Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Chương 9

Bạn đang đọc Xung Hỷ Tiểu Thiếp của Tâm Lam

Phiên bản Dịch · 6410 chữ · khoảng 23 phút đọc

Nguyên lai tử yên hồng khai biến Tự giá bàn đô phó dữ đoạn tỉnh đồi thản.

Lương thần mỹ cảnh nại hà thiên

Thưởng tâm nhạc sự thùy gia viện!

Triêu phi mộ quyển, vân hà thúy hiên;

Vũ ti phong phiến, yên ba họa bàn

Cẩm bình nhân thắc khán đích thiều quang tiện!

Dịch thơ:

Trước sao hồng tía đua chen,

Giờ sao giếng lấp tường nghiêng thế này?

Cảnh xuân sắc thắm còn đây

Lòng xuân lại đã đâu hay nhà nào

Sương giăng sớm, chiều mây cao

Mưa che tranh cũ, khói xao ảnh thuyền

Tuổi xuân thiếp khóa trong hiên

Ngẩn ngơ ba tháng xuân nghiêng qua trời.

(Du viên kinh mộng)

Mẫu đơn nở báo hiệu hè đã qua, những chiếc lá vàng xào xạc rơi rụng, những bông quế thơm ngát đầu mùa đã chớm nở hoa, tiết trời đã bắt đầu vào thu.

Ngày hôm đó cũng giống như mọi ngày, Khương Đông Ly ngồi một mình trong đình ngắm ao sen.

Bạch liên trong ao giờ đây đã gần tàn hết, chỉ còn mấy lá sen tròn phập phồng trôi nổi trên mặt nước.

Mùa thu từng bước thấm dần vào thiên nhiên, trăm cánh hoa thay nhau rơi rụng trong hoa viên, chỉ còn lại những xác hoa hồng hồng lấm trong đất, tơ liễu hãy còn phất phơ trong gió, thế nhưng tiếng thánh thót của oanh yến giờ như tan biến đâu mất, chỉ còn lại phía xa xa mấy tiếng hồng nhạn í ới gọi nhau về phương nam trú rét, hoa phủ kín đầy con đường nhỏ như từng lớp tuyết trắng, cây cối xác xơ trơ trụi cành lá, đắm chìm trong vẻ đẹp ảm đạm thê lương.

Khương Đông Ly ngồi ở trên ghế đá, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn cảnh thu tĩnh lặng trước mắt, tự đáy lòng dâng lên một nỗi cô đơn lạnh lẽo chưa bao giờ có, nàng khẽ thở dài một hơi.

Đột nhiên, một chiếc áo được choàng nhẹ lên vai của nàng, nàng vừa quay đầu lại nhìn thì tình cờ bắt gặp ánh mắt thương xót đau đớn của Tinh nhi.

“Cách cách, sao người lại ngồi ở nơi gió lớn như thế này? Người cũng không nhớ phải mang theo áo ấm nữa, thời tiết này rất dễ bị cảm lạnh!” Tinh nhi đau lòng nhắc đi nhắc lại.

Khương Đông Ly khẽ mỉm cười, “Ta không biết ta còn có thể làm cái gì, A mã, ngạc nương, Đức Tuyển ca ca, và những người khác trong phủ, bọn họ đều có việc để làm! Duy nhất chỉ riêng ta là không có việc gì.” Trong giọng nói mang chút thương cảm ẩn giấu lờ mờ lo âu cùng tự giễu.

Tinh nhi nhìn thấy thân thể lạnh lẽo của Đông Ly cách cách, hốc mắt không khỏi đỏ lên.

Đầu tháng sau là ngày vui của Đức Tuyển bối lặc với Uyển Thanh cách cách. Bây giờ Đức Tuyển bối lặc chính thức cưới vợ, muốn cưới Uyển Thanh cách cách trở thành tiểu phúc tấn của Đa La Duệ vương phủ, chính vì chuyện này mà cả Đa La Duệ vương phủ từ trên xuống dưới bận tối mày tối mặt.

Tự nhiên, Đông Ly cách cách cũng bị lãng quên.

“Cách cách, Tinh nhi biết người có nỗi khổ trong lòng, nhưng người cũng phải bảo trọng thân thể khỏe mạnh nha!” Tinh nhi nghẹn ngào khuyên nhủ.

“Ta thật có nỗi khổ trong lòng sao?” Khương Đông Ly thờ ơ nói, rõ ràng dung nhan xinh đẹp thanh tú có phần tái nhợt đi.

“Cách cách, người đừng lừa Tinh nhi, người khổ sở ở trong lòng vì đại bối lạc sẽ cưới Uyển Thanh cách cách làm vợ, tại sao cứ phải ép bản thân cười vui vẻ?” Tinh kêu gào hỏi ngược lại.

Khương Đông Ly thoáng cúi đầu, Đức Tuyển muốn cưới nữ nhân khác làm vợ, nói nàng không quan tâm là nói dối, lòng của nàng giống như bị kim châm đau nhức lan tràn, nàng không biết rốt cuộc cũng có một ngày trong lòng mình lại tồn tại loại cảm giác này.

Nhưng điều nàng khổ sở nhất chính là, nàng không mang thai tiểu bảo bảo của Đức Tuyển ca ca!

Ngày đó, ngạc nương mời đại phu bắt mạch cho nàng, đại phu đi rồi, ngạc nương nhìn nàng thở dài, sau đó nói cho nàng biết trong bụng nàng thật ra không có tiểu bảo bảo.

Vẻ mặt ngạc nương tràn đầy thất vọng, nhưng bà không nói gì cả. Trong lòng Khương Đông Ly rất rõ ràng, ngạc nương đã hết sức giúp nàng, tuy rằng nàng cũng không hiểu mang thai tiểu bảo bảo giúp gì được cho nàng, nhưng nàng thật tâm muốn có tiểu bảo bảo!

Có tiểu bảo bảo, thì nàng mới có được một người thân thật sự, một người có cùng huyết thống với nàng! Hi vọng duy nhất của nàng chính là sẽ tự tay dạy dỗ đứa con mình trưởng thành tài giỏi như Đức Tuyển ca ca, như vậy cho dù hắn cưới nữ nhân khác làm vợ, không hề để ý tới nàng, nàng cũng không đến mức quá đau lòng và cô đơn, bởi vì nàng sắp có một tiểu Đức Tuyển làm bạn với nàng.

Nhưng mà sự thật phũ phàng, tất cả niềm vui cùng hi vọng cua nàng đã tiêu tan, kết quả là nàng vẫn một mình cô đơn!

Còn lại hơn nửa tháng, Đức Tuyển ca ca sẽ cưới vợ, nữ nhân như thế nào mới xứng làm thiếu phúc tấn của Đa La Duệ vương phủ đây?

Nghe nói tân nương tử là Uyển Thanh cánh cách của Cung Thân vương phủ, cũng là biểu tỷ của nàng, nhất định nhan sắc của nàng ấy cũng rất đẹp! Các nàng tuy cùng huyết thống, nhưng cảnh ngộ lại hoàn toàn khác nhau.

Nàng từ nhỏ đã không cha không mẹ, là tiểu cô nương mồ côi; còn Uyển Thanh cách cách là hòn ngọc quý trên tay của Cung Thân vương phủ, có lẽ chỉ có nữ tử xuất thân tôn quý như vậy mới xứng đôi với Đức Tuyển ca ca! Bản thân mình làm sao so được với nàng?

Khương Đông Ly tự giễu, khóe miệng giật nhẹ, lại thấy mình cười thật chua xót, mỗi lần nàng nhớ tới Đức Tuyển sắp cưới Uyển Thanh cách cách làm vợ, lòng của nàng đau đớn, đau đến mức muốn rơi lệ! Loại cảm giác này là yêu như trong thơ ca sao?

Nàng đơn thuần hiểu được rằng, nàng mãi không bao giờ là Khương Đông Ly vô ưu vô lự, hồn nhiên ngây thơ của ngày xưa nữa!

Tinh nhi nhìn thấy ánh mắt đau thương của nàng, lặng lẽ không nói, vẻ mặt buồn rầu, trong lòng vô cùng khó chịu, “Cách cách, nếu người muốn khóc thì cứ khóc đi! Đừng cứ giấu buồn khổ ở trong lòng, sẽ khó chịu không tốt đâu!”

Nàng ngẩng đầu nhìn Tinh nhi nhẹ nhàng cười, “Nha đầu ngốc, ta việc gì phải khóc chứ? Đức Tuyển ca ca muốn kết hôn là chuyện tốt, ta nên thay hắn vui mừng mới đúng, làm sao có thể khóc được!”

Tinh nhi sững sờ nhìn nàng một hồi lâu, nàng cảm thấy con người cách cách hoàn toàn thay đổi, giống như lập tức đột nhiên trưởng thành, vẻ mặt của nàng mang theo một chút cô đơn và u sầu, thiếu đi sự hồn nhiên đơn thuần ngày nào, nhưng cách nói năng đã trưởng thành nhiều, khôn khéo hơn, từng động tác giơ tay nhấc chân cũng nhẹ nhàng mềm mại, rõ ràng động lòng người, toát ra vẻ thùy mị của một thiếu phụ. Tuy rằng mê người, nhưng là loại mỹ lệ đau thương!

Cách cách có thể xem như là một đại mỹ nhân, nàng không rõ vì sao Đức Tuyển bối lặc gia có thể không thương cách cách, không lập nàng làm thiếu phúc tấn?

“Cách cách, mấy hôm nay, Đức Tuyển bối lặc còn ngủ trong phòng của người chứ?” Tinh nhi không nhịn được liền hỏi. Nàng từng nghe Tần má má nói, nếu nam nhân còn vào phòng nữ nhân của hắn, cùng nàng ở chung một chỗ, như vậy nữ nhân này có lẽ còn một chút cơ hội; một khi nữ nhân có mang hài tử, địa vị của nàng cũng vững chắc một chút.

Nghe vậy, bỗng nhiên vẻ mặt Khương Đông Ly trở nên buồn bã.

Đức Tuyển đã có nhiều ngày chưa từng đến tìm nàng, trong mấy đêm liền cũng không còn vào phòng nghỉ ngơi nữa, chắc hẳn là do hắn bận việc chuẩn bị đại hôn đến tối mày tối mặt! Có lẽ trong lòng hắn bây giờ chỉ còn nghĩ đến Uyển Thanh cách cách, thê tử tương lai của hắn, và ắt hẳn đã sớm quên đi sự tồn tại của nàng!

Tinh nhi nhìn thấy thần sắc của nàng ảm đạm, tự hiểu được tám chín phần, xác định chắc chắn là Đức Tuyển bối lặc đã nhiều ngày chưa vào phòng cách cách.

“Cách cách, người đừng nghĩ nhiều quá, có thể là bối lặc gia bận quá.” Tinh nhi vội vàng an ủi nói. “Ta nghe Lý tổng quản nói, mấy ngày nay, hoàng thượng tuyên triệu cho bối lặc gia tiến cung, bàn bạc việc chuyện phản tặc Vân Nam gây loạn thì phải!”

Khương Đông Ly cười nhạt, nàng làm sao không biết Tinh nhi có ý muốn an ủi nàng!

“Yên tâm đi, ta không sao.” Trái lại nàng an ủi Tinh nhi. “Thực ra, ta chỉ cần cùng với A mã, ngạc nương ở cùng một chỗ là rất thõa mãn rồi, huống hồ Đức Tuyển đại ca muốn thành thân cũng là một việc vui, ta nên thay hắn vui mừng mới đúng, ngươi cũng đừng lo lắng cho ta nữa.” Nàng nhìn Tinh nhi mỉm cười vui vẻ.

Tinh nhi bán tín bán nghi nhìn gương mặt cười rạng rỡ quá mức kia, lo lắng hỏi: “Cách cách, người thật sự không có việc gì?”

“Ừ!” Khương Đông Ly dùng sức gật gật đầu, “Hiện tại tâm tình ta tốt hơn nhiều rồi! Như vậy đi, bây giờ ngươi theo hầu ta đi dạo hoa viên, giải sầu một chút không phải tốt hơn sao!” Tay nàng kéo Tinh nhi nói.

Nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của nàng, rốt cuộc Tinh nhi mới yên tâm nở nụ cười, “Mặt trời cũng sắp xuống núi, thời tiết càng lúc càng lạnh, chúng ta chỉ nên dạo một vòng rồi trở về phòng nhé, có được không?”

“Được! Cứ theo ý của ngươi đi, Tinh nhi của ta thật tốt nha!” Khương Đông Ly vui vẻ cười nói, dường như vẻ hồn nhiên khoát hoạt ngày xưa thoáng trở lại. Nàng quyết định dứt bỏ mọi phiền não, từ trước đến giờ chẳng phải ngày qua ngày nàng đều vui vẻ sao? Tại sao hiện tại tự biến bản thân u sầu như vậy? Thích một người thì phải đau khổ như vậy sao?

Qua hai ngày nữa sẽ là sinh nhật thứ 17 tuổi của nàng, nàng không muốn lại mày chau mặt ủ, nàng muốn chính mình phải có một sinh nhật hạnh phúc!

Có lẽ là hôm qua cứ ngồi mải miết hóng gió lạnh ở hoa viên, hôm sau, Khương Đông Ly thấy cả người không thoải mái, đầu óc mờ mịt, hơn nữa tứ chi vô lực.

Miễn cưỡng chống đỡ quá buổi trưa, sắc mặt của nàng càng lúc càng tái nhợt, Tinh nhi quyết định kịp thời, chính mình đi đến hiệu thuốc bắc mua một thang thuốc phong hàn. Theo suy nghĩ của nàng, mấy ngày nay cách cách cứ ra gió không giữ ấm cho nên mới bị phong hàn.

Sắc xong thuốc, nàng bưng vào cho Khương Đông Ly uống, sau đó Tinh nhi đỡ nàng lên giường. “Cách cách, người nên thiếp một giấc đi, khi tỉnh lại sẽ tốt cả thôi!”

Khương Đông Ly yếu ớt gật gật đầu, không bao lâu, liền chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Vào lúc chập tối, Đức Tuyển trở lại Vũ Uyên lâu.

Hắn đã nhiều ngày không gặp Đông Ly, một phần là vì vội vàng chuẩn bị đại hôn đầu tháng sau, phần khác là vì hắn cố đè nén chính mình đừng đến tìm nàng.

Hắn cảm thấy sợ hãi chính mình, hắn ngày càng yêu thương nhớ nhung say đắm vì nàng đến nỗi mê mụ hoàn toàn đã đi ngược lại hết với tính toán ban đầu của hắn, thậm chí quấy nhiễu cả trái tim vốn lạnh lẽo bao năm của hắn! Bởi vậy, hắn nhanh chóng tiến hành việc thành thân với Uyển Thanh cách cách, hơn nữa cố ý lạnh nhạt, xa cách nàng.

Nhưng tới lúc đêm dài vắng lặng, hắn không tự chủ được nhớ tới nàng, tất cả hình ảnh của nàng lặng lẽ xâm nhập vào trong đầu hắn, chiếm lĩnh tim của hắn, khiến mỗi đêm hắn đều không thể say giấc, chỉ hận không thể lập tức ôm chặt nàng vào lòng.

Nhưng hắn không thể!

Cho đến hôm nay, hắn rốt cuộc không nhịn được! Hắn thuyết phục bản thân dù sao hắn cũng nhanh chóng kết hôn Uyển Thanh cách cách làm vợ, lời tiên đoán của lão già tướng số kia sắp sửa bị phá tan, hắn tội gì phải chịu đựng dục vọng bản thân đối với Đông Ly.

Hắn nhớ gương mặt xinh đẹp thánh thiện kia, nhớ cơ thể mềm mại ngọt ngào kia, càng nhớ hơn tính tình hồn nhiên thẳng thắn, không có chút che dấu nào, phản ứng của nàng cũng không chút giả tạo lấy lòng, ngây thơ tinh khiết.

Nghĩ đến điều này, chân hắn càng nhanh hơn, vội vã đẩy cửa phòng ra – khi một bên cửa hé mở, hắn liền bắt gặp Tinh nhi ngồi ở bên giường lim dim ngủ gật, hắn đi vào trong phòng, tiến lại bên cạnh Tinh nhi, duỗi tay vỗ nàng khẽ gọi một tiếng, “Tinh nhi.”

Tinh nhi lập tức tỉnh lại, nhìn lên thấy Đức Tuyển bối lặc, nhất thời bối rối, chân tay có chút luống cuống.

“Bối … Bối lặc gia…cát tường!” Nàng vội vàng cúi người thi lễ.

“Ngươi lui xuống đi, trong này không cần ngươi phải hầu hạ!” Đức Tuyển phất tay ra hiệu.

“Nhưng mà… Nhưng trong người cách cách có chút không thoải mái.” Tinh nhi ấp úng nói.

“Không thoải mái? Làm sao không thoải mái?” Đức Tuyển nhíu mày.

“Cách cách… Người bị nhiễm phong hàn.” Tinh nhi thành thật trả lời.

Đức Tuyển chợt ngồi ở mép giường, chìa tay khẽ vuốt trán Đông Ly, vô tình lộ ra lo lắng, vẻ mặt đầy thương xót.

“Đã mời đại phu đến xem chưa?” Hắn hỏi.

“A… Chuyện này” Tinh nhi sợ hãi nhìn hắn, “ Người trong phủ bận rộn hôn sự của bối lặc gia, không có ai rảnh, cho nên Tinh nhi chỉ có đến hiệu thuốc bắc mua cho cách cách thang thuốc phong hàn, cách cách vừa mới uống xong!”

Cơ thể Đức Tuyển có chút cứng lại, sau đó lên tiếng: “Ngươi lui xuống đi, nơi này có ta là được rồi!”

Tinh nhi vâng lời rời khỏi phòng.

Đức Tuyển cúi người xuống, đau lòng nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, nhan sắc xinh đẹp hồng hào ngày xưa còn đâu, là bởi vì hắn lạnh nhạt sao?

Hắn dùng ngón tay nhẹ nhàng viền theo từng nét trên gương mặt nàng, hắn mê muội như bị cuốn hút vào đôi lông mi dài cong vút của nàng, dung nhan của nàng khi ngủ luôn mang vẻ ngây thơ trong sáng nhất, hắn cảm giác trong lòng mình bỗng chốc như bị cái gì đó siết chặt.

“Tinh nhi, ngươi đừng làm ồn.” Hắn xoa xoa nhẹ, quấy rối Khương Đông Ly đang chập chờn thiêm thiếp, nàng duỗi tay gạt ngón tay trên tóc, khẽ trở mình tiếp tục chìm sâu trong giấc ngủ.

Đức Tuyển khẽ nhăn mày, vừa bực mình lại vừa buồn cười, nàng lại cho hắn là một người khác, hắn không nhịn được khẽ véo gò má trắng như tuyết của nàng, muốn nàng nhìn thấy rõ ràng rốt cuộc là ai!

Hắn biết mình nên để nàng ngủ một giấc, dù sao nàng đang bị phong hàn, nhưng hắn không khống chế được chính mình, hắn muốn nhìn đôi mắt ngập nước kia, đôi mắt to xinh đẹp khiến người khác không thể không bị hút vào.

Hắn lay gọi nàng vài tiếng, thấy nàng vẫn không nhúc nhích, vì thế cúi đầu khẽ cắn đầu mũi của nàng.

Khương Đông Ly cau mày lẩm bẩm vài tiếng, lông mi khẽ động, dần dần tỉnh ngủ.

“Tỉnh rồi chứ?” Đức Tuyển hỏi, lại cúi đầu hôn nàng, hắn không ngờ bản thân lại quyến luyến một nữ nhân đến thế, lúc nào cũng muốn gần sát nàng.

Thanh âm này thật quá quen thuộc với nàng, là của ai vậy nhỉ? Khương Đông Ly vẫn đang nửa tỉnh nửa mê, tác dụng của thuốc khiến ý thức nàng mông lung.

Nàng khẽ mở mắt ra, thấy khuôn mặt anh tuấn của Đức Tuyển, tự động ôm cơ thể hắn, nghĩ bản thân mình vẫn còn trong mộng, nàng hôn lên cằm hắn, nghi ngờ cười ngốc ngếch.

“Ta vừa mơ thấy ngươi nha!” mặt của nàng cọ xát trước ngực của hắn, mũi hít hít mùi hương nam tính độc nhất của hắn.

Đức Tuyển nhân tiện đem nàng ôm vào trong lồng ngực, nhìn thấy nụ cười trong sáng của nàng, hắn vô tình cũng mỉm cười, nàng nửa tỉnh nửa mơ, càng hồn nhiên hơn, động lòng người, miệng cười ngây thơ đơn thuần, càng thêm khiêu khích hắn.

“Ngươi mơ thấy ta như thế nào?” Hắn không nhịn được hỏi.

“Ta mơ ngươi cười với ta dịu dàng, còn nói yêu thương ta, quan tâm ta, không hung dữ ta, bắt nạt ta, khiến ta cảm thấy rất hạnh phúc!” vẻ mặt Khương Đông Ly hài lòng, lẩm bẩm.

“Vậy có nghĩ là ngươi muốn ta thương ngươi, yêu ngươi? Chẳng lẽ ngươi không sợ ta sao?” Đức Tuyển mê muội nhìn nàng, không kiềm lòng được lại hôn nàng lần nữa.

Khương Đông Ly khẽ cong miệng lên, “Ta có sợ ngươi nha, nhưng cũng yêu ngươi nữa a!” Nói xong, đột nhiên nàng nở nụ cười, một lúc lâu lại nói: “Đây là điều mà chính ta đã phát hiện được, là bí mật nhỏ của ta! Ta vốn không định nói cho ngươi biết, ta sợ ngươi cười ta.”

Cơ thể to cao của Đức Tuyển bỗng dưng run lên, kinh hãi nhận ra một góc tường thành sâu kín chắc chắn trong lòng mình dường như đã sụp đổ.

“Vì sao ngươi cho rằng ta sẽ cười ngươi?” Hắn khàn khàn hỏi, bàn tay to khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp mịn màng của nàng.

Khương Đông Ly khẽ thở dài một tiếng, “Bởi và ngươi sẽ cưới nữ nhân khác làm thê tử, ta chỉ là một tiểu thiếp, ta biết rõ thân phận và địa vị của mình, bí mật này ta chỉ nói cho ngươi ở trong mơ thôi!”

Nói xong, khóe miệng của nàng lại cong lên ngọt ngào, đắm chìm bên trong mộng đẹp.

“Ly nhi…” Đức Tuyển khàn giọng gọi.

Nàng thật đẹp quá, dục vọng nam tính kích thích không ngừng khiến hắn lập tức muốn nàng, hắn hận không thể đem nàng hòa nhập vào cơ thể hắn, nhưng hắn làm sao có thể lợi dụng lúc nàng đang ốm yếu thế?

Nằm trong lòng hắn ngọ nguậy mãi không thôi, sau đó Khương Đông Ly lại chủ động hôn lên môi hắn, đôi bàn tay nhỏ bé làm loạn trên quần áo của hắn, thân thể mềm mại sát cọ xát, khơi dậy dục vọng của Đức Tuyển.

Nàng đưa tay trượt vào trong áo của hắn, dán sát người vào ngực hắn, tiếp tục chậm rãi vuốt ve.

Giọng Đức Tuyển khàn khàn, chút kiềm chế còn lại tự như con đê sắp vỡ, “Ngươi không hối hận?”

Nàng làm sao có thể lại hét to lên nàng yêu hắn, nàng vĩnh viễn chỉ là một tiểu thiếp, chỉ sợ cả đời này cũng không thay đổi được!

“Sẽ không!” Nàng mỉm cười thở dài.

Thanh âm tự nhiên này, mê hoặc Đức Tuyển sâu sắc, hắn rốt cuộc không khống chế được ham muốn nàng đang bùng cháy trong lòng.

Hắn cúi đầu xuống hôn nàng thật sâu, một tay di chuyển cởi bỏ quần áo trên người cả hai. Môi hắn bừa bãi nhấm nháp ngọt ngào của nàng, điên cuồng cùng nàng quấn quýt, sau đó chậm rãi trượt xuống, khẽ cắn nụ hoa của nàng, đôi bàn tay to cuồng dã mãnh liệt xoa nắn thân thể trắng mềm của nàng.

Rốt cuộc cũng không đợi được! Hắn bắt lấy tay nàng, giữ chặt eo nhỏ nhắn, tiến sát gần chiếc mông đẫy đà uốn éo kia, cố gắng đưa vào thật sâu, đem chính mình tiến vào trong cơ thể nàng, giải thoát hết những khát khao không ngừng quấy nhiễu nãy giờ.

Đức Tuyển chịu đựng lâu ngày, lúc này toàn bộ dục vọng bạo phát, hắn tiến sâu vào bên trong cơ thể ấm áp của nàng… Đêm chính thức mới bắt đầu…

==============

Hôm sau, Khương Đông Ly yếu ớt tỉnh lại, toàn thân đau đớn khác thường.

Ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu trên người nàng, nàng từ từ nhắm hai mắt hưởng thụ trong chốc lát, liền mở mắt ra đứng dậy xuống giường.

Chăn ở trên vai rơi xuống, một cảm giác lạnh ập tới, Khương Đông Ly cúi đầu vừa thấy, thiếu chút nữa hét lên, thân mình của nàng hoàn toàn đang trần trụi!

Trời ơi! Đêm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nàng chỉ nhớ rõ chính mình uống thuốc xong, liền lên giường nằm ngủ, tại sao lại… Đột nhiên, nàng nghĩ tới, tối hôm qua dường như nàng có một giấc mơ, trong mơ có Đức Tuyển, hắn nhẹ nhàng hôn nàng, dịu dàng yêu nàng… Nhưng không phải chuyện đó chỉ là một giấc mơ thôi sao?

Nhưng sự xoa bóp của hắn đêm qua rất là chân thật, mùi vị nam tính đặc trưng của hắn vẫn còn thoang thoảng đâu đây, nàng chắc rằng mộng đẹp kia không phải là ảo tưởng, Đức Tuyển đã tới phòng của nàng!

Nghĩ vậy, nàng vội quấn tóc lại, gắng chịu đựng thân thể đang đau đớn mà ngồi dậy thay quần áo.

Vừa đúng lúc này, Tinh nhi mang một chậu nước tiến vào trong phòng.

“Cách cách, người đã tỉnh, thân thể tốt hơn nhiều chưa ạ?”

“Tinh Nhi.” Nàng muốn xác nhận lại một lần nữa Đức Tuyển có thật sự đến đây. “Hôm qua có ai đến thăm ta không?”

“Ai nha, thiếu chút nữa nô tì quên mất!” Tinh nhi bỏ chậu xuống, vui mừng nói liên tục: “Hôm qua Đức Tuyển bối lặc gia đến xem cách cách! Thấy người đang ngủ, ngài ấy liền bảo nô tì lui xuống, ngài nói ngài sẽ chăm sóc người, nô tì nghĩ bối lạc gia rất quan tâm người!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Đông Ly nhất thời đỏ bừng lên, thì ra giấc mộng tối hôm qua là thật!

“Cách cách, hôm nay là sinh nhật của người, có nghĩ tới phải làm cái gì hay không?” Tinh nhi ở một bên hầu hạ nàng thay quần áo rửa mặt chải đầu lên tiếng hỏi.

Khương Đông Ly cúi đầu trong chốc lát, ngượng ngùng nói: “Ta nghĩ… Ta muốn tìm Đức Tuyển ca ca… Nói với hắn một việc quan trọng, còn muốn đưa cho hắn một thứ.”

Nàng nghĩ tới, nàng phải ở trước mặt Đức Tuyển nói cho hắn, cho dù hắn cưới nữ tử khác làm vợ, nàng vẫn thích hắn, thương hắn, hơn nữa nàng phải đưa cho hắn quyển sách y và ngọc bội nàng luôn mang trên người từ nhỏ đến lớn. Nàng nhớ rõ phụ thân đã từng nói qua hai vật này là của hồi môn tương lai của nàng.

“Nếu đã như vậy thì Tinh nhi sẽ đi trước thay cách cách hỏi thăm xem hiện nay bối lặc gia đang ở chỗ nào?” Tinh Nhi bắt đầu giúp Khương Đông Ly chải tóc.

Khương Đông Ly vui sướng gật gật đầu, nàng đã muốn gặp Đức Tuyển, trong đầu tràn ngập hình ảnh cao to anh tuấn của hắn, thì ra thích một người lại là thứ cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc như vậy!

Tinh Nhi biết được Đức Tuyển bối lặc đang ở trong thư phòng, liền vội vàng chạy về phòng nói cho Khương Đông Ly.

Đang lúc hai người chuẩn bị rời khỏi phòng để đi đến thư phòng, ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa.

“Ai nhỉ?” Tinh nhi ở một bên hỏi, chạy về phia trước mở cửa.

Cánh cửa mở ra, đã thấy Lý tổng quản đang cầm một hộp gấm nhỏ, cúi chào vô cùng cung kính.

“Lý tổng quản có chuyện gì vây?” Tinh nhi tránh sang một bên, mời tổng quản tiến vào phòng.

Lý tổng quản đem hộp gấm nhỏ đặt ở trên bàn, nhìn thẳng Khương Đông Ly cười tủm tỉm nói: “Cách cách, đây là lễ vật nhị bối lặc nhờ người từ Giang Nam đem về mừng sinh nhật của người, bên trong còn có một lá thư ngắn, mời người thong thả xem qua, lão nô xin cáo lui trước.”

“Cảm ơn Lý tổng quản, Khương Đông Ly vui mừng nâng hộp gấm nhỏ lên, vừa khóc vừa lẩm bẩm nói: “An ca ca, hắn không quên ta, còn nhớ mang quà sinh nhật cho ta, ta cứ nghĩ An ca ca không để ý tới ta nữa!”

“Cách cách, mở ra xem, nhị bối lặc tặng người cái gì vậy?” Tinh nhi ở một bên thúc giục, để thay đổi xúc động của Khương Đông Ly.

Khương Đông Ly vui vẻ gật đầu, cẩn thận mở hộp gấm.

Một vòng tay xanh biếc trong suốt bằng ngọc quý thượng hạng của vùng Giang Nam hiện ra trước mắt.

“Oa! Đẹp quá nha!” Tinh nhi không nhịn được thốt lên.

Khương Đông Ly chỉ cảm thấy hốc mắt đỏ lên, mũi cay cay đau xót, trên đời này ngoại trừ A mã với ngạc nương, chỉ có An ca ca hiểu rõ nàng, nàng từng nhắc qua một lần với hắn rằng nàng thích vòng tay ngọc thạch giống của ngạc nương, không ngờ hắn vẫn còn nhớ rõ!

“Cách cách, đeo vào đi!” Tinh nhi cỗ vũ.

“Ừ!” mũi Khương Đông Ly thút thít, chậm rãi đem vòng ngọc đeo vào cổ tay.

Vòng ngọc xanh biếc trong veo trên cổ tay mảnh mai mềm mại của nàng, càng làm nổi lên làn da nõn nà trắng như tuyết.

“Oa! Cách cách đeo vào thật là đẹp a!” Tinh nhi tán thưởng tự đáy lòng.

Khương Đông Ly hạnh phúc, mặt mày hớn hở, nhưng trong nháy mắt, nụ cười của nàng khẽ thu lại. Nếu… Nếu vòng ngọc này là Đức Tuyển ca ca tặng cho nàng, thì nàng càng vui vẻ hơn nhiều!

Không phát hiện ra bất thường của Khương Đông Ly, Tinh nhi lấy ra một bức thư được xếp ngay ngắn từ trong hộp gấm. “Cách cách, trong này còn có một bức thư, người xem!” Nàng đem thư đưa cho cách cách.

Khương Đông Ly tiếp nhận thư, chậm rãi mở ra xem – “Ly nhi: Hôm nay, là sinh nhật trong 17 tuổi của muội, vì huynh không thể về chúc mừng cho muội, chỉ có vòng ngọc Giang Nam này làm quà sinh nhật của muội. Huynh chúc muội vĩnh viễn sống vui vẻ, hạnh phúc, giống như tiểu Đông Ly vô ưu vô lo trước kia! Tuy rằng huynh không ở bên cạnh muội, nhưng không có lúc nào không nhớ tới muội, muội nhớ bảo trọng bản thân cho tốt, biết không? Đức An ca ca chấp bút.”

Khương Đông Ly xem xong, nước mắt chảy xuống. An ca ca đối voái nàng thật tốt quá, hiện tại sống cô đơn hiu quạnh thế này, nàng không thể không nhớ tới hắn.

“Cách cách, người đừng khóc! Khóc mắt sẽ sưng lên, làm sao có thể đi tìm Đức Tuyển bối lặc gia!”

Lời của nàng nhắc nhở Khương Đông Ly, nàng nhanh chóng lau nước mắt, đem thư gấp lại, đột nhiên, cửa phòng bị đẩy ra.

Khương Đông Ly ngẩng lên nhìn, không nghĩ tới là Đức Tuyển! Theo bản năng nàng nắm chặt thư trong tay, sau đó đem hai tay thu về phía sau, nhìn Đức Tuyển có chút kinh hoàng.

Đức Tuyển khẽ nheo mắt lại, nhất cử nhất động của nàng đều tiến vào trong mắt hắn, trong tay nàng đang cầm cái gì vậy, dường như khi thấy hắn thì vô cùng sợ hãi, mắt còn sưng đỏ lên, rõ ràng là vừa mới khóc.

“Sao vậy hả? Sao vừa gặp ta đã căng thẳng?” Đức Tuyển tiến lên phía trước, đi lại trước mặt Khương Đông Ly, thanh âm nhẹ nhàng hỏi han.

“Không… Không có gì!” Theo bản năng nàng phủ nhận, bởi vì mỗi lần nhắc tới Đức An liền có chuyện, hắn sẽ đối với nàng giận dữ.

“A? Thật sự không có?” Thần sắc Đức Tuyển có chút u ám nhìn nàng rõ ràng là nói dối, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra hoảng hốt kia căn bản không lừa được ai, “Ngươi cất giấu cái gì ở phía sau mà không dám để cho ta biết?”

Khương Đông Ly cắn môi im lặng không nói.

Tinh nhi ở một bên thấy thế, không nhịn được thay nàng mở miệng nói: “Bẩm bối lặc gia, cách cách không giấu cái gì người không thể nhìn thấy, chỉ là chiếc vòng nhị bối lặc sai người mang tới làm quà sinh nhật cho cách cách thôi!”

“Ai mượn ngươi lắm miệng!” Đức Tuyển lạnh lùng liếc mắt trừng Tinh nhi, Tinh nhi sợ tới mức vội vàng cúi đầu, lùi lại vài bước.

“Ra ngoài cửa trông chừng đi.” Đức Tuyển nhìn Tinh nhi ra lệnh.

“Dạ vâng!” Tinh nhi cúi người, chạy nhanh ra khỏi phòng.

Sau khi Tinh nhi rời khỏi phòng, nhất thời bao phủ trong phòng là một không khí vắng lặng làm cho người ta bất an.

Khương Đông Ly không nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của Đức Tuyển đầy lo lắng, nàng căng thẳng nuốt nước bọt.

“Hôm nay là sinh nhật của ngươi?” Đức Tuyển mở miệng hỏi, phá vỡ im lặng giữa hai người.

Khương Đông Ly sợ hãi gật đầu, “Hôm nay là sinh nhật 17 tuổi của ta.”

Mười bảy tuổi? Đã qua mười năm? Thật nhanh! Đột nhiên Đức Tuyển nhớ tới lời ước hẹn 10 năm cùng tên thầy bói kia.

“Nếu chỉ là quà sinh nhật, vì sao lại sợ ta nhìn thấy?” Đức Tuyển lại hỏi.

Nàng cắn cắn môi dưới, chậm rãi trả lới: “Ta... ta sợ ngươi lại tức giận!”

“Tức giận? Ta vì sao lại tức giận?” Tiếng nói của hắn có vẻ nhẹ nhàng khác thường. “Lấy ra cho ta nhìn một cái, ta rất tò mò muốn xem đệ ấy tặng ngươi quà gì.”

Khương Đông Ly do dự, cuối cùng vẫn từ từ duỗi tay ra, “Chiếc vòng ngọc bích ta mang trên tay này, chính là quà của Đức An ca ca cho ta.”

Đức Tuyển kéo tay nàng qua, cẩn thận nhìn một lúc lâu, “Ngươi rất thích vòng ngọc bích này sao?” Hắn lạnh lùng hỏi.

Nàng thành thật gật gật đầu.

Đức Tuyển khẽ hừ một tiếng, đột nhiên lại nói: “Trong tay còn lại ngươi đang giữ cái gì vậy?”

Hắn mở tay đang nắm chặt của nàng, rút ra một tờ giấy đã nhăn nhúm, sau đó nhanh chóng mở ra xem.

Đọc từng chữ từng chữ một trong thư, sắc mặt Đức Tuyển càng khó coi.

Bỗng chốc hắn ngẩng đầu lên quan sát Khương Đông Ly, sau đó đột nhiên vươn một tay giữ chặt cằm của nàng, tức giận hỏi: “Ngươi chính vì phong thư này mà khóc đỏ cả mắt?”

Khương Đông Ly hoảng hốt trợn hai tròng mắt lên, run giọng trả lới: “Ta… Ta chỉ là đột nhiên nhớ tới Đức An ca ca, không có ý gì khác!”

“Thật không?” Đức Tuyển cười lạnh lùng, trong lòng tràn ngập đố kỵ mãnh liệt như thủy triều dâng. “Ta đã nói rồi, ngươi không được cùng với Đức An qua lại thân mật, hình như ngươi đã quên?”

“Ta không có!” Khương Đông Ly vội vàng phủ nhận. “Món quà này là một chút tâm ý của An ca ca, hắn chỉ xem ta như muội muội mà yêu thương thôi! Ngươi tin tưởng ta được không?”

“Muốn ta tin tưởng ngươi cũng được!” con ngươi Đức Tuyển chợt lóe lên tia sang quỉ dị, khóe miệng cong lên nhẹ nhàng nói. “Chỉ cần ngươi cởi vòng tay kia, vứt bỏ nó, ta sẽ tin tưởng ngươi.”

Hắn không thể chịu đựng được nàng mang đồ của nam nhân khác tặng!

Trải qua tối hôm qua, sáng nay hắn căn bản không thể thể chuyên tâm xử lý công việc, đầu óc toàn là hình ảnh mềm mại đáng yêu động lòng người của nàng. Vì thế, hắn bỏ công việc, không nhịn được chạy quay về Yên Vũ lâu nhìn nàng, đồng thời trong lòng quyết định sau này đối với nàng tốt một chút, muốn đem hết khả năng sủng ái nàng, yêu nàng, để bù lại thân phận tiểu thiếp nhỏ bé của nàng!

Không nghĩ tới, chào đón hắn là hai mắt đẫm lệ của nàng đang nhớ tới nam nhân khác, còn có chiếc vòng ngọc bích mà nàng xem như vật báu! Lòng của nàng căn bản vẫn còn nhớ nhung tới Đức An, làm lòng đố kị của hắn bùng lên giận giữ.

Khương Đông Ly vì yêu cầu vô lý của hắn, cả người nhất thời sửng sốt một lúc lâu, nàng bối rối vô cùng nói: “Ta không thể làm như vậy, An ca ca biết được sẽ rất đau lòng!”

“Ngươi thật là để ý cảm giác của hắn nha!” Con ngươi đen của Đức Tuyển nheo lại, âm thanh lạnh lẽo nói: “Ta cho ngươi một cơ hội nữa, ngươi lập tức cởi vòng tay kia vứt đi, nếu không… Tự mình nhận lấy hậu quả.”

Cả người Khương Đông Ly run rẩy, nàng không biết nên làm thế nào cho phải! Nước mắt của nàng nhanh chóng thấm đẫm gương mặt diễm lệ, nhưng nàng không có cách nào để làm theo lời hắn.

Nàng trì hoãn không tỏ thái độ, càng thêm chọc giận Đức Tuyển, chỉ thấy đột nhiên xẹt qua đôi mắt của hắn là một tia âm u hung tợn; trong nháy mắt, hắn nắm lấy tay nàng, thô lỗ rút vòng ngọc bích ra, không thèm quan tâm đến nàng có đau hay không.

“A!” Khương Đông Ly đau đến hoảng sợ.

Tiếp theo, hắn giơ vòng ngọc bích trong tay lên, tàn nhẫn ném xuống đất trước mặt nàng, ngay lập tức vòng ngọc bích vỡ tan thành nhiều mảnh, âm thanh vỡ vụn trong trẻo bất ngờ bám lấy lồng ngực đau đớn của Khương Đông Ly.

Nàng không dám nhìn ngọc vỡ trên mặt đất, nước mắt đổ rào rào lăn trên hai gò má, nghẹn ngào nói: “Đức Tuyển ca ca, vì sao ngươi muốn làm như vậy, trong lòng Ly nhi chỉ thích có một mình ngươi, An ca ca chính là ca ca, vì sao ngươi không tin ta?”

Nước mắt cùng sự lên án của nàng làm lòng Đức Tuyển đau xót, cả người hắn nhất thời dâng tràn bực bội, hắn cũng không hiểu được chính mình rốt cuộc làm sao vậy, nhưng lại không khống chế được hành vi của mình!

“Ngươi làm như vậy, cũng đồng thời đánh mất tình yêu của Ly nhi đối với ngươi!” Khương Đông Ly lau nước mắt tiếp tục nói.

Đức Tuyển nghe vậy ngẩng đầu, lập tức ánh mắt trầm xuống, tức giận trong lòng lại dâng lên. Cái gì chứ? Nàng đang uy hiếp hắn sao? Một tiểu thiếp nhỏ bé lại dám mơ mộng hão huyền chi phối tâm tư của hắn hử?

“Ngươi yêu hay hận không liên quan tới ta, ngươi chỉ là một tiểu thiếp, ngươi nghĩ rằng ta ham thích tình yêu của ngươi sao chứ? Thành thật nói cho ngươi biết, nếu không có A mã và Ngạc nương khăng khăng giữ ngươi lại, ngay cả nạp ngươi làm thiếp ta cũng không muốn!”

Hắn lãnh khốc vô tình, lời nói tàn nhẫn đâm vào tim Khương Đông Ly đau đớn, đồng thời cũng phá vỡ hết mọi ảo mộng của nàng, hai dòng nước mắt không ngừng chảy xuống.

Lòng Đức Tuyển cứng rắn nhìn hai mắt đẫm lệ, bộ dáng đau lòng thương tâm, hắn vẫn tiếp tục lạnh lùng nói: “Từ hôm nay trở đi, ngươi dọn sạch Vũ Uyên lâu cho ta, quay về Liên Hiên trước kia ngươi ở, phòng này tương lai là để cho thiếu phúc tấn.”

Dứt lời, hắn cũng không quay đầu lại xoay người rời đi.

Bạn đang đọc Xung Hỷ Tiểu Thiếp của Tâm Lam
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự