Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 60 Chương 61

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura

Phiên bản Dịch · 1010 chữ · khoảng 3 phút đọc

cái người mặc áo trắng vội ngồi xuống hạ góc chiếu của đèn, tôi mới nhận ra La La..

“ôi trời, cậu súyt chút hù tớ chết giấc!!”

“sụyt.. sorry… cho heo ăn àh?”

“uh, tớ ko ngủ được… còn cậu, sao ra đây?”

“tôi cũng ko ngủ, ra bắt bọ cánh cam… xem nè..”

nói đoạn, Lãm chìa cái bao thuốc lá ra, nó được dán 1 lớp giấy kiếng trong suốt…

1 con bọ cánh cam đẹp sặc sỡ đang rung cánh.

“đẹp quá..!”

“bắt mãi từ nãy giờ..thích ko? cho Xuân đấy”

“thôi, cậu thả nó ra đi.”

“muốn làm bà lão và con cánh cam hả?happy.gif”

“cái hộp làm nó thấy khó chịu kìa”

Lãm gật đầu, mở hộp để con bọ bay ra, nó vù 1 cái thì bay tuốt ra ngoài vườn, mất hút..

ko có bay vòng vòng cảm ơn tôi gì cả.

“rồi, bạn được 3 điều ước, hmm, nói đi, Thần Cánh Cam sẽ ban cho!!”

“hihiii…”

tôi ko nghĩ là Lãm cũng vui tính như vậy, cậu ấy cười rất tươi, 1 nụ cười trẻ con… khác hẳn trước kia..

hình như sau chuyện hôm qua, tình cảm của tôi dành cho La La bỗng chuyển sang 1 mức khác, cái gì của cậu ấy tôi đều thấy đẹp và dễ thương..

“hihi cái gì, ko thèm 3 điều ước à?”

“ờ… để tớ suy nghĩ… Thần Cánh Cam cõng tớ chạy 1 vòng sân đi!”

điều ước nhảm nhí T__T

nhưng tôi lại thích được cõng, vì bỗng chốc tôi thèm như Hương Kim hôm đó, khi Đu Đu cõng Kim về trại…

La La cúi người, xoay lưng về phía tôi, ah…tôi chầm chậm trèo lên…

“Xu Xu à, em có điện thọa…”

chị Oanh chạy ra kêu to làm cả 2 đứa tôi giật mình lúng túng, tôi đang thế bò lên lưng La La, nên khi cậu ấy hoảng hốt dứng dậy, tôi bị ngã cái oạch

T_T

chị Oanh cười khúc khích chìa cho tôi chiếc Samsung

đang kêu nhạc tình tang..

Lo Lo…giọng cậu ấy hơi mệt mỏi..

“cẢ ngày ko call đưỢc, quái quỈ gì đây…”

“uh, ở đây hay mất sóng lắm.”

“tôi đang ở thị xã Cai Lậy. ko biết đường…tới chỗ Xu!”

“trời, cậu đi bằng gì?”

“XE MÁY! RA ĐÓN TÔI ĐI”

“uh, cậu chờ ở bến xe đi, tớ sẽ ra..”

Long hình như đang phát cáu..

tôi bỏ máy xuống suy nghĩ, ở đây ko có xe đạp.. tôi biết ra đón Long bằng cách nào đây..

hay mượn xe anh Tiến??

mà tôi có biết chạy xe máy đâu T_T

“Long à?”

“uh… cậu ấy ở thị xã, bảo tớ ra đón..”

“nó đi xe máy??”

“uh… mà hôm qua cậu đi bộ từ bến xe hả??”

“ack, tôi bắt xe ôm. từ thị xã vào đây hơn 3 cây số chứ ít à?”

“ờ…”

Lãm cào lại đầu tóc rồi bảo tôi vào nhà ăn sáng, để cậu ấy ra đón Long…

tôi nhờ anh Tiến đưa cậu ấy ra thị xã giùm, vì sáng sớm thế này, chắc cũng khó tìm xe ôm..

………………

khoảng 2 tiếng sau thì Lãm đèo Long về, cậu ấy bơ phờ với tóc chôm bôm bù xù, mặt mày đầy bụi, ko ba lô, ko nón, ko kính chống nắng, chỉ mặc độc bộ đồ áo đỏ đậm và quần Jeans xanh..

thoáng thấy tôi ở bên hông nhà đang rửa rau, Long nhảy phắt khỏi xe và nhào tới, lôi tôi dậy trước mặt chị Oanh và bác gái, thậm chí cậu ấy còn ko cúi đầu chào họ…

Long đẩy tôi sát vách tường.

“Xu Xu chơi tôi phải ko??”

“chơi gì…? mà cậu thôi đi… bỏ tớ ra!”

“tôi ko phải nói Xu Xu ra đón tôi à?? sao lại là nó?? Xu Xu cho nó địa chỉ, sao ko cho tôi??”

“tớ… chỉ là vì…Lãm đang ở gần…”

“tôi ghét…Xu Xu… tại sao… có biết…tôi lang thang ngoài đường suốt đêm qua ko?..”

giọng Long lạc hẳn, rồi cậu ấy đổ gục xuống, Lãm chạy nhanh tới xốc cậu bạn lên, vác Long vào trong, tôi cũng đâm hoảng, bước vội theo họ, sau khi giải thích vài câu với bác và chị..

….

“chắc nó đuối lắm rồi.”

“sao cậu ấy ko tìm chỗ nghỉ?”

“tôi biết tính Long.. nó đang muốn làm gì thì cứ làm tới cùng.. quên cả ăn uống..”

“hic, tớ đâu biết cậu ấy đi xe tìm tớ ở đây đâu..”

“trời, lại thêm 1 thằng. Xu khờ là cục nam châm hả?”

ông nội từ nhà sau lên thấy Long thì nói giọng ko giống đùa giỡn, mà cũng ko giống nghiêm túc…

Long nằm dài nhắm kín mắt, nhưng trước khi ngủ say

tay cậu ấy đã kịp nắm chặt bàn tay tôi..

ack..

tôi ko phản ứng lấy tay ra vì sợ làm Long thức giấc

suốt khoảng 5 phút cho đến khi nhìn thấy

ánh mắt Lãm có gì đó ko ổn, tôi vội rụt tay…

chả hiểu sao nữa.

T_T

…………………

Lo Lo ngủ khoảng 2 tiếng cho tới giờ ăn trưa, thì ngồi dậy gãi đầu, gọi tên tôi om sòm…

tôi đang bận múc đĩa thịt trong bếp.

bác hai ghé tai tôi thầm thì

“cái anh bạn đấy sao mà…”

“dạ… để con nói với cậu ấy”

tôi bực dọc bưng đĩa thịt ra và nhăn mặt, Long nhảy bổ tới định bốc 1 miếng…

thì bị tôi phét mạnh vào tay..

“CẬU!! Đi ra sau chào các bác của tớ chứ!!! vô phép đến thế là cùng!!”

“hơ… sao…?”

“sao cái gì… cậu làm tớ bị mắng đấy, hic hic”

Long ngẩn người như nhớ ra điều gì, vội lật đật kéo lại áo, xốc lại quần, rồi vuốt tóc, chạy ra sau bếp..

ko biết cậu ấy nói gì mà 1 chốc sau, bác hai gái của tôi cười toe hồ hởi mời Long ăn cơm cùng.


Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự