Trại của Tuyết Lang dong binh đoàn cắm rất có trình độ, có thể thấy được đầy là đám người có thói quen ăn gió nằm sương, cắm trại thường xuyên.

Địa hình trũng nơi đây rất có tác dụng phòng gió, hai sườn dốc cao hai bên lại có tác dụng phòng ngự. Nếu gặp được việc bất ngờ mà nói, chỉ cần có thể bảo vệ tốt cho lối vào ở giữa thì có thể cam đoan cho an toàn cho bên trong.

Đỗ Duy và Đạt Đạt Ni Nhĩ đi theo Bái Nhân Lí Hi đoàn trưởng đi vào trong nơi cắm trại. Nghênh đón hắn là lượng lớn ánh mắt kinh ngạc của đám dong binh.

Nơi cắm trại này không ít người, dưới nhẩm tính của Đỗ Duy, có chừng gần một trăm người. Khác với đám tư quân của quý tộc địa phương hoặc là phòng giữ quân địa phương của đế phương, những dong binh này không có trang bị hoặc là khải giáp thống nhất. Đại đa số trong bọn họ ăn mặc đều rất cá tính hóa. Có người mặc áo da, có người mặc áo bào, cũng có người mặc áo giáp da....

Chỉ là, để có tác dụng yểm hộ của rừng tuyết, đại đa số người đều lựa chọn màu trắng.

Còn lại vũ khí sử dụng của họ, lại càng kỳ quái. Có người dùng kiếm, có người dùng loan đao, cũng có người dùng phủ, dùng đoản mâu... Đỗ Duy thậm chí còn thấy một gã cầm vũ khí trông giống như lang nha bổng.

Mà con, những người này đều không có ai ngoại lệ, trên mặt ai cũng mang theo vẻ bưu hãn, mùi cương quyết lộ rõ. Khi Đỗ Duy đi vào trong trại, vẫn còn một vài gã lạnh lùng mài vũ khí, nhìn Đỗ Duy và Đạt Đạt Ni Nhĩ hai người mới tới đi qua.

Càng có người kêu lớn: "Hắc! Đoàn trưởng, ngươi sao lại dẫn theo một tiểu hài tử đến vậy! ha ha, tên kia là người mới tới hả? Hắn nhìn qua dường như vẫn chưa cai sữa a!"

Lời vừa nói ra lập tức khiến cho đám người cười vang.

Bái Nhân Lí Hi sắc mặt trầm xuống, quát: "Không được nói bậy! ngoan ngoãn làm việc của các ngươi đi! Khách khí cho ta một chút, đây là khách quý của chúng ta!"

Xem ra gã đoàn trưởng này ngược lại rất có uy tín, lời vừa nói ra mặc dù vẫn còn vài kẻ không cho là đúng nhưng tất cả đều nhắm miệng lại.

"Xin lỗi, ma pháp sư các hạ, đây đều là những gã thô lỗ không hiểu lễ phép." Bái Nhân Lí Hi sau đó muốn mời Đỗ Duy ở trong trướng của mình, bất quá Đỗ Duy lễ phép chối từ. Vì vậy đoàn trưởng cho người cấp cho chúng ta một chỗ đất trống, đỗ duy và Đạt Đạt Ni Nhĩ đều tự mình dựng lều.

Chẳng mấy chốc, đoàn trưởng đã cho thủ hạ tống đến hai tấm chăn lông thú dầy.

"Mấy gã kia hình như không có hữu hảo với chúng ta a." Đỗ Duy nhìn vẻ mặt lạnh lùng của gã dong binh vừa đưa chăn tới, quay đầu lại mỉm cười nói với Đạt Đạt Ni Nhĩ.

"Rất bình thường." Đạt Đạt Ni Nhĩ bĩu bĩu miệng: "Trong đội ngũ thế này, người mới đều rất khó được chào đón. Bọn họ thà tín nhiệm đồng bạn cũ từng vào sinh ra tử với mình hơn... cứ cho là trong quân đội chính quy cũng như thế này thôi."

Buổi tối, đám dong binh ở giữa trại đốt lên vài đống lửa lớn, dong binh đều ngồi trước đám lửa chờ bữa tối.

Bái Nhân Lí Hi tự mình mời Đỗ Duy cùng tới ăn cơm, sau đó cùng với hắn ngồi xuống trước một đống lửa lớn.

Thái độ của đám dong binh đối với Đỗ Duy cũng tốt hơn rất nhiều có lẽ nghĩ tới đoàn trưởng đã tuyên bố thân phận ma pháp sư của Đỗ Duy. Bất quá, vẫn còn vài người dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Đỗ Duy... dù sao tuổi của hắn vẫn còn quá trẻ.

Không riêng gì đám dong binh, thậm chí ngay cả Bái Nhân Lí Hi cũng có vài phần nghi hoặc.

Ngồi trước đống lửa, sau khi bỏ đi cái khăn quàng cổ dày ấm cúng che một phần ba mặt bộ dáng Đỗ Duy nhìn qua lại càng nhro hơn... Bái Nhân Lí Hi không khỏi có chút hoài nghi: một tiểu hài tử nhỏ như thế thật chính là một ma pháp sư sao?

Hoặc là... cứ cho hắn là một ma pháp sư, nhưng tuổi nhỏ như vậy... có lẽ vẫn chỉ là một ma pháp học đồ? hoặc là ma pháp sư cấp 1?

Ma pháp sư mặc dù hiếm có, nhưng nếu chỉ là ma pháp học đồ hoặc ma pháp sư cấp 1.. .như vậy không có giá trị mời chào.

Bên cạnh đống lửa trại, dong binh tự nhiên như chỗ không người làm việc của mình. Bọn họ dùng vài cái nồi lớn, cho tuyết vào đun thành nước nóng, sau đó hai hán tử kiện tráng từ trong lều lấy ra vài thi thể động vật nhỏ trông có chút kỳ quái ra....Đỗ Duy quan sát kỹ cũng không nhận thấy đây là trâu hay dê. Ngược lại Đạt Đạt Ni Nhĩ lại nhận ra, hắn nhíu mày trầm giọng nói: "Đây là... trời ạ, một tuyết địa đà quái ( lạc đà tuyết) ... a, đây là một con toản địa ngưu ... a, còn cả một con băng tuyết ma lang! Trời ạ, các ngươi buổi tối ăn mấy con này?"

Bái Nhân Lí Hi ha ha cười, nói: "Không, là chúng ta, vì có cả hai người nữa, buổi tối chúng ta đều ăn cái này."

"Thi thể ma thú." Đạt Đạt Ni Nhĩ thở dài.

"Đúng vậy, ma thú" Bái Nhân Lí Hi bĩu bĩu miệng, cười nói: "Ta coi đống này cũng chẳng khác gì dã thú cả... cho vào miệng nhai mùi vị cũng không kém là bao, chỉ có điều lúc chúng nó sống có dùng một ít ma pháp mà thôi."

Đỗ Duy không nói gì, hắn nhìn hai gã trai rút đao nhọn, tay chân nhanh nhẹn chia đống thi thể ma thú thành từng khối từng khối một, sau đó vứt toàn bộ vào nồi, nấu chín.

Da của đám ma thú đều bị lột sạch, Đỗ Duy nhìn hai đại hán trở về lều của mình lôi ra nhiều ma thú hơn thì không khỏi huýt sáo một cái, hắn nhìn Bái Nhân Lí Hi: "Đoàn trưởng các hạ, xem ra các ngươi thu hoạch cũng không ít a."

Bái Nhân Lí Hi nhàn nhạt nói: "Cuộc sống đi săn cũng không dễ dàng. Cuộc sống này cũng dùng mạng để đổi, bất quá ngài nói cũng không sai, lần thu hoạch này cũng khá. Chúng ta đã ở trong rừng năm ngày rồi, tổng cộng săn được hơn hai mươi con ma thú, bất quá ta cũng bị tổn thất bảy tám thủ hạ. Chết ba người, ba người tàn phế vĩnh viễn." Dong binh đoàn trưởng này thở dài: "Da của đống ma thú này ở phương nam bán rất được giá, mà ma hạch của chúng... ma pháp sư đều nguyện ý xuất giá cao để mua nó."

Đỗ Duy không khỏi nhìn lại đống thi thể ma thú vài lần...

Con băng tuyết ma lang được dong binh lôi ra Đỗ Duy cũng có thể nhận thấy. Lần trước ở bán giác thành bị con Khủng Yêu đùa bỡn cũng từng nhìn thấy băng tuyết ma lang.

Bất quá, thi thể con ma lang này so với con ma lang của Khủng yêu nhỏ hơn một chút.

Nước trong nồi dần dần bốc mùi thơm nghi ngút, không ít dong binh nhịn không được cái mũi ngửi ngửi hít hà.

Doàn trưởng cho người lấy từ trong lều của mình vài bình rượu tới, đám dong binh lập tức hoan hô vang dội, sau đó vài túi rượu được truyền đi, mỗi dong binh đều uống vài ngụm rượu. Ở trong thời tiết quỷ quái này uống được một ngụm rượu vào thân thể ấm áp hẳn lên, thật sự là một sự hưởng thụ tốt nhất.

Bái Nhân Lí Hi không quên khoản đãi Đỗ Duy, hắn từ trong ngực mình lấy ra một cái bình kim loại, cười nói: "Đầy là đồ ta cất kỹ, rượu tốt nhất ở phương bắc... ma pháp sư các hạ, muốn thưởng thức một chút không?"

Đỗ Duy cười tiếp nhận bình rươu, sau đó uống một ngụm, suýt chút nữa thì bị sặc chết!

"Khái khái! Đây là rượu gì vậy..." Đỗ Duy khó chịu bắt đầu ho khan, thanh âm của hắn khàn cả đi, chỉ cảm thấy trong miệng giống như đang có một đoàn hỏa diễm thiêu đốt!

Vội vội vàng vàng, Đỗ Duy chỉ có thể thuận tay quơ lấy môtj nắm tuyết liều mạng nhét vào miệng! một hơi nuốt hai ba nắm tuyết mới cảm giác nóng hừng hực trong cổ giảm đi một ít.

Bái Nhân Lí Hi ha ha cười lớn, nói: "Ma pháp sư các hạ, đây đúng là đồ tốt a! Rượu này là ta dùng ma hạch của hỏa diễm tê ngưu ngâm qua đó! Lúc uống vào giống như nuốt một bó lửa vậy, tuyệt đối đủ mạnh! Đặc biệt là ở trong cái quỷ thiên khí này, uống một ngụm có thể khiến toàn thân nóng rực! toàn thân từ trên xuống dưới đều nóng toát mồ hôi a!"

Đỗ Duy nắm lấy mũi: "Cám ơn! Ta quả không chịu được thứ này."

Bái Nhân Lí Hi cười lớn, tự mình uống một ngụm, sau đó trên mặt lộ ra một vẻ vui sướng vô cùng, run mình vài cái, sau đó ho khan, đồng thời kêu to một tiếng: "Sảng!"

Hắn đưa bình rượu cho Đạt Đạt Ni Nhĩ: "Bằng hữu, uống một ngụm nào!"

Đạt Đạt Ni Nhĩ chần chờ, nhầm nháp một ít, bất quá hắn chịu đựng được hơn Đỗ Duy, sau khi uống một ngụm toàn thân cũng run lên giống như Bái Nhân Lí Hi, trên mặt lộ vẻ thống khoái, khen ngợi: "Đồ tốt! Quả nhiên thân thể ấm lên hẳn! Mẹ nó, giống như trong bụng có cả một bó lửa vậy!"

Sau đó, Đỗ Duy nhấm nháp một ít thịt ma thú chín, thịt của băng tuyết ma lang có chút dai, còn mang theo vị mằn mặn, Đỗ Duy ăn cũng không quen lắm. Bất quá, ở trong địa phương loại này, băng thiên tuyết địa, có thể có một miếng thịt nóng nhét vào bụng đã là một loại hưởng thụ rất tốt rồi.

Ít nhất còn hơn trước kia đi theo lão ma pháp sư, Đỗ Duy phải gặm lương khô.

A, không biết lão già đó bây giờ có ở chung quanh nhìn mình không nữa... thiếu gia ta ngồi uống rượu ăn thịt, lão già thì hít gió, cảm giác này thật không tệ chút nào.

Đỗ Duy ăn thêm một chút, tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều, liền thử uống thêm hai ngụm rượu đặc chế của Bái Nhân Lí Hi. Lần này đã chuẩn bị đầy đủ nên không khó chịu như lần trước nữa. Loại rượu này quả là đồ tốt, uống vào bụng liền cảm thấy một đoàn hỏa diễm thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, trong nháy mắt toàn thân nóng bừng, hàn khí quanh người cũng biến sạch!

"Ma pháp sư các hạ, ngài đi vào trong phiến rừng này cũng để tìm ma thú đúng không?" Bái Nhân Lí Hi mỉm cười nói: "Mục đích ma pháp sư tới đầy đều là như thế cả. Có lẽ chúng ta có thể trợ giúp nhau, cũng có thể trong tay ta có ma thú ngài cần."

Đạt Đạt Ni Nhĩ và Đỗ Duy nhìn thoáng qua nhau một chút, Đỗ Duy gật gật đầu, Đạt Đạt Ni Nhĩ trả lời: "Đoàn trưởng tiên sinh, ngài có nghe qua Kim Nhãn Mãng?"

Bái Nhân Lí Hi trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc: "Kim Nhãn Mãng? Kia không phải là một con rất lợi hại hay sao, lúc còn trẻ ta cũng ra mắt ma pháp sư ở đây bắt qua nhưng bọn ta tới bây giờ đều không bắt được loại này... mà..."

Hắn do dự một chút, chậm rãi nói: "Nơi đây vẫn chỉ là bên ngoài băng phong rừng rậm, loại ma thú cao cấp như Kim Nhãn Mang này phải đi sâu vào bên trong mới tìm được. Ma thú lợi hại đều hoạt động ở trong trung tâm rừng rậm. Bên ngoài thế này sẽ không có loại đó đâu. Bất quá, càng đi vào nguy hiểm càng nhiều hơn."

"Trung tâm?" Đỗ Duy cười cười: "XIn tha thứ cho sự mạo muội của ta. Ta là lần đầu tiên đi vào trong băng phong rừng rậm. Ngài xem, ta là một ma pháp sư trẻ tuổi đối với chỗ này không quen thuộc lắm. Ngài nói là trung tâm... chúng ta đã đi trong rừng cả hai ngày nay, chẳng lẽ vẫn chỉ là ven bìa rừng?"

"Đương nhiên." Bái nhân lí hi lắc đầu: "Băng phong rừng rậm quả thực quá lớn... thậm chí có thể nói, phiến rừng rậm này lớn tới mức nào tới bây giờ cũng chưa ai có thể tự mình kiểm tra qua. Ta nghe nói hai mươi năm trước từng có ma pháp sư lợi hại mang theo vài thần điện kỵ sĩ đi sâu vào trong rừng một tháng cũng chưa qua được đầu kia rừng rậm. Có quỷ mới biết bên kia khu rừng này là chỗ nào nữa, có lẽ là tận cùng thế giới không chừng. Mà nữa, trong bản ghi chép về lần khảo sát hai mươi năm trước, vị đại ma pháp sư của ma pháp công hội mang theo vài thần thánh kị sĩ cao cấp cùng một chỗ đi vào. Đáng tiếc... nghe nói cuối cùng chỉ còn một mình vị ma pháp sư kia còn sống đi ra mà thôi. Trung tâm của băng phong rừng rậm nghe nói có rất nhiều ma thú cao cấp. Cứ xem như là ma pháp sư lợi hại cũng không có khả năng đồng thời đối phó với vài con ma thú cao cấp vây công. Vì vậy đám dong binh tuyết lang của chúng ta cũng chỉ ở phía bên ngoài hoạt động. Lộ trình xa nhất của chúng ta cũng chỉ là chín ngày... mà đó cũng là mấy năm trước rồi."

Đỗ Duy có chút giật mình...

Một cao cấp ma pháp sư thêm vào vài cao cấp thần thánh kỵ sĩ đi một tháng chưa tới đầu?

Phiến rừng rậm này lớn thế sao?

Sắc mặt Đạt Đạt Ni Nhĩ có chút khó coi... nói như vậy, Kim Nhãn Mãng rốt ruộc ở chỗ nào mới có thể thấy nó?

"Ta khuyên hai vị một câu." Bái Nhân Lí Hi vẻ mặt rất nghiêm túc: "Tuyết lang dong binh đoàn chúng ta ở trong khu rừng này săn ma thú đã rất lâu rồi, ta cũng gặp vài ma pháp sư vào tìm kiếm ma thú. Nhưng có xem như vài ma pháp sư cũng không dám đi quá xa... nhiều nhất cũng chỉ dám tới xung quanh 'Đại Viên Hồ' rồi tuyệt đối không ai dám vào trong nữa. Hai Vị... ta biết ngài là một vị ma pháp sư, ta cũng tôn kính năng lực của ma pháp sư nhưng ta có lẽ vẫn phải khuyên ngài, nếu không bắt buộc có lẽ ngài nên buông tha ý định của mình đi..."

Sắc mặt Đạt Đạt Ni Nhĩ càng khó nhìn, hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên nói: "Đoàn trưởng các hạ, cám ơn hảo ý của ngươi. Bất quá ta phải tìm được Kim nhãn Mãng. A... còn cả..." Trên mặt hắn đột nhiên lộ ra một vẻ kỳ quái: "Ta biết người của quý đoàn lấy việc săn ma thú để kiếm sống, nếu có thể, ta nguyện ý dùng mọi giá tiền để thuê các ngươi trợ giúp ta..."

"Xin lỗi, không được." Bái Nhân Lí Hi cự tuyệt rất dứt khoát: "Chúng ta mặc dù dựa vào nó để kiếm tiền mà ta cũng biết nguy hiểm càng lớn lợi nhuận càng nhiều. Nhưng mà nếu biết rõ ràng đi chịu chết thì đó không còn là mạo hiểm nữa, mà là hành vi ngu ngốc. Tuyết lang dong binh đoàn của chúng ta không có tài năng tiếng vào trung tâm băng phong rừng rậm. Dù cho ngài ra giá cao tới bao nhiêu đi nữa chúng ta cũng vô lực."

Đạt Đạt Ni Nhĩ thở dài, hắn biết Bái Nhân Lí Hi nói là thật tình, cũng không nhiều lời nữa, buồn bã uống một ngụm rượu.

Bái Nhân Lí Hi đặt chú ý lên trên người Đỗ Duy, hắn suy nghĩ một chút nói: "Ma pháp sư các hạ, ta đối với ngài rất tò mò, trong ấn tượng của ta rất ít người ở độ tuổi ngài lấy được tư cách ma pháp sư. Ta sống đã bốn mươi năm trong đó có hơn hai mươi năm sống kiếp mạo hiểm, ta gặp ma pháp sư cũng không ít, nhưng tới giờ chưa thấy qua thiên tài như ngài."

Đỗ Duy cười khổ một tiếng...

Thiên tài sao? thế thì ngươi chưa thấy qua rồi.

Đỗ Duy ước chừng thực lực của mình bây giờ cũng chỉ khoảng tam cấp ma pháp sư. SO với bình thường là thiên tài rồi... nhưng mà... nếu so sánh với hai nữ thiên tài hắn gặp trước kia... hắn thật sự không dám kiêu hãnh nữa.

Mười lăm mười sáu tuổi đã lấy được tư cách bát cấp ma pháp sư! Đó mới gọi là thiên tài, mà Đỗ Duy một lần lại gặp được hai.

Thấy Đỗ Duy không nói, Bái Nhân Lí Hi trầm mặc một chút, chậm rãi từ trong ngực lấy ra một cái nhẫn.

"Ma pháp sư các hạ, ta muốn cùng ngài làm một giao dịch, không biết ngài có hứng thú không?"

Ánh mắt Đỗ Duy sáng ngời: "giao dịch gì vậy?"

"Là thế này. Ta biết ma pháp sư đều rất giàu có vì vậy nếu ta đưa vàng bạc chi loại cho ngài thì khẳng định ngài sẽ không để chúng vào mắt, vì thế..." Bái Nhân Lí Hi mỉm cười nói: "Ta và người của ta ước chừng còn có thể tiếp tục đi lên phía bắc bốn năm ngày nữa, chúng ta sẽ đi tới Đại Viên Hồ, sau đó thì phải quay đầu trở về. Ta nghĩ dù sao ngài và đồng bạn của ngài đều một đường vãng bắc. Như thế mấy ngày nữa không bằng hai người đi cùng chúng ta một đường. Ta và người của ta có thể làm hướng đạo cho hai người, mang theo hai người một đường tới đại viên hồ. Một mảng rừng lớn như thế này nếu không có hướng đạo có lẽ rất dễ lạc đường, như vậy ngài thấy thế nào?"

Bái Nhân Lí Hi mở cuộn giấy trong tay: "Đây là một phần bản đồ băng phong rừng rậm! Một phần bản đồ như vậy ở trên thị trường không thể tìm được! Kể cả ngài chi ra một vạn kim tệ cũng không thể nào mua được! Đây chính là Bái Nhân Lí Hi ta dùng hai mươi năm mạo hiểm, bốn mươi mấy lần kinh nghiệm vẽ ra! Ta cam đoan cả đế quốc có lẽ đều không thể tìm thấy một phần bản đồ giống như thế này nữa."

Đỗ Duy trong lòng nháy động!

Hắn tiếp nhận phần bản đồ này, mở ra...

Trên đó vẽ một tảng lớn... đường rừng, quả thực là có vài con đường đi thông qua rừng, trên bản đồ còn đánh dấu vài trấn nhỏ phía nam băng phong rừng rậm, còn cả vài quan khẩu do bạo phong quân đoàn đặt rải biên giới.

Đỗ Duy nhìn thoáng qua vài lần đã tìm được con đường mấy ngày trước mình và vị ma pháp sư già cùng nhau tiến vào rừng.

Trên bản đồ diện tích rừng cũng không biết lớn đến đâu, bất quá Bái Nhân Lí Hi thoáng chỉ điểm một chút, Đỗ Duy cũng đại khái có thể hiểu một chút.

"Chỗ này, chỗ này ước chừng là vị trí của chúng ta bây giờ." ngón tay của Bái Nhân Lí Hi chỉ vào một chỗ trên bản đồ.

Từ trên đó có thể thấy, vị trí này cách nam bộ rừng rậm rất gần, Đỗ Duy nhìn mà không khỏi nhụt chí... khổ sở hai ngày như vậy mà ở trên bản đồ mới chỉ nhích được một chút một chút như thế.

Bái Nhân Lí Hi cười cười, sau đó lại ở trên bản đồ chỉ vào một điểm: "Chỗ này chính là mục tiêu của ta và người của ta - Đại Viên Hồ."

Trên bản đồ có một khoanh tròn đại diện cho một mảng hồ nước.

Bái Nhân Lí Hi đại khái giới thiệu qua, khối hồ nước này nằm ở bên trong rừng rậm, là một hồ nước trong rừng nhưng diện tích của nó lại khá lớn.

"Mảnh hồ này rộng ước chừng năm sáu dặm.... ít nhất cũng phải như vậy. Mặc dù ta có đi qua vài lần nhưng cũng không thể đo đạc cụ thể. Trên sự thực ta cũng không dám đi tới bờ bên kia của hồ nước. Đại Viên hồ có thể xem như là một phân giới tuyến của mọi mạo hiểm đoàn trong băng phong rừng rậm này.

"Nó như thế nào?" Đỗ Duy đối với hết thảy mọi thứ trong băng phong rừng rậm này đều rất tò mò.

"Phân giới tuyến theo nghĩa đen" Bái Nhân Lí Hi cười nói: "Trên cơ bản phía nam của hồ nước khá yên bình, không được coi là quá nguy hiểm, các dong binh đoàn giống như bọn ta cũng có thể miễn cưỡng hoạt động, nhưng phía bắc hồ... cực ít người dám tiếp tục đi lên phía bắc. Những người dám tiến lên thì căn cứ theo ta được biết đều cường giả nổi danh trên toàn đại lục.... ít nhất Bái Nhân Lí Hi ta không thuộc về nhóm những người này. Ta mang theo người của ta từng đi tới Đại Viên hồ vài lần nhưng tới giờ không một lần dám tiến lên một bước."

Dừng một chút, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười cổ quái: "Thuận tiện nói một chút, nếu đây là mùa hè ta cũng không dám đem người đi tới Đại Viên hồ. Ngươi có biết, phàm là chỗ có nguồn nước, bình thường đều sẽ có dã thú nguy hiểm xuất hiện... Ma thú cũng giống dã thú, ma thú cũng phải uống nước, ma thú cũng phải tắm rửa. Trong mùa hè thời tiết nơi đây mặc dù vẫn lạnh, nhưng không lạnh tới băng đống như bây giờ. Bây giờ mới là đầu mùa xuân, hồ nước còn chưa tan băng, mặt hồ vẫn đóng. Sẽ không có ma thú gì hoạt động bên hòa. Nhưng mùa hè lại không giống nữa, mùa hè ở nơi đó quả thực chính là nơi ma thú tụ tập! Gặp quỷ... ta từng nghe nói có vài dong binh đoàn, cả trăm ... cả trăm người bị ma thú tập kích ở bên cạnh hồ! Cả đoàn người đều chết cả ở đó. Vì thế, cũng vì mùa này ta mới dám tới đó, nếu thay đổi là mùa hè ta nhất định sẽ cách thật xa."

Bái Nhân Lí Hi nói xong, liếc mắt nhìn Đỗ Duy: "Thế nào? Ma pháp sư các hạ? Giao dịch của ta rất đơn giản. Ta và người của ta đem hai người đi tới hồ nước kia, còn đem phần bản đồ này tặng cho người... mặc dù phía bắc hồ ta chưa đi qua nhưng mấy năm nay sưu tập cũng không ít tư liệu, đều là vài cường giả từng đi qua phía bắc hồ truyền tới tin tức. Đây đã tốn không ít tiền của ta mới sưu tập được a! Các điểm đánh dấu trên bản đồ này đều là địa hình phía bắc của Đại VIên Hồ, ít nhất cũng là ba ngày đi đường."

Đỗ Duy nhìn Bái Nhân Lí Hi: "Đoàn trưởng tôn kính tiên sinh... ta rất tò mò, ngài đã không định lên phía bắc hồ vậy vì sao phải sưu tập các tư liệu về phương bắc đó vậy?"

Bái Nhân Lí Hi trong ánh mắt lộ ra một tia cảm khái, vẻ mặt hắn rất chân thành, cũng rất nghiêm túc: "Ma pháp sư các hạ, xin ngài nhớ kĩ, ta là một mạo hiểm giả!"

Lúc hắn nói những lời này, vẻ mặt thậm chí còn có chút thành kính.

"Ta là một mạo hiểm giả! Mặc dù... ta bây giờ sống bằng nghề dong binh, ta nhờ vào các mạo hiểm giả trong băng phong rừng rậm lấy được một ít lợi ích... nhưng mà, ta không phải là một thương nhân đầy người là mùi tiền thối! Trong tim ta chảy dòng máu của một mạo hiểm giả!" Bái Nhân Lí HI trầm giọng nói: "Ta đã ở trong địa phương này mạo hiểm nửa đời người rồi, khi còn trẻ, nghe được truyền thuyết này ta đều luôn luôn muốn biết phía bắc băng phong rừng rậm này rốt cuộc hình dạng ra sao... mặc dù ta biết thực lực ta không được coi là cường giả . Mà bây giờ thủ hạ ta đã có một đám người, ta phải chịu trách nhiệm về họ! Nhưng ta cũng có giấc mộng của chính mình! Giấc mộng của ta là... tương lai. Khi ta già rồi, lúc nghỉ hưu rồi, ta sẽ không làm cái chức đoàn trưởng này nữa, người của ta sẽ được trao cho người đứng đầu mới. Lúc đó, ta một người không có trách nhiệm gì, ta sẽ chuẩn bị vượt qua cái hồ nước kia, tới phía bắc để nhìn xem! Cả đời ta đều đi quanh cái địa phương này rồi! Tương lai nếu ta khi ta đã già mà vẫn chưa nhìn thấy phương bắc có hình dáng gì, ta sẽ chết không nhắm mắt! Ta sưu tập những tư liệu này chính là để chuẩn bị cho sau này! Ta đã chuẩn bị sẵn cho lúc đó, một người ra đi. Ta còn chuẩn bị sẵn cho cái chết của mình! Cứ cho rằng ta chết đi, ít nhất trước khi lâm tử cũng phải biết phương bắc rốt cuộc trông như thế nào... chết ở đó, ta coi như đã hoàn thành số mệnh của một mạo hiểm giả!'

Nói đến đây, Bái Nhân Lí Hi nói ra một câu khiến Đỗ Duy phải kính trọng:

"Thân là một mạo hiểm giả nếu già chết ở trên giường, đó mới chính là một loại sỉ nhục! Thân là một mạo hiểm giả chính thức, nên chọn cho mình cái chết ở trên đường!"

Đỗ Duy hít sâu, ngữ khí của hắn không khỏi tăng thêm vài phần tôn trọng: "Đoàn trưởng tôn kính các hạ, ngài đáp ứng hướng đạo cho chúng ta, lại tặng cho chúng ta bản đồ này.. vậy ngài cần gì ở chúng ta.?"

"Rất đơn giản." Bái Nhân Lí Hi cười cười: "Ta chỉ có hai điều kiện. Đệ nhất, trên lộ trình chúng ta đi nếu gặp phải phiền toái gì, tỷ như bị người khác hoặc là ma thú tập kích. Thì ngài, ma pháp sư các hạ, xin đứng ở bên chúng ta, lúc đó, chúng ta cần tới sự trợ giúp của một ma pháp sư."

"Không có chuyện gì." Đỗ Duy lập tức trả lời: "Đã đi cùng đường đều là đồng bạn rồi, đây là chuyện đương nhiên."

"Cám ơn, điều kiện thứ hai của ta là... nếu ngài hoàn thành lần mạo hiểm này, có thể trở về được...xin lỗi vì ta đã dùng lời nói không cát lành. Nhưng cũng xin khuyên ngài lần cuối, phương bắc rất nguy hiểm!" Nhìn Đỗ Duy không tiếp thụ lời khuyên của mình, Đoàn trưởng thở dài: "Vậy... nếu ngài có thể trở về, ta nghĩ, ngài sẽ là ma pháp sư lợi hại nhất ta từng gặp... ngài còn trẻ như vậy! Ngoại trừ thiên tài ra ta không còn từ ngữ nào để hình dung được nữa. Ta tin tưởng rằng tương lai, ngài nhất định sẽ trở thành một cường giả nổi danh trên đại lục. Nếu có một ngày như vậy, ta hy vọng ngài có thể nhớ tới cái tên Tuyết Lang Dong Binh Đoàn... ta mạo muội yêu cầu ngài hãy nhớ tới trong băng phong rừng rậm, tuyết lang dong binh đoàn đã từng trợ giúp ngài. Vì phần nhân tình này, rất mong trong lúc thích hợp, ngài thuận tiện hãy nhắc tới cái tên này, chỉ cần như vậy là đủ."

Một đoàn trưởng rất tinh minh!

Đỗ Duy đối với vị đoàn trưởng này càng thêm vài phần kính trọng!

Nếu vừa rồi ngôn từ trong đoạn "số mệnh của mạo hiểm giả." khiến hắn trông giống như một người lý tưởng chủ nghĩa ... thì phần giao dịch tiếp theo cũng cho thấy vị đoàn trưởng này rất có ánh mắt nhìn xa trông rộng!

Sự tình này đối với bọn họ mà nói cũng không có hao hụt gì... bọn họ vốn muốn tới Đại Viên Hồ, với đội ngũ hơn một trăm người, thuận tay đem thêm hai người cũng không hao phí gì cả. Thêm nữa là trên đường lại có thêm một vị ma pháp sư.

Ngoài cái này ra, còn lại là phần bản đồ kia... bản đồ là tự tay đoàn trưởng làm ra, hắn mặc dù đưa cho Đỗ Duy nhưng tự mình lúc nào cũng có thể vẽ lại một bản nữa. Cái này đối với hắn không có tổn thất gì.

Mà những cái này, lại đổi được một phần nhân tình của một vị ma pháp sư!

Trên la lan đại lục, ma pháp sư còn trân quý hơn cả vàng bạc. Đặc biệt là các ma pháp sư lợi hại. Vị đoàn trưởng này tính toán rất thông minh, Đỗ Duy còn trẻ như vậy đã trở thành một ma pháp sư. Tiền đồ của hắn khẳng định là vô cùng quanh vinh... chỉ cần hắn có thể sống trở về, sẽ khiến Tuyết Lang Dong Binh Đoàn không tổn hao gì lại có thể kết hạ hữu nghị với một vị đại ma pháp sư tương lai!

Có thể chỉ nhìn tới tương lai, có thể tìm được sự giúp đỡ của một vị đại ma pháp sư... một lý tưởng chủ nghĩa giả, cũng không thiếu giảo hoạt a.

Đây là đánh giá của Đỗ Duy đối với Bái Nhân Lí Hi.

---- Một đêm không có chuyện gì.

Sáng sớm ngày thứ hai, lúc Đỗ Duy chui ra khỏi lều tuyết lang dong binh đoàn đã chuẩn bị xuất phát rồi. Một ít dũng sĩ không sợ lạnh còn dùng tuyết để lau rửa thân thể, còn có cả người cầm chủy thủ dè dặt cạo râu. Những chàng trai đã quen với kiếp sống mạo hiểm này, mỗi người đều mang một khí chất bưu hãn trong mình. Cuối cùng, dùng mười phần 'trung khí', kêu gọi đồng bạn đi ra.

Đạt Đạt Ni Nhĩ có chút ủ rũ.

Sau sự giới thiệu hôm qua của Bái Nhân Lí Hi đoàn trưởng về băng phong rừng rậm, Đạt Đạt Ni Nhĩ rất rõ rằng bằng vào thực lực của mình muốn tìm thấy Kim Nhãn Mãng là rất ít khả năng. Cứ cho thêm vào vị tiểu ma pháp sư Harry Porter kia, có lẽ cũng không đủ.

Đỗ Duy ngược lại an ủi vị võ sĩ trung thành nhà Lí Tư Đặc này vài câu, sau đó đi theo Tuyết Lang Dong Binh Đoàn ra đi.

Tuyết Lang Dong Binh Đoàn đi rất chậm, chung quanh còn tản ra hai tiểu đội dò đường. Buổi chiều, Đỗ Duy cũng đã tận mắt được chứng kiến quá trình săn thú của binh đoàn.

Đội tìm tòi đã tìm thấy một cái động của ma thú. Một gốc đại thụ chọc trời bị đào không, một con gấu trắng khổng lồ toàn thân trắng tinh đang ở bên trong ngủ đông.

Đây là một con "Tuyết hùng bào hao" ( tuyết hùng gầm thét) Con ma thú này thể tích to gấp đôi một con gấu tuyết bình thường, hình dáng thì rất giống với loại gấu bắc cực tại tiền thế Đỗ Duy. Bất quá loại tuyết hùng bào hao này có thể phát ra một loại ma pháp công kích: Tiếng gầm rú của nó có thể cuộn lên một cơn lốc nhỏ!

Tuyết Lang dong binh đoàn tựa hồ rất thành thục đối phó với loại ma thú này. Mười mấy võ sĩ vạm vỡ dùng dây buộc mình và đồng bạn cùng một chỗ, sau đó đốt một nhánh cây vứt vào trong động gấu, bức nó chạy ra. Sau đó dùng cung tiễn từ xa tập kích nó.

Cự hùng gào thét tạo nên một cơn lốc, đương trường cuốn hai đại hán lên giữa không trung! Bất quá bọn họ cùng đồng bạn được cột cùng một chỗ nên mặc dù ngã có thảm một chút lại thêm mặt tuyết rất dày nên không bị trọng thương. Chỉ là một gã xui xẻo dập mông vào một tảng đá phủ tuyết nên bị thương một chút.

Đám dong binh dùng một tấm lưới lớn bao trùm con gấu, sau đó chia làm bốn phương tám hướng , mỗi bên có hơn chục đại hán dùng sức giữ chặt.

Cuosoi cùng, đoàn trưởng Bái Nhân Lí Hi cầm trong tay một thanh cự phủ, đứng cắch cự hùng tầm mười lăm bước, đấu khí nhấp nháy, rất nhanh phi cự phủ tới!

Trong màn đấu khí màu bạc, một búa của vị đoàn trưởng này đã chia đầu cự hùng thành hai nửa!

Đỗ Duy nhìn cũng không khỏi kinh ngạc!

Vũ kĩ của vị đoàn trưởng này quả nhiên lợi hại! Một trong tam kiệt dong binh phương bắc quả nhiên có thực lực!

Đỗ Duy trong lòng so sánh những cao thủ vũ kĩ mình gặp qua, phát hiện kể cả là kỵ sĩ La Bá Đặc hay là vị thị vệ trưởng A Nhĩ Tháp kiếm sĩ, có lẽ cũng không bằng được Bái Nhân Lí Hi này.

Người khá hơn có lẽ chỉ có Kiều An Na mà thôi.

Trong tiếng hoan hô của đám Dong Binh, mọi người tiến đến đem thi thể cự hùng trở về, một vị đội trưởng thuần thục dùng chủy thủ rạch bụng con gấu, lấy ra mật gấu, sau đó lấy ma hạch ở trong đầu nó, cất đi.

Còn lại, ba binh lính rất nhanh chia con gấu ra thành nhiều mảng, phân cho đám lính bê về.

Một ngày sau, tràng diện như thế này Đỗ Duy có thể thấy được bốn năm lần. Tuyết lang dong binh đoàn còn săn được hai con Băng Tuyết Ma Lang, nhưng đáng tiếc, trong lúc săn một con ma lang, một dong binh đã bị móng vuốt của nó cào rách bụng, lòi cả ruột gan ra ngoài!

"Đây là cuộc sống của mạo hiểm giả. Mỗi ngày đều có nguy hiểm, đều có người phải hy sinh." Đạt Đạt Ni Nhĩ khẽ nói với Đỗ Duy: "Năm đó ta cũng phải trải qua cuộc sống này, bất quá sau đó ta lựa chọn rời đi."

Đám dong binh đối với đồng bạn vừa chết cũng chỉ thoáng tỏ một chút bi ai, sau đó chôn thi thể hắn, tiếp tục ngẩng đầu bước đi....

Buổi tối, mọi người được một bữa no thịt ma lang, bất quá, trong lúc uống rượu ấm thân, Đỗ Duy cũng nhận ra một việc nhỏ.

Mười mấy dong binh ngồi ở bên ngoài đám lửa trại thủy chugn không chạm tới bì rượu kia.

"Đó là những người gác đem." Đoàn trưởng thấy ánh mắt nghi hoặc của Đỗ Duy, nói: "Người gác đêm phải bảo trì tinh thần tỉnh táo một trăm phần trăm! Ở trong địa phương kiểu này, nếu người gác đêm có chút sơ xót có thể toàn đội ngũ sẽ phải xong đời! Vì thế, người gác đêm bị cấm tuyệt uống rượu! Nhưng ngày hôm sau họ cũng được thưởng gấp đôi phần rượu, chiến lợi phẩm hôm sau cũng có nhiều hơn một chút."

Đoàn trưởng nói tới đây, trầm giọng bổ sung một câu: "Đương nhiên, nếu lúc đó bọn họ còn có thể sống trở về."

Nghe được những lời này, Đỗ Duy nhìn những binh lính gác đêm kia đang hâm mộ nhìn đồng bạn mình uống rượu,... trong ánh mắt hắn thêm một tia kính ý.

Bạn đang đọc Ác Ma Pháp Tắc của Khiêu Vũ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự