Hình bìa

Yêu Đúng Oan Gia Thật Là Thất Sách

Tác giả p3-chon
Thể loại Ngôn Tình
Trạng thái Hoàn thành
Số Chữ 74,492
Chương dịch 100%
Cập nhật
Độ tuổi 14+
49 đọc
A
Giới Thiệu Truyện

Thể loại: cổ đại, oan gia “đấu khẩu”, thanh mai trúc mã, ngôn tình.

Nhân vật chính: Long Hiên Phi >< Mạch Lệ Nhan

Nhân vật phụ: Thu Nguyệt, Chí Bình, Vạn Sinh…

Hai nhà tiêu cục thù từ đời cha cho đến đời con, ghét nhau từ trước cổng cho đến con chó sau nhà.

Vì thế hắn và nàng dù thanh mai trúc mã thân nhau đến mức giành giường ngủ chung là biết “cỡ” nào rồi nhưng vẫn đinh ninh là phải ghét nhau thì mới ăn ngon ngủ ngon.

Hắn ta khôi ngô, tuấn tú, người người đem lòng hâm mộ phong cho biệt danh gọi là “siêu cấp mỹ nam nhân”.

Nàng “có chút” không đẹp, nhìn lâu cũng không thấy được thêm phần khả ái nào lại còn tên là Lệ Nhan (nghĩa là mặt đẹp) nên chỉ biết ôm hận bị hắn gọi 4 tiếng ” đầu heo diễm lệ”.

Tưởng chừng cả hai như nước với lửa, ngày ngày đánh nhau như thế đùng cái nàng dám thành thân với nam nhân hắn thấy “không được con mắt” nha ==> Hắn sang phá hôn lễ nhà người ta.

Rồi thì nàng không có thành thân, đến phiên hắn thành thân, nàng dám không qua phá hôn lễ giữ hắn lại ==> Hắn lần nữa phá hôn lễ của chính mình.

Đến lần thứ ba thành thân, … T^T

Nói chung lỗi cũng do hắn tuấn mỹ là thế nhưng ngớ ngẩn, ngu si lại đi yêu đúng oan gia của mình thật là thất sách…

——

- Phải rồi, ta lúc bé thì phẳng còn đỡ hơn ngươi xấu hổ che lá sen bị A Thiềm hàng xóm nói là “nhỏ xíu” chỉ cần lá tre cũng đù che rồi haha…

Nàng khoái chí cười chọc hắn thì nghe “rắc” vọng từ sau bức bình phong, thùng gỗ tắm hình như đã bị bẻ một mảng. Tiếng nước động, Lệ Nhan ngơ ngác mở to mắt, muốn chớp cũng chớp không nổi nhìn Hiên Phi xông xa… trần như nhộng từ trên xuống dưới, tay lại còn tự chỉ vào nơi thấp thấp bên dưới của mình khí thế nói như chửi vào mặt nàng…

- Nhỏ hả? Cho ngươi nhìn xem ta còn “nhỏ” hay không đồ đầu heo?

Nàng bất động nhìn cảnh tượng huy hoàng ngay mắt, không những không la lên còn cười cười không thể nhớ nổi lần cuối thấy hắn trần truồng là lúc nào.

- Quả là không còn “nhỏ”. Thật là nhờ ngươi ta mới được dịp mở rộng tầm mắt nha!

———

Mọi người dự hôn lễ căng thẳng với hai cha con, cuối cùng tân lang thúc ngựa lao nhanh…. vào nhà hàng xóm, cha hắn té xỉu ngay tại chổ.

Cả nhà nàng đang ngồi, nhìn người ngựa phi vào đồng loạt phun mưa trà đang uống. Hiên Phi không quên lễ phép thưa rồi lao thẳng ra hậu viện tìm nàng. Có người đang nằm trong chăn cố ngủ cho qua hết cái ngày này thì cửa bị đạp tung.

Nàng bỡ ngỡ bật dậy nhìn bạch mã cùng tân lang xông vào phòng, cảm xúc lắng đọng lại chưa từng trải qua khiến nàng hét loạn lên…

- Thổ Phỉ thúi, mang ngựa ra khỏi phòng ta ngay!

Hắn không thèm nghe, bước xuống ngựa tiến nhanh đến làm nàng thoái lui cũng không kịp, hắn đang tức điên hận không thể một phát bóp chết nàng. Tay giơ ra, hắn túm áo xốc nàng lên một cách tàn bạo…

- Ta thành thân ngươi không sang phá cản lại thì thôi còn có thể sung sướng ngủ trong phòng hạnh phúc thế này hả đầu heo diễm lệ kia?

Thành Viên Đóng Góp

Tương Tự Truyện Yêu Đúng Oan Gia Thật Là Thất Sách