Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 47 Kết

Bạn đang đọc Y Nhân Hạo Nguyệt của Kỳ Nhược

Phiên bản Dịch · 1633 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cuộc sống yên tĩnh chỉ qua chừng mười ngày Sở Hạo liền nhận được điện thoại gọi từ thành phố B tới công ty nhận được một hạng mục hợp tác trọng đại cần hắn phải đích thân đi nói. Vì vậy người nào đó chuẩn bị tại thành phố H ngây ngốc kế hoạch một kỳ nghỉ hè rốt cục vẫn phải rkhoảng không.

Xuống taxi Mạch Dao còn muốn đi về phía trước, Sở Hạo lại dừng bước.

“Làm sao vậy?” Mạch Dao nghi ngờ hỏi.

“Anh không phải là… quên mang đồ đi?”

Sở Hạo lắc lắc đầu, cười nhẹ nói: “Dao Dao, em như vậy….anh liền không đi được.” Bởi vì còn chưa có rời đi đã bắt đầu thấy nhớ rồi.

“Kia… Em đi về.” Mạch Dao cú thế cúi đầu xuống, khẽ cắn môi xoay người muốn đi.

“Chờ một chút!” Tay phải đột nhiên bị giữ chặt bước chân, Mạch Dao nhoáng một cái ngã vào trong ***g ngực Sở Hạo.

Sở Hạo một tay cầm tay Mạch Dao, tay kia để ở eo của nàng, hai người gần đến như dán cùng một chỗ. Mạch Dao thậm chí có thể cảm giác được hô hấp mát lạnh của hắn nhẹ phẩy qua gò má tư thế này khiến nàng thấy xấu hổ đỏ

“Dao Dao, có thể hôn tạm biệt anh không.” Cúi đầu âm thanh ở bên tai thật giống như dụ dỗ.

Mạch Dao mặt ửng hồng, vô ý thức liếc qua chung quanh nơi người đến người đi kêu nàng như thế nào không biết xấu hổ thế chứ. Mạch Dao do dự, có chút khẩn trương, lại có điểm mong đợi.

“Ha ha..em ngại sao?”

“Ừ.” Mạch Dao ngoan ngoãn thừa nhận.

Sở Hạo than nhẹ: “Vậy thôi.”

Mạch Dao thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng không cảm giác có chút mất mát. Đang lúc nàng muốn mở miệng nói cái gì đó Sở Hạo lại đưa qua mặt đến, vẻ mặt bất đắc dĩ mở miệng nói:

“Em ngại như vậy… Vậy thì để anh hôn em đi.” (Liên : bó tay ….>. >)

Không đợi Mạch Dao k phản ứng trên môi đã cảm giác được một hồi ấm áp, cái hôn dịu dàng mang theo lưu luyến không muốn xa rời rơi xuống. Mạch Dao cảm giác được trái tim nhỏ của mình hình như không chịu nổi muốn nhảy ra khỏi ***g ngực! Đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng trên bờ môi Mạch Dao không khỏi run lên nhè nhẹ.

Sở Hạo dè dặt tách ra hàm răng của nàng muốn hung hăng hôn nàng, ôn nhu lại mãnh liệt. Sở Hạo thầm nghĩ… thì ra là có một số việc đích xác là có thể vô sự tự thông .

======Phân cách tuyến nụ hôn tượng gỗ=======

Đêm hè gió nhẹ mang theo hơi nóng từ cửa sổ thổi vào. Mạch Dao đang ở trong trò chơi cùng đại thần tổ đội đánh boss, nghe được tiếng đập cửa vang lên, nàng vội vã cùng đại thần thông báo một tiếng, liền bỏ xuống cửa sổ trò chơi.

Đồng mẹ đẩy cửa tiến đến có chút bất mãn trách nói:

“Dao Dao à… như thế nào cả ngày lẫn đêm đều ở nhà không đi ra ngoài một chút?”

Mạch Dao cười nói: “Trời nóng như vậy con đi ra ngoài sẽ thành phơi khô nấn .”

Đồng mẹ nhất quyết không tha nói: “Ban ngày không ra khỏi cửa còn chưa tính, buổi tối lại có mặt trời cũng thế nên đi ra ngoài, các con.. Không đi dạo công viên sao.”

Các con? Mạch Dao sững sờ, chẳng lẽ nói là… Sở Hạo?

“Khụ khụ.. ” Đồng mẹ có điểm mất tự nhiên ho khan

“Nếu là ngại nóng con kêu nó đi lên đây ngồi một chút… Cũng được.”

Lần này, Mạch Dao là triệt triệt để để bị giật mình. Nàng ở trong lòng thầm nghĩ: không phải cha mẹ nói “giai đoạn Đại học lấy học tập làm trọng, không ủng hộ yêu” sao? Mà xoay chuyển cũng quá nhanh đi? Đây là vội vàng gả sao?….Mình dầu gì mới hai mươi còn sợ không ai thèm lấy đi sao? Tuy là nghĩ như vậy… Mạch Dao trong lòng lại thấy ngọt ngào. Nàng cùng Sở Hạo cùng một chỗ được cha mẹ ủng hộ đương nhiên là tốt hơn.

=== =====Phân cách tuyến ủng hộ gia đình=======

Lại là 1 mùa hè trời chiều tỏa trên mặt sóng lay động…nhuốm hồn cả đoạn song….Một cô gái mặt váy liền màu vàng nhạt tựa tại trên lan màu xám trắng ngắm trời chiều chiếu qua gò má toát ra đường cong nhu hòa. Ở sau lưng nàng 1 nam tử trẻ tuổi tay ôm eo của nàng, tròng mắt nhìn gò má nàng, trong mắt chứa đầy vui vẻ ấm áp.

Sở Hạo cúi đầu ôn nhu nói nhỏ: “Lão bà… còn nhớ rõ không, lần đầu chúng ta hẹn hò cũng là ngày này…. cũng là ở chỗ này.”

Mạch Dao nhoẻn miệng cười: “Đúng vậy nơi này so với bảy năm trước đẹp hơn .”

Sở Hạo ngưng mắt chuyên chú nhìn nàng, chậm rãi nói: “Em cũng so với bảy năm trước đẹp hơn .”

Mạch Dao sắc mặt trở nên hồng, trong mắt ẩn một tia ngượng ngùng, một tia ngọt ngào.

“Dao Dao em xem.” Sở Hạo nâng lên một ngón tay chỉ hướng phía trước cách đó không có mấy người bán hàng rong, trong tay là 1 chùm bóng bay lớn.

“Hắc…anh còn nói, đêm đó em mang theo bóng đi cả 1 quãng đường, quá mất mặt!…..”

“Mất mặt sao?” Sở Hạo giả bộ ngu n

“Anh còn dự định bây giờ sẽ mua cho em 1 trái nữa đây!”

Mạch Dao lấy cùi chỏ nhẹ ***ng bụng của chồng, Sở Hạo khoa trương kêu đau.

“Dao Dao…về sau vào ngày quốc tế thiếu nhi, chúng ta hàng năm mang cục cưng tới chỗ này mua cho nó bóng được không?”

“Ừ.” Mạch Dao thần sắc càng nhu hòa tay trái khẽ xoa bụng, Sở Hạo dùng tay phải đặt lên, cúi đầu nhẹ hôn gương mặt của nàng. Mạch Dao bên môi chậm rãi tràn ra hạnh phúc vui vẻ

“Dao Dao, em nói tên của con chúng ta sẽ là gì đây?”

“Gấp cái gì… không phải là nửa năm nữa sao?”

” Chuẩn bị sớm cũng tốt, không tới lúc cục cưng sinh ra sẽ có rất nhiều chuyện đến lúc đó tránh không được sẽ luống cuống tay chân

“Ừ… Anh nói cũng không còn sai. Đúng rồi, anh cùng cha có nói chuyện tên này chưa?”

“Không có …. này không phải mình đặt sẽ vui hơn sao?”

“Dẹp….anh vui đã bao lâu rồi?”

“Ha ha… nhớ tới khi Mạt Mạt sinh ra dì Giản ôm cháu ngoại, cha ở một bên đỏ mắt không biết thành bộ dáng gì. Lúc này biết đâu tới phiên cha!”

“Nói lại…chuyện tên anh có phải hay không có ý kiến gì rồi?”

“Lão bà quả anh minh!”

“Anh bớt lung tung!” Mạch Dao gắt giọng.

“Em nói tên Sở Kha thế nào? Đơn giản lại mà không tục khí.”

“Sở Kha…” Mạch Dao nghĩ một hồi lẩm bẩm nói, “Cảm giác, cảm thấy giống như thích hợp hơn với con gái một chút.”

“Ôi chao…. bị em phát hiện!” Sở Hạo cố làm ra vẻ phiền não.

Mạch Dao không khỏi bật cười: “Liền kêu Sở Kha đi, kỳ thật em cũng cảm thấy tên này được.”

Mạch Dao tựa ở trong ngực Sở Hạo gió mát từ bờ sông thổi lên nàng mái tóc dài đen nhánh, trong lòng đột nhiên hiện lên một tia ấm áp khác. Nàng không khỏi mở miệng nhẹ giọng hát: ” Khi vũ trụ này còn trong thưở mông muội. Thì ai là người đầu tiếng thốt ra tiếng yêu .Thử hình dung lúc họ thổ lộ tình cảm.Liệu đối phương có hiểu hay chăng? .”

Nhớ lại năm đó ngồi ở quán cà phê. Nhớ rõ hắn ôn nhu mà kiên định thổ lộ..”You are my daylight…. Nhớ rõ hắn hơi thấp thỏm hỏi: “Người đó. . . . . Có thể là anh không?” Hắn khiến cho nàng như thế nào mà cự tuyệt chứ?

Cảm giác được tay ôm ở trên eo mình thật chặt, người người phía sau ăn ý nói tiếp: ng. Họ đã yêu nhau trong bao lâu .”hông có nghĩ qua trong sinh mệnh mình sẽ xuất hiện một người như vậy, làm cho hắn hận không thể lúc nào cũng nâng niu nàng ở lòng bàn tay. Phần yêu thương tựa như rượu này bảy năm đều không có chút nào nhạt, ngược lại càng tỏa hương càng làm cho người ta nhịn không được say mê. Thê tử trong ngực cùng sắp sinh ra con, tất cả đều là báu vật của cuộc đời này dành cho hắn.

Trên bờ sông hai người thân mật ôm nhau, tiếng hát tại trên mặt sông vang vọng. Bài hát năm đó cùng nhau hát, hôm nay lại hát tâm ý khác trước kia…

“Bởi tình yêu luôn bị trôi đi trong biển người rộng lớn này nên những chuyện tình cần được ghi lại thành tiểu thuyết”

“May mắn em còn có anh. Thật tốt khi anh có em. Chúng ta sẽ cùng viết một bộ tiểu thuyết thật đẹp”

Bờ bên kia đèn nhỏ từng cái sáng lên có vẻ yên tĩnh mà bình thản. Hai người không hẹn mà cùng ngoái đầu nhìn lại, tựa hồ ở trong mắt có lẫn nhau, nhìn thấy sự vĩnh hằng…

Bạn đang đọc Y Nhân Hạo Nguyệt của Kỳ Nhược
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự