Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1

Bạn đang đọc Xung Hỷ Tiểu Thiếp của Tâm Lam

Phiên bản Dịch · 9893 chữ · khoảng 35 phút đọc

Thành Bắc Kinh, Đại Thanh hoàng triều – Bắc Kinh phố phường náo nhiệt ồn ào, người người đến đến đi đi, làm nên một bộ mặt kinh thành đầy phồn vinh, thái bình thịnh thế.

Hôm đó thời tiết nắng ráo, trên khắp các con đường chính đầy những quầy hàng bày bán tấp nập, rộn ràng cả một góc trời, ở phố kế bên vẫn nghe được âm thanh nhộn nhịp này, nào là các cửa tiệm đồ cổ, quầy trái cây tươi, quán thức ăn nóng hổi thơm phức, cả những sạp chuyên viết tranh chữ nữa… Các cửa hàng nữ trang, son phấn thì chật kín, các quý phu nhân và tiểu thư chen lấn nhau xem hàng, giữa đường phố thì càng náo nhiệt hơn bởi các đoàn xiếc mãi nghệ…

Các đoàn tạp kĩ buôn bán dược liệu gia truyền thu hút không ít đám đông, những tiếng thét to không ngừng, đao gương sáng loáng múa may điêu luyện, đôi lúc lại có những màn nhảy vọt phóng người lên thật cao, vô cùng hấp dẫn.

Một vị mỹ thiếu niên, tuổi chừng mười lăm, gương mặt trắng trẻo như thanh như ngọc, ánh mắt cao ngạo đảo nhìn tứ phía xung quanh.

Người thiếu niên khí thế bất phàm này chính là đương kim đại a ca của Đa La Duệ vương phủ - Đức Tuyển bối lặc.

Hiện tại, hắn đang mặc trên người một trường bào thiên thanh, chiếc áo khoác ngoài được viền xanh đỏ dọc theo hai vạt, trước ngực hắn đeo một mảnh kim bài bằng vàng được chạm trổ tỉ mỉ, dưới thắt lưng gắn thêm một ngọc bội sang quý, phía đuôi còn đính thêm những sợi tua dây mềm mại, bên hông còn lại là một túi hương quý giá thơm ngan ngát.

Trang phục của hắn so với con cháu của những nhà giàu phú quý cũng không mấy khác biệt, duy nhất có một điều là cặp mắt đen lay láy sáng ngời kia toát lên một vẻ thông minh kiệt xuất, đôi môi bạc lạnh lùng nhếch mép cười khẽ, nhưng sâu tận trong đáy mắt không gợn chút vui thích.

Những người đi đường nhận thấy được khí chất lãnh băng, không tầm thường của hắn tự động tự giác dạt sang hai bên nhường đường trong nỗi lo sợ thấp thỏm, đôi lúc lại lén dò xét nhìn trộm hắn.

Phía sau hắn là hai người thị vệ mặc thường phục theo sát hai bên, không rời nửa bước, cùng theo chân Thiếu chủ đi đến một quầy tướng số.

Chỉ thấy một mảnh vải dài bay phất phơ, trên đó bằng nét chữ thật to ghi là “Thiếu khẩu trực đoạn quái lão tiên”, còn người đoán quẻ tre kia lại là một ông lão mù dáng vẻ có phần gầy yếu. (* “Thiếu khẩu trực đoạn quái lão tiên” ý nói: miệng luôn nói điều thẳng điều thật tuy có thể trái tai)

Người thiếu niên kia nhẹ nhàng vén trường bào, ung dung ngồi xuống chiếc ghế sơ sài trước quầy, đôi mắt hắn nheo nheo lại khinh khỉnh nhìn lão ông.

{Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.}

“Mắt ngươi không thể thấy, làm sao có thể phê mệnh cho người khác, làm sao có thể bói toán chứ?” Một âm thanh trong trẻo chậm rãi cất lên.

Ông lão mỉm cười, tay vuốt vuốt chòm râu dài lốm đốm hoa râm, đầu nghiêng nghiêng, chậm chạp trả lời, “Mắt có thể nhìn thấy được những thứ mà mắt thường không thể thấy, thì mù hay không mù cũng không có gì nào phân biệt.”

Thiếu niên nghe vậy bỗng dưng cười to, “Hảo! Hảo! Vậy thể hiện bản lãnh thật sự của ngươi cho ta xem đi.”

Lão già nhẹ nhàng gật đầu, đưa tay cầm lấy bàn tay của tiểu bối lặc, trầm ngâm một lát rồi nghiêm nghị nói, “Bối lặc gia, kiếp này đã định mạng người rất tốt phúc, quyền thế danh vọng đều lấy được dễ dàng như trở bàn tay, chẳng qua…” Hắn bỗng dưng im lặng, suy nghĩ cân nhắc điều gì đó.

“Chẳng qua thế nào?” Đức Tuyển nheo mắt lại, lạnh lùng hỏi. Hắn luôn luôn không tin vào số mệnh, không để ý loại trò chơi bói toán này của người Hán, nếu không phải hôm nay chợt nảy ra ý định rời khỏi hoàng cung, ra ngoài du ngoạn, trong lòng hiếm khi lại tò mò như thế, mong muốn tìm tòi những điều thú vị, thì nói cái gì hắn cũng không ngoan ngoãn ngồi xuống đây tùy ý để một lão già mù phê mệnh cho mình. Không nghĩ tới được chớp mắt lão đã nhìn ra được thân phận tôn quý của hắn, chuyện này càng làm hắn kinh ngạc và hiếu kì.

“Chẳng qua… chẳng qua là năm nay, bối lặc gia sẽ gặp phải một đại kiếp nạn, sống hay chết về sau chỉ có thể xem liệu có vượt qua được kiếp này không.” Ông lão do dự một lát, cuối cùng cũng nói ra lời tiên đoán.

“Láo xược!” Một gã thị vệ lập tức hét lớn, “Đức Tuyển bối lặc gia chính là người kế thừa tương lai của Đa La Duệ vương phủ, được hoàng thượng vô cùng sủng ái, còn tuyển ngài vào cung để cùng học hành với các hoàng tử vương tôn; người có nhiều ân điển phúc trạch như thế, ai cho phép tên thầy bói vớ vẩn như ngươi ăn nói càn quấy, đặt điều xằng bậy.”

Nói xong, tên thị vệ lập tức túm áo uy hiếp ông lão, nhưng bị người thiếu niên cao giọng ngăn cản.

“Lui ra! Nơi này không có chuyện của ngươi.” Đức Tuyển tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng khí thế vô cùng oai phong lẫm liệt, khiến người khác phải mang lòng kính sợ.

Hai gã thị vệ lập tức tôn kính, đứng sang một bên.

“Theo ý ngươi, ta nên làm thế nào để tránh được kiếp nạn này?” Đức Tuyển thản nhiên hỏi, trong lòng không phải đã tin hẳn vào lời lẽ bói toán của ông lão, chỉ là nhất thời hào hứng, muốn nghe thử ông ta sẽ thuyết phục mình bằng lời lẽ làm sao.

Ông lão cười với vẻ thấu hiểu, nhìn ra được hắn hiển nhiên không những không để ý mà còn không coi lời lão là đúng, nhưng ông vẫn từ tốn trả lời, “Ngài sẽ sớm mắc một bệnh nan y, có thể dẫn đến tử vong, phương pháp duy nhất giải trừ chính là phải cưới người phúc tinh trong số mạng đã định, từ đó có thể bình an vượt qua kiếp nạn này, hơn nữa về sau thuận buồm xuôi gió, thăng tiến công danh.”

Đức Tuyển không thèm ý kiến gì, môi cong lên giễu cợt, hắn đã sớm đính hôn cùng Uyển Thanh cách cách của Hoàng thân phủ, thì phúc tinh lần này của hắn hiển nhiên ý là ám chỉ nàng rồi.

“Chiếu theo lời ngươi nói, vậy phúc tinh trong số mạng của ta là ai?” Hắn phẩy quạt, ra vẻ quan tâm hỏi han, trong ánh mắt lóe lên một tia lãnh đạm u ám. Chỉ cần lão già này nói sai người đó, hắn lập tức dỡ sạp của lão đi, đồng thời đánh cho một trận để sau này lão không còn đường lừa gạt, ăn nói lung tung.

Ông lão kia dường như đã định liệu trước, giơ lên một ngón tay gầy nheo, chỉ về phía sau lưng hắn, “Ở phía sau ngươi có một tiểu oa nhi. Đó là phúc tinh định mệnh của ngươi, cũng là người suốt đời sẽ bầu bạn bên cạnh ngươi. Trừ bỏ nàng, cả đời này nhất định ngươi sẽ không thể lấy người khác.”

Đức Tuyển cười lạnh một tiếng, chậm rãi quay đầu lại, chỉ thấy ở góc đường là một tiểu oa nhi quần áo rách rưới, cả người bẩn thỉu hôi hám đang ngồi bên cạnh một gã nam tử trung niên xanh xao vàng vọt, có lẽ đang trong tình trạng bệnh tình nguy kịch, gặm nhấm ổ bánh mì vàng rộm như đã bị bỏ đói nhiều ngày. Tiểu oa nhi kia nhắm chừng khoảng 7 tuổi, bùn đất bụi bặm bám đầy khuôn mặt nhỏ nhắn kia, căn bản không thể nào nhận ra được diện mạo thật sự của nha đầu này.

Đức Tuyển nheo nheo hai mắt, tiểu oa nhi thoạt nhìn vô cùng bẩn thỉu lại hôi thối là phúc tinh định mệnh bầu bạn với hắn sao? Hừ, hắn nộ khí đằng đằng, hung hãn tiến tới trước mặt cô bé, lúc này mới phát hiện đầu con bé còn bị ghẻ chốc, tóc tai lởm chởm không đồng đều, thoang thoảng từ người còn bốc lên một mùi hôi thối. Hừ, sự thật sao có thể như vậy chứ. Vị hôn thê của hắn chính là Uyển Thanh cách cách, xinh đẹp kiều mỵ, nũng nịu động lòng người chứ không phải tiểu oa nhi thô lỗ vô giáo dục nhìn là muốn mửa này; hắn bĩu môi chán ghét, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm xúc hỗn loạn, tâm trạng nổi lửa tức giận, liền vung một chưởng đánh rớt khúc bánh mì trên tay tiểu cô nương kia.

“A… bánh mì của ta!” Tiểu cô nương kinh hô một tiếng, cúi người định nhặt lại khúc bánh mì, thình lình lại bị Đức Tuyển giơ chân đạp lên, nàng cảm thấy đau đớn liền kêu lên, “Cha a, tay của con đau quá!” Tiểu cô nương cau mày, đáng thương nhìn về phía nam nhân trung niên kia.

Người đàn ông kia ho một trận thật dài, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người, thân mặc hoa phục quan lại, liền trở nên hoảng loạn, đôi mắt ảm đạm vài phần.

Hắn khàn giọng cầu khẩn, “Đại gia, tiểu nha đầu của ta không hiểu chuyện, đã mạo phạm đến ngươi, ngươi có thể rộng lượng từ bi, tha cho chúng ta được không?”

Lúc này lời qua tiếng lại huyên náo, thu hút tới thật nhiều người vây quanh xem chuyện, Đức Tuyển thấy người càng ngày càng đông, hai mắt sắc bén lướt về phía mọi người, lạnh lùng ra lệnh, “Ta lệnh cho hai cha con nhà ngươi mau khuất khỏi tầm mắt của ta, đi được càng xa thì càng tốt, nhớ là đừng để ta gặp phải lần nữa.”

Hán tử trung niên nghe thấy vậy, nhanh chóng gật đầu, run rẩy đứng dậy, nắm tay tiểu oa nhi mà nói, “Đông Ly, chúng ta mau đi thôi. Cha sẽ tìm cái khác cho con ăn nha.” Nói xong, hắn kéo tay cô bé, vội vã rời đi.

Đức Tuyển sắc mặt u ám nhìn thầy tướng số, chống tay lên bàn cười lạnh đe dọa, “Tiểu oa nhi kia nhìn thế nào cũng giống một tên ăn xin, ngươi làm sao dám nói nàng là phúc tinh kiếp này của ta hả. Ngươi thật to gan lớn mật nha, không sợ ta đạp đổ cái sạp nhỏ bé của ngươi sao?”

Ông lão vẫn là vẻ mặt hòa nhã ôn tồn mỉm cười, không chút hoảng hốt mà bình tĩnh trả lời, “Số mệnh đã định, có muốn tránh cũng tránh không khỏi, trốn cũng trốn không thoát. Ngươi với nàng là thiên duyên tiền định, không thể làm trái đâu. Nếu bối lặc gia không tin, mười năm sau, lão hủ ở chỗ này đợi ngươi, đừng nói là cái sạp nhỏ bé này, đến cả mạng già của ta cũng có thể hai tay dâng lên cho ngươi.”

Nhìn thấy thần thái của lão vô cùng chắc chắn, Đức Tuyển trong lòng rùng mình, hắn sẽ không bao giờ cưới một tiểu khất nhi bị bệnh ghẻ đầu làm thê tử. Hắn tuyệt đối sẽ không để sự tình này phát sinh trong đời mình.

Suy nghĩ thật kĩ, hắn nghiến răng nghiến lợi nói, “Tốt lắm! Hi vọng ngươi khắc ghi những lời nói của mình ngày hôm nay. Mười năm sau, ta sẽ chờ ở đây để dỡ bỏ sạp của ngươi, đồng thời cũng lấy cái mạng già của ngươi.”

Ông lão cười cười nhìn đám người bọn hắn rời đi. Khi bóng dáng ba người bọn họ đã xa khuất tận đầu đường bên kia, thì lão ông đã hoàn toàn biến mất không chút dấu vết, chỉ để lại một quầy hàng trống rỗng….

===============

Hai tháng sau –

Trong đại sảnh của Cung hoàng thân phủ, từ sáng sớm đã ngập tràn không khí ảm đạm, trầm uất, Cung hoàng thân cùng Mẫn phúc tấn ngồi nhìn nhau đầy lo âu, trên mặt phảng phất nét bối rối về vấn đề gì đó.

“Lão gia, rốt cuộc chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Mẫn phúc tấn vô cùng kích động, lên tiếng hỏi.

Cung hoàng thân không biết làm sao chỉ thở dài một hơi, chân mày nhíu lại, thần sắc nghiêm túc trả lời, “Đức Tuyển bối lặc nhiễm phải quái bệnh, chỉ sợ là vô lực xoay chuyển, ngay cả các ngự y trong cung cũng đều khoanh tay bó gối, việc này đã làm cho Hoàng thượng trong lòng đau đớn thương tiếc, bất đắc dĩ mới dùng tới hạ sách xung hỷ này, có lẽ đó là biện pháp duy nhất. Nàng nói chúng ta có thể không tuân lệnh được sao?”

Hai hàng lông mày kẻ đen của Mẫn phúc tấn cau lại, hoảng sợ mãnh liệt lắc đầu, “Ta mặc kệ, Uyển Thanh của chúng ta chỉ mới 11 tuổi, lại gả con nó cho một kẻ đang yếu bệnh, không thuốc nào cứu chữa thế kia, liệu có bề gì phải suốt đời đơn độc thủ tiết, chàng nhẫn tâm thấy con trẻ vậy sao?”

Cung thân vương nhìn thê tử ưu sầu, chỉ đành nói, “Ai bảo từ nhỏ Uyển Thanh của chúng ta đã đính ước với Đức Tuyển bối lặc, chuyện xung hỷ này làm sao từ chối được đây?”

Thấy thê tử vẻ mặt vẫn lo âu không nói, ông thở dài rồi tiếp lời, “Ta cũng không cam lòng cho Uyển Thanh thủ tiết làm quả phụ cả đời, chỉ là Đức Tuyển bối lặc này là Đa La Duệ vương phủ bối lặc, tuy tuổi còn nhỏ nhưng văn võ song toàn, tài giỏi mưu trí, lại được Hoàng thượng vô cùng sủng ái, chỉ e là cho dù còn một tia hi vọng Đa La Duệ vương phủ và Hoàng thượng sẽ không buông tay từ bỏ! Huống hồ nàng cũng biết rõ, hoàng mệnh không thể trái mà.”

Mẫn phúc tấn làm sao không biết tính nghiêm trọng của chuyện này chứ, chỉ là nàng vẫn không đành lòng. Nàng chỉ có một mình Uyển Thanh là nữ nhi, làm sao nhẫn tâm để con gái cả đời phải chịu cô đơn tịch mịch. Cứ nghĩ đến điều này là hai mắt nàng lại đẫm lệ, buồn rầu nhìn Cung thân vương, “Chẳng lẽ không có biện pháp khác sao?” Nàng nghẹn ngào, vẫn không từ bỏ mà hỏi tiếp.

Cung hoàng thân suy nghĩ một lát, khàn giọng âm trầm, “Trừ khi…. Trừ khi chúng ta có thể tìm được một người thay thế, hơn nữa thân phận và địa vị cũng không khác xa là mấy, đây có lẽ là nhượng bộ duy nhất của Hoàng thượng. Hẳn ngài cũng không nguyện thấy nữ nhi của chúng ta phải lãnh nhận nỗi khổ thủ tiết, mọi việc phải nghe theo thiên mệnh, nếu không thì Hoàng thượng làm sao bằng lòng để chuyện này xảy ra.”

Mẫn phúc tấn nghe vậy, xoay người, lập tức ngừng khóc, lo lắng hỏi dồn dập, “A… hay là chúng ta mau chóng đi tìm đi nha. Ngày mốt là Đa La Duệ vương phủ đã tới đón dâu rồi.”

Cung hoàng thân cười khổ nói, “Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, đi đâu tìm ra một nữ tử đầy đủ điều kiện như thế chứ. Nếu là người có thân phận địa vị, thì làm sao chấp nhận làm vật hi sinh.”

Mẫn phúc tấn giật mình, thất thần trong chốc lát, sau đó liền ai oán khóc vang, “Uyển Thanh, số của con thật quá khổ đi a…”

Đang lúc Cung hoàng thân và Mẫn phúc tấn vô cùng đau khổ không tìm được kế sách nào, vẻ mặt vô cùng lo lắng, thì một gã gia phó* vội vàng tiến vào đại sảnh miệng hét lớn cấp báo, “Vương gia không tốt. Có chuyện không tốt rồi.” (* gia phó: người hầu trong nhà)

“Có chuyện quan trọng gì mà hét lớn như thế hả?” Cung thân vương bực dọc la mắng.

Gia phó vội quỳ xuống hành lễ, kính cẩn thưa bẩm, “Ngoài cửa lớn có một tên khất cái tựa độ trung niên yêu cầu được gặp Vương gia, đã bị thị vệ ra sức ngăn cản lại, sau đó hắn và thị vệ đôi bên xảy ra chút xung đột, hán tử kia miệng không ngừng nôn ra huyết, vẫn la hét om sòm bảo hắn là cái gì “Ngọc diện thần y” Khương Tử Khiêm, hôm nay tới đây để ủy thác nhờ vả Vương gia, thỉnh ngài nể tình mau chóng gặp mặt hắn.”

Cung hoàng thân nghe thấy vậy, cả người bỗng nhiên rùng mình, hai con ngươi đen bóng lóe lên một tia tức giận, trầm giọng nói, “Mang bọn họ vào đây.”

Gia phó lĩnh mệnh, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Một lúc sau, thị vệ mang theo một lớn một nhỏ, một gã nam tử trung niên và một tiểu oa nhi, quần áo rách rưới đi vào đại sảnh.

Hán tử xưng gọi là “Ngọc diện thần y” dáng vẻ gầy gò yếu ớt, chỉ còn lại chút hơi tàn, vừa nhìn thấy Cung hoàng thân thì khuôn mặt trắng bệch xanh xao kia thoáng hiện một ý cười an ủi.

“Ngươi…Ngươi rốt cuộc cũng đồng ý gặp ta.” Nam nhân kia lảo đảo bước về phía trước, từ trong lòng lấy ra một miếng ngọc bội quý giá xa xỉ, run rẩy đưa cho Cung vương gia, tiếng nói nghẹn ngào, “Xin ngươi nể tình xưa của Tương Bình, mà thu nhận nữ hài tử Đông Ly đáng thương này.”

Cung hoàng thân tiếp nhận ngọc bội, thân hình to lớn rung lên đau xót, “Tương Bình… Muội muội đã xảy ra chuyện gì?” Ngừng lại một chút, đôi mắt hắn sắc bén nhìn hán tử trung niên, hắn không ngờ được “Ngọc diên thần y” Khương Tử Khiêm anh tuấn ngày nào lại trở nên tiều tụy như thế.

Hán từ cười thê lương, tự trách bản thân, “Là do ta vô năng, y thuật không thể chữa nổi bệnh của Tương Bình, chỉ có thể giương mắt nhìn nàng chết trước mặt ta.” Kể chuyện tới đây, hắn nắm tay tiểu cô nương bên cạnh, lôi đến trước mặt hoàng thân, thành tâm cầu khẩn, “Đông Ly là ái nữ duy nhất của ta và Tương Bình, Tương Bình đã chết, hiện giờ ta cũng không sống nổi, van cầu ngươi thu nhận và giúp đỡ tiểu oa nhi khốn khổ này.”

Cung hoàng thân kinh ngạc, lùi về sau vài bước, không tin vào tai mình, lẩm bẩm luôn miệng, “Tương Bình đã chết… Muội ấy đã chết…”

Đột nhiên, đôi mắt hắn trừng lên đầy hung tợn, chăm chăm về hướng Khương Tử Khiêm, giọng căm giận, “Ngươi đã hại chết em gái duy nhất của ta, mà còn có mặt mũi tới đây cầu khẩn ta sao?”

Khương Tử Khiêm thống khổ, hít sâu một hơi, thê tử âu yếm của hắn đã chết, hắn như mất đi cả hồn phách, cả người già hẳn đi, héo hon gầy xọm. Uổng phí người khác phong tặng hắn danh hiệu “Ngọc diện thần y” mà thê tử của chính mình cũng không thể cứu được, hắn thống khổ muốn ngay lập tức theo nàng xuống cửu tuyền bầu bạn, nhưng hắn lại không nỡ bỏ lại Đông Ly bơ vơ. Vì thế gắng chống chọi lấy hơi thở cuối cùng, hắn mang theo Đông Ly tìm đến kinh thành, đi đến Cung hoàng thân phủ, đây là hi vọng cuối cùng của hắn.

“Ta van cầu ngươi, xin hãy thu nhận và nuôi nấng Đông Ly giúp ta, mạng ta không còn giữ được lâu nữa, nỗi lo duy nhất không bỏ xuống được chính là hài tử này, con bé dù sao cũng là cháu gái của ngươi, ngươi thật nhẫn tâm nhìn thấy nàng trôi nổi ngoài đời, tự sinh tự diệt hay sao?” Hắn lại tiếp tục van xin.

Cung hoàng thân chậm rãi di chuyển ánh mắt, hướng nhìn tiểu cô nương đang co rúm sợ hãi phía sau, tiểu oa nhi này toàn thân hôi bẩn, lại thêm bệnh ghẻ chốc, hắn đến một điểm cũng không nhìn ra con bé có chỗ nào giống Tương Bình.

Hắn chán ghét bĩu môi đang tính từ chối thì Mẫn phúc tấn ở bên cạnh hai mắt sáng lên, chăm chú quan sát tiểu cô nương kia, sau đó thật hưng phấn nhìn lại Cung hoàng thân, “Lão gia, hãy thu giữ con bé ở lại đi. Đây chính là cơ hội ông trời ban cho gia đình chúng ta đó. Có nàng rồi không phải mọi ưu phiền của ta tự động giải trừ hay sao?”

Nàng lên tiếng nhắc nhở Cung hoàng thân một cách khéo léo.

Đúng vậy! Người được chọn để thay thế lần xung hỷ này đang ở trước mắt, sao hắn lại không thu nhận tiểu oa nhi này chứ, vừa có thể giải quyết được mối bận tâm của mình, vừa như đã chiếu cố đến cốt nhục sót lại của Tương Bình.

“Được rồi, đứa nhỏ này để lại chỗ ta đi, về phần ngươi… thứ lỗi ta không tiễn.” Cung hoàng thân lạnh lùng nghiêm mặt nhìn Khương Tử Khiêm. Hắn vĩnh viễn sẽ không tha thứ nam nhân đang đứng trước mặt mình, vì lý tưởng bản thân đã từ chối khéo thánh ân ban phong tước vị “Thái y”, khăng khăng mang theo Tương Bình phiêu lãng khắp nơi cứu nhân độ thế, làm cho Tương Bình bị giày vò chịu khổ nạn, cuối cùng lại rơi vào kết cục chết nơi tha hương.

Khương Tử Khiêm cũng không để ý, vẻ mặt lộ ra nét vui mừng. Hắn ngồi xổm người xuống, kéo đứa con gái lại gần, một mặt đeo lên cổ đứa bé ngọc bội truyền lại của thê tử, mặt khác đem một quyển y thuật giao lại cho con gái, “Đông Ly, con nghe này, quyển sách này là tuyệt học tâm huyết cả đời của cha, cũng là vật duy nhất phụ thân để lại cho con, sau này phải biết ngoan ngoãn nghe lời Vương gia và phúc tấn, có biết không?”

Tiểu oa nhi gật gật đầu, đem quyển y thuật ôm chặt vào ngực.

Khương Tử Khiêm quỳ xuống đất, hướng đến Cung vương gia quỳ lạy bái tạ, sau đó đứng lên chuẩn bị rời đi thì thân hình run rẩy, nôn máu không ngừng, sau đó cả người đổ nhào về phía trước, cứng còng bất động.

“Phụ thân! Phụ thân!” Tiểu cô nương nước mắt chảy dài, ngồi xuống ôm lấy thân thể của cha mà kêu vang, Tuổi của nàng còn quá nhỏ, vẫn chưa hiểu được vì sao phụ thân lại đột nhiên ngã quỵ như thế.

Cung hoàng thân thấy thế, vẫn không đành lòng, liền hạ lệnh, “Người đâu, đem tiểu cô nương này lui xuống dưới, đồng thời mang người này đi an táng trọng thể.”

Nhóm người bên dưới lập tức thi hành nhiệm vụ.

Chốc lát sau, đại sảnh đã khôi phục lại sự yên lặng, chỉ nghe thấy Cung hoàng thân thở dài kín đáo, thì thào lẩm bẩm, “Tương Bình, muội cũng đừng oán trách đại ca. Đại ca chỉ là bất đắc dĩ mà thôi…”

Uyên lâu của Đa La Duệ vương phủ -

Nến đỏ hỷ sự thắp sáng trong phòng, một thân ảnh nho nhỏ nghiêm trang ngồi bên hỷ giường, người này chính là tiểu oa nhi tròn 7 tuổi – Khương Đông Ly.

Ba ngày trước, lần đầu tiên nàng gặp được cậu ruột của mình, và từ đó lưu lại sống tại Cung hoàng thân phủ, cậu và mợ liền bắt tay vào cải tạo lại nàng.

Hiện giờ nàng chính là một đứa bé gái xinh xắn sạch sẽ, tuy nhiên duy nhất bệnh ghẻ chốc trên đầu thì vẫn chưa hoàn toàn được trị dứt.

Còn bây giờ, nàng đang khoác trên mình một bộ hỷ phục đỏ thẫm, trên đầu thì phủ một tấm khăn hồng, bị một đám người lôi kéo đưa đến căn phòng này, căn bản nàng vẫn không hề biết thực chất đang xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy đây là một trò chơi thật vui; nhưng mà nàng đã ngồi tại chỗ này thật lâu rồi, bắt đầu cảm thấy có chút buồn, có chút nhàm chán.

Vì thế nàng lén vén chiếc khăn trùm đầu hất nó lên trên, rút quyển sách của phụ thân từ trong người ra, giở vài trang nghiên cứu.

Đột nhiên cửa phòng chợt mở toang, một bà mai tiến vào, vừa thấy khăn trùm đầu bị Đông Ly hất tung, vội đi nhanh về phía trước, kinh hãi hét to, “Ôi! Ngươi tại sao dám giở khăn trùm ra hả, đây là điềm xấu a.”

Vừa nói xong, bà vội vàng đem chiếc khăn trùm lại vị trí cũ, Đông Ly đành phải gấp quyển sách lại, nhét nhét trở lại vào trong ngực.

Tần má má dẫn một thiếu niên tuấn mỹ tới, rồi căn dặn, “Nhị bối lạc, ngươi thay đại bối lặc giở hồng khăn ra đi.”

Thiếu niên kia nhoẻn miệng cười, theo lời lập tức vén chiếc khăn từ trên đầu Đông Ly xuống, đối mặt với nàng là một cặp mắt to tròn ranh mãnh, hắn bật cười khach khách, “Bộ dạng của oa nhi này đúng là không tồi nha, chỉ tiếc là đầu lại mắc bệnh ghẻ chốc, nhưng mà không sao, bệnh này trị liệu cẩn thận là khỏi ngay.”

Khương Đông Ly nhìn thấy trước mắt là một người thiếu niên tuấn tú nhã nhặn, điềm đạm, không nhịn được cũng liền cười theo, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ nhỏ đáng yêu, nàng cất giọng non nớt hỏi, “Tiểu ca ca, ngươi tên là gì?”

Thiếu niên nhe hàm răng trắng muốt, cười thật tươi, “Ta gọi là Đức An, là nhị bối lặc trong phủ, sau này sẽ là tiểu thúc của ngươi.” (*tiểu thúc: em chồng á)

Vừa mới dứt lời, Tần má má ở kế bên đã khàn giọng phê bình, “Nhị bối lặc, ngươi đừng cùng tiểu phúc tấn nói chuyện phiếm nữa, giờ ta phải nhanh chóng đưa nàng đến phòng của đại bối lặc, ngàn vạn lần không thể làm chậm trễ giờ lành, đại bối lặc có được cứu hay không đều trông cậy vào chuyện này đấy.”

Đức An thu lại nụ cười, nghiêm túc gật đầu, “Ngươi nhanh chóng mang nàng đi đi.”

Tần má má dẫn Đông Ly rời khỏi hỷ phòng, đi đến một lầu các thanh lệ, tĩnh mịch, phía sau hoa viên, vươn tay đẩy cửa phòng, đem nàng mang đến gần bên giường.

“Tiểu oa nhi, người này là vị hôn phu của ngươi, hắn có thể tiếp tục sống không toàn trông cậy vào ngươi, nếu phúc khí của ngươi tốt, thì từ nay về sau ngươi không cần phải lo lắng về cuộc sống, còn nếu không thì ngươi phải làm quả phụ thủ tiết cả đời đó nha.” Tần má má thở dài nói.

Khương Đông Ly thật sự không hiểu được ý tứ trong lời nói của bà, chỉ chăm chú nhìn người bệnh đang hấp hối trên giường, là một thiếu niên sắc mặt trắng bệch, “Hắn… hắn tại sao lại giống như phụ thân, hắn đang sắp chết sao?” Nàng ngây thơ hỏi trực tiếp.

Tần má má thở dài lắc đầu, “Ngươi nếu không muốn hắn chết, thì đêm nay nhớ phải chăm sóc thật tốt, đừng để cho đầu trâu mặt ngựa câu mất hồn hắn đi, có biết không?”

Khương Đông Ly bê một chiếc ghế đến bên cạnh giường ngồi, nghiêm túc trông nom người đang nằm trên giường, nhìn tới nhìn lui một hồi, nàng lại ngủ gật đi mất, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập tới kéo sụp mi mắt; không lâu sau, nàng chịu không nổi liền tựa mình vào thành giường thiếp đi.

Nhưng cũng thật kì quái, sáng sớm hôm sau, tình trạng của Đức Tuyển bối lặc lại xuất hiện kì tích, hắn từ trong hôn mê đã dần tỉnh lại, sắc mặt tuy rằng vẫn còn rất kém, nhưng ít nhất cũng đã qua khỏi cơn nguy kịch.

Trong lúc đang chẩn bệnh, ngự y vẫn chưa tìm được lý do vì sao lại có chuyện thần kì này, thì lại vô tình phát hiện ra quyển sách Đông Ly mang bên người, vừa lật vừa xem, ngự y như đã nhặt được vật báu, hớn hở thông báo, “Đức Tuyển bối lặc được cứu rồi! Được cứu rồi!”

Thì ra đây là quyển sách thuốc của Khương Tử Khiêm dùng suốt đời sở học của mình nghiên cứu ra chuyên để trị các chứng nan y đủ loại.

Bởi vậy bệnh tình của Đức Tuyển bối lặc dần chuyển biến tốt đẹp, tất cả mọi người trong vương phủ đều xem Khương Đông Ly như là phúc tinh, đối với nàng yêu thương vô cùng, đặc biệt là Đa La Duệ quận vương cùng phúc tấn đối đãi với nàng như nữ nhi ruột thịt, cưng yêu chiều chuộng hết mực.

Khương Đông Ly mơ mơ màng màng, căn bản là không biết chuyện gì đang xảy ra, sự sủng ái của vương gia cùng phúc tấn làm nàng mừng rỡ, cả ngày cứ ngây ngô cười nói. Bởi vì dù cha mẹ thân sinh của nàng đã qua đời, giờ đây ông trời lại ban cho nàng một đôi cha mẹ tốt bụng không kém.

Ngày hôm đó, Lan phúc tấn đem theo Đông Ly vào Vũ Uyên Lâu để thăm hỏi Đức Tuyển bối lặc, vừa bước vào cửa phòng, đã nghe thấy tiếng hét giận dữ của hắn dành cho bọn nha hoàn.

“Thê tử của ta là Uyển Thanh cách cách của Cung Hoàng thân phủ, không phải cái đứa tiểu quỷ bị chốc đầu như các ngươi nói!”

Nguyên lai là do bọn người dưới tung ra chuyện xung hỷ, mọi người liên tục thì thầm sôi nổi, nói rằng Cung Hoàng thân kia không đành lòng để Uyển Thanh cách cách phải thủ tiết quả phụ cả đời, lại tìm ngay một tiểu oa nhi ghẻ chốc đầu thay thế cho con gái gả vào Đa La Duệ vương phủ để xung hỷ.

Những lời đồn này rất nhanh đã truyền đến tai Đức Tuyển bối lặc, hắn luôn luôn tâm cao khí ngạo, làm sao chịu được một việc an bài như thế, trong lòng tất nhiên là nộ khí xung thiên.

Lan phúc tấn thấy thế vội vàng cho bọn nha hoàn cáo lui, đi đến bên giường Đức Tuyển, “Tuyển nhi, ngươi bệnh nặng mới khỏi, làm sao tính tình lại nóng giận như thế hở? Ngươi không phải lại muốn làm cho ngạch nương phải lo lắng chứ?”

Đức Tuyển cau mày, trầm giọng hỏi, “Ngạch nương, người thành thật nói cho con biết, cô dâu xung hỷ của ta có phải là Cung Hoàng thân phủ Uyển Thanh cách cách hay không?”

Lan phúc tấn nhìn vẻ mặt gàn bướng của hắn liền thở dài một hơi, nhẹ nhàng nói, “Ngươi bệnh nặng như vậy, Cung Hoàng thân kia… thật sự luyến tiếc đem nữ nhi của hắn gả vào phủ chúng ta, cái này cũng không thể trách hắn được.” Nói tới đây, bà tạm dừng một chút, thở dài một hơi, sau đó tiếp tục, “Xung hỷ cô dâu nhập phủ chúng ta là ái nữ Khương Đông Ly của Tương Bình cách cách, muội muội của Cung Hoàng thân vương, nếu không nhờ có nàng, chỉ sợ ngươi đã trên đường xuống suối vàng rồi.”

“Nàng ta là người như thế nào? Con muốn thấy nàng ta.” Đức Tuyển lạnh lùng, khẽ nhếch môi.

Lan phúc tấn mỉm cười, hướng về phía Đông Ly phất tay bảo, “Ly nhi, ngươi lại đây, để bối lặc nhìn ngươi cho tốt.”

Khương Đông Ly nở một nụ cười thuần khiết, nhẹ nhàng bước đến bên giường, lẳng lặng đứng bên cạnh Lan phúc tấn.

Đến khi nàng giương mắt lên nhìn Đức Tuyển bối lặc trên giường thì hai mắt bỗng nhiên trừng trừng tròn to, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ kinh hãi. Trước mặt là kẻ đã từng hất đổ bánh mì của nàng, lại còn tàn ác đạp lên tay nàng, theo bản năng, nàng co rúm lại, nép sát vào người Lan phúc tấn.

Phản ứng của Đức Tuyển thì vô cùng kịch liệt, người vợ xung hỷ vào cửa nhà hắn lại là nữ oa nhi chốc ghẻ ngày trước ông lão tướng số từng nói.

Hắn hung tợn trừng mắt nhìn Khương Đông Ly, giận dữ hét, “Ta không cần cái người quái dị này làm nương tử, nàng chính là một tiểu khất nhi, làm sao có thể xứng đôi với ta!” Hắn không cam lòng, vận mệnh của hắn đã bị tên thầy tướng số kia đoán hoàn toàn trúng. Không, hắn tuyệt đối không chấp nhận bất hạnh này, cũng tuyệt đối không tin vận mệnh kia!

Lan phúc tấn vội làm yên lòng tiểu Đông Ly đang bị kinh hãi, một bên trách cứ liếc mắt nhìn con trai mình, “Ngươi làm Ly nhi sợ. Làm sao ngươi có thể gọi nàng là người quái dị hả, bệnh chốc đầu này chỉ cần chữa trị tốt sẽ khỏi ngay, tóc cũng sẽ mọc dài ra. Ngươi cũng đừng quên, mạng của ngươi là do được nàng cứu về.”

“Hừ!” Đức Tuyển hừ lạnh một tiếng, “Con không cần nàng ta cứu.”

Nói xong, hai hàng chân mày hắn cau lại, hai mắt nheo nheo, vẻ mặt dữ tợn nhìn Đông Ly, ác thanh ác khí nói, “Ngươi, tên thảo dân quái dị kia, lập tức rời khỏi phòng của ta, đừng để ta phải trông thấy ngươi nữa. Đi! Cút mau cho ta!”

Khương Đông Ly bị dọa sợ đến mức nước mắt rưng rưng hai khóe mi, thân hình nho nhỏ run rẩy một hồi thật lâu, tiếp theo bật lên một tiếng oa, vừa đi vừa khóc, sau đó giãy mạnh khỏi vòng tay của Lan phúc tấn chạy thẳng ra ngoài.

“Ly nhi” Lan phúc tấn thấy vậy, vô cùng đau lòng, hô lên một tiếng, sau đó quay đầu lại, ánh mắt hằn hộc tức giận, trách cứ đứa con, “Đứa nhỏ này, ngươi cũng thiệt là, Ly nhi còn nhỏ không hiểu chuyện, không cha không mẹ đã quá đủ đáng thương rồi, vì bệnh của ngươi mà bị ép gả vào phủ chúng ta, ngươi không những không cảm kích, lại còn hung hăng như thế, biểu hiện của ngươi thật làm cho ngạch nương đau lòng.”

Đức Tuyển thủy chung mím môi không nói nửa lời, mặc kệ ngạch nương nói thế nào, hắn tuyệt đối không thừa nhận tiểu oa nhi chốc đầu kia là thê tử của mình.

Lan phúc tấn thấy vẻ mặt của con vẫn kiên cường ương ngạnh, không khỏi thở dài một hơi rồi nói, “Mặc kệ là như thế nào, Đông Ly cũng đã được tứ phong làm Đông Ly cách cách, nàng xem như cũng xứng với ngươi, chờ đến khi Ly nhi được tròn 17 tuổi, ta và A mã ngươi sẽ chọn ngày lành tháng tốt cho các ngươi cử hành hôn lễ chính thức.”

“Con tuyệt đối sẽ không lấy nàng ta.” Đức Tuyển nhe răng trợn mắt khẳng định.

“Ngươi…” Lan phúc tấn vừa tức vừa lo lắng, nhưng cũng không thể làm gì được, đứa con trai này từ nhỏ đã thông minh hơn người, tâm tư lại thâm trầm, chín chắn, trưởng thành sớm, mọi việc đều tự mình chủ trương, không nhượng bộ ai, thật là chẳng biết tốt xấu.

Hít một hơi thật sâu rồi thở dài, bà ôn nhu nói, “Ngươi dưỡng bệnh cho tốt đi. Việc này tạm thời không đề cập tới nữa.” Dứt lời, bà nhẹ nhàng thay mền gối cho hắn rồi trở ra ngoài, tiện tay khép lại cánh cửa phòng.

Từ sau ngày ấy, Đông Ly chưa từng bước chân trở lại phòng của Đức Tuyển, bởi vì trong lòng nàng đã tràn ngập đầy sợ hãi đối với hắn.

Trừ bỏ Đức Tuyển, cả Đa La Duệ vương phủ đều đối đãi với nàng thật đặc biệt. Đa La Duệ quận vương cùng Lan phúc tấn thương yêu nàng thì khỏi phải nói, Đức An bối lặc và nàng tình cảm cũng hòa hợp vui vẻ, hai người thường chơi đùa cùng nhau, rồi còn cùng đọc sách, viết chữ.

Về phần Đức Tuyển bối lặc, sau khi bình phục, liền trở lại hoàng cung, cùng các hoàng tử tiếp nhận giáo dục, rèn luyện võ nghệ, trải qua nhiều năm trong cung, rất hiếm khi hồi phủ thăm hỏi, quả thực trong lòng hắn đã đem hoàng cung trở thành nhà mình! Trong lòng hắn rất rõ ràng – hắn không muốn về phủ vì nguyên nhân là không muốn tiếp nhận Đông Ly là thê tử của mình.

Kỳ thật hắn vô cùng sợ hãi những lời tiên đoán thẳng thắn của vị tướng số năm nào, đã nói trúng hết nhân duyên của hắn! Bởi vậy hắn kiên quyết không chấp nhận tiểu nha đầu xấu xí kia trở thành phu nhân thật sự, cho dù là thiên ý, hắn cũng muốn nghịch thiên hành sự, tuyệt đối không làm chuyện cười cho lão già mù kia.

Nhưng mà thiên ý đã quyết như thế, mục tiêu đã định làm thế nào có thể thoát đây…

Hán từ cười thê lương, tự trách bản thân, “Là do ta vô năng, y thuật không thể chữa nổi bệnh của Tương Bình, chỉ có thể giương mắt nhìn nàng chết trước mặt ta.” Kể chuyện tới đây, hắn nắm tay tiểu cô nương bên cạnh, lôi đến trước mặt hoàng thân, thành tâm cầu khẩn, “Đông Ly là ái nữ duy nhất của ta và Tương Bình, Tương Bình đã chết, hiện giờ ta cũng không sống nổi, van cầu ngươi thu nhận và giúp đỡ tiểu oa nhi khốn khổ này.”

Cung hoàng thân kinh ngạc, lùi về sau vài bước, không tin vào tai mình, lẩm bẩm luôn miệng, “Tương Bình đã chết… Muội ấy đã chết…”

Đột nhiên, đôi mắt hắn trừng lên đầy hung tợn, chăm chăm về hướng Khương Tử Khiêm, giọng căm giận, “Ngươi đã hại chết em gái duy nhất của ta, mà còn có mặt mũi tới đây cầu khẩn ta sao?”

Khương Tử Khiêm thống khổ, hít sâu một hơi, thê tử âu yếm của hắn đã chết, hắn như mất đi cả hồn phách, cả người già hẳn đi, héo hon gầy xọm. Uổng phí người khác phong tặng hắn danh hiệu “Ngọc diện thần y” mà thê tử của chính mình cũng không thể cứu được, hắn thống khổ muốn ngay lập tức theo nàng xuống cửu tuyền bầu bạn, nhưng hắn lại không nỡ bỏ lại Đông Ly bơ vơ. Vì thế gắng chống chọi lấy hơi thở cuối cùng, hắn mang theo Đông Ly tìm đến kinh thành, đi đến Cung hoàng thân phủ, đây là hi vọng cuối cùng của hắn.

“Ta van cầu ngươi, xin hãy thu nhận và nuôi nấng Đông Ly giúp ta, mạng ta không còn giữ được lâu nữa, nỗi lo duy nhất không bỏ xuống được chính là hài tử này, con bé dù sao cũng là cháu gái của ngươi, ngươi thật nhẫn tâm nhìn thấy nàng trôi nổi ngoài đời, tự sinh tự diệt hay sao?” Hắn lại tiếp tục van xin.

Cung hoàng thân chậm rãi di chuyển ánh mắt, hướng nhìn tiểu cô nương đang co rúm sợ hãi phía sau, tiểu oa nhi này toàn thân hôi bẩn, lại thêm bệnh ghẻ chốc, hắn đến một điểm cũng không nhìn ra con bé có chỗ nào giống Tương Bình.

Hắn chán ghét bĩu môi đang tính từ chối thì Mẫn phúc tấn ở bên cạnh hai mắt sáng lên, chăm chú quan sát tiểu cô nương kia, sau đó thật hưng phấn nhìn lại Cung hoàng thân, “Lão gia, hãy thu giữ con bé ở lại đi. Đây chính là cơ hội ông trời ban cho gia đình chúng ta đó. Có nàng rồi không phải mọi ưu phiền của ta tự động giải trừ hay sao?”

Nàng lên tiếng nhắc nhở Cung hoàng thân một cách khéo léo.

Đúng vậy! Người được chọn để thay thế lần xung hỷ này đang ở trước mắt, sao hắn lại không thu nhận tiểu oa nhi này chứ, vừa có thể giải quyết được mối bận tâm của mình, vừa như đã chiếu cố đến cốt nhục sót lại của Tương Bình.

“Được rồi, đứa nhỏ này để lại chỗ ta đi, về phần ngươi… thứ lỗi ta không tiễn.” Cung hoàng thân lạnh lùng nghiêm mặt nhìn Khương Tử Khiêm. Hắn vĩnh viễn sẽ không tha thứ nam nhân đang đứng trước mặt mình, vì lý tưởng bản thân đã từ chối khéo thánh ân ban phong tước vị “Thái y”, khăng khăng mang theo Tương Bình phiêu lãng khắp nơi cứu nhân độ thế, làm cho Tương Bình bị giày vò chịu khổ nạn, cuối cùng lại rơi vào kết cục chết nơi tha hương.

Khương Tử Khiêm cũng không để ý, vẻ mặt lộ ra nét vui mừng. Hắn ngồi xổm người xuống, kéo đứa con gái lại gần, một mặt đeo lên cổ đứa bé ngọc bội truyền lại của thê tử, mặt khác đem một quyển y thuật giao lại cho con gái, “Đông Ly, con nghe này, quyển sách này là tuyệt học tâm huyết cả đời của cha, cũng là vật duy nhất phụ thân để lại cho con, sau này phải biết ngoan ngoãn nghe lời Vương gia và phúc tấn, có biết không?”

Tiểu oa nhi gật gật đầu, đem quyển y thuật ôm chặt vào ngực.

Khương Tử Khiêm quỳ xuống đất, hướng đến Cung vương gia quỳ lạy bái tạ, sau đó đứng lên chuẩn bị rời đi thì thân hình run rẩy, nôn máu không ngừng, sau đó cả người đổ nhào về phía trước, cứng còng bất động.

“Phụ thân! Phụ thân!” Tiểu cô nương nước mắt chảy dài, ngồi xuống ôm lấy thân thể của cha mà kêu vang, Tuổi của nàng còn quá nhỏ, vẫn chưa hiểu được vì sao phụ thân lại đột nhiên ngã quỵ như thế.

Cung hoàng thân thấy thế, vẫn không đành lòng, liền hạ lệnh, “Người đâu, đem tiểu cô nương này lui xuống dưới, đồng thời mang người này đi an táng trọng thể.”

Nhóm người bên dưới lập tức thi hành nhiệm vụ.

Chốc lát sau, đại sảnh đã khôi phục lại sự yên lặng, chỉ nghe thấy Cung hoàng thân thở dài kín đáo, thì thào lẩm bẩm, “Tương Bình, muội cũng đừng oán trách đại ca. Đại ca chỉ là bất đắc dĩ mà thôi…”

Uyên lâu của Đa La Duệ vương phủ -

Nến đỏ hỷ sự thắp sáng trong phòng, một thân ảnh nho nhỏ nghiêm trang ngồi bên hỷ giường, người này chính là tiểu oa nhi tròn 7 tuổi – Khương Đông Ly.

Ba ngày trước, lần đầu tiên nàng gặp được cậu ruột của mình, và từ đó lưu lại sống tại Cung hoàng thân phủ, cậu và mợ liền bắt tay vào cải tạo lại nàng.

Hiện giờ nàng chính là một đứa bé gái xinh xắn sạch sẽ, tuy nhiên duy nhất bệnh ghẻ chốc trên đầu thì vẫn chưa hoàn toàn được trị dứt.

Còn bây giờ, nàng đang khoác trên mình một bộ hỷ phục đỏ thẫm, trên đầu thì phủ một tấm khăn hồng, bị một đám người lôi kéo đưa đến căn phòng này, căn bản nàng vẫn không hề biết thực chất đang xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy đây là một trò chơi thật vui; nhưng mà nàng đã ngồi tại chỗ này thật lâu rồi, bắt đầu cảm thấy có chút buồn, có chút nhàm chán.

Vì thế nàng lén vén chiếc khăn trùm đầu hất nó lên trên, rút quyển sách của phụ thân từ trong người ra, giở vài trang nghiên cứu.

Đột nhiên cửa phòng chợt mở toang, một bà mai tiến vào, vừa thấy khăn trùm đầu bị Đông Ly hất tung, vội đi nhanh về phía trước, kinh hãi hét to, “Ôi! Ngươi tại sao dám giở khăn trùm ra hả, đây là điềm xấu a.”

Vừa nói xong, bà vội vàng đem chiếc khăn trùm lại vị trí cũ, Đông Ly đành phải gấp quyển sách lại, nhét nhét trở lại vào trong ngực.

Tần má má dẫn một thiếu niên tuấn mỹ tới, rồi căn dặn, “Nhị bối lạc, ngươi thay đại bối lặc giở hồng khăn ra đi.”

Thiếu niên kia nhoẻn miệng cười, theo lời lập tức vén chiếc khăn từ trên đầu Đông Ly xuống, đối mặt với nàng là một cặp mắt to tròn ranh mãnh, hắn bật cười khach khách, “Bộ dạng của oa nhi này đúng là không tồi nha, chỉ tiếc là đầu lại mắc bệnh ghẻ chốc, nhưng mà không sao, bệnh này trị liệu cẩn thận là khỏi ngay.”

Khương Đông Ly nhìn thấy trước mắt là một người thiếu niên tuấn tú nhã nhặn, điềm đạm, không nhịn được cũng liền cười theo, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ nhỏ đáng yêu, nàng cất giọng non nớt hỏi, “Tiểu ca ca, ngươi tên là gì?”

Thiếu niên nhe hàm răng trắng muốt, cười thật tươi, “Ta gọi là Đức An, là nhị bối lặc trong phủ, sau này sẽ là tiểu thúc của ngươi.” (*tiểu thúc: em chồng á)

Vừa mới dứt lời, Tần má má ở kế bên đã khàn giọng phê bình, “Nhị bối lặc, ngươi đừng cùng tiểu phúc tấn nói chuyện phiếm nữa, giờ ta phải nhanh chóng đưa nàng đến phòng của đại bối lặc, ngàn vạn lần không thể làm chậm trễ giờ lành, đại bối lặc có được cứu hay không đều trông cậy vào chuyện này đấy.”

Đức An thu lại nụ cười, nghiêm túc gật đầu, “Ngươi nhanh chóng mang nàng đi đi.”

Tần má má dẫn Đông Ly rời khỏi hỷ phòng, đi đến một lầu các thanh lệ, tĩnh mịch, phía sau hoa viên, vươn tay đẩy cửa phòng, đem nàng mang đến gần bên giường.

“Tiểu oa nhi, người này là vị hôn phu của ngươi, hắn có thể tiếp tục sống không toàn trông cậy vào ngươi, nếu phúc khí của ngươi tốt, thì từ nay về sau ngươi không cần phải lo lắng về cuộc sống, còn nếu không thì ngươi phải làm quả phụ thủ tiết cả đời đó nha.” Tần má má thở dài nói.

Khương Đông Ly thật sự không hiểu được ý tứ trong lời nói của bà, chỉ chăm chú nhìn người bệnh đang hấp hối trên giường, là một thiếu niên sắc mặt trắng bệch, “Hắn… hắn tại sao lại giống như phụ thân, hắn đang sắp chết sao?” Nàng ngây thơ hỏi trực tiếp.

Tần má má thở dài lắc đầu, “Ngươi nếu không muốn hắn chết, thì đêm nay nhớ phải chăm sóc thật tốt, đừng để cho đầu trâu mặt ngựa câu mất hồn hắn đi, có biết không?”

Khương Đông Ly bê một chiếc ghế đến bên cạnh giường ngồi, nghiêm túc trông nom người đang nằm trên giường, nhìn tới nhìn lui một hồi, nàng lại ngủ gật đi mất, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập tới kéo sụp mi mắt; không lâu sau, nàng chịu không nổi liền tựa mình vào thành giường thiếp đi.

Nhưng cũng thật kì quái, sáng sớm hôm sau, tình trạng của Đức Tuyển bối lặc lại xuất hiện kì tích, hắn từ trong hôn mê đã dần tỉnh lại, sắc mặt tuy rằng vẫn còn rất kém, nhưng ít nhất cũng đã qua khỏi cơn nguy kịch.

Trong lúc đang chẩn bệnh, ngự y vẫn chưa tìm được lý do vì sao lại có chuyện thần kì này, thì lại vô tình phát hiện ra quyển sách Đông Ly mang bên người, vừa lật vừa xem, ngự y như đã nhặt được vật báu, hớn hở thông báo, “Đức Tuyển bối lặc được cứu rồi! Được cứu rồi!”

Thì ra đây là quyển sách thuốc của Khương Tử Khiêm dùng suốt đời sở học của mình nghiên cứu ra chuyên để trị các chứng nan y đủ loại.

Bởi vậy bệnh tình của Đức Tuyển bối lặc dần chuyển biến tốt đẹp, tất cả mọi người trong vương phủ đều xem Khương Đông Ly như là phúc tinh, đối với nàng yêu thương vô cùng, đặc biệt là Đa La Duệ quận vương cùng phúc tấn đối đãi với nàng như nữ nhi ruột thịt, cưng yêu chiều chuộng hết mực.

Khương Đông Ly mơ mơ màng màng, căn bản là không biết chuyện gì đang xảy ra, sự sủng ái của vương gia cùng phúc tấn làm nàng mừng rỡ, cả ngày cứ ngây ngô cười nói. Bởi vì dù cha mẹ thân sinh của nàng đã qua đời, giờ đây ông trời lại ban cho nàng một đôi cha mẹ tốt bụng không kém.

Ngày hôm đó, Lan phúc tấn đem theo Đông Ly vào Vũ Uyên Lâu để thăm hỏi Đức Tuyển bối lặc, vừa bước vào cửa phòng, đã nghe thấy tiếng hét giận dữ của hắn dành cho bọn nha hoàn.

“Thê tử của ta là Uyển Thanh cách cách của Cung Hoàng thân phủ, không phải cái đứa tiểu quỷ bị chốc đầu như các ngươi nói!”

Nguyên lai là do bọn người dưới tung ra chuyện xung hỷ, mọi người liên tục thì thầm sôi nổi, nói rằng Cung Hoàng thân kia không đành lòng để Uyển Thanh cách cách phải thủ tiết quả phụ cả đời, lại tìm ngay một tiểu oa nhi ghẻ chốc đầu thay thế cho con gái gả vào Đa La Duệ vương phủ để xung hỷ.

Những lời đồn này rất nhanh đã truyền đến tai Đức Tuyển bối lặc, hắn luôn luôn tâm cao khí ngạo, làm sao chịu được một việc an bài như thế, trong lòng tất nhiên là nộ khí xung thiên.

Lan phúc tấn thấy thế vội vàng cho bọn nha hoàn cáo lui, đi đến bên giường Đức Tuyển, “Tuyển nhi, ngươi bệnh nặng mới khỏi, làm sao tính tình lại nóng giận như thế hở? Ngươi không phải lại muốn làm cho ngạch nương phải lo lắng chứ?”

Đức Tuyển cau mày, trầm giọng hỏi, “Ngạch nương, người thành thật nói cho con biết, cô dâu xung hỷ của ta có phải là Cung Hoàng thân phủ Uyển Thanh cách cách hay không?”

Lan phúc tấn nhìn vẻ mặt gàn bướng của hắn liền thở dài một hơi, nhẹ nhàng nói, “Ngươi bệnh nặng như vậy, Cung Hoàng thân kia… thật sự luyến tiếc đem nữ nhi của hắn gả vào phủ chúng ta, cái này cũng không thể trách hắn được.” Nói tới đây, bà tạm dừng một chút, thở dài một hơi, sau đó tiếp tục, “Xung hỷ cô dâu nhập phủ chúng ta là ái nữ Khương Đông Ly của Tương Bình cách cách, muội muội của Cung Hoàng thân vương, nếu không nhờ có nàng, chỉ sợ ngươi đã trên đường xuống suối vàng rồi.”

“Nàng ta là người như thế nào? Con muốn thấy nàng ta.” Đức Tuyển lạnh lùng, khẽ nhếch môi.

Lan phúc tấn mỉm cười, hướng về phía Đông Ly phất tay bảo, “Ly nhi, ngươi lại đây, để bối lặc nhìn ngươi cho tốt.”

Khương Đông Ly nở một nụ cười thuần khiết, nhẹ nhàng bước đến bên giường, lẳng lặng đứng bên cạnh Lan phúc tấn.

Đến khi nàng giương mắt lên nhìn Đức Tuyển bối lặc trên giường thì hai mắt bỗng nhiên trừng trừng tròn to, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ kinh hãi. Trước mặt là kẻ đã từng hất đổ bánh mì của nàng, lại còn tàn ác đạp lên tay nàng, theo bản năng, nàng co rúm lại, nép sát vào người Lan phúc tấn.

Phản ứng của Đức Tuyển thì vô cùng kịch liệt, người vợ xung hỷ vào cửa nhà hắn lại là nữ oa nhi chốc ghẻ ngày trước ông lão tướng số từng nói.

Hắn hung tợn trừng mắt nhìn Khương Đông Ly, giận dữ hét, “Ta không cần cái người quái dị này làm nương tử, nàng chính là một tiểu khất nhi, làm sao có thể xứng đôi với ta!” Hắn không cam lòng, vận mệnh của hắn đã bị tên thầy tướng số kia đoán hoàn toàn trúng. Không, hắn tuyệt đối không chấp nhận bất hạnh này, cũng tuyệt đối không tin vận mệnh kia!

Lan phúc tấn vội làm yên lòng tiểu Đông Ly đang bị kinh hãi, một bên trách cứ liếc mắt nhìn con trai mình, “Ngươi làm Ly nhi sợ. Làm sao ngươi có thể gọi nàng là người quái dị hả, bệnh chốc đầu này chỉ cần chữa trị tốt sẽ khỏi ngay, tóc cũng sẽ mọc dài ra. Ngươi cũng đừng quên, mạng của ngươi là do được nàng cứu về.”

“Hừ!” Đức Tuyển hừ lạnh một tiếng, “Con không cần nàng ta cứu.”

Nói xong, hai hàng chân mày hắn cau lại, hai mắt nheo nheo, vẻ mặt dữ tợn nhìn Đông Ly, ác thanh ác khí nói, “Ngươi, tên thảo dân quái dị kia, lập tức rời khỏi phòng của ta, đừng để ta phải trông thấy ngươi nữa. Đi! Cút mau cho ta!”

Khương Đông Ly bị dọa sợ đến mức nước mắt rưng rưng hai khóe mi, thân hình nho nhỏ run rẩy một hồi thật lâu, tiếp theo bật lên một tiếng oa, vừa đi vừa khóc, sau đó giãy mạnh khỏi vòng tay của Lan phúc tấn chạy thẳng ra ngoài.

“Ly nhi” Lan phúc tấn thấy vậy, vô cùng đau lòng, hô lên một tiếng, sau đó quay đầu lại, ánh mắt hằn hộc tức giận, trách cứ đứa con, “Đứa nhỏ này, ngươi cũng thiệt là, Ly nhi còn nhỏ không hiểu chuyện, không cha không mẹ đã quá đủ đáng thương rồi, vì bệnh của ngươi mà bị ép gả vào phủ chúng ta, ngươi không những không cảm kích, lại còn hung hăng như thế, biểu hiện của ngươi thật làm cho ngạch nương đau lòng.”

Đức Tuyển thủy chung mím môi không nói nửa lời, mặc kệ ngạch nương nói thế nào, hắn tuyệt đối không thừa nhận tiểu oa nhi chốc đầu kia là thê tử của mình.

Lan phúc tấn thấy vẻ mặt của con vẫn kiên cường ương ngạnh, không khỏi thở dài một hơi rồi nói, “Mặc kệ là như thế nào, Đông Ly cũng đã được tứ phong làm Đông Ly cách cách, nàng xem như cũng xứng với ngươi, chờ đến khi Ly nhi được tròn 17 tuổi, ta và A mã ngươi sẽ chọn ngày lành tháng tốt cho các ngươi cử hành hôn lễ chính thức.”

“Con tuyệt đối sẽ không lấy nàng ta.” Đức Tuyển nhe răng trợn mắt khẳng định.

“Ngươi…” Lan phúc tấn vừa tức vừa lo lắng, nhưng cũng không thể làm gì được, đứa con trai này từ nhỏ đã thông minh hơn người, tâm tư lại thâm trầm, chín chắn, trưởng thành sớm, mọi việc đều tự mình chủ trương, không nhượng bộ ai, thật là chẳng biết tốt xấu.

Hít một hơi thật sâu rồi thở dài, bà ôn nhu nói, “Ngươi dưỡng bệnh cho tốt đi. Việc này tạm thời không đề cập tới nữa.” Dứt lời, bà nhẹ nhàng thay mền gối cho hắn rồi trở ra ngoài, tiện tay khép lại cánh cửa phòng.

Từ sau ngày ấy, Đông Ly chưa từng bước chân trở lại phòng của Đức Tuyển, bởi vì trong lòng nàng đã tràn ngập đầy sợ hãi đối với hắn.

Trừ bỏ Đức Tuyển, cả Đa La Duệ vương phủ đều đối đãi với nàng thật đặc biệt. Đa La Duệ quận vương cùng Lan phúc tấn thương yêu nàng thì khỏi phải nói, Đức An bối lặc và nàng tình cảm cũng hòa hợp vui vẻ, hai người thường chơi đùa cùng nhau, rồi còn cùng đọc sách, viết chữ.

Về phần Đức Tuyển bối lặc, sau khi bình phục, liền trở lại hoàng cung, cùng các hoàng tử tiếp nhận giáo dục, rèn luyện võ nghệ, trải qua nhiều năm trong cung, rất hiếm khi hồi phủ thăm hỏi, quả thực trong lòng hắn đã đem hoàng cung trở thành nhà mình! Trong lòng hắn rất rõ ràng – hắn không muốn về phủ vì nguyên nhân là không muốn tiếp nhận Đông Ly là thê tử của mình.

Kỳ thật hắn vô cùng sợ hãi những lời tiên đoán thẳng thắn của vị tướng số năm nào, đã nói trúng hết nhân duyên của hắn! Bởi vậy hắn kiên quyết không chấp nhận tiểu nha đầu xấu xí kia trở thành phu nhân thật sự, cho dù là thiên ý, hắn cũng muốn nghịch thiên hành sự, tuyệt đối không làm chuyện cười cho lão già mù kia.

Nhưng mà thiên ý đã quyết như thế, mục tiêu đã định làm thế nào có thể thoát đây…

Bạn đang đọc Xung Hỷ Tiểu Thiếp của Tâm Lam
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự