Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 56 Nước anh lam (09)

Bạn đang đọc Yêu Không Phải Lúc của Minh Khai Dạ Hợp

Phiên bản Dịch · 4906 chữ · khoảng 17 phút đọc

Thật lâu, cảm xúc của Lương Cảnh Hành cũng không bình phục lại, một mặt nói trước phải thông báo cho hai cụ già trong nhà, bên Lương Tĩnh Tư cùng Trần Trăn cũng phải nói rõ, còn phải nắm chặt thời gian lập tức đến bệnh viện làm kiểm tra... Khương Từ thấy người đàn ông chững chạc bình tĩnh trước sau như một giờ phút này lại nóng nảy vội bàng như mấy thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, không khỏi cảm thấy buồn cười, "Anh đừng đi đi lại lại nữa, em chóng mặt muốn ngất rồi."

Lúc này Lương Cảnh Hành mới dừng lại, siết tay của cô hôn một cái, "... Anh quá vui mừng, thông cảm một chút."

Khương Từ để mắt nhìn anh, "Thành thật mà nói, có phải anh cố ý hay không?"

"Cố ý cái gì?"

"Cố ý cái đó... Ưmh, không mang bao..."

"Em cũng không bảo anh mang mà."

"... Anh đừng được tiện nghi mà còn ra vẻ."

Lương Cảnh Hành trầm trầm cười một tiếng, chỉ nói: "Thật tốt."

"Có thể không tốt sao, lão Lương."

"Lão?" Lương Cảnh Hành nhíu mày, "Lời này em cứ nhớ trước, qua mấy tháng nữa sẽ thu thập em."

Khương Từ vui vẻ, biết mình mang thai liền tựa như cầm chuôi Thượng Phương Bảo Kiếm, tối thiểu trong mấy tháng mang thai này, bảo Lương Cảnh Hành hướng đông, đố anh dám đi hướng tây.

Mang thai sinh con đều là chuyện lớn, Lương Cảnh Hành nửa điểm không dám sơ sài. Anh trước gọi điện thoại cho Lương Tĩnh Tư, để cho chị ấy cùng Khương Từ đi làm kiểm tra sức khoẻ.

Ngày hôm sau, Lương Tĩnh Tư lái xe tới biệt thự đón người, gặp mặt trước chúc mừng, kéo tay Khương Từ nhìn kỹ một hồi lâu, giữa lông mày là vui sướng khó nén, "Nhà họ Lương cũng rất lâu không có sinh con trai tăng nhân khẩu, đây thật là đại hỉ sự."

Lương Tĩnh Tư có bạn làm ở bệnh viện, Khương Từ trực tiếp đi làm kiểm tra, không có làm trễ nãi công phu. Kết quả kiểm tra buổi chiều mới ra, Lương Tĩnh Tư liền khiến Khương Từ buổi trưa đi trước nhà cô nghỉ ngơi.

Đi lên đại sảnh lầu một, Lương Tĩnh Tư dừng bước, "Em chờ chị một chút, chị đến tiệm thuốc bắc lấy mấy thang thuốc."

"Ai bị bệnh vậy?"

Lương Tĩnh Tư cười nói: "Là bao tử của cha Trần Giác Phi không tốt, gần đây chị đang điều dưỡng cho anh ấy."

Khương Từ ở đại sảnh tìm một chỗ ngồi xuống, gửi một tin nhắn cho Lương Cảnh Hành. Đang chờ tin nhắn lại, vừa nhấc mắt, chợt thấy phía trước cửa sổ đăng ký có một bóng dáng hết sức quen thuộc.

Cô chăm chú nhìn một lát lát, nhận ra, là Lưu Á Phân.

Bà mặc một cái váy đen thêu hoa, tóc màu nâu bóng, uốn xoăn.

Khương Từ đang muốn đứng dậy tránh đi, Lưu Á Phân đã lấy số xong xuôi xoay người rời đi, vừa ngẩng đầu, tầm mắt liền đối diện với cô.

Ánh mắt bà lẫm liệt, mấy bước đi tới.

Khương Từ vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, liền nghe Lưu Á Phân cười lạnh một tiếng: "Chạy cái gì? Có tật giật mình?"

Cảnh tượng Lưu Á Phân cầm đao đạp cửa hôm tốt nghiệp trung học vẫn còn trước mắt, Khương Từ chợt cảm thấy hai chân mềm nhũn. Cô sợ chọc giận Lưu Á Phân, vừa định bước đi — Bây giờ cô đang mang thai, muốn chạy chỉ sợ là không chạy nổi .

Cô lấy túi xách trong tay che ở trước người, ngước mắt nhìn Lưu Á Phân, âm thầm ổn định lại hô hấp, "Dì Lưu."

Lưu Á Phân quan sát cô từ đầu đến chân, "Nghe nói bây giờ mày thành hoạ sĩ rồi hả?"

Khương Từ không trả lời.

"Cũng đúng, dựa được vào cây to nhà họ Lương, tự nhiên không phải lo ăn mặc. Mày thật giống cha mày, chỉ quan tâm bản thân cơm no áo ấm, đâu để ý đến sống chết của người khác. Trương Đức Hưng người này chịu thiệt liền thành thật chịu thiệt, bán mạng làm thuê cho người khác hơn mười năm, quay đầu liền bị người ta mượn cối giết lừa, hôm nay nằm liệt trên giường như người chết, vẫn còn suy nghĩ thay chủ cũ!"

Áp lực chưa bao giờ rời xa lại tựa như một cái búa tạ lần nữa đánh tới, Khương Từ chỉ cảm thấy trong ***g ngực ứ đọng, "... Chú Trương từng nói, sau này không muốn gặp cháu nữa..."

Lưu Á Phân cười lạnh, "Mày còn cón mặt mũi mà nói, sao không hỏi người bên cạnh mày đã làm ra chuyện tốt gì?"

Hô hấp Khương Từ hơi chậm lại, "Dì nói là... Lương Cảnh Hành?"

"Đường đường giảng viên đại học, lại làm ra những việc chẳng khác gì mấy tên gian thương ác độc? Cậy vào bản thân có chút tiền dơ bẩn, ưỡn mặt đi uy hiếp một người tàn tật, tính là cái bản lĩnh gì? !"

"... Chuyện này xảy ra lúc nào?"

Lưu Á Phân hừ lạnh một tiếng, "Tao chỉ hận lúc ấy sao lại không có một con dao mà chém chết mày, vào tù thì vào tù, dù sao cũng tốt hơn cả đời phục vụ một người tàn phế! Hôm nay mày đắc thế, cũng coi như tổ tiên mày tích tụ được chút âm đức. Nhưng Khương Từ à, mày thật sự không sợ sau này gặp phải báo ứng sao?"

Thời gian làm việc buổi sáng, trong đại sảnh bệnh viện vẫn nối liền không dứt. Đây không phải nơi tốt đẹp gì, bởi vì là nơi tiếp cận gần nhất bản chất yếu ớt vô năng của con cười, cũng đến gần với cái chết nhất.

Khương Từ từ nhỏ đã không thích đi bệnh viện, tiêm thuốc cũng có thể khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Khi đó Khương Minh Viễn vừa giữ cô không để cho cô nhúc nhích, vừa trấn an nói: "Tiêm xong cho con nghie hai ngày, không cần vẽ tranh, ba đưa con đi chơi công viên."

Ông không phải là một người tốt, nhưng lại là người cha tốt, hại vô số người, nhưng lại chưa bao giờ để cho cô chịu chút uất ức nào.

Khương Từ ngồi ở đại sảnh, tay chân lạnh run, lời nói của Lưu Á Phân, từng câu từng câu quanh quẩnn bên trong tai.

Không biết qua bao lâu, có người đẩy tay cô một cái, "A Từ?"

Khương Từ chợt hoàn hồn, chống lại ánh mắt lo lắng của Lương Tĩnh Tư.

Khương Từ cười cười, "Mới vừa suy nghĩ chút chuyện, có chút mất hồn."

Lương Tĩnh Tư khẽ nhíu mày, "Em không sao chứ, sắc mặt không được tốt lắm."

"Không có việc gì... Bệnh viện vị lớn, ngửi nhiều nên thấy không thoải mái."

Lương Tĩnh Tư dịu cô dậy, "Vậy đi thôi, em chưa ăn sáng, đoán chừng cũng nhanh đói bụng."

Về nhà, Lương Tĩnh Tư dặn dò dì nấu ăn trước nấu cho Khương Từ một chén cháo ăn lót bụng, lại lên thư phòng trên lầu cầm vài cuốn sách xuống.

"Đều là những chú ý trong thời gian mang thai, nếu em không kiên nhẫn thì bảo Lương Cảnh Hành xem, sau đó để cậu ấy nói lại cho em." Lương Tĩnh Tư ngồi xuống đối diện với Khương Từ, "Cậu ấy đang liên lạc trong nhà, định tìm người đáng tin cậy đặc biệt chăm sóc em. Tinh huống trong nhà chúng ta, em cũng biết một chút, ba chị là một lão ngoan cố, cửa này khẳng định cậu ấy phải phí chút công phu. Nhưng hiện tại em cũng đã mang thai, Cảnh Hành có liều mạng cũng sẽ không để em chịu uất ức... A Từ, em có đang nghe không?"

"Dạ... Vẫn nghe ạ." Khương Từ lấy lại bình tĩnh, miễn cưỡng cười cười.

"Mấy tháng đầu em phải cực kỳ cẩn thận, chỗ ở của cậu ấy cũng không có người chăm sóc, bây giờ chị cũng không bận rộn như trước, nếu em không ghét bỏ, liền tạm thời ở lại nhà chị đi. Đã thương lượng qua với Cảnh Hành, câu ấy cũng có ý này."

"Làm phiền chị."

"Không cần khách sáo như vậy — em ngồi trước, chị đi phòng bếp xem một chút."

Buổi trưa Lương Cảnh Hành có tới một chuyến, mang hành lý và mỹ phẩm Khương Từ thường dùng tới. Buổi chiều anh có một báo cáo vô cùng quan trọng, ăn xong cơm trưa liền đi. Đi rất vội vàng, Khương Từ cũng không nói với anh được mấy câu.

Buổi chiều, Lương Tĩnh Tư bảo Khương Từ đợi ở nhà, bản thân tự đi bệnh viện lấy kết quả kiểm tra, để cho dì trong nhà chăm sóc.

Dì kia ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, Khương Từ có chuyện liền phân phó. Bà xem một lát, dần dần ngủ gật.

Khương Từ lặng lẽ đợi chốc lát, thấy dì kia không có động tĩnh, ước lượng thời gian, lẳng lặng lặng lẽ ra cửa. Cô gọi taxi, ở trên xe thì thử gọi vào số điện thoại Trương Ngữ Nặc.

Không nghĩ, vẫn có thể gọi được.

Bên ngoài ánh nắng gay gắt, chiếu lên mặt đường xi măng phía trước trắng xóa, trong không khí hơi nóng bốc lên hừng hực.

Nói chuyện điện thoại xong, Khương Từ nói địa chỉ cho tài xế.


Là một chung cư hơi cũ, trong bồn hoa trồng mấy cụm cẩm tú cầu, bông hoa màu tím, hết sức đẹp mắt. Khương Từ đứng dưới gốc cây đợi trong chốc lát, liền nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai đi ra từ chung cư phía trước.

Khương Từ đứng thẳng, nhìn Trương Ngữ Nặc từng bước đi tới .

Cách biệt ba năm, cô cũng thay đổi. Cao hơn trước kia vài centimet, gầy, trên người không còn vẻ ngây thơ chưa trải sự đời kia, giữa ***g mày nhiều hơn mấy phần u buồn. Cô mặc một cái váy, kiểu dáng màu sắc cùng hoa văn nhìn cũng có chút cũ kỹ.

Trương Ngữ Nặc cũng không nói thêm cái gì, hàn huyên mấy câu ngắn ngủn, liền dẫn Khương Từ vào trong nhà.

Để tiện cho Trương Đức Hưng ra vào, bọn họ ở tầng một. Vừa mở cửa ra, hơi nóng đập vào mặt, trong nhà không mở máy điều hòa.

Trương Ngữ Nặc tìm đôi dép sạch đưa cho Khương Từ, lại rót cho cô chén nước.

Khương Từ đổi giày đi vào, quan sát căn nhà một chút.

Bên trong nhà trang hoàng theo phong cách thế kỷ trước, là một phòng ở cũ điển hình, dọn dẹp sạch sẽ, cũng có cảm giác đổ nát.

Trương Ngữ Nặc thấy cô đang quan sát, giải thích một câu, "Phòng này là của một người bạn của ba em, tạm thời thuê lại."

Bên trái trong phòng ngủ truyền đến một giọng nam ***c ngầu: "Niếp Niếp, khách tới rồi?"

"A, " Trương Ngữ Nặc nâng cao giọng nói, "Phải . . . . . Là một bạn học của em!" Cô đi lên trước, nói mấy câu với Trương Đức Hưng trong phòng, tiện tay đóng lại cửa.

Khương Từ chú ý tới động tác của cô, ánh mắt hơi trầm xuống một cái.

"Chị... Ngồi đi. Trong nhà chưa dọn dẹp, rất loạn." Cô cầm một chiếc áo lót trên sofa lên, ném và trong một cái giỏ bên ngoài phòng tắm .

Lần cuối cùng gặp mặt là ba năm trước đây, Trương Ngữ Nặc hoàn toàn không phải bộ dáng này. Khương Từ nhớ khi đó cô còn ăn mặc không tệ, cung không giống như phải chịu khổ sở gì.

Khương Từ chần chừ hồi lâu, vẫn hỏi "Ngữ Nặc, em... Có phải em trôi qua không tốt lắm hay không?"

Trương Ngữ Nặc tựa như bị đâm một nhát, ngẩng đầu liếc Khương Từ một cái, rồi lại lập tức cúi đầu xuống, "Vẫn tốt, chỉ là ba em..."

Khương Từ vội vàng hỏi: "Chú Trương thế nào?"

Liền thấy mắt Trương Ngữ Nặc dần dần hồng hồng, quay đầu đi chỗ khác, cắn chặt môi, hít sâu, chốc lát, cuối cùng lên tiếng, "... Mẹ em định ly hôn với ông ấy."

Khương Từ sửng sốt.

"Nếu ốm dai dẳng chẳng thì có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử), em cũng vậy không trách mẹ em. Ba em đã thành ra như vậy rồi, bày ấy không phải góp cả đời của mình vào."

Nhưng nếu ly hôn, nhiệm vụ chăm sóc Trương Đức Hưng, sẽ rơi lên vai Trương Ngữ Nặc.

"Em cũng sắp nên năm tư rồi, trong nhà như vậy, ra nước ngoài du học chắc chắn là không thể nào, định xin bảo vệ luận án. Mà mẹ em cũng không cho, nói là học nghiên cứu lãng phí tiền bạc lãng phí thời gian, còn không bằng sớm tìm người gả đi..." Vẻ mặt Trương Ngữ Nặc buồn bã, "Dựa vào điều kiện của em, ai dám lấy em chứ?"

Trong nhà lần nữa truyền đến giọng nói của Trương Đức Hưng: "Niếp Niếp, rót cho ba ly nước!"

Trương Ngữ Nặc lau khóe mắt một cái thật nhanh, dạ một tiếng, rót chén nước, mang vào trong phòng.

Ngón tay Khương Từ vô ý thức nắm tay vịn ghế, ánh mắt rủ xuống, trong lòng nhất thời hôn loạn như ma.

Nhìn nhà họ Trương bây giờ, xác thực không giống như là xa hoa đến không cần trợ giúp. Nhưng đã như vậy, Trương Đức Hưng cần gì quả quyết cự tuyệt trợ giúp của cô?

Thật sự chẳng lẽ như Lưu Á Phân từng nói, ông là người niệm tình cũ, trung hậu đàng hoàng, lại bị Lương Cảnh Hành uy hiếp?

Cô nhớ lại tình hình ngày đó, Lương Cảnh Hành nói cái gì?

A Từ, em trong sạch vô tội.

Em định trông nom đến khi nào? Trương Đức Hưng cả đời bại liệt, em chuẩn bị chăm sóc ông ấy cả đời?

4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Bồ CôngAnh về bài viết trên: Talatala, Violet12358, phamloan1991, ruyuan 21.01.2016, 22:41 Bồ CôngAnh Đại Thần Tú Ngư Bang Cầm Thú Ngày tham gia: 01.05.2015, 07:50

Tuổi: 19 Re: [Hiện đại] Yêu không phải lúc - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 12 Chương 57: Nước xanh lam (10)

Editor: Bồ CôngAnh


Yên lặng ngồi một lát, Trương Ngữ Nặc từ trong phòng ra ngoài, "Chị Khương, nếu chị có việc gì thì lại liên lạc với em. Một lát mẹ em đi chơi mạt chược về lại bắt gặp chị..."

Khương Từ đứng lên, xách túi của mình lên, dừng chốc lát, chợt nhỏ giọng hỏi "Ngữ Nặc, Lương Cảnh Hành từng tới tìm mọi người sao?"

Trương Ngữ Nặc ngẩn ra, "Vâng, chính là ngày chị thi tốt nghiệp trung học năm ấy, sau khi mẹ em đi tìm chị không bao lâu... Chú ấy đến bệnh viện , nói chuyện một lúc lâu với cha em."

Khương Từ vội hỏi: "Anh ấy nói gì?"

Trương Ngữ Nặc lắc đầu, "Em ở bên ngoài, nghe không rõ."

"Vậy... Chị có thể vào hỏi chú Trương một chút không?”

Trương Ngữ Nặc khẽ cắn môi, lắc đầu một cái, "Sợ rằng không tiện."

Khương Từ rũ mắt xuống, yên lặng đứng chốc lát, "... Vậy quấy rầy em rồi."

Vẻ mặt Trương Ngữ Nặc chán nản, tiễn Khương Từ đến cửa.

Khương Từ dừng chân lại, tay siết túi sách, há mồm mấy lần, cuối cùng không nói gì.

Sau khi ra cửa, cô đi rất nhanh. Ánh nắng gay gắt chiếu lên da thịt, đầu run lên từng trận.

Vừa tới cửa chung cư, trước mặt chợt vọt đến một chiến BMW, Khương Từ nhìn lướt qua, sững sờ, ngồi trên tay lái phụ rõ ràng là Lưu Á Phân.

Cô vội vàng xoay người đi về hướng ngược lại, vậy mà hiển nhiên Lưu Á Phân đã nhìn thấy cô. Xe chạy nhanh đến, đến trước người cô phanh gấp một cái. Lưu Á Phân chui ra khỏi xe, nhanh chóng chạy đến kéo cánh tay Khương Từ lại, "Mày tới đây làm gì? !"

Trong lòng Khương Từ hoảng hốt, nhưng cũng không dám nói dối, "Tôi tới xem một chút."

"Có gì để nhìn? Còn ngại làm hại chúng ta chưa đủ thảm đúng không?"

Trên người bà có một mùi nước hoa nồng nặc, trộn lẫn với mùi mồ hôi, lại còn bị ánh nắng chiêu lên, càng tỏa ra mùi khó ngửi, xông thẳng vào trong mũi. Dạ dày Khương Từ đột nhiên quặn lên, lập tức che miệng lại, vuốt ngực nén buồn nôn lại.

Lưu Á Phân vội vàng bỏ tay ra, lui về phía sau nửa bước.

Khương Từ ngồi xổm xuống, nôn khan một lúc lâu, hơi phải giảm bớt, ngửa đầu nhìn Lưu Á Phân, "Có phải dì đã nói, Lương Cảnh Hành uy hiếp chú Trương, bảo ông ấy đừng tới tìm tôi nữa hay không?"

Lưu Á Phân hừ lạnh một tiếng, "Không phải buổi sáng tao vừa nói với mày sao?"

"Vậy cụ thể Lương Cảnh Hành đã nói cái gì? Uy hiếp thế nào?"

Lưu Á Phân sửng sốt.

"Nếu như bây giờ tôi gọi anh ấy tới đây, bà có thể đối chất với anh ấy không?"

Lưu Á Phân tức giận, "Khương Từ, mày có ý gì? Mày cảm thấy tao lừ mày hả? Mày đã đến đây rồi, cũng nhìn thấy hiện tại mỗi ngày chúng tao trôi qua như thế nào. Tao không muốn mày phụ trách, mày xem ra còn ngược lại đi trách cứ chúng tao vu oan nó?"

Khương Từ chậm rãi đứng lên, có lẽ mặt trời quá nóng, làm trước mắt cô dần trở nên trắng xoa, "Cho nên, tôi gọi anh ấy đến, chúng ta nói rõ ràng."

Lưu Á Phân vặn lông mày, "Người nào mẹ nó còn rảnh rỗi mà nói chuyện với mày! Mày với vị kim chủ của mày rắn chuột một ổ, nam trộm nữ xướng, định hợp tác lừa tao đúng không? Mày thử vuốt lương tâm mà nói cho tao biết, tình cảnh hôm nay của Trương Đức Hưng, có phải do cha mày làm hại hay không?"

Trước mắt Khương Từ tựa như bị bao phủ một tầng lụa trắng, ánh nắng gay gắt chiếu vào, đâm vào mắt mờ mịt phát đau, đầu choáng váng nặng nề, trong dạ dày một hồi dời sông lấp biển. Cô cảm thấy chắc là bị cảm nắng rồi, tự nhiên không có tinh lực tranh luận với Lưu Á Phân.

Lưu Á Phân thấy sắc mặt cô trắng bệch không có chút huyết sắc nào, vừa rồi lại còn nôn khan, chỉ sợ cô sinh ra bệnh gì, đổ thừa lên đầu mình, vội vàng lên ô tô, nghênh ngang ra.

Khương Từ cắn răng, bước chân không có sức mà đi đến một chỗ dưới gốc cây, lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Lương Cảnh Hành.

Cả người cô càng ngày càng nặng nề, cuối cùng ngồi bệt xuống đất.

Ngực khó thở, tựa như có một tảng đá lớn đè lên, không thở được; trong óc ong ong vang lên, một tiếng mạnh hơn một tiếng, không còn nghe thấy âm thanh gì khác nữa.

Không biết qua bao lâu, thân thể cô đột nhiên nhẹ nhàng, chao đảo trong chốc lát, cả người ngã lên một chỗ mềm mại. Một thứ lạnh như băng dán lên trên trán, một cái tay mở nút cổ áo giúp cô.

Sau một lúc lâu, hô hấp của cô cuối cùng cũng trôi chảy mấy phần, nhấc mí mắt nặng trĩu lên, lại đối diện với một đôi mắt giận giữ.

Ánh mắt chủ nhân mím môi không nói một lời, dùng nước suối xối ướt khăn lông, để cho cô nằm trong lòng ngực mình, vén áo cô lên, dùng sức lại tỉ mỉ lau mồ hôi trên lưng cho cô.

Cảm giác ướt dính cuối cùng cũng biến mất, hơi lạnh thổi vào, rất nhanh bốc hơi lên. Cô vừa muốn thở một hơi, cằm dưới bị một bàn tay nắm được, ngay sau đó trong miệng bị nhét một cái ống hút, "Uống."

Cô không khỏi làm theo, hút một hơi, mùi vị trong thanh mát trong miệng, là mùi lá dâu thơm mát.

"Uống hết!"

Giọng nói không giận tự uy, cô không khỏi rụt cổ một cái, làm theo.

Rất nhanh, cả người cô bị để nằm ngang, nằm ở ghế sau xe.

Nằm một lát, hơi sức trên người cuối cùng cũng trở lại, triệu chứng choáng váng ù tai cũng dần dần biến mất.

Khương Từ chống người ngồi dậy, lại thấy Lương Cảnh Hành ngồi gần cửa sổ, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm vào cô.

Cô hơi chột dạ, khẽ gọi một tiếng: "Chú Lương..."

"Gọi ông tổ cũng dụng!" Lương Cảnh Hành nhíu chặt mày, "Em bao nhiêu tuổi rồi hả? Cũng sắp làm mẹ rồi, vẫn còn tùy tiện như vậy!"

Khương Từ bĩu môi, "... Làm mẹ thì không còn nhân quyền sao."

"Lặp lại lần nữa?"

Khương Từ gãi gãi mũi một cái, quả thật không dám tiếp vuốt râu hùm nữa, "Thật xin lỗi..."

"Em nói đi, tới chỗ này làm gì?"

Khương Từ ngồi nghiêm chỉnh, "... Em tới tìm Trương Ngữ Nặc."

Lương Cảnh Hành cau mày, "Tìm cô ấy làm gì?"

Khương Từ cắn cắn môi, "... Buổi sáng đến bệnh viện em có gặp Lưu Á Phân..."

Lương Cảnh Hành sững sờ, lập tức ngắt lời cô, "Sao em không nói cho anh?"

"Vậy tại sao anh không nói cho em?" Khương Từ khẽ ngẩng đầu lên, "Sau khi em chấm dứt kì thi tốt nghiệp trung học, anh đi tìm Trương Đức Hưng đúng không?"

Lương Cảnh Hành chân mày nhíu chặt, "... Lưu Á Phân nói cho ngươi?"

"Bà ta nói... Những bà ta nói, em không tin, cho nên em muốn đích thân điều tra rõ ràng."

"Tại sao em không trực tiếp hỏi anh?" Lương Cảnh Hành nhìn cô chằm chằm.

Khương Từ há miệng, "Cái này không thể trách em! Trước kia em hỏi cái gì anh cũng không nói, bao gồm cả chuyện Đàm Hạ, anh cũng không chủ động nói cho em biết. Chú Lương, có phải đầu tiên anh nên nghĩ lại một chút, tại sao em không trực tiếp hỏi anh hay không?"

Lương Cảnh Hành giận quá hóa cười, "Ý của em là, đây là lỗi của anh?"

"Dù sao cũng không phải lỗi của em!" Cô nhìn vẻ mặt Lương Cảnh Hành hơi hòa hoãn, từ từ dời đến bên cạnh anh, dùng giọng nói mềm nhũn hỏi anh: "Vậy anh nói cho em biết, anh đã nói gì với Trương Đức Hưng không?"

Cổ áo áo cô vẫn còn mở rộng, từ góc độ này nhìn, có thể nhìn thấy một đường cong phập phồng trắng như tuyết. Lương Cảnh Hành xoay mắt đi, mặt không thay đổi kéo cổ áo cô lại, "Ngồi yên!"

Khương Từ cười hì hì một tiếng, cả người ngồi thẳng.

"A Từ, đầu tiên anh hỏi em, em cảm thấy Trương Đức Hưng hoàn toàn trong sạch sao?"

Khương Từ sửng sốt.

Lương Cảnh Hành chợt đứng dậy, lấy một túi công văn để ở ghế trước, lấy một tập văn kiên bên trong ra, đưa cho Khương Từ, "Em có thể xem một chút, trong chuyện của cha em, bản thân Trương Đức Hưng phải phụ trách bao nhiêu."

Khương Từ cầm lấy xem, vẻ mặt dần dần nặng nề.

"Phương án góp vốn là do một mình Trương Đức Hưng đề ra, báo cáo ông ta đưa cho cha em đã che giấu rất nhiều tin tức, làm cho toàn bộ phương án hỏng bét. Thương nhân làm việc, nào có tuân thủ quy tắc 100%, cho nên sau khi cha em cân nhắc, đồng ý ký tên. Sau đó sự tình bại lộ, cha em quyết định đẩy Trương Đức Hưng ra chịu trách nhiệm. Phạm tội kinh tế, tìm một luật sư giỏi, phán không được mấy năm. Bên ngoài khơi thông quan hệ, căn bản là chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ. Nhưng không ngờ có người đâm Trương Đức Hưng bị thương, cha em cũng theo đó mà gặp chuyện không may... Cho nên, chuyện như vậy dĩ nhiên cha em cũng có trách nhiệm, nhưng cũng không phải như em nghĩ, Trương Đức Hưng hoàn toàn chịu tiếng xấu."

Lương Cảnh Hành nhìn Khương Từ một cái, "Dĩ nhiên lúc anh đi gặp Trương Đức Hưng thì những tài liệu này còn chưa tra được. Anh chỉ phỏng đoán, thăm dò chút ý tứ của Trương Đức Hưng, như thật như giả nói vài câu, đáp ứng cho ông ấy một khoản tiền. Trương Đức Hưng đồng ý rất nhanh, cho nên phỏng đoán của anh đúng tám chín phần mười, sau liền bắt tay vào thu thập chứng cớ."

Khương Từ thật nhanh hỏi: "Anh cho ông ấy bao nhiêu?"

Lương Cảnh Hành dừng một chút, "Ba trăm vạn."

Khương Từ khiếp sợ, "Nhưng em thấy trong nhà Trương Ngữ Nặc..."

"Ba trăm vạn, mời một hộ lý, chăm sóc Trương Đức Hưng đến lúc qua đời cũng dư dả. Nhưng tiền này..."

Khương Từ trong lòng rét lạnh, "Bị Lưu Á Phân phung phí?"

Lương Cảnh Hành gật đầu, "Anh sợ bà ta lại đến tìm em gây rối, một mực chú ý động tĩnh của bà ta. Bà ta tìm một tên đàn ông trẻ tuổi, đem tiền cho người nọ làm ăn, toàn bộ thua lỗ hết rồi."

Trong lòng Khương Từ nhất thời khó chịu, vì Trương Ngữ Nặc — e rằng cô đối với những việc này không biết gì cả, cũng vì Lương Cảnh Hành.

Người này, không biết dấu diếm cô bao nhiêu chuyện, lại đều là vì cô mà tính toán. Cô trước kia nhất định là gì đó che mờ mắt, mới cho là Lương Cảnh Hành không yêu cô — thật ra là bởi vì yêu cô, cho nên mới ẩn nhẫn trầm mặc như vậy.

Lương Cảnh Hành lại mở miệng, "A Từ, anh nghĩ em đã hết tình hết nghĩa rồi."

Khương Từ cúi đầu trầm mặc hồi lâu, chợt nói: "Khu Hà Vương Động lúc nào thì giải tỏa?"

"Nửa năm sau khời công."

"Các khoản đền bù, em định cho Ngữ Nặc toàn bộ."

Lương Cảnh Hành nhìn cô một hồi lâu, "Tùy em."

Khương Từ cười cười, vẻ mặt cũng là tư lự, "Lần này, em thật sự là một chút tài sản cũng không có."

"Ai nói?"

Khương Từ giương mắt nhìn anh.

"Em còn có anh, tiền đẻ ra tiền, bảo đảm cả đời này em đều dùng không hết."

Khương Từ cười, "Nghe thế nào giống như quảng cáo trên trình hình vậy."

Lương Cảnh Hành đanh mặt, "Chuyện như hôm nay, về sau không được phép xảy ra nữa. Đi đâu cũng phải xin phép anh, nếu không anh cho người theo sát em 24/24."

"... Người mang thai thì không còn nhân quyền rồi hả?!"

"Tạm thời thì không có."

Khương Từ tức giận, "Em đã chờ lại đợi, anh sắp xếp kiểm tra sức khoẻ, sắp xếp cho em dọn nhà, sắp xếp người phục vụ... Cái gì đều đã sắp xếp xong rồi, nhưng chuyện quan trọng nhất đâu?"

Vẻ mặt Lương Cảnh Hành vô tội, "Chuyện quan trọng nhất gì?"

"Anh..."

Lương Cảnh Hành cười một tiếng, nhíu mày, đưa tay nắm lấy tay của cô, nhét vào trong túi quần mình.

"Anh làm gì đấy..." Lời còn chưa dứt, đầu ngón tay ***ng phải vật gì cưng cứng.

"Tự móc ra."

"Chuyện này... Chú Lương, ban ngày ban mặt, móc thứ đồ có tính thương vong cao như vậy, không tốt lắm đâu?"

"..."

Khương Từ cười, hô hấp không tự giác mà chậm lại, đem thứ kia nắm vào lòng bàn tay, rút tay ra.

Ánh mắt cô chăm chú, chậm rãi mở ra.

Trái tim nhảy lên kịch liệt, tựa như thủy triều lên, tràn đầy căng căng, khó chịu lại ngọt ngào.

Nhẫn bạch kim, khảm bên trên cũng không phải là kim cương.

Một viên đá thạch lựu đỏ*, đỏ tươi ướt át, giống như đang rực cháy.

*Granat hay đá thạch lựu, là một nhóm khoáng vật silicat với công thức hóa học tổng quát là: A3B2(SiO4)3, trong đó A = Ca+2, Mg+2, Fe+2, Mn+2; B =Al+3, Fe+3, V+3, Cr+3.

[ Hoàn chính văn ]

Bạn đang đọc Yêu Không Phải Lúc của Minh Khai Dạ Hợp
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự