Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Ra ngoài ý định. (1)

Phiên bản Dịch · 1517 chữ

- Kim liên, khai mở!

Sau khi Tần Phàm thu nhỏ kim liên lại, lập tức khống chế nó mở liên hoa ra, sau đó hắn vừa sải bước đi ra, lần nữa thu hồi Tạo Hóa Kim Liên vào trong cơ thể, hai chân đạp dưới đáy hố một cái, cả người bay vọt đi ra ngoài.

- Hỗn đãn tiểu tử!

Theo thanh thế bốn phía dần dần yếu bớt, lúc này cả người Tần Húc lâm vào một trạng thái cực kỳ suy yếu, trông thấy Tần Phàm sống sờ sờ mà đứng ở trước mặt, hắn hận đến cắn răng, kể từ đó, vừa rồi làm như vậy lại chẳng khác gì là làm không công.

- Lão thất phu, ngươi thật bất ngờ đúng không? Hiện tại ta đã không chết, tiếp theo sẽ đến lượt ngươi!

Tần Phàm nhìn xem Tần Húc lúc này đã trở nên hư nhược hơn rất nhiều, hai mắt lạnh lẽo nói ra, hắn cũng nhìn ra được Tần Húc bởi vì vừa rồi thi triển bí thuật kia, bỏ ra một cái giá thật lớn!

- Cho dù để ngươi chạy trốn ra ngoài thì đã có sao, hôm nay bản Tôn giả đồng dạng có thể trực tiếp giết ngươi.

Lúc này Tần Húc đồng dạng là sắc mặt âm hàn, đồng thời hắn cảm giác được một cổ Võ Tôn chi lực khác đang rất nhanh chạy đến bên này, trong đó có một cổ Võ Tôn chi lực lại không phải đồng nguyên như lúc đầu hắn cảm nhận, rõ ràng là có một người không phải đồng tộc đi tới.

- Hẳn là người Thánh điện chạy đến, ban đầu người phát ra cổ Võ Tôn chi lực kia, là vị ở Thánh điện trong gia tộc cố ý cho ta biết, mà một cổ khác là Thần Tôn nào đó tới giám sát.

Trong lòng của hắn âm thầm đoán chừng, nhưng hắn thật đã đoán đúng.

Nghĩ đến tận đây, Tần Húc biết rõ hiện tại lại không ra tay là không còn cơ hội, cho nên cho dù liều mạng bản thân trọng thương, hắn cũng phải nhanh chóng đánh chết Tần Phàm, vì vậy hắn chống đỡ lấy thân hình bởi vì thi triển bí thuật mà suy yếu, vào lúc này tụ tập nguyên khí bốn phía, bắt đầu áp bách về phía Tần Phàm.

- Tiểu tử hỗn đản, chết đi cho ta.

Trong miệng Tần Húc gầm lên một tiếng, sau đó song chưởng đẩy về phía trước, lập tức một cổ khí thế cường đại áp bách như là Thái Sơn áp đỉnh hướng về phía Tần Phàm.

Tần Phàm nhìn xem cổ khí thế cường đại kia đè xuống mình, lúc này hắn lại phát hiện khí thế áp bách của Tần Húc so với trước yếu nhược hơn rất nhiều, tối thiểu hiện tại hắn đã không có như lúc mới bắt đầu có cảm giác không cách nào chống cự được nữa.

Nói cách khác, hôm nay hắn chưa hẳn không có sức liều mạng.

- Vậy thì nhìn xem đến tột cùng là ai chết trước.

Tần Phàm cắn răng một cái, trong tay nắm Hỏa Vân đao thật chặc.

- Bá Vương đao. . .

Trường đao múa trên không trung, trong nội tâm Tần Phàm ngâm khẻ, sau đó hướng về phía trước chém ra một đao, đao khí Bá Đạo tàn sát bừa bãi lấy không khí, thổ địa bốn phía đã biến thành hoang mạc lại bay lên, bụi đất tung tóe khắp nơi, tàn mảnh cây cối cũng bị hấp dẫn cao cao bay lên.

Bởi vì trong khoảng thời gian này, ở trong không gian kim liên cảm ngộ đối với Đao Vương lệnh, một chiêu Bá Vương đao này của hắn, uy lực đại khái gia tăng lên ba thành, đao khí Bá Đạo đạt đến tình trạng khủng bố, trở nên vô kiên bất tồi, chưa từng có từ trước đến nay, hắn tự tin coi như là cửu cấp Linh Vũ sư bình thường chính diện nghênh tiếp một đao này của mình, cũng phải nuốt hận tại chỗ.

- Hừ, chút tài mọn. . .

Lúc này Tần Húc hừ lạnh một tiếng, khống chế được nguyên khí lần nữa ngưng tụ, sau đó tạo thành một nguyên khí tráo vô hình bao phủ qua Tần Phàm, lại muốn như lần thứ nhất giao thủ cùng Tần Phàm vậy, đem toàn bộ đao khí kia bắn ngược trở về, làm ra tư thái khốn thú giết chết kia.

Nhưng mà bởi vì vừa rồi hắn thi triển bí thuật, thân thể trở nên vô cùng hư nhược rồi, cũng dẫn đến khống chế chi lực của hắn đối với nguyên khí bốn phía hạ xuống rất thấp, mà để cho Tần Húc phiền muộn chính là, hôm nay ở trong phạm vi ngàn mét này, vào lúc này đã biến thành một mảnh hoang mạc, linh khí cũng ở thời điểm hắn sử dụng Đại Địa Trầm Luân rút ra cơ hồ hết sạch, không có nhanh như vậy có thể bổ sung trở về.

Cho nên hiện tại lực công kích của Tần Húc so sánh với trước đó lần thứ nhất cùng Tần Phàm giao thủ, đã giảm xuống rất lớn.

Bồng.

Ước chừng sau thời gian ba cái hô hấp, đột nhiên một thanh âm như là bình hoa bị đánh nát vang lên, Tần Húc thi triển nguyên khí lao lung bao phủ Tần Phàm kia, rốt cục bị đao khí Bá Đạo kia của Tần Phàm phá tan, một đạo đao ảnh hỏa diễm lớn vài chục trượng, phô thiên cái địa mà lao về phía Tần Húc.

Nhìn hỏa diễm cự đao muốn chém đến trước mặt, Tần Húc lập tức khởi động một cái nguyên khí thuẫn chắn ở trước mặt mình.

Oanh…

Đao khí kia rơi vào phía trên nguyên khí thuẫn, đột nhiên khơi dậy hỏa hoa sáng chói, mà nguyên khí thuẫn kia cũng không khỏi rung rung vài cái, thậm chí cơ hồ bị cổ đao khí này đánh tan.

- Một chiêu của tiểu tử này như thế nào mạnh nhiều như vậy. . .

Tần Húc thấy vậy cũng là sắc mặt kịch biến, tuy hiện tại hắn trở nên hư nhược, nhưng mà còn có thể cảm giác được đao khí cực lớn này so sánh với lần trước hắn và Tần Phàm giao thủ, cường đại hơn rất nhiều.

- Như thế nào, lão thất phu, cái tư vị này cũng không tệ lắm chứ?

Tần Phàm trông thấy Tần Húc lộ ra bộ dạng ngưng trọng kia, khóe miệng giương lên, đối với hắn chế nhạo nói, hôm nay hắn đối với mình cũng là có tin tưởng rất nhiều.

- Hỗn đãn tiểu tử, ngươi cũng không cần quá đắc ý, lập tức ngươi sẽ biết sai rồi.

Tần Húc âm trầm nói, vào lúc này song chưởng vận lên khí lực màu đen, tựa hồ là chuẩn bị thi triển vũ kỹ cường đại.

- Ồ?

Tần Phàm vốn đang âm thầm đề phòng, tùy thời chuẩn bị phản kích, nhưng vào lúc này hắn đột nhiên biến sắc, cảm giác được có một cổ khí tức cường đại đang hướng về bên này, sẽ cực kỳ nhanh chạy đến.

- Chẳng lẽ là Càn Kinh Tần gia kia thấy Tần này Húc lâu như vậy còn không thể giết chết ta, lần nữa phái người đến?

Sắc mặt Tần Phàm lập tức trở nên cực kỳ khó coi, trong nội tâm cực kỳ nhanh so đo lấy:

- Hiện tại Tần Húc này đã thập phần suy yếu, tiếp tục như vậy, tuy ta có khả năng chậm rãi mài lão thất phu Tần Húc này từ từ cho chết, nhưng mà cũng phải hao phí không ít thời gian, chỉ sợ không kịp ở trước khi viện thủ của hắn đến giết chết hắn.

Hắn lại không biết người đến là người của Thánh điện a.

- Được rồi, thù này tạm gác lại ngày sau báo cũng không muộn, vẫn là tham gia khảo hạch gia tộc thăng phẩm cùng tiến vào Chân Vũ thánh địa quan trọng hơn, đợi ta từ Chân Vũ thánh địa đi ra, mới hảo hảo cùng hắn tính sổ.

Tần Phàm nghĩ một lát, cắn răng một cái, oán hận nhìn Tần Húc, sau đó hướng về một phương hướng khác gấp rút bôn tẩu.

- Tiểu tử này làm sao vậy?

Lúc này lại đến phiên Tần Húc lộ ra vẻ ngạc nhiên, hắn cũng không biết linh hồn chi lực của Tần Phàm sẽ mạnh như thế, xa xa liền phát hiện có Võ Tôn cường giả đến đây, hơn nữa hiểu lầm là viện thủ của Càn Kinh Tần gia hắn, trong nội tâm chỉ nghi ngờ nói:

- Chẳng lẽ vừa rồi hắn cũng bị thương rất nặng, chỉ là phô trương thanh thế?

Bạn đang đọc Đan Vũ Càn Khôn của Hoả Thụ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 297

Các Tùy Chọn

Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.