Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Mở đầu

Bạn đang đọc Yêu Không Phải Lúc của Minh Khai Dạ Hợp

Phiên bản Dịch · 993 chữ · khoảng 3 phút đọc

Tháng ba, cái rét của tháng ba.

Những đám mây đen như ruột bông rách đè nặng đường chân trời, rơi xuống vài trận mưa, ánh mặt trời mỏng manh như ánh mắt của người đang hấp hối nhìn nhân gian lần cuối cùng.

Khương Từ mặc một bộ váy nhung màu đen, cúi đầu với từng người đến phúng viếng, mặt không chút thay đổi nghe câu “xin hãy nén bi thương” hết lần này đến lần khác.

Lương Cảnh Hành che dù đứng trong mưa, chăm chú nhìn hồi lâu, cuối cùng bước lên. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tái nhợt của Khương Từ, chợt thấy giật mình-ngón tay cô lạnh như băng, hoàn toàn không còn chút sinh khí.

Thiên ngôn vạn ngữ măắc kẹt lại ở yết hầu, miệng anh khẽ nhếch lên, nhưng cuối cùng lại hóa thành lời khuyên “xin hãy nén bi thương”

Cô gái hạ mắt xuống, khẽ gật một cái, vẻ mặt không chút thay đổi.

Lương Cảnh Hành tiến tới linh đường, đặt một bông cúc trắng trước di ảnh của cha Khương, linh đường to lớn yên lặng như có áp lực đè xuống, vài người túm tụm lại đè thấp thanh âm nói chuyện với nhau. Lương Cảnh Hành nghe thấy vài câu, cảm thấy chói tai, không khỏi quay đầu nhìn cửa.

Khương Từ vẫn đứng ở đó, dáng vẻ yếu ớt, giống như một nét mực nhạt, bất kì lúc nào cũng có thể biến mất bên trong ánh mặt trời màu xám trắng.

Sau một thời gian, tang sự đã xử lí xong xuôi, Lương Cảnh Hành lại nghĩ đến hình ảnh Khương Từ trong lễ truy điệu ngày đó, cảm thấy không yên tâm, cuối cùn đi đến nhà họ Khương.

Biệt thự đã bị niêm phong, ghế shopha bằng da thật, bộ đồ bằng gỗ cây hoa lê, trong tủ bày đầy đồ cổ… toàn bộ đều bị niêm phong. Không biết Khương Từ tìm đâu được cái ghế nhựa màu đỏ – các quán trà giá rẻ ven đường vẫn thường dùng, lại lấy từ chiếc hộp giấy để ở chân tường một chai nước khoáng đưa cho Lương Cảnh Hành: “Thật xin lỗi, trong phòng không có nước ấm.”

Hai gò má cô ửng hồng một cách mất tự nhiên, đôi môi nhợt nhạt.

Lương Cảnh Hành nhận chai nước, nhẹ nhàng bóc lớp plastic phía trên, cúi đầu nhìn cô: “Cô bị ốm sao?”

Khương Từ lắc đầu, ho nhẹ một tiếng: “Anh Lương, mời ngồi.”

“Không sao.” Lương Cảnh Hành nhìn xung quanh, cảm thấy hơi mất tự nhiên, lại nhớ đến mục đích của mình, cuối cùng nói: “Cô Khương, tôi cùng với cha cô từng là bạn cũ, nếu cô có khó khăn gì, tôi sẽ cố gắng giúp đỡ.”

Nói xong, lấy một tấm danh thiếp từ trong túi áo của mình ra.

Khương Từ nhìn thoáng qua, nhẹ giọng cảm ơn, sau đó nhét vào trong túi.

Lương Cảnh Hành nhìn cô: “Xin lỗi, tôi nói thẳng, cha cô có còn để lại tài sản…”

Khương Từ ngẩng đầu, cái áo khoác màu tím càng làm nổi bật vẻ nặng nề, đôi mắt như hai hạt pha lê không tạp chất, mái tóc đen buông xuống thắt lưng, vẻ mặt lạnh nhạt, cả người lộ ra vẻ rét lạnh: “Không còn gì cả.”

Tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ sát đất, hạt mưa chậm rãi chảy xuống dọc tấm thủy tinh.

Lương Cảnh Hành hạ mắt, liếc qua đống văn kiện dày trên bàn, nghĩ đến luật sư cũng sắp tới, lòng anh đột nhiên cảm thấy phiền muộn, thấp giọng hỏi: “Tôi có thể hút thuốc được không?”

Khương Từ gật đầu.

Lương Cảnh Hành lấy một điếu thuốc ra, đi về phía cửa sổ, mở hé ra. Mưa rơi bên ngoài làm cho trời đất vốn phận biệt rõ ràng trở nên nhạt nhòa. Một lúc lâu sau, ngón tay anh hơi động, một đoạn tàn thuốc thật dài rơi xuống, bị gió xuân se lạnh dội vào trong cửa sổ thổi qua hóa thành tro bụi.

“Cô Khương.” Lương Cảnh Hành nhìn Khương Từ, từng bước tiến về phía trước: “…Tôi có từng mượn cha cô một chút tiền, thật ra hôm nay đến đây cũng là vì trả nợ.”

Lông mi Khương Tử khẽ run rẩy, đôi môi mím lại thành một đường, từ lúc bước vào cho đến nay, đây là lần đầu tiên Lương Cảnh Hành thấy vẻ mặt cô có chút thay đổi. Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng “À” một tiếng.

Lương Cảnh Hành lấy một tấm chi phiếu ra, điền vào số tiền mười vạn, đưa cho Khương Từ.

Khương Từ cúi đầu nhìn mũi chân mình, thân thể hơi run, giống như tàn thuốc kia, bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi thành tro bụi. Lúc lâu sao, cô khẽ cắn môi: “…Người đi thì trà lạnh, anh Khương, anh bằng lòng qua đây, tôi vô cùng biết ơn.”

Lương Cảnh Hành cúi đầu nhìn cô: “Vậy hãy nhận đi.”

Cô yên lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi vươn tay ra nhận lấy tấm chi phiếu.

Anh lại hỏi: “Cô còn người thân nào khác không?”

Khương Tử do dự một chút: “Có.”

Đợi một lát, Lương Cảnh Hành cáo từ. Khương Từ tiễn anh ra tận cửa, lễ phép nói cảm ơn.

Lương Cảnh Hành bung dù che mưa: “Không cần khách khí.”

Anh bước vài bước, quay đầu nhìn một cái, Khương Từ vẫn đứng tại chỗ, tóc đen bị gió thổi bay, vờn nhẹ trên khuôn mặt tái nhợt của cô, hai mắt tối đen như nổi lên một chút ánh sáng nhạt, nhìn kĩ lại lại như chỉ là ảo giác.

Lương Cảnh Hành thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi.

Bạn đang đọc Yêu Không Phải Lúc của Minh Khai Dạ Hợp
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 22

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự