Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 31 Chương 10.3

Bạn đang đọc Yêu Anh Không Hối Hận của Mạc Lâm

Phiên bản Dịch · 1694 chữ · khoảng 6 phút đọc

Nghiêm Sĩ Dương ngồi trong phòng thẩm vấn, phía dưới là bị cáo, kẻ đã gây tổn thương cho Thẩm Bội Tuyền, đêm đó hắn đã bị giam giữ, hôm nay anh nhờ người dẫn hắn tới đây.

Trên bàn không có bất kì hồ sơ gì, đôi mắt của Nghiêm Sĩ Dương giờ đây vô cùng lạnh lẽo, anh nhìn đối phương như thể muốn nuốt hắn ta vào bụng.

Gương mặt tên kia không quan tâm, tùy ý đứng đó, mặc dù ánh mắt đêm hôm đó rất ác độc, nhưng cũng là một kẻ biết sợ.

"Mày thật sự là người sao? Mẹ kiếp! Thấy con gái ở ven đường đều muốn cưỡng bức sao?"

Đối phương phản kháng: "Tôi muốn tìm luật sư."

"Không phải mày nói là tình trạng tinh thần có vấn đề sao? Tình trạng tinh thần có vấn đề, còn biết tìm luật sư?"

"Trước khi luật sư đến, tôi sẽ không trả lời bất cứ vấn đề gì."

Nghiêm Sĩ Dương nhún vai: "Mày không cần phải trả lời bất cứ vấn đề gì, tao cũng sẽ không hỏi nữa."

Loại người cặn bã giống như hắn, giữ lại chỉ biết làm tổn thương người vô tội.

Hắn nói tình trạng tinh thần của hắn có vấn đề, vậy nên có khởi tố đến tòa án, cũng sẽ không xử quá nặng. Hơn nữa Tiểu Tuyền cũng không có bị thương tổn thật sự, mà hắn cũng chưa thực hiện được mục đích, như vậy sẽ không thể nào bị xử nặng.

Nhưng nghĩ đến đêm hôm đó Tiểu Tuyền bị kinh sợ, bị tổn thương, thì anh không thể tha thứ cho tên súc sinh này! Anh không muốn loại chuyện này sẽ xảy ra trên người của người con gái mà anh yêu nhất.

Cô gái mà anh yêu nhất. . . . . . Đúng a! Tiểu Tuyền chính là người con gái mà anh yêu nhất. . . . . .

Trước kia anh nghĩ không thông, đó là do anh ngu xuẩn. Bây giờ, anh muốn vì cô gái anh yêu làm một chút việc. Nếu luật pháp không có cách nào trả lại chính nghĩa cho người con gái anh yêu, thì anh muốn mình sẽ là người đem chính nghĩa tới cho cô ấy!

Nhớ tới đêm hôm đó Tiểu Tuyền chịu đủ kinh sợ, bác sĩ nói trên người cô vết thương chồng chất, bởi vì không ngừng giãy giụa, lại còn bị tên súc sinh này đánh tàn bạo.

Nghe thấy vậy toàn thân anh phát run, khi thấy sắc mặt Tiểu Tuyền tái nhợt, toàn thân anh như nhũn ra.

Nhớ đến đêm đó, khi nhận được điện thoại, anh lái xe như bão táp, chạy tốc độ cao vọt tới bệnh viện. Đoạn đường kia là con đường dài nhất mà anh từng đi qua trong cuộc đời, dọc theo đường đi anh suy nghĩ lung tung, thậm chí không ngừng rơi lệ.

Tiểu Tuyền bị thương tổn. . . . . .

Tiểu tuyền bị thương rồi. . . . . .

Đáng chết! Sớm biết thì anh nên theo sát cô, thời gian này anh không dám đi quấy rầy cô, sợ mình suy nghĩ không rõ sẽ tổn thương cô, nhưng lại không biết tim của anh vẫn luôn đặt trên người Tiểu Tuyền…. Anh yêu cô!

Đối với Tiểu Quân, anh thấy đau lòng nên cố gắng vì cô tìm kiếm chính nghĩa. Nhưng khi chuyện giống vậy xảy ra trên người Tiểu Tuyền, anh nổi điên, anh chỉ muốn cùng tên khốn kiếp trước mắt này đồng quy vu tận (cùng nhau chết)!

Nghiêm Sĩ Dương đi xuống dưới, hôm nay anh tới không phải để thẩm vấn, anh đã sớm nộp đơn xin từ chức, đưa nghi phạm từ trại tạm giam đến Sở kiểm sát, bởi vì anh muốn dạy dỗ đối phương một trận.

Anh biết rõ, chỉ cần anh ra tay, tất cả sẽ chấm hết. Tiền đồ của anh, cái gì cũng chấm hết! Nhưng tên súc sinh này nhất định có thể dễ dàng ra khỏi tòa án, không cần phải chịu trách nhiệm, cũng sẽ không bị xử phạt, đã như vậy, hãy để cho chính anh xử phạt hắn ta!

Anh muốn tự tay chấm dứt tên súc sinh này. . . . . .

"Anh muốn làm gì?"

Nghiêm Sĩ Dương đi về phía hắn, không nói hai lời, vung một quyền vào mặt đối phương, bởi vì sức lực to lớn nên hắn ngã xuống, ***ng vào góc.

"Đừng. . . . . ."

"Mẹ kiếp! Lúc Tiểu Tuyền kêu ‘đừng’, mày có buông tha cho cô ấy không?" Lại thêm một quyền, anh ra sức đánh, đánh đối phương một trận tàn bạo.

"Cứu mạng ……cứu mạng ……kiểm sát viên đánh người!"

Mắt Nghiêm Sĩ Dương đỏ lên, không ngừng đánh đối phương.

Bên ngoài có người nghe tiếng động, chạy tới muốn nhìn xem, nhưng phòng thẩm vấn đã bị khóa, trong khoảng thời gian ngắn không tìm được chìa khóa, nên bên ngoài không vào được.

"Mày đáng chết!"

Người nọ ngã nhào trên đất, không ngừng kêu đau.

Nghiêm Sĩ Dương đã sớm rơi vào trạng thái điên cuồng, tiếp tục như vậy thì sẽ đánh chết người. Người bị ngăn cách bên ngoài chỉ có thể nghe tiếng kêu gào bên trong, nhưng lại không vào được.

Vào lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói: "Sĩ Dương, anh mở cửa ra! Anh đang làm gì vậy?"

Nghiêm Sĩ Dương sửng sốt…Là ai? Đó là giọng nói của Tiểu Tuyền sao?

Anh dừng tay, vốn là muốn đánh chết đối phương, sau đó tự mình đi đầu thú, nhưng không biết sao khi nghe giọng của Tiểu Tuyền thì anh liền dừng tay.

Từ bên ngoài có thể nghe được tiếng động bên trong đã dừng lại, chỉ còn lại tiếng kêu gào, lúc này Tiểu Tuyền mới gõ cửa: “Sĩ Dương, mở cửa có được không? Đừng tiếp tục phạm sai lầm như vậy, nhanh mở cửa, Sĩ Dương, em xin anh. . . . . ." giọng nói nghẹn ngào.

Anh nắm chặt quả đấm, trên nắm tay đều là máu. Trong hốc mắt của anh tràn đầy nước mắt, anh không hối hận, anh chỉ hận mình đã không bảo vệ được cô.

Lúc này có người tìm được chìa khóa, nhanh chóng mở cửa xông vào.

Chỉ thấy Nghiêm Sĩ Dương đứng ở hiện trường không nhúc nhích, mà tên bị cáo kia vẫn còn gào khóc, bị đánh đến mũi mặt bầm tím, thê thảm vô cùng, nhưng ít nhất thì không có án mạng.

Tiểu Tuyền đi vào, nhìn anh, đứa ngốc…. tên ngu ngốc này…. Sao anh lại ngốc như vậy. . . . . .

Cô xông lên ôm lấy anh: “Tại sao. . . . . . tại sao anh lại ngốc như vậy?"

"Tiểu Tuyền, thật xin lỗi, anh không có bảo vệ tốt cho em. . . . . ."

"Chuyện này không có quan hệ gì với anh." Ôm lấy anh, cô thật không có cách nào kháng cự lại trái tim của mình, cứ như vậy tới gần anh, cô muốn vĩnh viễn được ôm chặt anh.

Cô đột nhiên hiểu ra, cô đã hiểu tình cảm của anh, cô cũng không mong đợi anh sẽ nói rõ tình cảm của anh, bởi vì anh không phải loại đàn ông đó.

Cô đã từng hoang mang, không nhìn ra được, thậm chí hoài nghi anh đối với cô rốt cuộc có tình cảm hay không? Đương nhiên là có rồi! Anh vì cô, tín ngưỡng là gì, cố chấp là gì, tất cả đều ném bỏ.

Tiểu Quân bị thương tổn, anh chỉ đau lòng, anh chỉ có thể dựa vào chức trách của kiểm sát viên để giúp cô ấy theo đuổi chính nghĩa. Nhưng khi cô bị thương tổn thì anh như bị điên, anh không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, chỉ muốn giết cái tên đã tổn thương cô!

Anh đánh mất lý trí, mất đi năng lực phán đoán, không còn là kiểm sát viên Nghiêm Sĩ Dương nữa, mà biến thành một người đàn ông mất đi tâm trí.

Tất cả đều chỉ vì người phụ nữ của anh. . . . . . Vì cô, anh có thể vứt bỏ tín ngưỡng, chính nghĩa, vứt bỏtất cả, cam tâm trầm luân.

Nghiêm Sĩ Dương cũng không chần chờ, ôm chặt lấy cô, bản thân anh cảm thấy thật có lỗi khi thấy cô bị thương như vậy.

Tổn thương này của cô không chỉ là do tên kia, mà còn bao gồm cả anh!

Anh không có bảo vệ tốt cho cô, anh không yêu thương cô đủ nhiều, anh còn dùng những lời nói có gai để tổn thương cô. Nếu như có thể, anh cũng muốn đánh chết chính mình. "Thật xin lỗi. . . . . ." Nước mắt anh rơi xuống.

Cô lắc đầu, rúc thật chặt vào trong ngực của anh, không buông ra cũng không chịu rời đi. Nếu như có thể, cô càng muốn khóa cả hai lại chung một chỗ.

Người đàn ông này, thật khờ. . . . . .

Mười năm nay, thời gian anh làm bạn với cô cũng không ít, có thể nói bọn họ không ai thiếu ai, nhưng cũng lại thiếu nhau nhiều nhất. Tuy bọn họ chưa từng nói yêu, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới việc không thương đối phương.

Cô sẽ không khảo nghiệm anh nữa, cô muốn tiếp tục ở bên cạnh anh!

Tính tình của người đàn ông này luôn làm cho cô phiền não không thôi, nhưng cô vẫn phải nói, cô thương anh, mặc kệ là năm đó, hay là hiện tại, cô đều thương anh.

Bọn họ nguyện ý vì nhau, bỏ qua tín ngưỡng trong lòng mình, vì cả hai, đạp bể những thứ kiêu ngạo kia, sau đó bộc lộ chính mình ở trước mặt nhau.

Nếu như có thể nắm tay trải qua mười năm nay, thì không có đạo lý gì mà lại không thể tiếp tục đi tiếp.

Anh hiểu rõ cô, cô cũng vậy, có người bạn đồng hành như vậy, thì còn phải đi tìm làm gì nữa.

Người ấy…..ở ngay tại chỗ này. . . . . .

Bạn đang đọc Yêu Anh Không Hối Hận của Mạc Lâm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự