Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 52 Chương 53

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura

Phiên bản Dịch · 946 chữ · khoảng 3 phút đọc

O__o cậu ấy đang cười và bắt đầu cầm chiếc nhẫn lên..

“sao rồi, thấy tôi ở đâu ko??”

bị Lãm gọi giật, tôi mở mắt và lúng túng, miệng lắp bắp ko nói được thành tiếng…

“thấy rồi hả? ở vị trí linh mục đọc câu hỏi “con có đồng ý lấy… Long làm chồng ko?” chứ gì.”

“hả? gì chứ?”

“uh, nếu Xuân cưới ở nhà thờ, tôi sẽ đọc lời chúc cho 2 người… khi đó gọi tôi là cha Paul đấy, haha!”

dù cười to nhưng Lãm có vẻ gì đó chua chát lắm, tôi thấy ánh mắt cậu ấy như hướng về xa xăm..

làm linh mục àh… phải rồi, trước đây, Lãm có nói, là từ khi gặp tôi, cậu ấy lại muốn làm cha xứ..T_T

nhưng tôi đâu có thấy cậu ấy là ông cha đâu, mà là, chú rể cơ đấy.. chẳng hiểu tưởng tượng kiểu gì nữa…

có lẽ do ảnh hưởng ban nãy thấy Lãm ở giáo đường nên vậy thôi.

mà, tôi tự hỏi, sao tôi ko nghĩ sẽ cưới Đu Đu nữa, như mọi lần từ trước tới nay?

“nghĩ gì mà suy tư vậy?”

“ah… ko…”

“Xuân cứ ngồi học ở đây, tôi đi thay bộ đồ… rồi ra học với Xuân nhé.”

“ok..”

thế nhưng suốt từ sau đó, tôi chả học hành vô được gì, dù xung quanh vẫn yên lặng và dễ chịu…

đầu óc tôi cứ xoay vòng vòng, Lãm, Long, Đu Đu

sao lại thế chứ.. +_+

nhức đầu quá đi.

…………………….

có lẽ do ko học được vào đầu, bài thi môn Địa lý của tôi thật tệ hại, còn tệ hơi bài Văn hôm qua…

T__T

giờ nghỉ giữa 2 môn thi, tôi chẳng đi đâu như đám bạn, mà ngồi cố nhồi nhét mấy cái công thức Hóa..

“làm được ko, Xu Xu?”

“ko.. hic..”

“úm ba la xì bùa!!”

Long múa tay múa chân như ông thầy pháp, rồi thổi phù phù vô mặt tôi ___

“cậu làm gì vậy??”

“đuổi tà đi. mặt Xuân hôm qua tới giờ đen thui hà”

“đen?? đen chỗ nào?”

tôi đưa tay sờ mặt và chạy ra cửa sổ lớp để xem qua lớp kính, đúng là đen thiệt… chắc ngồi nắng ngòai vừơn hôm qua..

“khờ quá cô nương, đen là nghĩa tối tăm đó!”

“huh? tối tăm là sao?”

Long lại làm cái hành động hôm nọ, banh 2 khóe môi của tôi ra.

“cười đi, cho sáng sủa lên. chù ụ hoài xui lắm.”

ah, thì ra… “đen” là vì mặt tôi cứ bí xị, vậy mà tôi tưởng đen của nghĩa đen chứ…

T__T

nhưng cười sao được mà cười…

“tớ mà ko làm bài Hóa tốt là tớ bị đuổi khỏi đây àh”

“ko cần lo, tôi muốn Xu Xu ở đây thì chẳng ai đuổi đi được.”

“thôi, tớ chẳng thích thế. cậy quen biết để ở lại thì.. xấu hổ lắm”

“ủa, thế hả? vậy sao đây?”

căng thẳng từ chỗ tôi bắt đầu chạy sang Long, cậu ấy nhăn nhó bóp trán, rồi nắm chặt 2 vai tôi..

giọng thúc giục và động viên..

“nè, XU XU, cố lên đi. ko chỉ vì Xu Xu mà vì 2 chúng ta!”

hai chúng ta áh? là sao..

đang lo gần chết mà còn nói linh tinh nữa..

tôi mặc kệ Long và tiếp tục lẩm nhẩm bài học, hi vọng là cậu ấy đã đuổi vận xui của tôi đi rồi..

giờ thi Hóa

tôi bị xếp ngồi ở cuối lớp, còn Long lại ngồi tít bàn thứ hai phía trên..

bài thi ko khó lắm nên tôi làm cũng tương đối, nhưng trái lại, Long cứ quay xuống mãi và bị thầy giám thị nhắc nhở..

tôi nghĩ Long lo cho tôi..

whew.. vì thế khi Long lại quay xuống lần thứ…5, tôi khẽ ra hiệu “OK” để cậu ấy yên tâm, nhờ vậy, Long mới chịu ngồi làm hết bài thi của mình.

………sau khi nộp bài, bọn tôi dò kết quả với nhau, và tôi phát hiện mình làm sai 2 câu cuối..

ôi trời… thế là hết..

“Long làm được ko?”

“ko kịp giờ, hehe.”

Long trả lời Thúy Lan qua loa và nhảy ngay tới chỗ tôi, mặt mày hớn hở..

“tốt hả, Xu Xu?”

“ko…tớ làm sai rồi…”

“hả, sai hả??”

Lo Lo hơi thất vọng 1 chút nhưng cậu ấy cố gắng an ủi tôi, rằng có lẽ ko mất nhiều điểm ở kết quả đâu..

“dù sao thì môn Toán Xu cầm chắc 10 điểm rồi, lo gì.”

“còn môn Anh Văn nữa..”

“môn đấy hả? chiều tôi qua… ah, điện thoại của Xu kìa”

tôi nghe tiếng nhạc reo nho nhỏ trong cặp, và thế nên cho tay vào lấy nó ra xem..

đúng là có điện thoại gọi tôi..

số nào đó..

“alo?”

“Xu Xu hả?? thi được ko? trưa nay đi ăn chè ko”

“tớ ko làm được, ko đi đâu!!”

“sao vậy?? làm ko được hả?? kệ nó…”

“kệ sao mà kệ, tớ đang buồn lắm!”

“buồn thì đi ăn hết buồn! hoho… rủ Hương Kim đi chung cho dzui!”

oh hay, thế ra là cậu rủ Kim hay rủ tớ??

sẵn đang bực bội, tôi càng thêm nóng nảy, giọng cậu ấy cứ vui vẻ tưng bừng sao đó, trong lúc tôi đang âu sầu thế này..

“cậu thích thì 2 người đi đi, TỚ KO ĐI!”

và cúp máy cái rụp.

Long trố mắt nhìn tôi.

Cậu ấy chống 2 tay lên cằm, tủm tỉm cười ra chiều phát hiện điều gì đó thú vị lắm.

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự