Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 75 Chương 75

Bạn đang đọc Xuyên Việt Chi Gia Hữu Hiền Thê (Nhà Có Vợ Ngoan) của Lãng Hoa Điểm Điểm

Phiên bản Dịch · 4016 chữ · khoảng 14 phút đọc

Tần Huy và A Lặc đi chuyến này rất nhiều năm cũng không có tin tức, người Tần gia hơn mười năm không nhận được tin của nhi tử, rút cuộc cũng cho người đi tìm. Kỳ thực đối với việc này Dương Dật cũng rất lo lắng, ngay cả Trần Tĩnh cũng đứng ngồi không yên. Nguyên bản, sau khi Tần Huy và A Lặc rời đi, mỗi nửa năm sẽ gửi một phong thư về báo bình an. Từ khi đưa Tần Hiên đến đây, Tần Huy cũng có gửi mấy phong thư về, nhưng dần về sau thư tín liền bị đánh gãy, y cũng đi nghe ngóng qua, nhưng vẫn chẳng nhận được chút tin tức nào.

Trần Tĩnh vẫn cho rằng Tần Huy và A Lặc đã xảy ra chuyện, cho nên đứa nhỏ Tần Hiên này là độc đinh của Tần Huy, y rất để bụng chăm sóc. Dù không có phụ thân và a mỗ bên người, Tần Hiên vẫn nhận được sự sủng ái của bọn hắn. Có điều, không như hai tiểu ca nhi bị chiều đến hư, đứa nhỏ này lớn lên rất nghe lời, dáng người cũng cao lớn, toàn bộ ưu điểm của Tần Huy và A Lặc đều đặt trên người nó. Cũng không biết vì lý do gì, đứa nhỏ Tần Hiên này lại hết lần này đến lần khác dính lấy Quân An, Quân Hạo nhưng lại không quá thích chơi đùa cùng Tiểu Tứ, mặc cho hai tên tiểu ma tinh kia bắt nạt khi dễ, còn luôn phải chịu tiếng xấu thay cho bọn nó. Còn về phần Tiểu Tứ, Quân An và Quân Hạo đem nó thành bảo bối mà nuông chiều, cùng một đức hạnh với cha của bọn nó.

Dương Dật là vì thấy Tiểu Tứ không mập, vẫn cho rằng thân thể nó không tốt, kỳ thực, trong cả bốn đứa nhỏ nhà hắn, thiên phú học võ của Tiểu Tứ là cao nhất, thân thể cũng mạnh khỏe nhất, từ nhỏ tới lớn tựa hồ chưa từng sinh bệnh qua. Chỉ là, vô luận Trần Tĩnh có giải thích như thế nào, Dương Dật vẫn cho rằng Tiểu Tứ gầy teo như vậy là do thân thể không tốt, mà mọi người cũng lười cải biến cách nhìn của hắn, dù sao cũng vô hại.

“Tần Hiên ca ca, ca ca ta bọn hắn lại uống trộm rượu rồi, hình như say rồi, hay là ngươi đến xem chút đi. Việc này nếu để a mỗ ta biết, ca ca nhất định sẽ bị đánh. Ta đi trước, ngươi cũng nhanh lên.” – Dương Tử Kỳ mười lăm tuổi kêu lên. Tiểu gia hỏa này còn có một cái tên gọi là Trịnh Tử Kỳ. Tần Hiên cùng với Dương Tử Kỳ sinh cùng năm, nhưng mà hai người lại cho người ta cảm giác như đại nhân và hài tử đứng cùng một chỗ, bởi vì Dương Tử Kỳ chỉ cao đến ngực Trần Tĩnh, mà Tần Hiên lại sắp cao bằng Trần Tĩnh rồi.

“Ta biết rồi, ngươi đi ngăn a mỗ, ta đi giúp bọn họ giải rượu.” – Tần Hiên nằm trên ngọn giả sơn, nhổ ra quả nho xanh chua chua trong miệng, ngồi bật dậy nhảy xuống nói. Công phu của hắn tương đối tốt, hiện tại có thể so với Tiểu Bảo. Cái này cũng là do Trần Tĩnh, dù thương hắn nhưng trên phương diện học võ vẫn rất nghiêm khắc.

Chuyện của Tần Hiên và hai tên nhóc Quân An Quân Hạo, Trần Tĩnh và Dương Dật cũng biết. Hai tiểu tử kia đều thích Tần Hiên, nhưng mà Dương Dật vẫn cảm thấy một vợ một chồng vẫn tốt hơn, cả hai ca nhi nhà mình đều gả cho Tần Hiên, Dương Dật hắn thật không cam tâm. Hai đứa nhỏ mà hắn tâm tâm niệm niệm cứ vậy mà gả cho Tần Hiên không phải là quá tiện nghi tiểu tử kia rồi sao.

“Tiểu đệ, biện pháp này thực sự được sao? Tuy rằng cha từng nói qua chúng ta là ca nhi, nhưng mà cũng có thể làm a, hôm nay chúng ta thượng Tần Hiên, cha và a mỗ sẽ đồng ý thật chứ?” – Quân Hạo một bên uống một ngụm rượu, một bên hỏi Quân An, y có chút bận tâm, như vậy liệu có làm Tần Hiên bị thương không a.

“Lo lắng cái gì, biện pháp này nhất định có thể được. Có thể chúng ta sẽ phải chịu khổ một chút, nhưng mà nhất định sẽ thành công. Hơn nữa, chúng ta giống như cha nói, cũng có thể cương, dựa vào cái gì không thể giống như hán tử, bọn hắn ngoại trừ không thể sinh con ra, có gì khác chúng ta đâu. Nếu như tiểu tử Tần Hiên kia không muốn, vậy cũng uổng công chúng ta thương hắn nhiều năm như vậy.” – Quân An phi thường có lòng tin Tần Hiên nhất định sẽ đáp ứng, chỉ cần y và ca ca đưa ra yêu cầu, Tần Hiên đều nhất định sẽ làm.

“Tiểu đệ, ngươi thực sự thương hắn sao? Sao ta có cảm giác ngươi luôn khi dễ hắn ấy.” – Quân Hạo vừa cười vừa nói, y thực sự cảm thấy biện pháp này không tốt lắm, nhưng mà bọn họ đều thích Tần Hiên, hơn nữa cả hai cũng đã mười bảy tuổi, Quân Hạo không thể không nhanh một chút hành động, để lâu nhất định sẽ sinh biến, tốt nhất là xuống tay sớm, như vậy mới yên tâm.

“Ca, ngươi thương hắn không phải cũng là ta thương hắn sao, hai người chúng ta còn phân biệt ta ngươi làm gì chứ.” – Quân An lập tức làm nũng nói.

Thời điểm Tần Hiên đến nơi liền chứng kiến Quân An và Quân Hạo uống đến hai má đỏ bừng, hai người này lớn lên giống nhau như đúc, ngoại trừ cặp mắt hơi khác, càng lộ ra anh khí thì cơ hồ giống Dương Dật như đúc.

“Các ngươi không được uống rượu nữa. Để cha và a mỗ biết được sẽ tức giận.” – Tần Hiên đem bình rượu quăng đi, lúc hắn còn nhỏ, đi học, thấy các ca ca gọi Trần Tĩnh và Dương Dật là cha và a mỗ cũng bắt chước gọi theo.

Quân An ánh mắt mông lung nhìn Tần Hiên anh tuấn trước mặt, rõ ràng hai năm trước vẫn còn thấp bé hơn bọn họ, vậy mà mới hai năm ngắn ngủi đã cao hơn rất nhiều.

“Hiên, đêm nay ngươi để cho ta và ca ca làm được không? Như vậy cha và a mỗ nhất định sẽ đồng ý.” – Quân An đến gần bên tai Tần Hiên nói, hơi nóng phả vào bên tai hắn.

Tần Hiên thoáng cái rùng mình, mặt cũng đỏ bừng lên, một lượng nhiệt khí từ dưới bụng dâng lên. Quân An gần đây đều luôn khiêu khích hắn, nếu như cha và a mỗ không đồng ý, hắn nhất định không thể đụng vào ca ca, hơn nữa nếu bắt hắn buông tay thì lại càng khó hơn. Cơ mà hắn lại không muốn để cha và a mỗ đã chăm sóc mình nhiều năm như vậy mất hứng, cũng không muốn để Quân An và Quân Hạo phải chịu thương tổn.

“Quân An, ngươi đừng nháo, ta không muốn để cha và a mỗ tức giận, cha còn chưa đáp ứng chuyện của chúng ta.” – Tần Hiên đem Quân An vẫn còn đang quấn quýt lấy mình đặt lên giường.

“Không phải để ngươi thượng chúng ta, mà là để chúng ta tới thượng ngươi, như vậy cha và a mỗ nhất định sẽ đồng ý. Hiên, ngươi đáp ứng được không? Để ta và ca ca thử xem, nếu như việc này thành công chúng ta nhất định có thể ở cùng một chỗ, cha và a mỗ nhất định không có lý do không đồng ý.” – Quân An đem Tần Hiên áp lên trên giường nói.

Tần Hiên có chút không tin nổi. Nói cái gì vậy trời, cái gì mà để cho hai người bọn họ thử xem? Chẳng lẽ Quân An còn muốn, còn muốn để cho hắn nằm sấp cho bọn họ làm? Cái này cũng quá là không hợp quy củ đi? Quân An một khi đã nổi lên ý định như vậy sẽ rất phiền toái, phải biết là tiểu ma tinh này một khi đã nghĩ chuyện gì là nhất định sẽ không bỏ qua a.

“Quân An, không được nháo, ta tốt xấu gì cũng là hán tử, sao có thể như vậy được.” – Tần Hiên nói. Nó kỳ thực cũng từng nghe cha nói qua, ca nhi và hán tử cũng giống nhau, hán tử có thể làm, vậy thì ca nhi cũng có thể, nhưng mà đặt trường hợp là mình, Tần Hiên vẫn là có chút không thích ứng được.

Tần Hiên ra sức một cái đổi vị trí với Quân An – “Ngoan, ngủ một giấc dậy là tốt rồi, vô luận thế nào ta cũng sẽ ở bên ngươi và Quân Hạo.”

Tần Hiên vừa dứt lời, thân thể hắn liền cứng đờ, hắn biết đã bị Quân Hạo điểm huyệt.

Ngây người một lúc, quần áo của Tần Hiên đã bị Quân An và Quân Hạo cởi sạch, hắn chỉ còn biết cười khổ. Hai vị ca ca này của hắn, một khi đã quyết định cái gì không làm được thì nhất định sẽ không bỏ qua, mà thôi mà thôi, chỉ cần bọn họ cao hứng là được rồi, ai bảo hắn yêu thích bọn họ như vậy cơ chứ.

“Mau giải huyệt cho ta, ta không chạy, tùy theo ý các người, vậy là được chứ gì.” – Tần Hiên cười cười nói.

“Ngươi chạy rồi chúng ta bắt không nổi, đệ đệ nghe lời, đợi lát nữa chúng ta sẽ giải huyệt cho ngươi.” – Quân An nói, vừa nói vừa cởi nội khố của Tần Hiên.

Tuy rằng đã nghe qua loại chuyện này phải làm như thế nào, nhưng mà Quân An và Quân Hạo đây vẫn là lần đầu tiên, vẫn còn có chút ngây thơ, biết không có nghĩa là hiểu rõ.

“A…” – Tần Hiên kêu thảm một tiếng, cả thân thể căng cứng, thật sự rất đau, chỗ kia bị trực tiếp xuyên thấu, không ngờ sẽ đau như vậy. Tần Hiên sau khi được giải huyệt liền bấu chặt lấy thảm dưới thân, hắn sợ lộn xộn sẽ làm bị thương người sau lưng mình, cắn răng chịu đau đến chảy cả nước mắt.

“A… Đau, kẹp chặt như vậy, Hiên, ngươi là cố ý có phải không?” – Quân An vào cũng không được mà ra cũng không xong, liền bất đắc dĩ kêu lên.

Tần Hiên sớm đã đau đến sắc mặt tái nhợt, nhưng mà nghe thấy Quân An kêu đau, thân thể vốn đang căng thẳng liền thả lỏng, nhất là cái chỗ hắn đang bị đau đến thở không nổi kia.

Tần Hiên thở dốc một hơi, đầu đầy mồ hôi nói – “Không nên gấp, Quân An, chờ một chút, chờ ta thích nghi, rất nhanh sẽ tốt, rất nhanh sẽ tốt rồi.”

Qua hơn nửa ngày, trong phòng mới yên tĩnh xuống.

“Tiểu Kỳ, ngươi có phải có chuyện gì gạt a mỗ không?” – Trần Tĩnh nhìn ánh mắt của hài tử nhà mình, nhất định đã làm chuyện gì không nên làm, con của y, y dĩ nhiên là hiểu rõ nhất.

“Tiểu Kỳ, có phải là ngươi gây họa gì rồi hay không? Đến, nói cho cha nghe, cha sẽ che chở cho ngươi, không để a mỗ khi dễ ngươi.” – Dương Dật kéo hài tử đã mười lăm tuổi nhưng nhìn vẫn còn nho nhỏ như tiểu hài tử nói. Đứa nhỏ này thân thể yếu đuối, ăn cũng không nhiều, hoàn toàn kế thừa thể chất của hắn.

“Cha, a mỗ không có khi dễ con, con cũng không có gặp rắc rối.” – Tiểu Kỳ ở trong ngực Dương Dật nói. Tuy rằng nó không cao lên, nhưng cũng không giống như những gì cha nói, lớn lên yếu ớt gì đó, rõ ràng thân thể nó rất tốt, vì cái gì cha lại không tin, cứ làm theo ý mình cho rằng nó thân thể không khỏe, không phải là hơi gầy chút thôi sao? Cha nó đúng là kỳ quái.

Trần Tĩnh xác định Tiểu Kỳ thực sự không xảy ra chuyện gì, liền tiếp tục giúp Dương Dật chải chuốt lại kinh mạch. Hai năm qua thân thể Dương Dật có kém đi một chút. Trần Tĩnh biết đây là do lúc Dương Dật sinh ra thân thể đã yếu nhược, tuy rằng y đã rất cố gắng dưỡng thân thể hắn thật tốt, nhưng mà một năm trước Dương Dật vẫn bị bệnh nặng một trận. Đợt đó, Dương Dật sinh bệnh hơn nửa tháng, thân thể từ đó cũng mỗi lúc một yếu đi, mùa hè thì sợ nóng, mùa đông thì sợ lạnh.

“Không có việc gì cũng đừng có quấn quýt lấy cha ngươi, đều lớn như vậy rồi cũng không biết xấu hổ.” – Trần Tĩnh gõ gõ đầu tiểu nhi tử nhà mình, đứa nhỏ này thường xuyên cố ý để cho Dương Dật hiểu lầm là thân thể nó không tốt.

Dương Dật nhìn Tiểu Kỳ chạy đi, đứa nhỏ này lớn lên rất giống hắn, Trần Tĩnh nói lúc hắn mười sáu tuổi cũng chỉ cao hơn Tiểu Kỳ một chút, nhìn cũng hệt như hài tử.

“A Tĩnh, chúng ta lúc nào thì tìm ca nhi cho Tiểu Kỳ? Nó cũng đã mười lăm rồi.” – Dương Dật nói. Hài tử nhà người ta lớn như vậy cũng đã định thân rồi, hài tử nhà hắn thì ngay cả tay ca nhi còn chưa sờ qua, có phải có chút chậm rồi không?

“Gấp cái gì. Hai ca nhi nhà chúng ta còn chưa có gả, tên nhóc Tiểu Bảo kia lại không nghe lời, sống chết gì cũng muốn cùng Long Ngạo cùng một chỗ, cả ngày chỉ biết mỹ nhân ca ca. Long Ngạo cũng không phải ca nhi, không sinh được hài tử, huống hồ đứa nhỏ Tiểu Bảo kia làm sao là đối thủ của Long Ngạo chứ, nếu mà cùng một chỗ với hắn, còn không phải là bị hắn áp sao.” – Trần Tĩnh thở dài nói, hài tử trưởng thành rồi, nhưng một đứa cũng không làm y bớt lo.

“Lại nói, hai ca nhi nhà chúng ta phải làm sao bây giờ? Bọn nó rõ ràng đều yêu thích Tần Hiên. Đứa nhỏ kia tuy rằng rất nghe lời, cũng rất tốt, thế nhưng cả hai đứa đều thích nó, thực sự là quá tiện nghi cho tiểu tử kia rồi. Nhưng mà, chúng ta cũng không tiện chia rẽ bọn nó.” – Dương Dật thở dài nói. Hai ca nhi nhà hắn cũng đã mười bảy, không thể kéo dài thêm nữa, lại kéo dài cũng sẽ không tìm được người để gả đi, chả nhẽ lại để cho bọn nó cùng gả vào một nơi sao.

“Ca nhi nhà chúng ta thích là được rồi. Đứa nhỏ Tần Hiên kia cũng rất tốt, đừng lo lắng, cứ để nó chăm sóc hai ca nhi nhà chúng ta đi.” – Trần Tĩnh vừa cười vừa nói, xoa xoa nhẹ bả vai Dương Dật.

Dương Dật ngồi ở dưới mái hiên phơi nắng, trên vai không nặng không nhẹ được Trần Tĩnh xoa bóp, phi thường thoải mái, bộ dáng như muốn ngủ.

Trần Tĩnh lại để cho Dương Dật dựa trong ngực mình ngủ, y hiện tại chuyện gì cũng không quản, chuyện trong nhà đã có Quân An, Quân Hạo và Tần Hiên làm, việc của y bây giờ chỉ là chăm sóc cho Dương Dật thật tốt.

Thời điểm mặt trời ngả về tây, Trần Tĩnh liền ôm Dương Dật trở về phòng.

“Cha, người mau mau tỉnh a, ca ca sắp bị a mỗ đánh chết rồi, ca ca gây họa, ngài nhanh nhanh tỉnh a!” – Tiểu Kỳ bối rối xông vào phòng cha nó, đem Dương Dật đang mơ màng ngủ đánh thức, cha nó mà không tỉnh nhất định sẽ có tai họa chết người.

“Tiểu Kỳ, xảy ra chuyện gì? Sao lại hấp tấp như vậy?” – Dương Dật sau khi tỉnh lại liền hỏi.

“Ca ca làm chuyện xấu bị a mỗ bắt được, Tần Hiên ca ca bị ngất đi rồi, người nhanh lên đi ngăn cản a mỗ, a mỗ sắp đem hai ca ca đánh chết rồi.” – Tiểu Kỳ gấp đến bó tay bó chân, đây là lần đầu tiên nó thấy a mỗ tức giận như vậy.

Dương Dật chạy tới Vọng Nguyệt Các thì thấy Quân An và Quân Hạo đều đang quỳ trên mặt đất, trên lưng sớm đã bị Trần Tĩnh đánh cho máu chảy đầm đìa, rút cuộc có chuyện gì mà lại đánh hài tử thành ra như vậy chứ. Dương Dật nhìn qua liền giận dữ, hài tử đều là hắn đặt trong lòng bàn tay mà sủng, như thế nào Trần Tĩnh lại có thể làm như vậy.

“Ngươi dừng tay cho ta, có chuyện gì không thể hảo hảo nói, muốn đánh chết hài tử luôn sao?” – Dương Dật chạy tới đoạt lấy roi trong tay Trần Tĩnh.

“A Dật, việc này ngươi đừng quản, đi vào nhà xem vết thương của Tần Hiên đi, giúp nó xử lý qua một chút, đứa nhỏ kia bị Quân Hạo và Quân An hủy luôn rồi. Còn các ngươi, đúng là bị cha ngươi chiều đến hư.” – Trần Tĩnh nói.

“Ngươi trước dừng tay cho ta. Quân An, Quân Hạo, các ngươi đến cùng đã gây ra chuyện gì? Làm sao lại đem Tần Hiên làm bị thương? Ta nhớ công phu của các ngươi không phải đối thủ của tiểu tử ấy. A Tĩnh, có chuyện gì tử từ nói, người không đau lòng như ta đau lòng a.” – Dương Dật nói xong còn muốn đẩy Trần Tĩnh đang định vung roi lên ra.

Quân An và Quân Hạo cũng không ngờ a mỗ bọn nó sẽ giận dữ như vậy, trên lưng rất nóng, rất đau, bọn nó từ trước đến giờ cũng chưa từng trải qua cảm giác như vậy.

“Ngươi đừng quản, hài tử để ta đến dạy dỗ, ngươi mau vào phòng.” – Trần Tĩnh đẩy nhẹ Dương Dật một cái, hai tên tiểu tử này đúng là bị Dương Dật làm cho hư mà.

“A mỗ, người đừng đánh ca ca nữa, chủ ý là con ra, là con muốn ca ca cùng làm như vậy, ngài đánh con đi.” – Quân An nói, nó bị đánh số roi so với ca ca ít hơn, máu trên lưng ca chảy xuống rất nhiều, nó cũng chỉ mới bị chút chút.

Dương Dật sau khi nhìn thấy thương tổn của Tần Hiên mới biết hai ca nhi nhà mình đã làm ra chuyện tốt gì, lần đầu tiên thực sự là máu chảy thành sông, hai hài tử kia đúng là quá không có chừng mực rồi.

Lấy nước nóng giúp Tần Hiên lau rửa thoáng một chút, đem ga giường nhuốm máu thay đi, Dương Dật lại ở trên trán Tần Hiên kiểm tra qua một chút, rất may là không có phát sốt, phải mau chóng để Tiểu Kỳ đi hốt thuốc, nếu không phát sốt sẽ không hay.

“A Tĩnh, không phải ta đã nói ngươi đừng đánh nữa rồi sao.” – thời điểm Dương Dật đi ra ngoài sai Tiểu Kỳ đi mua thuốc, lần nữa nhìn thấy Trần Tĩnh lấy roi đánh lên lưng Quân Hạo, nhìn trên lưng hai đứa máu chảy đầm đìa, hắn cảm thấy vô cùng tức giận.

“Ngươi dừng tay cho ta.” – Dương Dật chạy đến giật lấy roi trong tay Trần Tĩnh.

“Không phải đã nói ngươi đừng đánh hài tử rồi sao, bọn nó đã biết sai rồi, người muốn đánh chết bọn nó hay sao? Lại nói, Tần Hiên đứa nhỏ kia chỉ là bị ngất đi thôi, cũng không xảy ra chuyện gì. Được rồi, các ngươi mau đứng dậy đi thay quần áo đi, mau chóng bôi thuốc vào.” – Dương Dật ngắn Trần Tĩnh, che chở cho hài tử, nói.

“Ta đã cho phép các ngươi đi hay chưa? Hảo hảo quỳ ở đó. Dương Dật, ngươi nói thật nhẹ nhàng. Tần Hiên là hài tử duy nhất của Tần đại ca. Ngươi nhìn xem Quân An và Quân Hạo đã gây ra chuyện gì. Đứa nhỏ kia sao có thể tự nguyện. Nó là hán tử, lại bị ca nhi thượng, ai dạy các ngươi như vậy a?” – Trần Tĩnh sắc mặt dữ tợn đối hai hài tử quát, tuy rằng việc này đối với ca nhi là cấm kỵ, nhưng điều khiến y giận hơn nữa là, người phải chịu khổ lại là Tần Hiên, rút cuộc thì ai cho bọn nó lá gan lớn như vậy.

“Trần Tĩnh, ngươi câm miệng, là ta dạy thì sao? Tần Hiên đứa nhỏ kia cùng với ca nhi nhà chúng ta có gì khác nhau, dựa vào cái gì bọn nó không thể làm?” – Dương Dật hướng về phía Trần Tĩnh quát, hắn vô cùng tức giận, Trần Tĩnh từ trước đến giờ đều chưa từng dùng sắc mặt như vậy nói chuyện với hắn.

“Ba” một tiếng, thanh âm thanh thúy vang lên, Quân An và Quân Hạo nguyên bản cúi đầu cũng không thể tưởng tượng nổi ngẩng mặt lên nhìn a mỗ bọn chúng, a mỗ trước giờ vẫn thương yêu cha như vậy, vậy mà đánh cha.

Lỗ tai lập tức mất đi thanh âm, Dương Dật không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn Trần Tĩnh, cho tới bây giờ Trần Tĩnh chưa từng nỡ mắng qua hắn, vậy mà… một cái tát này đánh cho hắn bất tỉnh, cũng đánh cho tất cả những người ở đây muốn hôn mê.

Trần Tĩnh cũng ngây ngẩn cả người, y thực sự không ngờ mình sẽ đánh Dương Dật, nhìn má Dương Dật nhanh chóng hồng lên, y đau lòng rồi.

“A Dật, ngươi không sao chứ?” – Trần Tĩnh thò tay muốn sờ mặt Dương Dật.

Dương Dật lùi một bước, hắn nghe không rõ âm thanh của Trần Tĩnh, âm thanh giống như từ một nơi rất xa truyền đến, hắn nghĩ, khả năng màng nhĩ đã bị tổn thương rồi.

“Các ngươi còn không mau về thay quần áo.” – Dương Dật quay người quát, hắn cảm thấy thân thể có chút hư thoát, cảm giác tựa như muốn bay, không được, trước hết hắn phải để hài tử rời khỏi chỗ này đã, nếu không hài tử nhất định sẽ bị Trần Tĩnh đánh chết.

“Cha, cha làm sao vậy, a mỗ, nhanh a, cha!” – Quân An lớn tiếng gọi, từng giọt máu tươi từ trên mặt Dương Dật uốn lượn chảy xuống trước mặt Quân An và Quân Hạo.

Rút cuộc Trần Tĩnh cũng hồi thần, nhìn Dương Dật loạng choạng muốn ngã, y ôm chặt lấy hắn, bên má bị đánh chảy xuống một vết máu đỏ tươi chói mắt.

“A Dật, A Dật, ngươi tỉnh!!!” – Trần Tĩnh lay lay Dương Dật trong ngực mình, kêu lên không ngừng, đây là lần đầu tiên trong đời Trần Tĩnh thất thố như vậy, y sợ, sợ Dương Dật sẽ bỏ lại mình mà đi.

Bạn đang đọc Xuyên Việt Chi Gia Hữu Hiền Thê (Nhà Có Vợ Ngoan) của Lãng Hoa Điểm Điểm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự