Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Chương 5

Bạn đang đọc 10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim của Sarah MacLean

Phiên bản Dịch · 4870 chữ · khoảng 17 phút đọc

Lần cuối cùng Nick phải chờ đợi một người phụ nữ, là khi anh bị giam trong một nhà tù Thổ Nhĩ Kỳ. Anh ngờ rằng mình sẽ phải rơi vào một hoàn cảnh tương tự như vậy ở Yorkshire, nhưng, anh không thích tiếp tục chờ đợi.

Bên ngoài.

Chờ một cô gái điên.

Dù là đáng yêu đến thế nào.

Người giữ ngựa đã biến mất, cùng những con ngựa Nick và Rock bị bỏ lại trên ngưỡng cửa của dinh thự lâu hơn mức có thể chấp nhận được. Không phải là do Nick có mong đợi thích đáng mỏng manh nào đối với Townsend Park. Rõ ràng là trong khi ngài bá tước gây ra vô số vụ bê bối ở London, thì gia đình ông ấy chuyển đến vùng nông thôn. Hoàn toàn tránh xa phiền toái từ những kẻ độc mồm.

Cuối cùng thì, cả hai buộc phải vứt bỏ cách cư xử lịch thiệp theo gió cho xong và ngồi trên những bậc thềm lớn bằng đá, chờ đợi ai đó đến và đón họ.

Và, khi Nick nổi đóa, Rock càng cảm thấy hứng thú.

“Tôi rút lại tuyên bố lúc trước về Yorshire”, anh chàng Thổ Nhĩ Kỳ nói, dựa vào lan can đá, tay nghịch một cọng cỏ. “Nó diễn biến theo chiều hướng tốt hơn, cậu không nghĩ thế sao?”

“Có lẽ cậu thích sống ở đây? Tại một vùng xứ đạo có nhiều điều kỳ quái?”

Rock cười cợt trước giọng cáu kỉnh của Nick. “Thật không may, dường như Yorshire đã cướp đi sự hài hước đáng yêu của cậu.”

“Đúng, ngồi ngoài cửa nửa ngày trời để chờ một cô gái không cần giúp đỡ, mà rất có thể cô ta đã tưởng tượng ra một bộ sưu tập đồ cổ tuyệt vời. Tôi nghĩ chúng ta nên đi thôi.”

“Năm bảng Anh cho diều đó là thật.”

Nick nhìn Rock bằng đôi mắt xanh đầy lạnh lùng. “Mười bảng.”

“Mười bảng cho việc chúng ta sẽ ở lại để lập danh sách về bộ sưu tập.”

Đúng lúc đó, cánh cửa mở ra, để lộ diện một quý cô Isabel mặt hơi đỏ trong chiếc váy mặc hàng ngày bằng vải muxolin xám. Mái tóc của nàng đã lại mượt mà hoàn hảo và lúc này nàng là chân dung của các quý cô bình tĩnh và quyết đoán.

Nick ngước lên nhìn nàng, ngay lập tức đánh giá dáng người cao ráo và thướt tha của nàng. Nàng cao, yểu điệu và lộng lẫy.

Dường như việc anh ngồi trên các bậc cầu thang một cách thảm hại suốt nửa ngày trời không còn là chuyện quan trọng nữa.

Nick đứng lên, Rock ngay bên cạnh anh khi Isabel nói, “Thưa các ngài”, nàng mỉm cười chào đón khi một người hầu trẻ mở hết cánh cửa lớn. “Hãy tha thứ cho tôi để các ngài phải chờ.”

Cả lời nói và thái độ của nàng hoàn toàn bình tĩnh do đó không ai có thể đoán rằng họ vừa có một cuộc nói chuyện qua mép mái nhà.

Nàng nhẹ nhàng bước sang một bên, để có lối trống cho họ bước vào.

Ngay khi vào bên trong, Nick cảm nhận được sự yên tĩnh của ngôi nhà, ánh sáng trong tiền sảnh lờ mờ, mặt trước của dinh thự đã bị ánh chiều muộn bao phủ.

Không có dấu hiệu nào của cậu bé đã có mặt tại cửa lúc đầu, thay vào đó là một cô gái đứng ở chân cầu thang cũng mặc trang phục tang chế. Nick dừng lại một chút, xem xét cô gái đó. Cô ta có mái tóc vàng mềm mượt, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt nhìn xuống, hoàn toàn khác quý cô Isabel.

Có thể cô ấy là họ hàng với Townsend chăng?

Chú ý đến sự chăm chú của Nick, Isabel tiến lại gần và nói. “Lara, chị trân trọng giới thiệu với em ngài Nicholas St. John và anh Durukhan? Ngài Nicholas, anh Durukhan, em họ của tôi, cô Lara Caldwell.”

“Cô Caldwell”, Nick nhẹ khom lưng cúi chào trước khi Rock bước tới.

Lara tròn mắt trước cơ thể của Rock, thậm chí Rock còn mỉm cười ấm áp và cầm tay cô lịch sự chào, “Cô Caldwell, rất hân hạnh được làm quen với nàng”. Đôi mắt chàng nấn ná trên khuôn mặt Lara khi Nick quay về phía Isabel.

“Cậu bé đâu rồi?”

“Thưa ngài?”

“Cậu bé. Người đã trả lời ta lúc đầu.”

“Ý ngài là Jame - em trai tôi - bá tước Reddich, có lẽ tôi nên gọi cậu ấy.” Nick ngắm đôi má ửng hồng của Isabel. “Cậu bé… đang học cùng với gia sư. Tôi phải xin lỗi một lần nữa vì cách cư xử có chút… kỳ dị… của chúng tôi. Ngài thấy đấy, nhà chúng tôi hiện tại không mong đón khách, chúng tôi hiếm khi có khách và ngài làm Jame hoảng…”

Rock quay sang nhìn Nick ngạc nhiên trước lời giải thích lộn xộn của Isabel. Cô gái này không thoải mái khi họ xuất hiện trong ngôi nhà này, điều đó quá rõ ràng.

“…và vài người hầu được tự do vào chiều nay”, nàng vội kết thúc.

“Trong khi nàng học các kiến thức cơ bản của việc sửa mái nhà.”

“Chính xác.” Isabel cười e thẹn và anh bị dụ dỗ bởi sự thay đổi bất ngờ của nàng. Nàng thật xinh đẹp.

Khi anh đáp lại, nụ cười đó biến mất ngay. “Tôi sẽ đưa ngài đi xem bộ sưu tập đá cẩm thạch, thưa ngài? Tôi không dám giữ ngài quá lâu ở đây, đặc biệt khi ngài lên kế hoạch rời Yorkshire bất cứ lúc nào.”

Lời nói của nàng là một thông điệp khá rõ ràng, điều mà Nick không muốn đáp ứng. “Không hẳn thế. Trên thực tế, Rock chỉ vừa nói trang viên này mới hấp dẫn làm sao, chúng tôi có thể ở lại đây một lát. Vì vậy chúng tôi có thể dành cả buổi chiều hôm nay để ở đây.”

“Ồ”, nàng nói và anh cảm nhận được sự thất vọng trong giọng nàng.

Nàng muốn anh rời đi.

Tại sao?

Điều này khiến anh suy nghĩ.

Nick liếc nhìn, gần đó anh thấy một cánh cửa khép hờ và được bảo vệ bởi hai người hầu, một người cao và gầy, một người lùn và béo. Nick nhìn qua khe hổng giữa cánh cửa và khung cửa, mắt anh lướt dọc qua đó. Đủ để anh chắc chắn rằng, cách mặt đất khoảng một mét hai, có một khôn mặt nhỏ bé đang lấp ló nhìn anh bằng đôi mắt to tròn. Đó là cậu bé ban nãy.

Anh không thể ngăn chính bản thân. Anh nháy mắt với cậu bé và được đáp lại bởi một tiếng thở hổn hển phát ra từ không gian yên tĩnh đó trước khi anh đi, cánh cửa bị giật mạnh và vang lên tiếng hét hoảng loạn của một đứa trẻ.

Isabel không hề nao núng khi cánh cửa đột nhiên đóng sầm lại, thay vào đó lướt đi nhẹ nhàng dẫn họ lên cầu thang. “Hãy theo tôi. Tôi rất vui giới thiệu với ngài bộ sưu tập đá cẩm thạch này.”

Họ bước lên các bậc cầu thang lớn bằng đá lên tầng trên trong im lặng. Nick để ý vẻ nghiêm trang tĩnh mịch của ngôi nhà đã lâu không được trang trí gì trong hơn một thập kỷ qua. Ánh sáng được giữ ở mức tối thiểu, hành lang tối tăm không thấy bóng dáng của người hầu và hầu hết các cánh cửa đều đóng, cho thấy căn phòng phía sau chúng hiếm khi được sử dụng.

Khi nàng dẫn họ đi dọc theo một hành lang dài và hẹp, Nick hỏi, “Tôi muốn biết quý cô Isabel, tại sao nàng sửa mái nhà?”

Nàng đi trước anh, đầu hơi quay lại khi nghe thấy câu hỏi. Sau một lúc ngập ngừng nàng trả lời, “Nó bị dột”.

Cô gái này đang thách thức sự kiên nhẫn của một vị thánh. Chắc chắn vậy.

Anh chờ nàng nói thêm. Nhưng mãi không thấy gì, anh nói, “Ta nghĩ đó là lý do thích hợp nhất để sửa một mái nhà”.

Anh lờ đi âm thanh phát ra từ Rock, sự pha trộn giữa tiếng cười và sự kiềm chế.

Khi đi đến môt góc xa của ngôi nhà, Nick cảm nhận được một mùi vị khó chịu quen thuộc - giống như mùi ẩm mốc khiến anh liên tưởng đến những khám phá tốt nhất. Lúc nàng mở cánh cửa gần phía cuối hành lang và ra hiệu họ bước vào, các tia nắng mặt trời tràn qua ô cửa làm anh ngạc nhiên.

Isabel lùi lại, để anh bước vào căn phòng lớn, một không gian cân đối kết hợp hoàn hảo với trần nhà cao, tường có rất nhiều cửa sổ lớn mà từ đó có thể quan sát được không gian bên ngoài dinh thự. Các ô cửa không sử dụng bất kỳ vật liệu gì để che đậy, nên ánh chiều tà trực tiếp chiếu vào phòng và có hàng tá bức tượng, với những kích thước và hình dạng khác nhau, được che phủ bằng một lớp vải bám đầy bụi.

Đột nhiên Nick cảm thấy vô cùng hứng thú khi được nhìn thấy bên trong căn phòng, đôi tay anh ngứa ngáy muốn bỏ những tấm vải bao phủ - để khám phá kho báu chúng che giấu. Anh dừng lại vài bước, quay người lại nhìn Isabel. “Nàng đã không cường điệu”.

Isabel mỉm cười và khi nàng nói, anh có thể cảm nhận niềm tự hào trong đó. “Có một căn phòng khác, giống hệt với căn phòng này, bên kia hành lang. Ngài chắc chắn cũng muốn xem nó thôi.”

Sự ngạc nhiên của Nick quá rõ ràng. “Có lẽ cô Caldwell có thể mở căn phòng đó cho Rock trong khi nàng cho ta biết thêm về các bức tượng này?”

Sau giây lát chần chừ, Isabel gật đầu đồng ý với cô em họ và hai người đó rời khỏi phòng, để cửa mở rộng. Nàng mở một bức tượng gần đó và Nick quan sát, đôi mắt xanh dõi theo chuyển động của nàng khi nàng kéo tấm vải sang một bên, lộ ra một bức tượng khỏa thân cao bằng cẩm thạch.

Anh tiến tới bức tượng, xem xét một lúc lâu trước khi bàn tay lướt theo đường cong cánh tay của bức tượng. Khi anh nói giọng đầy ngưỡng mộ. “Cô ấy tuyệt đẹp.”

Isabel nghiêng đầu sang một bên, đánh giá bức tượng cẩm thạch. “Cô ấy tuyệt vời, phải không ạ?”

Lời nói tôn kính của nàng làm ảnh hưởng tới việc kiểm tra của anh. Anh quay sang nàng, chú ý vào cái cách nhìn bức tượng - với cái gì đó giống như khao khát. “Quan trọng hơn, cô ấy có thật.”

Nàng ngước lên ánh mắt sắc bén, “Ngài đã nghi ngờ sao?”

“Không phải ta ngày nào cũng tình cờ gặp một cô gái tự nhận mình có một bộ sưu tập đá cẩm thạch như thế này”. Anh cầm một góc của tấm vải bên cạnh, “Ta có thể không?” Khi nàng gật đầu, anh kéo tấm vải xuống, một bức tượng khác xuất hiện, là một chiến binh, trên tay cầm một thanh giáo, đi săn. Anh chậm rãi lắc đầu. “Không phải lúc nào ta cũng có thể tình cờ gặp một cô gái thực sự sở hữu một bộ sưu tập đá cẩm thạch như thế này.”

Nàng mỉm cười khi bỏ tấm vải che của một bức tượng thiên thần có cánh. “Tôi rất vui khi biết rằng cuộc gặp mặt của chúng ta làm ngài cảm thấy hứng thú.”

Anh dừng lại trước bức tượng không bị che phủ khác, bắt gặp ánh mắt nàng. “Ngay cả khi không có bộ sưu tập này, quý cô Isabel, ta nghĩ chúng ta vẫn khó quên được buổi gặp mặt như vậy.”

Má nàng ửng hồng thích thú. “Tôi cho rằng, tôi nên thừa nhận sự thật, thưa ngài. Đúng là, ngài đã cứu sống tôi. Tôi nợ ngài một lời cảm ơn.”

Nick lướt tay trên bức tượng bán thân của Dionysius, được chế tác một cách hoàn hảo, các ngón tay mân mê theo đường cắt gọt phức tạp của chiếc vòng lá nho bao quanh đầu tượng. “Cho phép tôi tiếp cận bộ sưu tập này quả là một khởi đầu tuyệt vời để đáp lại món nợ đó.” Anh lại nhìn nàng. “Che giấu chúng là một sự mất mát”.

Isabel dừng lại và khi nàng lên tiếng, trong giọng nói chứa một áp lực mà anh không thích. “Điều đó sẽ sớm được khắc phục, nhờ ngài.” Isabel mỉm cười buồn. “Ngay khi ngài định giá chúng xong, những bức tượng cẩm thạch này sẽ được bán.”

Mắt anh mở to. “Nàng không thể bán những bức tượng này.”

Isabel bỏ một tấm mạng che phủ một bức tượng lớn đặc biệt tuyệt vời. “Tôi có thể thưa ngài. Như ngài biết đấy, ở đây không tốt cho chúng, có quá nhiều bụi. Chúng phải được bán.”

“Bộ sưu tập này có ý nghĩa với nàng hơn là về mặt tiền nong.” Anh có thể nhận ra niềm tự hào của nàng dành cho bộ sưu tập đó.

Vai của nàng căng ra trước câu nói của anh. Khi nàng quay lại, Nick nhận thấy đôi mắt Isabel thấp thoáng nước mắt. Nàng hít sâu. “Chắc chắn, thưa ngài Nicholas, tôi sẽ không bán bộ sưu tập nếu …” Anh cảm nhận được điều gì đó trong sự im lặng. “Nếu như tôi thấy rằng chúng được bảo quản tốt ở đây.” Nàng chỉ tay theo đường chân của những bức tượng. “Ngài sẽ mất bao lâu để định giá chúng?”

Nếu anh nghĩ đến công việc nàng yêu cầu sẽ chưa mất đến một tuần, nhưng anh sẽ nói dối nàng để dành thêm nhiều thời gian, để xem xét hành động của nàng. Nhưng việc nói dối là không cần thiết.

“Vài bức tượng đá cẩm thạch này dễ dàng xác định hơn những bức tượng khác”, anh nói một cách cẩn thận, nhìn xung quanh khắp căn phòng, “Tối thiểu là hai tuần. Có lẽ lâu hơn.”

“Hai tuần!” Sự thất vọng hiện trên đôi mắt nàng.

“Ta biết nàng muốn thoát khỏi ta sớm hơn.”

Nàng chăm chú nhìn vào anh và dường như có chút thoải mái khi nhìn nụ cười của anh. “Không phải… chỉ là thời gian. Tôi hy vọng bán được những bức tượng này trong khoảng thời gian ngắn hơn hai tuần.”

“Không thể được. Ngay cả nhà khảo cổ học tốt nhất cũng không thể đáp ứng mục tiêu đó được.”

“Tôi xin lỗi, thưa ngài. Tôi biết chắc ngài là nhà khảo cổ học tốt nhất.”

Những lời vàng ngọc đó làm Nick sửng sốt, anh cười, ngạc nhiên và thích thú trước sự trêu chọc của nàng, bất ngờ trước một cô gái mang trên vai một gánh nặng không kể xiết.

Nick lại gần, tuy nhiên, có quá nhiều điều bí ẩn xung quanh quý cô Isabel.

“Và mất ít nhất một tháng để nàng có thể định giá phù hợp cho nó.”

“Tôi không có một tháng.”

“Có thể lâu hơn, sáu tuần.”

“Chắc chắn tôi không có sáu tuần.” Isabel hoàn toàn khẳng định.

Tình hình ngày càng trở nên kỳ lạ.

Bộ sưu tập này đủ giá trị để thu hút anh, nhưng bây giờ, khi nhìn thấy sự lo lắng tràn ngập trong mắt nàng, anh biết rằng không đơn giản chỉ có bộ sưu tập đá cẩm thạch giữ anh ở lại Yorkshire.

Anh muốn biết tất cả các bí mật của nàng.

Và nàng đã mang đến cho anh một thách thức hoàn hảo để khám phá chúng.

Họ đang đứng gần nhau và Nick cố ý bước về phía nàng, đẩy nàng lùi sát bức tượng. Đôi mắt nàng mở to và anh cảm thấy thích sự ngạc nhiên đó. “Hai tuần”, anh thì thầm. “Và sau khi xong việc, ta sẽ giúp nàng bán chúng.”

“Cám ơn ngài.” Nàng nhẹ nhàng nói, “Tôi rất lấy làm xin lỗi về việc tôi không cách nào đáp lại ân huệ của ngài.”

“Ta chắc chắn chúng ta có thể thực hiện bằng hình thức thanh toán dịch vụ của riêng ta.”

Lời nói nhỏ nhẹ như đang trêu chọc, nhưng Isabel lập tức phòng bị. “Chúng ta có thể sao?”

Có ai đó đã làm tổn thương nàng.

Ý nghĩ đó làm anh bực mình, các cơ bắp của Nick trở nên cứng nhắc khi anh thắc mắc đó là ai. Và như thế nào.

Anh quay đi, cố gắng giữ giọng điệu bông đùa. “Ta có thể đề xuất một trò chơi không?”

“Một trò chơi?”

“Cho mỗi một bức tượng ta định giá, nàng phải kể cho ta chuyện gì đó về Townsend Park. Và cuộc đời của nàng ở đây.”

Isabel im lặng khi cân nhắc lời đề nghị của anh, sự im lặng kéo dài quá lâu đủ để anh tin rằng nàng không thể trả lời. Anh nghe thấy tiếng nàng hít thở sâu và quay sang, nhìn vào mắt nàng. Anh chìm vào đôi mắt màu gỗ gụ sâu thẳm, rất riêng tư và đầy do dự. Có quá nhiều bí mật được che giấu ở đó - quá nhiều điều anh muốn khám phá. Truyền thuyết Khazar - anh không thể rời đi mà chưa khám phá những điều bí ẩn.

Điều gì có thể mở những bí mật này? Để thấy nàng từ bỏ sự tự vệ của mình?

Một hình ảnh lóe lên, nhanh và mãnh liệt - Isabel, đầu ngả ra sau trong niềm đam mê, cởi mở và không phòng bị, cơ thể nàng mềm mại nằm bên kia giường, chờ đợi anh. Áp lực của cái nhìn kéo anh quay trở lại hiện tại, tránh xa nàng, đến một khoảng cách an toàn hơn.

Anh chỉ vào bức tượng bán thân gần đó. “Đó là Medusa.”

Isabel bật cười ngắn. “Đúng vậy. Thậm chí tôi cũng có thể nhận ra cô ấy. Ngài không thể yêu cầu tôi chia sẻ những bí mật của tôi liên quan đến điều đó.”

“Ta không nói chúng phải có bí mật”, anh trêu chọc, “Tuy nhiên nếu nàng tiết lộ những thông tin có giá trị, thì bức tượng này vẫn là Medusa, một phiến đá cẩm thạch màu đen, có khả năng đến từ Livadeia. Quan trong hơn, đó là Medusa sau khi cô ấy bị Perseus chặt đầu và trước khi nó được đặt vào giữa tấm khiên của Athena.”

“Làm sao ngài biết vậy?”

Anh ra hiệu nàng nên di chuyển gần bức tượng hơn. Chỉ vào một vết lõm nhỏ nơi mà đầu của một con rắn độc đang nuốt cái đuôi của một con khác, anh nói, “Nhìn kỹ này. Nàng thấy gì?”

Nàng cúi gần hơn, chăm chú nhìn vào một góc khuất, “Lông chim!”

“Không phải là lông chim vớ vẩn. Chiếc lông từ đôi cánh Pegasus, Người đã được sinh ra từ dòng máu chảy ra trên thanh gươm của Perseus.”

Nàng mở tròn mắt quay sang anh và cố tình không tỏ ra khoe khoang. “Tôi đã nhìn bức tượng này hàng chục lần nhưng chưa từng nhìn thấy nó. Ngài đúng là giỏi nhất.”

Anh nghiêng đầu. “Theo đúng nghĩa, nàng nợ ta tiền thanh toán, thưa quý cô.”

Isabel cắn nhẹ môi dưới. “Được rồi. Tôi sẽ kể cho ngài về bộ sưu tập.”

“Một khởi đầu tuyệt vời.”

Nàng dừng lại một lúc lâu và Nick nghĩ nàng có thể thay đổi ý kiến. Cuối cùng khi nàng nói, nhìn từ bức tượng này đến bức tượng khác, lạc đi trong suy nghĩ của mình. “Cha tôi đã thắng chúng từ một tên buôn lậu người Pháp trong một trò cá cược.”

Trải qua nhiều năm kinh nghiệm anh biết mình không nên lên tiếng và nàng im lặng trầm ngâm. “Vào những ngày đầu khi chiến tranh xảy ra. Cha tôi đã là một tay cờ bạc lâu năm. Ông ấy đánh cược mọi thứ tiền, người hầu, các ngôi nhà,…”, nàng dừng lại trong chốc lát, lạc trong suy nghĩ, sau đó buộc mình trở về và tiếp tục. “Trải qua nhiều tuần, chúng tôi không gặp ông ấy, đến một ngày, ông ấy trở về, đứng trên bậc cửa, với một chiếc giỏ có những con chó trên tay, hoặc một chiếc xe song mã mới. Ông ấy tặng những thứ này cho mẹ tôi như một món quà cách ba ngày sau khi tôi lên bảy tuổi.”

Còn có nhiều điều khác về câu chuyện đó. Anh chắc chắn.

“Và bà ấy đưa chúng cho nàng”, anh gợi chuyện.

Nàng gật đầu, một cách cứng nhắc, hai môi nàng mím chặt thành một đường mỏng, “Bà ấy đã làm thế. Chúng là của tôi.”

Có điều gì đó trong từ của tôi đã đánh vào nhận thứ của anh. Đây là một cô gái hết sức quan tâm đến những cái thuộc về cô ấy.

“Nàng không muốn bộ sưu tập này”, anh nói. Điều đó quá rõ ràng.

Câu nói của anh kéo nàng quay lại nơi bắt đầu. Sự im lặng kéo dài giữa họ và anh nghĩ nàng không thể trả lời. Và rồi nàng nói, đầy xúc động. “Không.”

“Vậy… tại sao?”

Nàng mỉm cười nhưng không đùa cợt. “Đôi khi, thưa ngài, chúng ta phải làm những điều mà chúng ta không muốn.”

Nàng hít thở sâu và anh chú ý sức lôi cuốn của vạt áo bao quanh ngực nàng. Cảm giác tội lỗi rộn ràng trong anh, anh quay đi, nhìn vào bức tượng gần đó, cao hơn các bức tượng khác. Anh chợt nhận ra và anh cười khan một tiếng.

“Có điều gì thú vị à?”

“Bức tượng đó. Nàng có biết cô ấy là ai không?”

Isabel quay lại, xem xét bức tượng khỏa thân, một bàn tay đặt lên ngực nàng thư thể có thể che giấu đi sự lung túng của mình khi nhìn thấy bức tượng khỏa thân. Chăm chú nhìn đường cong xương sống bức tượng, cảm giác thanh thản trên khuôn mặt bức tượng, một chân có đeo một vòng hoa hồng, Isabel lắc đầu.“Không”.

“Cô ấy là Voluptas. Con gái của Cupid và Psyche.”

“Làm sao ngài biết? Cô ấy trông giống như các bức tượng nữ khác ở đây.”

Anh nhìn thẳng vào nàng. “Ta biết bởi vì ta là người giỏi nhất.”

Nàng mỉm cười và anh hài lòng vì sự thích thú của nàng. Khi nàng không đề phòng anh, nàng trông rất đẹp.

Không khí giữa họ trở nên nặng nề, căn phòng đột nhiên ấm hơn và không khí ẩm mốc hòa quyện với hương thơm cơ thể nàng - một kết hợp của mùi hoa cam và cái gì đó tươi mát, cởi mở mà anh không thể xác định được.

Anh chú ý vào làn da ửng hồng của nàng, hõm cổ và anh bị cám dỗ bởi sự ham muốn - nhanh chóng và mãnh liệt - nhiều hơn anh đã cảm nhận trong một khoảng thời gian dài.

Anh nhận thấy giây phút đó nàng cũng cảm nhận như anh - anh gần như bắt được hơi thở của nàng. Ánh mắt họ chạm nhau và anh nhận ra vị trí của họ, quá gần, bị ép giữa hai pho tượng, gần như chạm vào nhau. Họ ở một mình, không có ai ngoại trừ bức tượng nhìn họ.

Sự ham muốn thúc đẩy anh hướng về phía trước.

Anh tiến về phía nàng, một tay gần như chạm nhẹ vào má nàng trước khi anh chú ý được sai lầm đó. Anh nhìn vào đôi mắt màu nâu mở to giàu cảm xúc của nàng, sự hòa hợp mãnh liệt của sự tò mò, thích thú và sợ hãi bừng sáng trên khuôn mặt nàng, biến thành một khuôn mặt vô tội quyến rũ - tươi tắn và hồng hào, được bao quanh bởi những cô gái bằng đá cẩm thạch.

Isabel nhắm mắt lại trước sự gần gũi của anh và anh ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu, xương gò má cao và khỏe khoắn, đôi môi căng đầy, đôi lông mày thẳng. Lúc này trông nàng thật quyến rũ.

Isabel khẽ thở dài, cảm xúc đang run rẩy và mãnh liệt, đôi môi hồng hé ra, nhẹ nhàng thở dài.

Không có người đàn ông trên trái đất nào có thể cưỡng lại tiếng thở dài đó.

Anh nghiêng người, ngay cả khi anh biết đó là sai.

Hôn cô gái ngây thơ thôn dã này có thể không phải là điều tốt.

Đôi môi Nick chỉ cách môi Isabel chút xíu khi có âm thanh xuất hiện từ bên ngoài căn phòng.

Nick nhanh chóng lùi lại, đứng thẳng và ngầm nguyền rủa. Lùi lại một bước dài, ngay lập tức anh ước mình đã không tiến lại gần nàng, người dường như có ảnh hưởng tiêu cực không thể giải thích được đối với sự minh mẫn của anh.

Đôi mắt nàng vụt mở, có quá nhiều cảm xúc trong hơi thở của họ và trong một khắc anh không muốn làm gì ngoài ôm lấy nàng trong vòng tay anh và nguyền rủa ai đó.

Và rồi cô Caldwell cùng Rock quay trở lại và Nick vội vàng di chuyển đến một khoảng cách an toàn giữa anh và Isabel, trong khi nàng cũng tự ép mình về phía pho tượng Voluptas quá mạnh đến nỗi Nick lo lắng, liệu nàng có thể đẩy pho tượng khỏi bệ hay không.

Chắc chắn điều đó đã làm sao nhãng hành động của họ.

“Cậu tìm thấy cái gì thế?” Nick hỏi, hy vọng có thể che giấu cảm xúc mãnh liệt giữa anh và Isabel.

Rock nhìn Nick rồi Isabel, rồi lặp lại. Một bên lông mày đen của anh ta nhướn lên. Nick cũng hành động tương tự, khiêu khích Rock chú ý đến tình huống xảy ra bên trong căn phòng này.

Sau khi dừng lại, Rock nói. “Tôi chưa từng thấy thứ gì giống chúng bên ngoài Hy Lạp.” Anh ta tiếp tục miêu tả phạm vi của các bức tượng đá cẩm thạch trong căn phòng thứ hai và Nick quan sát khi Lara bước đến phía chị họ. Isabel mỉm cười quá rạng rỡ, điều đó đã tiết lộ mọi chuyện.

Nàng muốn anh.

Nick lắc đầu để xua tan ý nghĩ đó. Anh nên biết ơn vì sự gián đoạn này đã ngăn chặn sai lầm to lớn một khi nụ hôn bắt đầu. Cô gái này có cái gì đó anh không tìm thấy ở những người đàn bà anh đã gặp. Nàng ngây thơ, cô đơn và chính xác là kiểu phụ nữ anh tránh né - kiểu phụ nữ muốn được nhiều thứ từ anh hơn những gì anh có thể mang tới. Anh đánh cược nàng chưa từng hài lòng khi hôn một ai đó, ở đây tại vùng quê này trừ đùa nghịch với những cậu nhóc đáng tin cậy.

Anh không phủ định rằng mình rất muốn chỉ cho Isabel làm thế nào để có nụ hôn vừa ý.

“Cậu nợ tôi mười bảng.”

Lời nói của Rock kéo Nick quay trở lại hiện tại.

Bộ sưu tập đó có thật. Chủ sở hữu của nó, là một bí ẩn.

Họ đều tồn tại.

Phớt lờ nụ cười của Rock, Nick liếc nhìn Isabel, cũng đang nhìn họ, với ánh mắt tò mò. Khi cảm nhận được sự chú ý của anh, nàng đỏ mặt, bối rối vuốt nhẹ mái tóc.

“Quý cô Isabel”, anh nói, thưởng thức âm thanh tên nàng phát ra từ đầu lưỡi. “Nếu được, chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào sáng ngày mai.”

Anh nhìn thấy sự do dự trong mắt nàng, ngay lập tức nhận ra nàng đã đưa họ đi quá xa để anh có thể quay lại.

Nàng vuốt nhẹ mái tóc khiến Nick cảm thấy hồi hộp. “Vâng chắc chắn. Ngày mai… ổn thôi.” Nàng lách qua họ, đi ra phía cửa. “Và… hôm nay Lara sẽ tiễn hai ngài ra về… Tôi… Tôi phải…” Nàng dừng lại và Nick chờ đợi, nụ cười nửa miệng xuất hiện trên khuôn mặt anh, đến khi nàng nói hết câu. “Tôi phải đi.”

Và nàng đã rời đi. Chiếc váy xám buồn tẻ của nàng là điều cuối cùng anh nhìn thấy khi nàng đi như trốn chạy khỏi căn phòng.

Bạn đang đọc 10 Bí Quyết Chinh Phục Trái Tim của Sarah MacLean
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự