Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 29 Chương 10.1

Bạn đang đọc Yêu Anh Không Hối Hận của Mạc Lâm

Phiên bản Dịch · 2052 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trên thế giới này, kỳ thực không có nhiều anh hùng, cũng không có nhiều chuyện vui buồn lẫn lộn như vậy.

Người bình thường tiếp tục trải qua cuộc sống của họ, ngay cả người từng làm anh hùng cũng vậy. Sau sự kiện đại anh hùng, sau những tiếng vỗ tay đinh tai nhức óc, cô vẫn sinh hoạt như ngày thường.

Cho tới bây giờ, Thẩm Bội Tuyền cũng không cảm thấy chính mình là anh hùng, nhưng có đôi khi cô lại cảm thấy mình là kẻ ngốc.

Là kẻ ngốc nên mới kiên cường như vậy, chỉ biết xông về phía trước, dù cho vết thương chồng chất cũng không dừng lại, bởi vì cô vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng mục tiêu ẩn giấu trong lòng mình, cho nên không thể có hai lòng. Chính vì vậy mà cô chỉ có thể kiên trì đi tới mục tiêu.

Nhưng. . . . . .

Cô cũng chỉ là cô gái bình thường, thỉnh thoảng cô cũng cảm thấy cô độc. Cô không hoài nghi mục tiêu của mình, nhưng thỉnh thoảng lại hoài nghi liệu mình có thể đi đến mục tiêu đó hay không?

"Tiểu Tuyền, em vẫn chưa tan việc à?"

Bây giờ đã là tám giờ tối, Thẩm Bội Tuyền vẫn còn đang xử lý công sự. Nhờ vụ án của Đường Vinh mà thanh danh của cô được lan truyền xa, vậy nên công việc lại càng không ít.

"Học tỷ, chị về trước đi, em còn phải viết bản tuyên án này, hôm nay mà không viết xong thì sợ rằng ngày mai không có thời gian xử lý."

Lý Gia Dung thở dài: “Em làm việc tích cực như vậy thì sao chị lại không biết xấu hổ mà tan việc trước chứ!"

"Học tỷ, chị về trước đi, chị còn có con nhỏ phải chăm sóc mà! Mau trở về đi! Trễ như thế mà người bạn nhỏ còn không nhìn thấy mẹ là em phạm lỗi lớn đó."

"Tiểu Tuyền, em cảm thấy cuộc sống như chị cũng không tệ lắm phải không?"

Cô nghe không hiểu lắm: “Chị có ý gì?"

"Có một gia đình, sau đó sinh con. . . . . . Chính là cuộc sống như vậy!"

Thẩm Bội Tuyền cười: “Em sinh con với ai đây?"

"Quan toà Triệu ở toà án dân sự thì sao? Cậu ta nói với chị là cậu ấy có ý với em!" Cô bày ra bộ dạng muốn làm mai.

"Làm ơn đi, học tỷ, chị cũng đừng làm mai loạn như vậy đâu"

Lý Gia Dung đặt túi xách xuống, ban đầu còn muốn chạy về nhà, nhưng bây giờ thì không: “Em mới làm ơn đi, tại sao không cho người ta một cơ hội? Cậu ta cũng chỉ lớn hơn em một tuổi, nhân phẩm cũng rất tốt, là người đoan chính, nhất định xứng với em. . . . . ."

"Học tỷ, em không muốn."

Nhìn cô: “Rốt cuộc em muốn như thế nào? Chị giúp em giới thiệu bạn trai, em lại không cần, vậy chứng tỏ em còn nhớ nhung Nghiêm Sĩ Dương. Nhưng kêu em gọi điện tìm cậu ta thì em lại không muốn, chị phát hiện em đúng là rất khó trị!"

Thẩm Bội Tuyền thở dài: “Học tỷ, đừng lo lắng cho em, em đã quen với cuộc sống hiện tại… thật không cần lo lắng cho em đâu mà.”

“Nhưng…”

“Chị mau trở về đi! Đừng khiến người bạn nhỏ đợi quá lâu.”

Nhìn thấy cô không muốn nói tiếp, Lý Gia Dung chỉ có thể thở dài, cầm túi xách lên, nhưng trong lòng vẫn chưa từ bỏ ý định, nhất định phải chú ý dùm cho Tiểu Tuyền, xem có người nào thích hợp với cô không.

Trên thực tế, Tiểu Tuyền rất được hâm mộ, không chỉ là thẩm phán trong tòa án, ngay cả những luật sư khi ra tòa nhìn thấy cô, tất cả đều bị cô thu hút, ai cũng hi vọng sẽ có cơ hội quen biết Tiểu Tuyền.

Nhưng đối với sự yêu mến mà người khác dành cho mình thì Tiểu Tuyền lại rất vô tâm, trong lòng cô chỉ nhớ nhung đến một người mà cô biết hơn mười năm là Nghiêm Sĩ Dương.

Thật không biết kiếp trước cái tên kia đã làm được việc gì tốt nữa?

Nghe tiếng đóng cửa, Thẩm Bội Tuyền lại tiếp tục công việc, gõ bàn phím, chuyên tâm nhất trí, giống như từ đầu đến cuối chưa từng phân tâm.

Qua nửa tiếng, cô rốt cuộc ngừng tay, ngẩng đầu lên nhìn bốn phía, xem đồng hồ, bây giờ cô mới phát hiện mình đã quên uống ly trà. Phòng làm việc vắng ngắt, đèn lớn đã tắt, vì tiết kiệm, trên bàn cô chỉ mở một cây đèn bàn, cảm giác như toàn thế giới đều đã rời đi, chỉ còn lại mình cô vẫn còn ở tại chỗ này.

Rốt cuộc cô đang làm gì?

Rốt cuộc cô đang đợi cái gì?

Cô đợi được sao?

Đóng máy vi tính lại, hôm nay hãy để cô lười biếng một lần, một lần là được rồi, cô không muốn tiếp tục buồn bực ở chỗ này, nếu không cô sẽ điên mất!

Cô phải tìm đường ra, chạy đi…

Nhanh chóng cất tất cả tài liệu, mặc áo khoác vào, cầm túi xách, đây là lần đầu tiên Thẩm Bội Tuyền chạy trốn ra khỏi phòng làm việc.

Lần đầu tiên, cô cảm thấy ở trong không gian đó, cô không cách nào hô hấp, gần như hít thở không thông.

Khi cô đi ra khỏi tòa án đã là chín giờ, cô đi trên lối đi bộ, rốt cuộc cũng cảm thấy cái loại cảm giác hít thở không thông đó đang từ từ biến mất, cô thấy mình giống như vừa tìm được lối thoát.

Cô cứ đi từ từ, cũng không vội về nhà, mấy năm trước mẹ cô qua đời, mặc dù côđau khổ, nhưng cũng hi vọng mẹ cô có thể nghỉ ngơi ở một thế giới khác, không cần phải cực khổ nữa.

Cô sống một mình, không sợ sẽ liên lụy người nào.

Đi tới cua quẹo, cô cố ý đi theo một hướng khác, quẹo theo hướng ngược lại, sau đó lại tiếp tục đi thẳng, vừa đi vừa suy nghĩ.

Tại sao cô không đi tìm anh?

Cô thật không muốn sao?

Cô có thể lừa gạt người khác, nhưng không thể lừa gạt lòng mình. Mặc dù vậy nhưng cô không thể tìm anh vào lúc này, không thể để mặc cho bản thân lâm vào vấn đề tình cảm khó khăn trong lúc này.

Tình huống bây giờ và năm đó đúng là vô cùng giống nhau, cho dù có thích anh, nhưng nếu bên cạnh anh đã có người, cô sẽ không thể tiếp tục đi con đường này, cô phải cách xa anh thật xa, không nhìn anh, không tới gần anh, cô phải quên đi chữ thích trong lòng mình, phải cách xa anh.

Đây chính là chuyện mà Thẩm Bội Tuyền cô biết làm, cô dùng lý trí để xử lý tất cả, bao gồm tình cảm, cho nên đối với người khác, cô rất tỉnh táo, nhưng trên thực tế, chỉ có chính cô biết, cô dùng lý trí khắc phục sự khổ sở này.

Cô đang ép anh lựa chọn sao? Dĩ nhiên không! Cô sẽ không để cho mình trở thành mục tiêu lựa chọn của người khác, cho nên cô rút lui, trả lại không gian cho Sĩ Dương và Tiểu Quân.

Nói cô không có dũng khí?

Cô thừa nhận, cô không muốn đi đối mặt với cái lựa chọn cuối cùng của người đàn ông đó, thay vì đến lúc đó khổ sở, không bằng lúc mới bắt đầu liền thoát ra trước, dù sao người đứng xem chắc sẽ không bị thương.

Liệu rằng cô có thể đơn thuần chỉ làm người đứng xem thôi sao?

Hốc mắt cô ẩm ướt, giống như ngôi sao nhỏ trên trời đang lấp lánh, ánh sáng lấp lánh đó như đang nói chuyện, nói cô đã từng có tình cảm, nói mười năm này là cô không hối hận.

Cô lau nhanh nước mắt như muốn chảy ra, bước chậm trên đường, cô cũng không biết đến tột cùng mình đã đi tới chỗ nào, bốn phía hình như có chút xa lạ, một bên hình như có mảnh đất trống, cỏ dại mọc thành bụi.

Nhưng cô không thèm để ý, bởi vì bên kia là đường cái, trên đường xe cộ chạy tuy không bằng ban ngày, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể thấy được vài chiếc xe chạy qua.

Cô muốn đi thêm một đoạn đường, đợi khi muốn về nhà thì sẽ bắt taxi về là được.

Toàn thân Thẩm Bội Tuyền buông lỏng, không hề đề phòng mà đi, đắm chìm trong mạch suy nghĩ của mình, không có chú ý tới biến hóa xung quanh.

Trong lúc bất chợt , cô cảm giác bên cạnh có người!

Người nọ tựa hồ đang theo dõi cô, cô vốn cho là ảo giác, không để ý tới, nói không chừng người này đúng dịp đi cùng đường với cô.

Vốn dĩ Thẩm Bội Tuyền muốn né qua một bên để người kia đi trước, cô cho là mình đang ngăn trở đường đi của đối phương, nhưng khi cô đang định né qua thì người đi phía sau đột nhiên kéo cô lại.

“A…”

Cô còn không kịp kêu thành tiếng, người nọ dùng sức mạnh kéo cô vào bên trong chỗ đất trống đầy cỏ dại.

Thẩm Bội Tuyền dường như bị dọa đến quên cả việc kêu cứu, thân thể bị bắt lấy, xuyên qua bụi cỏ dại làm cả người cô đau nhói.

Còn chưa biết rõ là tình huống gì, đối phương đã ném cô xuống đất, cô rên lên một tiếng, vừa ngẩng đầu lên để nhìn rõ ràng thì người nọ đã đè lên thân thể cô.

Co rất hoảng sợ, toàn thân phát run: “Anh… Anh định làm gì?”

Người nọ giống như nổi điên, cái gì cũng không nói, trong ánh mắt chỉ có cuồng loạn, biểu hiện trên mặt rất ác độc, giống như không phải người, mà là dã thú…

Người nọ động tay muốn xé quần áo của Thẩm Bội Tuyền, cô không ngừng giãy giụa, không để cho hắn xé.

Cô lật người, liều mạng muốn chạy trốn, nhưng hắn nắm được tóc cô, kéo người cô trở lại.

“Uhm…” Thân thể đau đớn không tính là nghiêm trọng nhưng sợ hãi của nội tâm thì đang tăng cao, lần đầu tiên, Thẩm Bội Tuyền cảm thấy không thể trốn đi đâu được, không biết nên làm thế nào!

Thì ra là loại cảm giác bị xâm hại kinh khủng như vậy, thì ra đây chính là cảm giác nội tâm của Tiểu Quân , cái loại cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng, loại cảm giác không biết nên cầu cứu ai….

Đối phương xé rách cổ áo cô, Thẩm Bội Tuyền thét chói tai, đối phương sợ bị phát hiện, ra tay đánh cô, đánh đến đầu tóc cô choáng váng.

Khóe miệng của cô đều là máu, đầu óc choáng váng, nhưng cô cũng không phải là người ngoan ngoãn chịu đựng, nội tâm của cô cũng thấy tức giận.

Loại súc sinh này, xem khổ sở của người khác là niềm vui, đáng chết!

“Cút ngay! Khốn kiếp!” Cô đưa chân dùng sức đạp đối phương, mỗi cái đều dùng hết sức lực, thậm chí còn hung hăng đá hạ thể của đối phương.

Đối phương nhảy dựng lên, trong miệng không ngừng mắng.

Thẩm Bội Tuyền mượn cơ hội này lật người muốn trốn đi, thừa dịp đối phương bị thương, vội vàng chạy về phía đường lớn, nhưng đối phương không để cô được như ý nguyện.

“A.”

Đối phương cầm tảng đá lên đập vào gáy cô, cô nhất thời ngã xuống đất ngất đi, đối phương lại dùng tảng đá hung hăng đập vào đầu cô…

Bạn đang đọc Yêu Anh Không Hối Hận của Mạc Lâm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự