Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 47 Chương 48

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura

Phiên bản Dịch · 1048 chữ · khoảng 3 phút đọc

Long chìa ra cho tôi 1 phần bánh sandwich mềm có kẹp thịt, cậu ấy cũng cầm 1 cái tương tự..

“cậu cũng chưa ăn à?”

“vừa về tới trại định ăn, ko thấy Xu thì tôi và thằng Lãm lao đi tìm ngay…”

“oh… xin..lỗi… mà Lãm đâu rồi?”

“nó ăn đằng kia..”

theo hướng Long chỉ, tôi nhận ra Lãm đang ngồi cùng với đám bạn Karate

vừa ăn phần sandwich của mình… vừa nói gì đó..

bỗng cậu ấy liếc sang chỗ tôi, chạm phải ánh mắt của tôi, cậu vội quay đi nhanh..

“điện thoại hết pin hả?”

“gì cơ?… ờ… hết rồi..”

“hèn chi gọi mãi ko được… mà hết pin lại ko chịu ngồi yên cho tớ nhờ!!!”

“tớ … tìm con gấu…”

tôi giải thích cho Long, chắc vì sợ cậu ấy bảo tôi chạy lung tung…

tôi có lý do mà… hic hic…

“hả?????? GẤU?? GẤU NÀO??”

tiếng Long hỏi cứ như là chúng tôi đang nói về con gấu…thật, khiến mọi người hốt hoảng trơ mắt ra, rồi chạy xúm lại thành 1 góc…bu lấy Long…

“sao? sao?? gấu ở đâu?? trong này có gấu hả??”

“eo ơi sợ quá”

“TRÁNH RA COI!!”

vì bị bao quanh, kẻ túm áo, người ôm tay, Long bực bội quát to với đám bạn… làm thầy phụ trách phải bước tới giải tán..

“trong đây là khu du lịch rừng, làm gì có gấu, mấy trò về chỗ ngủ sớm đi”

nhờ vậy mà bọn họ mới chịu rời khỏi chúng tôi, lục đục về lại lều của mình…

tuy nhiên Lo Lo vẫn ko chịu cho qua chuyện, cậu ấy kéo tôi ngồi xuống..

“sao, gấu nào, Xu nói tớ nghe xem”

tôi đành phải lôi cái điện thoại, với sợi dây trang trí chỉ còn trơ trơ

đưa cho Long…

“con gấu trúc mà tớ đeo vào điện thoại này áh”

“xời… tưởng gì… lại là cái đồ xí xọn này…”

Long vừa nói, vừa cầm cái điện thoại của tôi lên trước mặt, đung đưa sợi dây trống… ngắm nghía..

“Xu Xu thích thì tớ mua cho con khác đẹp hơn.”

“ko… tớ chỉ thích con gấu..”

“vậy thì mua con gấu!”

Long ko hiểu, rằng ko phải là con gấu hay con… rồng, mà là do ai đã tặng cho …

hic, mà thôi, nói thêm cũng chẳng ích gì, tôi chỉ thở dài, lấy lại cái điện thoại và mặt thì buồn thiu.

“mai mốt những lúc thế này, đừng có đi đâu 1 mình nhé, tôi sợ mất Xu Xu lắm”

giọng Long hơi thấp, cũng ko có vẻ đùa giỡn, cậu ấy nói như thể van xin tôi vậy… +__+

sao lại sợ mất tôi, tôi có phải vàng 9999 đâu…

nhưng với thái độ thành khẩn của Long, tôi chỉ biết gật đầu, dù sao thì lần này là tôi sai rành rành rồi.

…………………………………

hơn 10h sáng ngày hôm sau, xe mới sửa xong được, đến hơn 8h tối mới về tới thành phố.

bọn tôi vừa mệt vừa buồn ngủ, có bạn còn bị bệnh cảm do ngủ ngoài gió, thật là 1 chuyến đi thất bại…

tôi chia tay Long và Hương Kim tại trường, lên cùng tuyến xe búyt với Lãm để về nhà…

giờ chỉ mong bay lên giường và ngủ cái vèo thôi..

mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi, như 1 giấc mơ..

“nếu mệt thì tựa vào ghế ngủ đi…”

Lãm nói nhỏ với tôi, đôi mắt vẫn sâu thẳm như thế, đường từ trường về nhà tôi ko bao xa… ngủ làm gì…

vì vậy, tôi lắc đầu…

thế mà, chỉ 5 phút, tôi ngủ gục bên cạnh Lãm..

chỉ khi cậu ấy lay gọi tôi dậy xuống trạm, tôi mới mở mắt nổi..

“sao…cậu xuống theo tớ?”

“trời tối mà, tôi đưa Xuân về rồi bắt chuyến khác”

“mới 8h… ko sao đâu…”

“đừng cãi, đi thôi..”

La La lại giật ba lô của tôi và kéo tôi đi nhanh, cậu ấy cũng đã rất mệt rồi…

tôi về đến cửa nhà thì Lãm quay ra ngay, tôi còn chưa kịp nói câu cảm ơn.

sao vội vậy cà..?

“về rồi hả? có sao ko?”

tiếng nói đó… cất lên khi tôi chưa bấm chuông…

là Đu Đu..

nhìn thấy cậu ấy, tôi vừa giận, vừa tức, vừa… nhớ, cảm giác cứ lộn tùng phèo…

thành ra… ứa nước mắt… hổng nói được gì.

“sao vậy? sao khóc?”

“ghét cậu lắmm!!”

“mắc gì ghét tớ?? lẽ ra tớ đã định sang cho cậu 1 trận …nữa là…”

“………huh??…… tại sao?”

“……thôi, vào nhà đi, trông cậu oải lắm rồi…”

Đu Đu 1 tay đẩy tôi vào cửa.. 1 tay thì bấm chuông…

trước khi mẹ tôi ra, Đu Đu chỉ vội nói 1 câu ngắn..

“lau nước mắt đi, Xu Xu. mít ướt quá.”

TT__TT

……………………

tôi giấu nhẹm chuyện bị lạc gần 2 tiếng đồng hồ, chỉ kể ba mẹ vụ thi gặp Đu Đu mà thôi…

“vậy là con nhường cho nó thắng hả?”

“cũng ko hẳn… con nhường vài câu đầu thôi à..”

“hèn gì mà nó sang kiếm con ngay chiều qua, vẻ hầm hầm..”

“vậy sao ba??”

kiếm tôi ngay khi về, vẻ hầm hầm??

hic, cậu ấy đúng là “định cho tôi 1 trận”… nhưng, tại sao chứ..?

“chắc nó tự ái. mà khi nghe con bị kẹt lại 1 đêm, thì nó xìu đi… thấy có vẻ lo..”

“lo cho con hả ba?”

ba tôi mỉm cười, gật đầu, và vuốt tóc tôi, hiếm khi thấy ba dịu dàng như vậy.. ^__^

có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi xa nhà đến 3 ngày trời..

“thôi, đi ngủ đi, 2 cha con nói chuyện khuya quá rồi.”

mẹ tôi khóac tay bảo ba tôi để tôi ngủ sớm, vì thế ba theo mẹ ra ngoài khép cửa phòng, trước khi đóng lại, ba nháy mắt nói với tôi..

“con khờ nổi tiếng mà, ai mà ko lo. ngủ ngon, con gái.”

yeah… ba ngủ ngon… mẹ ngủ ngon….

khờ đến nổi tiếng cơ đấy… ack ack…

nhưng lời ba làm tôi thấy an ủi… Đu Đu vẫn biết lo cho tôi.

whew… woa… ngủ thôi..

Bạn đang đọc Xu Xu Đừng Khóc của Hồng Sakura
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 1

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự